Chương 1
Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 1: Đêm qua chồng cô đã ở cùng người phụ nữ khác

Kỷ thứ nhất: Ly hôn
1. Cô là người sống tốt nhất
“Đêm qua chồng cô đã ở cùng người phụ nữ khác.”
Vừa tỉnh dậy, Hứa Mật Ngữ đã nhận được một tin nhắn như vậy.
Cô sững sờ nhìn điện thoại, chết lặng tại chỗ.
 
Một ngày trước. Tại phòng suite cao cấp của khách sạn Tư Uy.
“Con xuống đón mẹ ngay đây. Vâng, vâng, mẹ đợi lâu rồi, nhưng cũng phải để con mặc quần áo tử tế đã chứ?… Mẹ đừng cằn nhằn nữa, con xuống đón mẹ liền đây.”
Hứa Mật Ngữ cúp điện thoại, cầm di động thở dài một hơi.
Cô đi đến cửa phòng tắm, cửa không đóng, chồng cô, Nhiếp Dư Thành, đang ở bên trong rửa mặt.
“Xin lỗi chồng nhé, mới sáng sớm đã làm phiền anh dậy…” Hứa Mật Ngữ rón rén như một cô vợ nhỏ, tay bấu vào khung cửa, vẻ mặt áy náy, đáng thương xin lỗi Nhiếp Dư Thành.
Trên gương mặt lịch lãm, tuấn tú của Nhiếp Dư Thành không hề che giấu sự thiếu kiên nhẫn và chịu đựng. Anh ta cầm dao cạo râu, bực bội đến mức muốn dùng sức, nhưng cạo râu lại là việc không thể quá mạnh tay, khiến cả người anh ta trông càng thêm phiền não.
Hứa Mật Ngữ cảm nhận được sự bực dọc của anh, bấu vào khung cửa rụt rè giải thích: “Mẹ em, bà ấy hơi nhiều chuyện một chút…”
Nhiếp Dư Thành cuối cùng không nhịn được mà dùng sức, cằm anh ta lập tức có thêm một vệt máu nhỏ.
Anh ta “xít” một tiếng, ném dao cạo trong tay, lời phàn nàn không thể kìm nén được nữa mà tuôn ra khỏi cổ họng.
“Bà ấy mà là nhiều chuyện à? Phải là cực kỳ nhiều chuyện mới đúng! Bà ấy nói muốn đến thành phố Tinh xem thử, sức khỏe không tốt không muốn ở khách sạn vì chê không thoải mái, muốn ở nhà chúng ta; được, cho bà đến, cho bà ở; bà ấy lại chê đông người ồn ào, được, anh nhường nhà cho bà ấy ở, không làm phiền bà, chúng ta tự ra ngoài ở khách sạn, thế đã đủ được chưa? Kết quả thì sao, nghe chị cả của em nói khách sạn năm sao tốt, mẹ em lập tức cuống cuồng đòi đổi chỗ ở với chúng ta. Mật Ngữ, em có thể nói chuyện với mẹ em được không, đừng lúc nào cũng chèn ép hai đứa mình như thế, đừng để bà ấy khen em vài câu sáo rỗng là em quên luôn mình họ gì đấy!”
Trong lúc anh ta tuôn một tràng oán giận, Hứa Mật Ngữ đã nhanh chóng làm một loạt việc. Cô rời khung cửa, bước nhanh vào phòng tắm, dùng nước sạch rửa cằm cho Nhiếp Dư Thành, rồi tìm tăm bông giúp anh ta xử lý vết thương nhỏ trên đó.
Dùng tăm bông nhẹ nhàng lướt qua vết thương mảnh, Hứa Mật Ngữ đau lòng khôn xiết: “Chà, sao anh lại không cẩn thận thế? Dù có tức giận đến đâu cũng không thể trút giận lên dung nhan hoa dung nguyệt mạo của mình chứ? Anh xem, khuôn mặt đẹp trai thế này, sao có thể có sẹo được?” Hứa Mật Ngữ vừa nói vừa thổi nhẹ, như thể đối xử với một đứa trẻ hay một con vật nhỏ bị thương, trong mắt tràn đầy sự dịu dàng.
Nhiếp Dư Thành cúi mắt nhìn cô, bất lực thở dài.
Hứa Mật Ngữ cảm nhận được trong tiếng thở dài đó, sự tức giận và thiếu kiên nhẫn đã bắt đầu dịu đi.
“Em đấy, cứ mềm lòng khi được mẹ em khen vài câu!” Giọng điệu tuy vẫn còn bực tức, nhưng cuối cùng đã mềm mỏng hơn.
Hứa Mật Ngữ thở phào nhẹ nhõm. Cô đúng lúc ngước mắt nhìn Nhiếp Dư Thành, vẻ mặt nịnh nọt, vừa nói vừa cố tình chớp mắt: “Sức khỏe bà ấy không tốt, lúc sinh em với em trai đã bị di chứng đau lưng, em cũng không thể nặng lời với mẹ được. Mẹ khen em có bản lĩnh, gả được chồng tốt, chẳng phải là đang khen anh sao; bà đã khen anh như vậy rồi, chúng ta nhường bà một chút, có được không anh?”
Nhiếp Dư Thành cúi xuống nhìn bộ dạng làm nũng của cô, vừa bất lực vừa buồn cười. Hứa Mật Ngữ chớp lấy thời cơ, nhón chân hôn lên má Nhiếp Dư Thành một cái, hôn xong liền cười tít mắt nhìn anh, đôi mắt cong cong, khóe miệng nhếch lên, để lộ mấy chiếc răng nhỏ trắng đều. Cô có một đôi mắt cực kỳ đẹp, khi cười lên vừa sáng vừa cong, vừa xinh đẹp vừa dễ thương, kết hợp với khóe miệng cong cong ngọt ngào bẩm sinh, khiến nụ cười của cô có cảm giác chạm thẳng vào lòng người, luôn có thể làm người ta rung động mà buông bỏ phòng bị.
Nhiếp Dư Thành bị cô làm cho hết cách, đành dịu lại.
Hứa Mật Ngữ được đà lấn tới, một tay nhẹ nhàng vuốt ngực Nhiếp Dư Thành, một tay dịu dàng nói với anh: “À đúng rồi, em tính ngày thì chỗ thịt kho lần trước gửi cho mẹ anh chắc cũng sắp ăn hết rồi, hai hôm trước em lại hầm thêm ít thịt bò, đóng gói hút chân không rồi gửi cho mẹ rồi ạ. Dạo này anh bận suốt, ngày nào cũng tăng ca, về nhà rất muộn, nên em chưa kịp nói với anh. À còn nữa, lúc em hầm thịt, hàng xóm ngửi thấy mùi còn sang gõ cửa nhà mình xin đấy, anh xem em hầm thịt cho mẹ anh có tâm và chất lượng đến mức nào!”
Mẹ chồng cô tính tình vốn dĩ lãnh đạm, nhưng lại đặc biệt thích các món ăn do Hứa Mật Ngữ làm, nhất là các món hầm. Ban đầu bà không đồng ý cho Hứa Mật Ngữ và Nhiếp Dư Thành kết hôn, cảm thấy xuất thân và học vấn của Hứa Mật Ngữ đều không xứng với con trai mình. Nếu không phải Hứa Mật Ngữ dùng tài nấu nướng này chinh phục được dạ dày của mẹ chồng, cô thật sự đã không gả được cho Nhiếp Dư Thành.
Nhiếp Dư Thành nghe Hứa Mật Ngữ nói vậy, trong lòng không khỏi mềm đi.
Hứa Mật Ngữ đưa tay lên, đầu ngón tay dịu dàng v**t v* cằm Nhiếp Dư Thành, tiếp tục dỗ dành anh: “Chồng ơi anh nguôi giận đi, anh xem này, mẹ em cũng không phải ngày nào cũng đến, chúng ta cố chịu vài ngày đợi bà về là được rồi, mấy ngày này nếu bà có làm gì không phải, em thay mẹ xin lỗi anh, bằng lòng làm trâu làm ngựa đền bù cho anh, có được không?”
Nhiếp Dư Thành thở dài. Cái tài dỗ dành của Hứa Mật Ngữ, anh ta chưa bao giờ chống cự nổi. Anh kéo tay cô xuống, không muốn tính toán nhiều thêm: “Thôi thôi, chiều nay anh đi công tác, mẹ em muốn ở đâu thì ở đó đi.”
Hứa Mật Ngữ nghe vậy liền “A?” một tiếng, buột miệng hỏi: “Chiều nay đi công tác ạ? Sao đột ngột vậy anh?”
Nhiếp Dư Thành nhíu mày, vừa định nói gì đó thì điện thoại của Hứa Mật Ngữ lại vang lên.
Hứa Mật Ngữ bắt máy, giọng thúc giục của mẹ cô, Tiêu Tú Mai, như một quả thủy lôi, làm không khí cũng phải gợn sóng.
Hứa Mật Ngữ lập tức bị Tiêu Tú Mai oanh tạc đến choáng váng, vừa luôn miệng nói vào điện thoại “Đến đây đến đây, con xuống đón mẹ ngay đây”, vừa quay sang dặn dò chồng “Vậy em xuống đón mẹ trước, anh mau mặc quần áo đi làm đi, đừng để chạm mặt bà ấy, kẻo bà ấy lại làm phiền anh. Đợi em sắp xếp cho mẹ xong em sẽ về nhà thu dọn hành lý công tác cho anh.”
Nói xong cô vội vàng khoác áo ngoài, cầm thẻ phòng chạy ra ngoài.
Nhiếp Dư Thành đứng sau lưng cô, nhìn cánh cửa phòng từ từ đóng lại. Tấm gương phản chiếu khuôn mặt anh, trên đó tràn ngập vẻ chán ngấy và không thể chịu đựng nổi.
Hứa Mật Ngữ vội vã đi thang máy xuống lầu, chạy ra cửa khách sạn.
Khách sạn Tư Uy là khách sạn năm sao sang trọng, người ra vào đều là những nhân vật có máu mặt, giàu sang quyền quý. Để Tiêu Tú Mai đứng cãi cọ ầm ĩ quá lâu ở cửa khách sạn, Hứa Mật Ngữ sợ bà bị người ta cười chê.
Ra khỏi sảnh lớn, vừa liếc thấy cách ăn mặc của mẹ mình ở ngoài khách sạn, Hứa Mật Ngữ đã trợn tròn mắt.
Tiêu Tú Mai trông không hề giống một bà lão từ quê lên, lúc này bà không chỉ ăn mặc thời thượng mà trên sống mũi còn đeo một cặp kính râm to bản. Chỉ là cách ăn mặc này trông thế nào cũng có chút chẳng ăn nhập gì với bà.
“Mẹ, sao mẹ lại mặc quần áo của con?” Lại còn là bộ đẹp nhất và đắt nhất của cô, là quà Nhiếp Dư Thành đi công tác nước ngoài mua về. “Còn nữa, mẹ lục đâu ra kính râm của con vậy? Mẹ tài thật đấy, chính con còn quên để đâu, mẹ lại tìm ra giúp con.” Hứa Mật Ngữ nói rồi định đưa tay gỡ kính râm xuống, để nó vật về với chủ.
Tiêu Tú Mai đưa tay lên gạt phắt cánh tay cô ra.
“Tao là mẹ mày, nuôi mày lớn từng này, mặc một bộ quần áo, đeo cái kính râm của mày cũng đáng để mày làm ầm lên thế à? Sao nào, kính râm đã đeo lên mặt tao rồi, mày còn mặt dày đòi lại à?” Giọng bà sang sảng, vang đến mức Hứa Mật Ngữ không dám đôi co nhiều với bà.
Trước cửa khách sạn người qua kẻ lại, cô còn cần giữ chút thể diện.
Cô vội vàng nhận lấy vali từ tay Tiêu Tú Mai, dẫn bà đi vào trong khách sạn.
Vừa vào sảnh lớn, Tiêu Tú Mai “Oa” một tiếng, lật kính râm lên trán, quay đầu nhìn khắp nơi.
“Chẳng trách chị cả của con bảo khách sạn năm sao tốt, khác hẳn mấy cái nhà nghỉ. Đúng là tốt thật! Nhìn cái trần nhà này xem, cao thế; nhìn cách trang trí này xem, hoành tráng quá; trang trí cứ như cung điện vậy!”
“Nói cứ như mẹ từng thấy cung điện trông thế nào rồi ấy.” Hứa Mật Ngữ vừa lẩm bẩm vừa kéo Tiêu Tú Mai về phía khu vực thang máy, cô thật sự sợ nếu mặc kệ Tiêu Tú Mai, giây tiếp theo bà sẽ xông đến trước mặt quản lý sảnh, sờ vào quần áo người ta rồi nói: Bộ đồ của cậu thẳng thớm quá, đây đâu phải đồng phục, đây là long bào cải tiến đúng không.
Mấy thang máy trong khu thang máy đều đang dừng ở tầng cao, chỉ có một cái đang ở tầng một, nhưng cửa thang máy sắp đóng lại. Hứa Mật Ngữ không kịp nhìn kỹ, kéo Tiêu Tú Mai chạy nhanh mấy bước, miệng gọi “Làm ơn đợi một chút!”, và đưa một tay vào ngay trước khi cửa thang máy sắp đóng kín, thành công chặn được chiếc thang máy sắp đi lên.
Cửa thang máy từ từ mở ra. Hứa Mật Ngữ thấy trong thang máy chỉ có hai người, là hai người đàn ông trẻ tuổi cao lớn, đều có tướng mạo đường hoàng, âu phục thẳng thớm. Vẻ mặt họ không vui vẻ gì, như thể rất bất mãn vì bị ngắt quãng quá trình đi lên của thang máy.
Nhìn kỹ vị trí đứng trước sau của hai người, Hứa Mật Ngữ đoán họ có mối quan hệ sếp và trợ lý.
Trong đó, tướng mạo của người sếp đặc biệt nổi bật, khí chất cũng lạnh lùng hơn. Anh ta chỉ khẽ lướt mắt qua Hứa Mật Ngữ, đã khiến cô đột nhiên cảm thấy mình như bị ghét bỏ và xem thường. Đợi đến khi cô muốn tranh cãi hay chất vấn điều gì đó, lại chẳng biết bắt đầu từ đâu – người ta chỉ nhẹ nhàng liếc một cái, còn việc diễn giải ánh mắt đó là do chính cô tự suy diễn.
Có một thoáng cô muốn lùi ra ngoài, cùng Tiêu Tú Mai đợi thang máy khác, để giảm bớt cảm giác tội lỗi kỳ quặc vì đã làm phiền người khác. Nhưng Tiêu Tú Mai đã nghênh ngang bước vào thang máy, còn kéo Hứa Mật Ngữ một cái, giục cô vào nhanh đừng lề mề.
Hứa Mật Ngữ đành phải căng da đầu bước vào, thò tay vào túi áo lấy thẻ phòng ra để quẹt chọn tầng.
Nhưng không biết thẻ phòng bị hỏng hay thang máy bị hỏng, dù cô quẹt thế nào, thang máy cũng không có phản ứng.
Trong hai người đàn ông, người trông giống trợ lý lên tiếng.
“Thưa cô, chúng tôi đang vội, hay là cô sang đợi thang máy bên cạnh? Thang máy này là V…”
Anh ta còn chưa nói hết, Tiêu Tú Mai đã không vui quay lại liếc xéo anh ta và lên tiếng: “Cậu trai trẻ, thang máy này là của nhà cậu à? Thế thì cậu mang về nhà cậu mà dùng! Đặt ở đây thì ai muốn dùng thì dùng, các cậu vội thì tự sang thang máy bên cạnh mà đi chứ.” Tiêu Tú Mai vừa nói nhấn nhá có nhịp điệu, vừa liếc xéo đầy mỉa mai.
Người trợ lý bị chặn họng đến ngẩn người, Hứa Mật Ngữ quay đầu liếc thấy giữa đôi mày của ông chủ anh ta lại một lần nữa toát ra cảm giác khinh thường có thể làm người khác đau nhói.
Giây phút này Hứa Mật Ngữ muốn xin lỗi cả thế giới. Cô ghét tính cách của mình, luôn sợ làm mất lòng bất kỳ ai trên đời, luôn sợ bị người khác không thích.
Cô áy náy, muốn kéo Tiêu Tú Mai ra khỏi thang máy: “Mẹ, thẻ của con quẹt không được, chúng ta đi thử cái khác đi.”
Tiêu Tú Mai hất tay cô ra, kiên quyết bám trụ với chiếc thang máy này.
“Thôi đi, đổi làm gì, lòng bàn chân mẹ đã ủ ấm cái thang máy này rồi, không thể ủ không công được.”
“…” Hứa Mật Ngữ thật sự không đỡ nổi những lời lẽ cứng rắn của mẹ mình.
Cuối cùng, người đàn ông trông giống ông chủ đã lên tiếng. Giọng anh ta lạnh nhạt, bảo trợ lý: “Thôi, quẹt tầng cho họ đi, đừng lãng phí thời gian vào những chuyện vô bổ nữa. Cuộc hẹn không thể đến muộn.”
Người trợ lý nén một hơi giận vào bụng bằng sự giáo dưỡng của mình, đáp một tiếng “Vâng”, rồi vươn tay quẹt thang máy. Hứa Mật Ngữ bấm tầng muốn đến, lí nhí nói một tiếng cảm ơn.
Cô liếc nhìn, thấy tầng hai người đàn ông muốn đến là tầng thượng của khách sạn.
Thang máy cuối cùng cũng khởi động. Trong lúc từ từ đi lên, Tiêu Tú Mai không chịu được sự im lặng liền mở máy.
Bà ta trách móc Hứa Mật Ngữ: “Sao lúc nãy mày bắt mẹ đợi lâu thế? Biết rõ mẹ đau lưng còn bắt mẹ đứng ngoài lâu như vậy, muốn xem mẹ biểu diễn gãy lưng cho mày xem à? Cuộc gọi đầu tiên mày đã bảo xuống rồi, kết quả lúc mẹ gọi lần thứ hai mày vẫn còn ở trên đó, mẹ suýt nữa thì tưởng khách sạn này phải cao mấy trăm tầng, mày xuống một chuyến chắc cũng mất cả năm. Này, mẹ nói này con ba*, mày có bản lĩnh gả cho người đàn ông tốt rồi, là không cần bà mẹ này nữa, không chào đón mẹ đến nữa phải không?”
Con ba*: ý chỉ vị trí của Hứa Mật Ngữ trong nhà là con thứ ba
Hứa Mật Ngữ sợ bà cứ lải nhải không dứt, vội ngắt lời: “Mẹ nói gì vậy.” Dừng một chút, cô hạ giọng hỏi, “Chẳng phải mẹ nói muốn ở nhà con cho yên tĩnh sao, để mẹ được đủ yên tĩnh, Dư Thành mới đưa con ra đây ở, nhường hẳn nhà cho mẹ, nhưng sao mẹ mới ở một ngày đã đột ngột đòi chạy đến đây đổi với chúng con?”
Tiêu Tú Mai “ha” một tiếng cười: “Đó là do lúc đầu mẹ chưa nghĩ thông. Ồ, hai vợ chồng chúng mày ra ngoài ở khách sạn năm sao, để mẹ ở nhà mày còn phải dọn dẹp nhà cửa cho mày nữa. Tao là mẹ mày hay là osin của mày? Tao đã lớn tuổi thế này rồi, sinh mày ra sức khỏe lại không tốt, vất vả nuôi mày lớn từng này, không phải là mày nên hiếu kính tao cho tốt sao, mày lại còn thuận nước đẩy thuyền bắt tao làm osin cho mày, thế còn ra thể thống gì nữa?”
Tiêu Tú Mai càng nói về sau giọng càng cao. Hứa Mật Ngữ vội nói “Vâng vâng vâng” để dỗ bà. Dù sự thật không phải như Tiêu Tú Mai nói, nhưng bây giờ chỉ cần chặn được cái loa phát thanh của bà, bảo Hứa Mật Ngữ nói mình không phải là người cô cũng không do dự.
Trong thang máy đột nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại inh ỏi. Hứa Mật Ngữ giật bắn mình, rồi lập tức bắt đầu xấu hổ.
Là điện thoại của Tiêu Tú Mai đang reo.
Khoảnh khắc Tiêu Tú Mai bắt máy, bà ta liền tươi cười rạng rỡ, miệng gọi “Con trai”, dặn dò nó “Được được, đồ hỏng con đừng động vào, đợi mẹ về sửa, con tuyệt đối đừng tự làm, đừng để bị thương nhé.”
Hứa Mật Ngữ không nhịn được mà lẩm bẩm bên cạnh: “Hứa Mật Bảo rõ ràng bằng tuổi con, đều sắp ba mươi đến nơi rồi, chứ có phải mới ba tuổi đâu, mẹ có cần phải chiều nó đến thế không.”
Tiêu Tú Mai trả lời không chút do dự: “Em trai con là độc đinh của nhà chúng ta, đừng nói mẹ chiều nó, ba chị em con phải cùng nhau cưng chiều nó mới phải đạo với tổ tiên nhà họ Hứa các con.”
Hứa Mật Ngữ không trợn mắt thì không chịu nổi. Cô quá bất bình, không để ý phía sau còn có hai người lạ mặt. Dù sao họ cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, có lẽ cả đời này chỉ gặp một lần.
Thế là cô bất bình phản bác Tiêu Tú Mai: “Nó rõ ràng sinh trước con ba phút mà mẹ.”
Tiêu Tú Mai phản bác lại lời phản bác của cô: “Nó là độc đinh, dù nó sinh trước con ba phút, nhưng để con làm chị, nó làm em, sau này để con chăm sóc nó nhiều hơn, đó cũng là do cả nhà cùng quyết định, con lầm bầm cái gì. Hơn nữa bây giờ con là người sống tốt nhất trong mấy chị em, con có bản lĩnh rồi, chăm sóc em trai con nhiều hơn một chút không phải là nên làm sao? Thủ túc tình thâm, thủ túc tình thâm, nó đã là thủ túc của con rồi, con không thể không tình thâm với nó một chút à!”
Hứa Mật Ngữ nhận thua, nói “Được rồi được rồi”. Cô một lần nữa nhận ra mình vĩnh viễn không thể tranh luận thắng được người mẹ có logic cứng nhắc và dùng từ còn cứng hơn của mình.
Thang máy đến tầng của họ, “ting” một tiếng, cửa mở ra.
Hứa Mật Ngữ kéo vali dẫn Tiêu Tú Mai bước ra ngoài.
Cửa thang máy đóng lại sau lưng họ.
Trợ lý Tiết Duệ quay đầu nhìn sếp Kỷ Phong. Cậu ta thấy trong mắt sếp mình có sự khinh bỉ lạnh đến đóng băng.
Cậu ta thăm dò hỏi: “Kỷ tổng, sao anh không để tôi nói với họ, đây là thang máy chuyên dụng VIP cho khách ở tầng thượng?”
Kỷ Phong khẽ nheo mắt, thu lại vẻ lạnh lùng và sắc bén trong đáy mắt. Khóe miệng anh khẽ động, tràn ra một chút giễu cợt: “Bà cô đó vừa nhìn đã biết là người không nói lý lẽ, cậu nói xong bà ta sẽ đôi co với cậu mười phút, bà ta không thấy mất mặt chứ tôi thấy mất thời gian.”
Trợ lý nghe vậy lắc đầu thở dài: “Ở khách sạn năm sao sang trọng mà chưa từng thấy ai có phẩm chất kỳ quặc như vậy, nghe hai mẹ con họ nói chuyện nhà, đúng là khiến người ta phải kinh ngạc.”
Thang máy đến tầng thượng, trước khi bước ra ngoài, Kỷ Phong lạnh lùng dặn dò Tiết Duệ: “Xuống nói với lễ tân, sau này khi làm thủ tục nhận phòng cho khách nhớ phải giải thích rõ, mấy chữ thang máy chuyên dụng cho khách VIP tầng thượng rốt cuộc có ý nghĩa gì.”
Tiết Duệ vội vàng vừa bước theo, vừa đáp một tiếng “Vâng ạ”.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (91)
Chương 1: Chương 1: Đêm qua chồng cô đã ở cùng người phụ nữ khác Chương 2: Chương 2: “Bất kể lý do gì, cũng không thể trở thành cái cớ cho việc ngoại tình.” Chương 3: Chương 3: "Khách sạn Tư Uy, phòng 1314, đến ngay." Chương 4: Chương 4: Hứa Mật Ngữ nhìn thẳng vào Nhiếp Dư Thành. Cô tin rằng trong mắt mình lúc này chỉ có hận thù. Chương 5: Chương 5: “Quả nhiên, tôi đoán không sai, chính là cô gửi tin nhắn cho tôi.” Chương 6: Chương 6: “Chúng ta ly hôn đi.” Chương 7: Chương 7: Dưới bóng cây, Hứa Mật Ngữ quay người mỉm cười vẫy tay với Nhiếp Dư Thành: "Tạm biệt.” Chương 8: Chương 8: Cô phải ăn, phải sống, phải kiếm tiền để tự nuôi sống mình trước đã Chương 9: Chương 9: Vị khách quý tầng cao nhất kia, mọi người tránh không kịp Chương 10: Chương 10: Họ dường như đều nghe thấy từ trong nhà vệ sinh vang lên một tiếng thét của phụ nữ. Chương 11: Chương 11: “Còn không đi?” Chương 12: Chương 12: “Có chừng mực thôi.” Chương 13: Chương 13: Mấp máy môi, thu lại ánh mắt Chương 14: Chương 14: “Không được nói! Tôi không muốn nhớ cái tên này." Chương 15: Chương 15: Phải đuổi việc cô ta! Chương 16: Chương 16: “Tôi đã nói sau này không được nói chuyện của người này cho tôi nghe nữa cơ mà?" Chương 17: Chương 17: “Tại sao lúc nào cũng gặp phải cô ta? Cậu giải thích cho tôi xem" Chương 18: Chương 18: “Có người đang nhắm vào chị.” Chương 19: Chương 19: Người mở cửa, vậy mà lại là Nhiếp Dư Thành Chương 20: Chương 20: Nắm tay buông thõng bên hông của cô càng siết chặt hơn. Chương 21: Chương 21: “Nói đi, cô muốn nhận được gì từ tôi?" Chương 22: Chương 22: Cổ tay cô bị anh ta nắm lấy, siết mạnh Chương 23: Chương 23: “Con người ấy à, phải biết mình là ai.” Chương 24: Chương 24: “Cậu xem bọn họ kìa, bao nhiêu là ánh mắt qua lại. Thú vị thật.” Chương 25: Chương 25: “Không thể chỉ có một mình tôi khổ sở được." Chương 26: Chương 26: Trương Thái Lộ đang nhân cơ hội cố tình gài bẫy cô Chương 27: Chương 27: Tại sao tổ trưởng mới lại là tôi? Chương 28: Chương 28: Đây là bồi thường sao? Chương 29: Chương 29: Cô muốn từ biệt Hứa Mật Ngữ vô dụng trước đây Chương 30: Chương 30: Đợi cô đứng dậy từ cơn ngủ đông này, mọi thứ sẽ trở nên khác biệt. Chương 31: Chương 31: Khoảnh khắc Kỷ Phong và cô chạm mặt nhau, anh lại nhíu chặt đôi mày Chương 32: Chương 32: Từ lúc nghe tin Hứa Mật Ngữ đã ly hôn đã không khỏi sững người Chương 33: Chương 33: "Trông tôi có giống ma quỷ hay thứ gì đó tương tự không?" Chương 34: Chương 34: Cậu có phải đang nghĩ, tôi đang giúp Hứa Mật Ngữ không? Chương 35: Chương 35: Dịu dàng nhưng lại đầy nội lực Chương 36: Chương 36: Anh nói cô đáng thương. Anh đang thương hại cô sao? Chương 37: Chương 37: Quyết tâm cắt đứt Chương 38: Chương 38: Món thịt kho cô làm Chương 39: Chương 39: "Cô thật đúng là người khiến người khác bất ngờ không ngừng." Chương 40: Chương 40: Hứa Mật Ngữ, cái miệng của cô đối diện với tôi là không biết mở ra à?” Chương 41: Chương 41: “Theo tôi thấy sự yếu đuối còn đáng sợ hơn cả cái xấu” Chương 42: Chương 42: Trong căn phòng sáng rực ánh vàng, không có bóng dáng của Hứa Mật Ngữ. Chương 43: Chương 43: "Hào nhoáng vô thực, không có món nào ngon cả." Chương 44: Chương 44: Cô bước ra khỏi phòng, thản nhiên, bình thản. Chương 45: Chương 45: “Lúc đó chúng ta chẳng phải đã hẹn ước với nhau rồi à, sau này phải đối xử tốt với tổ trưởng hơn một chút!� Chương 46: Chương 46: Anh thật sự rất lợi hại. Chương 47: Chương 47: "Cầm đi, đừng đưa cho tôi." Chương 48: Chương 48: Nhưng vừa mở mắt ra, anh lại nhìn thấy cô Chương 49: Chương 49: Cô chính là lấy cớ mang đồ ăn đến, rồi thực hiện những hành vi câu dẫn quyến rũ này nọ. Chương 50: Chương 50: "Gọi to thế làm gì?” Chương 51: Chương 51: Cô gái này, đúng là không phải dạng vừa! Chương 52: Chương 52: Không có gì phải lo lắng về cô nữa Chương 53: Chương 53: “Cô đỏ mặt cái gì?” Chương 54: Chương 54: Vậy tóm lại, tất cả đều là do anh tự mình nghĩ nhiều hiểu lầm, phải không? Chương 55: Chương 55: “Tình yêu sét đánh? Quá ngây thơ rồi, đó là chuyện của trẻ con.” Chương 56: Chương 56: Ngoài giờ đi làm ra, cô vậy mà không có lấy một chút cuộc sống ngoài giờ hay hoạt động xã giao nào. Chương 57: Chương 57: “Đi, tớ dẫn cậu đi bung xõa ngay đây!” Chương 58: Chương 58: Có muốn cùng chúng tôi làm chuyện xấu không?” Chương 59: Chương 59: Thái độ của anh không rõ ràng, nên cô cũng không biểu lộ cảm xúc gì Chương 60: Chương 60: Bây giờ cô trông như một con thiên nga. Chương 61: Chương 61: Anh nhìn cô, từ từ nheo mắt lại Chương 62: Chương 62: Cô làm gì còn có nhà nữa? Chương 63: Chương 63: “Quản lý Hứa của các cô bây giờ ở đâu?” Chương 64: Chương 64: “Hôm nay cô có việc gì không?” Chương 65: Chương 65: “Đến chúc mừng sinh nhật cô.” Chương 66: Chương 66: Kỷ Phong và cô nhìn nhau Chương 67: Chương 67: Giữa hai người họ, anh trông như kẻ có chút không buông bỏ được. Chương 68: Chương 68: Giữa hai người họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chương 69: Chương 69: Trong tai anh nghe được lại là giọng nói của cô Chương 70: Chương 70: Bên dưới lớp vỏ bọc đó, là nỗi lòng không thể để ai nhìn thấu của cô Chương 71: Chương 71: Trong lúc cấp bách, anh kéo mạnh cô vào lòng. Chương 72: Chương 72: Cứ ngỡ như là tình đầu Chương 73: Chương 73: Kỷ Phong nắm tay cô, bóp nhẹ Chương 74: Chương 74: “Sao anh lại đến?” Chương 75: Chương 75: "Bình tĩnh lại, nói cho anh biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Chương 76: Chương 76: Tình hình ở nhà… Chương 77: Chương 77: Đến lúc đó cô phải làm sao? Chương 78: Chương 78: Anh sẽ yêu em bao lâu? Chương 79: Chương 79: Anh nghe xong liền trầm tư. Chương 80: Chương 80: Anh thở dài một hơi, đưa tay về phía cô Chương 81: Chương 81: Là anh đã vô tình đặt cô vào tim mình có chút sâu rồi Chương 82: Chương 82: “Để cho cô ấy thở một chút." Chương 83: Chương 83: “Vậy rốt cuộc cô ấy có gì mà phải tự ti?” Chương 84: Chương 84: Hứa Mật Ngữ thầm kêu "wow" một tiếng trong lòng. Chương 85: Chương 85: Kỷ Phong lặng lẽ nhếch khóe miệng. Chương 86: Chương 86: Anh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào đôi môi cô Chương 87: Chương 87: “Vậy tối mai em mời anh ăn cơm nhé, được không?" Chương 88: Chương 88: "Thái độ, thái độ với tôi!" Chương 89: Chương 89: “Đợi anh về, anh có lời muốn nói với em." Chương 90: Chương 90: “Không có em anh phải sống thế nào đây?” Chương 91: Chương 91: Hành trình yêu em, chính là "Mật Ngữ Kỷ" của cuộc đời của anh