Chương 101
Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh

Chương 101: Tiên Nhi 03

Tối hôm đó Bạch Hạ Xuyên đã gặp nhóm ám vệ. Thống lĩnh ám vệ là người được nữ đế bổ nhiệm khi còn sống. Cả tổ chức có 80 người, ban đầu chỉ nghe lệnh hoàng đế. Sau khi Bạch Kim Thời đăng cơ thì giao quyền quản lý cho Viên Bá Viễn, đồng thời trong ba năm đào tạo thêm một nhóm tân binh. Ám vệ không chỉ dùng để theo dõi quan lại mà còn có nhiều chức năng khác. Chỉ cần là lệnh của hoàng đế, dù là việc gì cũng sẽ làm.

Ám vệ dâng lên một thùng tài liệu rất lớn, Bạch Hạ Xuyên mở ra xem thử, thì ra là ghi chép lời nói của các quan lại trong nhà dạo gần đây. Trước kia họ ghi lại từng lời một, không sót điều gì. Sau khi Bạch Kim Thời đăng cơ cảm thấy quá nhiều thứ vô dụng đọc mỏi mắt, nên ra lệnh chỉ ghi lại những lời quan trọng, còn lại thì loại bỏ bớt. Nhưng dù đã lược bỏ, số lượng vẫn rất lớn.

Thế mà Bạch Hạ Xuyên lại cảm thấy thứ này như cứu mạng. Y vừa đăng cơ, áp lực vô cùng, không rõ thái độ của các quan với mình ra sao, sợ bị coi thường, mất uy nghiêm. Y thắp đèn đọc suốt đêm, xem hết những gì các quan đã nói. Có người sợ tân hoàng cải cách mạnh tay, đang cố dò xem tính tình y thế nào để khỏi đắc tội mà mất chức mất mạng. Cũng có kẻ nói tuổi y đã đến lúc thành thân, tiên hoàng chưa kịp định thân cho nên đây là cơ hội, có thể đưa con trai hay cháu trai trong nhà vào.

Hoàng đế là một ca nhi, khác hẳn nữ đế và Bạch Kim Thời. Khi nữ đế đăng cơ thì đã có mấy con, Bạch Kim Thời thì cưới Cố Thanh Nam — người như thần tiên, một lòng phụ tá đế vương, không màng quyền lực. Có Cố Thanh Nam ở đó, Bạch Kim Thời cũng không nạp phi.

Nhưng Bạch Hạ Xuyên thì khác. Y chỉ là một ca nhi bình thường, mà ca nhi bình thường thì dễ sa vào tình cảm, không mấy hứng thú với quyền lực. Nếu đưa con trai nhà mình vào cung, không đến vài năm, y sẽ đắm chìm trong ái tình và việc nuôi con, lúc đó bọn họ có thể thừa cơ thao túng triều chính...

Tất nhiên cũng có người chỉ đơn giản muốn dâng con cháu mình vào cung, được làm hoàng hậu thì tốt, không thì làm phi cũng được. Còn khuyên hoàng thượng nên nạp thêm nhiều phi, sinh thật nhiều con cái.

Có mấy vị quan đều có ý định ấy, Bạch Hạ Xuyên vừa nhìn danh sách, phát hiện đều là mấy nam quan trong triều, liền tức giận kêu lên: "Thật là quá đáng!"

Y hỏi Viên Bá Viễn: "Sư phụ, bọn họ đúng là quá ngông cuồng rồi? Quả nhiên phụ thân nói không sai, sinh con không phải chuyện tốt, mà thành thân lại càng không phải chuyện tốt. Phụ thân từng nói, thành thân rồi thì không còn được sống tự do tự tại nữa. Vậy mà bọn họ lại bắt ta thành thân, còn muốn đoạt quyền trong tay ta, thật sự là quá độc ác! Ta phải làm sao bây giờ?"

"Những kẻ có ý đồ đoạt quyền này nên bắt hết lại chém đầu, còn phải công khai lý do giết họ, để các quan khác hiểu rằng nhất cử nhất động đều đang bị giám sát, từ đó không dám nói năng bừa bãi nữa." Viên Bá Viễn đáp, giọng điệu như lúc dạy y đi săn lần đầu, muốn y nhắm thẳng mũi tên vào con mỗi không do dự.

Thế nhưng, giết người và đi săn vẫn là hai chuyện hoàn toàn khác. Bạch Hạ Xuyên còn nhỏ tuổi, vẫn hơi không nỡ: "Bọn họ tuy ăn nói khó nghe, nhưng cũng chưa đến mức phải giết. Bắt lại đánh vài roi, hoặc giam vài ngày cho biết sợ là được rồi."

Viên Bá Viễn nói: "Hoàng thượng nói thế nào thì là thế ấy. Nhưng bây giờ người đã là hoàng đế rồi, cũng giống như đi săn vậy. Nếu gặp phải mãnh thú mà không nỡ ra tay, thì sẽ có ngày bị nó quay lại cắn chết."

Hắn ghi lại tên mấy người kia, tiếp lời: "Nếu hoàng thượng không nỡ xuống tay, thần sẽ thay người làm."

Bạch Hạ Xuyên gật đầu, ánh mắt dần kiên định: "Sư phụ nói đúng, bọn họ đã muốn tạo phản thì không thể mềm lòng được."

Y nhớ lại những trang sử từng đọc, rất nhiều người tranh giành ngôi vị đến mức đầu rơi máu chảy. Lại nghĩ đến lời dặn và kỳ vọng của a cha Bạch Kim Thời, lòng y càng thêm cứng cỏi: "Thầy đi làm đi."

"Thần lĩnh chỉ." Viên Bá Viễn lập tức phái người bắt mấy vị đại thần kia tống vào thiên lao, lấy tội danh mưu phản mà luận xử. Ban đầu còn định tru di cửu tộc, nhưng nhờ Bạch Hạ Xuyên niệm tình mà tha cho người nhà của họ.

Việc này truyền ra khiến cả triều đình chấn động. Mọi người đều hiểu rằng từng lời nói hành động của mình đều không thoát khỏi mắt tân hoàng, chẳng còn ai dám khinh thường hoàng đế trẻ tuổi nữa, ai nấy đều dè chừng cẩn trọng. Tuy vậy vẫn có người khuyên chàng nên thành thân. Việc hôn nhân của hoàng đế là quốc sự, không thể qua loa.

Bạch Hạ Xuyên bực bội vô cùng. Trước kia phụ thân từng nói mười mấy tuổi vẫn là trẻ con, phải hai mươi tuổi mới nên cưới vợ. Y bèn đem lời đó ra ép lại các đại thần: "Trẫm thấy tuổi thành thân cũng nên sửa lại, sửa thành hai mươi tuổi đi."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (105)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93: Hoàn chính văn Chương 94: Chương 94: Thế giới hiện đại 1 Chương 95: Chương 95: Thế giới hiện đại 2 Chương 96: Chương 96: Thế giới hiện đại 3 Chương 97: Chương 97: Thế giới hiện đại 4 Chương 98: Chương 98: Thế giới hiện đại 5 Chương 99: Chương 99: Tiên Nhi 01 Chương 100: Chương 100: Tiên Nhi 02 Chương 101: Chương 101: Tiên Nhi 03 Chương 102: Chương 102: Tiên Nhi 04 Chương 103: Chương 103: Tiên Nhi 05 Chương 104: Chương 104: Tiên Nhi 06 Chương 105: Chương 105: Tiên Nhi 07