Chương 113
Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn

Chương 113

Ngô Tam nhìn bàn tay nhỏ bé trắng nõn mềm mại của Hiểu Hiểu, lại nhìn con sói hoang này, có chút sợ hãi nuốt nước bọt, con gái nhà đại đội trưởng này có chút hung dữ thì phải!
Lâm Hoa Khôn cùng Ngô Tam đều mặt chữ O mồm chữ A, có chút không dám tin nhìn vào mắt mình.
Tuy rằng cha suốt ngày khen em gái trời sinh đặc biệt mạnh mẽ, tuy là cha có nói qua em gái rất có tố chất để trở thành một người giỏi võ, nhưng mà như thế này thì quá là phi thường rồi.
Cậu chạy tới, trong tay cầm cầm cục đá, nhưng mà khi nhìn con chó sói bị như vậy thì cậu biết là cục đá này cũng không cần thiết để sử dụng rồi.
"Hiểu Hiểu, em không sao chứ?" Lâm Hoa Khôn nhìn em gái mình một lượt.
Em gái lại quay qua nhìn cháu trai, xác nhận xem cậu bé có bị gì không.
"Em không có việc gì. Lâm Chấn Dân, cháu thế nào rồi, ổn không?"
Lâm Chấn Dân cũng hơi hoảng sợ, nhìn thấy con sói nằm trên mặt đất, giọng nói lộ vẻ sợ sệt: "Cô ơi, ở đây có sói!"
Hiểu Hiểu liền đến gần an ủi cậu bé: "Không có việc gì, không có việc gì, sói đã bị cô đánh rồi."
Ngô Tam đi tới, kiểm tra một hồi, nhìn con sói đã chết cuối cùng cũng thở phào một hơi.
Không ngờ con sói như thế này lại bị một cô gái xử gọn.
Nhìn bàn tay của Hiểu Hiểu trắng mềm, hoàn toàn lại không nhìn ra lại có sức mạnh lớn như vậy, con sói này cũng là dạng sói trưởng thành, tính ra cũng kinh nghiệm phong phú, vậy mà bại dưới tay cô trong vài nốt nhạc.
Ngô Tam cười gượng: “Ha ha, dù sao con sói này cũng tiêu rồi, chúng ta mau xuống núi thôi, không biết lúc xuống có gặp thêm một đàn sói không nữa?"
Sói là loài động vật sống theo bầy đàn, quan trọng là chúng rất dễ mang thù.
Nếu gặp đàn sói thì có mạnh cách mấy thì bọn họ cũng chỉ có thể làm đồ ăn cho chúng nó.
Ngô Tam đi lên phía trước hô to một tiếng, phụ cận có người nghe được âm thanh, cầm gậy gộc hoặc là lưỡi hái chạy tới, nhìn thấy tình cảnh này đều có chút sững sờ: "Ngô Tam, có chuyện gì xảy ra ở đây vậy?"
Ngô Tam bèn nói lại sự việc lúc nãy: "Hiểu Hiểu cô bé này thật là giỏi quá đi, vậy mà lại đánh chết được con sói này…”
Xong rồi, Lâm Thanh Thạch cảm thấy hối hận, phi thường hối hận, nếu việc con gái ông đánh chết một con sói bị truyền ra khắp nơi ở đại đội, sau này ai dám lấy con gái ông nữa chứ!
Như vậy con gái ông liền biến thành nữ tráng sĩ, vậy thì nhà nào dám để con gái mình vào cửa đây?
Nếu là lúc đầu nói hai anh em cùng nhau đánh chết con sói thì ít ra còn có thể đẩy công lao qua cho con trai mình. Nói chủ yếu là con trai đánh chết, chứ không giống như là mọi người nói bây giờ.
Lâm Thanh Thạch một bên buồn rầu, một bên lại đi xử lý vấn đề này, xác của con sói thì đương nhiên là ông muốn đi sung công rồi, tuy rằng con gái ông g**t ch*t, nhưng hết thảy đồ vật ở đây đều là của nhà nước.
Đây là con sói dò đường à? Vậy là vẫn còn những con sói khác quanh đây. Nghe nói con gái mấy quyền đã đánh chết con sói này, hẳn là chúng vẫn còn đâu đó quanh đây thôi. Sói không phải là loài yếu đuối hay đi một mình, nếu đây là con sói đi thăm dò, thì bọn họ liền phải cẩn thận mới được, mỗi lần bầy sói từ trong núi sâu đi ra đều gây đổ máu, đặc biệt là ở khu vực chân núi, ở đó có nhiều trẻ con nên càng phải thêm đặc biệt cẩn thận.
Hiểu Hiểu: "..."
Thật ra nếu hỏi cô chó sói nó thực lực như thế nào, thì ở thời điểm đó cô sợ nó một hơi nhảy tới c*n v** c* cháu trai cô, cô chỉ lo toàn tâm toàn lực tập trung để đối phó với nó, cho nên ... Cô rốt cuộc cũng không biết trả lời vấn đề này như thế nào.
Lam Xảo Mẫn ôm con trai nhìn từ trên xuống dưới kiểm tra một phen, Vệ Hỉ Nhạc cũng ôm con gái trên dưới kiểm tra một hồi, hai người song song đối diện nhau, cũng không nói gì với nhau.
"... Khụ, Hiểu Hiểu, em là làm như thế nào đánh chết con sói đó vậy?" Lâm Hoa Trạch cổ họng có chút nghẹn lại hỏi cô.
Chỉ thấy em gái anh nháy đôi mắt, có chút vô tội nói: "Thì em cứ như vậy mà đánh thôi, trước cha dạy như thế nào thì em làm theo như vậy, em cũng không nghĩ tới con sói dễ đánh đến như thế, chưa gì đã chết, em còn nghĩ là phải sứt đầu mẻ trán thì mới giết được nó."
Lâm Hoa Trạch: ”...”
Lam Xảo Mẫn: "..."
Tâm tình của bọn họ bây giờ thật là phức tạp.
Cô trông như vậy cũng thật là dũng cảm, có thể ở trước mặt một con sói hung ác mà cứu thoát cháu trai mình, không biết người ta còn không nghĩ đó là chó sói, qua miệng cô thì có cảm giác như nó chỉ là một con mèo con bình thường.
Vệ Hỉ Nhạc: "... Không có bị gì là tốt rồi, con cũng nên nghỉ ngơi cho tốt đi."
Hiểu Hiểu nhìn bà với vẻ mơ hồ: "Con có bị gì đâu mà cần nghỉ ngơi chứ? Con cũng đâu phải là người bị tấn công đâu."
Đương sự hoàn toàn không hề cảm thấy sợ hãi tí nào, giống như chuyện này với cô là chuyện hết sức bình thường vậy.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (171)
Chương 1: Chương 1: 1: Trở Về Chương 2: Chương 2: 2: Đông Đủ Chương 3: Chương 3: 3: Thiên Vị Chương 4: Chương 4: 4: Nam Phụ Chương 5: Chương 5: 5: Si Tình Chương 6: Chương 6: 6: Quà Tặng Chương 7: Chương 7: 7: Ăn Thịt Hộp Chương 8: Chương 8: 8: Ngượng Ngùng Chương 9: Chương 9: 9: Đồ Bố Thí Chương 10: Chương 10: 10: Trọng Nam Khinh Nữ Chương 11: Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38: 38: Chương 39 Chương 39: Chương 39: 39: Chương 40 Chương 40: Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171