Chương 112
Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn

Chương 112

Lâm Chấn Dân trông mong nhìn qua, đây là pháo do cô út đốt.
Cậu nhóc dậm chân chạy tới: “Cô, để cho cháu tới làm một lần, có được không?" Cậu nhóc còn nghiêng đầu nịnh nọt, độ dễ thương tăng gấp bội so với lúc bình thường.
Hiểu Hiểu không nhịn được, xoa xoa tóc cậu nhóc: "Cháu đừng chơi cái này, rất nguy hiểm, không cẩn thận sẽ nổ vào mắt đấy."
Lâm Hoa Khôn chao ôi một tiếng: "Đúng rồi đấy, nghe lời đi."
Nhìn dáng vẻ trông mong của cháu trai, Hiểu Hiểu có chút không chịu nổi, cô là phe nhan khống, cháu trai đáng yêu như vậy, còn có huyết thống gia tăng, lại phóng ra ánh sáng mấy đồ dễ thương như vậy, lượng máu của cô đã thấy đáy rồi.
"Tiểu Chấn Dân, như vậy đi, cô dẫn cháu đi xem lợn rừng, có đi hay không?"
“Lợn rừng?”
"Đúng vậy, lợn rừng, đi hay không?”
"Đi ạ!!!”
Con lợn rừng này chính là lúc trước lên núi đánh được, bốn con heo rừng nhỏ được nuôi, sau đó chết một con, hiện tại còn có ba con, phân biệt nuôi ở trong chuồng heo.
Lâm Chấn Dân năm tuổi, cũng biết một số chuyện, đi trên đường cậu nhóc không ngừng hỏi cô của mình: "Cô ơi, tết không phải là phải giết heo ăn thịt sao?"
"Tất nhiên phải giết rồi, nhưng mà con tới quá muộn, thịt đều chia xong rồi, phần mà nhà chúng ta được chia có sườn, chúng ta ăn sườn, thích không?”
Lâm Chấn Dân lớn tiếng hô: "Thích ạ!"
Chỉ cần là thịt, cậu nhóc đều thích!
Lợn của đại đội bọn họ đều nuôi ở một chỗ, không cho phép tư nhân nuôi lợn, bởi vì nuôi lợn có mùi rất nặng, cho nên chuồng lợn ở dưới chân núi, bên cạnh một dòng suối nhỏ, cách đó không xa chính là một cái ao.
Lợn rất quý giá, giống như bò vậy, có chuyên gia chăm sóc.
Ngô Tam nhìn thấy Lâm Hoa Khôn và Hiểu Hiểu mang theo một đứa nhỏ tới, còn chào hỏi: "Đây là đứa nhỏ nhà ai vậy? Hơi quen mắt."
"Chú Ngô Tam, đây là con trai của anh ba nhà cháu."
"A, là nó à, lại lớn lên rồi, chả trách chú không nhận ra, các cháu đến bên này làm cái gì vậy?"
"Nó chưa được nhìn lợn rừng nên cháu dẫn nó đến xem."
"Xem đi xem đi, nhưng mà đừng dựa quá gần, lợn rừng này vẫn có dã tính."
Chuồng lợn rừng này đều đặc biệt khác nhau, nếu nói những chuồng lợn khác có độ kiên cố là năm phần, thì độ kiên cố của chuồng lợn rừng phải đến tám phần.
Mức độ vững chắc là năm phần thì không thể giữ được chúng nó.
Lâm Chấn Dân: "... Nó bốc mùi quá." Cậu nhóc nói với vẻ thất vọng. Dù thịt của chúng ăn rất ngon, nhưng hương vị thật sự là...
Hiểu Hiểu: "Ha ha ha, chúng ta đi dạo quanh đây một chút không?" Lực chú ý đã dời đi, cậu nhóc không nói muốn đốt pháo nữa.
Mục đích cuối cùng cũng đã đạt được.
Loại địa phương này cũng không có gì nguy hiểm, thường có người đến hái rau dại.
"Nơi đó có hoa, chúng ta đi hái hoa, mang về tặng cho mẹ." Lâm Chấn Dân là một đứa trẻ ngoan, nhớ mẹ thích hoa thơm, thấy phía xa xa có hoa, liền muốn hái tặng cho mẹ.
Hiểu Hiểu nhìn qua đó, bên kia có một gốc đào dại, hiện tại đã nở hoa rồi.
Ngay trên ven đường nhỏ, cây cối cũng không cao, Hiểu Hiểu cũng không đuổi theo, không nhanh không chậm di theo sau lưng Lâm Chấn Dân bước tới.
Lâm Hoa Khôn càng không có hứng thú với việc hái hoa.
Cây đào kia kết trái cậu đã từng ăn qua, hương vị... Không thể ăn.
Cậu bèn ở bên cạnh lợn rừng nói với chú Ngô Tam khi nào con lợn này có thể làm thịt.
Không ai có thể nghĩ đến sẽ có sói ở những nơi như vậy.
Lúc Lâm Hoa Khôn không chút để ý quay đầu lại, lá gan đều bị dọa vỡ.
Cháu trai của cậu hoàn toàn không nhận thấy sự tồn tại của sói, dưới gốc cây cố gắng nhấc chân hái hoa đào, cách đó hai ba mươi mét, em gái cậu ngồi xổm trên mặt đất, cầm một cành cây chọc cái gì đó nên cơ bản không nhìn thấy, phía sau cháu trai, trong bụi cây là một con sói có chút gầy gò, đôi mắt tỏa ra ánh sáng xanh, hiện tại nó nhắm vào cháu trai từng bước ẩn núp đi về phía cậu nhóc.
"Lâm Chấn Dân! Mau leo lên cây!” Cậu khàn giọng hô to, dùng tốc độ nhanh nhất của mình chạy tới đó.
Phản ứng nhanh nhất chính là em gái của cậu.
Cô nghe được tiếng hô lập tức quay đầu lại, nhìn thấy con sói kia, đồng tử co rụt lại, hai tay nhanh chóng cầm lấy tảng đá bên cạnh, dùng sức ném một cái, ngăn chặn con sói kia đi tới.
Chờ nó nhảy lên, miệng sói mở ra sẽ không kịp, răng nanh của nó có thể dễ dàng đâm xuyên qua cổ đứa nhỏ.
Sau đó cô lập tức xông lên, siết chặt nắm đấm, tay không đối đầu với con sói kia.
Ngô Tam nhìn thấy con sói kia, chân có chút mềm nhũn, sau đó vội vàng cầm lấy cây xẻng hốt phân heo, một bên hô to, một bên xông lên: "Người đâu, có sói xuống núi!"
Gã không muốn xông lên, nhưng đó là con cháu của đại đội trưởng.
Nếu gã cứu bọn họ, về sau còn sợ đại đội trưởng không chiếu cố mình sao?... Kết quả gã không có đường sống để phát huy, con gái nhà đại đội trưởng siết chặt nắm đấm, một quyền nện lên đầu con sói kia, sau đó một tiếng rống làm tinh thần hăng hái thêm, tựa hồ đánh đến mơ màng rồi, lúc gã đi qua, đầu sói kia sùi bọt mép, thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (171)
Chương 1: Chương 1: 1: Trở Về Chương 2: Chương 2: 2: Đông Đủ Chương 3: Chương 3: 3: Thiên Vị Chương 4: Chương 4: 4: Nam Phụ Chương 5: Chương 5: 5: Si Tình Chương 6: Chương 6: 6: Quà Tặng Chương 7: Chương 7: 7: Ăn Thịt Hộp Chương 8: Chương 8: 8: Ngượng Ngùng Chương 9: Chương 9: 9: Đồ Bố Thí Chương 10: Chương 10: 10: Trọng Nam Khinh Nữ Chương 11: Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38: 38: Chương 39 Chương 39: Chương 39: 39: Chương 40 Chương 40: Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171