Chương 107
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau

Chương 107: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 4)….

Vì sợ hãi quỷ khí cường đại trên người Lục Bỉnh Văn, vậy nên cuối cùng tiểu U linh ở thư viện kia cũng không xuất hiện trước mặt Hạ Diễm nữa.

Nhưng nó vẫn phiêu đãng ở trường học này như cũ, thỉnh thoảng Hạ Diễm có thấy nó đang nhìn mình chằm chằm, nhưng nó cũng chỉ vội vàng lướt qua cậu chứ không làm gì, vậy nên Hạ Diễm cũng làm như không nhìn thấy nó.

Dù sao thì, người và quỷ vẫn nên ít tiếp xúc mới tốt.

Cuối cùng cũng có một ngày nào đó Hạ Diễm được như ý nguyện, đến nhà Lục Bỉnh Văn chơi.

Cha mẹ Lục Bỉnh Văn đứng ở cửa chào đón hai người bọn họ, nhưng chỉ chào hỏi thôi rồi biến mất, hình như còn phải tiếp tục vội vàng làm việc.

Tiểu Hạ Diễm đi theo bên cạnh Lục Bỉnh Văn, cậu cũng không cảm thấy lạ lẫm và không được tự nhiên khi lần đầu tiên tới đây, mà chỉ tò mò nhìn bốn phía xung quanh.

Trong hoa viên không có hoa cỏ gì, chỉ có những cây thông thẳng tắp, phong cách trang hoàng trong nhà cũng rất trang nhã, phòng khách thật to không nhiễm một hạt bụi nào, gia cụ bằng gỗ đỏ cũng một chút tỳ vết.

Nơi này tuy có huy hoàng tráng lệ, nhưng lại cảm giác không có nhân khí, Hạ Diễm cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng dù sao cậu cũng chỉ là một đứa trẻ, cậu quy hết cho lý do cha mẹ Lục Bỉnh Văn thường xuyên đi công tác, vậy nên cũng không nghĩ nhiều.

Bữa tối ở Lục trạch được cô đầu bếp chuẩn bị, trên bàn bày đầy món Hạ Diễm thích ăn.

Chờ sau khi cậu ngồi xuống, Lục Bỉnh Văn múc cho cậu một chén canh bắp, sau đó dịu dàng nói: “Tối nay ba mẹ anh phải họp, không cần chờ bọn họ, chúng ta cứ ăn đi.”

Hạ Diễm gật gật đầu, ngoan ngoãn há miệng uống hết canh Lục Bỉnh Văn đút cho, cậu nói: “Cảm ơn anh.”

Từ khi đi nhà trẻ Lục Bỉnh Văn đã thường xuyên đút cho cậu ăn. Thấy Hạ Diễm ăn được nhiều, tâm tình Lục Bỉnh Văn cũng tốt hơn, tuy cậu ta không cần ăn, nhưng vẫn sẽ cùng Hạ Diễm ăn với nhau.

Chỉ có những lúc ở cùng Hạ Diễm, cậu ta mới thỉnh thoảng có ảo giác rằng mình còn sống.

Hạ Diễm ăn cơm chiều xong thì nghỉ ngơi trong chốc lát, sau đó nói phải về nhà.

Cậu nghĩ ba mẹ Lục Bỉnh Văn thật bận, về sau mình vẫn nên ít đến chơi nhà hơn mới tốt.

Lục Bỉnh Văn cũng không giữ cậu lại mà đưa cậu về nhà.

Cậu ta đứng phía sau hàng rào sắt Hạ trạch phất phất tay với Hạ Diễm, “Em nhớ đi ngủ sớm một chút.”

“Anh ơi, ngày mai gặp nhé.”

Hạ Diễm cười cong cong hai mắt với Lục Bỉnh Văn, lúm đồng tiền bên má thật đáng yêu, ánh mắt cậu nhìn Lục Bỉnh Văn vẫn ấm áp dịu dàng như cũ.

“Ngày mai gặp.”

Lục Bỉnh Văn chăm chú nhìn theo bóng dáng Hạ Diễm, mãi cho đến khi cậu đi vào cửa Hạ trạch, cậu ta mới dịch chuyển trở về căn nhà trống rỗng của mình.

Cậu ta ngồi trên chiếc ghế dài làm bằng gỗ hoa lê ở phòng khách, dùng hỏa diễm đốt cháy hai người giấy vừa rồi đóng vai cha mẹ mình thành tro, lại thiêu hủy bức tranh gia đình treo ở trên tường kia.

Là một đứa bé, nhưng tâm tư cậu ta lại quá nặng.

Nhưng cậu ta cũng không để ý đến những gì mình vừa thiêu hủy, cậu ta chỉ để ý Hạ Diễm có vui hay không.

Từ đó về sau, Hạ Diễm không đến nhà họ Hạ chơi nữa, nhưng Lục Bỉnh Văn thì thường xuyên ngủ lại trong nhà cậu. Cố Liên và Hạ Triều nghe nói cha mẹ Lục Bỉnh Văn rất bận thì cũng vui vẻ giúp đỡ chăm sóc cậu ta.

Vào tháng nóng nhất trong năm là thời điểm diễn ra trại hè năm lớp hai, hơn nửa tháng nay Lục Bỉnh Văn đều ngủ ở nhà Hạ Diễm.

Giữa cậu ta và Hạ Diễm chỉ cách một con gấu bông nhỏ, Hạ Diễm ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại, Lục Bỉnh Văn yên tâm thoải mái nằm bên cạnh tiểu Omega mềm mại, hy vọng mình và Hạ Diễm có thể nhanh lên lớn lên. Lớn lên rồi bọn họ có thể kết hôn với nhau.

Cứ như thế bọn họ lại cùng nhau đi qua sáu mùa hè, cuối cùng Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn cũng tốt nghiệp tiểu học, cùng nhau đạt được thành tích thật cao, cùng nhau vào trường trung học thực nghiệm Tân Hải.

Hôm tốt nghiệp tiểu học trời không đẹp lắm, nhưng tâm tình Hạ Diễm lại rất tốt.

Cậu đi vào thư viện trường, lại thấy tiểu U linh kia một lần nữa, lại vội vàng dời tầm mắt đi.

Tiểu U linh bay bay ở phía sau cây cột trong thư viện, lần đầu tiên nó mở miệng nói chuyện với Hạ Diễm.

“Hạ Diễm.”

Hạ Diễm có chút sửng sốt quay đầu lại, so với bộ dáng lúc mới vào lớp một, bây giờ cậu đã cao hơn rất nhiều, nhưng dáng người vẫn mảnh khảnh như vậy, ngũ quan đã nẩy nở, chỉ nhìn sườn mặt thôi cũng đã thấy xinh đẹp đến lạ kỳ.

“Hả?”

Hạ Diễm theo bản năng đáp lại một câu, sau khi ý thức được mình và U linh nói chuyện, cậu vội vàng che miệng mình lại, không biết có nên nhìn tiểu quỷ trước mặt hay không.

“Cậu yên tâm, tôi sẽ không hại cậu.”

Tiểu u linh kia vẫn duy trì bộ dáng của một đứa bé bảy tám tuổi, nó thật cẩn thận bay vòng quanh Hạ Diễm hai vòng, sau đó mới ngừng lại.

Hạ Diễm thấy nó như có điều muốn nói rồi lại thôi, vậy nên đã ngước mắt lên nhẹ giọng hỏi: “Cậu…… Hình như cậu đã ở chỗ này thật lâu rồi.”

“Đúng vậy, thế cho nên tôi biết rất nhiều chuyện ở đây.” Tiểu U linh nhìn chuỗi hạt màu tím Hạ Diễm đeo trên cặp sách, cuối cùng vẫn nhịn không được mở miệng nói, “Chuỗi hạt của cậu đã từng làm mất một lần, đúng không?”

“Hả?” Hạ Diễm nói, “Kỳ thật cũng không thể tính mất, chỉ là lúc ấy tìm không thấy thôi, sau này lại tìm được nó ở trong nhà. Làm sao cậu biết?”

Tiểu U linh khẽ thở dài, chủ động nói: “Là tôi lấy đi đó.”

Thấy Hạ Diễm kinh ngạc mở to hai mắt, tiểu U linh lại nói: “Là bạn của cậu đã tìm về cho cậu đó.”

Hạ Diễm ngơ ngác nhìn tiểu U linh, trong lúc nhất thời không biết lời nó nói là có ý tứ gì. Mặc dù ký ức hồi lớp một đã có chút mơ hồ, nhưng cậu lại nhớ rõ buổi tối hôm đó mình có gặp ác mộng, đợi sau khi tỉnh lại thì đã thấy chuỗi hạt xuất hiện ở trên bàn.

Nếu tiểu U linh này nói thật, vậy chắc chắn là Lục Bỉnh Văn đã tìm chuỗi hạt về cho cậu. Vậy Lục Bỉnh Văn đã dùng cách gì để lấy lại đồ từ tay tiểu quỷ này về cho cậu? Hơn nữa, anh ấy đã đem chuỗi hạt kia đặt lên bàn trong phòng cậu lúc nào?

Đúng lúc này, phía sau Hạ Diễm bỗng truyền đến giọng nói của Lục Bỉnh Văn.

“Diễm Diễm.” Lục Bỉnh Văn thấp giọng nói, “Chú với dì tới rồi, chúng ta đi thôi.”

Hạ Diễm nhẹ nhàng gật gật đầu, lại ngoái đầu nhìn về phía tiểu U linh trốn sau cây cột kia, không biết có phải là ảo giác của Hạ Diễm hay không, hình như cậu thấy Lục Bỉnh Văn cũng đưa mắt liếc về phía cây cột kia một cái.

Nhưng đợi đến khi cậu đi tới bên cạnh Lục Bỉnh Văn, cậu ta chỉ giúp cậu sửa sang lại cổ áo, sau đó nắm lấy tay cậu, nói: “Diễm Diễm, bên ngoài oi bức lắm, chắc là trời sắp mưa.”

Hạ Diễm chớp chớp mắt với cậu ta, vì quá mức tưởng Lục Bỉnh Văn nên cậu đã xem những lời tiểu U linh kia nói với mình thành lời nói đùa của tiểu quỷ.

Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn sóng vai nhau đi ra khỏi trường học, khuôn mặt cậu xinh đẹp giống như một đóa hoa hải đường đẫm trong sương sớm.

Dưới khí trời oi bức như vậy, nhưng những nơi cậu và Lục Bỉnh Văn đi qua, hình như nhiệt độ lại hạ xuống thêm mấy độ.

Trên người Hạ Diễm vẫn mang theo mùi hương sữa dừa, cũng đã có vài phần khí chất thanh lãnh của một đại mỹ nhân ưu nhã, Lục Bỉnh Văn cầm ô che nắng cho cậu, hai người gần như dán sát vào bên cạnh nhau.

Đợi bọn họ đi rồi, trên sân trường không ngừng truyền đến tiếng cảm khái của mấy bạn học…..

“Thật là xứng đôi, học cũng giỏi mà người cũng đẹp.” Một Beta nhẹ giọng nói, “Lục ca thật là bá đạo, thích Hạ Diễm nhiều như vậy, chỉ cần cậu ta ở đó thì không một ai dám chạy tới thổ lộ với Hạ Diễm cả.”

“Chứ còn gì nữa, nhưng quả thật là cậu ta đối xử với Diễm Diễm thật tốt.” Một Omega nói, “Tôi nghe nói hai người bọn họ là trúc mã, từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, bây giờ lại muốn cùng nhau học một trường cấp hai. Một Omega xinh đẹp như Diễm Diễm mà không có ai mạnh mẽ bên cạnh, rất dễ bị người xấu nhớ thương.”

“Nói cũng đúng……”

“Ai, lên cấp hai học rất nhiều, hy vọng thân thể cậu ấy càng ngày càng tốt, đừng bị bệnh nữa.”

Tới độ tuổi mười hai mười ba này, phần lớn các bạn học đều đã biết để ý đến người mình thích.

Sau khi lên cấp hai, Hạ Diễm vẫn không ở lại trường học, mà là hàng ngày ngồi xe về nhà với Lục Bỉnh Văn.

Tình cảm hai người vẫn tốt đẹp như thời thơ ấu. Cùng nhau đi học, cùng nhau tan trường, cùng nhau làm bài tập, chẳng qua là tin tức tố Omega trên người Hạ Diễm càng thêm rõ ràng hơn so với lúc nhỏ, vả lại cậu cũng không cùng lớp với Lục Bỉnh Văn.

Có lẽ vì cơ thể cậu yếu ớt, nên tới năm hai trung học rồi mà Hạ Diễm vẫn chưa có phân hoá, vóc dáng cậu chỉ cao hơn một chút, còn tin tức tố thì vẫn nhạt như cũ.

Trong lớp đã có rất nhiều bạn học phân hoá, giữa Alpha và Omega trời sinh có lực hấp dẫn với nhau, vậy nên trong lớp đã nhanh chóng xuất hiện mấy đôi yêu nhau.

Mặc dù Hạ Diễm vẫn chưa phân hoá, nhưng cậu lại là Omega được mọi người trong trường chú mục.

Vì cậu quá ưu tú, quá xinh đẹp, vậy nên lâu lâu lại có Alpha viết thư tình cho cậu. Mà phần lớn những bức thư tình đó đều bị Lục Bỉnh Văn dùng mọi cách xử lý hết, có thể tới được tay Hạ Diễm cũng chỉ lèo tèo mấy lá.

“Ồ, học sinh lớp thể dục viết thư tình cho cậu nha.” Beta ngồi cùng bàn lại bắt đầu trêu ghẹo cậu, “Bức thư tình này có thể tới được tay cậu cũng không dễ dàng gì.”

Hạ Diễm nhìn mấy hàng đã đỏ mặt, cậu lắc lắc đầu, gấp bức thư lại.

Beta ngồi cùng bàn đột nhiên nghiêm túc hỏi: “Hạ Diễm, cậu ngoan như vậy, đã bao giờ xem phim chưa?”

Hạ Diễm mê mang nhìn về phía người bạn ngồi cùng bàn: “…… Phim?”

“Ừ.” Người bạn cùng bàn nói, “Tôi đoán là cậu chưa xem qua đâu, Alpha lớp chúng ta có giấu một bộ phim.”

Sắc mặt Hạ Diễm còn đỏ hơn so với lúc nãy, rốt cuộc cậu cũng hiểu được “Phim” ở đây là chỉ thứ gì, dù sao thì một tiểu Omega như cậu vẫn có chút hiểu biết về điểm đó.

“Không hay rồi không hay rồi, mọi người mau rời khỏi phòng học trước, sau đó rời khỏi khu dạy học!”

Hạ Diễm mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân vội vã trên hành lang, nhưng lại không biết đã xảy ra chuyện gì.

Trong lớp có một tiểu Omega phát ra hương xoài thơm ngát, vì phân hoá nên tản ra hương vị ngọt ngào mê người, mùi hương kia khiến cho vô số Alpha phát cuồng, mà một khi Alpha phát cuồng sẽ mất đi lý trí, thậm chí còn có mấy người thần trí không tỉnh táo đi về phía Hạ Diễm….

Hạ Diễm bị dọa cho hết hồn, cậu chưa bao giờ ngửi được tin tức tố của Alpha nồng như vậy, vì sợ hãi nên cậu liên tiếp lùi về phía sau vài bước.

Gần như cậu đã lui đến ven tường, những Alpha muốn làm gì không phải cậu hoàn toàn không biết.

Thấy tình huống không ổn, Hạ Diễm vội cầm lấy băng ghế lên, nói: “…… Đừng lại đây.”

Tim cậu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cậu cảm thấy mình bây giờ như dê sắp rơi vào miệng cọp, rơi vào hoàn cảnh không ổn chút nào. Nhưng đúng lúc này, đột nhiên cậu ngửi thấy mùi tuyết tùng nồng đậm, mùi tin tức tố của Alpha đó tuy rằng tươi mát dịu dàng, nhưng lại khiến cậu không tự chủ được mà mặt đỏ, thậm chí chân cũng mềm nhũn. Lục Bỉnh Văn đã tới, cậu ta cầm một lọ thuốc chầm chậm đi từ ngoài cửa vào, thần sắc lạnh lùng như thế Hạ Diễm chưa bao giờ gặp qua.

Một tay cậu ta túm một Alpha ném ra ngoài, lại đẩy ba Alpha khác đang bị tin tức tố Alpha của mình uy h**p ra xa, sau đó xịt thuốc lên người bọn họ và xung quanh, nhanh chóng hóa giải nguy cơ trước mắt.

Trái tim Hạ Diễm đập còn nhanh hơn lúc nãy, nhưng không phải vì sợ, mà là vì tin tức tố Alpha nồng đậm trên người Lục Bỉnh Văn.

Lúc này cậu mới ý thức được, hình như Tiểu Lục ca ca đã phân hoá.

“Diễm Diễm, em sao thế?” Lục Bỉnh Văn nhíu mày nói, “Sao mặt lại đỏ như vậy?”

Cậu ta đặt tay lên đầu Hạ Diễm, bàn tay cậu ta lạnh như băng, Hạ Diễm cảm thấy có chút thoải mái nên nhắm hai mắt lại, sau đó thở phào nhẹ nhõm, nói: “Anh à, em không sao.”

“Anh đưa em đến phòng y tế nhìn xem thế nào.”

Giọng nói của Lục Bỉnh Văn cũng đã thay đổi, giọng cậu ta trầm thấp dễ nghe, âm sắc giống như tiếng đàn cello êm tai vậy, mặc dù trong không khí còn có thuốc, nhưng Hạ Diễm vẫn cảm thấy chân mình mềm nhũn.

Cậu lảo đảo giống như đang phát sốt, bước chân cũng như dẫm lên bông. Nhưng cũng không phải cậu khó chịu, mà cảm giác tê dại từ cột sống chạy thẳng lên đại não, khiến cậu gần như đứng không vững.

Lục Bỉnh Văn nâng Hạ Diễm thiếu chút nữa đã té ngã dậy, cũng cõng cậu chạy tới phòng y tế.

Hạ Diễm mơ mơ màng màng dựa vào trên vai cậu ta, nghe được tiếng thở dài khe khẽ của cậu, Lục Bỉnh Văn thấp giọng nói: “Thật muốn đem em đi nhốt lại.”

Hạ Diễm nhẹ nhàng lên tiếng, gương mặt phiếm hồng như một trái đào mật chín, còn mơ mơ màng màng lên tiếng hỏi lại: “Muốn nhốt em ở đâu?”

Lục Bỉnh Văn trầm mặc vài giây, sau đó đặt Hạ Diễm lên giường bệnh, còn cẩn thận đắp chăn cho cậu.

Làm  xong mọi việc mới xoay người nói với bác sĩ: “Bác sĩ, Hạ Diễm giống như phát sốt vậy.”

Bác sĩ cầm dụng cụ kiểm tra cho Hạ Diễm gần năm phút, sau đó cười, nói: “Không sao đâu, cậu ấy đã trưởng thành, chỉ là quy luật tự nhiên thôi, qua hai ngày nữa sẽ tốt.”

Lục Bỉnh Văn có chút kinh ngạc, cậu ta không ngờ viên ngọc quý mình giữ trên tay đột nhiên lớn lên vào thời khắc này.

“Em có thể làm gì cho cậu ấy không?”

“Cho cậu ấy uống nước nhiều một chút, mấy ngày nay phải nghỉ ngơi cho tốt.” Bác sĩ tò mò mà đánh giá đôi tiểu soái ca này, “Cậu là bạn trai nhỏ của cậu ấy à?”

Trong lúc vô tình nói bác sĩ đã nói ra lời nghĩ trong lòng, khiến Hạ Diễm đang nằm trên giường bệnh và Lục Bỉnh Văn đứng bên cạnh giường cùng giật mình.

Lục Bỉnh Văn đưa mắt nhìn Hạ Diễm một cái, chỉ thấy mặt Hạ Diễm còn đỏ hơn cả lúc nãy, mùi hương sữa dừa trên người cậu càng thêm mê người, khiến Lục Bỉnh Văn có xúc động muốn đến gặm lên cổ Hạ Diễm một ngụm, nhưng vẫn không có ai xé đi lớp giấy mỏng ngăn cách giữa hai người. Chờ bác sĩ đi rồi, Lục Bỉnh Văn lại lấy thêm một cái gối mềm mại cho Hạ Diễm, yên lặng ngồi ở bên cạnh rót thêm cho cậu một chén nước.

Cậu ta dịu dàng nói: “Uống nước trước đi, Diễm Diễm.”

Hạ Diễm ngoan ngoãn gật gật đầu, cậu vẫn giống như khi còn nhỏ, tiến đến gần Lục Bỉnh Văn hơn để cậu ta đút mình uống nước.

Chờ Lục Bỉnh Văn buông ly ra rồi cậu mới nói: “Anh à, anh đã xem phim chưa?”

Lục Bỉnh Văn không hiểu ý cậu nên hỏi lại: “Phim gì?”

“Thì là……” Hạ Diễm nói, “Phim về Alpha và Omega đó.”

Thấy Lục Bỉnh Văn trầm mặc, Hạ Diễm vô tội nhìn vào mắt cậu ta, lại nhẹ giọng nói: “Bạn ngồi cùng bàn với em nói cậu ấy đã xem rồi, em cũng muốn xem.”

Lục Bỉnh Văn lại đi rót thêm chén nước, nhưng lúc này cậu ta lại đi rót ly nước lạnh cho mình uống.

Uống xong, cậu ta ngồi lại bên cạnh vén chăn cho Hạ Diễm, sau đó nhàn nhạt nói: “Nhìn cái gì mà nhìn, ngủ một giấc đi, anh ở chỗ này canh cho em.”

Hạ Diễm chui vào trong chăn, khe khẽ nói: “Anh ơi, bị đánh dấu thật sự rất đau hả?”

Lục Bỉnh Văn nhìn Hạ Diễm cuộn người lại thành quả bóng nhỏ mềm mại trên giường, trong lúc nhất thời không biết nhóc con này đang cố ý nói cho mình nghe, hay chỉ vì sợ hãi mà đưa ra câu hỏi với người thân thiết nhất.

Cậu ta nói: “Có lẽ sẽ đau một chút.”

Rõ ràng không muốn làm Hạ Diễm bị đau, nhưng vào giờ khắc này Lục Bỉnh Văn lại nổi lên tâm tư muốn khi dễ Hạ Diễm, chắc đó là bản năng khắc sâu vào DNA của Alpha.

Hạ Diễm suy tư trong chốc lát, cậu nghĩ nếu người đánh dấu mình, làm đau mình là Lục Bỉnh Văn thì cũng không phải là không thể.

Bởi vì đó là Lục Bỉnh Văn cho nên chuyện gì cũng có thể!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (127)
Chương 1: Chương 1: Xem mắt….. Chương 2: Chương 2: Chuyến Du Lịch Sau khi Tốt Nghiệp….. Chương 3: Chương 3: Sính Lễ Của Lệ Quỷ….. Chương 4: Chương 4: Người chồng quỷ có địa vị cao ở Minh Giới….. Chương 5: Chương 5: Triển lãm tranh kinh dị….. Chương 6: Chương 6: Rằm Tháng 7 ….. Chương 7: Chương 7: Hồn ma Học trưởng….. Chương 8: Chương 8: Lệ quỷ đón dâu….. Chương 9: Chương 9: Đêm động phòng hoa chúc…… Chương 10: Chương 10: Sổ công đức….. Chương 11: Chương 11: Vợ Chồng Mới Cưới….. Chương 12: Chương 12: Chơi Trốn Tìm…… Chương 13: Chương 13: Bị Ông Chồng Ma Quỷ Đòi Nợ….. Chương 14: Chương 14: Cuồng Bảo Vệ Vợ ….. Chương 15: Chương 15: Ác Quỷ Quấn Thân……. Chương 16: Chương 16: Bị Ma Ám…… Chương 17: Chương 17: Nửa Đêm, Ông Chồng Ma Đi Mua Kẹo….. Chương 18: Chương 18: Gia Đình Liên Quan Với Minh Phủ……. Chương 19: Chương 19: Tiểu Thuyết Gia Kinh Dị…… Chương 20: Chương 20: Thích….. Chương 21: Chương 21: Mở Cửa Thấy Hỉ….. Chương 22: Chương 22: Thổ lộ + 1….. Chương 23: Chương 23: Tu La Tràng…… Chương 24: Chương 24: Ông Chồng Ma Quỷ Bị Lộ Acc Clone…… Chương 25: Chương 25: Nam Quỷ Cấm Dục….. Chương 26: Chương 26: Tu La Tràng + 2…… Chương 27: Chương 27: Hôm Nay Sẽ Hôn Cho Vợ Choáng Váng…… Chương 28: Chương 28: Cốt cách mỹ nhân…… Chương 29: Chương 29: Giường Điện King Size…… Chương 30: Chương 30: Tắm Suối Nước Nóng Ở Minh Giới….. Chương 31: Chương 31: Thực Mộng Ma (Yêu Quái Ăn Giấc Mộng)….. Chương 32: Chương 32: Ông Chồng Ma Quỷ Lộ Acc Clone + 2….. Chương 33: Chương 33: Ông Chồng Ma Quỷ Bảo Vệ Vợ …… Chương 34: Chương 34: Ông Chồng Ma Quỷ Đi Vào Giấc Mộng… Chương 35: Chương 35: Tu La Tràng + 4…. Chương 36: Chương 36: Ông Chồng Ma Quỷ Và Mỹ Nhân Bịt Mắt… Chương 37: Chương 37: Hẹn Hò Lãng Mạn Với Ông Chồng Ma Quỷ…… Chương 38: Chương 38: Trừng Phạt Của Ông Chồng Ma Quỷ….. Chương 39: Chương 39: Tàu Ma Trên Biển….. Chương 40: Chương 40: Kỳ Tích Của Diễm Diễm Và Người Chồng Ma….. Chương 41: Chương 41: Diễm Diễm Mặc Sườn Xám Và Lão Lưu Manh….. Chương 42: Chương 42: Họa Sĩ Nhỏ Và Người Chồng Ma….. Chương 43: Chương 43: Nhớ Em…… Chương 44: Chương 44: Phong Đô Đại Đế Lộ Acc Clone…… Chương 45: Chương 45: Trong Hơi Thở….. Chương 46: Chương 46: Vợ Học Giỏi Toàn Diện…… Chương 47: Chương 47: Mèo Con Say Rượu Và Người Chồng Ma…… Chương 48: Chương 48: Người Chồng Ma Và Mỹ Nhân Mặc Đồng Phục….. Chương 49: Chương 49: Chồng Thật Chồng Giả…… Chương 50: Chương 50: Bệnh Mỹ Nhân Và Người Chồng Ma…… Chương 51: Chương 51: Mỹ Nhân Quyến Rũ Và Lão Lưu Manh…… Chương 52: Chương 52: Thuật triệu hồi quỷ vương của Diễm Diễm….. Chương 53: Chương 53: Phong Đô Đại Đế Dỗ Vợ……. Chương 54: Chương 54: Phong Đô Đại Đế Tỏ Tình….. Chương 55: Chương 55: Thích Em….. Chương 56: Chương 56: Nam Quỷ Xấu Xa Và Người Vợ Ngoan….. Chương 57: Chương 57: Vả Mặt Cẩu Sao Chép…. Chương 58: Chương 58: Công Dụng Tuyệt Vời Của Kem……. Chương 59: Chương 59: Kể Chuyện Kỳ Quái Ở Bệnh Viện…… Chương 60: Chương 60: Thủ Đoạn Của Người Đàn Ông Tốt….. Chương 61: Chương 61: Sinh Nhật Phong Đô đại đế….. Chương 62: Chương 62: Động Phòng (Phần 1)…… Chương 63: Chương 63: Đêm Bão Tuyết….. Chương 64: Chương 64: Vào Ban Đêm, Chúng Ta Nên Yêu Đương…. Chương 65: Chương 65: Not Found 404….. Chương 66: Chương 66: Người Bạn Hồ Ly….. Chương 67: Chương 67: Lời Tỏ Tình Của Phu Nhân Diễm Diễm…… Chương 68: Chương 68: Lộc Cộc Lộc Cộc….. Chương 69: Chương 69: Lục Lão Cẩu Đi Tìm Vợ…… Chương 70: Chương 70: Bệnh Mỹ Nhân Bắn Cung….. Chương 71: Chương 71: Ông Chồng Ma Quỷ Khí Phách Bảo Vệ Vợ…… Chương 72: Chương 72: Tiểu Biệt Thắng Tân Hôn….. Chương 73: Chương 73: Người Bạn Vô Hình….. Chương 74: Chương 74: Bệnh Mỹ Nhân Và Thư Mời…… Chương 75: Chương 75: Tai Sói Và Tai Mèo….. Chương 76: Chương 76: Vào Mùa Đông, Chúng Ta Nên Hẹn Hò….. Chương 77: Chương 77: Mỹ Nhân Băng Giá Và Người Chồng Ma……. Chương 78: Chương 78: Nửa Ngày Tham Quan Hậu Hoa Viên Của Người Chồng Ma…… Chương 79: Chương 79: Hình Phạt Trói Buộc Của Bệnh Mỹ Nhân…… Chương 80: Chương 80: Cuộc Thi Của Thiên Sư…… Chương 81: Chương 81: Đấu Trường Cấp S1….. Chương 82: Chương 82: Lần Đầu Tiên Bệnh Mỹ Nhân Bộc Lộ Tài Năng….. Chương 83: Chương 83: Bệnh Mỹ Nhân Bái Sư….. (Bắt Côn Trùng) Chương 84: Chương 84: Ôm Đàn Tỳ Bà Che Nửa Mặt Hoa (Bắt Côn Trùng) Chương 85: Chương 85: Bệnh Mỹ Nhân Trấn Hồn…… Chương 86: Chương 86: Phu Phu Vả Mặt + 2 Chương 87: Chương 87: Rắn Nhỏ Phá Xác Chui Ra Khỏi Vỏ….. Chương 88: Chương 88: Hạ Tân Lang….. Chương 89: Chương 89: Quỷ Tội Nghiệp….. Chương 90: Chương 90: Tiền Duyên Tái Tục….. Chương 91: Chương 91: Vẽ Rồng Điểm Mắt Cho Người Giấy…… Chương 92: Chương 92: Ông Chồng Ma Quỷ Biết Rõ Còn Cố Hỏi….. Chương 93: Chương 93: Váy Cưới Và Mỹ Nhân….. Chương 94: Chương 94: Nhật Thực Toàn Phần….. Chương 95: Chương 95: Trên Đời Này Chỉ Có Vợ Là Tốt Nhất…… Chương 96: Chương 96: Tinh Nguyệt Quan…. Chương 97: Chương 97: Mười Vạn Âm Binh….. Chương 98: Chương 98: Công Đức Viên Mãn…. Chương 99: Chương 99: Bé Con Hạ Diễm Và Ông Chú Lệ Quỷ…… Chương 100: Chương 100: Cuộc Sống Hàng Ngày của Lão Quỷ Khi Nuôi Trẻ Nhỏ…. Chương 101: Chương 101: Nhịp Tim Của Lệ Quỷ…. Chương 102: Chương 102: Phi Thăng Ở Rừng Đào….. Chương 103: Chương 103: Hoàn Chính Văn…… Chương 104: Chương 104: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 1)…. Chương 105: Chương 105: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 2)… Chương 106: Chương 106: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã của Diễm Diễm (Phần 3)….. Chương 107: Chương 107: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 4)…. Chương 108: Chương 108: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 5)…… Chương 109: Chương 109: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 6)…. Chương 110: Chương 110: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 7)…. Chương 111: Chương 111: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 8)… Chương 112: Chương 112: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 9)…. Chương 113: Chương 113: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 10)…. Chương 114: Chương 114: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần 11)….. Chương 115: Chương 115: Phiên ngoại – Lão Quỷ là Trúc Mã của Diễm Diễm (Phần12)…. Chương 116: Chương 116: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm ( Phần 13)….. Chương 117: Chương 117: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm (Phần14)….. Chương 118: Chương 118: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm ( Phần 15)….. Chương 119: Chương 119: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm ( Phần 16)…. Chương 120: Chương 120: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm ( Phần 17)…. Chương 121: Chương 121: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm ( Phần 18)…. Chương 122: Chương 122: Phiên ngoại – Lão Quỷ Là Trúc Mã Của Diễm Diễm ( Phần 19)…. Chương 123: Chương 123: Phiên ngoại – Sinh nhật…. Chương 124: Chương 124: Phiên ngoại – PLAY Chi Thần ( Thượng )…… Chương 125: Chương 125: Phiên ngoại – PLAY Chi Thần ( Hạ) Chương 126: Chương 126: Phiên ngoại – Học Thần Quan…. Chương 127: Chương 127: Phiên ngoại – Hôn Lễ…..