Chương 10
Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông

Chương 10: Lăng ba

– Sao lại gọi là uy h**p.

Giọng nói mang ý cười của Hàn Nguyệt Khởi vang lên từ phía sau Diệp Lăng Ba.

– Lời Lăng Ba ta hiểu, muội ấy là tiểu thư khuê các nên khó nói, để ta nói thay muội ấy. Xảo Trân bây giờ đang độ tân hôn lại phải tới Hoa Tín yến, hẳn là nhớ phu quân, khóc đến mờ cả mắt nên nhìn nhầm chim cưu thành uyên ương, mọi người thấy có đúng không?

Hàn Nguyệt Khởi hiện đang đứng đầu giới Thiếu phu nhân ở kinh thành. Thẩm đại nhân là Lễ bộ Thượng thư đứng đầu Lục bộ, quyền cao chức trọng. Thẩm thiếu gia thi đậu thám hoa, là môn sinh thiên tử, tiền đồ vô lượng.

Nhà mẹ đẻ Hàn Nguyệt Khởi cũng thanh quý, phu gia quyền trọng, bên cạnh có đủ trai đủ gái, vừa xuất hiện ở Hoa Tín yến, Lư Văn Nhân lập tức phải nhường vị trí đứng đầu cho nàng ấy.

Cũng vì vậy, Hàn Nguyệt Khởi vừa cất tiếng, chuyện không buồn cười thì tất cả mọi người cũng phải cười ra tiếng. Các thiếu phu nhân trẻ tuổi người nhường vị trí, người hành lễ, Hà phu nhân cũng phải đích thân đến nghênh tiếp:

– Thẩm thiếu phu nhân đại giá quang lâm, thực sự là rồng đến nhà tôm.

– Nào dám, – Hàn Nguyệt Khởi cười híp mắt kéo tay bà ấy, đáp, – Hà phu nhân đa lễ, Nguyệt Khởi nên tạ lỗi với lão thái quân mới phải. Lẽ ra đã đến từ sáng sớm, nhưng trong nhà nhiều việc nên không đi được. Bận rộn đến tận trưa, nghe nói Hoa Tín yến năm nay đặc sắc, lại có Thanh Lan tham dự, ta không nhịn được nên bỏ hết việc trong nhà đến tìm Thanh Lan chơi.

Nàng ấy vừa nói xong liền nắm tay Lăng Ba, mỉm cười Diệp Thanh Lan, nàng chỉ cười bất đắc dĩ:

– Trong nhà bận rộn như thế, còn chạy đến đây làm chi?

– Ta nghe nha hoàn của Bích Vi truyền tin, nói Hoa Tín yến năm nay rất đông vui nên mới đến, – Nàng ấy nhoẻn cười, ngoái lại nhìn Lư Văn Nhân, – Chỉ có Trần thiếu phu nhân thật rảnh rỗi, đến từ sáng sớm, nghe nói rất thân thiết với Thanh Lan nhà ta?

– Thì ra là ghen, – Có vị phu nhân bật cười, – Ai mà không biết Thẩm thiếu phu nhân thân với Diệp Đại tiểu thư nhất, Trần thiếu phu nhân cũng chỉ đứng thứ hai thôi.

– Phải đấy, – Hàn Nguyệt Khởi cười đầy thâm ý với Lư Văn Nhân, – Mọi người thân với ai cũng được, nhưng thân với Thanh Lan, Lăng Ba nhà ta, dù bận đến đâu ta cũng phải đến, khiến nội bộ tỷ muội ta mâu thuẫn, ta sẽ không nhượng bộ đâu.

Nàng ấy nói đùa, tất nhiên mọi người đều cười, vô cùng vui vẻ. Lư Văn Nhiên cũng chỉ đành ngừng giao tranh, kéo Dương Xảo Trân cười theo, không nói gì nữa.

.
.
.

Vì có Hàn Nguyệt Khởi đến, Hà lão thái quân phải đích thân đón khách. Nàng ấy là người có lễ tiết, liên tục nói không dám.

Nhưng nàng ấy vừa nói “Không dám”, “Lão thái quân làm cháu ngại quá”, vừa mỉm cười kể lại chuyện Dương Xảo Trân, Lư Văn Nhân nhìn nhầm tranh chim cưu của Diệp Thanh Lan thành uyên ương, còn chế nhạo Diệp Thanh, kể liên tục. Khiến Hà lão thái quân không thể không dạy dỗ Lư Văn Nhân một câu “Đã làm thiếu phu nhân rồi, sao lại chế nhạo tiểu thư khuê các nhà người ta, đối đãi khách mời như vậy, về sau ai dám đến nhà chúng ta nữa?”

Tiết phu nhân, mẹ chồng của Dương Xảo Trân, cũng phải tự mình đến nhận lỗi với Diệp Thanh Lan.

Tất nhiên thân phận cao cũng có cái buồn của thân phận cao, từ lúc Hàn Nguyệt Khởi xuất hiện trong Hoa Tín yến, các phu nhân cứ vây xung quanh miết. Người quen đương nhiên phải đến chào hỏi, không quen phải đến làm quen. Các tiểu thư cũng bày tỏ sự ngưỡng mộ, “Hàn tỷ tỷ là đại biểu cho khuê các bọn muội”, bị xoay mòng mòng suốt ba canh giờ mới tìm được khoảng trống để tụ tập với tỷ muội Diệp gia.

Đã quá ngọ, bầu trời xám xịt, tuyết ngừng rơi, dưới đất phủ một lớp tuyết mỏng. Nương tử quản gia của Hàn Nguyệt Khởi che dù, nha hoàn chen chúc đứng che cùng hai người Thanh Lan, Lăng Ba đứng trong khoảng sân vắng ngắm hoa mai.

Bây giờ mới có thể tâm sự đây.

– Lăng Ba lại đây.

Hàn Nguyệt Khởi bằng tuổi Thanh Lan, nhưng tuổi trẻ thích nghe mấy tin đồn thú vị, không nén được tò mò hỏi.

– Dương gia đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao Dương Xảo Trân lại sợ muội nói ra thế?

– Cũng không phải chuyện gì to tát, Tiết thiếu gia nhà ả bài bạc bên ngoài thiếu nợ, Tiết phu nhân giấu Tiết đại nhân, mẹ chồng con dâu cùng cầm tiền lén đi trả thôi. Mẹ chồng ả, bởi vì chính biểu cả của ả dẫn chồng ả đi đánh bạc, nghi bị người khác gài bẫy. Mẹ chồng nàng dâu cũng vì chuyện này lúc ra ngoài còn không ngồi chung kiệu. – Diệp Lăng Ba hờ hững đáp.

Hàn Nguyệt Khởi nghe xong mà không nhịn được cười.

– Nha đầu này, tin tức linh thông thật đấy, – Hàn Nguyệt Khởi có lòng khen Lăng Ba mấy câu lại thấy Thanh Lan cau mày, đành đổi giọng dạy dỗ, – Muội đó, lời này lén nói thì thôi, sao lại nói thẳng trên Hoa Tín yên được, hạ địch một ngàn tự tổn tám trăm. Muội là tiểu thư khuê các, nói chuyện riêng của người khác sao được? Chẳng phải tâm tư thâm trầm lắm ư?

– Dương Xảo Trân bắt nạt nhà muội quen rồi, không cho một đòn nặng ả không biết sợ đâu.

– Ả là tiểu nhân, muội là thiên kim tiểu thư, cần gì để ý đến ả, – Thanh Lan chỉ bảo, – Coi như là vì tỷ cũng không đáng. Hoa Tín yến năm nay là vì muội và A Thố, phải để ý bản thân chứ, không cần lo cho tỷ.

Lăng Ba ra ngoài đều nghe tỷ tỷ, cũng không phản bác. Hàn Nguyệt Khởi hiểu rõ tâm tư của cô cũng không nói ra, chỉ khẽ cười, âm thầm thở dài.

Chờ đến lúc phải đi vào, Thanh Lan đi trước, Hàn Nguyệt Khởi đi sau, lúc bước lên bậc thềm, Lăng Ba đỡ lấy nàng ấy, vị thiếu phu nhân khẽ mỉm cười.

– Muốn nối tơ hồng thật à? – Hàn Nguyệt Khởi hỏi.

Nối tơ hồng là một vở kịch, kể chuyện Hồng Tuyến, nha hoàn của tiểu thư Vương gia thông minh nhạy bén, dùng diệu kế để hóa giải hiểu lầm giữa tiểu thư nhà mình và Dương công tử, nổi lại nhân duyên đứt đoạn, giúp tiểu thư trở thành phu nhân trạng nguyên.

Lăng Ba cũng cười:

– Giai ngẫu hiếm thấy, đương nhiên phải đoàn viên.

Trai tài gái sắc, một cặp bích nhân, ai lại không tiếc, chính Hàn Nguyệt Khởi cũng tiếc nên không khuyên, chỉ thở dài.

– Đáng tiếc năm nay Mạnh phu nhân không còn, các muội lại là tiểu thư, rất nhiều lời không thể nói, nhiều chuyện không thể làm, gặp nhiều cản trở, coi như có thủ đoạn uy h**p cũng mang tiếng chèn ép người khác. Ta biết muội mạnh mẽ, nhưng bây giờ chỉ có thể một phu nhân đến nói chuyện, muội dù có thủ đoạn thông thiên cũng nên nhượng bộ mới phải…

Lăng Ba không đáp, Hàn Nguyệt Khởi biết bên ngoài cô nghe theo chứ trong lòng vẫn muốn làm theo ý mình nên dừng lại, không thuyết phục nữa.

Tuy Thanh Lan mới là tỷ tỷ của Lăng Ba, nhưng Hàn Nguyệt Khởi đã lớn lên cùng Thanh Lan, cũng coi Lăng Ba và Yến Yến là muội muội của mình nếu không đã không lo lắng vì cô như vậy.

– Ta biết muội vì tốt cho Thanh Lan, nhưng thế sự như nước, lòng người dễ đổi, Thôi Cảnh Dục cũng chưa chắc còn là Thôi Cảnh Dục năm đó, muội cần gì chấp nhất?

Diệp Lăng Ba không lên tiếng, bậc thang các nàng đứng có cây bạch mai đang nở hoa, không biết trên đầu cành là tuyết hay hoa chỉ nghe thấy mùi hương thoang thoảng. Ánh tuyết chiếu lên mặt cô, dù trang điểm cũng chỉ coi như thanh tú, trong Hoa Tín yến rực rỡ xác thực quá mức bình thường.

Cũng may cô không quá để ý Hoa Tín yến.

– Đương nhiên muội biết bây giờ vật đổi sao dời, bây giờ y là Hầu gia, vở kịch này khéo không phải nối tơ hồng mà là hắt nước trước xe ngựa, nhưng cũng phải thử xem, – Cô đứng dưới tán cây, chầm chậm nói, – Lúc mẫu thân còn sống từng bảo, “Phượng hoàng đậu gốc ngô đồng, xưa nay vỏ quýt dày có móng tay nhọn”. Nếu đến Thanh Lan và Thôi Cảnh Dục không thành, trên đời này còn gì để muội tin nữa?

Một câu nói khiến Hàn Nguyệt Khởi thở dài, không khuyên được nữa.

Lăng Ba xách váy tiến lên, đang đi dọc theo bậc thềm thì nghe Hàn Nguyệt Khởi hỏi với từ sau lưng:

– Vậy muội thì sao? Muội muốn đến nơi nào?

Phượng hoàng như Diệp Thanh Lan tự có Thôi Cảnh Dục đến làm ngô đồng để nàng neo đậu, dù cuối cùng trâm vỡ gương tan cũng không phụ lòng một lần Hoa Tín yến. Nhưng Diệp Lăng Ba thì sao? Năm nay không phải lần đầu cô tham dự Hoa Tín yến, con gái kinh thành như hoa như ngọc, thiếu niên như cây xanh vững vàng, cành nào là nơi cô đậu lại?

Lăng Ba không ngoái lại, chỉ mỉm cười.

– Nơi đây tuy tốt, nhưng không phải nơi muội thuộc về, cứ tùy duyên đi.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (139)
Chương 1: Chương 1: Uỷ thác Chương 2: Chương 2: Chuyện cũ Chương 3: Chương 3: Diệp gia Chương 4: Chương 4: Tỷ tỷ Chương 5: Chương 5: Bích Vi Chương 6: Chương 6: Gặp gỡ Chương 7: Chương 7: Yến hội Chương 8: Chương 8: Hầu gia Chương 9: Chương 9: Chim cưu Chương 10: Chương 10: Lăng ba Chương 11: Chương 11: Yến Yến Chương 12: Chương 12: Bóng tuyết Chương 13: Chương 13: A Thố Chương 14: Chương 14: Bùi Chiếu Chương 15: Chương 15: Ngụy gia Chương 16: Chương 16: Nhà bếp Chương 17: Chương 17: Cố nhân Chương 18: Chương 18: Nhục nhã Chương 19: Chương 19: Quá trớn Chương 20: Chương 20: Công chúa Chương 21: Chương 21: Liễu cát Chương 22: Chương 22: Bình an Chương 23: Chương 23: Cơ hội Chương 24: Chương 24: Bạch mã Chương 25: Chương 25: Can gián Chương 26: Chương 26: Cáo trạng Chương 27: Chương 27: Dân cờ bạc Chương 28: Chương 28: Thế tử Chương 29: Chương 29: Cứng đầu Chương 30: Chương 30: Đi lên Chương 31: Chương 31: Võ tướng Chương 32: Chương 32: Thương tâm Chương 33: Chương 33: Giai thoại Chương 34: Chương 34: Cầu nguyện Chương 35: Chương 35: Tận hứng Chương 36: Chương 36: Phụ lòng Chương 37: Chương 37: Đúng mực Chương 38: Chương 38: Tỷ tỷ Chương 39: Chương 39: Vọng lâu Chương 40: Chương 40: Cung tiễn Chương 41: Chương 41: Trúng kế Chương 42: Chương 42: Khóa đồng Chương 43: Chương 43: Thủ đoạn Chương 44: Chương 44: Quyết đoán Chương 45: Chương 45: Mưu tính Chương 46: Chương 46: Bảo vệ Chương 47: Chương 47: Thắp hương Chương 48: Chương 48: Tết đến Chương 49: Chương 49: Bong bóng cá Chương 50: Chương 50: Bắc Cương Chương 51: Chương 51: Ước nguyện Chương 52: Chương 52: Vẻ mặt Chương 53: Chương 53: Cọc gỗ Chương 54: Chương 54: Xử trí Chương 55: Chương 55: Gắng sức Chương 56: Chương 56: Tiếp giá Chương 57: Chương 57: Ngự liễn Chương 58: Chương 58: Phạt quỳ Chương 59: Chương 59: Lang quân Chương 60: Chương 60: Phu nhân Chương 61: Chương 61: Xinh đẹp Chương 62: Chương 62: Xin xăm Chương 63: Chương 63: Chiên la Chương 64: Chương 64: Tơ hồng Chương 65: Chương 65: Thanh Loan Chương 66: Chương 66: Xòe đuôi Chương 67: Chương 67: Nguyên Tiêu Chương 68: Chương 68: Thượng du Chương 69: Chương 69: Thanh thản Chương 70: Chương 70: Thích Chương 71: Chương 71: Cáo mệnh Chương 72: Chương 72: Kền kền Chương 73: Chương 73: Châm trà Chương 74: Chương 74: Can gián Chương 75: Chương 75: Minh hữu Chương 76: Chương 76: Chim cắt Chương 77: Chương 77: Ban thưởng Chương 78: Chương 78: Lợi ích Chương 79: Chương 79: Sinh nhật Chương 80: Chương 80: Điềm lành Chương 81: Chương 81: Duyên mỏng Chương 82: Chương 82: Chính duyên Chương 83: Chương 83: Mã cầu Chương 84: Chương 84: Hợp cẩn Chương 85: Chương 85: Sào tre Chương 86: Chương 86: Triền đấu Chương 87: Chương 87: Giải nhất Chương 88: Chương 88: Hoài nghi Chương 89: Chương 89: Diều hâu Chương 90: Chương 90: Nổi mẩn Chương 91: Chương 91: Thâm thù đại hận Chương 92: Chương 92: Điểm trà Chương 93: Chương 93: Bày tỏ Chương 94: Chương 94: Hoa đào Chương 95: Chương 95: Lời phán Chương 96: Chương 96: Sát khí Chương 97: Chương 97: Chấm dứt Chương 98: Chương 98: Dũng cảm Chương 99: Chương 99: Bơi Chương 100: Chương 100: Lựa chọn Chương 101: Chương 101: Hoàng thương Chương 102: Chương 102: Vững lòng Chương 103: Chương 103: Nghiệp chướng Chương 104: Chương 104: Thanh lan Chương 105: Chương 105: Trách nhiệm Chương 106: Chương 106: A Thiền Chương 107: Chương 107: Giá trị Chương 108: Chương 108: Vô tư Chương 109: Chương 109: Song toàn Chương 110: Chương 110: Thường đệ Chương 111: Chương 111: Lý Hạ Chương 112: Chương 112: Kết thúc Chương 113: Chương 113: Tay trắng Chương 114: Chương 114: Quốc công Chương 115: Chương 115: Người đứng đầu Chương 116: Chương 116: Cố ý Chương 117: Chương 117: Bao che Chương 118: Chương 118: Tác thành Chương 119: Chương 119: Ép buộc Chương 120: Chương 120: Hội xuân săn Chương 121: Chương 121: Giao tình Chương 122: Chương 122: Đại ưng Chương 123: Chương 123: Săn gấu Chương 124: Chương 124: Hèn nhát Chương 125: Chương 125: Đồng hoa Chương 126: Chương 126: Lồng sắt Chương 127: Chương 127: Nước mắt Chương 128: Chương 128: Cầm sắt Chương 129: Chương 129: Vua hổ Chương 130: Chương 130: Tám năm Chương 131: Chương 131: Tuyết lớn Chương 132: Chương 132: Giao tâm Chương 133: Chương 133: Hoa sen Chương 134: Chương 134: Tượng thần Chương 135: Chương 135: Ngô đồng Chương 136: Chương 136: Đáp án Chương 137: Chương 137: Giang Nam Chương 138: Chương 138: Giang Nam (2) Chương 139: Chương 139: Giang Nam (3) [Hết]