Chương 10
Chỉ Dỗ Dành Em - Tri Lưỡng Lưỡng

Chương 10: Tôi Không Có Mặc…

Nhà của Du Chi, đơn giản đến không thể đơn giản hơn.

Thậm chí vì đi công tác mà anh quên đóng tiền điện, nên đã bị cắt điện. Bốn phía tối đen như mực.

Khu chung cư này là khu nhà cũ, đa số đồng nghiệp của anh cùng nhau thuê ở đây. Căn hộ của anh nằm ở phía đông, cách Du Viên một quãng đường khá xa, thuê nhà ở đây giúp anh tiết kiệm không ít thời gian đi lại. Hơn nữa, Du Chi không có yêu cầu cao về vật chất, cũng không muốn quá nhiều người trong đội biết về gia thế của mình.

Hai phòng một sảnh, ở khu này đã được xem là loại tốt nhất.

Nhưng trong mắt Ôn Lật Nghênh, nó chẳng khác gì một khu ổ chuột. Cô cắn môi, dưới ánh lửa bập bùng từ chiếc bật lửa của Du Chi, cô đánh giá xung quanh, rồi lại nhìn anh.

“Này, tôi nói, anh có khuynh hướng tự ngược đãi bản thân không vậy?”

Cậu hai nhà họ Du giàu sang không muốn, lại đi làm một tên cảnh sát quèn. Biệt thự ở Du Viên to đẹp không ở, lại đi thuê một căn hộ cũ nát. Cô nghiêm túc nghi ngờ đầu óc Du Chi có vấn đề.

Du Chi không thèm để ý đến cô, anh tìm vài cây nến rồi thắp lên. Căn phòng dần được chiếu sáng. Anh quay lại, thấy Ôn Lật Nghênh vẫn đứng yên tại chỗ, hai chữ “chê bai” hiện rõ trên mặt.

“Cô ngủ phòng ngủ phụ.” Du Chi chọn cách làm lơ.

Ôn Lật Nghênh bĩu môi: “Không cần, tôi muốn ngủ phòng ngủ chính.” Cô kiêu kỳ và cao quý, sao có thể chịu ngủ ở phòng phụ.

“Phòng ngủ chính là phòng của tôi.” Du Chi tiến lên một bước, đôi mắt hẹp dài đầy vẻ áp bức. “Sao thế, muốn vào xem à?”

“…”

Ôn Lật Nghênh chui vào phòng ngủ phụ, ngồi xuống mép giường, hai má vẫn còn nóng ran. Cô thừa nhận, lúc Du Chi nói câu đó, cô đã nghĩ đến thân hình đầy sức mạnh của anh.

Chiếc điện thoại trong túi áo khoác của Du Chi mà cô đang mặc rung lên hai lần, vừa vặn kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô lấy ra, đồng tử giãn ra khi thấy tên người gửi.

Là Trần Trú Ngôn.

【Ngày mai anh có buổi gặp mặt người hâm mộ ở Kinh Bình.】

【Em có thể đến không?】

Phía trên vẫn là chuỗi tin nhắn tuyệt vọng của cô mà anh không hề trả lời. Thật mỉa mai. Anh ta không biết ba cô đã cấm túc cô, không biết để đến được Kinh Bình gặp anh ta, cô đã phải trả giá nhiều như thế nào.

【Đương nhiên là được ạ.】

Theo thói quen, Ôn Lật Nghênh không nghĩ anh ta sẽ trả lời lại. Nhưng lần này lại khác.

【Cảm ơn em.】

【Thực xin lỗi.】

Câu trước cô còn hiểu, câu sau thì hoàn toàn không. Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa. Chỉ hai tiếng, nhưng không khó để nghe ra sự thiếu kiên nhẫn.

“Ra đây một lát đi.”

Nhân tiện Ôn Lật Nghênh cởi áo khoác của Du Chi ra, cô định bụng trả lại cho anh. Ở trên máy bay anh hoàn toàn lừa cô, Kinh Bình chẳng lạnh chút nào.

Cô vừa mở cửa, Du Chi đã cảm thấy một mảng da thịt trắng ngần tràn ngập tầm mắt. Chiếc váy hai dây của cô để lộ bờ vai thon thả và xương quai xanh tinh xảo.

“Trả áo cho anh.”

Cô đợi hai giây, không thấy anh nhận lấy. “Du Chi, anh có ý gì vậy? Không phải là muốn tôi giặt sạch rồi mới trả lại cho anh đấy chứ?”

Du Chi có chút thất thần, lúc này mới nhếch mép nhận lấy: “Không. Cô không đảm đang như cô nghĩ đâu.”

“Du Chi! Anh đừng có quá đáng!”

Tính tình cũng không tốt lắm, một câu không vừa ý là lại xù lông. Phải dỗ dành mới được. Du Chi thật sự hối hận vì đã mang cô về nhà. Anh lại nghĩ đến gương mặt của Trần Trú Ngôn, trông không giống người tốt.

“Trêu cô thôi.” Anh đổi chủ đề. “Sao có thể để cô ba Ôn làm việc nặng nhọc như vậy được.”

Thế còn tạm được. Ôn Lật Nghênh hài lòng gật đầu.

Du Chi không rời đi ngay, mà lách người qua khe cửa, trực tiếp đi vào phòng cô, trên tay xách một túi đồ lớn. “Chú Dịch chuẩn bị chút đồ dùng sinh hoạt, cô xem có thiếu gì không, tôi bảo chú ấy chuẩn bị thêm.”

Lúc này Ôn Lật Nghênh mới ý thức được, cô đến Kinh Bình với hai bàn tay trắng, không một kiện hành lý. Ăn nhờ ở đậu, chỉ có thể cúi đầu.

“Yên tâm đi,” anh đặt túi đồ xuống. “Không bắt cô tự dọn dẹp đâu.”

Ôn Lật Nghênh ngoan ngoãn ngồi xuống một bên, chống cằm nhìn anh dọn dẹp căn phòng nhỏ. Đây tuyệt đối là căn phòng nhỏ nhất cô từng ở.

Trời sắp sáng, lại là một đêm gần như không ngủ. Nhưng cô lại tỉnh táo lạ thường.

Du Chi trải phẳng góc ga giường cuối cùng, xoay người lại: “Chú Dịch không chuẩn bị đồ ngủ. Nếu cô cần, có thể nói số đo của cô cho…”

Chưa nói hết câu, sau lưng anh đã bị đánh một cái “bốp”. Ôn Lật Nghênh hét lên một tiếng chói tai, vừa đẩy vừa đá đuổi Du Chi ra khỏi phòng.

“Du Chi! Anh bị bệnh à!” Sao lại có thể hỏi chuyện này chứ! Hỏi đã đành, còn muốn nói cho người khác?!

Du Chi xoa tấm lưng đau rát, mặt mày anh mới trở lại vẻ bình thản. Anh không biết dỗ con gái, cũng lười lãng phí thời gian. Càng không hiểu tại sao Ôn Lật Nghênh lại đột nhiên nổi điên như vậy. Anh không nghĩ ra, đơn giản là không nghĩ nữa. Anh vào phòng tắm. Nước lạnh như băng, nhưng đối với anh chẳng là gì.

Tắm xong, anh vào phòng ngủ, nhắn tin cho quản lý khu nhà nhờ nạp tiền điện, rồi nằm vật xuống giường. Cơn buồn ngủ ập đến.

Nhưng không lâu sau, bức tường phía đầu giường có tiếng gõ nhẹ. Du Chi cho là cô lại đang nghịch ngợm gì đó, nhíu mày mặc kệ.

Hai phút sau, lại một trận nữa. Rồi anh nghe thấy tiếng cô gọi, khe khẽ.

“Du Chi…”

Giọng cô đã ngọt, qua lớp tường lại càng trở nên mềm mại, quyến rũ. Du Chi vùi đầu vào trong chăn, anh không rảnh để quan tâm đến cô.

Bên kia bức tường, Ôn Lật Nghênh gọi nhưng không ai trả lời, cô chớp mắt, đối diện với bóng tối bao trùm. Nỗi sợ hãi lại ập đến.

Cô lăn qua lộn lại trên giường, không tài nào ngủ được. Lấy điện thoại ra nhắn tin cho Mạch Gia Hân, nhưng có lẽ bạn cô đã ngủ.

Cô lại gọi tên Du Chi.

“Dây dưa không dứt à?” Giọng nói thiếu kiên nhẫn của anh vang lên từ bên kia tường. “Đêm hôm khuya khoắt, gọi hồn đấy à?”

Ôn Lật Nghênh sững sờ, cô không nghĩ ra phải nói gì tiếp theo. “…Tường nhà anh, cách âm tệ thật đấy.”

“Đại tiểu thư, nửa đêm không ngủ, lại đi thí nghiệm độ cách âm của nhà tôi à?”

Người đàn ông này sao lại nói chuyện khó nghe như vậy. Nhưng không thể không nói, cô cảm thấy xung quanh không còn tối đen và đáng sợ như vậy nữa.

Ôn Lật Nghênh lật người, nằm sấp trên giường: “Cách âm kém như vậy, nếu chúng ta làm gì chẳng phải hàng xóm sẽ nghe thấy hết sao?”

Du Chi cao giọng hỏi lại: “Cô ba Ôn, cô muốn cùng tôi làm gì sao?”

Trong đêm yên tĩnh, giọng nói trầm thấp, từ tính của anh như có ma lực, rất khó để không khiến người ta liên tưởng.

Anh cố ý. Ôn Lật Nghênh vô cùng chắc chắn.

“Tôi đang nói cái nhà của anh đấy!” Cô lớn giọng. “Anh cũng lạ thật, thiếu gia giàu sang không làm, lại cứ thích đi làm cảnh sát chịu khổ, còn ở trong cái khu nhà cũ nát này nữa.”

“Liên quan… gì đến cô.” Du Chi theo bản năng đáp lại, cố nuốt xuống một từ chửi thề.

Cơn buồn ngủ hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự bực bội. Anh quyết tâm từ bỏ kinh doanh để theo ngành cảnh sát, tất cả mọi người đều cười nhạo anh. Nhiều năm trôi qua, anh vẫn kiên định với lựa chọn của mình, và vẫn không được ai thấu hiểu. Ngay cả một tiểu thư không nói lý lẽ như Ôn Lật Nghênh cũng có thể phán xét lựa chọn của anh.

“Ôn Lật Nghênh,” giọng anh có chút không vui. “Nếu cô thật sự rảnh rỗi đến phát rồ, thì mau đi ngủ đi. Nếu cô thật sự chê chỗ này của tôi tồi tàn, thì tự tìm người thuê cho cô một căn nhà mới. Đừng có ở đây mà chỉ trích tôi.”

Anh nói rất nặng lời. Ôn Lật Nghênh không ngốc, cô nghe ra được sự không tình nguyện trong từng câu chữ của anh. Hình như, anh rất ghét cô.

Ít nhất, trông có vẻ là như vậy. Ôn Lật Nghênh cảm thấy vô cùng uất ức.

Đây không phải Hong Kong, không phải căn phòng ngủ lộng lẫy như cung điện của cô. Đồ dùng anh đưa cho cô cũng là những nhãn hiệu cô chưa từng thấy qua, nước tẩy trang đặc biệt khó dùng, bây giờ mặt cô khô ráp khó chịu. Ngay cả một bộ váy ngủ ra hồn cũng không có, trên người cô vẫn đang mặc chiếc váy dạ hội.

Cô bực bội cởi phăng chiếc váy, ném sang một bên, chỉ còn lại nội y mỏng manh rồi chui vào chăn. Thấy nóng, cô lại đạp chăn ra.

“Du Chi! Anh mới phiền phức ấy.” Xong xuôi, cô mới nhớ ra phải cãi lại.

“Phiền thì đừng có lượn lờ trước mặt tôi nữa.” Du Chi cũng không nhượng bộ. “Chẳng phải cô đã đến Kinh Bình rồi sao? Sao không gọi bạn trai cô đến đón đi. Khỏi phải ở đây chịu uất ức.”

Cơn nghiện thuốc lại trỗi dậy. Du Chi châm một điếu thuốc, đứng bên cửa sổ.

Không biết có phải vì Ôn Lật Nghênh không nói gì nữa không, mà bên tai anh cuối cùng cũng được yên tĩnh. Anh nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ gì.

Một lúc sau, anh dụi tắt điếu thuốc, chuẩn bị ngủ lại.

Hai giây sau, anh cảm thấy có gì đó không đúng. Không còn tiếng nói õng ẹo của cô, nhưng hình như có tiếng nức nở đứt quãng.

…Không phải là cô đang khóc đấy chứ. Lại giở trò gì nữa đây?

“Ôn Lật Nghênh.” Anh gọi, giọng đã mềm hơn lúc nãy.

“Đừng gọi tôi! Không cần anh lo!” Giọng cô nghẹn ngào, ướt át.

Xong đời rồi, gặp rắc rối rồi. Đem đại tiểu thư chọc khóc rồi.

Du Chi không hiểu mình đã nói sai câu nào, nhưng rắc rối là do anh gây ra, phải tự mình dỗ dành thôi. Anh mặc vội chiếc áo thun, đi đến gõ cửa phòng cô.

“Ôn Lật Nghênh.”

Không ai trả lời.

“Tôi sai rồi.”

“Anh không sai.” Giọng nói hờn dỗi từ trong phòng vọng ra.

Hai giây sau: “Vậy… vậy anh nói xem, anh sai ở đâu.”

Du Chi làm sao mà biết được. Giọng điệu quá đáng, không thuận theo ý cô, không dỗ dành cô, đâu đâu cũng là sai. Anh đang do dự nên nhận tội nào trước, thì trong phòng đột nhiên vang lên một tiếng thét chói tai của Ôn Lật Nghênh.

“A ——”

Sau đó là sự im lặng chết chóc.

Du Chi nhíu mày, gọi tên cô mấy tiếng cũng không có ai trả lời. Phản xạ của một đặc nhiệm khiến anh theo bản năng nghĩ đến tình huống xấu nhất. Anh không nghĩ nhiều, trực tiếp vặn tay nắm cửa.

Cửa vừa hé mở, dưới ánh trăng, một vệt trắng như tuyết lướt qua mắt anh.

Không đợi Du Chi phản ứng lại, giây tiếp theo, cửa bị từ bên trong đóng sầm lại.

Ngay sau đó là tiếng hét thất thanh của Ôn Lật Nghênh:

“Anh đừng vào!”

Lớp trang điểm đã trôi hết, gương mặt cô đỏ bừng như sắp bốc cháy. Đầu ngón tay cô siết chặt tay nắm cửa đến trắng bệch. Lông mi cô vẫn còn đọng nước mắt. Cô cúi đầu nhìn xuống thân thể trắng như tuyết của mình, lần đầu tiên mất đi sự tự tin.

“Tôi không có mặc…”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (81)
Chương 1: Chương 1: Cô ba nhà họ Ôn Chương 2: Chương 2: Súng, Hoa Hồng và Anh Chương 3: Chương 3: Cô Mệt, Tôi Đau Chương 4: Chương 4: Súng và Hoa Hồng Chương 5: Chương 5: Súng và Hoa Hồng, “Hưởng Dụng” Chương 6: Chương 6: Ý Đồ Đằng Sau Chương 7: Chương 7: Son Môi và Cơ Bắp Đan Dệt Chương 8: Chương 8: Sao Thế, Không Dám À? Chương 9: Chương 9: Về Nhà Anh Chương 10: Chương 10: Tôi Không Có Mặc… Chương 11: Chương 11: Một Người Đàn Ông Có Nhu Cầu Bình Thường Chương 12: Chương 12: Cô Được Làm Từ Nước Sao? Chương 13: Chương 13: Một Tuần Ba Lần Chương 14: Chương 14: Phải Dỗ Dành Em Thế Nào? Chương 15: Chương 15: Sắp Phát Điên Vì Phải Nhẫn Nhịn Chương 16: Chương 16: Nguy Hiểm, Tràn Ngập Sức Mạnh Chương 17: Chương 17: Cộm Quá Chương 18: Chương 18: Để Em Tùy Ý Chà Đạp Chương 19: Chương 19: Bị Người Ta Bắt Nạt Chương 20: Chương 20: Kẻ Hôn Trộm Chương 21: Chương 21: Thất Bại Thảm Hại Chương 22: Chương 22: Không Giữ Nổi Mình Chương 23: Chương 23: Dạy Dỗ Thật Hung Hăng Chương 24: Chương 24: Anh Muốn Ngủ Với Em Chương 25: Chương 25: Tất Cả Đều Là Của Em Chương 26: Chương 26: Nhớ Anh Chương 27: Chương 27: Run Rẩy Chương 28: Chương 28: Nụ hôn sẽ không chỉ dừng lại ở đây Chương 29: Chương 29: Chờ anh đến cưới em Chương 30: Chương 30: Nụ hôn của đóa hồng gai Chương 31: Chương 31: Dỗ dành Chương 32: Chương 32: Đê mê Chương 33: Chương 33: Thử lại một lần Chương 34: Chương 34: Chơi đùa với anh Chương 35: Chương 35: Chỉ dỗ dành em Chương 36: Chương 36: Gọi là gì… Chương 37: Chương 37: Đã sớm chìm sâu Chương 38: Chương 38: Bà xã đẹp quá Chương 39: Chương 39: Anh là của em Chương 40: Chương 40: Bước cuối cùng Chương 41: Chương 41: Gọi tên anh Chương 42: Chương 42: Một phần ba Chương 43: Chương 43: Ăn ngon sao? Chương 44: Chương 44: Lần đầu tiên Chương 45: Chương 45: Em thật mỏng manh Chương 46: Chương 46: Dáng người thật đẹp Chương 47: Chương 47: Đốt Đèn Nối Tiếp Ngày Vui, Vợ Yêu Chương 48: Chương 48: Anh không hung dữ với em Chương 49: Chương 49: Dục vọng phá hoại Chương 50: Chương 50: Không cách âm Chương 51: Chương 51: Triền miên Chương 52: Chương 52: Món đồ chơi nhỏ Chương 53: Chương 53: Tình yêu Chương 54: Chương 54: Sờ anh này Chương 55: Chương 55: Bóp Cò Chương 56: Chương 56: Sao lúc đó anh không thấy em thẹn thùng? Chương 57: Chương 57: Anh Ngủ Cùng em Chương 58: Chương 58: Sau này anh sẽ luôn mang cho em xem Chương 59: Chương 59: Nẹp áo sơ mi Chương 60: Chương 60: Có thoải mái không? Chương 61: Chương 61: Anh thích em Chương 62: Chương 62: Bảo bối, ngọt quá Chương 63: Chương 63: Quần tất lưới Chương 64: Chương 64: Xé nát Chương 65: Chương 65: Em đang trốn anh sao? Chương 66: Chương 66: Để em làm anh thoải mái một lần Chương 67: Chương 67: Thuyết phục đến hoàn toàn mất kiểm soát Chương 68: Chương 68: Ly hôn… Chương 69: Chương 69: Đã khóc sao? Chương 70: Chương 70: Dỗ dành xong chưa? Chương 71: Chương 71: Em không phụ anh Chương 72: Chương 72: Cô trong gương Chương 73: Chương 73: Có muốn thử không? Chương 74: Chương 74: Bảo bối? Chương 75: Chương 75: Anh đang làm nũng sao? Chương 76: Chương 76: Bảo vệ em Chương 77: Chương 77: Bảo bối… Chương 78: Chương 78: Lời nguyện ước Chương 79: Chương 79: Anh khóc sao…? Chương 80: Chương 80: Có làm anh đau không? Chương 81: Chương 81: Anh hùng của em [Hoàn]