Chương 108
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 108: Yên tĩnh hơn hẳn

Nào ngờ, vừa dứt lời, sắc mặt Phạm Quý Trung tối sầm lại, hất tay bà ta ra.

“Mẹ, mẹ quá đáng lắm rồi đấy! Lâm Tuệ sinh con trai hay con gái đều là con của con, con gái cũng là cục vàng cục bạc của con, nhà họ Phạm không tuyệt tự được đâu!”

Giọng anh ta kiên quyết không cho phép phản bác: “Nếu mẹ còn giữ cái tư tưởng cổ hủ ấy để bắt nạt Lâm Tuệ thì dù mẹ có công nuôi dưỡng con, con cũng không thể để mẹ ở lại đây được nữa.”

Bà Lý bị con trai quát cho đứng hình, nhìn bộ dạng bảo vệ vợ của con trai, bà ta mấp máy môi nhưng rốt cuộc không dám ho he gì nữa, chỉ biết ngồi thụp xuống đất khóc lóc.

Phạm Quý Trung mặc kệ bà ta, quay người đi thẳng sang nhà Cố Minh Nguyệt.

Anh phải đón vợ con về ngay, phải để Lâm Tuệ biết rằng trong cái nhà này, anh luôn đứng về phía cô.

Phạm Quý Trung quyết định ngay trong ngày hôm đó, sáng sớm hôm sau đã mua vé tàu, không để bà Lý gặp mặt Lâm Tuệ lần nào nữa, trực tiếp đưa bà ta về quê.

Trước khi đi, anh nói rõ ràng với bà Lý:

“Mẹ về quê nghỉ ngơi đi, bao giờ mẹ nghĩ thông suốt, không gây sự với Lâm Tuệ nữa thì con đón mẹ lên. Con phải phấn đấu trong quân đội thì gia đình mình mới khá giả được, mẹ đừng ép con về quê làm ruộng nữa.”

Tất nhiên, đó chỉ là lời nói hoãn binh thôi chứ anh đời nào chịu về quê.

Bà Lý tuy hậm hực nhưng thấy con trai kiên quyết quá nên cũng không dám làm loạn dọc đường.

Tiễn mẹ về xong, Phạm Quý Trung tức tốc quay lại khu gia binh.

Thấy mắt Lâm Tuệ vẫn còn đỏ hoe, anh luống cuống xoa tay xin lỗi: “Lâm Tuệ để em chịu ấm ức rồi, sau này anh thề không để mẹ bắt nạt em nữa đâu.”

Cố Minh Nguyệt đứng bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Tuệ biết chuyện này không phải lỗi của chồng nhưng nghĩ đến cảnh bị mẹ chồng chửi bới trước mặt bao nhiêu người, cô vẫn thấy tủi thân.

Nếu không nể tình bà ta là bề trên thì cô đã không nhịn được mà phản kháng rồi.

Sống bao nhiêu năm nay chưa bao giờ cô bị người ta chỉ vào mặt chửi mắng thậm tệ như thế.

Vài ngày sau, một buổi trưa nắng đẹp, Phạm Quý Trung đi hợp tác xã về, trên tay cầm một mảnh vải hoa nhí, vừa vào cửa đã dúi vào tay Lâm Tuệ.

“Em bảo muốn may áo mới, anh thấy mảnh vải này đẹp, em xem có ưng không.”

Lâm Tuệ cầm mảnh vải mềm mại, mắt cay cay nhưng không nói gì, chỉ đứng dậy đi ôm chăn ra sân: “Nắng đẹp, mang chăn ra phơi cho thơm.”

Phạm Quý Trung thấy vậy vội vàng chạy lại đỡ lấy chăn, vắt lên dây phơi, động tác vụng về nhưng rất cẩn thận.

Hai người đứng sóng đôi dưới nắng, nhìn những hạt bụi li ti bay lơ lửng trong không trung.

Phạm Quý Trung gãi đầu, nói khẽ: “Sau này tan làm anh sẽ về sớm đỡ đần việc nhà cho em đỡ vất vả.”

Lâm Tuệ ngẩng đầu nhìn anh, thấy vẻ mặt chân thành trên khuôn mặt đen nhẻm, cô không kìm được mỉm cười: “Con bé đêm ngủ hay đạp chăn, anh về sớm thì giúp em canh chừng con nhé.”

Gió nhẹ thổi bay góc chăn, mang theo mùi nắng ấm áp, hai vợ chồng thủ thỉ chuyện nhà cửa.

Bao tủi hờn trước kia dường như tan biến dưới ánh mặt trời rực rỡ, chỉ còn lại sự bình yên và dịu dàng vốn có của cuộc sống thường ngày.

Lâm Tuệ ôm gói bánh vừa mua, kéo tay Phạm Quý Trung sang nhà Cố Minh Nguyệt, Niệm Niệm tung tăng chạy theo sau, tay cầm bông hoa dại mới hái.

Vừa vào cửa, Lâm Tuệ đã dúi đồ vào tay Cố Minh Nguyệt, ánh mắt tràn đầy biết ơn: “Minh Nguyệt, lần này may nhờ có em và Lục Lẫm, nếu không có hai người khuyên giải, chị thật không biết phải làm sao nữa.”

Phạm Quý Trung cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt thành khẩn: “Đúng đấy, hôm nọ để hai người chê cười rồi lại còn làm phiền hai người nữa, ơn này vợ chồng tôi ghi nhớ trong lòng.”

Cố Minh Nguyệt cười xoa đầu Niệm Niệm: “Hàng xóm láng giềng giúp nhau là chuyện nên làm mà, anh chị khách sáo quá. Hai người sống hạnh phúc là tốt rồi.”

Đang nói chuyện thì Lục Lẫm từ trong nhà đi ra, tay cầm túi hạt hướng dương mới rang đưa cho Phạm Quý Trung: “Sau này có khó khăn gì cứ nói, anh em giúp nhau được gì thì giúp, sống thế mới vui vẻ được.”

Gió sớm mai đã mang theo chút se lạnh, các bà các chị trong khu gia binh đều đã mặc áo dài tay.

Ngay cả Tần Hồng Mai đi qua cũng khoác thêm chiếc áo mỏng, vậy mà Cố Minh Nguyệt đứng phơi quần áo trong sân vẫn mặc chiếc váy ngắn mỏng manh.

“Minh Nguyệt, sao em mặc phong phanh thế? Coi chừng cảm lạnh đấy.” Tần Hồng Mai gọi với qua tường rào.

Cố Minh Nguyệt cười xua tay: “Em có bầu nên nóng trong người lắm chị ạ, mặc dài tay bí bách không chịu được, mặc váy ngắn thế này thoải mái hơn.”

Vừa nói cô vừa xoa xoa bụng bầu đã lùm lùm, vạt váy che vừa khéo, không lạnh cũng không chật chội.

Lục Lẫm từ trong nhà đi ra, tay cầm chiếc áo khoác len mỏng, khoác lên vai cô không cho từ chối: “Dù nóng cũng phải giữ ấm vai chứ, sáng sớm gió máy lắm.”

Cố Minh Nguyệt không phản đối để mặc anh cài cúc áo cho mình.

“Vợ ơi, sắp muộn rồi anh đi đây, bát đũa để đấy tối về anh rửa.”

Lục Lẫm dặn dò qua loa rồi vội vàng đi.

Cố Minh Nguyệt đang ngồi bên cửa sổ cắt vải, tay cầm thước dây đo đạc định may áo cho con thì nghe tiếng gõ cửa.

Mở cửa ra thấy La Hải Bình xách túi bánh mì trắng vừa nướng xong.

“Hôm nay không đi làm à?” Cố Minh Nguyệt cười mời cô ấy vào nhà.

La Hải Bình đặt túi bánh lên bàn, vuốt tóc ngại ngùng: “Em có bầu rồi, mẹ chồng bắt ở nhà nghỉ ngơi, bà ấy đi làm thay em rồi.”

Nghe tin La Hải Bình có thai, Cố Minh Nguyệt vui mừng sán lại: “Có tin vui rồi à, được mấy tháng rồi em?”

La Hải Bình xoa xoa bụng phẳng lì, ngượng ngùng đáp: “Mới được ba tháng thôi chị, mẹ chồng em bảo ba tháng đầu chưa ổn định, bắt em ở nhà dưỡng thai, không cho đi làm nữa.”

Cô ấy thở dài: “Mới ba tháng mà em cứ buồn ngủ suốt, chiều qua ngồi khâu tất mà ngủ gật lúc nào không biết, mãi đến lúc mẹ chồng gọi ăn cơm mới tỉnh.”

Cố Minh Nguyệt bật cười, vỗ nhẹ vào bụng bầu của mình: “Hai tháng đầu chị nghén lên bờ xuống ruộng, ngửi mùi dầu mỡ là buồn nôn.

Lục Lẫm hồi đó ngày nào cũng nấu cháo kê cho chị ăn, mãi mới qua được giai đoạn đó. Giờ thì ăn được ngủ được, mỗi tội đêm hay đi vệ sinh, ngủ không ngon giấc.”

“Em cũng thế!” La Hải Bình như tìm được người đồng cảnh ngộ.

“Mẹ chồng em cứ ép ăn thịt bảo bổ nhưng em chỉ thèm chua, hôm qua lén mua xiên kẹo hồ lô ăn vụng, không dám để bà ấy thấy.”

Cố Minh Nguyệt cười khúc khích: “Chị tập này cũng thèm chua, Lục Lẫm nhờ người mua mơ khô dưới quê lên đấy, tí chị gói cho em một ít.”

Hai người tíu tít trò chuyện từ chuyện nghén ngẩm đến chuyện thai máy từ chuyện mặc quần áo gì cho thoải mái đến chuyện chuẩn bị đồ sơ sinh cho con.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (154)
Chương 1: Chương 1: Xuyên thành đại tiểu thư Thượng Hải Chương 2: Chương 2: Dọn sạch gia sản Chương 3: Chương 3: Tìm đến nơi có hôn ước Chương 4: Chương 4: Chỉ muốn gả cho anh Chương 5: Chương 5: Than phiền về anh cả Chương 6: Chương 6: Thay đổi bản thân Chương 7: Chương 7: Cải tạo Lục Uyển Uyển Chương 8: Chương 8: Giá treo quần áo di động Chương 9: Chương 9: Khá biết dọa người Chương 10: Chương 10: Đối đầu với chị em họ Chu Chương 11: Chương 11: Cơ hội cứu vãn Chương 12: Chương 12: Có chút không tin Chương 13: Chương 13: Yểu điệu thục nữ Chương 14: Chương 14: Chưa có chuyện gì xảy ra Chương 15: Chương 15: Tình hình chuyển biến tốt Chương 16: Chương 16: Mắng thẳng mặt Chương 17: Chương 17: Dự cảm chẳng lành Chương 18: Chương 18: Cơ hội khác Chương 19: Chương 19: Giải cứu thành công Chương 20: Chương 20: Điều trị Chương 21: Chương 21: Ca phẫu thuật kết thúc Chương 22: Chương 22: Nghe lén Chương 23: Chương 23: Kẻ đầu sỏ gây chuyện Chương 24: Chương 24: Cẩm nang học tập Chương 25: Chương 25: Cảm giác nguy cơ Chương 26: Chương 26: Trí tưởng tượng phong phú Chương 27: Chương 27: Bày tỏ tấm lòng Chương 28: Chương 28: Hữu duyên vô phận Chương 29: Chương 29: Đánh người Chương 30: Chương 30: Chơi không đẹp Chương 31: Chương 31: Xát muối vào tim Chương 32: Chương 32: Người có cá tính Chương 33: Chương 33: Lấy lùi làm tiến Chương 34: Chương 34: Quỳ bàn giặt Chương 35: Chương 35: Gả cho anh không thiệt Chương 36: Chương 36: Tặng quà Chương 37: Chương 37: Bước vào cửa đều là khách Chương 38: Chương 38: Sát thủ nhà bếp Chương 39: Chương 39: Tìm kiếm sự hợp tác Chương 40: Chương 40: Hiệu quả kém Chương 41: Chương 41: Ký hợp đồng Chương 42: Chương 42: Gặp cướp Chương 43: Chương 43: Tình cờ gặp gỡ ở bệnh viện Chương 44: Chương 44: Tuyên bố chủ quyền Chương 45: Chương 45: Yên tâm dưỡng thương Chương 46: Chương 46: Tại sao lại hỏi thế? Chương 47: Chương 47: Thư nặc danh Chương 48: Chương 48: Kết hôn Chương 49: Chương 49: Tổ chức hôn lễ Chương 50: Chương 50: Bảo vật gia truyền Chương 51: Chương 51: Mong đợi đã lâu Chương 52: Chương 52: Một lòng son sắt Chương 53: Chương 53: Chuẩn bị lên đường Chương 54: Chương 54: Giải cứu trên tàu hỏa Chương 55: Chương 55: Đến hải đảo Chương 56: Chương 56: Nhà mới Chương 57: Chương 57: Hàng xóm đến chơi Chương 58: Chương 58: Gọi điện về bắc kinh Chương 59: Chương 59: Nơi nào có cô ấy, nơi đó là nhà Chương 60: Chương 60: Hạnh phúc giản đơn Chương 61: Chương 61: Mua sắm ở huyện Chương 62: Chương 62: Cuộc sống điền viên Chương 63: Chương 63: Dọn dẹp sân nhỏ Chương 64: Chương 64: Sắm sửa bàn học Chương 65: Chương 65: Dọn dẹp thư phòng Chương 66: Chương 66: Thành viên mới Chương 67: Chương 67: Nhiệm vụ khẩn cấp Chương 68: Chương 68: Cứu sống cây lan Chương 69: Chương 69: Bão đổ bộ Chương 70: Chương 70: Mưa qua trời tạnh Chương 71: Chương 71: Chỉnh trang vườn hoa Chương 72: Chương 72: Mua quạt điện Chương 73: Chương 73: Ăn vạ Chương 74: Chương 74: Đến hội phụ nữ tìm việc Chương 75: Chương 75: Tặng quà Chương 76: Chương 76: Địch ý Chương 77: Chương 77: May đồ bơi Chương 78: Chương 78: Xin kinh nghiệm Chương 79: Chương 79: Tham gia tiệc liên hoan Chương 80: Chương 80: Giúp đỡ lo liệu Chương 81: Chương 81: Chiếu bóng Chương 82: Chương 82: Đến nơi Chương 83: Chương 83: An ủi Chương 84: Chương 84: Quà tặng Chương 85: Chương 85: Gọi điện thoại Chương 86: Chương 86: Đi biển bắt hải sản Chương 87: Chương 87: Lên núi Chương 88: Chương 88: Hốt hoảng Chương 89: Chương 89: Tiếp xúc Chương 90: Chương 90: Cùng nhau ăn cơm Chương 91: Chương 91: Đại hội Chương 92: Chương 92: May quần áo Chương 93: Chương 93: Rời đi Chương 94: Chương 94: Hàng xóm Chương 95: Chương 95: Cùng nhau vui đùa Chương 96: Chương 96: Cứu người Chương 97: Chương 97: Có thai Chương 98: Chương 98: Chờ đợi Chương 99: Chương 99: Trở về Chương 100: Chương 100: Đi dạo thong thả Chương 101: Chương 101: Đến nhà cảm ơn Chương 102: Chương 102: Mời cơm khách Chương 103: Chương 103: Đưa cơm Chương 104: Chương 104: Làm bánh trung thu Chương 105: Chương 105: Đi khám lại Chương 106: Chương 106: Cãi vã Chương 107: Chương 107: Tiễn khách Chương 108: Chương 108: Yên tĩnh hơn hẳn Chương 109: Chương 109: Tham gia cuộc thi Chương 110: Chương 110: Thất vọng Chương 111: Chương 111: Thi lại Chương 112: Chương 112: Bỏ phiếu Chương 113: Chương 113: Tố cáo Chương 114: Chương 114: Chia hoa hồng Chương 115: Chương 115: Chia hoa hồng -2 Chương 116: Chương 116: Đến nơi Chương 117: Chương 117: Nấu cơm Chương 118: Chương 118: Nhà mới Chương 119: Chương 119: Dọn dẹp xong xuôi Chương 120: Chương 120: Xin lỗi Chương 121: Chương 121: Cắt giấy dán cửa sổ Chương 122: Chương 122: Tráng bánh chiên rán (bánh tráng) Chương 123: Chương 123: Bất ngờ Chương 124: Chương 124: Đến nơi Chương 125: Chương 125: Nỗi nhớ Chương 126: Chương 126: Làm khách Chương 127: Chương 127: Ăn tết Chương 128: Chương 128: Biểu diễn văn nghệ Chương 129: Chương 129: Bơi mùa đông Chương 130: Chương 130: Hương vị mùa xuân Chương 131: Chương 131: Trách nhiệm Chương 132: Chương 132: Sinh nở Chương 133: Chương 133: Em bé Chương 134: Chương 134: Ấm áp Chương 135: Chương 135: Niềm vui Chương 136: Chương 136: Về nhà Chương 137: Chương 137: Kẹo hỷ Chương 138: Chương 138: Làm bố Chương 139: Chương 139: Gội đầu Chương 140: Chương 140: Đầy tháng Chương 141: Chương 141: Đi dạo Chương 142: Chương 142: Giúp chụp ảnh Chương 143: Chương 143: Hợp tác Chương 144: Chương 144: Tình cờ gặp gỡ Chương 145: Chương 145: Hôn sự Chương 146: Chương 146: Mẹ Chương 147: Chương 147: Học tập Chương 148: Chương 148: Kỳ thi Chương 149: Chương 149: Kết thúc Chương 150: Chương 150: Về đến nhà Chương 151: Chương 151: Giấy báo nhập học Chương 152: Chương 152: Khai giảng Chương 153: Chương 153: Mua nhà Chương 154: Chương 154: Đại kết cục