Chương 108
Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 108

Một ngày sau khi Thái tử rời kinh, bên phía Thập Cửu và Trọng Hủ truyền đến tin tức.

Quả nhiên đúng như Vệ Trăn đã đoán, nửa đường có người tới cướp Ngụy Hằng, bởi vì đã có chuẩn bị từ trước nên cản được một lần, nhưng đội ngũ áp giải lại bị buộc phải đi vòng sang tuyến đường xa hơn, mà ngay đêm qua, xuất hiện một nhóm người áo đen tới cướp Ngụy Hằng đi.

Thố Thập Cửu và Trọng Hủ đang truy tìm.

Ngụy Hằng chạy án, tội cấu kết với tội phạm buôn lậu muối cũng được chứng thực, Đại lý tự lập tức báo tin cho phủ Quận chúa.

Vệ Trăn ăn bữa sáng xong thì tới Đại lý tự.

Nếu như đúng như bọn họ phỏng đoán, người đứng sau lưng Ngụy gia là hoàng thất tiền triều, vậy thì Ngụy gia biết bao nhiêu về chuyện này?

Nhưng bây giờ Ngụy Hằng đã rơi vào tay người kia, Ngụy gia càng sẽ không mở miệng.

Vả lại nếu thật sự là thế lực tiền triều lưu lại, người Ngụy gia ở Đại lý tự cũng không phải là tuyệt đối an toàn, nói không chừng một ngày nào đó, bọn họ sẽ lặng yên không một tiếng động chết trong ngục.

Trước lúc này, nàng phải đi xác định một chuyện.

Vẫn là Thiếu khanh Địch Minh ra đón Vệ Trăn, dẫn nàng tới ngoài phòng giam giam giữ người Ngụy gia.

Lần này không cố ý sửa sang dung nhan lại giúp bọn họ, có thể thấy bọn họ vô cùng chật vật, áo tù trên người bị máu tươi nhuộm đỏ, thoi thóp nằm trong góc phòng.

"Không hề nói gì?"

Trong mắt Địch Minh lóe lên vẻ phức tạp: "Gần như đã dùng hết thủ đoạn, bọn họ đều cắn chết nói không biết, cũng không dám ra tay quá nặng."

Sợ g**t ch*t người.

Vệ Trăn nhìn chằm chằm vào người đang nằm không nhúc nhích bên trong một lúc khá lâu, nói với Địch Minh: "Ta có thể nói mấy câu với bọn họ không?"

Địch Minh gật đầu: "Có thể."

Ông ấy nói dứt lời, gọi người đến mở cửa phòng giam ra, rồi lùi về cách đó không xa chờ đợi.

Vệ Trăn vào phòng giam của Kiều thị và Ngụy Ngưng trước, nghe được động tĩnh, hai người đang nằm trên đống rơm rạ nhẹ nhàng giật giật.

Thấy là Vệ Trăn, ánh mắt hai người đều sáng lên, Kiều thị phí sức vươn tay: "Niên Niên..."

Ngụy Ngưng nhìn chằm chằm Vệ Trăn, không nói gì.

Sắp một tháng, bọn họ ở chỗ này nhận hết hình phạt, nhưng từ đầu tới cuối nàng chưa từng xuất hiện.

Nàng ta có ngốc cũng đã chậm rãi ý thức được điều gì đó.

E là Vệ Trăn căn bản không muốn cứu bọn họ.

Nhưng nàng ta thật sự không chịu nổi nữa rồi, lúc này nhìn thấy người, trong lòng vẫn khó tránh khỏi sinh ra một chút chờ mong.

Vệ Trăn đến gần hai người, quan sát tỉ mỉ vết thương trên người cả hai, nhìn ra được, thủ đoạn của nơi này cũng không nhẹ nhàng hơn ngục Phụng Kinh.

Nàng đã từng phải chịu, bây giờ bọn họ cũng phải trải qua từng chút một.

Vệ Trăn rút khăn ra đưa tay lau vết máu trên mặt Kiều thị, bình tĩnh nói: "Ngụy phu nhân lại quên rồi, ta là Huyện chúa Nguyên Cẩn."

Động tác của nàng không hề nhẹ, từng cái chạm rơi xuống da thịt Kiều thị như dao cứa, khiến bà ta đau đến nhăn nhó.

"Huyện chúa..."

"Ta mang đến cho ngươi hai tin tức." Vệ Trăn thu tay lại, không nhanh không chậm nói: "Một tin tốt, một tin xấu."

Lúc Kiều thị nghe được mấy chữ tin tức tốt, cố gắng chống người dậy, nhìn Vệ Trăn đầy mong đợi.

"Tin tức xấu là Ngụy Hằng chạy án, tội danh đã được chứng thực."

Lúc Vệ Trăn nói lời này có cẩn thận quan sát sắc mặt của Kiều thị và Ngụy Ngưng, quả nhiên, vẻ mặt hai người không có gì thay đổi, giống như là sớm đã đoán trước.

Vệ Trăn nhếch môi, tiếp tục nói: "Tin tức tốt là, ta nhận người thân trở về nhà, bệ hạ đại xá thiên hạ."

Lần này, rốt cục Ngụy Ngưng cũng có động tác, nàng ta đỡ tường nửa ngồi dậy, chăm chú nhìn Vệ Trăn, vô cùng vui mừng: "Thật chứ?"

Kiều thị cũng không khỏi đưa tay níu lấy ống tay áo Vệ Trăn: "Thật sao? Chúng ta có thể rời đi nơi này không?"

Vệ Trăn cúi đầu nhìn ống tay áo đang bị bà ta nắm lấy, máu trên người Kiều thị dính lên đó, nàng khẽ nhíu mày, Kiều thị lập tức vội vàng buông nàng ra: "Xin lỗi, ta không cố ý."

"Niên... Huyện chúa, ngươi tới dẫn chúng ta rời đi, đúng không?"

Vệ Trăn nhíu mày, nói: "Nhưng người còn chưa định tội không nằm trong diện được đặc xá. Nếu Ngụy phu nhân muốn ra ngoài, không bằng thành thật khai báo chuyện năm đó, các người đã làm thế nào để đưa ta ra khỏi Phật đường. Một khi tội danh xác lập, tự nhiên sẽ được đại xá.”

Kiều thị bị ngày ngày giày vò, thật sự không chịu được, không chút suy nghĩ nói: "Nhận, chúng ta nhận!"

"Là ta, là ta đến chùa Hương Sơn ôm ngươi đi, không phải là nhặt trên đường."

"Mẫu thân..." Ngụy Ngưng muốn ngăn cản, nhưng toàn thân nàng ta thực sự không có sức lực, đừng nói nhào tới, nói một câu cũng tốn sức.

Vệ Trăn nhìn Ngụy Ngưng, tiếp tục nói: "Là người phương nào sai sử ngươi làm?"

Con ngươi Ngụy Ngưng chấn động, tiếng nói hơi chói tai: "Mẫu thân!"

Nhưng lần này, cho dù Ngụy Ngưng không nhắc nhở, Kiều thị c*̃ng không trả lời, bà ta rất rõ ràng, bà ta tuyệt đối không được nói cái tên đó ra.

Nếu không, con của bà ta sẽ chết.

"Không ai sai khiến." Kiều thị lắc đầu: "Là một tay ta làm, không ai sai khiến, đủ để định tội rồi chứ? Huyện chúa, bảo bọn họ nhanh chóng định tội, thả chúng ta ra ngoài có được không?"

Không đợi Vệ Trăn mở miệng, lại nghe Ngụy Ngưng nói: "Mẫu thân, người còn chưa nhận ra à, nàng ta căn bản không muốn cứu chúng ta."

Kiều thị khẽ giật mình, sốt ruột hoảng hốt nhìn về phía Vệ Trăn, vội vàng nói: "Huyện chúa, muội muội con... Ngưng Nhi bị thương nặng quá, nó ăn nói hàm hồ, con rộng lượng, đừng có so đo với nó..."

Vệ Trăn không chờ bà ta nói hết lời đã đứng lên đi về phía Ngụy Ngưng, nàng đứng trên cao cụp mắt nhìn nàng ta nửa ngày, mới ngồi xuống, khẽ cười, xích lại gần nàng ta rồi nói: "Ngươi muốn bảo vệ Thẩm Lăng, nhưng hắn ta có từng đặt ngươi ở trong lòng không?"

Nàng vừa nói vừa chú ý vẻ mặt của Ngụy Ngưng, quả nhiên, khi nghe đến hai chữ Thẩm Lăng, Ngụy Ngưng thoáng khựng người, sau đó nàng ta bỗng nhiên nhìn về phía Vệ Trăn: "Sao ngươi lại biết..."

Nàng ta đột nhiên ngừng lại, trừng mắt nhìn Vệ Trăn: "Ngươi đang thăm dò ta."

Vệ Trăn khẽ thở dài.

Cuối cùng, tia hy vọng mong manh trong lòng nàng cũng tắt lịm."Sao ta lại biết à?"

Ngụy Ngưng nhìn chằm chằm nàng không lên tiếng.

"Thẩm Lăng sắp thành hôn."

Mắt Ngụy Ngưng bỗng đỏ lên, nhanh chóng quay đầu sang chỗ khác.

Vệ Trăn im lặng thở dài.

Ngay từ đầu nàng đã không trông cậy vào có thể cạy ra được manh mối gì từ trong miệng bọn họ, dù sao thì, Ngụy Hằng còn đang ở bên ngoài.

Ngụy gia bọn họ vẫn còn hy vọng.

Cho nên nàng bảo Địch Minh thẩm vấn nghiêm khắc, sau khi bị tra tấn dã man, tính cảnh giác và cảm xúc của bọn họ đều sẽ hạ xuống thấp nhất, lúc này, nàng chỉ cần thử nói ra cái tên đó một lần, là có thể biết rốt cuộc người kia có phải là Thẩm Lăng hay không.

Phản ứng của Ngụy Ngưng và Kiều thị đều nói cho nàng, người đứng sau bọn họ, là Thẩm Lăng.

Sau khi xác định điểm này, Vệ Trăn cảm thấy không cần hỏi thêm gì nữa, nàng không có ý định thăm dò thân phận của Thẩm Lăng.

Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, nếu bất cẩn bị Thẩm Lăng biết bọn họ đã hoài nghi thân phận của hắn ta, sau đó chắc chắn hắn ta sẽ vô cùng cẩn thận, kể từ đó, muốn tìm chứng cứ sẽ càng gian nan.

Nàng cũng không trông cậy chỉ bằng chuyện lần này của Ngụy gia là có thể kéo Thẩm Lăng xuống.

"Ta không lừa các ngươi, thật sự có đại xá."

Vệ Trăn cụp mắt nhìn Ngụy Ngưng, chậm rãi nói.

Ngụy Ngưng ngước mắt nhìn nàng.

Trực giác của nàng ta nói cho nàng ta, nàng còn có câu tiếp theo.

"Chỉ tiếc, các ngươi đã bỏ lỡ." Vệ Trăn không nhanh không chậm nói: "Đại xá vào một tháng trước, ai bảo lúc ấy các ngươi không chịu nhận tội chứ?"

Trong mắt Ngụy Ngưng chứa đầy hận thù ngập trời, nàng ta muốn nhào tới, nhưng bởi vì bị đói và bị thương quá nặng, ngã nhào trên đất, cực kỳ chật vật: "Vệ Trăn! Ngươi cố ý! Là ngươi bảo chúng ta không nhận tội!"

Vệ Trăn rút lại bàn chân đi giày thêu bị Ngụy Ngưng đụng phải, ghét bỏ cau mày nói: "Ngươi làm bẩn trân châu trên giày của ta rồi."

Ngụy Ngưng cúi đầu nhìn về phía kia đôi giày thêu khảm trân châu vô cùng lộng lẫy kia, hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Tại sao?

Tại sao chuyện như vậy vẫn xảy ra?

Rốt cuộc thì sao họ lại đi đến một bước này?

"Khi đó ta bảo các ngươi nhận tội, các ngươi sẽ nhận ư?" Vệ Trăn lui về sau một bước: "Các ngươi vẫn sẽ không, với lại, sao ta có thể để các ngươi được đặc xá chứ?”

"Ta chỉ muốn, nhìn các ngươi bị lăng trì."

Kiều thị hoảng sợ nhìn Vệ Trăn: "Huyện chúa... Không, đừng… Tại sao..."

Vệ Trăn nhìn chằm chằm vào Ngụy Ngưng, cười nói: "Tại sao? Tại sao chính các ngươi không rõ à?"

"Muốn ta nhắc nhở không?"

Vệ Trăn liếc mắt nhìn một phòng giam khác trong góc, nàng nói với âm lượng mà chỉ có mấy người bọn họ nghe thấy được: "Con mèo bị ngươi dìm chết kia, kế hoạch ở đình Hòe Sơn là giết Tề Vân Hàm rồi vu oan cho ta, lúc ở núi Thu Vụ cũng lại cùng kế cũ muốn hãm hại ta mang tiếng giết người vì tình, lần ở viện Hạnh Hòa thì lại muốn giết ta rồi đổ lên đầu Tề gia. Các ngươi thật sự cho rằng tất cả những chuyện các ngươi làm đều không có một chút sơ hở nào sao?"

Vệ Trăn dứt lời, sắc mặt mấy người Ngụy gia đã hoàn toàn trắng bệch, qua rất lâu sau mới truyền đến giọng nói thều thào như có như không của Ngụy Văn Hồng: "Ngươi biết từ khi nào?"

Vệ Trăn cong môi, xuyên thấu qua song sắt phòng giam nhìn về phía người đầy vết máu kia, nói: "Các ngươi cảm thấy Xuân Lai chết thế nào? Bị sói cắn chết?"

"Ngu xuẩn."

"Ả bị ta tự tay g**t ch*t, một dao đâm vào tim, tắt thở ngay lập tức."

Trong ánh mắt mấy người Ngụy gia nhìn Vệ Trăn đã không chỉ có hận ý, còn có khiếp sợ, có kinh ngạc.

"Ngươi đã biết từ sớm, vậy mà sau đó vẫn diễn kịch với chúng ta?!" Ngụy Ngưng phẫn nộ nói.

Vệ Trăn ung dung nhìn về phía nàng ta: "Các ngươi diễn kịch với ta mười sáu năm, ta mới chỉ diễn với các ngươi mấy tháng, không được à?"

"Thế nào, chỉ cho các ngươi tính kế ta, không cho phép ta phản kích? Đây là đạo lý gì thế?"

Vệ Trăn nhìn ánh mắt hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng của mấy người Ngụy gia, tiếp tục nói: "Tài nghệ không bằng người, thì phải chịu thua thôi."

Giống như nàng kiếp trước, không phải cuối cùng cũng nản lòng thoái chí nhận thua, một lòng tìm chết sao?

Vệ Trăn nói đến đây, lại nhìn về phía Ngụy Văn Hồng, khẽ cười, nói: "Đúng rồi, có một chuyện còn chưa nói cho các ngươi."

"Thang Trình được đại xá, lần trước sau khi ta tới gặp các ngươi, hắn đã được đặc xá ra ngoài rồi."

Nhìn chằm chằm vào đôi mắt như muốn nứt ra của Ngụy Văn Hồng, Vệ Trăn tiếp tục nói: "Hẳn ngươi cũng biết Thang Trình là ai đúng không, hắn đổi về họ của mẫu thân hắn, tự lập môn hộ, hộ tịch của Ngô di nương và Ngụy Uyển đều đã chuyển sang hắn, còn nữa..."

"Bệ hạ nể tình chuyện xảy ra có nguyên nhân, miễn xá tội của hắn, khôi phục chức quan cho hắn, cho hắn quay về viện Hàn Lâm."

Môi Ngụy Văn Hồng mấp máy, có lẽ là giận quá, một ngụm máu phun tung toé ra ngoài.

"Phụ thân!"

Ngụy Ngưng vội vã gọi, trừng mắt về phía Vệ Trăn: "Ngươi ngậm miệng!"

Vệ Trăn nhướng mày: "Ngươi có tư cách gì bảo ta ngậm miệng?"

"Các ngươi nói, nếu như Thẩm Lăng biết các ngươi khai tên hắn ta ra, hắn ta sẽ làm gì Ngụy Hằng?"

Kiều thị bỗng dưng thét lên: "Đừng!"

Vệ Trăn liếc bà ta một cái, cười như không cười nói: "Là hắn ta thật à."

Kiều thị tự biết nói lỡ, vẻ mặt lập tức trở nên kinh hoàng.

Ý cười trên khóe môi Vệ Trăn dần tan đi, nàng không để ý tới sự ngăn cản vô dụng của Kiều thị, đi đến cửa phòng giam, cất giọng nói: "Địch đại nhân."

Địch Minh nghe tiếng đi tới: "Huyện chúa."

Vệ Trăn nghiêng đầu nhìn về phía Kiều thị đang bối rối lo lắng, chậm rãi mở miệng: "Bọn họ khai rồi."

Địch Minh ngẩn người tại chỗ.

Mấy người này được bọn họ chăm sóc đặc biệt, bị thẩm vấn nghiêm khắc như vậy mà vẫn cắn răng ngậm miệng, hiện tại lại dễ dàng khai như vậy?!

"Kiều thị nói, năm đó là bà ta tới chùa Hương Sơn trộm ta đi, mà người đứng sau lưng sai khiến bà ta là…”

Địch Minh nín thở tập trung, theo ánh mắt Vệ Trăn nhìn về phía phụ nhân đang liều mạng lắc đầu.

"Thẩm Lăng."

Địch Minh làm sao c*̃ng không nghĩ tới, ông ấy lại nghe được cái tên này, nhất thời có chút thất thần: "Ai cơ?!"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (247)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155: Hoàn chính văn Chương 156: Chương 156: Ngoại truyện: Thắng ta, ta trả lại lệnh phù Quân Lãng. Chương 157: Chương 157: Trăn Trăn Chương 158: Chương 158: Trăn Trăn Chương 159: Chương 159: Trăn Trăn Chương 160: Chương 160: Trăn Trăn Chương 161: Chương 161: Trăn Trăn và Tô Vãn Đường Chương 162: Chương 162: Tô Vãn Đường / Tề Vân Mộc Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164: Tô Vãn Đường / Tề Vân Mộc Chương 165: Chương 165: Tô Vãn Đường / Tề Vân Mộc Chương 166: Chương 166: Tề Vân Hàm, Tống Hoài đại hôn. Chương 167: Chương 167: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 168: Chương 168: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 169: Chương 169: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 170: Chương 170: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 171: Chương 171: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 172: Chương 172: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 173: Chương 173: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 174: Chương 174: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 175: Chương 175: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 176: Chương 176: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 177: Chương 177: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 178: Chương 178: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 179: Chương 179: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 180: Chương 180: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 181: Chương 181: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 182: Chương 182: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 183: Chương 183: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 184: Chương 184: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 185: Chương 185: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 186: Chương 186: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 187: Chương 187: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 188: Chương 188: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 189: Chương 189: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 190: Chương 190: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 191: Chương 191: Chuyến đi đến Đông Nhữ (Cuối) Chương 192: Chương 192: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 193: Chương 193: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 194: Chương 194: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 195: Chương 195: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 196: Chương 196: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 197: Chương 197: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 198: Chương 198: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 199: Chương 199: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 200: Chương 200: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 201: Chương 201: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 202: Chương 202: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 203: Chương 203: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 204: Chương 204: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 205: Chương 205: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 206: Chương 206: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 207: Chương 207: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 208: Chương 208: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 209: Chương 209: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 210: Chương 210: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 211: Chương 211: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 212: Chương 212: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 213: Chương 213: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 214: Chương 214: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 215: Chương 215: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 216: Chương 216: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 217: Chương 217: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 218: Chương 218: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 219: Chương 219: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 220: Chương 220: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 221: Chương 221: Tô Vãn Đường, Chử Vân Chương 222: Chương 222: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 223: Chương 223: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 224: Chương 224: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 225: Chương 225: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc (phần cuối) Chương 226: Chương 226: Rất nhiều người Chương 227: Chương 227: Rất nhiều người Chương 228: Chương 228: Tô Chẩm Đường, Chử Vân Chương 229: Chương 229: Rất nhiều người Chương 230: Chương 230: Rất nhiều người Chương 231: Chương 231: Biệt ly Chương 232: Chương 232: Tiểu thái tôn Chương 233: Chương 233: Tiểu quận chúa ra đời Chương 234: Chương 234: Gặp lại nhau Chương 235: Chương 235: Tiệc trà nhỏ ở Đông cung Chương 236: Chương 236: Lần đầu gặp gỡ Chương 237: Chương 237: A huynh/a đệ của ngươi không đẹp bằng a đệ/ a huynh của ta Chương 238: Chương 238: Tiểu thái tôn, Vương thế tử Chương 239: Chương 239: Bắt cá Chương 240: Chương 240: Tạm biệt Chương 241: Chương 241: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 242: Chương 242: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 243: Chương 243: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 244: Chương 244: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 245: Chương 245: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 246: Chương 246: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 247: Chương 247: Trăn Trăn thuở nhỏ (Hoàn toàn văn)