Chương 10
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 10

Nhóm thợ thủ công giao lò sưởi đến, bọn họ chưa từng làm kiểu lò sưởi này, cảm thấy lò này dùng rất tốt, sau đó nghe nói bản vẽ này là do vương phi vẽ ra, thì càng thêm nể phục, không hổ là vương phi, đầu óc tốt hơn nhiều so với mấy người tỉnh lẻ như họ.

Trước khi tới bọn họ vẫn hơi e sợ, ngày trước họ chỉ làm đồ dùng cho mấy hộ nhỏ, bây giờ phải làm cho vương phủ, rất sợ có chỗ nào suy nghĩ không chu toàn liền bị Vương gia cho kéo đi chém đầu.

Lúc vào cửa nhìn thấy người thư sinh tuấn tú lần trước, họ còn chưa liên tưởng vị thư sinh này với Vương phi kia nhưng cũng cảm thấy thư sinh tuấn tú này không giống hạ nhân, chắc có lẽ là quản gia.

Thư sinh tuấn tú dẫn bọn họ tới một tiểu viện nhỏ, tiểu viện này lúc trước là chỗ ở của đám hạ nhân vương phủ nhưng trong mắt những người thợ này thì lại chẳng giống vậy, tưởng rằng đây là chỗ ở của chủ nhân.

Bọn họ mang lò sưởi vào trong phòng, đục một cái lỗ trên tường để đặt ống khói.

Lúc họ vào phòng nhìn thấy vải nhựa trên cửa sổ kia, trong lòng liên tục trầm trồ, thầm nghĩ đúng là gia đình giàu có khác hẳn với bọn họ, ngay cả che cửa sổ mà cũng dùng vật liệu tốt như vậy.

Chỉ là căn phòng này có chút kì quái, ngày đông lạnh giá như thế mà chỉ dùng có một cái lò sưởi, không đốt giường lò cũng không có tường ấm, có thể chịu đựng được sao?

Bọn họ thắc mắc trong lòng nhưng cũng không dám nói ra miệng, Lạc Tử Ninh chủ động bắt chuyện với họ, hỏi lại những lời đã nói với Triệu Tiểu Ngư hôm qua: "Người chỗ này có ngủ giường lò không?"

"Những hộ lớn nhà giàu thì ngủ giường lò, còn những người không giàu có gì như chúng ta thì ngủ không nổi loại giường này." Một thợ thủ công già trong đó căng thẳng nói.

"Vậy còn tường ấm và lò sưởi trong tường thì sao?" Lạc Tử Ninh vui vẻ hỏi.

"Cũng có ạ." Người thợ thủ công già cúi đầu tiếp tục trả lời.

"Vậy thì hay quá." Lạc Tử Ninh lại hỏi bọn họ: "Các ngươi biết làm giường lò không? Lấy tiền công bao nhiêu?"

"Chúng ta không biết làm, cần phải đi nơi khác mời người về giúp. Bây giờ đất đều cứng hết cả rồi, cũng không thích hợp khởi công, đợi qua mùa xuân sang năm tuyết tan rồi lại bàn." Thợ thủ công kia nói.

Thì ra đều phải chờ tới mùa đông sang năm mới được ngủ giường lò, nhưng có cái lò sưởi này rồi thì cũng có thể thuận lợi sống qua ngày.

Anh lại lấy ra một tờ giấy đưa cho người thợ già, đó là thiết bị chưng cất mà anh vẽ ra, "Có thể làm được cái này không?"

Lạc Tử Ninh vẽ vô cùng chi tiết, kích thước cũng cẩn thận ghi lên, tuy là không biết dụng cụ này dùng để làm gì, nhưng đồ vật tinh xảo như vậy vẫn khiến trước mắt ông ấy bừng sáng lên, "Chắc là có thể làm được."

Ông không dám nói quá chắc chắn, lỡ như làm sai thì biết phải làm sao.

Lạc Tử Ninh thấy ông cẩn thận từng li từng tí cất tấm giấy vào, lại hỏi ông: "Ông có tất cả bao nhiêu đồ đệ?"

Người thợ già thật thà nói: "Tổng cộng có 5 người, hai người là con trai, một người là cháu họ, hai người còn là cháu nội ta."

"Mỗi năm kiếm được bao nhiêu tiền?" Lạc Tử Ninh lại hỏi ông.

"Miễn cưỡng cũng đủ ăn." Thực ra cơ bản là ăn bữa nay lo bữa mai, còn thường bị bọn côn đồ vô lại thu tiền bảo kê.

"Ông có muốn đến làm việc cho Vương phủ không? Mỗi tháng trả cho cả nhà ông hai lượng bạc." Lạc Tử Ninh thấy mắt bọn họ mãnh liệt trừng to, nghĩ rằng có phải là trả ít rồi hay không, "Tạm thời là hai lượng bạc, bao ăn bao ở, toàn bộ tiền mua vật liệu đều do Vương phủ bỏ ra, không cần phải nhập nô tịch, nhưng tất cả những thứ mà ta giao cho các ngươi làm đều không được phép truyền ra bên ngoài."

Mấy thợ thủ công đều đờ người ra, trước đây mỗi tháng bọn họ cũng chỉ kiếm được mấy trăm văn, một năm kiếm được ba bốn lượng bạc đã tốt lắm rồi, giờ mỗi tháng được hai lượng, một năm hai mươi mấy lượng, còn bao ăn bao ở, ở đây làm đồ vật cho Vương phủ, nghe đã thấy thanh nhàn, đây chính là chuyện tốt như bánh nhân thịt trên trời rơi xuống.

Thế nhưng bọn họ vẫn sợ hãi, không dám trả lời, chỉ sợ cái bánh thịt này có độc.

Lạc Tử Ninh thấy bọn họ không đồng ý, duỗi tay nói với họ: "Nếu các ngươi đã không đồng ý, vậy trả lại bản vẽ lúc nãy cho ta, ta sẽ tìm những người khác bằng lòng đến Vương phủ làm việc."

Mấy người thợ trẻ khác nóng lòng muốn thử, kéo kéo tay áo thợ thủ công già, muốn ông ấy đồng ý đi.

Thợ thủ công già nhìn lên trời, lại đổ tuyết lớn nữa rồi, căn nhà của gia đình ông đều làm từ cỏ tranh với gạch mộc, nếu chuyển đến chỗ này, có thể ở trong nhà gạch, lại không phải lo ăn uống, người cả nhà cũng có thể trải qua ngày tháng tốt đẹp hơn.

(*gạch mộc nặn từ đất sét, phơi nắng để khô cứng lại chứ không nung, còn gạch để xây nhà gạch thì đã được nung nhiệt độ cao trong lò.)

Nhưng gia đình giàu sang nhiều quy củ, họ không biết có thể thích ứng được hay không.

Bọn họ không trả lời ngay, mà nói với Lạc Tử Ninh: "Xin cho phép chúng ta trở về suy nghĩ kĩ càng."

"Cũng được, nhưng ta có hơi vội, vậy nên cho các ngươi thời gian ba ngày." Lạc Tử Ninh nói xong thì để bọn họ quay về trước.

Nhóm thợ thủ công ra khỏi cửa Vương phủ, đi thêm một đoạn đường xa mới dám nói chuyện lớn tiếng.

Con trai cả của người thợ già nói: "Cha, nghe nói có vài quý nhân sẽ cắt đầu lưỡi của thợ thủ công, để đề phòng người ta tiết lộ bí mật, chờ sau khi họ chết còn phải bắt thợ thủ công chôn theo nữa, tuy rằng chúng ta có khổ một chút, nhưng vẫn an toàn."

Con trai thứ hai duỗi hai ngón tay phấn khích nói: "Nhưng đó là hai lượng bạc đấy."

Cháu họ nhỏ nói: "Nếu chúng ta bước vào Vương phủ, có phải là sẽ không sợ bị ức h**p nữa không?"

Bọn họ bàn luận suốt dọc đường, lúc về tới nơi thì phát hiện căn nhà đã bị người ta đập phá, vợ và con gái người thợ già đang quỳ trên đất khóc lóc, xin bọn chúng châm chước cho.

Nhóm thợ thủ công lập tức hiểu ra là chuyện gì, Lâm Hắc Hổ vốn là lưu manh chỗ này, rảnh rỗi thì đi thu tiền bảo kê, sau này chị gái Lâm Hắc Hổ trở thành tiểu thiếp thứ sáu của Tri phủ, Lâm Hắc Hổ xem như là em vợ Tri phủ, càng thêm trắng trợn hà h**p người dân.

"Hổ gia, ngài như này là muốn làm gì đây." Người thợ già khom lưng uốn gối bước qua, đám con trai cháu trai ông ta cũng không dám lên tiếng.

"Nhà các ngươi nợ ta 50 lượng bạc." Lâm Hắc Hổ xách cổ áo người thợ già lên, lấy tay vỗ vỗ hai má ông ta: "Bao giờ trả?"

Cả nhà thợ thủ công nghe xong hoàn toàn kinh hoảng, 50 lượng!

Đối với nhà bọn họ mà nói, đó như là con số thiên văn: "Chúng ta nợ ngươi 50 lượng lúc nào?"

Lâm Hắc Hổ: "Ta bảo nợ là nợ, cho ngươi 3 ngày, sau 3 ngày mà không đưa tiền, ta sẽ bắt con gái ngươi đi kỹ viện tiếp khách, các ngươi cũng phải tới nhà ta làm nô lệ để trả nợ."

Cả nhà bọn họ bị dọa sợ không nhẹ, Lâm Hắc Hổ rời đi thật lâu sau, con trai cả mới gào khóc khàn giọng: "Không thì chúng ta tới Vương phủ đi, dù Lâm Hắc Hổ hoành hành ngang ngược như thế nào, cũng không dám chọc vào Vương phủ đâu."

"Nghe nói Vương gia là em trai của đương kim hoàng thượng, đứa em vợ nho nhỏ của Tri phủ nào dám trêu vào em trai hoàng đế chứ?" Cháu họ run cầm cập nói với người thợ già.

Lão thợ thủ công nhớ đến tình cảnh Lâm Hắc Hổ thường xuyên đến nhà thu tiền bảo kê, trước đây còn đỡ, đưa chút tiền thì đuổi đi được, từ lúc khuê nữ nhà ông càng lớn càng xinh đẹp, Lâm Hắc Hổ liền một mực ngẫm nghĩ tìm cách cướp con gái ông đi, Lâm Hắc Hổ là muốn khiến cho ông nhà tan cửa nát mà.

Ông ngay lập tức đưa ra quyết định: "Thu dọn đồ đạc đi vương phủ, cho dù có bị cắt lưỡi còn tốt hơn phải chịu đựng Lâm Hắc Hổ tra tấn."

...

Lò sưởi này vừa đốt lên thì khói mù mịt, Lạc Tử Ninh không nán lại trong phòng, mà đi ra ngoài tìm Trần bá.

Trần bá thấy Lạc Tử Ninh gọi ông, lòng thầm nghĩ không biết vương phi cố ý kêu ông qua đó để làm gì? Không phải là hối ông đưa sổ sách quản lý trong nhà đấy chứ.

Ông vẫn hơi lo lắng, sợ vương phi ôm tiền bỏ chạy, nên đã kéo dài mấy ngày rồi chưa đưa.

Nhưng hôm nay xem ra không thể trì hoãn được nữa, ông chỉ đành lấy sổ sách trong tay áo ra giao cho Lạc Tử Ninh, nghĩ muốn đưa sổ sách trước, còn tiền thì sau này lại bàn: "Chủ nhân, trên đây ghi chép tất cả tiền bạc và lương thực, củi lửa, vv... còn lại của vương phủ."

Lạc Tử Ninh nhìn sơ qua, đột nhiên trừng to mắt: "Vương phủ chúng ta tổng cộng có năm ngàn lượng tiền dư hả? Thế mà ông còn dám khóc lóc than nghèo với ta?"

Trần bá nghe xong bĩu bĩu môi: "Chỉ có mỗi năm ngàn lượng, trước đây Vương phủ chúng ta một tháng chi tiêu đều trên vạn lượng, bây giờ năm ngàn lượng này phải gắng gượng qua mấy chục năm, những ngày sau này phải sống làm sao đây hả."

Lạc Tử Ninh cạn lời nhét sổ sách vào trong tay áo: "Buổi tối ta trở về xem sau, ta muốn hỏi ông chuyện khác, ông có biết người xây Vương phủ này là ai không? Tại sao phú thương trong thành đều có thể ngủ giường lò, mà Vương phủ sao ngay cả một chút đồ dùng sưởi ấm lại không có?"

Trần bá trái lại biết rõ Vương phủ này: "Ngài có điều không biết, Vương phủ này là do Hiền vương sai người dựng nên, Hiền vương là huynh trưởng của tiên đế, không giống như chúng ta, ngài ấy xây nhà ở đây là để mùa hè đến tránh nóng, tiếc là sau này Hiền vương mất ngoài ý muốn, không lâu sau đó hậu đại của ngài ấy cũng từng người ra đi, thế là tòa nhà này bỏ trống không dùng."

Lạc Tử Ninh cảm thấy trong này ẩn chứa bí mật hoàng gia gì đó không muốn người khác biết, đang muốn hỏi thêm mấy câu, thì nghe Trần Nhị gọi anh bảo trong phòng đã hết khói rồi, còn rất ấm áp nữa.

Anh cũng không quá để ý, nhanh chân bước tới cửa phòng, vừa vén màn lên, từng làn hơi nóng liền phả vào mặt, anh kích động đến suýt khóc.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (137)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128: Ngoại truyện 1 Chương 129: Chương 129: Ngoại truyện 2 Chương 130: Chương 130: Ngoại truyện 3 Chương 131: Chương 131: Ngoại truyện 4 Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện 5 Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện 6 Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện 7 Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện 8 Chương 136: Chương 136: Ngoại truyện 9 Chương 137: Chương 137: Ngoại truyện 10