Chương 103
Thám Hoa - Khương Đường

Chương 103: Vậy ngươi ôm ta một cái đi

Mái tóc đen của Tống Lễ Khanh bị dính nước, càng thêm mềm mại mượt mà, quấn quanh đầu ngón tay của Quân Kỳ Ngọc, giọt nước chảy xuống, xúc cảm kỳ diệu này khiến Quân Kỳ Ngọc say mê một lúc.

 

“Quân Kỳ Ngọc, khoảng thời gian này có tin tức gì từ Lâu Lan không?”

 

Tống Lễ Khanh đưa lưng về phía hắn, tay vẩy vẩy nước ấm, không nghe thấy Quân Kỳ Ngọc trả lời, lại lặp lại lần nữa.

 

“Quân Kỳ Ngọc!” Tống Lễ Khanh lớn tiếng.

 

“Ừ…… Hả?”

 

Quân Kỳ Ngọc run tay, đổ thẳng gáo nước ấm lên đầu Tống Lễ Khanh.

 

“Ngươi giội nước vào mắt ta rồi.”

 

Tống Lễ Khanh lau nước trên mặt, mới mở được mắt ra.

 

“Không biết làm thì đừng có miễn cưỡng.” Tống Lễ Khanh thở dài nói, “Để ta tự tắm.”

 

“Ta biết, ta biết.”

 

Quân Kỳ Ngọc vội vàng tập trung giội nước ấm cho y.

 

“Ngươi không được bình thường lắm.”

 

Tống Lễ Khanh nghiêng đầu nói.

 

“Có ư? Làm gì có.”

 

Lòng Quân Kỳ Ngọc treo lên, lẽ nào nhanh như vậy y đã phát hiện mắt mình hồi phục rồi sao?

 

“Ngươi cứ không tập trung.” Tống Lễ Khanh nghi ngờ hỏi, “Có phải bên Tinh Húc ca ca có tin xấu gì không? Nói thẳng cho ta biết đi.”

 

“Ờ cái đó….Không phải đâu.” Quân Kỳ Ngọc yên tâm nói, “Tây Bắc quân và Tiêu Thái tử giao chiến mấy ngày, quân Tiêu Thái tử chỉ là quân lính tản mạn, không đánh được trực diện, không đến nửa tháng, quân ta chắc chắn có thể tiến thẳng vào Lâu Lan.”

 

“Ta còn tưởng có tin tức gì xấu…… Ngươi tập trung một chút, đừng giống như người mất não.” Tống Lễ Khanh nói.

 

“Được được!”

 

Tay chân Quân Kỳ Ngọc quả thật vụng về, hắn cả đời cẩm y ngọc thực, nào từng phải hầu hạ người khác tắm gội bao giờ? Động tác chẳng nhanh nhẹn chút nào, hơn nữa Tống Lễ Khanh như vậy ở trước mặt hắn, hắn làm sao nhịn được mơ mộng, ngẫu nhiên sẽ bị phân tâm.

 

Xúc cảm da thịt mềm mại mịn màng, quả thực muốn mạng của Quân Kỳ Ngọc.

 

Không biết có phải do hơi nước ấm bốc lên hay không, cả người Quân Kỳ Ngọc nóng bừng, trán rịn mồ hôi mỏng.

 

“Ngươi phải cọ, không được s* s**ng lung tung.” Tống Lễ Khanh nhắc nhở hắn.

 

“Ta đang xoa xà phòng cho ngươi mà.”

 

Quân Kỳ Ngọc vội vàng cầm miếng xà phòng màu hồng lên chống chế, thuận tay xoa khắp người Tống Lễ Khanh, từ bả vai đến hõm eo, xương quai xanh đến cánh tay, lúc tay hắn đi đến ngực, Tống Lễ Khanh mẫn cảm co người lại.

 

“Chỗ, chỗ đó không cần…… Nhột.”

 

Tống Lễ Khanh cầm lấy bánh xà phòng, tự mình xoa.

 

“Đây là xà bông hoa hồng Tây Vực tiến cống, ngươi có ngửi thấy mùi thơm không?”

 

Tống Lễ Khanh cầm trên tay ngửi thử, có mùi hoa hồng khiến người ta vui vẻ thoải mái, cả người y thả lỏng, nằm trên thành bồn tắm, hóa ra được người khác phục vụ lại thoải mái như vậy, thoải mái đến mức Tống Lễ Khanh ngủ gật luôn.

 

“Con cháu hoàng gia các ngươi biết hưởng thụ thật đấy….” Tống Lễ Khanh lười biếng nói.

 

Giọng điệu lười nhác của y mang chút khàn khàn, vào tai Quân Kỳ Ngọc rất có sức mê hoặc, một cỗ hỏa khí dâng trào khắp người, khiến mặt hắn đỏ bừng.

 

Quân Kỳ Ngọc khó khăn chịu đựng, hô hấp trở nên nặng nề, tay đang x** n*n không tự chủ được hơi dùng sức, có điều hắn vốn mạnh, bóp nhẹ một cái Tống Lễ Khanh đã không chịu nổi.

 

Vì vậy, cơn buồn ngủ của Tống Lễ Khanh bị Quân Kỳ Ngọc bóp bay biến mất sạch.

 

“Á ——”

 

Tống Lễ Khanh hít một hơi khí lạnh, bả vai chút nữa bị hắn bóp vỡ.

 

“Giết heo cũng không dùng sức như ngươi.”

 

Tống Lễ Khanh xoa xoa bả vai, phát hiện nước đã lạnh, y đã ngâm được khá lâu.

 

“Được rồi, ngươi đi ra ngoài đi, ta muốn mặc quần áo.”

 

Quân Kỳ Ngọc đang nhiệt tình, một chút tiến triển thực chất cũng chưa có, ngay cả nhìn cũng mơ hổ không rõ, sao chịu dễ dàng rời đi như vậy.

 

“Ngươi mặc đi, ta lấy quần áo giúp ngươi.”

 

“Không cần.”

 

Tống Lễ Khanh quay lại, mặt đối mặt với Quân Kỳ Ngọc, y co người trong nước tắm, nhìn Quân Kỳ Ngọc, mặc dù biết hắn bịt mắt còn mù, nhưng có một người lớn đứng sờ sờ trước mặt nhìn mình mặc quần áo, cũng sẽ xấu hổ.

 

“Mau đi đi, ngươi không có việc gì làm à? Nếu rảnh thế thì ngươi mau đi chiến trường đi.”

 

Tống Lễ Khanh bất lực vô cùng, Quân Kỳ Ngọc giống như miếng dán da chó ấy, mỗi lần vào phòng mình, đuổi thế nào cũng không đi.

 

Chỉ thấy Quân Kỳ Ngọc nghiêm túc nói: “Ngươi nhắc đến ta mới nhớ, ta đến từ biệt ngươi, ngay mai ta sẽ đi Gia Dục Quan.”

 

Tống Lễ Khanh sững người một lúc.

 

“Nhanh vậy sao?”

 

“Ừ, không phải sớm ngày đi cứu Tinh Húc ca ca của ngươi sao.”

 

Tống Lễ Khanh im lặng một lúc, mặc dù y luôn miệng nói ghét bỏ, muốn đuổi Quân Kỳ Ngọc đi, thúc giục hắn nhanh chóng đi chiếm lại Lâu Lan, nhưng khi biết hắn phải đi, cảm xúc của Tống Lễ Khanh lại lẫn lộn.

 

Phủ Kỳ Lân ở Tây Bắc trời xa đất lạ, người duy nhất y quen là Quân Kỳ Ngọc, giờ hắn đi rồi mình sẽ không bị ai bám lấy nữa, nhưng cảm thấy có chút cô đơn.

 

Kỳ lạ, giờ y lại sợ cô đơn ư.

 

“Được, ngươi đi đi.” Ánh mắt Tống Lễ Khanh tối sầm.

 

“Ừm, Lễ Khanh, trên chiến trường đao thương không có mắt, nếu ta xảy ra mệnh hệ gì, da ngựa bọc thây, ngươi nhớ đem xác ta về trước mặt phụ hoàng ta, cứ nói là ta bất hiếu, đã không thể báo hiếu bọn họ, còn khiến họ kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, hủy hoại tương lai của Cảnh Quốc. Nhưng chỉ cần có thể cứu được Tinh Húc ca ca của ngươi, ta chết cũng có ý nghĩa, sau này ngươi nhớ phải hạnh phúc, vui vẻ.”

 

“Ý ta không phải thế, ta không có giục ngươi đi nộp mạng.”

 

Quân Kỳ Ngọc hào hiệp, dáng vẻ sẵn sàng chịu chết, Tống Lễ Khanh bị hắn nói lòng sinh áy náy, Quân Kỳ Ngọc đi cứu Bùi Tinh Húc giúp y, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, tội y là lớn nhất.

 

Tống Lễ Khanh hoảng loạn giải thích: “Ta chỉ là…… Ngươi, ngươi cũng phải cẩn thận một chút.”

 

Quân Kỳ Ngọc nghe y nói vậy mới mỉm cười thỏa mãn.

 

“Ngươi lo lắng cho ta à?”

 

“Không phải, ta không lo lắng cho ngươi, ờ, thì cũng lo lắng.”

 

Tống Lễ Khanh bị hắn làm cho rối cả lên.

 

Quân Kỳ Ngọc khom lưng, đổ người lại gần.

 

“Ngươi hy vọng ta bình an trở về sao?”

 

“Đó là đương nhiên, được vậy là tốt nhất.”

 

Quân Kỳ Ngọc ngả cả người lại gần nói: “Vậy ngươi ôm ta một cái đi.”

 

“Hả?”

 

Tống Lễ Khanh thấy hắn vòng vo mãi, thì ra đây mới là mục đích chính của hắn.

 

“Ta chỉ bảo ngươi ôm một cái, có phải hôn đâu, ngươi cứ xem ta như bằng hữu, ôm một cái bày tỏ chúc bình an trước khi xuất chinh không được sao?” Quân Kỳ Ngọc mặt đầy xa xăm nói, “Ai…… Thôi thôi, không biết chuyến này đi có còn mệnh trở về không, đến phút cuối cùng, một người bằng lòng đưa tiễn ta cũng không có.”

 

“Ngươi đừng nói mấy lời như vậy, không may mắn đâu.” Tống Lễ Khanh đấu tranh một lúc nói, “Chỉ một cái thôi đấy.”

 

“Ừ, nhiều thêm cũng không cần.”

 

Quân Kỳ Ngọc giang rộng tay, khi Tống Lễ Khanh còn đang do dự, Quân Kỳ Ngọc đã kéo y vào trong lòng, ôm thật chặt.

 

“A ——”

 

Quân Kỳ Ngọc phát ra tiếng thở dài sảng khoái.

 

Tống Lễ Khanh khó xử, mình còn đang tr*n tr**ng ướt nhẹp, ôm nhau giống như xảy ra chuyện gì vậy?

 

Vả lại không biết phải y ảo giác hay không, y cảm thấy bàn tay của Quân Kỳ Ngọc đang cố ý v**t v* lưng mình.

 

“Lễ Khanh a……”

 

Quân Kỳ Ngọc dán tai y muốn nói gì đó lại bị Tống Lễ Khanh đẩy ra.

 

“Được rồi, ôm xong rồi.”

 

“Vậy đã xong rồi?”

 

Quân Kỳ Ngọc thậm chí còn chưa kịp cảm nhận, kết thúc quá đột ngột.

 

“Không thì……Ôm một cái nữa đi, lâu một chút. Có ngươi ban phúc cho ta, ta nhất định sẽ gặp dữ hóa lành……”

 

“Ta không phải Quan Âm Bồ Tát, không độ được ngươi.”

 

Lần này Tống Lễ Khanh không bị lừa nữa, cho dù Quân Kỳ Ngọc có nói ngon nói ngọt như thế nào, y cũng không tin.

 

“Ngươi mau ra ngoài đi, nước lạnh cả rồi.”

 

Tống Lễ Khanh bắt đầu đuổi người, Quân Kỳ Ngọc vốn định bám thêm một lúc, nhưng lại lo Tống Lễ Khanh sẽ bị cảm lạnh, đành miễn cưỡng bước ra khỏi bình phong.

 

Trên mặt hắn là nụ cười khó nén và vẻ tiếc nuối đan xen nhau.

 

Nghe thấy tiếng nước ào ào bên trong, là Tống Lễ Khanh bước ra khỏi bồn tắm, Quân Kỳ Ngọc kìm chế không được, vạch khăn bịt mắt ra, lộ ra một khe hở lớn,  vòng trở về.

 

“Lễ Khanh……”

 

Tống Lễ Khanh đang lau người, không nghĩ hắn lại bất ngờ quay trở lại, sợ đến mức giật thót mình, lúng túng dùng khăn tắm quấn lấy người.

 

“Ngươi làm gì thế?!”

 

Tống Lễ Khanh hoảng sợ hét lên.

 

Quân Kỳ Ngọc vẫn giữ tư thế thò người, đầu bất động.

 

Mặc dù Tống Lễ Khanh đã che chỗ quan trọng, nhưng bắp đùi nhỏ thẳng tắp và vòng eo đều lộ ra bên ngoài, mái tóc đen buông xõa tùy ý rủ xuống ngực, Quân Kỳ Ngọc liếc mắt nhìn một cái, tức khắc ngây người.

 

“Cái đó……” Quân Kỳ Ngọc mò bình phong, giả bộ như không nhìn thấy, “Ta đột nhiên nhớ ra, muốn hỏi ngươi một vấn đề.”

 

“Ngươi mau hỏi đi.”

 

Tống Lễ Khanh nghĩ hắn bị mù, không cần phải xấu hổ như vậy, mình phản ứng thái quá rồi, ngược lại có hơi lòng tiểu nhân.

 

Quân Kỳ Ngọc mở miệng nói: “Ngươi nói ngày mai ta xuất chinh, nên mặc chiến bào màu đen hay là chiến bào màu bạc?”

 

“……”

 

Trên đầu Tống Lễ Khanh phủ khói đen.

 

“Ngươi thích mặc gì thì mặc, hỏi ta làm gì?”

 

“Cái nào trông đẹp hơn?”

 

Quân Kỳ Ngọc còn bước lên phía trước hai bước.

 

“Ngươi đi đánh giặc chứ không phải đi thanh lâu bán nghệ!”

 

“Làm nguyên soái, đương nhiên phải nổi bật một chút.”

 

“Muốn nổi bật để làm gì? Làm bia cho người khác sao?”

 

“Ngươi nói đúng, tốt nhất nên khiêm tốn…… Vậy thì màu bạc đi.”

 

Tống Lễ Khanh cảm thấy hắn đang tìm chuyện để nói, người nam nhân này quỷ kế đa đoan, không chừng còn đang nghĩ xấu xa gì đó.

 

Tống Lễ Khanh đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Quân Kỳ Ngọc, bên người ta luôn có hai tên hộ vệ, ngươi sai bọn họ theo dõi ta sao?”

 

Quân Kỳ Ngọc sờ mũi: “Sao có thể nói là theo dõi chứ? Nói khó nghe thế…Cùng lắm là âm thầm bảo vệ ngươi chu toàn thôi.”

 

“Ngươi lại lừa ta!”

 

“Ta làm sao dám? Ngươi là Thám hoa lang học rộng hiểu nhiều, ta chỉ là một tên mãng phu, lừa được ngươi sao?”

 

Có điều thần trí y đang bị tổn thương, nên mới dễ lừa một chút.

 

Tống Lễ Khanh không chịu nổi hắn nữa, múc một gáo nước tạt qua.

 

Quân Kỳ Ngọc bị hắt nước chạy ra ngoài, Tống Lễ Khanh chửi rủa ở sau bình phong.

 

“Ngươi là đồ nham hiểm, xảo trá, khốn nạn!”

 

“Ha ha ha……”

 

Quân Kỳ Ngọc vui vẻ bước ra khỏi Vọng Khanh Lâu, vạt áo ướt sũng, còn vương mùi thơm hoa hồng, ngửi một cái, tinh thần liền phấn chấn.

 

Hồ Nguyệt Nhi nhìn thấy Thái tử điện hạ nổi giận đùng đùng đi, sau đó lại chật vật thảm hại trở về, còn là bị đuổi ra ngoài, vẻ mặt ngây ngô vui tươi hớn hở, suy nghĩ nàng hỗn loạn.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Hôn ước Chương 2: Chương 2: Tứ hôn Chương 3: Chương 3: Đêm tân hôn Chương 4: Chương 4: Ngài yêu điện hạ nhiều lắm sao? Chương 5: Chương 5: Tự mình tới bù vào Chương 6: Chương 6: Cộng phó Vu Sơn Chương 7: Chương 7: Tại sao điện hạ lại đánh người? Chương 8: Chương 8: Có thấy bẩn không? Chương 9: Chương 9: Bám rồng dựa phượng, thân phận liền tôn quý sao? Chương 10: Chương 10: Nhận một cái tát này cũng không oan cho y! Chương 11: Chương 11: Có thể chống nổi nửa năm, coi như y xương cứng. Chương 12: Chương 12: Ta mãi mãi sẽ không chủ động rời khỏi ngươi. Chương 13: Chương 13: Lâu Lan vương tử Chương 14: Chương 14: Bệnh nan y Chương 15: Chương 15: Bùi Tinh Húc Chương 16: Chương 16: Nôn ra máu. Chương 17: Chương 17: Ngươi phải nhớ ta. Chương 18: Chương 18: Khó coi chết đi được. Chương 19: Chương 19: Thương tiếc Chương 20: Chương 20: Sau này ngươi theo ta đi Chương 21: Chương 21: Thỉnh cầu một người Chương 22: Chương 22: Cha nào con đấy Chương 23: Chương 23: Chỉ thuộc về một mình ta. Chương 24: Chương 24: Để ta đi, cầu xin ngươi. Chương 25: Chương 25: Lúc này giả bộ thâm tình cho ai xem? Chương 26: Chương 26: Không còn thuốc nữa Chương 27: Chương 27: Mạng của ngươi bây giờ cũng có phần của ta. Chương 28: Chương 28: Ta càng ghét người khác thờ ơ với ta hơn! Chương 29: Chương 29: Vậy giờ ngươi thề đi. Chương 30: Chương 30: Tiếp tục làm thái tử phi của ta. Chương 31: Chương 31: Không phải là ta yêu ngươi. Chương 32: Chương 32: Ta cũng không nhất định không phải là ngươi thì không được. Chương 33: Chương 33: Quỳ bóc Chương 34: Chương 34: Là lạnh nhạt Chương 35: Chương 35: Giả bộ vui vẻ Chương 36: Chương 36: Trả y lại cho ta Chương 37: Chương 37: Đem Tống Lễ Khanh áp giải vào thiên lao Chương 38: Chương 38: Ta không cần nữa! Chương 39: Chương 39: Ta không yêu ngươi nữa! Chương 40: Chương 40: Ta lạnh quá! Chương 41: Chương 41: Vãn hồi kiểu gì? Chương 42: Chương 42: Tại sao ngươi không thể tha thứ cho ta? Chương 43: Chương 43: Thân thế Chương 44: Chương 44: Hóa thành tro tàn Chương 45: Chương 45: Là ta bỏ ngươi! Chương 46: Chương 46: Là con hiểu lầm y ư? Chương 47: Chương 47: Lá thư Chương 48: Chương 48: Đời này kiếp sau không gặp lại là có ý gì? Chương 49: Chương 49: Làm thế nào mới có thể tha thứ cho ta? Chương 50: Chương 50: Ta không có cách nào yêu ngươi giống như yêu Quân Kỳ Ngọc Chương 51: Chương 51: Hôn mê Chương 52: Chương 52: Nghĩa trang Chương 53: Chương 53: Đã có một chút tư cách để yêu ngươi Chương 54: Chương 54: Tạm biệt, Quân Kỳ Ngọc Chương 55: Chương 55: Ta là người của Thái tử Cảnh Quốc Chương 56: Chương 56: Nó là con hoang của Thái tử Cảnh Quốc Chương 57: Chương 57: Sau này ta nhất định sẽ yêu thương ngươi Chương 58: Chương 58: Ngươi giấu y ở đâu? Chương 59: Chương 59: Lễ Khanh, là ta… Chương 60: Chương 60: Ta không thua Chương 61: Chương 61: Ta rất nhớ ngươi Chương 62: Chương 62: Vội vã muốn chứng minh, ngươi còn yêu ta Chương 63: Chương 63: Chúng ta chọn ngày nào để tổ chức lễ thành hôn? Chương 64: Chương 64: Ngươi thật sự cho rằng ta không hận ngươi sao? Chương 65: Chương 65: Hắn rốt cuộc là loại người như thế nào? Chương 66: Chương 66: Quỳ xuống Chương 67: Chương 67: Hồ Tư Ly Mục Chương 68: Chương 68: Hồi quang phản chiếu Chương 69: Chương 69: Ngươi đừng không để ý đến ta, được không? Chương 70: Chương 70: Núi Thần Chương 71: Chương 71: Ngài ấy chưa từng nói một câu không tốt về điện hạ Chương 72: Chương 72: Thế thân của Hồ Nô Nhi? Chương 73: Chương 73: Ta sống vạn năm không rõ đêm dài Chương 74: Chương 74: Ngươi xứng sao? Chương 75: Chương 75: Ngươi vẫn muốn đợi mãi như vậy sao? Chương 76: Chương 76: Tâm trí bị tổn thương Chương 77: Chương 77: Hóa ra khi yêu một người, trước tiên sẽ thấp kém như một nhúm cát bụi Chương 78: Chương 78: Say rượu, hôn môi Chương 79: Chương 79: Xin lỗi Chương 80: Chương 80: Lễ thành hôn Chương 81: Chương 81: Khiến y yêu ngươi Chương 82: Chương 82: Không cam lòng Chương 83: Chương 83: Đừng đến quấy rầy vương hậu của ta nữa! Chương 84: Chương 84: Cút đi! Chương 85: Chương 85: Ta đổi mắt cho ngươi Chương 86: Chương 86: Tiêu Thái tử Chương 87: Chương 87: Mai phục Chương 88: Chương 88: Để cho hắn chết đi Chương 89: Chương 89: Trên đời không chỉ có mỗi Quân Kỳ Ngọc hắn Chương 90: Chương 90: Gặp lại Chương 91: Chương 91: Giết hắn Chương 92: Chương 92: Ta chỉ thua ở trong tay ngươi Chương 93: Chương 93: Là ta không thể rời khỏi ngươi Chương 94: Chương 94: Ngươi chính là may mắn của ta Chương 95: Chương 95: Nương tựa lẫn nhau Chương 96: Chương 96: Duy chỉ thiếu ngươi Chương 97: Chương 97: Cửu tử nhất sinh cũng đáng Chương 98: Chương 98: Khó mà tự kiềm chế Chương 99: Chương 99: Ngươi đúng là tâm địa Bồ Tát Chương 100: Chương 100: Ta là Thái tử phi Chương 101: Chương 101: Ngươi là……? Chương 102: Chương 102: Tắm sắc Chương 103: Chương 103: Vậy ngươi ôm ta một cái đi Chương 104: Chương 104: Mùi hương không đúng Chương 105: Chương 105: Đào góc tường Chương 106: Chương 106: Ngươi đây là đang nhiễu loạn lòng quân Chương 107: Chương 107: Ta muốn làm hoàng đế Chương 108: Chương 108: Dục Đế Chương 109: Chương 109: Trẫm là hoàng đế Chương 110: Chương 110: Ngươi cho rằng ngươi thắng sao? Chương 111: Chương 111: Tên vô danh Chương 112: Chương 112: Ta là…Quái vật Chương 113: Chương 113: Sao ta có thể nỡ? Chương 114: Chương 114: Tinh trong tinh tú, Húc trong nhật húc Chương 115: Chương 115: Quân lão ma Chương 116: Chương 116: Ăn hiếp cha ta Chương 117: Chương 117: Kết thúc: Hoàng thượng tiếp tục cố gắng