Chương 11
Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy

Chương 11

“Nếu trong buổi khiêu vũ tối nay, lỡ như Tư Húc mời Khương Nghiên nhảy thì sao?” Thiệu Dã hỏi, hội trưởng không cho cậu đi kiếm chuyện với Tư Húc, chẳng lẽ lại đi bẻ gãy chân Khương Nghiên?
Ơ khoan?
Đợi đã.
Cách này… nghe cũng không phải không ổn ha.
Không cần phải mạnh tay đến mức bẻ chân, nhưng cậu có thể nghĩ cách khiến Khương Nghiên không đi được buổi khiêu vũ này.
Thiệu Dã lập tức vặn hết công suất não bộ để suy tính kế hoạch tác chiến.
Tịch Quan Minh bình thản đáp, “Nhảy thì nhảy thôi, có gì to tát đâu.”
Anh không tin Khương Nghiên sẽ nhận lời làm bạn nhảy của Tư Húc, mà kể cả có đồng ý thì đã sao? Cùng lắm là anh bớt đi một trò tiêu khiển, nhưng giờ đây hình như anh đã tìm được một thú vui khác còn hấp dẫn hơn.
Một trong những hoài bão lớn lao trong sự nghiệp của Thiệu Dã chính là trở thành con giun trong bụng đại ca, nhưng xem ra cậu còn tu luyện chưa đủ, hoàn toàn không đoán được hội trưởng đang nghĩ gì. Cậu nghiêm túc nói, “Hội trưởng, em thấy thái độ này của anh hơi bị tiêu cực đó nha. Không ổn! Trong tình yêu phải mạnh dạn mà tấn công! Anh đối với Khương Nghiên quá uyển chuyển, khiến cô ấy chẳng nhận ra được tình cảm của anh. Nhưng em tin, chỉ cần hội trưởng bỏ ra một phần mười công sức như Tư Húc, đảm bảo Khương Nghiên sẽ chọn anh ngay!”
“Thật sao?” Tịch Quan Minh cười khẽ đầy ẩn ý, ánh mắt chậm rãi quét qua Thiệu Dã. Ánh nắng chiếu lên tấm lưng trần của cậu, như phủ lên một lớp mật ong ngọt ngào khiến người ta muốn nếm thử, chỉ là vết thương kia hơi chướng mắt một chút.
Tịch Quan Minh đẩy nhẹ đầu lưỡi trên vòm miệng, khóe môi khẽ nhếch, giọng điệu có chút đùa cợt, “Thiệu Dã, nghe có vẻ rành quá ha? Yêu đương bao nhiêu lần rồi?”
“À…” Thiệu Dã cười gượng, không dám nhìn hội trưởng, cúi đầu lầm bầm, “Không nhiều lắm… Chưa tới năm lần.”
“Chưa tới năm là bao nhiêu?” Tịch Quan Minh tiếp tục truy hỏi.
Ủa? Hội trưởng có cần soi kỹ vậy không? Thiệu Dã vừa không muốn nói dối, lại vừa cảm thấy nhục nhã không thôi, chỉ có thể lí nhí đáp, “… Không lần.”
“Chuẩn rồi, đúng là chưa tới năm lần.” Tịch Quan Minh cười ngày càng rõ ràng, vỗ vai cậu, “Được rồi, chuyện này cậu đừng lo nữa. Tối nay cứ vui vẻ mà chơi đi.”
Anh liếc nhìn đồng hồ, lại nói tiếp, “Tôi phải ra ngoài một lát. Nếu cậu buồn ngủ thì cứ ngủ ở đây, còn nếu tối đi chơi về muộn, ký túc xá đóng cửa thì có thể qua đây luôn.”
Thiệu Dã ngẩng đầu, cảm động phát khóc, “Hội trưởng, anh đúng là người tốt!”
Tịch Quan Minh cười nhạt, không nói gì thêm, mặc áo khoác vào rồi xoay người rời khỏi phòng nghỉ.
Vừa rồi, quản gia trong nhà nhắn tin báo rằng ông cụ nhà họ Tịch chiều nay bị ngã trong vườn, hiện vẫn đang hôn mê trong bệnh viện. Là cháu đích tôn của Tịch gia, dĩ nhiên anh phải đích thân đến thăm.
Cha mẹ của Tịch Quan Minh kết hôn theo kiểu liên hôn thương mại, trước hôn nhân không có tình cảm, sau khi cưới cũng chẳng thiết tha gì. Sinh ra Tịch Quan Minh xong, hai người coi như đã hoàn thành nghĩa vụ, lập tức vứt con cho nhà nội rồi ai đi đường nấy, cả năm ba người gặp nhau chưa đủ số ngón trên một bàn tay.
Từ nhỏ, Tịch Quan Minh đã bị bỏ lại trong căn biệt thự của ông nội. Ông cụ thuê hai bảo mẫu chăm sóc anh, nhưng một trong số đó lại có vấn đề tâm lý, thường xuyên lén lút hành hạ anh. Kỳ lạ thay, Tịch Quan Minh chưa từng khóc lóc hay phản kháng, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào bà ta bằng đôi mắt đen láy to tròn, giống như một con rối vô tri vô giác. Chính ánh mắt ấy càng khiến bà ta mất kiểm soát, suýt vài lần đã dìm chết anh trong bồn tắm.
Rất nhiều người giúp việc trong nhà cảm thấy cậu chủ nhỏ này có gì đó không bình thường, sau lưng còn thì thầm nghi ngờ anh có vấn đề về đầu óc. Nhưng chẳng ai dám hó hé một chữ trước mặt ông cụ Tịch.
Mãi đến ba năm sau, việc anh bị bạo hành mới bị phát hiện. Ông cụ tức giận đến mức đập nát cây gậy đã theo ông hai mươi mấy năm, ngay trong đêm triệu hồi cặp cha mẹ bận rộn đi ăn chơi ở nước ngoài về, mắng cho một trận thừa sống thiếu chết.
Tịch Quan Minh nằm trên giường bệnh, ánh mắt lạnh như băng quét qua người vừa bước vào. Trong đôi mắt ấy chẳng có chút cảm xúc nào.
Mẹ anh chỉ liếc nhìn một cái rồi vội vàng bỏ đi, vừa đi vừa lẩm bẩm rằng anh trông đáng sợ như một con quái vật. Còn cha anh, vì sợ ông cụ Tịch nên không dám chuồn thẳng, đành miễn cưỡng ở lại phòng bệnh hai tiếng. Trong đó một tiếng dùng để nũng nịu với tình nhân qua điện thoại, tiếng còn lại là để chửi xéo ông cụ với đám chiến hữu nhậu nhẹt.
Khi lớn hơn chút nữa, hiểu rõ quy luật vận hành của cái thế giới này, Tịch Quan Minh học cách đeo mặt nạ, trở thành con ngoan trò giỏi trong mắt mọi người. Dù vậy, cha mẹ anh vẫn chẳng thèm ưa nổi đứa con ruột thịt này.
Ông cha của anh tình nhân khắp thiên hạ, con riêng nhiều không đếm xuể, trong đó có bốn, năm đứa ngang nhiên được bế về nhà họ Tịch để vòi tiền. Bà mẹ thì có phần tiết chế hơn, tình nhân cũng chẳng thiếu, nhưng con thì chỉ sinh đúng một cặp sinh đôi trai gái. Bà cưng như vàng như ngọc, đi đâu cũng dắt theo, từ dạ tiệc hào nhoáng đến tiệc trà quý bà, cứ như thú cưng đem khoe.
Tịch Quan Minh không ghen, cũng chẳng oán trách. Anh nhìn tất cả như một vở kịch chẳng liên quan đến mình. Chỉ tiếc là kịch bản nhàm chán quá, diễn xuất cũng nhạt nhẽo. Đôi lúc anh chỉ muốn giúp họ đổi sang thể loại giật gân, gay cấn hơn một chút.
Vài năm sau, cha mẹ anh cuối cùng cũng ly hôn. Kết quả là trên đường ra tòa, họ gặp tai nạn xe hơi, chết ngay tại chỗ. Hiện trường thảm đến mức hai người bị nghiền nát vào nhau, không thể tách rời, chỉ có thể gom chung lại rồi hỏa táng.
Lúc sống thì ghét nhau, ngủ chung giường cũng thấy buồn nôn, vậy mà chết rồi lại gắn kết không rời, còn bị ép buộc bạn đời trọn kiếp theo đúng nghĩa đen. Ngẫm đi ngẫm lại, cũng xem như một cái kết thú vị cho vở hài kịch dài dòng này.
Khi đó, Tịch Quan Minh vừa vào cấp hai. Trong đám tang, anh đau đớn tột cùng, diễn xuất hoàn hảo như bất kỳ một đứa con hiếu thảo nào mất cha mẹ.
Nhưng trong lòng anh chẳng có gì ngoài một khoảng trống. Không đau buồn, cũng không vui vẻ, giống như nghe tin hai người xa lạ qua đời mà thôi.
Mà trò hay thì vẫn chưa dừng lại. Cha mẹ anh vừa mới đi đời, đám con riêng liền như ong vỡ tổ, lao vào tranh giành gia sản, cuối cùng ngay cả tư cách thừa kế cũng không chứng minh nổi.

Ông cụ Tịch không bị thương nặng. Khi Tịch Quan Minh đến bệnh viện, ông đã tỉnh lại. Vừa nhìn thấy anh, ông cụ nhếch môi cười, “Quan Minh, con đến rồi à?”
Tịch Quan Minh gật đầu, hỏi, “Sao ông lại bị ngã vậy?”
Ông cụ trông vẫn còn khá khỏe, khoát tay bảo, “Dưới chân có hòn đá, ông không để ý nên vấp phải. Thôi đừng nói chuyện này nữa, dạo này con ở trường thế nào?”
“Vẫn tốt ạ.”
“Con…” Ông cụ định nói gì đó nhưng lại thôi, chỉ biết thở dài. Ông hiểu rõ đứa cháu này của mình chẳng mấy khi bận tâm đến ai. Cũng đúng thôi, hồi bé bị bạo hành đến mức đó, lớn lên lại có hai vị phụ huynh bỏ mặc con cái, có thể sống sót đến bây giờ đã là kỳ tích.
Ông từng nghĩ rằng, chỉ cần Quan Minh đi học, giao lưu với bạn bè đồng trang lứa, tính cách sẽ dần thay đổi. Nhưng bây giờ anh vẫn vậy, thậm chí còn trở nên lịch sự, nhã nhặn hơn, khiến đối tác làm ăn của ông ai nấy cũng tấm tắc khen ngợi.
Chỉ là… không hiểu sao ông vẫn cứ thấy bất an. Nếu một ngày nào đó, Quan Minh quyết định không diễn nữa, thì không biết anh sẽ làm ra những chuyện gì đây.
Ông cụ trầm ngâm, dặn dò, “Làm gì cũng đừng quá trớn, biết điểm dừng là được.”
Con hiểu rồi, ông ạ.”
“Hy vọng là nó thật sự hiểu.
Ông cụ đổi chủ đề, cười hỏi, “Không có người yêu à?”
“Không ạ.”
“Cái tuổi này rồi, cũng nên yêu đương đi chứ. Không có cô gái nào thích con sao?”
Tịch Quan Minh lắc đầu.
Không thể nào! Ông cụ nhướn mày. Cháu trai ông đẹp trai ngời ngời thế này, chẳng lẽ không có ai theo đuổi?
Nhưng nhìn cái nụ cười y như lúc nãy trên mặt Quan Minh, ông cụ bỗng dưng chẳng còn hứng thú nữa. Ông khoát tay bảo, “Thôi được rồi, con về đi. Ở đây đầy người rồi, không thiếu con đâu.”
Sau khi đuổi được cháu trai, ông cụ một mình nằm trên giường bệnh, nhìn ra cửa sổ nơi những tòa nhà cao tầng san sát nhau.
Ông không khỏi lo lắng, bao giờ thằng nhóc này mới có thể có được một chút cảm xúc đúng nghĩa của con người đây?
Trời đen kịt, mấy ngôi sao le lói phát sáng như đèn báo hiệu sắp hết pin.
Thiệu Dã nằm trong phòng nghỉ của Tịch Quan Minh ngủ một giấc, vừa mở mắt ra liền thấy tin nhắn của bạn cùng phòng, Lễ đường bị trưng dụng rồi, tối nay chắc tụi mình không đi vũ hội được đâu. Chỉ có hội con ông cháu cha với thần đồng học viện mới được vào thôi.
Thiệu Dã chẳng mảy may quan tâm đến vụ có được đi vũ hội hay không, miễn là Tư Húc không lượn lờ phá rối Khương Nghiên là được. Nhưng vừa hóng hớt xong, cậu suýt nữa ngửa mặt lên trời chửi thề, Khương Nghiên thế mà lại đi cùng bạn thân cô ấy!
Đệt, cái quái gì thế này? Một người giàu sương sương như cậu còn không lọt được vào, mà một học sinh nghèo như Khương Nghiên lại được mời? Không có bóng dáng Tư Húc nhúng tay vào thì đánh chết cậu cũng không tin!
Thiệu Dã lục tủ lấy đại một cái áo, mặc vào rồi phi thẳng đến lễ đường. Và không ngoài dự đoán, cậu bị chặn ngay ngoài cửa.
Thiệu Dã nhìn chằm chằm học sinh giữ cửa đang chăm chỉ làm việc, hơi hất cằm lên, nghiêm giọng, “Hội trưởng hội học sinh cử tôi đến đây, cậu dám cản tôi?”
Bạn học sinh gác cửa nheo mắt, “Hội trưởng cử cậu tới? Làm gì? Nếu có chuyện quan trọng, tự anh ấy tới không được à? Mà có cử người thì cũng phải là thành viên hội học sinh chứ?”
Thiệu Dã mặt dày trả lời, “Cậu đừng hỏi nhiều, tôi nói tôi được cử tới là được. Không cho tôi vào tức là cậu muốn đắc tội với Hội trưởng đúng không? Nghĩ kỹ chưa?”
Bạn học sinh kia cạn lời, chuẩn bị phản bác thì đúng lúc đó, một người từ bên trong chạy ra, thì thầm vài câu vào tai cậu ta. Ánh mắt cậu gác cửa từ khinh bỉ chuyển sang hoài nghi, nháy mắt với bạn học hai cái, nhận lại cũng hai cái nháy mắt, sau đó liền phất tay, “Thôi vào đi, vào đi.”
Thiệu Dã lập tức hếch mặt, hừ lạnh một tiếng, nghênh ngang bước vào. Cậu mặc một bộ vest đuôi tôm màu đen, không phải hàng hiệu cũng chẳng phải đặt may, nhưng vải cực kỳ bền, không bám bẩn, chống nhăn, giặt máy 100 lần cũng không sao. Theo cậu thấy, cả thế giới này nên dùng loại vải này để may vest.
Nhưng những kẻ khác chỉ nhìn cậu như một gã trọc phú mới nổi, đứng chỉ trỏ cười cợt.
Đương nhiên, Thiệu Dã chẳng nhận ra bọn họ đang cười cậu. Đùa à? Hiện tại cậu là người của Hội trưởng hội học sinh, ai dám hó hé?
Bữa tiệc xa hoa, ánh đèn lung linh, rượu vang sóng sánh trong ly pha lê. Thiệu Dã chen chúc giữa đám đông để tìm Khương Nghiên, tìm mãi không thấy, bèn định sang nhà hàng kế bên xem thử.
Đúng lúc này, một nam sinh cao tầm 1m75 bước tới chắn trước mặt cậu. Cậu ta trông có vẻ thư sinh yếu đuối, mặc một chiếc áo sơ mi trắng phong cách gothic, cổ áo đắp tận bảy tầng đăng ten, mặt mũi thanh tú, da trắng hơn cả phấn baby. Cậu ta mỉm cười thân thiện, “Bạn học, cậu lớp nào thế? Làm quen chút đi?”
Thiệu Dã sảng khoái đáp,” Được thôi, tôi lớp 11/5.” Nói rồi móc điện thoại ra, định kết bạn ngay tại trận.
Nam sinh kia lập tức định quay về lấy điện thoại, nhưng trong khoảnh khắc xoay người, cậu ta lại lỡ tay làm đổ ly rượu vang trong tay mình, đổ hết lên áo Thiệu Dã.
Thiệu Dã cúi xuống nhìn áo sơ mi trắng tinh của mình bị nhuộm đỏ, vải dính sát vào cơ ngực rắn chắc. Cậu chửi thầm một tiếng. Nhưng cậu không hề hay biết, cậu nam sinh đối diện đang lén nuốt nước bọt ừng ực.
“Ôi trời, xin lỗi, xin lỗi!” Cậu ta cuống quýt đặt ly rượu xuống, đưa tay ra, “Bạn học, để tôi l**m… à không, để tôi lau giúp cậu nhé!”
Nhưng trước khi bàn tay của cậu ta kịp chạm vào ngực Thiệu Dã, một chai champagne đã lạnh lùng chắn ngang.
Nam sinh kia khó chịu quay đầu lại, “Làm gì đấy, Á~”
Câu trách móc vừa bật ra, nhưng khi thấy rõ người cầm chai champagne, giọng cậu ta lập tức mềm nhũn, chuyển thành giọng nịnh nọt.
Thiệu Dã nghe thấy tiếng động, cũng ngẩng đầu lên nhìn. Khuôn mặt đang bực bội của cậu lập tức giãn ra thành nụ cười rạng rỡ, “Ơ? Hội trưởng, anh về rồi à?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (206)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (1) Chương 189: Chương 189: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (2) Chương 190: Chương 190: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (3) Chương 191: Chương 191: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (4) Chương 192: Chương 192: Ngoại truyện: Tuyến if (1) Chương 193: Chương 193: Ngoại truyện: Tuyến if (2) Chương 194: Chương 194: Ngoại truyện: Tuyến if (3) Chương 195: Chương 195: Ngoại truyện: Tuyến if (4) Chương 196: Chương 196: Ngoại truyện: Tuyến if (5) Chương 197: Chương 197: Ngoại truyện: Tuyến if (6) Chương 198: Chương 198: Ngoại truyện: Tuyến if (7) Chương 199: Chương 199: Ngoại truyện: Tuyến if (8) Chương 200: Chương 200: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! Chương 201: Chương 201: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (2) Chương 202: Chương 202: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (3) Chương 203: Chương 203: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (4) Chương 204: Chương 204: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (5) Chương 205: Chương 205: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (6) Chương 206: Chương 206: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (7)