Chương 10
Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất

Chương 10: Nếm thử vị

Edit: Upehehe

51.

Uyển Kiêu đột nhiên xoay người lại, đôi mắt nhuốm màu t*nh d*c gắt gao nhìn chằm chằm tôi.

Tôi đứng đó, nửa thân trên tr*n tr** nhìn thẳng cậu ta, chiếc áo sơ mi trắng và dây đai đeo vai da tôi vừa cởi ra dường như đều trở thành công cụ thoả mãn d*c v*ng.

Yết hầu của cậu ta lăn lên lộn xuống không ngừng, rồi c** q**n lót trước mặt tôi.

Cậu ta để tay ra đằng trước, ánh mắt như đang cưỡng h**p tôi từng chút từng chút một.

Cậu ta đang th* d*m trước mặt tôi.

52.

v*t c*ng lộ ra một nửa kia trông thật dữ tợn, được bàn tay từng v**t v* quả bóng rổ x** n*n lên xuống, vừa thô vừa dài, hình dáng như đầu nấm, gân xanh bao trùm những chỗ lồi lên, như đang bùng cháy theo chủ nhân nó.

d**ng v*t hướng thẳng về phía tôi, cứ như thể giây tiếp theo sẽ ch*ch luôn vào miệng tôi vậy.

Cậu ta dùng bàn tay trước đó đã bắt tay với tôi để th* d*m.

—— Chiều dài này thì…dài hơn tôi, độ thô này cũng…thô hơn tôi luôn.

Tôi muốn chạy lắm rồi, nhưng cậu ta dường như không cho tôi cơ hội bỏ chạy.

53.

Uyển Kiêu đã sớm muốn ép Hoắc Dật vào góc tường, chẳng qua cậu cảm thấy mình không nên quá nóng vội.

Nước ấm nấu ếch xanh (*), đợi Hoắc Dật tự chui đầu vào lưới cũng rất thú vị.

d**ng v*t dưới thân ngạo nghễ ngẩng cao đầu, hai viên trứng d** nặng trĩu, cậu chầm chậm tiến lại gần Hoắc Dật, chất lỏng sền sệt óng ánh trên q** đ**.

Cậu kìm nén d*c v*ng đang cháy phừng phừng xuống, từ giây đầu tiên nhìn thấy Hoắc Dật trong xe, lại thêm áo sơ mi trắng và dây đeo da màu đen càng nghiền nát vụn lý trí của cậu.

Chiếc xe rộng rãi kia rất thích hợp để xe chấn, cậu muốn đ*t Hoắc Dật đến khi ngón tay anh không thể co lại nổi nữa, chỉ có thể bất lực l*n đ*nh trên chiếc ghế lái mà đàn ông yêu thích nhất.

Nhà hàng kiểu Pháp cũng là của nhà cậu, mới sáng sớm cậu đã chuẩn bị sẵn một chiếc giường siêu lớn trong phòng riêng sau cánh cửa ẩn. Hoắc Dật ăn kem, còn mình ăn Hoắc Dật.

Nhưng cậu biết, người đàn ông sống trong nhung lụa này rất sĩ diện. Không chỉ nói năng khó nghe, mà còn chưa từng chịu khổ bao giờ.

Nếu phải chịu khổ trên giường, doạ anh chạy mất dép thì tiếc chết.

Lúc này, cậu chỉ nhẹ nhàng nói lời nỉ non trìu mến tựa như người yêu.

“Anh Hoắc ơi, anh khẩu giao cho em đi.”

54.

Khoang miệng con người vốn ấm áp dễ chịu, chật hẹp tự nhiên, tuy rằng không thể thoải mái bằng lỗ dâm mềm mại đằng sau được.

Nhưng đầu lưỡi biết cử động thì có thể sánh bằng.

Sợi dây lý trí của tôi đứt bặt. Những thứ liên quan đến t*nh d*c, ch*ch choẹt đều bắt nguồn từ cái thằng nhóc nhỏ tuổi trước mặt này.

Giọng điệu cậu ta vô cùng mạnh mẽ, không cho phép từ chối. Nhưng giọng nói lại rất dịu dàng, cứ như người yêu buồn tủi đang nài nỉ cầu xin tôi vậy.

Tôi nghĩ mình bị cậu ta quyến rũ mất hồn rồi.

Lòng hiếu kỳ và d*c v*ng nháo nhào cả lên, tôi muốn nếm thử xem t*nh d*ch có phải mùi vị đó không, chỉ nếm thử có một miếng thôi.

Sau khi tự thuyết phục bản thân, cơ thể tôi không đứng vững nổi nữa, đành phải chậm rãi quỳ gối xuống háng cậu ta, cách con c*c ấy chỉ vài centimet.

Hoắc Dật, mày tiêu đời rồi.

Đầu tôi vang lên mỗi câu này, nhưng thằng nhóc học sinh trung học không thể chờ được nữa.

Cậu ta nhẹ nhàng ấn cái gáy mềm mại của tôi xuống, sau đó không nhịn được thở ra một hơi, giọng nói khàn khàn, “Anh Hoắc ơi, anh l**m chút đi mà.”

55.

Tôi há miệng ngậm lấy d**ng v*t cậu ta như cách tôi vẫn thường ngậm thuốc lá trước giờ. Nhưng nó quá to, gần như muốn căng hết cả hàm dưới của tôi.

d**ng v*t vẫn thoang thoảng mùi hương mùi biển hoà lẫn với chanh, tôi ngậm lấy nửa cây, khoang miệng ấm áp bị dị vật lấp đầy.

Tôi không dám nhìn sắc mặt cậu ta, chỉ nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi l**m láp q** đ**.

Nếm thử thấy t*nh d*ch có vị hơi tanh, nhưng cũng không khó ăn lắm, còn hơi sánh đặc, tôi sửng sờ một lát, cổ họng thấy hơi ngứa ngáy nên đã nuốt xuống luôn.

“Anh Hoắc ơi anh….”

“Không…được…ăn à?”

Miệng tôi ngậm d**ng v*t nên ấp úng nói không rõ, ngẩng đầu lên nhìn Uyển Kiêu.

Hehe: Chương sau 💦🔫💦

(*) Nước ấm nấu ếch: là câu chuyện ngụ ngôn của Trung Quốc. Khi bỏ con ếch thẳng vào nước nóng, nó sẽ lập tức nhảy ra. Nhưng nếu bỏ vào nước lạnh rồi chậm rãi đun lên, con ếch sẽ ở yên mà… chết từ từ

Ngụ ý: con người sống trong an nhàn quen rồi có thể khiến tinh thần sa đọa mà hại đến bản thân, bởi vì quá trình này diễn ra chậm chạp nên khi tỉnh ngộ thì đã muộn. Ngược lại, nếu đang ở “thiên đường” (điều kiện bình thường) mà bị ném xuống “địa ngục” (nước nóng), phản ứng sẽ rất mạnh, từ đó nhanh chóng đưa ra lựa chọn, không đến nỗi chết lúc nào không hay.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (33)
Chương 1: Chương 1: Làm phú nhị đại mệt mỏi quá Chương 2: Chương 2: Thèm muốn Chương 3: Chương 3: Đi mua bao cao su Chương 4: Chương 4: Có vị gì? Chương 5: Chương 5: Là chuyện lớn Chương 6: Chương 6: Mọi người đều là người biết giữ thể diện Chương 7: Chương 7: Ai mới là con mồi Chương 8: Chương 8: Lớn chuyện rồi Chương 9: Chương 9: Sờ thử mới biết có cứng hay không Chương 10: Chương 10: Nếm thử vị Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12: Bắt đầu rồi bắt đầu rồi Chương 13: Chương 13: Muốn liếm nữa Chương 14: Chương 14: Ngày mai không cho đ*t nữa Chương 15: Chương 15: Ch*ch rồi thì sao quên được Chương 16: Chương 16: Hai thùng bao cao su Chương 17: Chương 17: Giúp cậu cởi ra Chương 18: Chương 18: Em đã nhớ anh rất nhiều năm rồi Chương 19: Chương 19: Cún Uyển vâng lời Chương 20: Chương 20: Chà đạp Chương 21: Chương 21: Sẽ không chia xa (Hoàn chính văn) Chương 22: Chương 22: Ngoại truyện cún Uyển (1) Chương 23: Chương 23: Ngoại truyện cún Uyển (2) Chương 24: Chương 24: Ngoại truyện Phùng Bắc (1) Chương 25: Chương 25: Ngoại truyện Phùng Bắc (2) Chương 26: Chương 26: Ngoại truyện Phùng Bắc (3) Chương 27: Chương 27: Ngoại truyện Phùng Bắc (4) Chương 28: Chương 28: Ngoại truyện Phùng Bắc (5) Chương 29: Chương 29: Ngoại truyện Phùng Bắc (6) Chương 30: Chương 30: Ngoại truyện Phùng Bắc (7) Chương 31: Chương 31: Ngoại truyện Phùng Bắc (8) Chương 32: Chương 32: Ngoại truyện Phùng Bắc (9) Chương 33: Chương 33: Ngoại truyện Phùng Bắc (10) [END]