Chương 102
Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 102

Hai người còn đang nghĩ thì đã thấy Kim Lấp Lánh bạo dạn túm tai ông chồng, chỉ huy nó men theo tay Hoài Lâm nhảy xuống đất.

Chỉ chốc lát, hai con chuột nhỏ chui tọt vào đống vật liệu lẫn lộn, biến mất không thấy tăm hơi, chỉ còn đống đồ dưới đất cứ thế biến mất từng cái một cách thần bí.

Cuối cùng mọi thứ được dọn sạch, Kim Lấp Lánh lại kéo ông xã quay về tay Hoài Lâm, “chít chít” đắc ý, thông báo nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc.

Lục Tinh Triệu nhìn đến sững cả người. Hoài Lâm cười nói: “Chuyện nhỏ như vậy không cần phiền anh, chuẩn bị về thôi. Nhìn đống đồ thế này, Tiểu Mía có việc làm dài dài rồi.”

Về đến nơi, Tiểu Mía quả nhiên phát điên: “Cái gì thế này trời! Đây là thanh chắn xe nè, đây là cái gắn trên cột điện, hai cái này xoắn vào nhau làm gì không biết? Muốn tôi tận dụng lại thì cũng phải có giới hạn chứ, tôi không phải máy điều ước vạn năng đâu!”

Hoài Lâm thì thầm: “Biết mà, máy điều ước là Lục Tinh Triệu, còn vạn năng là Nghiêm Phi Quang.”

Đan Triết: “…Nghe vậy lại thấy cũng có lý phết.”

Hoài Lâm xắn tay lên giúp Đan Triết phân loại vật phẩm, vừa làm vừa kể toàn bộ câu chuyện xảy ra.

Đan Triết nghe xong mặt đầy vẻ khó tin, nói: “Không phải chứ? Tên chơi violon giả kia là một giọng nam cao đỉnh lưu á?”

Hoài Lâm nói: “Giờ nghĩ lại thì cũng chưa chắc, anh ta là cái gì tôi đều tin được hết. Có khi là người ngoài hành tinh cũng chẳng ngạc nhiên.”

“Quay lại chuyện chính, con tiểu Bạch Long kia, nó cứ ở đó mãi à? Vậy nước ngầm của tụi mình tính sao?” Đan Triết nói, “Không lẽ cứ mạo hiểm ra ngoài tìm nước hoài?”

Hoài Lâm cũng từng nghĩ đến chuyện này, nói: “Chắc nó cũng không ở hoài đâu. Mà lỡ không đi thật thì kêu Nghiêm Phi Quang đi bán sắc thêm lần nữa, dụ nó ra bờ sông ở, sau này mình có thể giao thương lâu dài… hề hề hề.”

Chỉ nhìn cái vẻ gian thương trên mặt cậu thôi là Đan Triết đã đoán được cậu đang tính gì, phán: “Ờ, cá trong hồ nó phun lên, tụi mình nuôi. Vừa có ăn, vừa được giao dịch. Buôn bán không vốn hả?”

Hoài Lâm cười tít mắt: “Gọi là phát triển bền vững đó.”

Hai người tán gẫu một hồi, Đan Triết cũng kể: “Trong căn cứ không có chuyện gì đặc biệt, chỉ là kết nối được với sóng phát thanh của căn cứ kia, tổ trưởng Bạch Như An lại công bố thêm một đống dữ liệu, trông cũng đáng tin.”

“Căn cứ?” Hoài Lâm nhắc lại cái tên quen thuộc này.

Đan Triết nói: “Quên mất cậu chưa biết. Hình như mới xảy ra gần đây thôi, người của thành phố kia rút về rồi, còn phát cảnh báo ‘sinh vật biển tấn công’, tiện thể tuyên bố chính thức lập căn cứ luôn, nói dân thường có thể tìm đến nương tựa.”

Hoài Lâm lẩm bẩm: “Tức là cuối cùng cũng tin cảnh báo của mình rồi.”

Lịch sử đã bị thay đổi. Hoài Lâm không đi theo căn cứ như kiếp trước, mà ngược lại còn ẩn danh gửi lời cảnh báo, giúp Bạch Như An né được trận tấn công quy mô lớn của sinh vật biển.

Còn căn cứ chưa từng trải qua biến cố đó, rồi sẽ phát triển ra sao… ngay cả Hoài Lâm cũng không thể đoán trước được.

Mình chỉ hy vọng tất cả đều bình an. Hy vọng lần này, mình và nghĩa phụ có thể mỗi người sống nốt phần đời còn lại ở hai nơi khác biệt, không bao giờ gặp lại nữa… Hoài Lâm âm thầm nghĩ.

Tối hôm đó, qua kênh phát thanh kết nối với căn cứ, bọn họ tiếp tục nhận được thêm nhiều thông tin mới.

Không chỉ căn cứ chính thức của chính quyền, mà tại các địa phương khác, nhóm người sống sót cũng đã phần lớn tìm được nơi nương náu, hoặc tự hình thành tổ chức.

Các thành phố đông dân đã bị bỏ lại phía sau, cư dân rút lui về những vùng ngoại ô, và không ít căn cứ đã được dựng lên từ đó.

Ngoài ra, Kỷ Thần đã tập hợp lực lượng, thành lập một tổ chức mang tên “Giới Luật Hội”.

Hoài Lâm gần như chết lặng. Cậu từng nghe đến cái tên này trong đời trước — Giới Luật Hội là một trong những lực lượng b*n q**n s* có thực lực mạnh mẽ nhất ở thời kỳ hậu tận thế. Nhưng không ngờ, người đứng đầu của tổ chức đó lại chính là Kỷ Thần.

Những người còn lại không có ấn tượng như Hoài Lâm, chỉ nghe xong rồi gật đầu. Lục Tinh Triệu thì khẽ thở ra một hơi, nói: “Xem ra phía Kỷ Thần vẫn đang ổn định. Cũng may.”

Cao lão đại lại chú ý tới một tổ chức khác tên là “Tháp Ngà”, nhíu mày nói: “Cái gì đây? Một nhóm sinh viên và giáo sư? Tay yếu chân mềm, dựa vào đâu mà lập căn cứ? Có sống nổi không?”

Ngữ điệu đầy hoài nghi của anh ta mang theo sự xem thường quen thuộc. Hoài Lâm và Đan Triết đồng thời quay sang nhìn anh ta, ánh mắt đều rất nghiêm khắc.

Lục Tinh Triệu cũng lên tiếng: “Không thể nói vậy. Họ là những người có tri thức, có năng lực nghiên cứu, cải tiến máy móc, sản xuất thiết bị. Đây là điều những người như chúng ta không làm được.”

Cao lão đại vẫn cứng đầu: “Tôi học thì cũng làm được! Ở Tế Nam – Sơn Đông có nơi—”

Chưa nói dứt câu, Nghiêm Phi Quang đã ngắt lời: “Tôi cũng đứng về phía nam thần. Tôi cũng là người có học. Tôi còn có thể nói chuyện với cá, anh làm được không?”

Cao lão đại im lặng.

Hoài Lâm khẽ nghiêng đầu, thấp giọng nhắc nhở: “Khả năng nói chuyện với cá không phải ví dụ phổ biến đâu… lần sau nên chọn ví dụ khác.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (225)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225