Chương 112
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 112

Chương 112

Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits

Sau một trận binh hoang mã loạn, mấy tên ăn chơi trác táng mới biết được Thường Lập Hoa là muốn thỉnh tiên nữ khiêu vũ, còn người đàn ông gầy gò kia không phải bị hắn giết mà là thuật sĩ hắn mời đến. Hắn ta biến thành bộ dạng này là do pháp thuật thất bại.

Thường Lập Hoa nhanh chóng kể hết sự việc ngày hôm trước, nhưng theo lời hắn, âm phong trong biệt thự càng lúc càng lớn, cứ như có thứ gì đang quấy phá, khiến mấy gã ăn chơi trác táng sợ đến tè ra quần. Tuy nhiên, ăn chơi trác táng cũng có tôn nghiêm của ăn chơi trác táng, mắt thấy Thường Lập Hoa sắp chết thẳng cẳng, làm sao họ có thể thật sự mặc kệ bỏ đi? Thế là họ đành ôm thành một đoàn mà nghe Thường Lập Hoa kể chuyện.

Thường Lập Hoa liền nói về chuyện xảy ra tối hôm trước.

Sau khi vị thuật sĩ kia làm phép thành công, một luồng gió lạnh thổi qua, vài món quần áo thiếu nữ được cúng bái dưới tế đàn tự động đứng thẳng lên, sau một làn khói trắng liền biến thành mấy cô gái thật xinh đẹp.

Thường Lập Hoa vừa thấy, còn tưởng rằng pháp thuật đã thành công, vui sướng tột độ, liền định gọi điện thoại cho mấy anh em bảo họ nhanh chóng đến thưởng thức tiên nữ khiêu vũ. Nhưng gã đâu ngờ là điện thoại hoàn toàn không có tín hiệu. Gã tự cho là đúng rằng do mình chưa nghĩ chu đáo, vì tiên nữ hạ phàm, từ trường không đúng là phải rồi. Thế là gã còn cảm thấy, hê hê, đây là mấy anh em không có duyên, lần sau vậy, lần này chỉ có mình gã cùng thuật sĩ cùng nhau thưởng thức thôi... gã cũng thật sự quá lớn gan, ném điện thoại sang một bên mà mặc kệ. Dù sao tiên nữ khiêu vũ quý hiếm thế này, cứ xem đã, cùng lắm quay đầu lại kể cho mấy anh em nghe. Đại khái là vậy.

Mấy cô gái kia đích xác khiêu vũ, hơn nữa nhảy múa thướt tha nhiều vẻ đến mức d*m đ*ng, giữa mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều có một loại hương vị mà mấy cô gái ở hộp đêm không thể nào có được, khiến mắt Thường Lập Hoa xem thẳng đơ.

Kỳ dị hơn là, sau khi khiêu vũ xong, mấy cô gái đều sà đến cọ sát cạnh Thường Lập Hoa, vừa cọ vừa khiêu khích, quả thực làm Thường Lập Hoa vui đến quên cả trời đất, cảm giác tê dại cả người.

Thường Lập Hoa cảm thấy cực kỳ đã, chính mình lại có thể chạm tay vào cả tiên nữ. Nhưng vị thuật sĩ thi pháp cho hắn không phải kẻ không có nhãn lực, vừa thấy tình huống này là hắn biết ngay, hắn thỉnh đâu phải là tiên nữ, mà đều là diễm quỷ! Nếu thật sự để cố chủ bị đám diễm quỷ này quấn lấy, hắn không những mất hết danh tiếng mà tiền cũng đừng hòng lấy được.

Vị thuật sĩ này cũng là người có chút thủ đoạn, lập tức công kích về phía mấy cô gái kia. Mà các cô gái cũng nhân lúc này hiện ra bộ mặt thật — đều là những nữ quỷ vô cùng xinh đẹp.

Nữ quỷ dù đẹp thì vẫn là nữ quỷ. Mỗi người nhìn thế nào cũng không bình thường. Thường Lập Hoa vừa thấy các cô ả thì biến sắc mặt, còn không kinh sợ sao? Lập tức không dám chơi bời với nữ quỷ nữa. Đáng tiếc, gã không muốn chơi với nữ quỷ, nhưng nữ quỷ muốn chơi với gã. Thế là mấy cô quỷ phân nhóm hành động, một nhóm đi đấu với thuật sĩ, còn hai ả ở lại quấn lấy Thường Lập Hoa, l*t s*ch quần áo gã, một trên một dưới, quấn quýt triền miên mà hút dương khí của gã.

Nếu là cô gái bình thường, kỹ thuật này vẫn sẽ khiến Thường Lập Hoa thưởng thức. Nhưng người ta lạnh băng cả người, khi sà qua da thịt tuy mềm mại nhưng lại như người chết. Nụ cười trên mặt yêu mị thì có yêu mị, nhưng lại lạnh băng vô tình. Thường Lập Hoa còn có thể tận hưởng được sao? ... Ặc, diễm quỷ không hổ là diễm quỷ, về mặt sinh lý, gã vẫn hưởng thụ đến rồi, chỉ là về mặt tâm lý thì có chút héo héo.

Sau đó, Thường Lập Hoa bị đám nữ quỷ này thay phiên thải bổ. Vị thuật sĩ kia cũng bó tay với nữ quỷ, ngược lại bị các ả đánh cho trọng thương. Nếu không phải lúc đó có một tiếng gà gáy, nhóm nữ quỷ nhanh chóng biến mất, e rằng thuật sĩ kia đã chết tươi rồi, chứ không chỉ là hôn mê thôi.

Thường Lập Hoa thấy nữ quỷ biến mất, lập tức muốn lao ra khỏi biệt thự. Đáng tiếc, gã có thể mở cửa biệt thự nhưng hoàn toàn không thể bước ra. Sau đó gã chỉ có thể kéo lê cơ thể mệt mỏi quá độ của mình, tìm mọi cách kéo thuật sĩ đến sofa. Dù sao trước mắt gã chỉ có thể “sống nương tựa lẫn nhau” với thuật sĩ, còn cố gắng giữ mạng cho đối phương, hy vọng dù sao đi nữa hắn cũng có thể giúp đỡ được gã.

Sau khi chờ đợi một thời gian, Thường Lập Hoa liền phát hiện chính mình không thể rời khỏi biệt thự. May mắn là ban ngày những nữ quỷ kia đều không ra. Nhưng gã cũng biết nhóm nữ quỷ vẫn ở trong biệt thự của gã. Gã mạnh dạn suy đoán, sở dĩ ban ngày các ả không “kia gì” gã, hoặc là muốn gã nghỉ ngơi dưỡng béo trước khi đêm đến, hoặc là do trời hôm nay quá nóng, dương lực quá mạnh, các ả cũng không tiện làm việc, chỉ có thể chờ buổi tối...

Thường Lập Hoa cảm thấy uất ức vô cùng với sự việc mình gặp phải, nhưng không còn cách nào, chỉ có thể chờ đợi. Gã hy vọng mấy anh em thấy gã leo cây hôm qua, phát hiện không thích hợp mà đến tìm gã, như vậy nói không chừng gã còn có cơ hội cứu chữa.

May mắn vận khí gã không quá tệ, Khâu Tử Kiệt và nhóm bạn thật sự đến. Gã vui vẻ, liền mở cửa biệt thự. Chờ mở cửa xong, thả người vào, cửa biệt thự tự động đóng lại. Lúc này gã mới cảm thấy có chút chột dạ... Chẳng lẽ mấy anh em đến tìm gã lại cùng gã kẹt lại ở đây luôn sao?! Vậy thì xong đời!

Nghe đến đó, Khâu Tử Kiệt và nhóm bạn quả thực muốn đánh cho Thường Lập Hoa một trận.

Làm cái quỷ gì vậy, nó có phải ngu không! Rõ ràng biết biệt thự có quỷ, còn kéo bọn họ vào. Nó không nghĩ đến việc người sống vào ổ quỷ sau đó còn có kết cục tốt sao?

Khâu Tử Kiệt và nhóm bạn lập tức muốn chạy ra ngoài biệt thự. Kết quả quả nhiên phát hiện, cửa biệt thự không mở ra được.

Lúc đó họ liền cảm thấy, thật đúng là mẹ nó xong đời rồi.

Sau khi hợp sức đánh Thường Lập Hoa một trận, Khâu Tử Kiệt và nhóm bạn tuy là ăn chơi trác táng nhưng cũng là ăn chơi trác táng xuất thân đại gia tộc, không muốn cứ thế ngồi chờ chết. Thừa dịp trời còn chưa tối, họ tìm mọi cách đánh thức vị thuật sĩ kia.

Thuật sĩ vừa hoàn hồn, vừa cùng họ nói hết toàn bộ quá trình thi pháp, dùng cái gì thi pháp, những điều cần chú ý...

Đám ăn chơi trác táng muốn tìm điểm đột phá, cũng đều nghiêm túc lắng nghe.

Sau khi thuật sĩ nói xong, hắn bày tỏ mình có cách để họ đi ra ngoài, nhưng khi đó hắn sẽ hao phí chút sức lực cuối cùng. Hơn nữa, Thường Lập Hoa vì là một trong những đối tượng thỉnh khiêu vũ, chỉ có thể lưu lại cùng hắn trong biệt thự. Hắn hy vọng nhóm ăn chơi trác táng rời đi có thể tìm được người có đạo pháp cao minh đến giúp đỡ. Trong đó Thường Lập Hoa tha thiết nhờ họ đừng nói với bố mẹ gã, để tránh họ lo lắng vì con trai mình tìm đường chết.

Đám ăn chơi trác táng tuy rất khó chịu với cái tên ngốc nghếch Thường Lập Hoa này, nhưng vẫn đồng ý, cũng hứa với thuật sĩ rằng chỉ cần họ rời đi được, chắc chắn sẽ dùng hết nhân mạch của mình để tìm đại sư đáng tin cậy nhất.

Sau đó, vị thuật sĩ này thật sự bóp nát chút đạo pháp cuối cùng của mình, cưỡng chế mở cửa biệt thự vào lúc chính ngọ (giữa trưa), giúp Khâu Tử Kiệt và mấy người kia thoát ra khỏi biệt thự.

Ánh nắng bên ngoài đang rực rỡ, chiếu vào người bọn họ, khiến họ toát mồ hôi lạnh một thân, mới cảm thấy hóa ra trong biệt thự họ đã lạnh đến thấu xương...

Tiếp theo, mấy tên ăn chơi trác táng này lại phát hiện, đầu óc họ vẫn rất tỉnh táo, nhưng những gì nghe được từ thuật sĩ trong biệt thự — toàn bộ quá trình thi pháp, cách thi pháp... đều quên sạch.

Rất rõ ràng, họ cũng trúng chiêu của đám nữ quỷ rồi!

Chỉ có Khâu Tử Kiệt phát hiện mình vẫn còn nhớ rõ, nhưng hắn hoàn toàn không hiểu vì sao mình lại nhớ được.

.

— Vì sao Khâu Tử Kiệt lại nhớ rõ?

Đương nhiên là nhờ dấu ấn mà Nguyễn Tiêu đã để lại.

Tuy lần đó Nguyễn Tiêu làm dấu ấn là để tìm thời gian báo mộng hù dọa Khâu Tử Kiệt, nhưng đây cũng thuộc về ấn ký của Thành Hoàng gia, đương nhiên có thể che chắn một phần quỷ khí ngoại lai quấy nhiễu. Không dám nói là vạn tà bất xâm, nhưng cũng có tác dụng không nhỏ.

Thần sắc Nguyễn Tiêu có chút vi diệu.

Thật sự là quá trùng hợp...

Khâu Tử Kiệt nói tiếp: “Tôi cùng mấy người kia nói lại với nhau, đều cảm thấy đám diễm quỷ này thật sự đáng sợ. Mà tên Thường Lập Hoa kia chỉ sợ cũng không chịu nổi thêm vài ngày thải bổ nữa, nên chúng tôi đều rất sốt ruột. Để mau chóng cứu Thường Lập Hoa, chúng tôi phân nhau hành động, đều đi tìm các đại sư Huyền môn. Nhưng cậu cũng biết chúng tôi...” Hắn có chút khó khăn nói, “Chúng tôi ngày thường làm việc rất tùy tiện, muốn tìm đại sư Huyền môn chính thống cũng không biết tìm như thế nào. Dù có đến mấy đạo quán lớn, những vị đại sư thực sự lợi hại cũng không phải ai cũng tiếp đãi, hơn nữa lịch hẹn còn xếp sau, ngay cả đệ tử cấp dưới cũng đều ra ngoài. Các đại sư khác chúng tôi cũng không phân biệt được ai là người có thực tài hay không, mấu chốt là thời gian không còn đủ. Sau này tôi nghĩ, cảm thấy vẫn là tìm những nhà từng gặp qua loại chuyện này sẽ tiện hơn. Và rồi tôi nghĩ đến, tôi chẳng phải quen Tông lão đại sao...”

Tuy Khâu Tử Kiệt rất sợ Tông Tuế Trọng, cảm thấy lúc này đến tìm anh ta có lẽ sẽ ăn một trận giáo huấn, nhưng trong Tông gia hắn cũng chỉ có quan hệ tốt với Tông Tuế Trọng, muốn bái phỏng trưởng bối nhà người ta thì không có cái đạo lý vòng qua Tông Tuế Trọng mà đi thẳng. Cho nên hắn nghĩ: cùng lắm thì ăn một trận giáo huấn của Tông lão đại. Chỉ cần giáo huấn xong, bất kể Tông lão đại có tin hay không đều sẽ giúp hắn nói với trưởng bối trong nhà, giới thiệu cho hắn một vị đại sư đáng tin cậy, để hắn có thể đi cứu tên nhóc Thường Lập Hoa kia là được.

Khâu Tử Kiệt cũng hiểu một chút về Tông Tuế Trọng. Hắn biết vị này tuy không tin quỷ thần nhưng cũng không cản trở trưởng bối trong nhà tin. Khi hắn nói mạng người quan trọng, cho dù vị này không tin, cũng sẽ thay hắn liên hệ trưởng bối, để hắn “an tâm”.

Nhưng Khâu Tử Kiệt không ngờ tới là, Tông Tuế Trọng hiện tại đã không còn là Tông Tuế Trọng của một tháng trước. Vị này bây giờ không chỉ tin, mà còn trải qua những chuyện phong phú hơn rất nhiều so với những người vốn đã tin tưởng. Hơn nữa, ngay cả việc giới thiệu đại sư khác cũng không cần nhắc, trong nhà Tông Tuế Trọng chính xác đang có một vị như vậy.

Vốn dĩ Khâu Tử Kiệt còn thấy Nguyễn Tiêu quá trẻ, chưa chắc đã có thực tài. Nhưng hắn ta vừa mới nói chút chuyện, người ta đã biết về ‘thỉnh vũ tiên nữ phù’, còn biết toàn bộ quá trình thi pháp cụ thể cùng những điều cần chú ý, còn chi tiết hơn cả những gì hắn mới nghe được. Hắn không khỏi càng tin tưởng Nguyễn Tiêu hơn một chút.

Thế là, Khâu Tử Kiệt mắt trông mong nhìn Tông Tuế Trọng, rồi lại mắt trông mong nhìn Nguyễn Tiêu, ăn nói khép nép: “Chuyện này thật sự liên quan đến mạng nhỏ của tên Thường Lập Hoa kia. Nguyễn đại sư, ngài có biện pháp nào không? Chỉ cần có thể cứu thằng nhóc kia ra, mấy anh em chúng tôi nguyện ý thêm tiền để cảm tạ ngài.” Nói đến đây, hắn lập tức ra giá: “Ngài xem một trăm vạn thì thế nào? Tôi biết giá này không cao lắm, nếu lúc cứu người quá khó khăn, chúng tôi còn có thể tạm thời tăng thêm. Tông lão đại, phiền anh cũng giúp tôi hòa giải một chút, tôi thật lòng cầu xin giúp đỡ, còn nữa... tôi sau này sẽ không bao giờ miệng tiện ăn nói tùm lum nữa.”

Hắn thật sự sợ vị này còn nhớ chuyện hắn miệng tiện lúc đó. Nếu vì chuyện này mà không chịu ra tay, hại anh em hắn, thì ngàn sai vạn sai đều là lỗi của hắn.

Nguyễn Tiêu kỳ thực cũng không giận lắm. Thằng nhãi này đã thành khẩn như vậy, lại còn có số tiền có thể nháy mắt lấp đầy cái kim khố nhỏ của cậu, cậu cũng không còn gì không muốn. Hơn nữa, chuyện diễm quỷ hại người, Thành Hoàng như cậu vốn dĩ nên quản.

Có điều cậu luôn thiếu ân tình Tông học trưởng, hiện tại có thể trả lại cho học trưởng một chút ân tình rồi, ví dụ như làm cho Khâu Tử Kiệt biết cậu vẫn rất để tâm ý kiến của Tông học trưởng?

Nguyễn Tiêu liền cùng Tông Tuế Trọng “liếc mắt đưa tình” một chút, làm ra ám chỉ.

Tông Tuế Trọng hiểu rõ ý tứ của Nguyễn Tiêu, tâm trạng có chút kỳ lạ — liền nói với Nguyễn Tiêu: “Nguyễn học đệ, cậu có nắm chắc không?”

Nguyễn Tiêu nói: “Nghe qua thì không khó lắm, cụ thể thì phải nhìn mới biết.”

Tông Tuế Trọng liền khẽ gật đầu: “Nếu không quá khó xử, có thể cứu người thì cứu người đi.”

Nguyễn Tiêu cười cười: “Vậy em nghe lời học trưởng.”

Khâu Tử Kiệt vừa nghe, lập tức vui mừng khôn xiết, vội vàng nói lời cảm ơn: “Đa tạ Tông lão đại, vẫn là lão đại anh có uy tín nhất!” Lại nói với Nguyễn Tiêu, “Ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, sau chuyện này tôi sẽ mời ngài ăn cơm.”

Nguyễn Tiêu nhướng mày: “Cứu người trước đã.” cậu liếc mắt một cái, lại nhìn về phía Tông Tuế Trọng: “Học trưởng, hay là anh đi cùng?”

Tông Tuế Trọng nói thẳng: “Tôi vốn dĩ đã tính đi cùng cậu.”

Nguyễn Tiêu không biết tại sao, cảm thấy tâm trạng đặc biệt tốt.

“Cũng phải. Em mở mắt Âm Dương cho học trưởng vẫn còn đó. Lần này học trưởng vừa hay đi cùng em xem thử, đám diễm quỷ kia rốt cuộc diễm đến mức nào... Ha ha ha!”

Tông Tuế Trọng lại nói: “Cậu còn nhỏ tuổi.”

Nguyễn Tiêu hiểu ý anh, cười khổ nói: “Học trưởng vẫn cổ hủ như vậy, em đã thành niên rồi. Nhưng đúng là học trưởng anh, trước sau như một không hiểu phong tình...”

Khâu Tử Kiệt bên cạnh thấy hai người họ nói chuyện không hề có ý nặng nề gì, cũng thoáng yên tâm phần nào.

Điều này hẳn là... Nắm chắc rất lớn rồi.

— Thực tế, Tông Tuế Trọng hiểu rõ thực lực của tiểu học đệ này. Nếu có thể ở chợ quỷ mà thu phục được nhiều lão quỷ như vậy thì mấy con diễm quỷ mà thôi, đương nhiên là chuyện chẳng đáng kể.

.

Cứu người nên càng sớm càng tốt, không nên chậm trễ. Trải qua một hồi tự thuật của Khâu Tử Kiệt, trời cũng dần tối sầm xuống.

Tông Tuế Trọng lái ra từ gara một chiếc xe thể thao tốc độ nhanh nhất, bảo Nguyễn Tiêu và Khâu Tử Kiệt lên xe, bay thẳng đến con phố nơi có biệt thự của Thường Lập Hoa.

Nguyễn Tiêu ngồi ở ghế phụ, nhìn thẳng phía trước, nhưng trên thực tế thầm câu thông với Đầu Trâu Mặt Ngựa, dặn dò các nàng tối nay phải dẫn theo quỷ binh đến, phòng thủ bên ngoài biệt thự, nhất định không được thả chạy bất kỳ một con diễm quỷ nào.

Sau đó, chưa đến nửa giờ, họ đã đến căn biệt thự kia.

Nguyễn Tiêu ngẩng đầu nhìn một cái: Quả nhiên là âm khí dày đặc.

Hết chương 112.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (258)
Chương 1: Chương 1: 1: Không Trâu Bắt Chó Đi Cày Chương 2: Chương 2: 2: Đi Nhậm Chức Chương 3: Chương 3: 3: Thành Hoàng Nghèo Chương 4: Chương 4: 4: Đêm Hồi Hồn Chương 5: Chương 5: 5: Đêm Thẩm Án Chương 6: Chương 6: 6: Báo Thù Chương 7: Chương 7: 7: Giàu Tín Ngưỡng Chương 8: Chương 8: 8: Cầu Bao Nuôi! Chương 9: Chương 9: 9: Đại Ma Vương Chương 10.11: Chương 10-11 Chương 12: Chương 12: 12: Thần Lực Biến Mất Chương 13: Chương 13: 13: Hoa Khôi Của Trường Chương 14.15: Chương 14-15 Chương 16: Chương 16: 16: Quỷ Gay Chương 17: Chương 17: 17: Đàm Tố Đã Chết Chương 18: Chương 18: 18: Tôi Không Cam Lòng Chương 19: Chương 19: 19: Lời Ngon Tiếng Ngọt Chương 20: Chương 20: 20: Lão Thần Tiên Chương 21: Chương 21: 21: Nghĩ Quá Nhiều Chương 22: Chương 22: 22: Quỷ Vương Chương 23: Chương 23: 23: Cỏ Lau Tiếng Quỷ Chương 24.25: Chương 24-25 Chương 26: Chương 26: 26: Lỗ Đen Chương 27: Chương 27: 27: Tôi Có Bệnh Chương 28: Chương 28: 28: Gió Xoáy Nhỏ Thành Hoàng Chương 29: Chương 29: 29: Cọng Rơm Cứu Mạng Chương 30: Chương 30: 30: Khá Là Xấu Hổ Chương 31: Chương 31: 31: Nắn Cái Tượng Chương 32: Chương 32: 32: Đạo Sĩ Thật Chương 33: Chương 33: 33: Lập Đàn Làm Phép Chương 34: Chương 34: Chương 34 Chương 35.36: Chương 35-36 Chương 37.38: Chương 37-38 Chương 39: Chương 39: 39: Quỷ Thiếp Chương 40: Chương 40: 40: Thiên Địa Làm Chứng Chương 41: Chương 41: 41: Hẳn Là Hắn Ta Chương 42: Chương 42: 42: Trần Tình Tạ Tội Chương 43: Chương 43: 43: Quỷ Tướng Quân Chương 44.45: Chương 44-45: 44: Nuốt Ăn Vô Thường - 45: Lũ quỷ binh Chương 46: Chương 46: 46: Giới Huyền Môn Suy Đoán Chương 47: Chương 47: 47: Ba Pho Tượng Thần Chương 48: Chương 48: 48: Trận Bóng Rổ Chương 49: Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51: 51: Một Trăm Vạn! Chương 52: Chương 52: 52: Ký Hợp Đồng Chương 53: Chương 53: 53: Bùa Máu Chương 54: Chương 54: 54: Lưu Thụ Căn Chương 55: Chương 55: 55: Miêu Quế Trân Chương 56: Chương 56: 56: Cút Về Đi Chương 57: Chương 57: 57: Lại Sắc Phong Quỷ Thần Chương 58: Chương 58: 58: Thiện Nhân Vương Thục Trân Chương 59: Chương 59: 59: Muốn Làm Nghệ Sĩ Chương 60: Chương 60: 60: Trả Hết Cho Ngươi Chương 61: Chương 61: 61: Bị Chặn Tiền Lương Chương 62: Chương 62: 62: Lỗ Tử Huyên Chương 63: Chương 63: 63: Quỷ Theo Đuôi Chương 64: Chương 64: 64: Bác Dương Và Mập Mạp Chương 65: Chương 65: 65: Nam Quỷ Đinh Hải Chương 66: Chương 66: 66: Thế Thân Chương 67: Chương 67: 67: Ngày Âm Tháng Âm Năm Âm Chương 68: Chương 68: 68: Lách Chỗ Trống Thiên Địa Chương 69: Chương 69: 69: Nữ Quỷ Thôi Oánh Chương 70: Chương 70: 70: Gặp Phiền Toái Chương 71: Chương 71: 71: Thẩm Phán Liên Tục Chương 72: Chương 72: 72: Đi Lấy Bình Chương 73: Chương 73: 73: Đặt Ở Thần Đường Chương 74: Chương 74: 74: Nghẹn Khuất Muốn Chết! Chương 75: Chương 75: 75: Tước Đoạt Công Đức Chương 76: Chương 76: 76: Ba Ngày Chết Bất Đắc Kỳ Tử Chương 77: Chương 77: 77: Quyên Góp Nhiều Hơn Chương 78: Chương 78: 78: Đến Huyền Hoàng Chương 79: Chương 79: 79: Mục Triết Chương 80: Chương 80: 80: Những Chuyện Mục Triết Trải Qua Chương 81: Chương 81: 81: Tiểu Học Đệ Thèm Ăn Chương 82: Chương 82: 82: Bị Hiểu Lầm Chương 83: Chương 83: C83: Xe quỷ u linh Chương 84: Chương 84: C84: Thu lấy sinh hồn Chương 85: Chương 85: C85: Mở mắt Chương 86: Chương 86: C86: Gặp lại xe buýt u linh Chương 87: Chương 87: C87: Cây hòe lớn Chương 88: Chương 88: C88: Tào hạc Chương 89: Chương 89: C89: Chuyện hằng ngày ở chợ quỷ Chương 90: Chương 90: C90: Chọn quà Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261: hoàn chính văn Chương 262: Chương 262: Phiên ngoại 1 Chương 263: Chương 263: Phiên ngoại 2 Chương 264: Chương 264: Phiên ngoại 3 (toàn văn hoàn)