Chương 11
Ánh Nhìn Định Mệnh - Trà Noãn Bất Tư

Chương 11: Hải đường vẫn như xưa – Anh sẽ làm anh trai em

 
Người chú đó là ai, họ đã nói những gì, Hứa Chức Hạ hoàn toàn không biết.

Không hay biết gì đôi khi lại là một loại hạnh phúc, đạo lý này mãi đến nhiều năm sau khi Hứa Chức Hạ hiểu ra, mọi chuyện đều đã không thể cứu vãn.

Nhưng ít nhất lúc này, mọi điều tốt đẹp chỉ vừa mới bắt đầu.

Anh vừa gọi một tiếng, Hứa Chức Hạ lập tức chạy đến, trở lại bên cạnh anh, lại hóa thành cái đuôi nhỏ bám theo anh không rời.

Nghệ nhân kẹo đường đạp xe ba gác xuất hiện, mấy cậu bé đang chơi bóng vừa nhìn thấy liền hào hứng đuổi theo, vây quanh đòi được ăn kẹo hình nhân.

Khi quay lại từ tiệm tạp hóa theo đường cũ, ở đầu con hẻm, người nghệ nhân đã dựng xong quầy hàng, mấy cậu bé đều vây kín quanh ông ấy.

Trong nồi đồng, người nghệ nhân đang đun đường cháy vàng, dùng muỗng đồng làm bút, vẽ trên tấm đá cẩm thạch. Những sợi đường mỏng tạo thành đường nét, chỉ cần dùng xẻng nhỏ xúc một cái, một con ngựa sống động đã hiện lên trên que tre.

“Chú Phạm ơi, cháu muốn một con rồng lớn!”

“Đào Tư Miễn! Tôi trước!”

Hứa Chức Hạ nắm lấy vạt áo bên hông của Kỷ Hoài Chu, tay kia cầm chiếc bánh mì nhỏ anh mua cho, má phồng lên nhai ngấu nghiến.

Khi đi ngang qua, cô nhìn thấy chiếc kẹo đường hình con ngựa trong tay mấy cậu bé.

Những niềm vui rực rỡ của tuổi thơ đó, Hứa Chức Hạ chưa từng có. Không khí thoang thoảng hương ngọt của đường cháy, cô nhìn chăm chú vào chiếc kẹo đường đẹp đẽ ấy, mãi không rời mắt.

Cô cũng rất muốn có, nhưng không ai mua cho cô cả.

Không hay biết mà đã về đến chỗ ở, dưới góc tường ngoài cổng sân có một con mèo cam nhỏ cuộn mình, trên lưng nó có đốm lông hình trái tim.

Hứa Chức Hạ nhớ ra nó, cảm xúc đầy vẻ ghen tị trong mắt còn chưa tan hết, đã lại dấy lên chút thiện cảm, cô cất giọng trẻ con mềm mại: “Meo meo……”

Tay Kỷ Hoài Chu đang định đẩy cửa thì dừng lại ở tay nắm đồng, anh ngoảnh đầu nhìn qua, cười nhạt: “Vì con này? Cho ăn rồi lạc mất bản thân à?”

Hứa Chức Hạ ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, thành thật gật đầu, hiểu nhầm lời chế giễu của anh thành câu hỏi bình thường.

Cổ Kỷ Hoài Chu thẳng tắp trong chiếc áo ba lỗ, chỉ liếc nhìn cô từ trên xuống, không nói gì cũng không rời đi.

Khi đó, Hứa Chức Hạ chưa đầy sáu tuổi, không nhận ra rằng anh đã để cho cô thời gian để cho mèo ăn.

Anh không mở lời, Hứa Chức Hạ không dám hành động, có lẽ vì cô khao khát có một người bạn chơi cùng. Hứa Chức Hạ ngẩng đầu nhìn anh, giọng chậm rãi ngoan ngoãn hỏi: “Anh trai ơi, chúng ta có thể mang nó về nhà không?”

Vừa dứt lời, con mèo cam nhỏ nhảy lên hai cái, chạy vào trong ngõ rồi biến mất.

Hứa Chức Hạ kinh ngạc nhìn vào góc tường giờ đây trống không.

Kỷ Hoài Chu khẽ hừ, lòng bàn tay đẩy cửa bước vào nhà, trước khi vào còn buông một câu đầy thờ ơ.

“Nó không chơi với em nữa đâu.”

“……” Hứa Chức Hạ nhìn theo bóng lưng anh đang rời xa, cô bóp nhẹ miếng bánh mì nhỏ còn lại trong tay, trong lòng có chút ấm ức.

Vào lúc đêm khuya, Chu Thanh Ngô gọi điện thoại đến.

Ánh nến chiếu sáng căn phòng, điện thoại để trên bàn, tiếng nói phát ra rõ ràng.

Sau khi xác nhận Hứa Chức Hạ bình an vô sự, Chu Thanh Ngô dặn dò: “Bác sĩ Từ sẽ ở đây mấy ngày tới, A Quyết, tốt nhất tuần này cháu đưa con bé đến bệnh viện, nếu không thì tuần sau dì phải tự dẫn con bé đi.”

Hứa Chức Hạ có thể nghe hiểu một phần, trong mắt cô lộ vẻ chống đối, liếc nhìn Kỷ Hoài Chu.

Anh vừa tắm xong, kéo ghế ngồi bên cửa sổ, cúi người về phía trước, khuỷu tay chống lên đầu gối, một tay buông thõng, tay kia giữ chiếc khăn trên đầu, cúi đầu tự lau mái tóc ướt, im lặng không trả lời.

“Học kỳ này kết thúc, dì sẽ đến đón con bé.”

Khi Chu Thanh Ngô nói đến câu này, Hứa Chức Hạ mới nghe thấy anh đáp nhẹ một tiếng “Ừm”.

“Những ngày này cháu hãy an ủi con bé nhiều hơn, đến lúc bên cô nhi viện đến kiểm tra, con bé đồng ý thì giấy chứng nhận nhận nuôi mới có thể làm xong.” Chu Thanh Ngô nói thêm.

Kỷ Hoài Chu thoáng liếc nhìn Hứa Chức Hạ, ánh mắt cô như đang lạc lối.

Anh không tỏ thái độ, giật chiếc khăn xuống, đứng dậy đi vào phòng tắm.

Tối hôm đó, Hứa Chức Hạ gặp ác mộng, cô mơ thấy mình trở về cô nhi viện và lại bị nhốt trong căn phòng y tế ấy.

Trong đêm tối, căn phòng chìm trong bóng đêm, ngoài cửa sổ là cơn mưa lớn như mặt biển bị lật ngược, gió mạnh đập ầm ầm vào khung cửa sổ, tưởng như cánh cửa sẽ bị gió thổi bay bất cứ lúc nào.

Cánh cửa bị đẩy mở, ánh nến soi lên gương mặt của viện trưởng Lương. Khuôn mặt bà ta lúc nào cũng cau có, lại thích bôi một lớp phấn dày, dưới ánh sáng mờ mờ trông như một xác sống.

Căn phòng y tế chật hẹp như một ngôi mộ.

“Ban đêm viện mất điện, chịu khó đi.”

Những câu nói lạ lẫm bằng tiếng Quảng khiến Hứa Chức Hạ vô cùng sợ hãi, khi nhìn thấy chiếc áo blouse trắng của người phía sau viện trưởng Lương, toàn thân cô run rẩy, không kiềm chế được mà lùi lại.

“Bệnh tâm lý thì uống thuốc là được rồi, ngày nào cũng tiêm chẳng giúp được gì.” Bác sĩ của viện bước vào phòng, trên vai mang theo một chiếc hộp y tế.

“Phải thử mọi cách chứ.” Viện trưởng Lương tiến về góc giường, ánh nến lay động khiến khuôn mặt bà ta trở nên méo mó: “Não có vấn đề, lại còn là đứa câm, lần nào cũng bị trả về, làm ma cũng chẳng ra hồn! Chẳng lẽ tôi phải nuôi nó thêm mười mấy năm nữa sao?”

Bác sĩ của viện thành thạo lấy kim tiêm, rút thuốc và đẩy khí, một ít chất lỏng b*n r* từ đầu kim, vài tia sáng lấp lánh của giọt nước vụt qua trong bóng tối, ống tiêm như một con dao nhỏ sắp đâm vào da thịt cô.

Đầu kim phóng to trước mắt, đồng tử Hứa Chức Hạ co rút dữ dội, cô bất ngờ cắn mạnh vào tay bác sĩ của viện.

Bác sĩ của viện đau quá nên vung tay, vô thức ném Hứa Chức Hạ vào tường.

Viện trưởng Lương mất hết kiên nhẫn, đặt mạnh giá nến xuống, vặn chặt tay cô giữ cô thật chặt.

Từ rất nhỏ, Hứa Chức Hạ đã nhận ra rằng sự ra đời của mình là một sai lầm.

Bà nội quyền uy trong tứ hợp viện ở Bắc Kinh mắng cô là một đứa trẻ hoang, nhưng lại sẵn sàng nhận anh ruột của cô, chứ không muốn nhận cô.

Ngay cả bố cô cũng không muốn sinh ra cô.

Nhưng chưa từng có ai hỏi cô rằng, cô có muốn được sinh ra hay không.

Viện trưởng Lương luôn ép cô uống thuốc, Hứa Chức Hạ nghĩ rằng có lẽ là do cô đã làm sai điều gì đó.

Nhưng cô lại không biết mình đã làm sai điều gì.

Khi kim tiêm đâm vào da thịt, Hứa Chức Hạ đột nhiên tỉnh giấc.

Tiếng mưa gió hỗn loạn đột ngột im bặt, trước mắt chỉ còn bóng tối đen kịt, chỉ có một chút ánh sáng từ ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu xuống sàn nhà.

Hứa Chức Hạ không suy nghĩ nhiều, không nhanh nhẹn lắm nhưng vẫn leo xuống giường, bước về phía ánh sáng, đôi chân trần bước trên sàn nhà gần như không phát ra tiếng động.

Cô ôm chiếc gối, lặng lẽ ngồi xuống mép chiếu trải trên sàn, vẫn còn trong trạng thái hoảng sợ.

Đêm khuya yên tĩnh, mọi thứ xung quanh im lìm đến mức chỉ nghe thấy nhịp thở gấp gáp của cô.

Cô thu mình ngồi đó úp mặt vào gối, co mình lại thành một nhúm nhỏ bên chân chàng trai, cuộn thành một tư thế như muốn giấu mình thật sâu. Dưới ánh sáng mờ ảo trông cô nhỏ bé như một con búp bê sứ mong manh.

Tim Hứa Chức Hạ đập thình thịch không ngừng, cô ngoan ngoãn nín thở, dù vậy vẫn làm anh tỉnh giấc.

Một lát sau, phía sau cô vang lên giọng nói lười biếng, khàn khàn của anh.

“Không ngủ mà định quang hợp à?”

Anh vốn dĩ luôn thích nói mấy lời châm chọc, nhưng Hứa Chức Hạ không hiểu, trong tai cô giọng nói của anh chẳng khác nào một liều thuốc an thần mạnh không cần tiêm.

Hứa Chức Hạ kịp thời cảm nhận được chút an ổn, cô ngẩng mặt lên, lập tức nhìn về phía anh.

“Anh trai…” Giọng cô nghẹn ngào.

Kỷ Hoài Chu ấn tay lên ngực xoa hai lần, có lẽ nhận ra điều bất thường của cô, anh im lặng hai giây, hoặc cũng có thể là do quá buồn ngủ nên anh không nói thêm gì mà chỉ nghiêng người nằm sang bên cạnh, nhường một khoảng nhỏ trên chiếu.

Một khoảng nhỏ đó cũng đủ để Hứa Chức Hạ nằm vào.

Hứa Chức Hạ cẩn thận đặt gối của mình sang, nằm xuống, tựa sát vào người anh.

Anh kéo chăn, ném toàn bộ sang cho cô đắp.

Hứa Chức Hạ cứ thế nằm co ro bên cạnh anh cả đêm.

Sau đêm đó, cứ nửa đêm Hứa Chức Hạ đều lặng lẽ xuống giường đến tìm anh.

Ban đêm tối đen, cô sợ hãi đến mức nỗi lo âu do ác mộng tái phát cần thời gian để nguôi ngoai.

Kỷ Hoài Chu tay dài chân dài, không gian trải chăn có phần chật chội với anh, có lần anh mãi không xoay người, Hứa Chức Hạ không tìm được chỗ ngồi, chỉ còn cách ôm gối đứng trước mặt nhìn anh.

Mái tóc dài xõa xuống, cô mặc chiếc váy ngủ trắng dài tới bắp chân, im lặng đứng đó, trông như một con ma nhỏ cao một mét.

Trong giấc ngủ, Kỷ Hoài Chu bất chợt mở mắt, đối diện với cú sốc thị giác.

“……..” Anh không khỏi hít một hơi lạnh, nhưng sắc mặt vẫn không thay đổi: “Lén lút như vậy, định làm gì?”

Hứa Chức Hạ rụt rè đáp: “Tối quá……”

Giọng nói của cô bé mang âm sắc non nớt, kéo dài ở cuối câu, nghe rất đáng thương.

Kỷ Hoài Chu hết cách, dù đang rất buồn ngủ cũng nhường cho “bé ma nhỏ” này nửa chỗ trên giường.

Những ngày ở trấn Đường Lý trôi qua yên bình, ban ngày họ ở học viện, chiều tà Hứa Chức Hạ theo anh về chỗ ở. Tưởng Đông Thanh chuẩn bị sẵn đồ ăn đem đến, buổi tối Chu Thanh Ngô gọi điện xác nhận tình hình của Hứa Chức Hạ.

Mỗi đêm Hứa Chức Hạ đều chen chúc cùng anh trên sàn, những ngày tháng trôi qua bình yên như người vừa khỏi bệnh nặng.

Những điều lo lắng vẫn chưa xảy ra, cũng không có kết luận gì rõ ràng, căn phòng tối đó có lẽ cô sẽ không bao giờ phải quay lại.

Nhưng cũng có thể ngày mai phải quay lại.

Vận mệnh vẫn mịt mờ.

Đó là đêm cuối cùng của tuần đó.

Hứa Chức Hạ dần dần chìm vào giấc ngủ, má áp vào cánh tay Kỷ Hoài Chu. Cô cuộn mình như một đứa trẻ, dù đã ngủ nhưng giấc ngủ của cô chưa bao giờ yên ổn.

Giữa đêm khuya yên tĩnh, vang lên những tiếng thở đầy áp lực.

Hứa Chức Hạ đang ngủ mơ màng đột nhiên nghe thấy tiếng động, bên cạnh lại lạnh đi, cô lập tức tỉnh giấc.

Trong tầm mắt, chàng trai đã đứng dậy đi về phía cửa.

Hứa Chức Hạ bật dậy ngay lập tức.

Lưng anh hơi cong, tay ôm ngực, cơ thể khẽ lảo đảo, nhưng bước đi rất nhanh, chỉ trong hai giây đã biến mất ở đầu cầu thang.

Anh vừa biến mất, Hứa Chức Hạ căng thẳng ngồi thẳng người, ngay lập tức mất đi cảm giác an toàn, cô chui ra khỏi chăn rồi chạy theo.

Cầu thang gỗ phát ra tiếng kêu lộn xộn, có vẻ anh đã đi xuống tầng dưới, đến những bậc cuối thì tiếng kêu kẽo kẹt bất chợt bị thay thế bởi một tiếng bình bịch nặng nề.

Hứa Chức Hạ giật mình hoảng hốt.

Anh ngã xuống rồi sao?

“Anh trai ơi…” Hứa Chức Hạ run rẩy gọi, cô bám vào lan can, từng bước mò mẫm trong bóng tối đi xuống tìm anh.

Tim cô co thắt từng cơn, cảm giác như bị đè nén đến mức không thể thở được.

Kỷ Hoài Chu cố gắng ngồi dậy, nhưng cánh tay tê rần đến đầu ngón tay, người vừa nhấc lên một chút thì mất sức, lại yếu ớt ngã ngửa ra, lưng đập vào các bậc cầu thang khiến cột sống đau nhói.

Cổ anh mất trọng lực ngửa ra, gáy đập xuống bậc thang, anh siết chặt quai hàm, yết hầu nhô lên, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán và cổ.

Trong màn đêm mờ mịt, tiếng thở của anh nặng nề và gấp gáp.

Kỷ Hoài Chu nhíu chặt lông mày, bàn tay đè lên ngực, nhịp tim hỗn loạn, trong cơn đau ngạt thở lại kỳ lạ nảy sinh cảm giác khoái lạc tự hành hạ bản thân.

Thì ra cơn đau thắt tim là như thế này.

Trong trạng thái mệt mỏi, anh đột ngột nhếch môi một cách khó hiểu.

“Anh trai ơi…”

Trước khi mất ý thức, bên tai anh vang lên tiếng nức nở, một lực nhỏ yếu đang níu lấy cánh tay anh và lay mạnh.

Kỷ Hoài Chu mơ hồ nhìn thấy trước mặt là một đôi mắt long lanh ánh nước.

Trước mắt anh phủ đầy màn sương dày đặc, chẳng bao lâu sau ý thức của anh chìm sâu vào vực thẳm không đáy……

“Thuật toán của hệ thống điều khiển bay có độ chính xác quá thấp, cánh không có thanh carbon để tăng cường hiệu suất khí động học, không bay xa được. Kỷ Hoài Sùng, cậu lại thua rồi.”

“Không lễ phép gì cả, gọi anh đi.”

“Ngay cả hai phút chênh lệch tuổi cũng muốn giành lợi sao?”

“Sinh trước hai giây cũng là anh của em.”

“Hừ, tranh nhau ra đời chỉ để trở thành một bệnh nhân yếu ớt sao, chí khí đâu rồi?”

“Có gì không tốt đâu? Mỗi ngày chăm sóc hoa hồng Rhodes, cho chú hamster nhỏ ăn, ngắm mặt trời mọc lặn, không nhất thiết phải sôi sục mới gọi là sống.”

“……Vậy thì cứ như thế đi, đừng có chết trước tôi, tôi không muốn buồn chán.”

“Hahaha, thật nhẫn tâm.”

“Anh.”

“Ừhm?”

“Phát bệnh thì cảm giác thế nào… có đau lắm không?”

“Đừng nghĩ nhiều nữa, A Quyết, em không bị bệnh.”

……

Một mùi thuốc khử trùng nồng nặc xộc vào mũi.

Trong trạng thái mơ mơ màng màng, bàn tay phải bị ai đó nắm chặt.

Mí mắt không nghe lời, như bị dán keo, Kỷ Hoài Chu cố gắng hết sức mở ra một khe hở nhỏ xíu, nhưng tầm nhìn vẫn mờ mịt.

Ánh đèn huỳnh quang trên trần làm chói mắt, anh lờ mờ nhìn thấy người đang nắm lấy tay mình.

Cô bé có đôi mắt ướt đỏ hoe, dáng vẻ hoảng loạn, dường như rất sợ hãi, nhưng ánh mắt lại đầy bướng bỉnh, vừa nức nở vừa ôm chặt lấy tay anh, dùng thân hình nhỏ bé che chắn cho anh.

“Cô bé, buông tay ra trước nào.”

“Có chuyện gì vậy, bé con, sao không để chị y tá truyền nước cho anh trai con?”

Hứa Chức Hạ cố gắng ôm chặt lấy tay của Kỷ Hoài Chu vào lòng, nghiêng bờ vai nhỏ bé ngăn cản, không để ai tiến lại gần.

Cô bé trừng trừng nhìn ống kim tiêm trong tay y tá, có phần hoảng loạn, người run rẩy nhưng dù thế nào cũng không chịu lùi bước.

“Bé con à, anh con bị thiếu máu cơ tim, chị y tá phải tiêm VC và coenzyme A cho anh,” Tưởng Kinh Xuân dỗ dành: “Con tin ông nội, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Y tá cũng kiên nhẫn khuyên nhủ: “Chị hứa với em, tiêm cái này xong, anh trai em chắc chắn sẽ tỉnh lại, được không?”

Nghe vậy, Hứa Chức Hạ mới có chút động lòng.

Cô bé rất sợ tiêm nên không muốn anh trai cũng bị chích kim, nhưng lại rất muốn anh tỉnh lại.

Hứa Chức Hạ ngập ngừng, cố gắng vượt qua nỗi sợ, yếu ớt cất lời xen lẫn tiếng nức nở, khẽ cầu xin: “Nhẹ thôi…”

“Được, chị sẽ nhẹ nhàng, nhất định không làm anh trai em đau.”

Tiếng ồn ào bên tai dần mờ nhạt, ngay trước khi Kỷ Hoài Chu mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu anh——

Anh dường như, thật sự không phải là không muốn sống.

Khi tỉnh dậy lần nữa, ánh sáng ngoài cửa sổ đã rực rỡ.

Sau một đêm ngủ mê mệt, đầu óc anh đã tỉnh táo hơn, cơ thể cũng có chút sức lực, Kỷ Hoài Chu nghiêng đầu liếc nhìn Hứa Chức Hạ.

Trong phòng bệnh yên tĩnh, không có ai dư thừa, chỉ có cô bé ở lại bên anh không rời.

Cô bé nhìn chằm chằm vào cửa, ánh mắt đầy đề phòng, hai bàn tay nhỏ bé mềm mại nắm lấy tay anh, miếng dán sau khi tiêm trên mu bàn tay vẫn còn đó.

Bên cạnh có đặt một chiếc giường dành cho người thân, không rõ cô bé đã từng ngủ trên đó chưa hay chỉ nằm bò bên giường anh.

Khoảnh khắc đó, đáy mắt Kỷ Hoài Chu như một thung lũng yên tĩnh, không mưa cũng không gió.

Anh lặng lẽ nhìn cô bé một lúc, sau đó rút tay mình ra.

Hứa Chức Hạ lập tức quay đầu lại, một bàn tay không báo trước đặt lên, cô bé vô thức nheo mắt lại.

Lòng bàn tay của thiếu niên đặt lên đầu cô bé, không nói một lời xoa xoa mấy cái lộn xộn, tuy không quá dịu dàng nhưng lực đạo lại vừa phải.

Cái đầu nhỏ xíu của Hứa Chức Hạ bị xoa đến lắc lư, tóc cũng trở nên rối tung.

Cô bé ngạc nhiên nhìn anh, đôi mắt sáng rực.

Ở cô nhi viện, cô bé chỉ từng nhìn thấy những đứa trẻ khác được xoa đầu như vậy.

Cửa mở ra, Tưởng Kinh Xuân và Tưởng Đông Thanh lần lượt bước vào. Thấy Kỷ Hoài Chu tỉnh lại, cuối cùng cả hai cũng thở phào nhẹ nhõm.

Tưởng Kinh Xuân ấn chuông gọi và ở lại đây chờ bác sĩ đến kiểm tra lại.

Tưởng Đông Thanh muốn dẫn Hứa Chức Hạ đi ăn ở quán gần đó trước, cô bé đã thức trắng đêm trông chừng Kỷ Hoài Chu, không ăn không uống, giờ đã gần đến trưa.

Quả nhiên, Hứa Chức Hạ không muốn đi.

Kỷ Hoài Chu ngồi dậy, tựa người, giọng nói khàn khàn yếu ớt bảo “Đi đi”, Hứa Chức Hạ nhìn anh rồi lại thất vọng cúi đầu, nắm chặt ngón tay anh.

“Không nghe lời tôi à?” Kỷ Hoài Chu trầm giọng xuống.

Hứa Chức Hạ không muốn ở một mình với ai khác ngoài anh, nhưng giọng điệu của anh rõ ràng rất nghiêm túc, nếu cô không nghe nữa thì sẽ trở nên không ngoan.

Tưởng Đông Thanh lại nắm tay cô, Hứa Chức Hạ có hơi khó xử nhưng không né tránh.

Lúc họ ra ngoài, Kỷ Hoài Chu mới phát hiện Hứa Chức Hạ đang lê đôi dép không vừa chân.

Không phải đôi dép mà Chu Thanh Ngô chuẩn bị cho cô, nhìn chất liệu giống như mua tạm ở siêu thị.

“Đứa trẻ này tối qua đến đây chân trần.”

Kỷ Hoài Chu quay đầu nhìn theo tiếng nói.

“Giữa đêm khuya, một mình chạy đến học viện, may mà tôi thức giấc nghe thấy cô bé gõ cửa.” Tưởng Kinh Xuân nói với anh rồi rót một ly nước: “Khóc dữ dội lại nói không rõ ràng, gấp đến độ tự mình làm mẫu, chạy lên cầu thang rồi suýt chút nữa nhảy xuống.”

Kỷ Hoài Chu hơi khép mi mắt, ánh nhìn trở nên sâu thẳm.

Anh có thể hình dung ra cảnh tượng chật vật của cô lúc đó.

Một đứa trẻ năm, sáu tuổi, khóc đến nỗi thở không ra hơi, đơn độc chạy như bay qua con hẻm le lói ánh đèn, đôi chân nhỏ xíu lại đi chân trần, thường xuyên giẫm lên đá xanh mà chẳng biết đau.

Hoảng loạn, cô độc, rõ ràng bản thân rất sợ bóng tối.

Rõ ràng cô bé cũng sợ tiêm, nhưng lại dùng cơ thể nhỏ bé của mình để che chắn cho anh.

Nhìn vào ly nước trong được đưa đến trước mặt, Kỷ Hoài Chu không cử động, đột nhiên hỏi: “Đây là bệnh viện nào?”

Tưởng Kinh Xuân vòng vo: “Bệnh viện mà dì của cậu đã nhờ bác sĩ Từ sắp xếp.”

Kỷ Hoài Chu ngẩng đầu, nhìn thấy Tưởng Kinh Xuân cười như đã hiểu rõ, anh trầm tư hai giây rồi nhận lấy ly nước.

Trước đó Kỷ Hoài Chu đã trải qua một thời gian suy sụp, tối qua vì tim không cung cấp đủ máu, dẫn đến thiếu máu cơ tim tạm thời, nhưng không nghiêm trọng.

Tưởng Kinh Xuân không nói cho Chu Thanh Ngô biết.

Theo tính cách của Kỷ Hoài Chu, không nghi ngờ gì, anh rất ghét trở thành đối tượng bị thương hại.

Bác sĩ đến phòng bệnh hỏi thăm, hỏi về tình trạng cơ thể của anh, bao gồm cả tiền sử bệnh tim bẩm sinh.

Kỷ Hoài Chu không biết đang nghĩ gì, im lặng một lúc lâu.

Để sàng lọc các triệu chứng tim tiềm ẩn, bác sĩ định sắp xếp cho anh làm các kiểm tra cơ bản như điện tâm đồ và siêu âm tim, nhưng Kỷ Hoài Chu không hợp tác.

“Có.” Kỷ Hoài Chu mở miệng, xé miếng dán kim truyền trên mu bàn tay: “Không phải di truyền.”

Anh nói xong câu đó, không ngoái đầu lại mà bước xuống giường đi thẳng.

Chiều hôm đó trước khi xuất viện, Kỷ Hoài Chu dẫn Hứa Chức Hạ đến tòa nhà phòng khám, khoa tâm thần.

Hứa Chức Hạ ngồi trên ghế trong phòng khám, chiếc áo blouse trắng trên người nữ bác sĩ khiến cô đặc biệt lo lắng, may thay chàng thiếu niên vẫn đứng cạnh cô.

Cô ôm lấy bàn tay đang thả lỏng của anh, tìm kiếm sự an tâm.

Làm xong bài kiểm tra trắc nghiệm, Từ Đại Linh gõ bàn phím nhập sô liệu: “Chúng ta sẽ làm thêm một số kiểm tra hỗ trợ hệ thần kinh nhé, được không bé con, cả điện não và siêu âm tim nữa.”

Hứa Chức Hạ rúc vào người anh, đầu tựa vào cánh tay của Kỷ Hoài Chu, dường như có thể làm dịu đi nỗi sợ trong lòng.

Kỷ Hoài Chu rất yên lặng, cầm tờ phiếu đi ra khỏi phòng tâm thần, sau đó mới dừng lại quay đầu, không lộ chút cảm xúc nào nhìn Hứa Chức Hạ: “Anh làm vài kiểm tra, em có muốn đi cùng không?”

Hứa Chức Hạ ngẩng mặt lên, bối rối.

Trong đầu vẫn chưa sắp xếp được logic, cô đã nhìn anh rồi chầm chậm gật đầu một cái.

Chiều hôm đó, Kỷ Hoài Chu đã cùng cô làm hết tất cả các kiểm tra, bất kể là cần thiết hay không cần thiết, anh đều làm hết.

“Kết quả kiểm tra không có tổn thương thực thể, chẩn đoán phân biệt là chứng câm chọn lọc, đi kèm với chấn thương tâm lý do quá trình trưởng thành gây ra.”

“Nói đơn giản là cô bé chỉ có thể nói chuyện bình thường trong một số hoàn cảnh nhất định.”

“——Ví dụ như khi có mặt cậu.”

“Em gái cậu còn quá nhỏ, chắc chắn không nên điều trị bằng thuốc trực tiếp, nhưng cô bé có phản ứng căng thẳng cấp tính. Hiện tại vẫn chưa xác định được nguồn gốc, tình hình rất khó kiểm soát. Tôi kê loại thuốc an thần tác dụng ngắn, mỗi lần uống một phần tư viên.”

“Vẫn nên ưu tiên liệu pháp tâm lý, nếu có thể thì không dùng thuốc…”

Lọ thuốc nhỏ ấy nằm trong tay Kỷ Hoài Chu, anh nhét tay vào túi quần.

Hứa Chức Hạ nắm cổ tay anh, theo anh ra khỏi bệnh viện.

Khi Từ Đại Linh nói với Kỷ Hoài Chu về kết quả chẩn đoán, Hứa Chức Hạ ở lại trong phòng khám. Dù họ cố tránh mặt cô, nhưng cô biết lọ thuốc trong túi anh là dành cho mình.

Khi trở về trấn Đường Lý, trời đã tối.

Trong nhà mở một cánh cửa sổ, bên ngoài ánh nước phản chiếu từ con sông, có thể nhìn thấy mặt sông xa xa trôi nổi những cánh hoa hải đường rủ. Gió rất tĩnh lặng, ngọn nến trên bàn cháy đều đặn.

Hứa Chức Hạ thay một chiếc váy ngủ sạch sẽ, ôm gối, tự mình ngồi trên tấm nệm trải dưới đất.

Trong không gian quen thuộc này, thần kinh cô đã căng thẳng từ tối qua không còn bị kéo căng nữa, nhưng vẫn chưa thể hoàn toàn thả lỏng.

Thỉnh thoảng cô quay đầu lại, liếc nhìn lọ thuốc đặt bên cạnh chân đế nến.

Chàng thiếu niên tắm rất nhanh, không bao lâu sau Kỷ Hoài Chu đã bước ra khỏi phòng tắm và trở lại phòng.

Tóc vẫn còn ướt, anh dùng khăn vừa lau vừa chống tay ra sau, ngồi xuống mép nệm dưới đất.

Mấy lọn tóc trước trán anh vẫn còn nhỏ nước, anh lắc đầu tùy tiện, không rõ là vô tình hay cố ý khiến nước bắn lên mặt Hứa Chức Hạ đang ngồi bên cạnh.

“Ưh……” Hứa Chức Hạ nheo mắt, khẽ nhăn mũi.

Kỷ Hoài Chu nghiêng đầu qua nhìn.

Cô bé này nhăn mũi, lặng lẽ cúi đầu giơ tay áo lau nước trên má và lông mi, khóe môi hơi bĩu xuống.

Anh lười nhác nói: “Biểu cảm gì thế, không chơi với tôi nữa à?”

Lúc trước con mèo chạy mất, anh cũng từng nói rằng, nó không chơi với em nữa đâu.

Nếu đổi thành một đứa trẻ khác, giờ chắc chắn sẽ đáp lại y chang câu đó.

Nhưng Hứa Chức Hạ chẳng để bụng, nhẹ nhàng trả lời anh: “Chơi với anh chứ.”

Chàng thiếu niên lau loạn vài cái lên trán, dường như đã cười.

“Anh trai……”

Hứa Chức Hạ gọi anh rất nhỏ, Kỷ Hoài Chu đáp qua loa một tiếng “Ừhm”, rồi nghe thấy cô cẩn thận hỏi: “Em bị bệnh phải không?”

Động tác trên tay Kỷ Hoài Chu khựng lại, nhìn qua.

Sự bất an trong lòng cô bé hiện rõ trong đôi mắt.

Đôi mắt anh bị che lấp dưới những lọn tóc còn ẩm, trở nên sâu thẳm khó lường. Trong thoáng chốc, anh có cảm giác như qua đôi mắt ấy, nhìn thấy linh hồn của chính mình.

Kỷ Hoài Chu khẽ nín thở, đối diện ánh mắt cô trong giây lát, không rõ là nói với cô hay là nói với một người nào khác.

“……Đừng nghĩ nữa, em không bị bệnh.”

Trong đôi mắt vốn mờ mịt của Hứa Chức Hạ dần hiện lên ánh sáng mờ ảo trước lúc bình minh, từng chút một trở nên sáng rõ, có thêm ánh nhìn rạng rỡ.

Trên môi cô bất giác hiện lên một nụ cười nhẹ.

Hàng lông mi cong vút ướt nhẹ, nhìn anh khẽ chớp, như vừa bị anh chọc cho khóc lại như vừa được anh dỗ dành.

Khi cô cười đôi mắt sáng lấp lánh, như hai dòng suối nhỏ lại bắt đầu chảy, như thể việc không bị bệnh đã là điều đáng mừng nhất.

Kỷ Hoài Chu cũng là lần đầu tiên thấy cô cười.

Từ khi gặp ở khu Cảng, cô luôn ở trong trạng thái căng thẳng, tràn đầy cảm giác bất an, trái tim như bị nhốt trong một căn phòng tối mốc meo, chỉ có lạnh lẽo và cô đơn.

Thế nhưng niềm vui của cô lại dễ dàng đến vậy.

Hứa Chức Hạ trông mong nhìn anh: “Anh trai, vậy em có thể không uống thuốc được không?”

Kỷ Hoài Chu khẽ nhướng mày: “Không bị bệnh thì uống thuốc làm gì?”

Hứa Chức Hạ mân mê bông hoa nhỏ thêu trên vỏ gối, chậm rãi thì thầm: “Phải uống…  mẹ viện trưởng sẽ giận……”

Cô lại nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Ngày nào cũng phải uống.”

“Ai cũng phải uống à?”

Hứa Chức Hạ lắc đầu, chỉ có cô phải uống.

Kỷ Hoài Chu im lặng, nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ phản chiếu ánh nước.

Hai kẻ gặp nạn, chẳng ai đủ tư cách thương hại ai, nhưng khi thế giới sụp đổ trước mắt, chiếc đuôi sói của anh dường như đủ để con thỏ nhỏ này trú ẩn.

Ít nhất có thể che mắt cô.

“Anh trai…” Hứa Chức Hạ lại gọi anh.

Khi chàng trai quay lại nhìn cô, Hứa Chức Hạ đã cúi đầu xuống gối, vì để ý đến những lời anh nói mà cảm thấy có chút tủi thân.

Cô lí nhí hỏi anh: “Mẹ thật sự không cần em nữa sao?”

Lần trước anh không chút kiêng dè nói rất dứt khoát, nhưng giờ đối diện với ánh mắt đầy mong đợi của cô bé, Kỷ Hoài Chu đột nhiên không nói nên lời.

Anh không trả lời, cầm khăn lau lần cuối lên tóc, thản nhiên hỏi lại: “Mẹ đối xử với em tốt không?”

Hai năm chia cách không tính là quá dài, nhưng đối với một sinh mạng chưa đầy sáu tuổi, đó là khoảng thời gian quá dài.

Có lẽ ký ức đã mờ nhạt, Hứa Chức Hạ suy nghĩ một lúc rồi khẽ gật đầu.

“Còn bố thì sao?” Kỷ Hoài Chu vứt khăn lên bàn, tạo thành một cơn gió làm ngọn nến lay động.

Căn phòng như một hồ nước ba chiều, những gợn sóng màu cam nhạt lay động vài lần.

Mỗi khi Hứa Chức Hạ nhớ đến người đó, cô cảm thấy cổ họng như bị bóp nghẹt, như đang chìm dưới nước, khó thở vô cùng.

Trẻ con không giỏi che giấu cảm xúc, Hứa Chức Hạ khi lúng túng sẽ lộ ra ngay.

Cô cúi đầu, khẽ lắc nhẹ, không bắt gặp ánh nhìn chăm chú của chàng trai dành cho mình.

Kỷ Hoài Chu bất giác nhớ đến lời bác sĩ Từ nói lúc chiều.

Hiện tại vẫn chưa xác định được nguồn gốc của sự căng thẳng này.

Kỷ Hoài Chu nửa ngồi nửa nằm, cánh tay săn chắc chống ra sau, khuỷu tay đè lên gối, một chân dài trong quần thể thao co lên.

Anh tỏ ra lười biếng, suy nghĩ vài giây, hỏi một cách bâng quơ: “Anh trai đối xử với em có tốt không?”

Lần này, Hứa Chức Hạ gần như không hề do dự, cô lập tức ngẩng mặt lên, nhanh chóng và dứt khoát gật đầu liên tục mấy cái.

Vẻ mặt rất nghiêm túc, không gì có thể khẳng định hơn.

Kỷ Hoài Chu thoáng chút ngạc nhiên, nhưng phản ứng của cô bé thực sự quá dứt khoát. Anh nghĩ ngợi một chút, dần như hiểu ra, khóe môi không kìm được khẽ nhếch lên một nụ cười khoe rãnh cười nhạt.

Anh mỉm cười, nhìn cô: “Không phải nói tôi đâu.”

Hứa Chức Hạ hơi há miệng, ngơ ngác, ánh mắt đầy vẻ bối rối và hoang mang.

Không phải anh, vậy thì chỉ còn người anh ruột…… Nhưng tình cảm giữa Hứa Chức Hạ và người anh ruột ấy cực kỳ ít ỏi, ấn tượng duy nhất là mỗi khi có anh ta, cô chẳng bao giờ được chia đồ ăn vặt.

Anh ta là cái cây rậm rạp, còn cô là rễ cây quanh năm không thấy ánh sáng.

Hứa Chức Hạ áp cằm lên gối, một lúc lâu vẫn không phản ứng, câu trả lời đã quá rõ ràng.

Kỷ Hoài Chu nhìn cô nghịch cái gối, ánh mắt ngày càng trở nên sâu thẳm.

Rời xa những tiếng còi xe ồn ã và sự phồn hoa của đô thị, đêm ở trấn Đường Lý luôn rất yên tĩnh, bóng cây lay động, bên tai chỉ còn tiếng côn trùng và tiếng nước chảy.

Ánh sáng dịu nhẹ của ngọn nến không quá sáng cũng không quá tối, soi sáng căn phòng, khiến nhịp thở cũng trở nên êm dịu.

Giống như trong khoảnh khắc trái tim ngừng đập khi hắt hơi, họ vẫn còn sống, nhưng mọi chuyện trên đời dường như chẳng còn liên quan đến họ nữa.

Sau một khoảng thời gian dài, Kỷ Hoài Chu lặng lẽ nghe thấy chính mình nói——

“Sau này anh sẽ làm anh trai của em.”

 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (85)
Chương 1: Chương 1: Tự mình nuôi lớn nên không hứng thú Chương 2: Chương 2: Tôi muốn theo đuổi cậu Chương 3: Chương 3: Cố ý chọc giận anh à Chương 4: Chương 4: Cố nhân không còn – Có thể theo anh về nhà không Chương 5: Chương 5: Cố nhân không còn – Đến cả trẻ con mà cũng bắt nạt sao Chương 6: Chương 6: Cố nhân không còn – Ngọt muốn chết Chương 7: Chương 7: Cố nhân không còn – Anh trai đã lừa em Chương 8: Chương 8: Cố nhân không còn – Thằng cha này đẹp trai thật đấy Chương 9: Chương 9: Cố nhân không còn – Em sẽ nghe lời Chương 10: Chương 10: Cố nhân không còn – Baby girl Chương 11: Chương 11: Hải đường vẫn như xưa – Anh sẽ làm anh trai em Chương 12: Chương 12: Hải đường vẫn như xưa – Anh cũng tự rước nhục Chương 13: Chương 13: Hải đường vẫn như xưa – Quá tuyệt vời Chương 14: Chương 14: Hải đường vẫn như xưa – Cố nhân không còn, hải đường vẫn như xưa Chương 15: Chương 15: Muốn thổ lộ tâm tư – Anh đã bị bắt Chương 16: Chương 16: Muốn thổ lộ tâm tư – Cần có cảm giác cơ bắp săn chắc nhưng thon gọn Chương 17: Chương 17: Muốn thổ lộ tâm tư – Muốn làm loạn à Chương 18: Chương 18: Muốn thổ lộ tâm tư – Chu Sở Kim, anh đếm đến hai Chương 19: Chương 19: Muốn thổ lộ tâm tư – Cô đang nghĩ linh tinh gì vậy? Chương 20: Chương 20: Muốn thổ lộ tâm tư – Tặng một người anh trai đẹp trai Chương 21: Chương 21: Muốn thổ lộ tâm tư – Tối nay đi làm cùng anh trai Chương 22: Chương 22: Độc thoại bên lan can – Rất rất thích Chương 23: Chương 23: Độc thoại bên lan can – Cảm giác đạo đức xé nát trái tim anh Chương 24: Chương 24: Độc thoại bên lan can – Vướng vào nợ tình Chương 25: Chương 25: Độc thoại bên lan can – Em làm anh bị dính bẩn rồi Chương 26: Chương 26: Độc thoại bên lan can – Chúng ta đã hứa Chương 27: Chương 27: Độc thoại bên lan can – Muốn viết tâm sự, độc thoại bên lan can Chương 28: Chương 28: Đêm vô tình – Mối quan hệ của họ có thể trong sáng đến mức nào Chương 29: Chương 29: Đêm yên bình nhưng lòng vô tình – Miễn cưỡng đến thế Chương 30: Chương 30: Đêm vô tình – Sợ cậu lén gặp bị phát hiện Chương 31: Chương 31: Đêm vô tình – Nhóc con Chương 32: Chương 32: Đêm vô tình – Kích thước chỉ vừa vặn trong lòng bàn tay Chương 33: Chương 33: Đêm vô tình – Chắc anh điên rồi Chương 34: Chương 34: Lầu Tây dưới trăng – Lẽ nào anh trai thấy xấu hổ Chương 35: Chương 35: Lầu Tây dưới trăng – Đã không thể quay đầu Chương 36: Chương 36: Lầu Tây dưới trăng – Xem tối nay ai là người đầu tiên gặp được Tiểu Kim bảo bối Chương 37: Chương 37: Lầu Tây dưới trăng – Đàn ông lớn tuổi rồi thích xét nét Chương 38: Chương 38: Lầu Tây dưới trăng – Nếu không thể kiềm chế được thì sao Chương 39: Chương 39: Lầu Tây dưới trăng – Không được phép đồng ý với cậu ta Chương 40: Chương 40: Lầu Tây dưới trăng – Đêm vô tình, lầu Tây dưới trăng Chương 41: Chương 41: Trái tim như đồng hoang – Anh là kẻ thứ ba sao Chương 42: Chương 42: Trái tim như đồng hoang – Thấy sắc nổi tà tâm, không thể kiềm chế Chương 43: Chương 43: Trái tim như đồng hoang – Thích anh nên muốn dựa vào anh Chương 44: Chương 44: Trái tim như đồng hoang – Cô em gái này đã bị nuôi hư rồi Chương 45: Chương 45: Trái tim như đồng hoang – Rơi vào hang sói Chương 46: Chương 46: Lòng như hoang dã – Theo đuổi theo kiểu mờ ám Chương 47: Chương 47: Trái tim như đồng hoang – Ngón tay anh thật linh hoạt Chương 48: Chương 48: Dốc hết tâm tư – Bị đụng đau à Chương 49: Chương 49: Dốc hết tâm tư – Anh cũng đâu chịu thiệt Chương 50: Chương 50: Dốc hết tâm tư – Cậu vì Tiểu Kim bảo bối, cậu ta vì Tiểu Điêu Thuyền Chương 51: Chương 51: Dốc hết tâm tư – Cũng đâu phải chưa từng ngủ chung Chương 52: Chương 52: Dốc hết tâm tư – Anh muốn tôi đi cướp hôn Chương 53: Chương 53: Dốc hết tâm tư – Anh trai bị trúng cổ độc rồi Chương 54: Chương 54: Dốc hết tâm tư – Không thích vận động Chương 55: Chương 55: Dốc hết tâm tư – Trái tim như đồng hoang, dốc hết tâm tư Chương 56: Chương 56: Gió Xuân báo tin hoa nở – Làm bất cứ điều gì mình muốn Chương 57: Chương 57: Gió Xuân báo tin hoa nở – Có thể ở bên anh trai chưa Chương 58: Chương 58: Gió Xuân báo tin hoa nở – Hóa ra anh trai thích kiểu này Chương 59: Chương 59: Gió Xuân báo tin hoa nở – Cho anh xem Chương 60: Chương 60: Gió Xuân báo tin hoa nở – Đãi ngộ của bạn trai Chương 61: Chương 61: Gió Xuân báo tin hoa nở – Vậy em cứ phạt anh Chương 62: Chương 62: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Là một chàng trai xấu Chương 63: Chương 63: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Làm sao để chăm sóc Chương 64: Chương 64: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Đang quyến rũ anh Chương 65: Chương 65: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Chắc chắn là có ý đồ xấu Chương 66: Chương 66: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Em cũng mềm mại Chương 67: Chương 67: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Cảm nhận một chút Chương 68: Chương 68: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Gió Xuân báo tin hoa nở, mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân Chương 69: Chương 69: Ánh sáng cuối con đường – Anh cũng hôn không ít Chương 70: Chương 70: Ánh sáng cuối con đường – Cả người anh trai đều là của em Chương 71: Chương 71: Ánh sáng cuối con đường – Anh xấu xa Chương 72: Chương 72: Ánh sáng cuối con đường – Thuê một phòng Chương 73: Chương 73: Ánh sáng cuối con đường – Hận không thể trói mình vào người em Chương 74: Chương 74: Ánh sáng cuối con đường – Chỉ muốn em tận hưởng Chương 75: Chương 75: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Họ nói là sẽ khóc Chương 76: Chương 76: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Anh trai chỉ có một Chương 77: Chương 77: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Mãi mãi ở bên nhau Chương 78: Chương 78: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Cái nào nhanh hơn Chương 79: Chương 79: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Nhìn thấy anh là em đã muốn Chương 80: Chương 80: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Đêm nay không rời xa nhau Chương 81: Chương 81: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Sớm hơn một giây cũng không được Chương 82: Chương 82: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Ánh sáng cuối con đường, khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ Chương 83: Chương 83: Ngoại Truyện – Chăn của anh, em muốn chui vào thì chui Chương 84: Chương 84: Ngoại Truyện – Anh tỉnh táo lắm Chương 85: Chương 85: Ngoại Truyện – Không có ai xứng đôi hơn họ