Chương 109
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa

Chương 109

Chương 109: Thái Tử Phi

 

Nam Cung Kỳ có chút hoảng, sợ quan viên kia nói lung tung liên lụy đến hắn, nhưng lại sợ phái người đi diệt khẩu sẽ bị bắt được nhược điểm, cân nhắc trước sau, cuối cùng quyết định xuống tay, kết quả quan viên kia biết mình trở thành quân cờ bị vứt bỏ, đem hết những thứ mình biết nói ra hết, tuy rằng không tra ra được đến đầu hắn, nhưng trong tay đối phương nắm giữ không ít thế lực hắn đã bồi dưỡng nhiều năm, thế lực này cũng bởi vì liên quan đến vụ ám sát Thái Tử mà tan rã!

 

Nam Cung Kỳ đau lòng không thôi, càng thêm ghen ghét Cố Thanh Yến. Tiền triều tạm thời không thể động, Nam Cung Kỳ đành phải đặt hết sự chú ý lên người Liễu Vân Khê.

 

Liễu Vân Khê từ khi tiến cung, đến mặt Hoàng Hậu nương nương cũng chưa gặp qua, ngày qua ngày dựa theo yêu cầu của ma ma giáo dưỡng thực hiện đủ loại bài tập, khổ không nói nổi lại vô cùng nhàm chán.

 

Thái độ của Thái Tử làm lòng ả không yên, từ khi bắt ả tiến cung rồi hờ hững đặt ả qua một bên, Liễu Vân Khê cảm thấy đã xấu hổ còn ủy khuất, đặc biệt là những cung nữ đó nhìn ả bằng ánh mắt đánh giá sau lại lại chê cười ả, làm ả bực bội nhưng lại không thể than phiền.

 

Lúc này ả mới hiểu rõ, ân sủng của Thái Tử đối với ả có bao nhiêu quan trọng!

 

Liễu Vân Khê trong lòng bất ổn, không khỏi phỏng đoán Thái Tử có phải đã coi trọng nữ nhân khác rồi không.

 

Một ngày Liễu Vân Khê ở Khôn Ninh Cung ngắm hoa trong hoa viên nhỏ, trùng hợp thấy Cố Thanh Yến mang theo thị vệ đi ngang qua từ phía xa.

 

Dưới ánh mặt trời chói chang, Thái Tử mặc một thân màu vàng ánh đỏ thêu rồng bốn móng khuôn mặt đẹp như quan ngọc, khóe mắt đuôi mày thiếu niên tràn đầy anh khí đặc biệt, đôi con ngươi cậu sạch sẽ linh động, khóe môi đỏ ngậm ý cười ôn hòa, cao quý mà ưu nhã.

 

Thái Tử từ nhỏ đã được khen là kế thừa tất cả ưu điểm của Hoàng Đế và Hoàng Hậu về dung mạo, không chỉ có vẻ ngoài xuất chúng, tính cách cũng rất được Hoàng Thượng và Hoàng Hậu yêu thích. Trong triều đại thần cũng phần lớn hướng về Thái tử, không một ai hoài nghi địa vị của cậu sẽ bị lung lay trong tương lai.

 

So sánh trên dưới, bất kể là thân phận, khí chất, dung mạo, Tam hoàng tử đều khó có thể so sánh với Thái Tử, thậm chí thâm tình mà Thái Tử biểu hiện ra bên ngoài trước đây, cũng khiến người rất khó mà không động lòng với cậu, chẳng qua trước đó Liễu Vân Khê đã đặt trái tim lên người Tam hoàng tử.

 

Nhìn dung mạo khí độ Thái tử càng ngày càng xuất chúng, sắc mặt Liễu Vân Khê dần dần trở nên mơ hồ.

 

Vì sao người cứu ả lần đó không phải Thái tử? Nếu là Thái tử, ả nhất định sẽ rung động với Thái tử trước!

 

Tam hoàng tử tuy rằng xuất chúng, nhưng so với Thái Tử vẫn kém một bậc, nếu ngay từ đầu người ả yêu là Thái Tử, giờ khắc này cũng sẽ không khó xử và ủy khuất như vậy.

 

Mà gần nhất thái độ của Thái Tử đối với ả rất khác trước...... Rốt cuộc là tại sao?

 

Tình cảm đậm sâu Thái Tử đã từng dành cho ả, giống như hoàn toàn biến mất, điều này làm ả cảm giác thập phần bất an. Nếu không giáp mặt Thái tử hỏi rõ ràng, ả sợ là nuốt không trôi.

 

Liễu Vân Khê rất muốn biết đáp án, cho nên mặc kệ ma ma giáo dưỡng ma ma dạy dỗ trực tiếp chạy đến trước mặt Cố Thanh Yến.

 

Cố Thanh Yến tất nhiên có thể cảm nhận được ánh mắt kinh ngạc và vui sướng của Liễu Vân Khê, nhưng cậu vẫn không quay đầu lại, thẳng đến khi Liễu Vân Khê không màng phép tắc, thở hổn hển đuổi theo.

 

"Thái Tử điện hạ!"

 

Dường như lúc này Cố Thanh Yến mới chú ý tới Liễu Vân Khê, kinh ngạc và vui mừng quay đầu lại.

 

"Vân......" Cậu khựng lại, mau chóng sửa miệng, duy trì khoảng cách với Liễu Vân Khê, nho nhã lễ độ đáp: "Liễu cô nương."

 

"Tham kiến Thái Tử điện hạ." Liễu Vân Khê chỉnh đốn lại dáng vẻ, động tác lả lướt hành lễ.

 

Cố Thanh Yến giả vờ duỗi tay đỡ ả, lại như nghĩ đến gì đó nhanh chóng thu tay lại, ôn hòa nói: "Không cần đa lễ."

 

Khác thường của cậu được Liễu Vân Khê thu hết vào đáy mắt, trong lòng suy nghĩ rất nhiều, trên mặt lại ôn ôn nhu nhu nói: "Tạ Thái Tử điện hạ."

 

Cố Thanh Yến ho nhẹ một tiếng: "Ở trong cung sống có quen không?"

 

"Hồi Thái Tử điện hạ, thần nữ hết thảy đều tốt, chỉ là nghe nói Thái Tử điện hạ bị ám sát......" Vẻ lo lắng quan tâm biểu hiện ra đúng lúc, đôi mắt hạnh của Liễu Vân Khê nhìn thẳng Cố Thanh Yến, hơi ủy khuất nói, "Thần nữ không thể liên lạc được với điện hạ, trong lòng lo lắng khôn xiết."

 

Cố Thanh Yến tức khắc lộ ra vẻ cảm động: "Vân Khê......"

 

Như là cầm lòng không đậu, Cố Thanh Yến duỗi tay bắt lấy bàn tay mềm mại của Liễu Vân Khê, ôn nhu nói: "Phụ hoàng không đồng ý hôn sự của chúng ta, ta vẫn đang nỗ lực tranh đấu......"

 

"Trong khoảng thời gian này ta sợ là không thể tùy tiện gặp nàng, nàng ngoan ngoãn ở lại trong cung, tận dụng mọi khả năng bồi mẫu hậu. Mẫu hậu thích những tiểu thư khuê các ôn nhu hào phóng, tri thư đạt lý, nàng học tốt quy củ, mẫu hậu nhất định sẽ thích nàng."

 

Liễu Vân Khê ngạc nhiên trong lòng.

 

Thì ra là thế! Hoàng Đế không đồng ý Thái Tử nạp ả làm phi, Thái Tử điện hạ đành phải cố gắng lập công, mà Hoàng Hậu cũng không hoàn toàn thích ả, vì để tốt cho ả, gần đây Thái Tử mới duy trì khoảng cách với ả......

 

Liễu Vân Khê có chút cảm động, nhưng cũng sốt ruột, Đế Hậu đều không đồng ý lập ả làm Thái Tử Phi, vậy phải làm sao cho tốt?

 

"Vân Khê nàng yên tâm, cuộc đời này của ta không phải nàng thì không cưới, nàng chờ thêm một chút, ta nhất định sẽ khiến phụ hoàng buông tay, để nàng danh chính ngôn thuận vào Đông Cung!"

 

Lời này của Cố Thanh Yến làm Liễu Vân Khê thở phào nhẹ nhõm, ả trở tay nắm lấy tay Cố Thanh Yến, tình ý miên man: "Vân Khê đã biết, vất vả cho Điện Hạ, Vân Khê chờ ngài."

 

Cố Thanh Yến vỗ vỗ mu bàn tay ả, lưu luyến không rời nhìn ả rất lâu mới buông tay xoay người rời đi.

 

"Tiểu thư, người có thể yên tâm rồi chứ?"

 

Chờ Cố Thanh Yến đi xa, nha hoàn bên cạnh Liễu Vân Khê nhịn không được mở miệng hỏi. Quả nhiên Thái Tử đối với tiểu thư vẫn nhất vãng tình thâm như cũ, làm khó tiểu thư đã nhiều ngày qua bởi vì Thái Tử đột nhiên lãnh đạm mà cuộc sống không yên, hiện tại cuối cùng đã có thể an tâm rồi.

 

Là nha hoàn Liễu Vân Khê tín nhiệm nhất, giữa Thái Tử và Tam hoàng tử, đương nhiên có khuynh hướng chọn Thái Tử, chẳng qua Liễu Vân Khê một lòng với Tam hoàng tử, muốn khuyên cũng khuyên không được, chỉ có thể theo ý ả, cũng hy vọng Thái Tử vĩnh viễn đừng phát hiện tiểu thư nhà mình lén lui tới với Tam hoàng tử.

 

Ả vừa nghĩ đến Tam hoàng tử Nam Cung Kỳ, Nam Cung Kỳ liền xuất hiện. Đối phương đứng cách đó không xa nhìn bên này, hiển nhiên nhìn thấy rất rõ động tác thân mật mắt đi mày lại của Thái Tử và Liễu Vân Khê.

 

"Liễu cô nương."

 

Phía sau bỗng nhiên truyền đến âm thanh mình luôn tâm niệm, Liễu Vân Khê đầu tiên là sửng sốt, sau đó liền vui mừng khôn xiết.

 

Ả vừa quay đầu, lập tức đối diện với đôi mắt ôn nhu ấy, sắc mặt ửng đỏ nói: "Tham kiến Tam hoàng tử điện hạ."

 

Nam Cung Kỳ tiến lên một bước đỡ ả dậy: "Liễu cô nương đa lễ, không qua bao lâu nữa, ta phải gọi nàng một tiếng tẩu tử rồi."

 

Liễu Vân Khê giật mình, vội vàng ngẩng đầu nhìn Nam Cung Kỳ, thấy vẻ mặt hắn không có gì là không vui mới nghiêm túc nhìn vào mắt hắn nói: "Gả cho Hoàng tử thì là vương phi, gả cho Thái tử đó là Thái Tử Phi, lấy chồng theo chồng lấy chó theo chó mà thôi."

 

Ý tứ biểu đạt rất trắng trợn, Nam Cung Kỳ mỉm cười: "Liễu cô nương quốc sắc thiên hương, đương nhiên xứng đáng làm Thái Tử Phi"

 

Liễu Vân Khê cắn cắn môi, không nói tiếp.

 

Nơi này không tiện nói chuyện, cũng sợ nói gì đó không nên nói lọt đến tai Hoàng Hậu, Nam Cung Kỳ nhìn sâu vào mắt Liễu Vân Khê, sau đó đi tiếp về phía trước, đi đến cung Hoàng Hậu thỉnh an.

 

Liễu Vân Khê cầm tờ giấy Nam Cung Kỳ nhét vào tay mình, trong lòng bỗng nhiên không còn kích động nữa.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (227)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227: Hoàn chính văn