Chương 100
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa

Chương 100

Chương 100: Cố Thành Tiêu vậy mà lại trọng sinh!

 

Thời điểm Cố Thanh Yến tỉnh lại, bên ngoài trời vẫn còn tối. Cậu ngủ cũng không bao lâu, chỉ khoảng trên dưới nửa canh giờ.

 

Đau nhức trên người không hề thuyên giảm, ngược lại giống như nghỉ ngơi không đủ, bả vai càng thêm bủn rủn.

 

Nam Cung Ngọc vốn không phải quý công tử được nuông chiều, tính cách có thể chịu khổ, nhưng cơ thể được nuông chiều từ bé này thì không. Vừa mới bắt đầu được mấy ngày nay, cậu bởi vì chán ngồi xe ngựa mà chọn cưỡi ngựa lên đường, không ngờ mới cưỡi được hai ngày, đùi trong bị ma sát nóng rát, cậu đành phải thay đổi, một đoạn đường cưỡi ngựa, một đoạn đường ngồi xe ngựa.

 

Sau đó lại màn trời chiếu đất, cơ thể được bảo dưỡng tốt này nới dần chậm rãi thích ứng với cuộc sống hành quân khắc nghiệt.

 

Một trận tiếng động vang lên, có người xốc doanh trướng đi vào, Cố Thanh Yến giương mắt nhìn lên, nam nhân thân hình cao lớn, mày kiếm nhíu chặt bưng chén thuốc hướng về phía cậu.

 

Ở một khắc mắt đối mắt với nam nhân, Cố Thanh Yến dời tầm nhìn trước một bước, tiếp tục nhắm mắt lại giả vờ ngủ.

 

Cố Thành Tiêu hơi khựng bước chân, môi mỏng hơi mím, đi đến mép giường ngồi xuống.

 

Cố Thanh Yến cuộn tròn thân mình, vẫn không nhúc nhích.

 

Ánh mắt phức tạp nhìn vào khuôn mặt được ánh nến chiêu rọi xinh đẹp động lòng người, hầu kết Cố Thành Tiêu lăn lăn, khẽ mở miệng gọi: "Điện hạ dậy đi, nên uống thuốc rồi."

 

Lời này trước đó không lâu mới nghe qua, bất quá người gọi cậu là nữ nhân tâm địa ác độc kia.

 

Cố Thanh Yến làm bộ không nghe thấy, lông mi dài và dày bao trùm lấy gò má trắng nõn, tạo thành một cái bóng nhỏ.

 

Cố Thành Tiêu nâng tay lên, chần chờ một lúc, cuối cùng nhẹ nhàng đặt lên người Cố Thanh Yến.

 

"Điện hạ, đợi lát nữa thuốc sẽ nguội, nên uống thôi, ta biết ngài tỉnh rồi."

 

Lông mi Cố Thanh Yến run rẩy, qua hồi lâu mới không tình nguyện mở mắt ra, cậu lạnh lùng liếc Cố Thành Tiêu, hỏi: "Ta không có bệnh, vì sao phải uống thuốc?"

 

"Chén thuốc này không phải là thuốc độc chứ?"

 

Nam nhân đột nhiên cứng đờ, đôi mắt đen lóe lên bi ai, gương mặt góc cạnh rõ ràng nháy mắt căng cứng, cả người như một cây cung bị kéo căng đến cực hạn cảm giác vô cùng áp bách. Y gắt gao nhìn chằm chằm Cố Thanh Yến, giọng nói khàn khàn nặng nề lại chứ đầy thận trọng: "Điện hạ, đừng nói đùa như vậy."

 

Cố Thanh Yến chuẩn xác bắt được thần sắc khác thường của y, trong lòng thầm thốt một tiếng quả nhiên, trên mặt lại cười lạnh nói: "Ta cùng Cố tướng quân giao tình còn chưa tốt đến mức có thể nói đùa loại chuyện như vậy nhỉ?"

 

Cố Thành Tiêu đột nhiên siết chặt nắm tay, không nói hai lời, lập tức quỳ xuống, cúi đầu khàn giọng nói: "Thần có tội, xin Thái Tử trị tội!"

 

"Cố đại tướng quân có tội gì? Là cô phiền ngươi thôi." Cố Thanh Yến âm dương quái khí nói.

 

Cố Thành Tiêu hít sâu một hơi, còn muốn tiếp tục thuyết phục, Cố Thanh Yến đã không nóng không lạnh ra lệnh: "Cô mệt mỏi rồi, Cố đại tướng quân mời trở về cho."

 

Cố Thành Tiêu thấy cậu nhắm lại mắt, một bộ lạnh nhạt "Ta không muốn nói chuyện, đừng tới làm phiền ta", môi mỏng hơi hé ra, cuối cùng mím môi đứng dậy, nhẹ nhàng lui ra ngoài.

 

Cho đến khi không còn nghe thấy âm thanh gì nữa, Cố Thanh Yến mới một lần nữa mở to mắt.

 

Cậu nhìn ra hướng cửa doanh trại, khóe môi cong cong.

 

Trước đây vốn đã nghi ngờ nam nhân có phải đã nhìn thấy hình ảnh chết thảm của Nam Cung Ngọc hay không, kết quả chỉ một câu thuốc độc đã chứng minh phỏng đoán của cậu hoàn toàn chính xác!

 

Cố Thanh Yến cảm thấy rất kinh ngạc nhưng hơn cả là cảm thấy ngoài ý muốn.

 

Cậu là chấp hành nhiệm vụ nên được hệ thống trợ giúp đưa xuyên đến thế giới này, thay Nam Cung Ngọc sống lại, nhưng cậu trăm triệu lần không ngờ tới Cố Thành Tiêu vậy mà lại trọng sinh!

 

Này có tính là đại BUG không?

 

Cố Thanh Yến nhướng mày: "Hệ thống, ra đây."

 

Lúc này hệ thống không giả chết nữa, trả lời cậu rất nhanh.

 

【 Tôi ở đâu, ký chủ. 】

 

"Thế giới này ngoại trừ tôi, không còn người thứ hai xuyên không chứ?"

 

【 đúng vậy, ký chủ. 】

 

"Ngươi chắc chắn thế giới này không có dị thường?"

 

【 thế giới này mọi thứ đều rất bình thường. 】

 

Ý cười trong mắt Cố Thanh Yến phai nhạt, thầm mắng một câu, hệ thống rác rưởi.

 

Đến đây, cậu nghi ngờ cậu bị trói buộc trong một sản phẩm lỗi. Nhưng không sao cả, chỉ cần hệ thống không trì hoãn, không giở trò, cậu vẫn có thể tạm thời cùng hệ thống chung sống hoà bình.

 

Nói trở lại Cố Thành Tiêu vì sao lại trọng sinh? Không thể nghĩ được nguyên nhân cũng tra không ra, nhưng cục diện không thể nghi ngờ là đối với cậu rất có lợi.

 

Mấy ngày nay bị nghẹn họng, phải tìm một nơi thật tốt để xả giận!

 

Vì thế, Cố Thanh Yến lại làm ra một chuyện kinh thiên động địa.

 

Lần đầu tiên hai quân giao chiến, quân địch chết lẫn bị thương nghiêm trọng tạm thời thu binh, mấy ngày sau điều chỉnh tốt lại đến khiêu chiến, Cố Thanh Yến muốn tự mình lãnh binh xuất chiến, lại bị các tướng lĩnh đồng thời ngăn cản.

 

Hai bên giao chiến từ chiều đến tối, bầu trời xám xịt bắt đầu đổ cơn mưa nhỏ.

 

Trên chiến trường máu thịt bay tứ tung, hơn nữa cơn mưa phùn đến, càng làm cho cảnh tưởng đặc biệt bi tráng thê thảm.

 

Quân địch lại lần nữa thất bại, Đại Diệu thu binh bảo dưỡng.

 

Màn đêm buông xuống, Cố Thanh Yến đi dạo một vòng trong doanh địa, khi trở về thấy vài tướng lĩnh từ lều tướng quân Cố Thành Tiêu bước ra.

 

Cậu nhìn chuẩn một người, lặng lẽ đi theo đối phương đến bên ngoài lều.

 

"Lý tướng quân......"

 

Đối phương sợ tới mức run run, cười gượng nói: "Điện hạ đã trễ thế này sao còn chưa nghỉ ngơi?"

 

Thái Tử đại diện thiên tử an ủi tướng sĩ biên cảnh, tướng sĩ trấn giữ biên cảnh vui mừng khôn xiết, đặc biệt Thái Tử văn võ song toàn, ngày thường khiêm tốn với mọi người, lên chiến trường không chút rụt rè, một ngựa một kiếm anh dũng vô cùng, quân đoàn đều rất thích Thái Tử, chính thân phận giám quân của Thái Tử chỉ là vật trang trí, thời điểm thảo luận quân tình sẽ không gọi cậu, trong lòng một vài tướng sĩ có chút áy náy.

 

"Lý tướng quân, hiện tại ngươi định đi làm nhiệm vụ sao?"

 

Lý tướng quân không có chút phòng bị nào với Cố Thanh Yến, lập tức gật đầu, đem sắp xếp của Cố Thành Tiêu nói ra: "Tướng quân lệnh cho ta lãnh binh trong đêm tập kích Nam Man......"

 

"Thì ra là thế." Cố Thanh Yến gật gật đầu đã hiểu, nói với Lý tướng quân, "Có chuyện muốn thỉnh giáo Lý tướng quân, không biết tướng quân có tiện hay không?"

 

Lý tướng quân ngẩn người, sau đó gật đầu lia lịa.

 

Hóa ra hắn cũng được Thái Tử thỉnh giáo! Ha ha ha, ngày mai hắn nhất định phải ở trước mặt các huynh đệ khoe mẽ một phen!

 

"Nơi này gió lớn, không bằng tiến thêm một bước nói chuyện?"

 

Lý tướng quân vội vàng nhấc rèm cửa lên: "Điện hạ, mời!"

 

Cố Thanh Yến mỉm cười đi vào, lại mỉm cười đi ra.

 

Sau thời gian nửa nén hương, lính thân tín của Lý tướng quân đi vào giải cứu Lý tướng quân bị trói bằng dây thừng trên ghế, miệng thì bị bịt vải.

 

Lý tướng quân chạy té khói vào doanh trướng chỉ huy, đại kinh thất sắc hô: "Không hay rồi, đại tướng quân!"

 

"Thái Tử điện hạ mang theo hộ vệ tập kích quân địch trong đêm, muốn lấy cái đầu trên cổ chủ soái Cát Hồ!"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (227)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227: Hoàn chính văn