Chương 11
Khi Anh Quay Đầu Vì Em

Chương 11: Không sao đâu, bảo bối.

Con đường núi này là lối tắt duy nhất để đi ra ngoài, bên đường có một tấm biển sắt gỉ sét trơ trọi, hai bên cỏ dại mọc um tùm.
Khi họ đến, vừa kịp chuyến xe buýt nhỏ, đến thị trấn bên cạnh thì các cửa hàng cũng nhiều hơn.
Cố Ngữ Chân nhìn thấy trung tâm thương mại phía trước: 
“Chúng ta đi trung tâm thương mại phía trước nhé.”
Hoàng Dân có chút khó hiểu, nhìn dãy cửa hàng ven đường: 
“Không phải là định mua quần áo sao?”
Cố Ngữ Chân nhìn quần áo trên quầy hàng: 
“Anh ấy không quen mặc mấy đồ này.”
Lý Thiệp đi tới gần, thấy bọn họ dừng trước quầy hàng này, tưởng sẽ mua ở đây.
Anh bước tới cầm một cái áo trên sạp lên xem, cũng chẳng quan tâm đến chất liệu có tốt không, tùy tiện hỏi: “Một cái bao nhiêu?”
Ông chủ đang ngồi lim dim trước quầy, phe phẩy quạt mo: 
“Hai cái hai mươi tệ.”
Lý Thiệp tưởng mình nghe nhầm: 
“Hai mươi?”
Ông chủ lười nhác hô lên: 
“Đúng thế, mua nhiều thì mười lăm hai cái.”
Lý Thiệp ngạc nhiên đến mức không thể tin nổi: 
“Cái này… là để người mặc à?”
Ông chủ nghe vậy, buồn ngủ cũng tỉnh luôn.
Cố Ngữ Chân sợ bị ông chủ rượt đánh, vội kéo anh đi: “Đi xem ở trung tâm thương mại phía trước.”
Lý Thiệp cũng không nói gì thêm, có trung tâm thương mại thì càng tốt, chứ quần áo hai mươi tệ một đôi, cả đời anh chưa từng mặc bao giờ.
Cố Ngữ Chân dẫn họ đến trung tâm thương mại, bắt đầu nghiêm túc chọn quần áo cho anh, ngược lại Lý Thiệp chẳng có gì để làm, nhàn rỗi đi dạo loanh quanh.
Dù đã chia tay một năm, nhưng một vài kiểu ở bên nhau dường như vẫn chưa thay đổi, như thể đã trở thành thói quen.
Cố Ngữ Chân chọn xong áo thì chọn quần, quần áo của anh dễ chọn, bản thân anh vốn là “móc áo di động”, mặc gì cũng đẹp, chỉ cần ba màu đen, trắng, xám là đủ rồi.
Nhưng đang chọn thì cô lại nhìn trúng một cái áo màu hồng xám, tiện tay cầm lên.
Lý Thiệp đứng bên cạnh chậm rãi nói: 
“Đừng lấy màu hồng.”
Cố Ngữ Chân không nỡ bỏ xuống, tròn mắt nhìn anh: “Nhưng màu này đẹp mà.”
Lý Thiệp nhìn cô một lúc lâu. Cũng không nói gì nữa, tùy cô muốn mua thì mua.
Lúc Lý Thiệp đi cà thẻ thanh toán, Cố Ngữ Chân lại xem thêm mấy món đồ dùng cá nhân như đồ vệ sinh cá nhân, cả thắt lưng, những thứ có thể nghĩ tới đều mua đủ cả.
Hoàng Dân cảm thấy có chút lạ, không nhịn được mà hỏi: 
“Chân Chân, cậu hình như rất thân với vị khách của ông Lưu.”
Cố Ngữ Chân đang chọn thắt lưng, nghe vậy khựng lại một chút, đặt cái thắt lưng trong tay xuống: 
“Tôi và anh ấy quen nhau, từng là bạn học cũ.”
Hoàng Dân ngẩn người một chút, nhìn Lý Thiệp đang đứng ở đằng xa, lại quay sang nhìn cô: 
“Bảo sao hai người không nói chuyện nhiều, nhưng lại có cảm giác rất quen thuộc.”
Cố Ngữ Chân nghe vậy không nói gì.
Trên đường quay về, Hoàng Dân rất im lặng, không còn chủ động bắt chuyện nữa.
Cố Ngữ Chân cũng không có tâm trạng để nói chuyện, còn Lý Thiệp thì vốn chẳng để tâm, bản thân anh cũng lười duy trì không khí xã giao.
Ba người im lặng suốt cả đoạn đường quay về, nhưng lại không bắt kịp chuyến xe buýt nhỏ, lúc từ thị trấn bên kia trở lại thì trời đã hơi tối.
Chỗ này xung quanh chẳng có làng xóm hay cửa tiệm gì cả, chỉ có đi bộ băng qua đường núi mới về được thị trấn.
Đường núi toàn dốc, vậy mà Lý Thiệp vẫn đi như đang dạo chơi, chẳng có chút mệt mỏi nào.
Hoàng Dân tuy có mệt nhưng tốc độ vẫn ổn, chỉ có Cố Ngữ Chân là hơi đuối sức, bước chân chậm lại rất nhiều.
Lý Thiệp đi trước rồi dừng lại đợi họ.
Hoàng Dân nghiến răng tăng tốc đi lên, nhìn sắc trời có vẻ lo lắng, quay đầu lại nhắc:
“Trời sắp tối rồi, trời tối mà xuống núi thì nguy hiểm, chúng ta nên tăng tốc thôi.”
Cố Ngữ Chân thở hổn hển:
“Được, hai người cứ đi trước, tôi theo kịp mà.”
Lý Thiệp đứng phía trên, nhìn sang Hoàng Dân, hơi nhấc cằm ý bảo cậu ta nên đỡ Cố Ngữ Chân một chút, nhân cơ hội thể hiện.
Nhưng Hoàng Dân vẫn cứ đứng yên, hoàn toàn không ý thức được là nên đưa tay giúp một cái.
Lý Thiệp “chậc” một tiếng, như thể chưa từng thấy ai đi xem mắt mà hờ hững như vậy, lười nói thêm, anh bước xuống thẳng, đưa tay ra:
“Đưa tay cho tôi.”
Đường núi ở đây dốc và trơn, chỉ được lát bằng mấy viên đá vụn, chưa từng được sửa sang gì. Miệng đường núi lại hẹp, chỉ đủ cho một người đi, nếu không dắt nhau thì rất dễ gặp nguy hiểm.
Hoàng Dân nhìn mà toát mồ hôi lạnh:
“Chỗ này đầy rêu trơn lắm, hay là mỗi người đi riêng thì hơn.”
“Không sao, chỉ là một cái rãnh núi nhỏ xíu thôi mà.” Lý Thiệp thản nhiên đáp, nắm lấy cánh tay của Cố Ngữ Chân kéo cô đi lên.
Cố Ngữ Chân bị anh kéo đi lên, đột nhiên cảm thấy có điểm tựa, cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, gần như là được anh kéo lôi đi từng bước một.
Cô sợ anh mệt, vội vã rảo bước theo sát.
Có Lý Thiệp dắt đi, tốc độ nhanh hơn rất nhiều, chẳng mấy chốc đã lên đến đoạn đường dốc xuống.
Đoạn này không cần kéo tay nữa, Lý Thiệp cũng rất đúng lúc buông cánh tay cô ra.
Lên núi thì dễ, xuống núi mới khó. Đế giày của Cố Ngữ Chân vốn đã mỏng, mỗi bước đi như dẫm lên kim nhọn, chân vừa đau vừa mỏi.
Cô bước đi có phần loạng choạng, thì đột nhiên phía sau Hoàng Dân hét toáng lên, nhảy sang một bên:
“Rắn!”
Đúng lúc đó cậu ta đụng mạnh vào Cố Ngữ Chân khiến cô mất thăng bằng, trượt chân hụt bậc, cổ chân bị trẹo, cả người ngã nhào xuống.
May mà Lý Thiệp quay lại kịp, đỡ được cô.
Hoàng Dân vẫn vừa nhảy vừa luồn về phía trước, tránh khỏi bụi cỏ phía sau.
Quả thật có một con rắn nhỏ bằng ngón tay bị làm cho giật mình, đang nhanh chóng uốn mình bò về phía họ.
“Á! Lý Thiệp!” Cố Ngữ Chân nổi cả da gà, chân lại đang trẹo, cô chỉ có thể ôm chặt lấy Lý Thiệp, không dám đặt chân xuống đất.
Lý Thiệp thấy cô vừa sợ vừa nhào vào lòng anh thì bật cười bất đắc dĩ, dỗ dành:
“Không sao đâu, bảo bối, chỉ là rắn cỏ, không có độc.”
Anh đá một cú, con rắn cỏ bị hất bay xuống núi, rồi lập tức ôm lấy eo cô, nhanh chóng bế cô ra khỏi bụi cỏ. Trong lúc vội vàng, anh nói gì đó mà chính anh cũng không nhận ra.
Cố Ngữ Chân gần như đổ toàn bộ sức nặng người lên người anh, sợ đến hồn bay phách lạc, trong đầu toàn là hình ảnh con rắn và tiếng hét của cô, hoàn toàn không nghe rõ anh vừa nói gì.
Hoàng Dân sau khi hoảng loạn qua đi, ánh mắt dần rơi xuống người họ, khựng lại một chút.
Cố Ngữ Chân vừa đặt chân xuống đất, mắt cá chân liền đau nhói tận tim.
Cô nhìn ra xa, con rắn đã không còn thấy bóng dáng, nhưng cô vẫn sợ, mà chân lại đau.
Lý Thiệp cúi người, đưa tay chạm vào mắt cá chân cô:
“Đau không?”
Cố Ngữ Chân rưng rưng nước mắt, khẽ gật đầu, làn da trắng muốt khiến người ta xót xa.
Hoàng Dân không biết gì về chấn thương kiểu này, thấy cô như vậy thì sốt ruột:
“Đều do tôi bất cẩn, xin lỗi nhé, Chân Chân… Cậu còn đi được không?”
Lý Thiệp đỡ cô ngồi xuống gốc cây phía trước:
“Không đi nổi đâu, ngồi nghỉ trước đi.”
Hoàng Dân nhìn con dốc phía trước vừa dốc vừa trơn, mặt đường đầy rêu, lo lắng hỏi:
“Giờ phải làm sao, trời mà tối thì càng nguy hiểm hơn!”
Lý Thiệp nhìn con đường dốc một lát, lại quay đầu nói:
“Hai người đợi ở đây.”
Vừa dứt lời, anh đã quay người đi xuống dốc rất nhanh, chỉ chớp mắt đã biến mất nơi khúc quanh của đường núi.
Trời chiều tối xuống rất nhanh, chỉ chốc lát sau ánh sáng đã dần lịm tắt, xa xa ngay cả lá cây cũng không còn nhìn rõ.
Không lâu sau, mưa bắt đầu lất phất rơi xuống, mặt đất nhanh chóng bị làm ướt.
Trời mưa thì không thể nào đi đường núi được nữa, càng không thể ở lại trên núi vì nhiệt độ hạ thấp, nếu bị ướt và phải qua đêm ở đây thì chắc chắn sẽ bị h* th*n nhiệt.
Hoàng Dân quay đầu nhìn thấy biển cảnh báo không xa, viết rằng: 
“Trên núi có rắn độc, tuyệt đối không được đi đường núi vào ban đêm.”
Cậu ta nhìn về hướng Lý Thiệp rời đi, không có dấu hiệu nào cho thấy anh sẽ quay lại.
Cậu ta bắt đầu sốt ruột, quay sang nhìn Cố Ngữ Chân:
“Bạn học của cậu sẽ không bỏ rơi chúng ta chứ?”
Cố Ngữ Chân nghe vậy thì khựng lại một chút, rồi kiên định đáp:
“Anh ấy sẽ không làm vậy đâu.”
Hoàng Dân vì hoàn cảnh tồi tệ lúc này nên cũng hơi mất bình tĩnh:
“Sao lại không? Cậu ta đi lâu như vậy rồi mà chưa thấy bóng dáng đâu cả!”
Cố Ngữ Chân nhìn xuống dưới núi, giờ thì đã chẳng thấy được con đường xa nữa rồi.
Cô lấy điện thoại ra, bấm gọi cho anh nhưng không có ai nghe máy. Một lúc sau, tín hiệu cũng mất hoàn toàn.
Trong lòng Cố Ngữ Chân đột nhiên trào lên một cảm giác bất an.
Hoàng Dân thấy tình hình như vậy, mà mưa càng lúc càng lớn, liền nói:
“Cậu thấy không, gọi điện không bắt máy, không phải bỏ rơi tụi mình chạy mất rồi thì còn là gì nữa!”
Cậu ta vội lấy điện thoại của mình ra, nhưng cũng không có tín hiệu:
“Xong rồi, người thì chạy mất, đội cứu hộ giờ cũng không gọi được!”
Cố Ngữ Chân bị cậu ta nói đến mức bắt đầu hoảng hốt, chân đau đến mức không đứng nổi:
“Cậu mau xuống núi gọi đội cứu hộ đi.”
Hoàng Dân nghe vậy thì khựng lại, nhìn cô với chút do dự:
“Vậy là cậu sẽ ở đây một mình đấy.”
“Không sao, cậu cứ đi đi, tôi còn điện thoại, có thể dùng làm đèn pin chờ các cậu. Anh ấy chắc chắn sẽ quay lại ngay thôi.”
“Cậu ta đi rồi thì còn quay lại gì nữa? Kiểu thiếu gia nhà giàu như vậy chịu được khổ sao? Kiểu người đó làm gì có kiên nhẫn lo cho người khác?”
Hoàng Dân thấy cô vẫn còn quá ngây thơ thì hơi bực bội, nhưng sau vài giây do dự vẫn gật đầu:
“Được, tôi đi trước, cậu cứ đợi ở đây. Tôi nhất định sẽ quay lại cứu cậu!”
Nói xong, cậu ta đội mưa đi xuống núi, con đường rõ ràng trơn trượt, vừa bước xuống suýt nữa ngã nhào, đành phải đi thật chậm.
Cố Ngữ Chân nhìn cậu ta biến mất khỏi tầm mắt, hai người còn đỡ, giờ chỉ còn lại một mình cô, nói không sợ là nói dối.
Cô lại gọi điện cho Lý Thiệp, lần này kết nối được.
Trái tim cô như được thả xuống, vừa định lên tiếng, thì đầu dây bên kia đột nhiên ngắt máy.
Cố Ngữ Chân sững người, lại gọi thêm lần nữa vẫn bị từ chối cuộc gọi.
Phản ứng của cô bắt đầu chậm lại, đầu óc trống rỗng trong chốc lát.
Gió trên núi gào thét, mưa ngày càng lớn.
Giữa cơn hỗn loạn, trong đầu cô bỗng hiện lên lời Triệu Giai Ấu từng nói:
“Nếu thật sự không phải như vậy, vậy tại sao cậu ta không giải thích, lại để mặc người khác nói như thế về mình?”
“Cậu ta đã bỏ rơi người từng cứu mình để chạy trốn, đó là sự thật không thể thay đổi.”
“Cậu ta vốn dĩ không phải là người mà cậu nhớ đến trong ký ức.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (126)
Chương 1: Chương 1: “Hai người ăn mặc cũng… khá là hợp nhau đấy?” Chương 2: Chương 2: Quên rồi Chương 3: Chương 3: Tôi sao biết được? Chương 4: Chương 4: Cô ấy là lớp phó kỷ luật, ghi tên là chuyện bình thường mà? Chương 5: Chương 5: “Anh ấy không phải bạn trai tôi.” Chương 6: Chương 6: Tìm bạn trai đi. Chương 7: Chương 7: Là em chủ động chia tay trước đó, Cố Ngữ Chân. Chương 8: Chương 8: Anh ấy không phải loại người như vậy. Chương 9: Chương 9: Đau âm ỉ đến mức nghẹt thở Chương 10: Chương 10: “Anh ấy có người mình thật sự rất thích… nhưng không phải tôi.” Chương 11: Chương 11: Không sao đâu, bảo bối. Chương 12: Chương 12: Ôm chặt chân lại. Chương 13: Chương 13: Tỉnh rồi à? Chương 14: Chương 14: Hồi còn học trong trường cậu có to gan như thế này không hả? Chương 15: Chương 15: Hôn không phải là như vậy đâu. Chương 16: Chương 16: Tôi dạy cậu Chương 17: Chương 17: Chạy gì vậy? Chương 18: Chương 18: Xin lỗi Chương 19: Chương 19: Làm nũng Chương 20: Chương 20: Mình đâu có kiểm soát nổi. Chương 21: Chương 21: Tán cũng uổng công Chương 22: Chương 22: Có chút lạ lùng Chương 23: Chương 23: Uổng phí Chương 24: Chương 24: Bị nhốt Chương 25: Chương 25: Nhân tính Chương 26: Chương 26: Có thể khiến tâm trạng anh thay đổi nhanh như vậy e là… chỉ có người đó mới làm được. Chương 27: Chương 27: Nồng nhiệt đến mức như sắp làm thật vậy… Chương 28: Chương 28: Tôi dạy thì tất nhiên tính của tôi. Chương 29: Chương 29: Quấn lấy nhau kịch liệt đến mức nào Chương 30: Chương 30: Em định trả thế nào? Chương 31: Chương 31: Đùa với cô Chương 32: Chương 32: Trước đó rồi, bảo bối. Chương 33: Chương 33: Bám chặt không chịu buông Chương 34: Chương 34: Như thể là lần đầu tiên gặp anh, đến ánh mặt trời cũng thiên vị anh. Chương 35: Chương 35: Dạy anh làm người. Chương 36: Chương 36: Em không thật sự nghĩ rằng tôi chỉ bảo em xuống đây để lấy túi chứ? Chương 37: Chương 37: Em có chỗ nào mà tôi chưa ‘xâm phạm’ qua? Chương 38: Chương 38: Tùy em. Chương 39: Chương 39: Anh vốn là kiểu người chơi bời, phong lưu nổi tiếng. Chương 40: Chương 40: Cô mua ai chứ? Mua anh chắc? Chương 41: Chương 41: Có chứ, nếu “làm” cả đêm cũng có thể ngủ ngon. Chương 42: Chương 42: Nếu còn có người khác… thì cần gì dùng đến hai hộp một đêm? Chương 43: Chương 43: Lâu vậy? Chương 44: Chương 44: Nhìn trộm Chương 45: Chương 45: Cậu từng có người mà mình thích, nhưng không thể ở bên chưa? Chương 46: Chương 46: Đàn ông như chó, quả nhiên phải treo lên tường mới chịu nghe lời! Chương 47: Chương 47: Em muốn bị người ta nhặt xác à? Chương 48: Chương 48: Yêu và hợp là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Chương 49: Chương 49: Tôi từng thích một người học kém. Chương 50: Chương 50: Không tự lượng sức mình Chương 51: Chương 51: Chia tay trong êm đẹp đi. Chương 52: Chương 52: Lần này anh thật sự… không còn dễ nói chuyện nữa rồi. Chương 53: Chương 53: Cố Ngữ Chân, đây là lần thứ hai rồi. Chương 54: Chương 54: Hiện tại tôi đang quen một người bạn trai chính thức. Chương 55: Chương 55: Cố Ngữ Chân, cô điên rồi à, không cần tiền đồ nữa sao?! Chương 56: Chương 56: Chỉ muốn cho tuổi trẻ của mình một lời giải thích Chương 57: Chương 57: Hoàn toàn là việc bạn trai nên làm. Chương 58: Chương 58: Cô không sợ sai. Chương 59: Chương 59: Bảo cô ấy tự trả. Chương 60: Chương 60: Từ giờ đừng gọi tôi là anh em nữa! Chương 61: Chương 61: Không cần nói những lời này nữa. Chương 62: Chương 62: Anh nói… Cố Ngữ Chân? Chương 63: Chương 63: Vì thấy nó hợp mắt Chương 64: Chương 64: Anh đừng nhìn lung tung! Chương 65: Chương 65: Anh cũng không biết, trước cả khi thật sự yêu cô thì anh đã bắt đầu xót xa cho cô rồi. Chương 66: Chương 66: Nói dối Chương 67: Chương 67: Bảo bối, em lạc đường à? Chương 68: Chương 68: Tôi đúng là không biết xấu hổ, mà em cũng đừng mong giữ thể diện. Chương 69: Chương 69: Và câu trả lời của cô ta…đã có rồi. Chương 70: Chương 70: Chúc hai người tân hôn vui vẻ Chương 71: Chương 71: Nói gì thế, bảo bối? Chương 72: Chương 72: Một con người hoàn toàn khác Chương 73: Chương 73: Cố Ngữ Chân, em nên biết mình phải làm gì, tôi từng dạy em rồi. Chương 74: Chương 74: Tôi không hôn em nữa, được chưa? Chương 75: Chương 75: Chơi đủ rồi Chương 76: Chương 76: Em nhát gan vậy sao? Chương 77: Chương 77: Tuyệt đối không còn cơ hội lật lại nữa. Chương 78: Chương 78: Em đi đâu? Bạn trai em đang ở đây này! Chương 79: Chương 79: Anh điên rồi à?! Chương 80: Chương 80: Ai cần anh chơi cùng? Chương 81: Chương 81: Sếp à, anh định đưa tôi đi đâu chơi thế? Chương 82: Chương 82: Cố Ngữ Chân đúng là bảo bối rồi, đến một câu cũng không cho ai nói nặng. Chương 83: Chương 83: Chia tay cái con khỉ. Chương 84: Chương 84: Vậy thì vợ cậu sắp bỏ chạy rồi đấy. Chương 85: Chương 85: Bạn gái tôi gần đây rất bận, chỉ còn em thôi. Chương 86: Chương 86: Buông tha cho tôi đi. Chương 87: Chương 87: Anh… anh thả tôi ra… Chương 88: Chương 88: Giống như trong lòng bị vét sạch, rỗng tuếch. Chương 89: Chương 89: Cô ấy là người nói thích tôi trước, giờ lại bảo không quen tôi? Chương 90: Chương 90: Đâm đau quá. Chương 91: Chương 91: Không để em đi thử một lần, sao em chịu từ bỏ? Chương 92: Chương 92: Sắp xảy ra chuyện lớn rồi! Chương 93: Chương 93: Tức đến mức phải bật cười thành tiếng. Chương 94: Chương 94: Chỉ tiếc… mặt trời không thích tôi. Chương 95: Chương 95: Nếu thật sự kết hôn với người khác thì phải làm sao đây? Chương 96: Chương 96: Nói rõ ràng chuyện của hai đứa. Chương 97: Chương 97: Có những chuyện không nên nghĩ tới thì đừng nghĩ.” Chương 98: Chương 98: Cố Ngữ Chân, đừng thích người khác. Chương 99: Chương 99: Anh đồng ý làm bạn với em. Chương 100: Chương 100: Chúc anh tương lai xán lạn, sớm tìm được người mình thật lòng yêu. Chương 101: Chương 101: Cố Ngữ Chân, em có coi anh là bạn không? Chương 102: Chương 102: Sớm muộn gì cũng thành người yêu thôi. Chương 103: Chương 103: Bởi vì là thích đấy, đồ ngốc. Chương 104: Chương 104: Anh là đồ lừa đảo! Chương 105: Chương 105: Ép anh đến cùng. Chương 106: Chương 106: Như vậy… anh sẽ được nhìn thấy em sớm hơn. Chương 107: Chương 107: Anh thích em. Chương 108: Chương 108: Lý Thiệp, có những thứ cho dù cậu sợ cũng vô ích. Chương 109: Chương 109: Trừng phạt Chương 110: Chương 110: Bạn gái tôi sẽ giận đấy. Chương 111: Chương 111: Làm sao để lừa cô quay về? Chương 112: Chương 112: Chữ ‘bảo’ trong ‘bảo bối’ là có một chấm hay hai chấm vậy? Chương 113: Chương 113: Dù biết trước hậu quả, tôi vẫn sẽ quay lại cứu các người. Chương 114: Chương 114: Lý Thiệp, anh đang căng thẳng à? Chương 115: Chương 115: Cơn nghiện của anh, xưa nay chưa từng là thuốc lá mà là cô. Chương 116: Chương 116: Ông chú đó già rồi, không thích hợp làm bạn với em đâu. Chương 117: Chương 117: Yêu anh như ánh mặt trời rực rỡ. (Hết phần chính). Chương 118: Chương 118: Giúp cậu trả thù rồi đó Chương 119: Chương 119: Ai đánh rơi dây buộc tóc thế này? Chương 120: Chương 120: Tâm sự thiếu nữ Chương 121: Chương 121: Không nên giả làm người tốt Chương 122: Chương 122: Canh cánh trong lòng Chương 123: Chương 123: Bị nghiện Chương 124: Chương 124: Anh mang tội trong tình yêu này, không thể tha thứ nhưng tuyệt đối không hối hận. Chương 125: Chương 125: Chỉ là… anh có thể bỏ thuốc, nhưng không thể bỏ được cô. Chương 126: Chương 126: Cố Ngữ Chân, anh yêu em.