Chương 102
Đỉnh Cấp Chó Điên Alpha Liều Mạng Đánh Dấu Tôi

Chương 102: Phiên ngoại 1: Cuộc sống hàng ngày ngọt ngào (1)

Vừa đặt chân xuống đất, Lục Thừa An bỗng thấy chân mềm nhũn, đầu gối khuỵu xuống, cả người lảo đảo chực ngã.

 

Đúng lúc đó, một bàn tay to nổi gân xanh từ phía sau vươn ra, vững vàng đỡ lấy eo rồi dìu cậu ngồi xuống mép giường.

 

Cảnh Thượng nhíu mày: "Đã bảo là tôi xin nghỉ giúp em rồi, sao em cứ khăng khăng phải đến bệnh viện?"

 

"...Mẹ nó, anh câm miệng đi."

 

Lục Thừa An ngồi thất thần, hoài nghi cả cuộc đời. Cậu mở miệng, nhưng giọng nói thều thào yếu ớt, chẳng ai nghe rõ nổi.

 

Cả người đau nhức, eo với chân dường như chẳng còn là của mình. Lục Thừa An hít một hơi thật sâu, rồi lại thở ra nặng nề, nhưng cơn bực bội trong lòng vẫn chẳng tiêu tan là bao.

 

Cậu đưa tay chụp lấy chiếc gối bên cạnh, trông như muốn 'mưu sát chồng' mà ném thẳng về phía Cảnh Thượng:

 

"Anh đúng là càng ngày càng quá đáng!"

 

Mùa hè năm nay dường như vẫn còn lưu luyến mùa xuân đã lặng lẽ trôi qua. Hoặc có lẽ, nó vừa thất tình với nàng xuân nên chẳng buồn nổi giận, khiến tiết trời cũng trở nên hiền hòa đến lạ.

 

Ngày nào nhiệt độ cũng dễ chịu, thời tiết đẹp đến mức chỉ muốn đi du lịch.

 

Thế là Lục Thừa An và Cảnh Thượng đã tắt điện thoại, mặc kệ mọi tin nhắn và cuộc gọi đến để đi du hí bên ngoài suốt một tháng trời, quyết "vô trách nhiệm" đến cùng để không ai có thể tìm được họ.

 

Bọn họ bây giờ đâu còn là những học sinh cấp ba bình thường, nhất cử nhất động đều bị vô số cặp mắt hoặc công khai hoặc ngấm ngầm dõi theo.

 

Việc họ tắt điện thoại là chuyện riêng, nhưng chẳng hiểu vì sao lại bị lộ ra ngoài. Có lẽ là do những người không thể liên lạc được với Lục Thừa An hay Cảnh Thượng đã than vãn quá to, rồi bị ai đó thính tai nghe được.

 

Cứ thế một đồn mười, mười đồn trăm, chẳng có gì là lạ.

 

Trước tình hình này, giới truyền thông đã đưa ra một lời giải thích vô cùng hợp lý cho sự "mất tích" của họ, đại ý là:

 

"Tiến sĩ Lục đã cẩn trọng miệt mài nghiên cứu thuốc chữa trị gen suốt mười mấy năm, hiện giờ hơn 500.000 bệnh nhân đã có thuốc tiêm, anh ấy nghỉ ngơi vài tháng thì đã sao?

 

"Nguyên soái Cảnh Thượng đã chinh chiến nơi tiền tuyến hơn 10 năm để mang lại hòa bình cho mọi người, nếu không có sự dũng cảm và mưu lược của ngài ấy thì làm gì có Liên Minh Tinh Tế như hiện tại? Giờ ngài ấy cùng người thương đi du lịch vài tháng thì có làm sao?"

 

"Chúng ta hãy cùng chúc phúc cho cặp đôi hoàn hảo này đi!"

 

Lời tổng kết cuối cùng sến đến rụng cả răng.

 

Mấy tin đồn vỉa hè này không hề có ý trách cứ, mà hoàn toàn là nói đỡ cho Lục Thừa An và Cảnh Thượng.

 

Nhưng Lục Thừa An đọc xong vẫn thấy nổi hết cả da gà, vội vàng thu dọn hành lý lôi Cảnh Thượng về nhà, miệng vẫn còn ra vẻ chính nghĩa rằng "phải về gấp để phục vụ nhân dân".

 

Họ trở về vào tháng trước, đúng lúc vừa vào thu.

 

Lục Thừa An lập tức lao đầu vào công việc, máy liên lạc của Cảnh Thượng cũng réo vang mỗi ngày.

 

Cả hai người đều bận rộn vì cùng một chuyện.

 

Sáu quân đoàn Alpha của Liên Minh Tinh Tế, với hàng chục vạn binh sĩ, dưới sự chỉ đạo của Cảnh Thượng và Trình Phỉ Bạch, đã lần lượt sắp xếp cho từng tốp quân nhân trở về trung tâm thành phố một cách có trật tự.

 

Bệnh viện sẽ trích xuất chuỗi gen pheromone của họ. Sau đó, với sự hỗ trợ của các bác sĩ, thuốc chữa trị gen sẽ được dung hợp với chuỗi gen pheromone của mỗi cá nhân để phát huy tác dụng.

 

Vì chuỗi gen của mỗi người là độc nhất vô nhị, nên dữ liệu pheromone của mỗi quân nhân - những người gần như phải tiêm thuốc liên tục trong một năm - cần phải được mã hóa và sắp xếp một cách rõ ràng.

 

Đây là một công trình vô cùng đồ sộ.

 

Nhân lực được tăng cường hết đợt này đến đợt khác.

 

Hệ thống của bệnh viện phải tiếp nhận thêm dữ liệu của hàng chục vạn bệnh án trong một thời gian ngắn, dẫn đến tình trạng quá tải: nóng máy, giật lag, xoay vòng chờ tải.

 

Công việc vô cùng vất vả.

 

Điều này dẫn đến việc cứ nửa tháng thì có đến bảy ngày Lục Thừa An ngủ lại bệnh viện, chẳng thèm về nhà.

 

Đúng là tra nam.

 

Cảnh Thượng muốn đến tìm cậu, nhưng Lục Thừa An chỉ cười khẩy: "Anh mà tới thì chẳng có chuyện gì tốt lành đâu, cứ ngoan ngoãn ở nhà chờ đi. Vả lại, em cũng không muốn sáng hôm sau đồng nghiệp đi làm lại thấy ngài Nguyên soái lừng danh của chúng ta bước ra từ phòng làm việc của em đâu. Anh không thấy xấu hổ à?"

 

Cái giọng điệu mỉa mai khi nhắc đến "ngài Nguyên soái lừng danh" rõ ràng là đang ngầm nhắc nhở Cảnh Thượng nên làm tròn chức trách của mình, đừng suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện giường chiếu.

 

Hệt như một tên Alpha cặn bã điển hình, xong việc là phủi mông bỏ đi.

 

Cứ thế nửa tháng thứ 4 lại trôi qua.

 

Tính ra, Lục Thừa An đã gần một tháng không về nhà.

 

Cảnh Thượng không thể nhịn được nữa, bề ngoài thì tỏ ra ngoan ngoãn nghe lời, nhưng thực chất, vào một đêm trăng thanh gió mát, sau khi biết Lục Thừa An đã rảnh rỗi, anh đã lén lút lẻn vào bệnh viện, đột nhập văn phòng của tiến sĩ Lục.

 

Vừa vào phòng, anh liền đè Lục Thừa An lên bàn làm việc mà hôn ngấu nghiến, rồi ngang ngược bịt miệng cậu lại và hung hăng tiến vào từ phía sau.

 

Một tay Lục Thừa An bị Cảnh Thượng bẻ quặt ra sau, tay còn lại phải dùng hết sức bám chặt lấy mép bàn để không bị hất văng đi.

 

Mặc dù tiến sĩ Lục từ đầu đến cuối chỉ chống cự yếu ớt, quần áo cũng là tự mình cởi ra, nhưng cảnh tượng một bàn tay to từ phía sau bịt chặt miệng cậu để ngăn những tiếng r*n r* thoát ra vẫn trông vô cùng bạo lực và đầy k*ch th*ch.

 

Lục Thừa An không nhìn thấy dáng vẻ của mình lúc này, nhưng cũng có thể tưởng tượng ra được.

 

Có lẽ là do bị chính cơ thể quyến rũ của mình và một Cảnh Thượng cường tráng, mạnh mẽ mê hoặc, cơ thể mấy tháng trời bị bỏ đói vậy mà lại phản ứng nhanh đến bất ngờ, khiến cậu xấu hổ muốn độn thổ.

 

Sau đó, cậu bị Nguyên soái Cảnh Thượng dùng chiếc áo khoác quân phục rộng thùng thình trùm kín từ đầu đến chân, canh lúc hành lang vắng người liền "bắt cóc" về nhà.

 

Vừa về đến gara, cậu lại bị anh đè ra làm thêm một hiệp nữa ngay trên xe.

 

Lục Thừa An vừa r*n r* không ngừng, vừa tự mãn nói: "Mẹ kiếp, ông đây đúng là đẹp như hoa, thèm chết cái đồ chó nhà anh đi."

 

Mãi đến khi về tới nhà, trời đã rạng sáng, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, nhưng Lục Thừa An vẫn chưa thấy khá hơn chút nào.

 

Cái tên chó Cảnh lòng dạ hẹp hòi, vô đạo đức kia đã đòi lại tất cả những gì hắn "thiệt thòi", hành hạ cậu đến chết đi sống lại.

 

Nếu không phải biết Cảnh Thượng yêu cậu đến chết chứ không phải hận cậu đến tận xương tủy, Lục Thừa An đã thật sự nghĩ mình sẽ chết trên giường rồi.

 

Cậu đã thử hết mọi cách, từ xin tha, chửi rủa, nói ngon nói ngọt cho đến lăng mạ thậm tệ, nhưng chẳng có lời nào lay chuyển được.

 

Cậu đã nghỉ làm gần một tuần.

 

Dù hiện tại bệnh viện đã có rất nhiều nhân lực, không thiếu một mình Lục Thừa An, và những việc lặt vặt như tiêm thuốc chữa trị gen cho bệnh nhân thì ai cũng làm được, không cần đến tay tiến sĩ Lục phải ra mặt.

 

Nhưng Lục Thừa An đột ngột biến mất không một lời báo trước như vậy, khó tránh khỏi việc khiến người khác suy diễn lung tung.

 

Đặc biệt là với kẻ có đầu óc "đen tối" như Lâm Mộc Mộc, chắc chắn cậu ta sẽ đoán ra ngay đầu đuôi câu chuyện. Lần tới gặp lại, cậu ta thể nào cũng "chậc" một tiếng đầy ẩn ý trêu chọc, sau đó sẽ gặng hỏi cho ra nhẽ.

 

"Cảnh Thượng! Tôi muốn giết anh!"

 

Sáng sớm tinh mơ, Lục Thừa An lại vớ lấy gối đầu ném thẳng vào mặt Cảnh Thượng, giận đến nghiến răng nghiến lợi:

 

"Mẹ kiếp, tôi cứu anh để anh được sống lâu, còn anh lại lấy oán báo ân, muốn hành tôi chết sớm phải không!"

 

Cảnh Thượng mặc cho cậu đánh, chỉ nói: "Không nghiêm trọng đến thế đâu. Có điều thể chất của em dạo này kém quá, đợi vài hôm nữa chúng ta bắt đầu rèn luyện lại."

 

Anh nhẹ nhàng đỡ lấy chiếc gối chẳng mang chút sức lực nào, rồi khuyên nhủ: "Mai hẵng đến bệnh viện."

 

Thấy Lục Thừa An định phản bác, Cảnh Thượng nói trước để chặn họng: "Tôi sẽ không chạm vào em nữa."

 

"..."

 

Lục Thừa An ngẫm lại cũng phải, việc gì phải tự làm khó mình. Eo lưng vẫn còn đau ê ẩm, cậu liền nằm vật xuống, nhắm mắt ngủ tiếp.

 

Cốc! Cốc! Cốc!

 

Tiếng gõ cửa vang lên, theo sau là giọng của Điền Tân: "Hai vị thiếu gia có dùng bữa sáng không ạ?"

 

Kể từ khi Liên Minh Tinh Tế công bố có thể tiêm thuốc chữa trị gen, Điền Tân đã từ căn cứ quân sự trở về, thay mặt Cảnh Thượng xử lý một phần công vụ và truyền đạt mệnh lệnh.

 

Sau đó, ông lại quay về với vai trò quản gia. Trước 8 giờ, ông đã xách hai phần bữa sáng thơm nức mũi đến tận nhà của họ, vô cùng tận tâm.

 

Lục Thừa An nhắm nghiền mắt, mệt đến rã rời, chẳng nghe rõ Điền Tân nói gì nhưng cũng đoán được. Có điều, đầu óc cậu giờ đây trống rỗng, chẳng buồn suy nghĩ.

 

Cảnh Thượng vẫn chưa dậy, chỉ ôm Lục Thừa An vào lòng, lười biếng không muốn rời giường.

 

Anh thản nhiên đáp vọng ra: "Để bữa trưa ăn luôn."

 

Điền Tân đã lường trước được việc này: "Vâng ạ."

 

Việc nghiên cứu thuốc chữa trị đứt gãy chuỗi gen tốn rất nhiều thời gian, trong khi nghiên cứu thuốc cho chứng lặp lại chuỗi gen xoắn ốc lại nhanh hơn nhiều. Điều thú vị là, liệu trình điều trị lại hoàn toàn trái ngược:

 

Người mắc chứng lặp lại chuỗi gen xoắn ốc phải tiêm thuốc liên tục trong một năm, nhưng người bị đứt gãy chuỗi gen chỉ cần tiêm trong ba tháng.

 

Hai tháng trước, Lục Thừa An và Cảnh Thượng đều đã hoàn thành liệu trình tiêm chủng.

 

Chuỗi gen bị đứt gãy của họ giờ đây đã hoàn toàn lành lặn như chưa từng có khiếm khuyết.

 

Trong hai tháng này, tuần nào Lục Thừa An cũng lấy mẫu chuỗi gen pheromone của mình và Cảnh Thượng để kiểm tra, theo một quy trình nghiêm ngặt và quan sát tỉ mỉ.

 

Giờ đây, cậu có thể chắc chắn rằng cả cậu và Cảnh Thượng đều đã hoàn toàn khỏe mạnh.

 

...

 

Cốc! Cốc! Cốc!

 

"Hai vị thiếu gia có dùng bữa trưa không ạ?"

 

Lục Thừa An vẫn ngủ say không động đậy. Cảnh Thượng đang xử lý vài việc gấp trên máy liên lạc, nghe thấy tiếng gọi liền tiện tay nhắn tin cho Điền Tân: "Để bữa tối ăn luôn."

 

Điền Tân có thể dễ dàng thích ứng với tác phong của mọi cấp trên và thuần thục nghe lệnh. Ông cũng dùng di động trả lời: "Vâng ạ."

 

Miệng thì nói ngày mai đi làm, nhưng thực tế phải đến ngày thứ ba Lục Thừa An mới hồi phục hoàn toàn.

 

Trong lòng cậu thầm đồng tình với Cảnh Thượng rằng dạo này mình lười rèn luyện nên thể chất kém đi thật, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thản như không, sợ tên chó Cảnh kia cười nhạo mình.

 

Tám ngày rồi mới quay lại bệnh viện, Lục Thừa An có cảm giác như vừa đi công tác xa về. Cậu chẳng buồn để tâm đến việc các đồng nghiệp đang xì xào bàn tán sau lưng, chỉ gật đầu chào họ với vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì.

 

Cho đến khi gặp Lâm Mộc Mộc-

 

Bốp!

 

Một cú vỗ vai mạnh đến không ngờ, hoàn toàn không giống sức của một Omega mỏng manh, giáng thẳng xuống vai Lục Thừa An.

 

Cú vỗ này chắc chắn sẽ khiến người đang không khỏe như cậu phải ngã dúi dụi. Nhưng Lục Thừa An đã từng "nếm mùi" một lần nên sớm có phòng bị, cậu đã phải gồng cứng đầu gối từ lúc bước vào cửa, thế nên không bị khuỵu xuống.

 

"Chậc" Lâm Mộc Mộc cúi đầu nhìn đôi chân dài trong chiếc quần tây của cậu, trầm trồ: "Lần này cậu cũng có 'bản lĩnh' đấy nhỉ?"

 

"...Ờ" Lục Thừa An bình tĩnh gạt bàn tay nặng ngàn cân của cậu ta ra

 

"Chuyện nhỏ thôi. Đừng có mà ghen tị."

 

Nói rồi, cậu ra vẻ người từng trải, nói với giọng thấm thía: "Sau này nếu cậu có bạn trai, cứ để tôi kiểm tra giúp. Hắn có 'ổn' hay không, 'lâu' được đến mức nào, tôi chỉ cần liếc mắt là biết. Kinh nghiệm đầy mình nhé, không phải bạn thân thì tôi chẳng thèm nói cho đâu."

 

"Vậy bây giờ cậu truyền cho tôi chút kinh nghiệm đi." Lâm Mộc Mộc huých vai cậu, thì thầm: "Kể chi tiết đi."

 

Cậu ta ôm mặt, hai mắt sáng lấp lánh như sao: "Kể đi mà, kể đi mà."

 

Lục Thừa An lập tức quên sạch những gì mình vừa ba hoa, vội tránh xa như tránh tà, buông một câu: "Đồ thần kinh."

 

Quay lại với công việc, Lục Thừa An cảm thấy yên tâm hơn hẳn.

 

Cậu hiểu Cảnh Thượng. Anh Cảnh của cậu là một người không biết tiết chế, nhưng đồng thời lại rất biết tiết chế.

 

Sự không tiết chế của Cảnh Thượng thể hiện ở việc có thể "làm" liên tục nhiều ngày, mà đó còn chẳng phải do kỳ ph*t t*nh đáng sợ chi phối, chỉ đơn thuần là nhu cầu bình thường.

 

Còn sự tiết chế là sau chuỗi ngày liên tục đó, Cảnh Thượng sẽ để Lục Thừa An nghỉ ngơi hoàn toàn, có khi đến cả chục ngày.

 

Vì vậy, Lục Thừa An biết trong thời gian tới mình tuyệt đối an toàn.

 

Cuộc sống tươi đẹp thật đáng ăn mừng.

 

...

 

Nhưng mà giá như hôm nay, trong lúc tiêm thuốc chữa trị gen cho bệnh nhân, một Alpha trẻ tuổi, đẹp trai, và rạng rỡ như ánh mặt trời đã không nháy mắt rồi tỏ tình với cậu thì tốt biết mấy.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Hôm nay là lễ tình nhân, cực kỳ thích hợp để chúng ta ở bên nhau Chương 2: Chương 2: Đàn anh, mình hẹn hò đi Chương 3: Chương 3: Đê tiện, thấp hèn, bẩn thỉu Chương 4: Chương 4: Chó cậy gần nhà Chương 5: Chương 5: Cậu đúng là giống ba cậu Chương 6: Chương 6: Lục Thừa An phớt lờ Cảnh Thượng Chương 7: Chương 7: Họ cùng một huyết thống, cùng một dòng chảy kiêu ngạo Chương 8: Chương 8: Thứ mà hắn cực kỳ căm ghét, chỉ có thể do chính tay hắn huỷ đi Chương 9: Chương 9: Lần đầu tiên đã vô thức dừng bước Chương 10: Chương 10: Lúc đó sao không thấy cậu lắm lời như bây giờ? Chương 11: Chương 11: Pheromone của Cảnh Thượng... chỉ duy nhất không tấn công Lục Thừa An Chương 12: Chương 12: Alpha không thể bị đánh dấu? Chương 13: Chương 13: Mình mà cũng có Omega thích ư? Chương 14: Chương 14: Lục Thừa An, cậu đi chết đi Chương 15: Chương 15: Nó có thể đụ chết cậu trên giường Chương 16: Chương 16: Đồ lẳng lơ Chương 17: Chương 17: Con muốn Lục Thừa An? Chương 18: Chương 18: Cậu có biết trên người cậu có tin tức tố của Alpha khác không? Chương 19: Chương 19: Đi, mang cậu ta về đây cho tôi Chương 20: Chương 20: Hắn nghe được từng câu từng chữ trong lòng của Lục Thừa An Chương 21: Chương 21: Như gặp phải ma Chương 22: Chương 22: Đôi mắt lam khói xinh đẹp kia lại đang nhìn một người đàn ông khác Chương 23: Chương 23: Cậu sẽ được tự mình cảm nhận như thế nào là bị tôi đ* đến chết Chương 24: Chương 24: Cậu về rồi Chương 25: Chương 25: Lục Thừa An, lại đây với tôi Chương 26: Chương 26: Không tỏ tình nữa, không theo đuổi nữa Chương 27: Chương 27: Chó Cảnh chắc chắn là điên rồi Chương 28: Chương 28: Sao anh lại cắn em Chương 29: Chương 29: Nằm sấp xuống, tôi muốn cắn cậu Chương 30: Chương 30: Đây không phải là điều Lục Thừa An muốn Chương 31: Chương 31: Đàn anh, chúng ta làm tình đi Chương 32: Chương 32: Cảnh Thượng thật sự dám giết người Chương 33: Chương 33: Lục Thừa An không tàn phế thì cũng phải liệt 10 ngày Chương 34: Chương 34: Lục Thừa An, thành niên vui vẻ Chương 35: Chương 35: Lục Thừa An, có muốn không? Chương 36: Chương 36: Năm ngày bốn đêm Chương 37: Chương 37: Là kỳ phát tình của cậu ta Chương 38: Chương 38: Anh không phải là đang ghen đó chứ? Chương 39: Chương 39: Thừa An, em về rồi Chương 40: Chương 40: Anh Cảnh không cho phép đâu ạ Chương 41: Chương 41: Nó là con trai em, cũng là con trai tôi Chương 42: Chương 42: Em sợ lắm Chương 43: Chương 43: Đời này kiếp này đều phải dây dưa với hắn Chương 44: Chương 44: Anh đã bị tôi quyến rũ rồi Chương 45: Chương 45: Ngoan Chương 46: Chương 46: Dạy nhảy lầu Chương 47: Chương 47: Chữ An trong bình an Chương 48: Chương 48: Mưa rào gió giật đến quá nhanh, quần áo ắt sẽ bị ướt Chương 49: Chương 49: Hôn một cái Chương 50: Chương 50: Về nhà cậu chết chắc Chương 51: Chương 51: 297 đoá hồng lửa Chương 52: Chương 52: Bị phát hiện Chương 53: Chương 53: Có người nghe con nói chuyện rồi Chương 54: Chương 54: Em và hoa hồng Chương 55: Chương 55: Mầm mống xấu xa Chương 56: Chương 56: Dạy bắn súng Chương 57: Chương 57: Cậu không muốn Cảnh Thượng yêu cậu... Chương 58: Chương 58: Cũng đáng yêu phết Chương 59: Chương 59: Alpha có thể thắt nút Chương 60: Chương 60: Em dạng chân ra cưỡi lên người anh được không Chương 61: Chương 61: Máy nghe lén, máy giám sát, máy định vị Chương 62: Chương 62: Đề nghị ly hôn với bạn đời Chương 63: Chương 63: Lục Thừa An, cậu rất rất tốt Chương 64: Chương 64: Tim của tôi ở bên phải Chương 65: Chương 65: Chết vì nghẹn Chương 66: Chương 66: ... Yêu tôi đi Chương 67: Chương 67: Tôi cố tình hôn anh Chương 68: Chương 68: Giao ước lúc nhỏ Chương 69: Chương 69: Lương thiện quá mức chính là ngu ngốc Chương 70: Chương 70: Anh đã giết tôi rồi Chương 71: Chương 71: Đứa trẻ đoản mệnh Chương 72: Chương 72: Cảnh Thượng, em sẽ chết trước anh Chương 73: Chương 73: Ngày 7 tháng 7, trời âm u Chương 74: Chương 74: Ngày mai và tương lai Chương 76: Chương 76: Lục Thừa An là một kẻ lừa đảo Chương 77: Chương 77: Nguyên Tầm Chương 78: Chương 78: Trẻ con đúng là trẻ con Chương 80: Chương 80: Khi đứa con của những kẻ thối nát có được ý thức tự chủ Chương 81: Chương 81: Con của tôi còn sống Chương 82: Chương 82: Người đàn ông của tôi còn sống Chương 83: Chương 83: Một Kỷ Mạc bình thường Chương 86: Chương 86: Rất nhớ rất nhớ rất nhớ rất nhớ rất nhớ Chương 87: Chương 87: Trung tướng Cảnh Thượng Chương 88: Chương 88: Tái sinh Chương 89: Chương 89: Nguyên soái Cảnh Thượng Chương 90: Chương 90: Hỡi thế gian, xin đừng ca tụng tôi Chương 92: Chương 92: Tôi rất nhớ em Chương 93: Chương 93: Lục Thừa An... ôm được Cảnh Thượng rồi Chương 94: Chương 94: Em không nhớ anh sao? Chương 95: Chương 95: Chứng rối loạn lo âu chia ly Chương 96: Chương 96: Rất, rất, rất, rất muốn làm Lục Thừa An Chương 97: Chương 97: Sự dịu dàng không thể chữa lành tôi, chỉ có tàn bạo mới có thể Chương 98: Chương 98: Vẫn là Nguyên soái, vẫn là phu nhân Chương 99: Chương 99: Tôi hận chính tôi Chương 100: Chương 100: Chào mừng họ trở về nhà Chương 101: Chương 101: CHÍNH VĂN HOÀN Chương 102: Chương 102: Phiên ngoại 1: Cuộc sống hàng ngày ngọt ngào (1) Chương 103: Chương 103: Phiên ngoại 1: Cuộc sống hàng ngày ngọt ngào (2) Chương 104: Chương 104: Phiên ngoại 1: Cuộc sống hàng ngày ngọt ngào (kết thúc) Chương 105: Chương 105: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (1) Chương 106: Chương 106: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (2) Chương 107: Chương 107: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (3) Chương 108: Chương 108: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (4) Chương 109: Chương 109: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (5) Chương 110: Chương 110: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Thượng Cảnh (kết thúc) Chương 111: Chương 111: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (1) Chương 112: Chương 112: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (2) Chương 113: Chương 113: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (3) Chương 114: Chương 114: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (4) Chương 115: Chương 115: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (5) Chương 116: Chương 116: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (6) Chương 117: Chương 117: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (kết thúc) Chương 118: Chương 118: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (1) Chương 119: Chương 119: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (2) Chương 120: Chương 120: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (3) Chương 121: Chương 121: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (4) Chương 122: Chương 122: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (kết thúc)