Chương 1
Đỉnh Cấp Chó Điên Alpha Liều Mạng Đánh Dấu Tôi

Chương 1: Hôm nay là lễ tình nhân, cực kỳ thích hợp để chúng ta ở bên nhau

"Cút! Đừng có chạm vào tao! Tao yêu mày bao nhiêu năm, cuối cùng chỉ là trò cười hả?! Tao có lỗi gì với mày? Con mẹ nó đồ đê tiện! Yêu loại đàn ông như mày thì coi như cả đời tao xui xẻo đi!"

 

"Không phải đâu, em yêu anh mà, hu hu anh nghe em nói đã được không... Em với người đó không có gì..."

 

"Con mẹ nó tao bắt gian tại giường còn không nhận?! Hơn nữa còn là ba người! Mày nuốt nổi à đồ lẳng lơ?!"

 

Người đàn ông mặt trắng bệch: "Không phải..."

 

"Trong đó còn có cả ba tao nữa, ông ấy sung sức lắm nhỉ? À mà nói thế chưa chuẩn, tuổi thọ trung bình là 180, ổng mới hơn 60 còn đang thanh niên đấy, giỏi ghê chưa? Ha ha ha, mày thật là bản lĩnh. Muốn chia tay thì nói thẳng, còn định làm mẹ tao chắc?!"

 

Bên kia đường, một Alpha nữ với mái tóc đuôi ngựa, khí chất mạnh mẽ, đang cầm bó hồng đỏ rực dốc ngược xuống, ghê tởm nhìn chằm chằm vào Omega nam cao ngang tầm mình trước mặt.

 

Đám người xung quanh xôn xao xì xào.

 

"Má ơi, sống lâu trên đời đúng là vụ gì cũng thấy"

 

Xung quanh đông người quá, không chen vào được, Lục Thừa An nhờ chiều cao mà đứng ở vòng ngoài cùng xem một lúc.

 

Thấy chán, cậu bèn ngồi xổm xuống lề đường chờ. Nghe thấy câu kia, cậu "chậc" một tiếng, bật cười khẽ.

 

Ngày lễ tình nhân, đâu đâu cũng thấy các cặp đôi tay trong tay, ôm vai bá cổ, ngọt ngào hết sức.

 

Đi trên đường cứ như lạc vào cửa hàng hoa, hương thơm thoang thoảng bay đến từng đợt.

 

Dĩ nhiên cũng có rất nhiều cặp tình nhân biến thành cặp oan gia chém giết lẫn nhau.

 

Giữa đám đông đang tụ tập, nữ Alpha vung cho nam Omega mấy cái tát trời giáng. Khoé môi cậu ya rướm máu, cúi đầu rụt rè xin tha.

 

Cô ta quất nguyên bó hoa hồng to gần bằng ba cái đầu người vào mặt hắn. Cánh hoa tung bay, hương càng nồng.

 

Gai hoa cào rách da, máu rỉ ra thành giọt đỏ au.

 

Nam O ôm mặt, không tin nổi.

 

Dưới chân vô số người dẫm nát hoa hồng. Lục Thừa An nhăn mũi, híp mắt, hé miệng, cuối cùng gật mạnh một cái, hắt xì một phát.

 

Mới lập xuân tuần trước, gió lạnh vẫn cắt da. Không khí hanh khô. Cậu chỉ khoác chiếc áo mỏng, bên trong là sơ mi đen.

 

Cởi áo ngoài ra mới thấy còn mặc áo ngắn tay.

 

Thanh niên 18 tuổi tràn đầy sức sống, chẳng sợ lạnh. Cậu tươi tỉnh, không hề thấy lạnh chút nào khi ngồi xổm ở nơi đầu gió, gió cứ thổi ào ào tới.

 

Hôm nay là thứ Sáu, có tiết học, nhưng Lục Thừa An không đi. Hôm qua cậu đánh nhau với người ta, nên vết bầm ở khóe miệng vẫn chưa tan.

 

Là một Alpha chính hiệu, gương mặt Lục Thừa An mang đầy đặc điểm điển hình: đường nét góc cạnh, xương hàm rõ ràng.

 

Da trắng môi mỏng, màu nhạt.

 

Mí mắt gấp xuống đè ở khoé mắt, khiến vẻ ngoài thêm chút sâu lắng dịu dàng.

 

Đôi mắt lam khói trong suốt đặt trên khuôn mặt ấy, muốn câu người thì chưa từng thất bại.

 

Đối diện, nữ A và nam O giằng co dữ dội, sự việc bùng nổ tới mức... cha ruột của nữ A xuất hiện, còn cầu hôn ngay tại chỗ nam O!

 

Đám đông vốn định giải tán, thấy có "tập mới" liền xúm vào đông hơn.

 

Cảnh tượng náo nhiệt.

 

Lục Thừa An đứng dậy, ngồi xổm lâu quá nên hoa mắt, dạ dày trào ngược.

 

Đúng là người ngu ở đâu cũng có.

 

Nữ A lạnh mặt, bỗng rút súng từ sau lưng, chĩa thẳng vào trán cha mình.

 

Kẻ không có quyền thì không được mang súng.

 

Nam O lập tức hét chói tai, sợ đến mềm oặt ngã xuống, nước mắt lưng tròng.

 

Đám đông thì hoảng loạn kêu la, ùa ra giãn vòng vây, không ai dám tới gần.

 

"Huýt—— Ngầu quá nha."

 

Chỉ có một kẻ huýt sáo, trong khi mọi người đều lùi lại thì cậu đi ngược chiều, tiến vào tâm điểm.

 

Lục Thừa An mắt sáng lấp lánh ngó cây súng của nữ A, sợ bị coi là kẻ xấu mà bị bắn chết nên lập tức rụt về.

 

Bất ngờ cậu túm tóc cha cô ta, ra tay như sét đánh. Chưa ai kịp phản ứng, cậu đã kéo chặt da đầu, vai nghiêng người khom, quật ông ta rầm xuống đất.

 

"Cái giống ngu xuẩn gì đây, ông đây không phải anh hùng cứu mỹ nhân đâu, chỉ muốn coi mấy cái loại rác rưởi các người có mọc mười tám cái đầu tự tưởng mình cao sang không thôi."

 

"Mặt dài mỏ nhọn, xấu như chuột, sao nhìn gớm thế? Đã vậy mấy cái đầu chuột của các người còn nhét đầy nước cống nữa chứ, nếu không thì ông đây cũng chẳng thèm ngửi trúng cái mùi thúi muốn ói gần chết. Thúi tới nổi ông đây sặc rồi đấy, bồi thường mau lên."

 

Nữ A nhướng mày, cất súng.

 

Bắt đầu đánh Omega nam tới tấp.

 

...

 

Vết bầm ở miệng cậu lại sẫm màu hơn, chưa lành đã thêm vết mới. Lục Thừa An thản nhiên ngồi bệt bên lề, chân dang rộng, khuỷu tay chống gối.

 

Màn hình điện thoại nứt toác như mạng nhện phản chiếu gương mặt anh tuấn bị chia cắt tứ tung. Cậu tặc lưỡi, hạ máy xuống, ở góc màn hình còn lành lặn hiện rõ gương mặt hắn hoàn chỉnh.

 

Hôm qua ăn cơm ở trường, cậu giật của bạn học hai tờ khăn giấy nhét túi. Cậu lấy ra một tờ chùi khoé miệng, máu khô loang lổ.

 

Khô cứng cả rồi, lau không sạch. Càng chà càng giống vết gỉ sắt.

 

Bầm đỏ loang, hơi sưng.

 

"Chết rồi, đợi hắn về sẽ không mắng mình xấu chứ." Lục Thừa An quay mặt, xem đi xem lại bên trái bên phải mấy lần.

 

Dùng lưỡi đẩy vào chỗ bị thương ở má, cố gắng nhìn rõ hơn.

 

Quả nhiên xấu thật.

 

...

 

Giữa lúc hỗn loạn, nam O bụng chảy máu, nhuộm đỏ quần sáng màu, cảnh tượng ghê rợn. Bàn tay nữ A giơ cao run run, khựng lại giữa không trung.

 

Nam O nói mình mang thai con của cô ta, không tin thì đi thử DNA thai nhi đi.

 

Khi ấy, cảm giác duy nhất của Lục Thừa An là: Mẹ kiếp, may quá hồi nãy không điên lên đánh cậu ta chứ không thì bị vu khống chết.

 

Bị bắn chết còn hơn là bị lừa tiền, cậu làm gì có tiền.

 

Không ngờ nữ A chẳng thèm nói câu nào, ôm nam O chạy mất. Trước khi đi còn dẫm tay cha mình một cái, giày lính gót cứng, tiếng hét vang trời.

 

Nơi này là một khu xây dựng, đã bị phá dỡ nhiều năm nhưng vì thiếu vốn nên bị bỏ hoang. Tuy nhiên, vì vị trí không quá hẻo lánh nên ngày nào cũng có nhiều người đến đây dạo chơi.

 

Lục Thừa An ghét ngày lễ tình nhân.

 

Vào ngày này có rất nhiều người tìm được tình yêu, thành đôi thành cặp. Cậu ghen tị, ganh ghét, không muốn nhìn thấy những cặp đôi trong trường cười đùa, trêu chọc nhau.

 

Từ khi mới biết rung động, Lục Thừa An đã rất muốn yêu đương. Dù sao thì cậu cũng là một đứa trẻ hư, đánh nhau, gây sự, trốn học trèo tường, không có gì là cậu không làm cả.

 

Mấy chuyện yêu sớm, hôn hít, rồi tới mấy cái cấm kỵ sau đó, cậu đều muốn thử.

 

Mặt đất đầy cánh hoa hồng đỏ rơi tả tơi, nửa bó hoa vứt tàn tạ bên thùng rác.

 

Cậu nhặt một cánh dưới chân, đưa lên mũi. Mùi hoa đậm đặc, sạch sẽ, thoang thoảng hơi đắng, không nồng bằng mùi pheromone của cậu.

 

Một điếu thuốc hút dở vứt xộc xệch, thuốc rơi ra ngoài. Cậu nhét lại, cau mày, ngậm vào miệng, bàn tay che lửa khỏi gió lạnh.

 

Cái bật lửa mua một đồng, đầu bị cháy đen, nhấn hai lần mới bật được tia lửa.

 

"Phù..." Lục Thừa An hít một hơi, rồi thở ra.

 

Cậu muốn hút hết nửa điếu thuốc này rồi mới đi, vì Cảnh Thượng lát nữa sẽ về.

 

Còn phải đi mua hoa để tỏ tình nữa.

 

Tàn lửa dần dần rút ngắn tuổi thọ của điếu thuốc rẻ tiền, lúc đánh nhau chân Lục Thừa An bị đá trúng, cảm thấy sưng sưng. Cậu dậm chân, máu dồn xuống bắp chân, tê tê ngứa ngứa.

 

Cúi đầu nhìn xuống, hóa ra không chỉ vì dậm chân. Lục Thừa An "ừm" một tiếng, quan sát vị khách không mời mà đến chủ động tiếp cận mình.

 

Một con mèo con lem luốc đang kêu "meo meo" khe khẽ, ba màu đen, trắng, vàng. Trong cổ họng còn gừ gừ, chẳng biết nó đang lảm nhảm gì.

 

Trên tai dính vết máu, còn có cả một vết sẹo khuyết. Nhìn thôi đã biết con mèo này chẳng phải dạng hiền lành, chắc đánh nhau với mèo khác suốt.

 

"Đã ghét tao thì mày còn dụi vào người tao làm gì?"

 

Cậu nhớ cha mình từng nói, mèo mà gừ gừ tức là ghét người ta. Lục Thừa An không hiểu, nhưng cũng chẳng đuổi nó đi.

 

Những con mèo từng gặp cậu, toàn ghét cậu cả.

 

"Thôi được rồi, cho tao sờ chút."

 

Lục Thừa An chùi tay vào quần, rồi nhẹ nhàng đặt lên đầu mèo, vuốt nhẹ. Tiếng gừ gừ lập tức to gấp mấy lần.

 

Cậu rút tay về ngay, bĩu môi: "Sờ có một cái mà làm như tao quấy rầy lắm ấy."

 

Trong túi quần còn có một cây xúc xích ngắn, vị bắp. Lục Thừa An lấy ra, nhìn nhìn một hồi rồi thở dài. Đây là cây xúc xích cậu giật được từ tay thằng nhóc con nào đó. Cậu bóc ra, thử đưa cho mèo.

 

"Đừng nói là mày ăn thật đấy nhé?"

 

Kết quả, con mèo chén sạch, đến cả vỏ cũng muốn nuốt.

 

"...... Ờ, thôi được rồi."

 

Khi về trời đã nhá nhem tối, rất nhiều học sinh cấp ba học bán trú. Lục Thừa An và Cảnh Thượng đều là học sinh bán trú, mấy người bạn bên cạnh Cảnh Thượng cũng vậy.

 

"Anh Cảnh, Anh Cảnh!" Từ xa nhìn thấy dáng người cao ráo, Lục Thừa An vẫy tay gọi lớn một cách kích động, "Cuối cùng anh cũng tan học rồi, em đợi anh cả buổi chiều ở đây đó."

 

Một tên mặc đồ bình thường chạy tới chỗ nhóm con nhà giàu mặc toàn đồ hiệu, nhìn thế nào cũng thấy buồn cười.

 

Cảnh Thượng gần như bị vây trong đám bạn, đi ở giữa. Giọng của Lục Thừa An trong trẻo, đâm thẳng vào tai, nhưng ánh mắt anh ta thậm chí không thèm liếc sang một cái.

 

Ngược lại, hai thằng bạn cạnh đó lại cười khẩy.

 

Nhìn nhau một cái, một thằng châm chọc: "Cảnh thiếu, cái kẻ cuồng si của cậu lại tới kìa."

 

"Anh Cảnh, anh Cảnh, anh Cảnh— Lễ tình nhân vui vẻ nha. Tặng anh này." Lục Thừa An ôm trong ngực một bó hồng to tổ chảng, to bằng cả cái đầu đàn ông trưởng thành.

 

"Cho em một cơ hội ở bên anh đi, em thật sự thích anh mà. Anh mà không đồng ý thì em phát điên mất, em sẽ không sống nổi đâu."

 

Từng bông hoa đều nở bung rực rỡ, màu sắc cực kỳ tươi tắn, là loại hoa thượng hạng. Không bỏ ra vài trăm đồng liên minh thì không mua được.

 

Ngày thường có khi còn không đủ tiền ăn cơm, nghèo như thế mà lại dám vung tiền, chỉ để tỏ tình với một thiếu gia quyền thế ngút trời, giàu nứt đố đổ vách trong ngày lễ tình nhân.

 

Chưa bao giờ Lục Thừa An để ý đến ánh mắt của người khác, càng không quan tâm người ta đánh giá thế nào.

 

Tình yêu nồng nhiệt đến mức trời đất có thể chứng giám, nhưng kiểu si tình này đúng là vừa đáng thương vừa đáng cười.

 

Mà Cảnh Thượng lại không hề thích cậu ta, hơn nữa còn cực kỳ chán ghét Lục Thừa An.

 

Hận không thể khiến người này biến mất vĩnh viễn khỏi thế giới này.

 

Sự chán ghét của Cảnh Thượng thể hiện rõ ra bên ngoài, mọi người đều nhìn thấy. Lâu dần, ai cũng coi Lục Thừa An là một thằng hề, một trò mua vui để bàn tán.

 

"Anh Cảnh, hôm nay là lễ tình nhân, cực kỳ thích hợp để chúng ta ở bên nhau đó."

 

Lục Thừa An đẩy bó hồng tới trước, không nhìn thấy ai khác. Rõ ràng là đang tỏ tình sâu nặng, nhưng với cái vết bầm tím ở khóe miệng thì lại nhìn chẳng nghiêm túc tí nào.

 

Một bàn tay vung mạnh gạt phăng bó hoa hồng đang đưa tới, Cảnh Thượng lạnh mặt, nói: "Cút. Tránh xa tôi ra."

 

Một cành hồng bật ra, cọ vào má trái. Lục Thừa An theo bản năng nghiêng đầu nhưng dưới chân không hề lùi nửa bước.

 

Máu rỉ ra, nhói đau nhưng rất rõ ràng. Lục Thừa An có thể tưởng tượng được chỗ nóng lên kia đang rỉ ra một giọt máu, màu đỏ tươi.

 

Cậu đưa tay lên lau vết máu, trên đầu ngón tay có một vệt màu đỏ.

 

Vị ngọt lờ lợ tan chảy từ từ trong khoang miệng. Lục Thừa An m*t đầu ngón tay, cười nói: "Cảm ơn anh Cảnh."

 

"Anh Cảnh, đừng giận mà, đều là lỗi của em. Hôm nay anh còn ghét em chưa chịu đồng ý, thì em sẽ đợi ngày mai, ngày kia lại theo đuổi anh tiếp. Em sẽ cố gắng làm cho anh thích em."

 

Cảnh Thượng: "Hạ, tiện."
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Hôm nay là lễ tình nhân, cực kỳ thích hợp để chúng ta ở bên nhau Chương 2: Chương 2: Đàn anh, mình hẹn hò đi Chương 3: Chương 3: Đê tiện, thấp hèn, bẩn thỉu Chương 4: Chương 4: Chó cậy gần nhà Chương 5: Chương 5: Cậu đúng là giống ba cậu Chương 6: Chương 6: Lục Thừa An phớt lờ Cảnh Thượng Chương 7: Chương 7: Họ cùng một huyết thống, cùng một dòng chảy kiêu ngạo Chương 8: Chương 8: Thứ mà hắn cực kỳ căm ghét, chỉ có thể do chính tay hắn huỷ đi Chương 9: Chương 9: Lần đầu tiên đã vô thức dừng bước Chương 10: Chương 10: Lúc đó sao không thấy cậu lắm lời như bây giờ? Chương 11: Chương 11: Pheromone của Cảnh Thượng... chỉ duy nhất không tấn công Lục Thừa An Chương 12: Chương 12: Alpha không thể bị đánh dấu? Chương 13: Chương 13: Mình mà cũng có Omega thích ư? Chương 14: Chương 14: Lục Thừa An, cậu đi chết đi Chương 15: Chương 15: Nó có thể đụ chết cậu trên giường Chương 16: Chương 16: Đồ lẳng lơ Chương 17: Chương 17: Con muốn Lục Thừa An? Chương 18: Chương 18: Cậu có biết trên người cậu có tin tức tố của Alpha khác không? Chương 19: Chương 19: Đi, mang cậu ta về đây cho tôi Chương 20: Chương 20: Hắn nghe được từng câu từng chữ trong lòng của Lục Thừa An Chương 21: Chương 21: Như gặp phải ma Chương 22: Chương 22: Đôi mắt lam khói xinh đẹp kia lại đang nhìn một người đàn ông khác Chương 23: Chương 23: Cậu sẽ được tự mình cảm nhận như thế nào là bị tôi đ* đến chết Chương 24: Chương 24: Cậu về rồi Chương 25: Chương 25: Lục Thừa An, lại đây với tôi Chương 26: Chương 26: Không tỏ tình nữa, không theo đuổi nữa Chương 27: Chương 27: Chó Cảnh chắc chắn là điên rồi Chương 28: Chương 28: Sao anh lại cắn em Chương 29: Chương 29: Nằm sấp xuống, tôi muốn cắn cậu Chương 30: Chương 30: Đây không phải là điều Lục Thừa An muốn Chương 31: Chương 31: Đàn anh, chúng ta làm tình đi Chương 32: Chương 32: Cảnh Thượng thật sự dám giết người Chương 33: Chương 33: Lục Thừa An không tàn phế thì cũng phải liệt 10 ngày Chương 34: Chương 34: Lục Thừa An, thành niên vui vẻ Chương 35: Chương 35: Lục Thừa An, có muốn không? Chương 36: Chương 36: Năm ngày bốn đêm Chương 37: Chương 37: Là kỳ phát tình của cậu ta Chương 38: Chương 38: Anh không phải là đang ghen đó chứ? Chương 39: Chương 39: Thừa An, em về rồi Chương 40: Chương 40: Anh Cảnh không cho phép đâu ạ Chương 41: Chương 41: Nó là con trai em, cũng là con trai tôi Chương 42: Chương 42: Em sợ lắm Chương 43: Chương 43: Đời này kiếp này đều phải dây dưa với hắn Chương 44: Chương 44: Anh đã bị tôi quyến rũ rồi Chương 45: Chương 45: Ngoan Chương 46: Chương 46: Dạy nhảy lầu Chương 47: Chương 47: Chữ An trong bình an Chương 48: Chương 48: Mưa rào gió giật đến quá nhanh, quần áo ắt sẽ bị ướt Chương 49: Chương 49: Hôn một cái Chương 50: Chương 50: Về nhà cậu chết chắc Chương 51: Chương 51: 297 đoá hồng lửa Chương 52: Chương 52: Bị phát hiện Chương 53: Chương 53: Có người nghe con nói chuyện rồi Chương 54: Chương 54: Em và hoa hồng Chương 55: Chương 55: Mầm mống xấu xa Chương 56: Chương 56: Dạy bắn súng Chương 57: Chương 57: Cậu không muốn Cảnh Thượng yêu cậu... Chương 58: Chương 58: Cũng đáng yêu phết Chương 59: Chương 59: Alpha có thể thắt nút Chương 60: Chương 60: Em dạng chân ra cưỡi lên người anh được không Chương 61: Chương 61: Máy nghe lén, máy giám sát, máy định vị Chương 62: Chương 62: Đề nghị ly hôn với bạn đời Chương 63: Chương 63: Lục Thừa An, cậu rất rất tốt Chương 64: Chương 64: Tim của tôi ở bên phải Chương 65: Chương 65: Chết vì nghẹn Chương 66: Chương 66: ... Yêu tôi đi Chương 67: Chương 67: Tôi cố tình hôn anh Chương 68: Chương 68: Giao ước lúc nhỏ Chương 69: Chương 69: Lương thiện quá mức chính là ngu ngốc Chương 70: Chương 70: Anh đã giết tôi rồi Chương 71: Chương 71: Đứa trẻ đoản mệnh Chương 72: Chương 72: Cảnh Thượng, em sẽ chết trước anh Chương 73: Chương 73: Ngày 7 tháng 7, trời âm u Chương 74: Chương 74: Ngày mai và tương lai Chương 76: Chương 76: Lục Thừa An là một kẻ lừa đảo Chương 77: Chương 77: Nguyên Tầm Chương 78: Chương 78: Trẻ con đúng là trẻ con Chương 80: Chương 80: Khi đứa con của những kẻ thối nát có được ý thức tự chủ Chương 81: Chương 81: Con của tôi còn sống Chương 82: Chương 82: Người đàn ông của tôi còn sống Chương 83: Chương 83: Một Kỷ Mạc bình thường Chương 86: Chương 86: Rất nhớ rất nhớ rất nhớ rất nhớ rất nhớ Chương 87: Chương 87: Trung tướng Cảnh Thượng Chương 88: Chương 88: Tái sinh Chương 89: Chương 89: Nguyên soái Cảnh Thượng Chương 90: Chương 90: Hỡi thế gian, xin đừng ca tụng tôi Chương 92: Chương 92: Tôi rất nhớ em Chương 93: Chương 93: Lục Thừa An... ôm được Cảnh Thượng rồi Chương 94: Chương 94: Em không nhớ anh sao? Chương 95: Chương 95: Chứng rối loạn lo âu chia ly Chương 96: Chương 96: Rất, rất, rất, rất muốn làm Lục Thừa An Chương 97: Chương 97: Sự dịu dàng không thể chữa lành tôi, chỉ có tàn bạo mới có thể Chương 98: Chương 98: Vẫn là Nguyên soái, vẫn là phu nhân Chương 99: Chương 99: Tôi hận chính tôi Chương 100: Chương 100: Chào mừng họ trở về nhà Chương 101: Chương 101: CHÍNH VĂN HOÀN Chương 102: Chương 102: Phiên ngoại 1: Cuộc sống hàng ngày ngọt ngào (1) Chương 103: Chương 103: Phiên ngoại 1: Cuộc sống hàng ngày ngọt ngào (2) Chương 104: Chương 104: Phiên ngoại 1: Cuộc sống hàng ngày ngọt ngào (kết thúc) Chương 105: Chương 105: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (1) Chương 106: Chương 106: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (2) Chương 107: Chương 107: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (3) Chương 108: Chương 108: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (4) Chương 109: Chương 109: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (5) Chương 110: Chương 110: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Thượng Cảnh (kết thúc) Chương 111: Chương 111: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (1) Chương 112: Chương 112: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (2) Chương 113: Chương 113: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (3) Chương 114: Chương 114: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (4) Chương 115: Chương 115: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (5) Chương 116: Chương 116: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (6) Chương 117: Chương 117: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (kết thúc) Chương 118: Chương 118: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (1) Chương 119: Chương 119: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (2) Chương 120: Chương 120: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (3) Chương 121: Chương 121: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (4) Chương 122: Chương 122: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (kết thúc)