Chương 10
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 10: Hắn là người tốt bụng

***

 

Chương 10: Hắn là người tốt bụng

 

Tiếng sấm đánh đứt quãng tầm mười mấy phút, trời chuyển từ mưa nhỏ thành mưa to. Thương Vân Tú và thương nhân nước ngoài bàn xong chuyện rượu và đồ uống thì bắt đầu dùng cơm, mưa rơi ngoài cửa sổ vẫn không hề nhỏ đi.

 

Tiễn hai thương nhân nước ngoài xong, Thương Vân Tú không nghỉ ngơi thêm một phút nào. Trở lại Tường Nhạc Hối chờ Phúc Tường lên lầu lấy cho mình cái áo khoác, hai người cùng đến Hồng trạch.

 

Hồng Cẩm Văn ra ngoài hai ngày, tối nay đã trở lại Bình Dương, dù Thương Vân Tú không tình nguyện nhưng vẫn phải có mặt. Y cố gắng kéo dài thời gian nhưng Hồng Cẩm Văn vẫn chưa về. Thương Vân Tú xuống xe và nói với Phúc Tường gì đó rồi cầm dù của mình đi vào trước.

 

Thường ngày vào giờ này Hồng trạch đã chẳng có ai nhưng hôm nay lại vô cùng náo nhiệt, hai bà vợ lẽ ngồi trên sofa cắn hạt dưa, người ngồi dựa trên ghế sofa đơn là đứa con trai út vô công rồi nghề của Hồng Cẩm Văn… Hồng Tề Tùng.

 

Tên mập đứng bên cửa sổ là cậu cả nhà họ Hồng… Hồng Tề Bách.

 

Cái bụng tròn của gã gần như làm rách bộ vest trắng, cúc áo khoác không cài lại được và mở bung ra, thịt trên mặt núc ních, trông gã là kiểu giàu có mập mạp đầy mỡ.

 

Năm nay gã mới 25 tuổi nhưng còn không nên thân hơn cậu út 17 tuổi. Trước kia không thích học hành nên bây giờ làm cái gì trông cũng ngu ngốc, dù có phất lên giữa đường thì trừ ăn uống chơi bời ra cũng chẳng biết làm gì nữa.

 

Hồng Tề Bách rất chướng mắt Thương Vân Tú, rõ ràng gã mới là con trai thật sự của nhà họ Hồng nhưng quyền lợi lại rơi vào tay Thương Vân Tú!

 

Thương Vân Tú thu dù để dựa vào tường hành lang, lúc vào cửa cũng gật đầu chào hỏi hai bà vợ lẽ, chuẩn bị ngồi xuống thì bị Hồng Tề Bách lên tiếng cướp chỗ, lấn đến mức lảo đảo.

 

"Ui, sao mày cũng tới à, trường hợp này mày tới cũng thích hợp sao?”

 

"Sao lại không thích hợp?” Trong đôi mắt đẹp của Thương Vân Tú thoáng qua tia chán ghét, y cung kính đứng lên, ngước mắt lên cười nói: "Cha nuôi trở về, tôi không đến thì không đúng lễ nghĩa.”

 

"Cái gì mà cha nuôi, sao tao không nghe cha nói ông ấy có thằng con trai là mày?” Hồng Tề Bách hừ cười một tiếng, ném hạt dưa đang cầm trong tay vào trong mâm, khinh miệt nói: "Thương Vân Tú, mày thật có bản lĩnh đấy.”

 

Trong lời nói của gã có mấy tầng nghĩa, đặc biệt là ánh mắt dò xét của gã giống như trước mắt là mấy thứ bẩn thỉu buồn nôn gì đó: “Dáng vẻ của mày đúng là hấp dẫn cả nam lẫn nữ, mày thế này chắc làm chuyện gì cũng thuận lợi lắm nhỉ?”

 

"Cậu chủ Hồng quá khen.”

 

"Thật sự xem như tao khen mày à?” Hồng Tề Bách ngửa đầu cười: "Nói mày bán mông không có liêm sỉ, mày còn kiêu ngạo?”

 

Thương Vân Tú không phải lần đầu bị gã ác ý nhục nhã như thế, y không kiêu ngạo không tự ti đáp lại ánh mắt khinh miệt dò xét của gã.

 

Trong tay y cầm một chiếc đồng hồ bỏ túi, thỉnh thoảng lại lấy ra nhìn thời gian: "Vẻ ngoài của tôi ít gì cũng dùng được, không giống như vài người nào đó, gương mặt kia không dùng được nên chỉ có thể dùng tiền trong tay để bồi thường tiền hàng. Không ai nhìn trúng, gu của người ta cũng đâu có nặng đến thế.” 

 

"Mẹ nó, mày nói gì đấy?”

 

Thương Vân Tú: "Là ý mà anh đang nghĩ đấy.”

 

Hồng Tề Tùng ngồi bên cạnh bị mẹ lôi kéo cũng đổ thêm dầu vào lửa: "Anh cả, y nói anh xấu đấy, cái này mà không hiểu nữa à!”

 

Bà vợ lẽ che miệng con trai lại: "Con đừng lên tiếng.”

 

Hồng Tề Tùng đẩy tay mẹ mình ra, nói tiếp: "Anh, rõ ràng y xem thường anh.”

 

Hồng Tề Bách liếc cậu ta một cái, tiếp đó nhìn Thương Vân Tú: "Thật sao? Có năng lực như thế thì chơi với tao xem. Tiền tao cho mày chắc chắn hơn tiền lương tháng cha tao cho mày nhiều.”

 

“Có đôi khi đồ ăn bẩn thỉu còn khó nuốt, huống chi là người bẩn thỉu, cậu chủ Hồng đừng có nói đùa.” Thương Vân Tú cười tủm tỉm, nhìn thì có vẻ ôn hòa nhưng không nhường nửa bước, giống như hoàn toàn không để người này vào mắt.

 

Gai mềm mới đâm thẳng vào tim.

 

"Có gan mày lặp lại lần nữa xem?”

 

Con mắt vốn không lớn của Hồng Tề Bách híp lại thành một đường nhỏ, suýt thì nghiến nát răng: "Mày thì có gì giỏi giang? Ăn mặc ngủ nghỉ có cái gì mà không dùng của nhà họ Hồng, tao thấy mày đừng quản lý một khách sạn nữa thì hơn. Mày cứ trực tiếp gả vào đây, làm vợ lẽ cho cha tao là được.”

 

"Làm cha anh hay làm mẹ anh, không phải tôi quyết định. Nhưng mà đề nghị không tệ, tôi sẽ hỏi ông chủ Hồng giúp anh.” Thương Vân Tú thong thả không vội, phản ứng lạnh nhạt.

 

"Thằng chó!” Hồng Tề Bách thẹn quá hóa giận, đứng lên muốn đánh người.

 

Hai bà vợ lẽ vốn ngồi xem chuyện không liên quan đến mình bỗng giật thót, lúc này bọn họ lo sẽ to chuyện nên liếc mắt ra hiệu, người hầu nơm nớp lo sợ chạy tới can ngăn.

 

Nhưng bọn họ nào ngăn được một người hơn 100kg, càng có người cản Hồng Tề Bách càng hăng máu. Miệng gã không ngừng chửi rủa, còn nhào tới đấm cho Thương Vân Tú một cú, đang chuẩn bị đấm phát thứ hai thì bị Hồng Cẩm Văn vừa vào cửa nhìn thấy.

 

“Mày đang làm gì vậy!” Ông ta sải bước đi vào, dùng cây gậy trên tay đánh vào thân hình rắn chắc của Hồng Tề Bách hai cái: “Ai bảo mày về đây? Trở về là đánh nhau, muốn làm tao tức chết sao?”

 

"Cha, con… Con…” Hồng Tề Bách nào dám nói gì, từ nhỏ đến lớn khi nhìn thấy cha mình là chân gã đã run lên… Sau này còn vì Thương Vân Tú mà bị đánh rất nhiều lần…

 

Mặt Thương Vân Tú có vết thương, nửa bên mặt sưng lên, Hồng Cẩm Văn đi vào y cũng không lên tiếng mà chỉ lễ phép gật đầu, nhận khăn tay từ người hầu và lau vết máu trên khóe miệng.

 

Hồng Cẩm Văn nhìn thấy vậy, trong lòng vẫn chưa hết giận, ông ta lại nhấc chân đạp Hồng Tề Bách hai phát: “Mày giỏi lắm, mày dám đánh người ngay trên đầu ông đây, để xem tao có đánh chết đồ vô tích sự là mày không!”

 

Ông ta nhìn quanh tìm thứ gì đó có ích, bà Hồng nghe được tiếng động, ốm yếu được người ta dìu tới, bà ta quỳ sụp xuống đất. Bà ta đã quỳ, hai bà vợ lẽ nào dám đứng, thế là quỳ xuống theo.

 

Bà Hồng than thở khóc lóc, nắm lấy chân ghế nói: "Lão gia, bất kể thế nào nó cũng là con trai ruột của ông… Sao ông có thể?”

 

"Tôi không có đứa con như nó.”

 

"Lão gia!” Bà Hồng che chở cho con trai: "Là tôi không dạy con đàng hoàng, muốn đánh ông đánh tôi đi!”

 

Hồng Cẩm Văn khựng lại một chút, ném cái ghế đi: "Cút nhanh lên, hai ngày này đừng để tao nhìn thấy mày nữa!”

 

Hồng Tề Bách: "Cha, con không hiểu nổi, y chẳng qua chỉ là con chó của nhà họ Hồng…”

 

Bốp…

 

Một cái tát giáng xuống, áo sơ mi của Hồng Tề Bách rách toạc, gã nằm rạp trên đất r*n r*.

 

"Cút hết cho tôi!” Mặt mũi của Hồng Cẩm Văn tràn đầy tức giận, lúc nhìn Thương Vân Tú mới hòa nhã hơn một chút: "Vân Tú, con không sao chứ?”

 

Thương Vân Tú lắc đầu, sắc mặt lạnh nhạt, y cất khăn lau mặt, nói: "Ông chủ Hồng, lát nữa trong khách sạn còn có việc, tôi báo cáo với ngài về tiến độ xuất nhập khẩu trước được không?”

 

"Được, đến thư phòng.” Hồng Cẩm Văn lườm Hồng Tề Bách một cái, đi lên lầu trước.

 

Đèn trong thư phòng bị hỏng, hai ngày nay ông ta không ở nhà, lại luôn không có người tới sửa, Hồng Cẩm Văn tức đến mức đạp đổ chậu cây xanh trong phòng, nói thẳng là muốn đuổi đám người rảnh rỗi trong nhà ra ngoài.

 

Địa điểm nói chuyện đổi thành phòng khách, cái bàn đầy vỏ hạt dưa làm người ta càng giận, người hầu dọn dẹp xong đã là mười phút sau.

 

"Ông chủ Hồng, sáng nay tôi đã ký hợp đồng rồi, ngài xem nội dung đi.” Thương Vân Tú đi thẳng vào vấn đề, đẩy hợp đồng tới trước mặt ông ta, chỉ giá rượu bên trên và nói: "Vodka tăng 5% so với quý trước, doanh nghiệp cung cấp nói là do nguyên liệu tăng. Tôi đã tính toán một chút, dù tăng 5% chúng ta cũng lời được kha khá nên mới tự chủ trương đồng ý.”

 

"Ừm.” Hồng Cẩm Văn lật xem qua loa hai trang: "Con cẩn thận, làm việc ta cũng yên tâm.”

 

"Những cái khác không khác quý trước mấy, ông chủ Hồng có thể xem một chút.” Thương Vân Tú lật tới trang tương ứng, chỉ cho ông ta xem.

 

Hồng Cẩm Văn không quan tâm, nhìn sơ qua rồi khép lại.

 

"Vân Tú, mấy lời bậy bạ kia của Tề Bách con đừng để trong lòng, đừng khách sáo với ta, con cứ gọi cha nuôi như thường. Lần sau nếu nó dám nói hươu nói vượn, để xem ta có đánh chết nó không.”

 

Hồng Cẩm Văn tháo chiếc nhẫn ngọc trên tay xuống, đưa cho y: "Ta và cha mẹ con là bạn cũ, lúc đó con còn nhỏ nên chắc không nhớ rõ, nhưng mà không sao cả. Chuyện đau lòng trước kia ta không nhắc lại nữa, con chỉ cần nhớ kỹ ta là người nhà của con là được rồi.”

 

"Vâng.”

 

Bên trong đôi mắt đẹp của Thương Vân Tú lóe lên chút kỳ lạ, y nhận nhẫn, cũng không muốn nói thêm gì nữa. Y ăn tối ở Hồng trạch rồi mới ra về, thầm nghĩ Hồng Cẩm Văn giận như thế chắc hai ngày nay ở ngoài đã chịu thiệt kha khá.

 

Tâm trạng của y lập tức tốt hơn nhiều. Khi đi ngang qua trông thấy ô tô của Hồng Tề Bách, y đứng từ xa ném chiếc nhẫn ban chỉ vào trong cửa sổ xe đang hé mở.

 

Phúc Tường nhìn thoáng qua, cậu ta xuống xe mở cửa cho y, chú ý đến vết thương trên mặt y: "Sao lại thế này?”

 

Thương Vân Tú ngồi xuống, nhìn thoáng qua kính chiếu hậu. Khóe miệng bên trái sưng lên, tím xanh cả mảng.

 

Không quá nghiêm trọng,  chỉ là đặc biệt rõ ràng trên gương mặt trắng nõn của y.

 

Y nói đầy vô tình: "Tìm người đánh Hồng Tề Bách một trận, đánh chết đi.”

 

Phúc Tường nhíu mày: "Trí nhớ của tên Hồng Tề Bách này thật kém.”

 

Thương Vân Tú chợt nghĩ đến gì đó, y đổi ý nói: "Thôi bỏ đi, có người sẽ trút giận cho tôi. Đúng lúc không cần phải gây chuyện.”

 

"Ai?”

 

"Phó Nhị gia, hắn là người tốt bụng, thích nhất là xen vào việc của người khác.” Thương Vân Tú chạm vào khóe miệng, đau đến nhíu mày. Y lại ấn xuống thêm cái nữa, cười nói: "Gần đây hắn nhìn tôi chằm chằm không tha, đến chỗ nào cũng cho người đi theo tôi, đúng là nhiệt tình như lửa.”

 

“Chuyện Nguyên Anh nói là thật à?” Biểu cảm của Phúc Tường hơi phức tạp, muốn nói lại thôi, bàn tay bất giác siết chặt vô lăng.

 

Thương Vân Tú hỏi: "Cậu ấy nói gì với cậu?”

 

"Nói thấy ngài và Phó Vinh Khanh ôm hôn nhau.”

 

Thương Vân Tú giật mình ho khan, mặt cũng đỏ lên.

 

Lần này Phúc Tường càng thêm chắc chắn, lặng lẽ thở dài: "Tôi biết ngài muốn lợi dụng thân phận của Phó Nhị gia để đè người nhưng mà hy sinh thế này cũng quá lớn rồi.”

 

"Không có chuyện đó đâu.” Thương Vân Tú dựa vào lưng ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ: "Phó Vinh Khanh không thích đàn ông.”

 

"Nhưng chuyện hắn nhận hai người đàn ông kia không phải giả.”

 

Thương Vân Tú bật cười, lấy đồng hồ bỏ túi ra nhìn giờ, chỉ lát sau đã cất đi: "Hắn là kẻ biết giả vờ giả vịt nhất, tin ai cũng đừng tin hắn.”

 

"Ngài không phát hiện ra khi nhắc đến hắn ngài sẽ cười sao?” Phúc Tường nói: "Ngay khi bắt đầu ngài đã cười rồi.”

 

Sau đó Thương Vân Tú nhìn vào gương một chút, biểu cảm quả thực hơi khác thường…

 

Y phủ nhận: "Có liên quan gì đến Phó Vinh Khanh? Mặt tôi bị đấm một cái, sưng lên không cử động được.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (85)
Chương 1: Chương 1: Có một không hai Chương 2: Chương 2: Nhị gia là người rất chu đáo Chương 3: Chương 3: Tú Tú Chương 4: Chương 4: Không giống nói dối Chương 5: Chương 5: Mặt đỏ như máu Chương 6: Chương 6: Đoạn tử tuyệt tôn Chương 7: Chương 7: Cô ấy là vợ chưa cưới của tôi Chương 8: Chương 8: Nhị gia đừng nói đùa Chương 9: Chương 9: Nào nỡ bỏ Chương 10: Chương 10: Hắn là người tốt bụng Chương 11: Chương 11: Không sợ em thì tránh làm gì? Chương 12: Chương 12: Hắn đang theo đuổi cậu à? Chương 13: Chương 13: Kém một bậc Chương 14: Chương 14: Nó không dám Chương 15: Chương 15: Tú Tú, em có giận không? Chương 16: Chương 16: Em thích đàn ông Chương 17: Chương 17: Trải đời Chương 18: Chương 18: Nhị gia có phúc lớn Chương 19: Chương 19: Tôi không rảnh Chương 20: Chương 20: Hôm nay em có nhớ tôi không? Chương 21: Chương 21: Sao phải ức hiếp người ta như thế? Chương 22: Chương 22: Thương Vân Tú đi rồi? Chương 23: Chương 23: Nhớ ra chưa? Chương 24: Chương 24: Rất nhiều ấm ức Chương 25: Chương 25: Nhị gia chửi hay lắm Chương 26: Chương 26: Vừa rồi tôi đánh có đau không? Chương 27: Chương 27: Hùng hổ dọa người Chương 28: Chương 28: Tôi không thể sống thiếu em Chương 29: Chương 29: Là Nhị gia đang giúp tôi sao? Chương 30: Chương 30: Hôn thêm chút nữa Chương 31: Chương 31: Em xem tôi là gì? Chương 32: Chương 32: Chịu thua Chương 33: Chương 33: Hắn sẽ có người mình thật sự thích Chương 34: Chương 34: Em dám bước một bước thử xem Chương 35: Chương 35: Mày đã hiểu chưa? Chương 36: Chương 36: Gọi Nhị gia cũng vô dụng Chương 37: Chương 37: Em muốn tôi làm sao? Chương 38: Chương 38: Y là vợ tương lai của con Chương 39: Chương 39: Chỉ sợ hơi khó... Chương 40: Chương 40: Có qua có lại Chương 41: Chương 41: Em cũng muốn đúng không? Chương 42: Chương 42: Địa điểm tùy anh chọn Chương 43: Chương 43: Để tôi xem em có khóc không nào Chương 44: Chương 44: Nhóc câm Chương 45: Chương 45: Sao tôi thấy em không vui lắm? Chương 46: Chương 46: Vợ ngốc Chương 47: Chương 47: Không nhìn không nhìn Chương 48: Chương 48: Một nỗi chua xót xộc lên não Chương 49: Chương 49: Có mắt nhìn Chương 50: Chương 50: Ở lại cũng không có ý nghĩa Chương 51: Chương 51: Không hề cố kỵ mới có thể nói thẳng Chương 52: Chương 52: Thật ra tôi là như vậy Chương 53: Chương 53: Em còn muốn ở lại sao? Chương 54: Chương 54: Tôi mới muốn em khóc cho đã đời đấy Chương 55: Chương 55: Nhị gia là ngôi sao may mắn của em Chương 56: Chương 56: Có thể thấy người là được Chương 57: Chương 57: Phó Vinh Khanh bị cản lại Chương 58: Chương 58: Tôi và hắn không hợp Chương 59: Chương 59: Thương Vân Tú, chúng ta chưa xong đâu Chương 60: Chương 60: Thời gian chuộc tội Chương 61: Chương 61: Y lại làm gì nữa? Chương 62: Chương 62: Tôi và anh ta... Không có gì khác nhau? Chương 63: Chương 63: Quả hồng giả Chương 64: Chương 64: Em nhớ tôi, đúng không? Chương 65: Chương 65: Ở cùng em một đêm Chương 66: Chương 66: Y yêu Phó Vinh Khanh Chương 67: Chương 67: Phó Vinh Khanh nhất định sẽ tới Chương 68: Chương 68: Bỏ súng xuống Chương 69: Chương 69: Y không còn nữa Chương 70: Chương 70: Thương Vân Tú vẫn lắc đầu từ chối Chương 71: Chương 71: Cả người hắn đều kháng cự Chương 72: Chương 72: Gửi người thân yêu của tôi Chương 73: Chương 73: Cậu chủ nhà họ Phó kết hôn rồi ư? Chương 74: Chương 74: Cậu út nhà họ Tiền Chương 75: Chương 75: Tú Tú? Chương 76: Chương 76: Tôi quỵt tiền của cậu à? Chương 77: Chương 77: Tôi chỉ hát cho Nhị gia nghe Chương 78: Chương 78: Tôi sắp phát điên rồi Chương 79: Chương 79: Cắn đau... Chương 80: Chương 80: Phó Vinh Khanh cúi đầu hôn một cái Chương 81: Chương 81: Vậy em muốn ngủ Chương 82: Chương 82: Hắn nói như bản thân rất ấm ức Chương 83: Chương 83: Nhị gia, nghe em giải thích Chương 84: Chương 84: Vinh Khanh, em ôm được mặt trăng rồi Chương 85: Chương 85: Ngoại truyện: Sách nát