Chương 111
Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 111: Chuyện Tang Ma (25)

Quý Trầm Giao nhìn tư thế của Lăng Liệp, có cảm giác như nửa đêm bị hồ ly tinh quấn lấy.

 

“Ngủ thôi!”

 

Lăng Liệp tự nói: “Có lẽ Doãn Khê đã giấu giếm điều gì đó.”

 

Quý Trầm Giao: “…” Thôi được, nói chuyện vụ án thì anh không buồn ngủ nữa.

 

“Sáng nay tôi hỏi Doãn Khê tại sao lại nhận việc này, cô ta nói là Kim Tượng Thụ trả thù lao cao, hơn nữa cô ta không có người thân, không cần phải tốn nước bọt giải thích. Lúc đó nghe còn hợp lý, nhưng nếu cô ta và Lữ Đông Việt coi như là nửa đồng hương thì có hơi kỳ lạ nhỉ?” Lăng Liệp nói: “Kim Tượng Thụ trả cô ta năm vạn, số tiền này có nhiều lắm không? Có lẽ là cô ta nhân cơ hội này để tiếp cận Lữ Đông Việt.”

 

Quý Trầm Giao: “Doãn Khê và Ông Hà Cầu đều đang tiếp cận Lữ Đông Việt, hơn nữa đều lợi dụng đám cưới này, còn Lữ Đông Việt thì ‘chạy trốn’ khỏi thành phố Hoàng Danh, ở cục cảnh sát địa phương cũng không có hồ sơ vụ án nào của anh ta, người của chi đội đi qua bắt đầu từ việc chưa từng phá vụ án nào ở đó, có lẽ sẽ có thu hoạch.”

 

Quý Trầm Giao chìm đắm trong suy nghĩ, anh phân tích rất nhiều, sau khi dừng lại thì không nhận được bất kỳ phản hồi nào. Anh đợi thêm một lát, quay sang Lăng Liệp, thấy hắn đang quay mặt về phía mình, phát ra tiếng thở nhẹ nhàng, đều đặn.

 

Quý Trầm Giao trầm mặc không nói nên lời, là ai nói muốn phân tích vụ án? Nói xong liền ngủ thiếp đi, có nghĩ đến cảm xúc của người nằm cạnh không hả!

 

Quý Trầm Giao gào thét trong lòng xong, lại nhìn dáng vẻ của Lăng Liệp ngủ say đặc biệt ngoan ngoãn, lửa giận cũng dần dần nguôi ngoai. Thôi, nể tình anh ngủ ngoan, không so đo với anh nữa.

 

…………..

 

Sáng sớm, việc tìm kiếm và rà soát vẫn tiếp tục, Lăng Liệp cầm danh sách nhân viên của Kim Tượng Thụ, lần lượt nói chuyện với bọn họ.

 

Muốn thu hút lượng lớn người xem, nhưng lại xảy ra vụ án lớn như vậy, ông chủ của Kim Tượng Thụ ủ rũ, mặt mày tái mét, “Tôi thừa nhận là tôi đã lên kế hoạch cho đám cưới, nhưng tôi tuyệt đối không liên quan gì đến cái chết của Lữ Đông Việt. Tôi là một thương nhân, việc có lợi tôi sẽ làm, nhưng việc nguy hiểm đến tính mạng thì tôi có thể làm được sao?”

 

Đầu ông ta đổ đầy mồ hôi, Lăng Liệp ném cho ông ta một chai nước khoáng lạnh, “Ông hãy kể lại cho tôi nghe, kế hoạch này của các ông được hình thành như thế nào.”

 

Ông chủ ngẩn ra một lát, cố gắng nhớ lại, “Chúng tôi chỉ muốn làm cho người ta cảm thấy mới lạ, mới lạ bình thường còn chưa đủ, phải là kiểu vừa xuất hiện đã gây bùng nổ, còn phải phù hợp với chủ đề của đảo Phong Triều, mọi người họp bàn ý tưởng, liền có được bản phác thảo.”

 

Lăng Liệp: “Không có ai phản đối sao?”

 

“Phản đối trực tiếp thì không có, nhưng cũng đưa ra rất nhiều vấn đề có thể xảy ra, đặc biệt là sẽ bị mắng là bắt chước đám cưới ma, nhưng chúng tôi cũng có cân nhắc đến lợi và hại, cảm thấy có thể thử.”

 

“Lữ Đông Việt có phản ứng gì?”

 

“Anh ta? Anh ta không có tư cách tham gia cuộc họp, anh ta được tuyển vào với tư cách là trợ lý kế hoạch, nhưng thực ra chỉ là làm việc vặt.”

 

“Ngay từ đầu các ông đã quyết định anh ta đóng vai chú rể sao?”

 

“Không, không có, chúng tôi muốn tìm người mẫu hoặc người nổi tiếng trên mạng, chúng tôi cũng tìm chú rể và cô dâu cùng một lúc, nhưng cô dâu đã được quyết định từ lâu, còn chú rể thì không ai muốn.”

 

“Quyết định chọn Doãn Khê rất dễ dàng?”

 

“Có thể nói là vậy, cô ta không quan tâm đến những lời đồn thổi. Có lẽ đàn ông càng quan tâm hơn, chúng tôi đã tăng tiền cho một số người mẫu đã đàm phán, nhưng bọn họ đều không làm.”

 

“Sau đó liền nghĩ đến Lữ Đông Việt?”

 

Ông chủ hối hận lắc đầu, “Sớm biết như vậy, tôi thật sự sẽ không ép anh ta.”

 

Lăng Liệp: “Ép buộc như thế nào?”

 

“Cũng không phải là ép buộc gì, chỉ là bảo người ta liên tục nói chuyện với anh ta mấy lần, tôi và cấp dưới cũng không tiếp xúc nhiều, anh phải tìm người khác để tìm hiểu.”

 

Lăng Liệp lại tìm Trương Tử, người lãnh đạo trên danh nghĩa của Lữ Đông Việt.

 

Hắn ta chỉ mới hơn ba mươi tuổi, sau một hồi phủ nhận có liên quan, hắn ta nói: “Các anh cũng đừng nói tôi bắt nạt anh ta, tính cách của anh ta, nói chuyện nhỏ nhẹ, muốn năng lực cũng không có năng lực gì, một quả hồng mềm, đến đâu mà không bị người ta bóp?”

 

Lăng Liệp: “Anh ta không có năng lực, tại sao các anh còn tuyển anh ta vào công ty?”

 

“Vị trí của anh ta, chính là việc lặt vặt nhiều, không có cảm giác thành tựu gì, tiền cũng ít, không có tiền đồ, người khác không làm. Thực ra, nói thật là không phải ai ngay từ đầu cũng nhắm vào anh ta, là thấy anh ta dễ bắt nạt nên mới dần dần lấn tới.”

 

Lăng Liệp cười, “Nhân tài bán hàng, rất giỏi tổng kết. Là anh đã đề xuất anh ta đóng vai chú rể?”

 

Trương Tử gật đầu, sau đó lại giải thích: “Tôi chỉ là đề xuất trong cuộc họp thôi, nhưng ban đầu cũng là người khác nói với tôi.”

 

“Ai?”

 

Trương Tử nghĩ nửa ngày, “Hình như là Tiểu Doãn? Lúc đó cô ta đã ở công ty chúng tôi rồi, cùng chúng tôi tham gia hoạt động, thường xuyên cùng nhau ăn cơm gì đó. Vì không tìm được chú rể, nhóm chúng tôi rất đau đầu, lúc ăn cơm có nói đến chuyện này, cô ta liền nhắc đến Lữ Đông Việt. Lúc đó người đông, mọi người cùng nhau bàn bạc, ai cũng đều cảm thấy phù hợp.”

 

Lăng Liệp tiếp tục tìm nhân viên của Kim Tượng Thụ nói chuyện, mấy người cùng ăn cơm hôm đó đều xác nhận, đúng là Doãn Khê đã đề xuất. Bọn họ ai cũng đều nói Lữ Đông Việt là người trầm lặng ít nói, rụt rè nhút nhát, toàn thân đều viết rõ “Đến bắt nạt tôi đi”.

 

Lăng Liệp cuộn một cây bút trên môi trên, nhắm mắt suy nghĩ, Lữ Đông Việt nhát gan nhút nhát quá mức, không phải anh ta thật sự không dám phản kháng, mà là anh ta cần dùng sự nhút nhát, không nổi bật đó để ngụy trang bản thân. Có lẽ anh ta cũng không ngờ rằng, sự ngụy trang này của bản thân lại đẩy anh ta vào đường cùng là đóng vai chú rể trong đám cưới “âm phủ”, điều này không hề kín đáo một chút nào.

 

Cho nên anh ta mới bị giết, là vì đột nhiên bị lộ mặt ra trước mắt một số người sao?

 

Sau khi Quý Trầm Giao tỉnh dậy không thấy Lăng Liệp đâu, liền đi thẳng đến khu vực làm việc trung tâm tạm thời của đội ở đồn cảnh sát. Tối qua Hoàng Dịch đã cử một nhóm đội viên đến thành phố Hoàng Danh, bây giờ hẳn là đã đến được cục cảnh sát thành phố Hoàng Danh rồi. Quý Trầm Giao lập tức liên lạc với đội trưởng, bảo anh ta tra Ông Hà Cầu trong hệ thống nội bộ của cục cảnh sát thành phố Hoàng Danh.

 

Nửa tiếng sau, đội trưởng gọi điện thoại đến, hưng phấn nói đã tra được. Nhưng nội dung lại nằm ngoài dự đoán của Quý Trầm Giao.

 

Anh vốn còn tưởng rằng Ông Hà Cầu là người có hành vi kỳ lạ còn mất tích, có lẽ có hồ sơ vụ án ở địa phương, không ngờ tra ra, người ta lại là đồng nghiệp!

 

“Đội trưởng Quý, là như vậy, Tiểu Ông là đội viên của đội cảnh sát hình sự chúng tôi, phá án như thần, năm nào cũng nhận được danh hiệu tiên tiến. Cậu ta đã mấy năm không nghỉ ngơi rồi, gần đây đang nghỉ phép.” Đội trưởng Đài Lộc của đội cảnh sát hình sự cục cảnh sát thành phố Hoàng Danh nói: “Sao, các anh tìm cậu ta có việc gì?”

 

Quý Trầm Giao nhất thời nghẹn lời, anh nên nói thế nào đây? Vừa rồi tôi nghi ngờ Ông Hà Cầu có liên quan đến một vụ án mạng, bây giờ phát hiện ra hướng suy nghĩ đều sai hết rồi, là tôi oan uổng cho một đồng nghiệp?

 

Quý Trầm Giao suy nghĩ một chút, cuối cùng anh chọn nói thật, bỏ qua việc mình nghi ngờ Ông Hà Cầu, chỉ nói là Ông Hà Cầu mất tích sau vụ án mạng ở đám cưới.

 

Đài Lộc lập tức khẩn trương, “Chết rồi, có thể cậu ta đã xảy ra chuyện rồi!”

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Tại sao?”

 

Tuổi tác Đài Lộc có hơi lớn, đối xử với các đội viên của mình như đối xử với con cái trong nhà, “Tiểu Ông là loại người gặp vụ án là nhất định sẽ xông lên, tôi đã nghe đội viên của các anh nói về vụ án ở đảo Phong Triều rồi, trên mạng cũng có rất nhiều người thảo luận. Các anh nói buổi tối Tiểu Ông ở hiện trường đám cưới, rạng sáng xảy ra vụ án, ban ngày đã không tìm thấy Tiểu Ông đâu, vậy tôi chỉ có thể nghĩ đến một khả năng – cậu ta phát hiện ra điều bất thường, trong quá trình theo dõi…”

 

Đài Lộc không nói tiếp được nữa, ông thở dài một tiếng, phủ định cách nói vừa rồi của mình, “Không, cậu ta là một cảnh sát rất ưu tú, cậu ta hẳn là có cách. Đội trưởng Quý, xin các anh nhất định phải tìm được Tiểu Ông!”

 

Quý Trầm Giao cảm thấy vô số cành cây đen tối đang khuấy động trong đầu, huyệt thái dương đau nhói. Ông Hà Cầu là cảnh sát hình sự đang nghỉ phép, việc cậu ta che giấu thân phận thì cũng có thể hiểu được, nhưng tại sao lúc ở trên boong tàu lại nói ra những lời kỳ lạ đó? Hơn nữa, rõ ràng là Ông Hà Cầu rất quan tâm đến Lữ Đông Việt, bề ngoài thì cậu ta đi nghỉ phép, nhưng thực tế là đang điều tra một vụ án nào đó?

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Có phải Ông Hà Cầu đang bí mật điều tra vụ án nào không?”

 

Đài Lộc trả lời rất chắc chắn, “Không có, cậu ta phá án rất hiệu quả, các vụ án giao cho cậu ta đều phá được. Lần này cậu ta nghỉ phép vẫn là tôi ép cậu ta nghỉ…” Nói đến đây, giọng Đài Lộc lại trở nên nặng nề, “Nếu cậu ta xảy ra chuyện gì, tôi…”

 

Quý Trầm Giao vội vàng nói: “Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để tìm Ông Hà Cầu, nếu ông nghĩ ra được manh mối gì thì hãy liên lạc với tôi ngay lập tức.”

 

Cuộc gọi này vừa kết thúc, Quý Trầm Giao cảm thấy suy nghĩ của mình cũng rối loạn luôn, suy luận ngày hôm qua phải làm lại từ đầu, duy chỉ có việc Ông Hà Cầu đến vì Lữ Đông Việt thì không có vấn đề gì.

 

Lữ Đông Việt bị một cảnh sát hình sự theo dõi, càng chứng tỏ khả năng anh ta sợ tội mà trốn đến Phong Thành là rất cao. Mà Ông Hà Cầu là tự ý hành động, không báo cáo xin phép cấp trên. Nguyên nhân trong đó còn cần phải tìm hiểu thêm mới biết được.

 

Bề ngoài thì Ông Hà Cầu chỉ là một người xem náo nhiệt ở đám cưới, kỳ thực cậu ta vẫn luôn chú ý đến Lữ Đông Việt, khi Lữ Đông Việt rời đi, hành động có khả năng nhất của cậu ta là giữ một khoảng cách nhất định, âm thầm bí mật theo dõi.

 

Cậu ta đã nhìn thấy cảnh Lữ Đông Việt bị giết? Cố gắng cứu viện hay cố gắng rời đi? Nhưng cậu ta đã chậm một bước, đã bị “chim sẻ rình mồi” chặn lại?

 

Hoặc là, Ông Hà Cầu và kẻ đứng sau vốn là một phe? Nếu không thì giải thích thế nào về việc cậu ta tự ý hành động?

 

Nghĩ đến đây, Quý Trầm Giao lắc đầu, day day mi tâm. Anh thực sự không muốn suy đoán như vậy, từ lời nói của đội trưởng đội cảnh sát hình sự thành phố Hoàng Danh, Ông Hà Cầu cũng giống như anh, là một cảnh sát hình sự nhiều năm tận tụy với công việc, đến cả nghỉ ngơi cũng không màng.

 

Tại sao anh lại không ở thành phố Hạ Dung nhỉ? Bởi vì Tạ Khuynh thấy trạng thái của anh không được tốt, lại nợ không biết bao nhiêu ngày nghỉ, nên cưỡng chế bắt anh phải nghỉ phép.

 

Quý Trầm Giao thở dài, trong đầu xóa đi suy đoán Ông Hà Cầu là cảnh sát biến chất, nhưng vẫn để lại một dấu chú thích và một chút đề phòng.

 

Lăng Liệp biết được Ông Hà Cầu là cảnh sát hình sự thì không quá kinh ngạc, ngược lại hỏi: “Cậu thấy tôi giống cấp trên của cậu không?”

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Lăng Liệp lại giở thói xấu, bắt đầu lên giọng: “Những người làm cấp trên như chúng tôi ấy à, đều rất giỏi ăn nói, biết lựa lời mà nói, Tiểu Quý à Tiểu Quý, đã mấy lần cậu coi tôi là nghi phạm rồi, cậu tự kiểm điểm lại…”

 

Quý Trầm Giao không đợi Lăng Liệp nói xong, liền nhét một miếng bánh gạo vào miệng hắn, ai ngờ như vậy rồi mà Lăng Liệp vẫn kiên cường nói hết câu: “Cậu tự kiểm điểm lại bản thân mình đi.”

 

Quý Trầm Giao nghĩ thầm: Điều tôi nên kiểm điểm nhất là năm đó tại sao lại cho anh ăn gà rán! Năm nay tại sao lại để anh đến ở nhà tôi! Cái đồ của nợ nhà anh!

 

Lăng Liệp ăn xong bánh gạo, lại xin Quý Trầm Giao nước đậu xanh. Quý Trầm Giao chỉ muốn cho hắn một đấm, hắn vội vàng ôm ngực, nín thở vẻ đau khổ, “Nghẹn, nghẹn chết rồi…”

 

Mặc dù các hoạt động trên đảo Phong Triều đã tạm dừng, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Hôm nay cảnh sát đã dỡ bỏ lệnh hạn chế đối với một số du khách, cho phép bọn họ đi thuyền về Phong Thành, những hành khách còn lại có nhu cầu ăn uống sinh hoạt, cho nên các nhà hàng quán nước vẫn đang hoạt động.

 

Bản thân Quý Trầm Giao cũng vừa đói vừa khát, anh mua cho Lăng Liệp một cốc nước đậu xanh, còn mình thì ăn chè đậu hũ.

 

“Hôm nay tôi đi dạo một vòng quanh tất cả các khách sạn và nhà nghỉ ở đây, cậu đoán xem tôi phát hiện ra điều gì?” Lăng Liệp ăn no uống đủ, bắt đầu úp mở.

 

Quý Trầm Giao không thèm để ý đến hắn, biết rằng lát nữa hắn sẽ không nhịn được mà tự mình nói.

 

Lăng Liệp: “Nhà nào cũng đều có quảng cáo của ‘Quy Vĩnh Đường’, người của ‘Quy Vĩnh Đường’ cũng có không ít hoạt động trên đảo, quảng cáo dịch vụ tang lễ trọn gói của bọn họ.”

 

Quý Trầm Giao dừng thìa, tưởng tượng ra cảnh tượng đó, có chút không thể chấp nhận được. Mặc dù cả Phong Thành đều nổi tiếng với văn hóa tang ma và văn hóa quỷ thần, đảo Phong Triều lại càng là địa điểm du lịch nổi tiếng. Nhưng người ta hiếu kỳ thì hiếu kỳ, anh lại đi quảng cáo dịch vụ tang lễ trọn gói cho du khách khi bọn họ đang vui chơi, chẳng khác nào trù ẻo bọn họ hoặc người nhà của bọn họ sớm về chầu trời?

 

Ánh mắt Lăng Liệp trở nên sắc bén, “Cái ‘Quy Vĩnh Đường’ này không theo lẽ thường, nhưng trên đảo hình như lại rất có sức ảnh hưởng. Tiểu Quý, có muốn điều tra sâu hơn không?”

 

Tiểu Quý: “Tiểu Quý cũng thấy rất có lý.”

 

Móng vuốt của Lăng Liệp ranh mãnh vươn tới. Quý Trầm Giao cảnh giác: “Làm gì?”

 

Lăng Liệp nhanh chóng vỗ một cái lên đầu Quý Trầm Giao, “Tiểu Quý ngoan.”

 

Quý Trầm Giao đá một cước vào ghế của Lăng Liệp, may mà Lăng Liệp chạy nhanh, “Đá hỏng là phải đền tiền đấy! Cảnh sát cũng không được giảm giá!”

 

Lăng Liệp trở lại khách sạn Nùng Hải, hắn chú ý đến một tà váy, ánh mắt đuổi theo, là Doãn Khê vốn đang ở sảnh khách sạn, nhưng khi hắn vào, cô ta đột nhiên quay người rời đi.

 

Lăng Liệp chạy nhanh tới, “Cô Doãn, sao thấy tôi lại bỏ chạy thế?”

 

Doãn Khê không thoải mái cắn môi, “Tôi, tôi không nhìn thấy anh.”

 

“Ồ, vậy đã nhìn thấy rồi, chi bằng nói chuyện một chút chứ?”

 

Doãn Khê nhíu mày, “Không phải anh đã hỏi tôi rồi sao? Sau đó tôi cũng đã làm bản tường trình. Cái chết của Lữ Đông Việt không liên quan gì đến tôi.”

 

Lăng Liệp gật đầu, “Đúng vậy, lúc anh ta chết cô và những người khác của Kim Tượng Thụ ở cùng nhau, họ đều có thể cung cấp chứng cứ ngoại phạm cho cô.”

 

Doãn Khê: “Vậy anh còn muốn biết gì?”

 

Lăng Liệp: “Muốn biết tại sao cô lại tiến cử Lữ Đông Việt làm chú rể?”

 

Đôi mắt Doãn Khê lập tức mở to.

 

Lăng Liệp: “Cô đến làm cô dâu này, không phải vì họ trả quá nhiều tiền, mà là vì Lữ Đông Việt, đúng không?”

 

Doãn Khê lùi lại, gót chân va phải một đạo cụ chưa kịp thu dọn, nếu không phải Lăng Liệp nhanh tay đỡ lấy cô ta, chắc chắn sẽ ngã. Cô ta kinh hồn bạt vía giãy khỏi cánh tay Lăng Liệp, “Tôi không biết anh đang nói gì.”

 

“Để tìm được diễn viên, Kim Tượng Thụ đã rao giá tiền thù lao cho nam quả thật rất nhiều, nhưng đó chỉ là vì bọn họ đã mất rất nhiều thời gian, mà vẫn không tìm được người sẵn sàng đóng vai chú rể, thế nên mới đành phải liên tục tăng giá.” Lăng Liệp nói: “Nhưng cô, là sau khi bọn họ báo giá liền nhận lời, tôi đã hỏi thăm, năm vạn tệ trong giới của các cô không phải là cái giá cao đến mức khó có thể từ chối.”

 

“Cô hoàn toàn có thể để Kim Tượng Thụ chờ đợi, yêu cầu mức giá cao hơn, nhưng cô không làm như thế. Tại sao vậy? Bởi vì cô lo lắng bọn họ cũng có những lựa chọn khác, nếu người khác không tăng giá mà cô tăng giá, vai diễn này sẽ không thuộc về cô.” Lăng Liệp giống như đang nghiêm túc thảo luận vấn đề thù lao trong ngành với Doãn Khê, giọng điệu cử chỉ không giống nhân viên cảnh sát chút nào, “Tiền bạc đối với cô mà nói căn bản không quan trọng, cho dù Kim Tượng Thụ chỉ trả cho cô năm nghìn, cô cũng sẽ bịa ra một lý do nào đó – kiểu đám cưới này hiếm có khó tìm, cơ hội khó có được, tôi muốn trải nghiệm một chút. Điều thực sự quan trọng là một cơ hội để tiếp cận Lữ Đông Việt.”

 

Mặt Doãn Khê trắng bệch, môi mím chặt đến đỏ bừng như máu. Cô ta không ngừng lắc đầu, “Tôi, tại sao tôi phải tiếp cận Lữ Đông Việt? Tôi và anh ta không có bất kỳ quan hệ nào cả! Trước khi đến Phong Thành, tôi còn không quen biết anh ta!”

 

Lăng Liệp: “Câu hỏi rất hay, tôi cũng rất muốn biết tại sao cô lại muốn tiếp cận Lữ Đông Việt.”

 

Ánh mắt hoảng loạn của Doãn Khê đột nhiên khựng lại, Lăng Liệp thản nhiên quét qua, dễ dàng nhìn ra tâm tư của cô ta – cô ta đang do dự, phán đoán, không biết người cảnh sát này rốt cuộc đã biết được bao nhiêu, còn bản thân mình thì nên nói gì.

 

“Tôi không có gì để khai báo thêm.” Doãn Khê miễn cưỡng bình tĩnh lại, “Tôi chỉ là một người mẫu nhận tiền đóng phim, nếu mọi người đều có thể chứng minh kẻ giết người không phải là tôi, đối với những vấn đề khác tôi có quyền giữ im lặng.”

 

Nói xong, cô ta chỉnh lại váy, quay người muốn đi.

 

Lăng Liệp: “Cô vẫn chưa trả lời câu hỏi vừa rồi của tôi. Tại sao cô lại tiến cử Lữ Đông Việt với Kim Tượng Thụ?”

 

Doãn Khê toát mồ hôi: “Đó chỉ là, khi mọi người thảo luận đến chuyện này, tôi thuận miệng nói ra. Lúc đó những chuẩn bị khác đều đã xong xuôi, chỉ còn thiếu mỗi chú rể, tôi cũng sốt ruột. Hơn nữa sau khi tôi nói ra, mọi người đều đồng ý. Vậy cho dù không phải là tôi, rất nhanh cũng sẽ có người nhắc đến Lữ Đông Việt. Các anh sẽ không vì tôi là người tiến cử Lữ Đông Việt, sau đó anh ta chết ở đám cưới, liền cho rằng tôi có tội chứ?”

 

Lăng Liệp cười cười, “Đương nhiên là không. Tôi tò mò là, tại sao cô lại nói dối?”

 

Cả người Doãn Khê lại căng thẳng, “Tôi nói dối gì?”

 

“Trước khi cô ghi lời khai, tôi có nói chuyện với cô, cô nói Lữ Đông Việt than phiền với cô rằng anh ta không muốn đóng vai chú rể, cô rất đồng cảm với tình cảnh của anh ta, còn khuyên anh ta từ bỏ. Điều này mâu thuẫn với việc cô tiến cử Lữ Đông Việt.”

 

“Tôi, tôi không thể để anh ta biết là tôi hại anh ta làm chú rể được?”

 

“Không không không.” Giọng Lăng Liệp rất nhẹ nhàng, đuôi mắt hơi nhếch lên, “Cô nhầm rồi, cô giải thích với anh ta như thế nào không quan trọng, giải thích với chúng tôi như thế nào mới quan trọng. Các cô, cho đến bây giờ, tôi mang lời khai của người khác đến tìm cô, cô vẫn rất không muốn thừa nhận mình là người đã tiến cử anh ta. Cô muốn che giấu điều gì?”

 

Vẻ mặt của Doãn Khê cho thấy, lúc này cô ta đã rối bời trước những “lời lẽ quanh co” của Lăng Liệp, không biết câu nói nào sẽ bị bắt bẻ nữa, không biết nên thể hiện bản thân mình như thế nào.

 

Lăng Liệp đi vòng quanh Doãn Khê nửa vòng, “Đồng đội của tôi đã đến thành phố Hoàng Danh rồi, Lữ Đông Việt có nói với cô không? Đó là quê của anh ta.”

 

Doãn Khê tránh ánh mắt của Lăng Liệp, “Hình như có nói qua.”

 

“Vậy hai người có cảm thán – A, chúng ta là đồng hương không?”

 

Hơi thở của Doãn Khê đột nhiên siết chặt, ý thức được mình vừa nói sai, “Chúng tôi, chúng tôi không phải là người cùng quê. Tôi ở…”

 

“Thành phố Lâm Vân, tôi biết.” Lăng Liệp nói: “Nhưng trong mắt người dân địa phương, thành phố Hoàng Danh và thành phố Lâm Vân được coi là cùng một vùng. Về điểm này thì cô hẳn là rõ hơn tôi chứ?”

 

Doãn Khê im lặng.

 

Lăng Liệp lại nói: “Đồng đội của tôi đã đi điều tra quá khứ của Lữ Đông Việt, tiện thể cũng tìm hiểu một chút về bối cảnh của cô. Tôi tin rằng, không lâu nữa sẽ tra được chút gì đó.”

 

Doãn Khê không nhịn được nhìn Lăng Liệp, ánh mắt lấp lánh, muốn nói lại thôi.

 

Lăng Liệp mỉm cười, “Nếu cô đột nhiên nghĩ ra manh mối gì, có thể đến tìm tôi bất cứ lúc nào. Thực ra cô không cần phải có gánh nặng quá lớn, chính cô cũng nói, cô có đầy đủ chứng cứ ngoại phạm mà.”

 

Doãn Khê đứng tại chỗ, cúi đầu nhìn mặt đất, mái tóc dài che khuất khuôn mặt cô ta, không ai có thể nhìn thấy biểu cảm của cô ta lúc này.

 

………..

 

Các đội viên đến thành phố Hoàng Danh chia nhau ra hành động, một nhóm đến Học viện Kỹ thuật Hoàng Danh nơi Lữ Đông Việt từng theo học, một nhóm khác thì đi tìm cha của Lữ Đông Việt.

 

Nhà họ Lữ sống ở khu nhà cũ, một mảng lớn toàn là những tòa nhà ống được xây dựng từ mấy chục năm trước, thành phố Hoàng Danh phát triển chậm, những ngôi nhà cũ này trong vài năm tới sẽ không bị dỡ bỏ. phần lớn dân cư sống trong khu nhà cũ thường là người trung niên và cao tuổi, thời tiết nóng bức, nhiều người c** tr*n đánh mạt chược dưới bóng cây, trong hành lang.

 

“Lão Lữ, có người tìm!”

 

Cha Lữ ăn xong cơm thừa canh cặn buổi trưa, vừa ngồi xuống bàn mạt chược, liền bị gọi ra ngoài. Ông ta vừa càu nhàu vừa xỉa răng, tưởng là bạn làm cùng tìm ông ta làm việc, nhưng khi nhìn thì lại là hai gương mặt lạ ăn mặc chỉnh tề.

 

Ông ta đánh giá người từ trên xuống dưới, người có khí chất như vậy ở khu này không nhiều.

 

Cảnh sát xuất trình giấy tờ, nói rõ mục đích đến, cha Lữ biết được Lữ Đông Việt gặp nạn, da mặt nhăn nheo run rẩy, chiếc tăm xỉa răng trong tay rơi xuống đất. Nhưng cũng chỉ có vậy, vài giây sau, ông ta khàn giọng ho hai tiếng, quay người muốn trở lại bàn mạt chược, “Chết thì chết thôi, nó và tôi đã sớm không còn quan hệ gì nữa rồi.”

 

Nhân viên cảnh sát vội vàng nói: “Có một số thông tin về Lữ Đông Việt chúng tôi muốn tìm hiểu từ chỗ ông, phiền ông…”

 

“Không liên quan gì đến tôi! Đã sớm đoạn tuyệt quan hệ cha con rồi!” Cha Lữ rất không kiên nhẫn. Ông ta giọng lớn, tiếng hét này khiến những người đánh mạt chược gần đó đều nhìn sang, có người hỏi: “Lão Lữ, sao vậy?”

 

Rõ ràng là cha Lữ lười giải thích, ngồi xuống bàn mạt chược, “Tiếp tục!”

 

Kiểu “người già” như thế này là khó đối phó nhất, tự tung tự tác, mặc kệ anh có là cảnh sát hay không, làm phiền ông ta đánh mạt chược thì đều cút hết!

 

Nhân viên cảnh sát không có cách nào, lúc này vừa hay Lăng Liệp gọi điện thoại đến hỏi tình hình, nghe nói cha Lữ không hợp tác, hắn nói: “Chuyện này dễ giải quyết mà, loại nhà cũ đó đều có ủy ban khu phố đúng không? Các cậu đến ủy ban khu phố tìm hai bà thím, nói rõ tình hình cho bọn họ, nhờ bọn họ giúp đỡ.”

 

Nửa tiếng sau, dưới sự “giáo dục” của các bà thím, cha Lữ ủ rũ ngồi trong phòng khách của mình. Nhân viên cảnh sát thầm than, cách của thầy Lăng đúng là dùng được, bọn họ từ chuyện đoạn tuyệt quan hệ mà bắt đầu hỏi về Lữ Đông Việt.

 

Có lẽ lúc này cha Lữ mới hồi phục tinh thần, đối với cái chết của đứa con trai duy nhất này, ít nhiều gì cũng cảm thấy có một chút bi thương, “Nó thực sự chết rồi? Chết như thế nào?”

 

Nhân viên cảnh sát không nhắc đến đám cưới mà phần lớn mọi người đều không thể chấp nhận được, chỉ nói là gặp nạn trong hoạt động do công ty tổ chức. Cha Lữ nhổ một bãi nước bọt, “Vậy công ty của nó phải bồi thường! Rốt cuộc thì nó làm công việc gì?”

 

“Lập kế hoạch marketing.” Nhân viên cảnh sát nói: “Đây cũng là điều tôi muốn hỏi ông, Lữ Đông Việt học ngành kỹ thuật, Học viện Kỹ thuật Hoàng Danh cũng coi như là một trường đại học không tồi, tại sao anh ta phải rời xa quê hương đến một thành phố hoàn toàn xa lạ làm công việc không liên quan gì đến chuyên ngành của mình?”

 

Cha Lữ im lặng hồi lâu rồi cười khổ, “Nó là muốn đoạn tuyệt hoàn toàn với tôi. Nó, xem thường tôi, đặc biệt là sau khi mẹ nó qua đời. Nó hận mình đã sinh ra trong gia đình như nhà chúng tôi.”

 

Gia cảnh nhà họ Lữ rất nghèo khó, cha Lữ và vợ đều là người từ quê lên thành phố làm thuê, ở khu nhà cũ này mấy chục năm, Lữ Đông Việt sinh ra ở đây, sau khi học đại học thì hàng tuần còn phải trở về đây.

 

Cha Lữ và vợ không có công việc cố định, cha Lữ thường làm việc ở công trường, có đôi khi cũng làm công nhân bốc vác, mấy năm nay tuổi tác đã cao, làm không nổi nữa, điều kiện kinh tế càng kém. Vợ làm công ở nhà hàng, hơn bốn mươi tuổi thì mắc bệnh qua đời. Lữ Đông Việt học trung học cơ sở thì mất mẹ, tính cách vốn hoạt bát dần dần trở nên hướng nội. May mà anh ta vẫn luôn học hành rất chăm chỉ, ở lớp cũng coi như thông minh, thi trung học phổ thông và đại học đều thể hiện rất tốt, khi thi đậu Học viện Kỹ thuật Hoàng Danh, cha Lữ vui mừng mời rất nhiều người uống rượu.

 

Cha Lữ không nhớ nổi hai cha con đã xảy ra xung đột đặc biệt gay gắt nào, nhưng sống nương tựa vào nhau nhiều năm như vậy, ông ta biết Lữ Đông Việt xem thường mình là dân lao động, càng ghét ông ta không có việc gì làm thì đi đánh mạt chược, uống rượu, say rượu thì ở nhà chửi bới.

 

“Tửu lượng của tôi không tốt, nhưng tôi chưa từng đánh nó.” Cha Lữ biện minh cho mình, “Nó học đại học, có bản lĩnh rồi, nhưng tiền học đại học của nó không phải tôi bỏ ra sao? Đồ vong ơn bội nghĩa, thấy gia đình bạn học tốt, cha của bạn học là ông chủ, liền xem thường ông già đánh bài uống rượu này! Nhưng tôi phạm pháp gì sao? Tôi vất vả làm việc, lúc nghỉ ngơi tại sao lại không thể đánh bài?”

 

Nhân viên cảnh sát nghe mà chua xót, lại hỏi: “Hai người đoạn tuyệt quan hệ từ khi nào?”

 

Cha Lữ bấm ngón tay, “Là sau khi nó tốt nghiệp một năm.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (229)
Chương 1: Chương 1: Vụ án thứ nhất: SONG SƯ – Chương 1: Song Sư (01) Chương 2: Chương 2: Song Sư (02) Chương 3: Chương 3: Song Sư (03) Chương 4: Chương 4: Song Sư (04) Chương 5: Chương 5: Song Sư (05) Chương 6: Chương 6: Song Sư (06) Chương 7: Chương 7: Song Sư (07) Chương 8: Chương 8: Song Sư (08) Chương 9: Chương 9: Song Sư (09) Chương 10: Chương 10: Song Sư (10) Chương 11: Chương 11: Song Sư (11) Chương 12: Chương 12: Song Sư (12) Chương 13: Chương 13: Song Sư (13) Chương 14: Chương 14: Song Sư (14) Chương 15: Chương 15: Song Sư (15) Chương 16: Chương 16: Song Sư (16) Chương 17: Chương 17: Song Sư (17) Chương 18: Chương 18: Song Sư (18) Chương 19: Chương 19: Song Sư (19) Chương 20: Chương 20: Song Sư (20) Chương 21: Chương 21: Song Sư (21) Chương 22: Chương 22: Song Sư (22) Chương 23: Chương 23: Song Sư (23) Chương 24: Chương 24: Song Sư (24) Chương 25: Chương 25: Song Sư (25) Chương 26: Chương 26: Song Sư (26) Chương 27: Chương 27: Song Sư (27) Chương 28: Chương 28: Song Sư (28) Chương 29: Chương 29: Song Sư (29) Chương 30: Chương 30: Song Sư (30) Chương 31: Chương 31: Song Sư (31) Chương 32: Chương 32: Song Sư (32) Chương 33: Chương 33: Song Sư (33) Chương 34: Chương 34: Song Sư (34) Chương 35: Chương 35: Song Sư (35) Chương 36: Chương 36: Song Sư (36) Chương 37: Chương 37: Song Sư (37) Chương 38: Chương 38: Song Sư (38) Chương 39: Chương 39: Song Sư (39) Chương 40: Chương 40: Song Sư (40) Chương 41: Chương 41: Song Sư (41) Chương 42: Chương 42: Song Sư (42) Chương 43: Chương 43: Song Sư (43) Chương 44: Chương 44: Song Sư (44) Chương 45: Chương 45: Song Sư (45) Chương 46: Chương 46: Song sư (46) Chương 47: Chương 47: Song Sư (47) Chương 48: Chương 48: Song Sư (48) Chương 49: Chương 49: Song Sư (49) Chương 50: Chương 50: Song Sư (50) + Ngoài Tầm Nhìn Chương 51: Chương 51: Vụ án thứ 2: THÂN SƠ – Chương 51: Thân Sơ (01) Chương 52: Chương 52: Thân Sơ (02) Chương 53: Chương 53: Thân Sơ (03) Chương 54: Chương 54: Thân Sơ (04) Chương 55: Chương 55: Thân Sơ (05) Chương 56: Chương 56: Thân Sơ (06) Chương 57: Chương 57: Thân Sơ (07) Chương 58: Chương 58: Thân Sơ (08) Chương 59: Chương 59: Thân Sơ (09) Chương 60: Chương 60: Thân Sơ (10) Chương 61: Chương 61: Thân Sơ (11) Chương 62: Chương 62: Thân Sơ (12) Chương 63: Chương 63: Thân Sơ (13) Chương 64: Chương 64: Thân Sơ (14) Chương 65: Chương 65: Thân Sơ (15) Chương 66: Chương 66: Thân Sơ (16) Chương 67: Chương 67: Thân Sơ (17) Chương 68: Chương 68: Thân Sơ (18) Chương 69: Chương 69: Thân Sơ (19) Chương 70: Chương 70: Thân Sơ (20) Chương 71: Chương 71: Thân Sơ (21) Chương 72: Chương 72: Thân Sơ (22) Chương 73: Chương 73: Thân Sơ (23) Chương 74: Chương 74: Thân Sơ (24) Chương 75: Chương 75: Thân Sơ (25) Chương 76: Chương 76: Thân Sơ (26) Chương 77: Chương 77: Thân Sơ (27) Chương 78: Chương 78: Thân Sơ (28) Chương 79: Chương 79: Thân Sơ (29) Chương 80: Chương 80: Thân Sơ (30) Chương 81: Chương 81: Thân Sơ (31) Chương 82: Chương 82: Thân Sơ (32) Chương 83: Chương 83: Thân Sơ (33) Chương 84: Chương 84: Thân Sơ (34) Chương 85: Chương 85: Thân Sơ (35) Chương 86: Chương 86: Thân Sơ (36) Chương 87: Chương 87: Vụ án thứ ba: Chương 87: Chuyện Tang Ma (1) Chương 88: Chương 88: Chuyện Tang Ma (02) Chương 89: Chương 89: Chuyện Tang Ma (03) Chương 90: Chương 90: Chuyện Tang Ma (04) Chương 91: Chương 91: Chuyện Tang Ma (05) Chương 92: Chương 92: Chuyện Tang Ma (06) Chương 93: Chương 93: Chuyện Tang Ma (07) Chương 94: Chương 94: Chuyện Tang Ma (08) Chương 95: Chương 95: Chuyện Tang Ma (09) Chương 96: Chương 96: Chuyện Tang Ma (10) Chương 97: Chương 97: Chuyện Tang Ma (11) Chương 98: Chương 98: Chuyện Tang Ma (12) Chương 99: Chương 99: Chuyện Tang Ma (13) Chương 100: Chương 100: Chuyện Tang Ma (14) Chương 101: Chương 101: Chuyện Tang Ma (15) Chương 102: Chương 102: Chuyện Tang Ma (16) Chương 103: Chương 103: Chuyện Tang Ma (17) Chương 104: Chương 104: Chuyện Tang Ma (18) Chương 105: Chương 105: Chuyện Tang Ma (19) Chương 106: Chương 106: Chuyện Tang Ma (20) Chương 107: Chương 107: Chuyện Tang Ma (21) Chương 108: Chương 108: Chuyện Tang Ma (22) Chương 109: Chương 109: Chuyện Tang Ma (23) Chương 110: Chương 110: Chuyện Tang Ma (24) Chương 111: Chương 111: Chuyện Tang Ma (25) Chương 112: Chương 112: Chuyện Tang Ma (26) Chương 113: Chương 113: Chuyện Tang Ma (27) Chương 114: Chương 114: Chuyện Tang Ma (28) Chương 115: Chương 115: Chuyện Tang Ma (29) Chương 116: Chương 116: Chuyện Tang Ma (30) Chương 117: Chương 117: Chuyện Tang Ma (31) Chương 118: Chương 118: Chuyện Tang Ma (32) Chương 119: Chương 119: Chuyện Tang Ma (33) Chương 120: Chương 120: Chuyện Tang Ma (34) Chương 121: Chương 121: Vụ án thứ 4: Chương 121: Ngọc Qua (1) Chương 122: Chương 122: Ngọc Qua (02) Chương 123: Chương 123: Ngọc Qua (03) Chương 124: Chương 124: Ngọc Qua (04) Chương 125: Chương 125: Ngọc Qua (05) Chương 126: Chương 126: Ngọc Qua (06) Chương 127: Chương 127: Ngọc Qua (07) Chương 128: Chương 128: Ngọc Qua (08) Chương 129: Chương 129: Ngọc Qua (09) Chương 130: Chương 130: Ngọc qua (10) Chương 131: Chương 131: Ngọc Qua (11) Chương 132: Chương 132: Ngọc Qua (12) Chương 133: Chương 133: Ngọc Qua (13) Chương 134: Chương 134: Ngọc Qua (14) Chương 135: Chương 135: Ngọc Qua (15) Chương 136: Chương 136: Ngọc Qua (16) Chương 137: Chương 137: Ngọc Qua (17) Chương 138: Chương 138: Ngọc Qua (18) Chương 139: Chương 139: Ngọc Qua (19) Chương 140: Chương 140: Ngọc Qua (20) Chương 141: Chương 141: Ngọc Qua (21) Chương 142: Chương 142: Ngọc Qua (22) Chương 143: Chương 143: Ngọc Qua (23) Chương 144: Chương 144: Ngọc Qua (24) Chương 145: Chương 145: Ngọc Qua (25) Chương 146: Chương 146: Ngọc Qua (26) Chương 147: Chương 147: Ngọc Qua (27) Chương 148: Chương 148: Ngọc Qua (28) Chương 149: Chương 149: Ngọc Qua (29) Chương 150: Chương 150: Ngọc Qua (30) Chương 151: Chương 151: Ngọc Qua (31) Chương 152: Chương 152: Ngọc Qua (32) Chương 153: Chương 153: Ngọc Qua (33) Chương 154: Chương 154: Ngọc Qua (34) Chương 155: Chương 155: Ngọc Qua (35) Chương 156: Chương 156: Ngọc Qua (36) Chương 157: Chương 157: Ngọc Qua (37) Chương 158: Chương 158: Ngọc Qua (38) Chương 159: Chương 159: Ngọc Qua (39) Chương 160: Chương 160: Ngọc Qua (40) Chương 161: Chương 161: Ngọc Qua (41) Chương 162: Chương 162: Ngọc Qua (42) Chương 163: Chương 163: Ngọc Qua (43) Chương 164: Chương 164: Ngọc Qua (44) Chương 165: Chương 165: Vụ án thứ 5: Cơn Mưa Lặng Lẽ. Chương 165: Cơn Mưa Lặng Lẽ (01) Chương 166: Chương 166: Cơn Mưa Lặng Lẽ (02) Chương 167: Chương 167: Cơn Mưa Lặng Lẽ (03) Chương 168: Chương 168: Cơn Mưa Lặng Lẽ (04) Chương 169: Chương 169: Cơn Mưa Lặng Lẽ (05) Chương 170: Chương 170: Cơn Mưa Lặng Lẽ (06) Chương 171: Chương 171: Cơn Mưa Lặng Lẽ (07) Chương 172: Chương 172: Cơn Mưa Lặng Lẽ (08) Chương 173: Chương 173: Cơn Mưa Lặng Lẽ (09) Chương 174: Chương 174: Cơn Mưa Lặng Lẽ (10) Chương 175: Chương 175: Cơn Mưa Lặng Lẽ (11) Chương 176: Chương 176: Cơn Mưa Lặng Lẽ (12) Chương 177: Chương 177: Cơn Mưa Lặng Lẽ (13) Chương 178: Chương 178: Cơn Mưa Lặng Lẽ (14) Chương 179: Chương 179: Cơn Mưa Lặng Lẽ (15) Chương 180: Chương 180: Cơn Mưa Lặng Lẽ (16) Chương 181: Chương 181: Cơn Mưa Lặng Lẽ (17) Chương 182: Chương 182: Cơn Mưa Lặng Lẽ (18) Chương 183: Chương 183: Cơn Mưa Lặng Lẽ (19) Chương 184: Chương 184: Cơn Mưa Lặng Lẽ (20) Chương 185: Chương 185: Cơn Mưa Lặng Lẽ (21) Chương 186: Chương 186: Cơn Mưa Lặng Lẽ (22) Chương 187: Chương 187: Cơn Mưa Lặng Lẽ (23) Chương 188: Chương 188: Cơn Mưa Lặng Lẽ (24) Chương 189: Chương 189: Cơn Mưa Lặng Lẽ (25) Chương 190: Chương 190: Cơn Mưa Lặng Lẽ (26) Chương 191: Chương 191: Cơn Mưa Lặng Lẽ (27) Chương 192: Chương 192: Cơn Mưa Lặng Lẽ (28) Chương 193: Chương 193: Cơn Mưa Lặng Lẽ (29) Chương 194: Chương 194: Cơn Mưa Lặng Lẽ (30) Chương 195: Chương 195: Cơn Mưa Lặng Lẽ (31) Chương 196: Chương 196: Cơn Mưa Lặng Lẽ (32) Chương 197: Chương 197: Cơn Mưa Lặng Lẽ (33) Chương 198: Chương 198: Cơn Mưa Lặng Lẽ (34) Chương 199: Chương 199: Cơn Mưa Lặng Lẽ (35) Chương 200: Chương 200: Cơn Mưa Lặng Lẽ (36) Chương 201: Chương 201: Cơn Mưa Lặng Lẽ (37) Chương 202: Chương 202: Cơn Mưa Lặng Lẽ (38) Chương 203: Chương 203: Cơn Mưa Lặng Lẽ (39) Chương 204: Chương 204: Cơn Mưa Lặng Lẽ (40) Chương 205: Chương 205: Cơn Mưa Lặng Lẽ (41) Chương 206: Chương 206: Cơn Mưa Lặng Lẽ (42) Chương 207: Chương 207: Cơn Mưa Lặng Lẽ (43) Chương 208: Chương 208: Cơn Mưa Lặng Lẽ (44) Chương 209: Chương 209: Cơn Mưa Lặng Lẽ (45) Chương 210: Chương 210: Cơn Mưa Lặng Lẽ (46) Chương 211: Chương 211: Cơn Mưa Lặng Lẽ (47) Chương 212: Chương 212: Cơn Mưa Lặng Lẽ (48) Chương 213: Chương 213: Cơn Mưa Lặng Lẽ (49) Chương 214: Chương 214: Cơn Mưa Lặng Lẽ (50) Chương 215: Chương 215: Cơn Mưa Lặng Lẽ (51) Chương 216: Chương 216: Cơn Mưa Lặng Lẽ (52) Chương 217: Chương 217: Cơn Mưa Lặng Lẽ (53) Chương 218: Chương 218: Cơn Mưa Lặng Lẽ (54) Chương 219: Chương 219: Cơn Mưa Lặng Lẽ (55) Chương 220: Chương 220: Cơn Mưa Lặng Lẽ (56) Chương 221: Chương 221: Cơn Mưa Lặng Lẽ (57) Chương 222: Chương 222: Cơn Mưa Lặng Lẽ (58) Chương 223: Chương 223: Cơn Mưa Lặng Lẽ (59) Chương 224: Chương 224: Cơn Mưa Lặng Lẽ (60) Chương 225: Chương 225: Cơn Mưa Lặng Lẽ (61) Chương 226: Chương 226: Phiên ngoại 1 – Ninh Hiệp Sâm và Ngôn Hi Chương 227: Chương 227: Phiên ngoại 2: Dạy Tiểu Quý Nấu Ăn Chương 228: Chương 228: Phiên ngoại 3 – Áo Mới Của Lăng Liệp Chương 229: Chương 229: Ngoại truyện 4 – Khởi Đầu Mới