Chương 1
Núi Tiểu Đàm Không Có Đài Thiên Văn

Chương 1: Câu lạc bộ đua ngựa.

Đàm Hựu Minh vừa đặt chân tới trường đua, chú ngựa non Toffee vốn tinh khôn hơn người ngay lập tức phát hiện ra anh. Mới thấp thoáng thấy bóng anh, Toffee đã hất văng người chăm ngựa, tung vó lao đến, bộ bờm tung bay trông oai phong hết sức.

“Ấy, ấy.” Đàm Hựu Minh cười ôm lấy cổ chú ngựa, hơi đẩy nó ra, “Đừng đè chết tao, tao ôm không nổi mày đâu.”

Mặc dù chưa đầy năm tuổi, nhưng Toffee đã gom được không ít thành tích ở các giải đua cấp hai và đua vượt chướng ngại, thể hình không hề tầm thường.

Quản lý trường đua mặt mày hớn hở dẫn người ra đón, cất giọng sang sảng: “Cậu Đàm, lâu rồi không thấy cậu ghé chơi.”

Đàm Hựu Minh nhếch môi cười, bắt tay ông: “Tại tôi bận quá mà.”

Quản lý Hoàng đưa cho anh một điếu thuốc, nói bằng thứ tiếng phổ thông không mấy chuẩn: “Bận thì cũng không được quên Toffee của chúng tôi chứ, ngày nào nó cũng ngóng cổ đợi cậu đấy.”

Đàm Hựu Minh ngậm điếu thuốc cười.

“Bọn tôi cũng ngày ngày ngóng trông cậu đây này.” Trong số các thiếu gia, Đàm Hựu Minh là người ông quý nhất.

“Vậy sao, chắc tôi phải năng lui tới đây hơn rồi.” Đàm Hựu Minh vừa xoay điếu thuốc vừa vỗ lên lưng ngựa, đi một vòng quanh nó, “Béo ra rồi nhỉ, vết thương ở chân đã ổn chưa?”

Quản lý Hoàng theo sau trả lời: “Gân gót lành rồi ạ, tháng nào cậu Thẩm cũng cho bác sĩ thú y đến kiểm tra, bác sĩ bảo nghỉ thêm nửa tháng nữa là bắt đầu phục hồi được, tình trạng mỗi tháng và quá trình hồi phục đều được gửi cho cậu Thẩm.”

“Được rồi.” Đàm Hựu Minh phẩy tay vỗ nhẹ lên đầu ngựa, “Cứ chăm sóc cho nó thật tốt vào.”

Quản lý Hoàng cam đoan: “Chắc chắn rồi ạ, chúng tôi sẽ sẽ chăm cho nó khỏe như rồng như hổ, qua một thời gian nữa, đợi nó hồi lại tốc độ thì có thể đưa đến trường đua bên Doanh Tây của cậu.” Đàm Hựu Minh có một trường đua ở Doanh Tây, quy mô bên đó còn lớn hơn bên này, “Còn nếu cậu muốn giữ nó ở đây thì tôi sẽ sắp xếp người huấn luyện riêng cho nó.”

Đàm Hựu Minh lắc đầu: “Chuyển chỗ còn phải làm quen môi trường mới, cứ để nó ở đây đi, không vội huấn luyện hay xếp lịch đua làm gì.”

Quản lý hiểu ý anh: “Dạ được.”

Đua ngựa là một thú vui xa xỉ mà tàn nhẫn, nhiều con ngựa đua bị thương trong cuộc thi sẽ bị đưa thẳng ra rìa sân rồi tiêm thuốc an tử.

Người làm ở trường đua đều kháo nhau rằng Toffee là con ngựa may mắn nhất cả Vịnh Cát này, nhờ được cậu Đàm để mắt mà thoát một kiếp. Rõ ràng nó là con ngựa đua bướng bỉnh khó thuần nhất, từng đánh bại con số 23 mà cậu Đàm đặt cược, hại anh thua cả mớ tiền.

Ấy thế nhưng cậu Đàm là người lạ đời, cứ khăng khăng chi số tiền lớn để cứu con ngựa đối thủ, người ở trường đua đành phải theo lệnh anh mà chăm sóc nó cẩn thận.

Chữa trị cho ngựa đua bị thương tốn kém, Đàm Hựu Minh sợ họ không tận tâm nên dặn dò: “Thiếu gì cứ bảo trợ lý của tôi.”

“Cậu Đàm yên tâm, cậu Thẩm cứ nửa tháng lại bảo cô Chung liên lạc với chúng tôi mà.”

“Ừm.” Đàm Hựu Minh bước lên bậc thang, Toffee lẽo đẽo theo sau, Đàm Hựu Minh bị nó húc cho bật cười, bèn giữ đầu nó lại: “Về đi, lần sau tao lại đến thăm mày.”

Toffee vẫn muốn đi theo nhưng bị nhân viên trường đua giữ lại, Đàm Hựu Minh nhìn về phía khán đài ngoài trời: “Sao nay lại có truyền thông ở đây?”

“Hôm nay có màn ra mắt đua vượt chướng ngại của Darley, con ngựa thuần chủng nổi tiếng đến từ Trung tâm đua ngựa Hoàng gia Anh, sự kiện sẽ phát sóng trực tiếp thưa cậu.”

Quản lý Hoàng dẫn đường, vừa cười nói vừa đưa anh đến khu vực dành cho hội đồng chủ ngựa.

“Cậu Tạ và mọi người vào trong hết rồi, cậu cần gì cứ gọi tôi nhé.”

Đàm Hựu Minh gật đầu rồi đẩy cửa bước vào, thấy trong phòng chừng mười mấy người đang ồn ào náo nhiệt, Tạ Chấn Lâm và Lê Bách Hào đứng hai bên cửa, anh nhướng mày: “Đón tiếp long trọng thế?”

Vài người lộ vẻ vui mừng: “Cậu mà không đến là bọn tôi tính bảo A Lâm xuống dưới tìm người rồi đấy.” Đàm Hựu Minh vốn dễ nói chuyện, nhưng xuất thân và địa vị quá cao, muốn gặp được anh đâu phải chuyện đơn giản.

Đàm Hựu Minh cười khẩy, cố ý hỏi: “Thế sao không đi?”

Lê Bách Hào nhìn ra sau lưng anh, xác định không có ai đi cùng mới thả lỏng, nở nụ cười lấy lòng: “Để lần sau, lần sau đi.” Rồi bảo cô gái bên cạnh rót rượu cho anh.

Đàm Hựu Minh thấy khó hiểu: “Mấy cậu sợ cậu ấy đến vậy à?”

“Không phải sợ,” Vài người nhìn nhau, nói trái lòng, “Mà là… kính trọng.”

Mỗi bận tiệc tùng, hễ thấy người kia đến đón Đàm Hựu Minh là ai nấy đều ngồi nghiêm chỉnh.

Bất kể là buổi biểu diễn quái dị ở hộp đêm hay tiệc tùng điên loạn trên du thuyền ngoài khơi, người đó lúc nào cũng có thể đưa Đàm Hựu Minh đi, mọi người tức tối nhưng chẳng ai dám nói gì.

Đàm Hựu Minh ngồi thẳng xuống ghế chính giữa mà mọi người chừa sẵn, bắt chéo chân, mỉa mai bảo: “Vô dụng.”

Tiếng còi và tiếng hò reo vang lên từ khán đài ngoài trời, màn hình lớn ở giữa phòng bắt đầu hiển thị số hiệu, tên, giống loài, nơi sinh và tỷ lệ cược gần đây của các con ngựa trên tám đường đua.

Cô gái mặc bộ đồ cưỡi ngựa bằng ren rót rượu rồi cầm khay đi thu tiền cược từ các công tử.

Tiếng ồn ào từ bên ngoài vọng vào, không khí trong phòng sôi nổi hẳn lên, có người cố nói to át tiếng: “Cậu Đàm tính cược con nào đấy?”

Đàm Hựu Minh không để ý lắm, vẫn lướt qua khung chat chưa có hồi âm, sau đó ngước nhìn thoáng qua rồi thản nhiên buông một câu: “Số 7 đi.”

Người kia kêu “ối chà”: “Ghê gớm dữ ta?”

Ngựa Friensian mang đặc tính của giống chó săn Labrador, càng ở địa hình hiểm trở thì càng bung sức, nhưng cũng vì tính khí ngang ngược khó bảo, hay phạm quy nên không phải lựa chọn được yêu thích trên trường đua.

Đàm Hựu Minh cất điện thoại, cười ừ: “Ghê gớm tôi lại thích.”

Ghê gớm hay không thì chưa biết, nhưng đẹp thì rõ khỏi bàn.

Con ngựa số 7 chạy trông rất oai, tung vó, hất đuôi, dáng ngông nghênh phóng khoáng, toát lên vẻ bất cần đời.

Đàm Hựu Minh vốn thích cái đẹp.

Hầu hết cả đám đều đặt cược PLA2 cho chú ngựa Darley nổi tiếng, PLA chỉ cần lọt vào top ba là thắng nên cơ hội thắng rất cao.

Đàm Hựu Minh thì khăng khăng đặt cược win3, chọn con số 7 tinh thần không ổn định sẽ về nhất, song thật tình anh cũng chẳng quá quan tâm thắng thua.

Quãng đường đua dài 2400 mét, anh xem một lúc rồi lại cúi xuống gửi mấy bức ảnh vừa chụp.

[Hình ảnh]

[Hình ảnh]

[Hình ảnh]

[Bờm dài ra rồi, nết cũng bướng theo.]

[Mắt thì đẹp thật.]

[Mấy người chăm ngựa kia xem chừng không thuần nổi nó đâu.]

Anh chuyển tiếp mấy bức ảnh về đồ dùng cho ngựa, toàn những món anh nhờ huấn luyện viên chọn sẵn.

[Chọn một cái đi.]

Cô gái mặc trang phục cưỡi ngựa ren quay lại đưa ly rượu, Đàm Hựu Minh biết là Lê Bách Hào cố ý sắp xếp nên không từ chối mà nhấp một ngụm.

“Cậu Đàm có muốn thêm cược hay đổi cược không?”

“Hử?” Đàm Hựu Minh vẫn đang mải gửi ảnh, không ngẩng đầu đáp, “Tôi không đổi, cô muốn thêm cược thì cứ thêm rồi tính cho tôi.” Nhân viên tiếp đón ở hội đua ngựa nếu thuyết phục được khách tăng cược lần hai sẽ được chia hoa hồng.

Cô gái vui vẻ nói: “Cảm ơn cậu Đàm.”

Đàm Hựu Minh lướt điện thoại: “Không có gì.”

Hơn chục tin nhắn gửi đi như đá chìm đáy biển, nhưng chẳng ngăn được Đàm Hựu Minh tiếp tục độc thoại.

[Cái này nhé?]

[Hay cái này?]

[Hai cái đủ không?]

[Khung xương Toffee chắc còn lớn nữa.]

[Mua luôn hai cái yên ngựa đi.] Mấy cái yên mà nhân viên chuẩn bị xấu quá, Đàm Hựu Minh nhìn không nổi.

Một trận đua ngựa kéo dài nửa tiếng, bên ngoài đã ồn ào náo nhiệt, trong lúc chờ trận đua tiếp theo, Lê Bách Hào khui vài chai rượu đắt tiền. Đàm Hựu Minh ngẩng lên, thấy đối diện đã có vài người cùng bạn đồng hành uống rượu chạm môi.

Cô gái bên cạnh anh cũng bưng ly rượu định mời, Đàm Hựu Minh cất điện thoại, nhận ly rượu nhưng nói không cần: “Cô đi gọi cậu Tạ qua đây giúp tôi.”

Tạ Chấn Lâm đang gọi điện dở thì bị gọi tới, ngồi phịch xuống: “Anh.” Thấy ly rượu trước mặt Đàm Hựu Minh vẫn còn nguyên xi, cậu ta bảo người mang một ly trà chanh lên.

Đàm Hựu Minh nếm thử, thấy không hợp vị, đặt xuống rồi trêu: “Đang khai báo đấy hả?”

Tạ Chấn Lâm ngượng nghịu gãi đầu: “Anh đừng trêu em mà.”

“Thế là… được đồng ý rồi?”

Nụ cười của Tạ Chấn Lâm nhạt đi: “Vẫn vậy thôi.”

Đàm Hựu Minh cũng không hỏi thêm, chỉ nói: “Có chuyện thì tìm anh.”

Tạ Chấn Lâm nốc nửa ly rượu, thở dài: “Em cũng chỉ biết tìm anh thôi, anh ạ.”

Chuyện của cậu ta và Phương Tùy bị gia đình phát hiện, người trẻ khó mà chống lại áp lực gia tộc, sự nghiệp suýt thì đi tong, dòng vốn của công ty bị cắt đứt từ nửa năm trước; bên Phương Tùy thì mất liền vài show lớn, sự nghiệp người mẫu chao đảo, nếu không nhờ Đàm Hựu Minh giúp, chắc giờ Tạ Chấn Lâm đã chẳng còn đứng nổi ở đất Hải Thị này.

Thấy vẻ mặt Tạ Chấn Lâm hoang mang chán chường, Đàm Hựu Minh mấp máy môi, song cuối cùng không nói gì, chỉ khẽ hỏi sang chuyện khác: “Còn cái vụ bức tranh đấu giá thất bại lần trước cậu bảo là sao?”

Giữa tiếng còi huyên náo, Tạ Chấn Lâm nhìn Đàm Hựu Minh, lúc này mới muộn màng nhận ra lý do thực sự anh xuất hiện hôm nay.

Đàm Hựu Minh đâu phải đến xem ngựa.

“Hôm bữa có người bạn trong giới đấu giá của em đến muộn, than phiền đấu giá liên tục hai ngày mà vẫn không chốt được, có người bèn hỏi đó là bức nào, bởi nhà đấu giá đó nổi tiếng lắm, hiếm khi thất bại.”

“Bạn em bảo đó là bức Nghiên Mực Kênh Báu, được cho là của Tôn Trấn thời nhà Nguyên.”

Nghiên Mực Kênh Báu tổng cộng có mười bảy quyển, trừ quyển thứ mười một và quyển cuối bị thất lạc, mười lăm quyển còn lại đều nằm trong tay nhà họ Thẩm.

Năm đó, ngoài phần lớn cổ phần dành cho đứa cháu nhỏ, gia sản nhà họ Thẩm gồm tranh chữ, cổ vật và tài sản lưu động đều được chia cho người khác.

Tạ Chấn Lâm nói: “Nhưng bạn em nói ‘được cho là của Tôn Trấn’ tức là cũng không thể xác định trăm phần trăm là thật. Em hỏi rồi, người ủy thác đấu giá không mang họ Thẩm, cũng không phải Thẩm Hiếu Xương.”

Cái tên này đã biến mất khỏi Hải Thị gần mười năm.

“Nhưng anh biết đấy, bây giờ có hẳn một chuỗi công nghiệp chuyên lo việc che giấu, ngụy trang để tuồn cổ vật qua hải quan. Sau khi qua tay vài phiên đấu giá, gần như chẳng thể truy ra người ủy thác ban đầu.”

Đàm Hựu Minh gõ tay lên tay vịn, không nói gì.

“Dùng đồ giả hay tranh nhái để thăm dò thị trường vốn là chuyện thường.” Những bức tranh chữ cổ đưa từ nước ngoài về có thể được đẩy giá lên cao ngất, cũng là một trong những cách hợp thức hóa và rửa tiền phổ biến.

“Ơ mà anh,” Tạ Chấn Lâm sực tỉnh, “Chuyện này anh nên hỏi anh Tưởng mới đúng chứ.”

Đàm Hựu Minh không trả lời, Tưởng Ứng và Thẩm Tông Niên thì thân nhau quá rồi.

Tạ Chấn Lâm nhắc: “Năm nay Hiệp hội Thương mại đổi nhiệm kỳ, quyền kinh doanh ngành cờ bạc cũng phải đấu thầu lại nhỉ.”

Đúng buổi rối ren.

Đàm Hựu Minh nhún vai, chẳng quan tâm: “Đổi thì đổi.” Lo gì! Anh liếc khung chat vẫn chưa được trả lời, lại hỏi Tạ Chấn Lâm vài chuyện khác.

Trận đua hoàng hôn kết thúc, Đàm Hựu Minh đứng dậy nói phải đi. Mọi người ra sức giữ lại, bởi Đàm Hựu Minh không những không kiêu ngạo mà còn chơi hết mình, lại trọng nghĩa khí, ngoài ý định xu nịnh nhà họ Đàm, không ít người thực lòng muốn kết bạn cùng anh.

“Sau trận đêm nay còn có buổi trình diễn đua ngựa của Câu lạc bộ Hoàng gia nữa đấy cậu chủ, ở lại chơi chút đi, lâu lắm bọn tôi mới được gặp cậu, tối nay có thể ra biển chơi tiếp.”

“Chà, ăn chơi ghê phết nhỉ.” Đàm Hựu Minh vắt áo khoác lên vai, “Tôi có việc rồi, mấy cậu chơi đi, hôm nay tôi mời.”

Cả đám thực sự không nỡ để anh đi nên nịnh nọt đủ đường. Đàm Hựu Minh cười như không cười, nhẹ nhàng gạt đi: “Không cho tôi đi thì tôi gọi người đến đón đấy.”

Nói cái là im ngay.

Đàm Hựu Minh bật cười, chỉ vào họ: “Mấy cậu đúng là…”

Tạ Chấn Lâm biết anh thực sự phải đi, Đàm Hựu Minh hầu như chưa bao giờ ở lại qua đêm với họ: “Anh à, để em tiễn anh.”

“Tiễn cái gì, cậu cứ ngồi đấy.”

Tạ Chấn Lâm khăng khăng: “Không sao, em tiễn một đoạn thôi.” Lần tới gặp lại Đàm Hựu Minh không biết là khi nào.

Đàm Hựu Minh định nói gì đó thì Tạ Chấn Lâm đã bảo: “Em đưa anh qua lối hội đồng, khán đài đông người lắm.”

Đàm Hựu Minh không đồng tình nhìn cậu ta, sự nghiệp của Tạ Chấn Lâm đang trong giai đoạn gây dựng lại, hôm nay cậu ta tổ chức tiệc, bỏ cả phòng đông người đi theo anh thì coi sao cho được.

Tạ Chấn Lâm không cam lòng nhưng từ trước đến nay luôn nghe lời Đàm Hựu Minh, cậu ta đành gọi cô gái mặc trang phục cưỡi ngựa lại, dặn dò: “Cô đưa anh Đàm qua lối hội đồng, đừng đi qua khán đài.”

“Dạ.”

Đàm Hựu Minh quay lưng vẫy tay rồi rời đi.

Cánh cửa đóng lại.

“Đừng nhìn nữa, người ta đi rồi.” Trương Tuấn Khiêm thẳng thừng nói với cô gái trong lòng mình, “Cậu ta không để ý đến cưng, sẽ không dẫn cưng đi đâu.”

Cô gái vội vàng thu ánh mắt từ cánh cửa về, nặn ra một nụ cười bối rối.

Trương Tuấn Khiêm khịt mũi cười, không cần nhìn cũng biết cô ta đang mơ mộng gì, như muốn dập tắt ý định của cô, anh ta nhắc nhở: “Đó là Đàm Hựu Minh đấy.”

Cô gái chợt tỉnh ngộ.

Ở lượt đua thứ sáu chiều nay, vài con ngựa bất ngờ gây sốt, có người thua nhiều quá không vui, định nổi giận, may mà một người đàn ông trẻ tuổi vô tình làm đổ ly rượu nhẹ nên cô mới thoát nạn.

Người đó từ đầu đến cuối luôn mang vẻ lười nhác, ra tay rất hào phóng, thỉnh thoảng cười lớn tràn đầy thần thái, đôi mắt đào hoa vô tình ngước lên, hờ hững lướt qua ai đó mà khiến người ta mặt đỏ tim đập.

Vậy ra đó chính là cậu Đàm.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (78)
Chương 1: Chương 1: Câu lạc bộ đua ngựa. Chương 2: Chương 2: Cây lì xì. Chương 3: Chương 3: Sóng gió hội trường. Chương 4: Chương 4: Hai gương mặt đại diện. Chương 5: Chương 5: Trái tim trong lõi quả. Chương 6: Chương 6: Tây dương tử kinh. Chương 7: Chương 7: Robot thiên văn. Chương 8: Chương 8: Tinh vân không tên. Chương 9: Chương 9: Chúa trời yêu thương thế gian. Chương 10: Chương 10: Chó chăn cừu. Chương 11: Chương 11: Mẫu đơn pháp lam. Chương 12: Chương 12: Tuyết trời Manchester. Chương 13: Chương 13: Tình anh em. Chương 14: Chương 14: Đâu thể oán trách mặt trời. Chương 15: Chương 15: Ải núi tuyết. Chương 16: Chương 16: Cầu phúc tại miếu tổ. Chương 17: Chương 17: Bồ đề lá nhỏ. Chương 18: Chương 18: Khu vực đếm ngược. Chương 19: Chương 19: Tết trên đảo. Chương 20: Chương 20: Mùng 5 Tết. Chương 21: Chương 21: Trái tim của mặt trời. Chương 22: Chương 22: Sương mù trời đông và rêu phong. Chương 23: Chương 23: Cặp bài trùng Xứ Cảng. Chương 24: Chương 24: Êm ấm thuận hòa. Chương 25: Chương 25: Chuông cảnh báo từ địa ngục. Chương 26: Chương 26: Cành lẻ chim côi. Chương 27: Chương 27: Chim sợ cành cong. Chương 28: Chương 28: Sóng điện dưới lòng biển. Chương 29: Chương 29: Đàm phán tại Thủ đô. Chương 30: Chương 30: Bay vào hoàng hôn. Chương 31: Chương 31: Chuyến bay lúc nửa đêm. Chương 32: Chương 32: Lương duyên thật giả. Chương 33: Chương 33: Lỡ hẹn ở Vịnh Xích. Chương 34: Chương 34: Trận bão đầu tiên. Chương 35: Chương 35: Tạm biệt đường Berlin. Chương 36: Chương 36: Oan gia ngõ hẹp. Chương 37: Chương 37: Phúc lộc đầy nhà. Chương 38: Chương 38: 1824 cùng bình minh. Chương 39: Chương 39: Bức tường sắp sụp. Chương 40: Chương 40: Thuận buồm xuôi gió. Chương 41: Chương 41: Đối chọi gay gắt. Chương 42: Chương 42: Đổi ngược quỹ đạo. Chương 43: Chương 43: Kỵ thay đổi. Chương 44: Chương 44: Vì yêu sinh hận. Chương 45: Chương 45: Tính cả đường dài. Chương 46: Chương 46: Ưng Trì ánh trôi. Chương 47: Chương 47: Bãi đỗ xe giữa không gian. Chương 48: Chương 48: Đau đớn tận cùng. Chương 49: Chương 49: Khớp mộng khuyết thiếu. Chương 50: Chương 50: Hệt như xương sườn. Chương 51: Chương 51: Ngôi nhà nhiều niềm vui. Chương 52: Chương 52: Nào biết đủ. Chương 53: Chương 53: Đường Lâm Tiên Lạc. Chương 54: Chương 54: Quả ngọt năm tháng. Chương 55: Chương 55: Chuyến tham quan kiến tập mùa thu. Chương 56: Chương 56: Thách thức luật lệ. Chương 57: Chương 57: Kết đồng tâm hồn. Chương 58: Chương 58: Đập nồi dìm thuyền. Chương 59: Chương 59: Lễ Trung Nguyên. Chương 60: Chương 60: Đèn hoa tỏ mờ. Chương 61: Chương 61: Tình thế biến chuyển. Chương 62: Chương 62: Đường cùng Vịnh Xích. Chương 63: Chương 63: Cái giá của động lòng. Chương 64: Chương 64: Từ biệt cánh bướm. Chương 65: Chương 65: Mùa lũ xám. Chương 66: Chương 66: Hội chợ Thương mại Hàng hải. Chương 67: Chương 67: Lá cành chung cội. Chương 68: Chương 68: Họa tiết bướm đôi. Chương 69: Chương 69: Đảo khu 11. Chương 70: Chương 70: Tôi thích cậu. Chương 71: Chương 71: Nương tựa kết cành. Chương 72: Chương 72: Chim mỏi về tổ. Chương 73: Chương 73: Nhân vật Pixel. Chương 74: Chương 74: Hơn cả tiệc cưới. Chương 75: Chương 75: Một cặp ngốc nghếch. Chương 76: Chương 76: Mầm xanh hy vọng. Chương 77: Chương 77: Đông Chí lại đến. Chương 78: Chương 78: Đài thiên văn lấp lánh.