Chương 113
Thám Hoa - Khương Đường

Chương 113: Sao ta có thể nỡ?

Cây đuốc trên tay Tống Lễ Khanh rơi xuống đất, đốt cháy cỏ khô trong nhà giam, trong chốc lát, nhà giam tối tăm sáng như ban ngày.

 

“Bùi Tinh Húc! Ngươi tính làm gì?!”

 

Quân Kỳ Ngọc lo lắng, lập tức quát to.

 

Hắn định lao lên, lại thấy Bùi Tinh Húc lùi về sau, lưỡi móc sắc bén có thể đâm vào cổ họng của Tống Lễ Khanh bất cứ lúc nào, Quân Kỳ Ngọc dừng bước, không dám mạo hiểm đi cướp người.

 

“Đừng nhúc nhích!” Bùi Tinh Húc kích động gầm lên, “Ta đã bảo ngươi đừng nhúc nhích! Quân Kỳ Ngọc, đứng đó! Đừng nhúc nhích! Bằng không ta giết y!”

 

Quân Kỳ Ngọc tin Bùi Tinh Húc bất kể như thế nào, cũng không làm hại Tống Lễ Khanh, cho nên mới không đề phòng, để Tống Lễ Khanh một mình đến gần.

 

Tình huống này là điều Quân Kỳ Ngọc vạn lần không ngờ đến.

 

“Bùi Tinh Húc, ngươi điên rồi sao? Y là Lễ Khanh, ngươi muốn giết y ư?” Quân Kỳ Ngọc quát hỏi, “Người ngươi luôn miệng nói yêu.”

 

“Đúng vậy…… Ta điên rồi.” Bùi Tinh Húc khàn giọng nói, “Lúc y bỏ ta đi theo ngươi, ta đã điên rồi! Y không chút do dự…..mà đi theo ngươi! Ta hà tất…… Hà tất gì phải lưu tình với y!”

 

Hầu kết Quân Kỳ Ngọc khẽ động, hiện tại cảm xúc của Bùi Tinh Húc không ổn định, không thể khiêu khích hắn thêm nữa.

 

“Ngươi sai rồi, ngày đó là ta cưỡng ép đưa y đi, y một mực muốn trở về, sống chết cũng phải ở bên ngươi. Là ta nhốt y trong phủ phủ Kỳ Lân, người ngươi nên giết là ta, thả y ra đi.”

 

Bùi Tinh Húc thoáng do dự một lúc.

 

“Lễ Khanh, những gì Quân Kỳ Ngọc nói là thật ư? Ngươi bị hắn cưỡng ép? Giờ ngươi trở về…là bởi vì ta sao?”

 

Tống Lễ Khanh mở miệng muốn nói, nhưng cổ họng bị bóp nghẹn không phát ra được âm thanh nào, chỉ có thể phun ra một chữ.

 

“Đúng……”

 

“Không phải, ngươi không phải!” Cả người Bùi Tinh Húc run lên, “Ngươi lại lừa ta, ngươi rõ ràng đã bỏ đi cùng Quân Kỳ Ngọc, ngươi căn bản không yêu ta, ngươi biết lúc ta trơ mắt nhìn ngươi đi, đau lòng thế nào không? Thời điểm ta ở trong tù, bị người ta móc hai mắt, nhận hết nhục nhã, hẳn là ngươi đang ân ân ái ái, vui vẻ bên Quân Kỳ Ngọc nhỉ?”

 

Nhắc đến Quân Kỳ Ngọc, Bùi Tinh Húc càng tràn đầy thù hận.

 

“Người đáng chết đúng là ngươi! Quân Kỳ Ngọc…… Ngươi có tất cả rồi, tại sao còn muốn tranh giành với ta, tại sao còn chưa biết đủ? Người mà ngươi không cần, chẳng lẽ ngay cả tư cách yêu ta cũng không có sao? Ngươi là kẻ lật lọng, đầu têu tất cả mọi chuyện! Một khi ngươi chết, ta và Lễ Khanh mới có thể yên bình ở bên nhau! Không bằng…… Không bằng ngươi chết thay Lễ Khanh đi, ngươi chết rồi, thế giới liền thanh tịnh, ta nhất định sẽ không tổn Lễ Khanh nữa……”

 

Bùi Tinh Húc bởi vì tức giận, ngũ quan vặn vẹo, khuôn mặt khiếm khuyết trở nên càng đáng sợ, hoàn toàn khác hẳn.

 

Quân Kỳ Ngọc cầm trường đao trên tay, không động đậy.

 

Hắn thả chậm ngữ khí, kiên nhẫn thuyết phục nói: “Bùi Tinh Húc, ngươi bình tĩnh đi, ngươi là Lâu Lan Vương, thành Lâu Lan bị tổn hại nghiêm trọng, con dân ngươi như rắn mất đầu, ngươi không lấy lại sĩ khí*, gánh trọng trách vua một nước, ở đây giương đao múa kiếm với ta thì có ích lợi gì? Lẽ nào ngươi muốn trơ mắt nhìn Lâu Lan quốc tan thành tro bụi sao?”

 

(*) Nguyên văn là 重振旗鼓 – trọng chấn kỳ cổ: sau khi trải qua thất bại, người ta chấn chỉnh năng lực, sẵn sàng làm lại một lần nữa.

 

“Lâu Lan Vương…… Ta mà là Lâu Lan Vương ư? Ta không xứng làm vương của bọn họ, ta đã mất nước, cái gì cũng không có, cái gì cũng không có! Hiện tại tâm nguyện duy nhất của ta chính là giết ngươi! Quân Kỳ Ngọc, ngươi tự sát ở trước mặt ta, mới có thể giải trừ tất cả oán hận trong lòng ta!”

 

Quân Kỳ Ngọc cau mày, cảnh giác với hành động của Bùi Tinh Húc.

 

“Lẽ nào ta không tự sát ngươi sẽ giết Lễ Khanh sao? Ngươi làm như vậy thì được cái gì? Trừ bỏ tổn thương người ngươi yêu ra, có lợi gì cho ngươi chứ?”

 

“Ta mặc kệ!”

 

Bùi Tinh Húc nổi giận gầm lên, ho khan dữ dội, nhưng cổ họng hắn ứ nghẹn, ho đến tê tâm liệt phế cũng không ho ra được gì.

 

“Dù sao…… Dù sao ta cũng sắp chết! Đường hoàng tuyền, y có thể bầu bạn cùng ta, như vậy chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau….Ta sẽ không cô đơn.”

 

Khóe miệng Bùi Tinh Húc nặn ra một nụ cười quỷ dị, tựa hồ rất mong chờ.

 

“Ngươi đang muốn kéo Lễ Khanh tuẫn tình với ngươi sao? Đây là yêu y mà ngươi nói?” Quân Kỳ Ngọc lạnh lùng nói, “Ngươi đã hỏi y nguyện ý hay không chưa?”

 

“Nếu y…… Nếu y yêu ta một chút, y sẽ nguyện ý.” Bùi Tinh Húc bỗng nhiên nhỏ giọng, như là lẩm bẩm với mình, “Đúng không? Yêu cầu của ta không nhiều, một chút thôi là đủ rồi……”

 

“Bùi Tinh Húc……”

 

Quân Kỳ Ngọc còn muốn nói, lại bị Bùi Tinh Húc lạnh giọng ngăn lại.

 

“Câm miệng! Ta tuyệt đối không cho phép y ở bên ngươi! Chỉ có chết mới có thể tách hai người ra…… Ha ha ha! Ta biết, Quân Kỳ Ngọc, ngươi tham sống sợ chết, trên đời này còn có ai đạo đức giả hơn người chứ?! Lễ Khanh, ngươi nhìn thấy không, hắn chính là một tên tiểu nhân ích kỷ vô tình, luôn miệng nói yêu ngươi, đến lúc cân nhắc thiệt hơn, hắn sẽ luôn lựa chọn bản thân, chết vì ngươi cũng không làm được, nhưng ta thì khác, ta làm được…”

 

Quân Kỳ Ngọc trầm ngưng ánh mắt, bất luận gặp việc gì khó hắn cũng giữ bình tĩnh, tận dụng mọi thứ, mới luôn có thể gặp dữ hóa lành.

 

Nhưng chuyện này lại cố tình không có cách nào vẹn cả đôi đường.

 

Quân Kỳ Ngọc hít sâu một hơi, nói: “Được, tất cả đều là lỗi của ta, ngươi hứa thả Lễ Khanh đi, ta đền mạng cho ngươi.”

 

“Bùi Tinh Húc ta trước nay nói được thì làm được.” Bùi Tinh Húc quả quyết nói.

 

Tống Lễ Khanh vùng vẫy khỏi vòng tay siết chặt của Bùi Tinh Húc, lớn tiếng nói: “Quân Kỳ Ngọc…… Không được.”

 

“Lễ Khanh, ta làm sai rất nhiều chuyện, vốn ta nghĩ, chỉ cần ngươi còn ở đây, ta sẽ có thời gian từ từ bù đắp, nhưng hiện tại ta đã biết, trên đời này căn bản không đường quay đầu, chuyện mình làm sai, một ngày nào đó nhất định sẽ phải trả giá, vận mệnh ông trời đã chú định, ngươi đừng trách Bùi Tinh Húc, không, là báo ứng của ta.”

 

Quân Kỳ Ngọc nâng đao của mình lên, mỉm cười, thanh bảo đao của hắn được làm bằng vàng nguyên chất Tây Vực, chém sắt như chém bùn, cùng hắn nam chinh bắc chiến, đã có vô số lỗ nhỏ, giết nhiều kẻ địch như vậy, hiện tại lại dùng nó để giết mình.

 

“Lễ Khanh, ngươi biết điều ta hối hận nhất là gì không?” Mắt Quân Kỳ Ngọc đỏ hoe, cổ họng nghẹn lại, “Điều ta hối hận nhất chính là hôm ngươi đề nghị hòa ly ở trên triều, ta lại……Lại đồng ý.”

 

Như có một cây kim đâm vào đầu Tống Lễ Khanh, đầu y đau như muốn nứt ra, chuyện cũ ùn ùn kéo đến, những chuyện y không muốn nhớ, không muốn hiểu, buộc y phải tỉnh lại, đau đến y nhắm chặt hai mắt.

 

Khoảng thời gian này mơ mơ hồ hồ, tất cả đột nhiên trở nên vô cùng rõ ràng.

 

Khi cơn đau giảm bớt, y mở mắt ra, mới phát hiện mình nước mắt ròng ròng.

 

“Lễ Khanh, xin lỗi, tình cảm đời này ta thiếu ngươi không thể trả được rồi.”

 

Quân Kỳ Ngọc nâng lưỡi kiếm lên, ánh đao sắc bén.

 

“Kỳ Ngọc!!” 

 

Nháy mắt, trái tim Tống Lễ Khanh như ngừng đập, gào thét thành tiếng.

 

Leng keng ——

 

Chiếc móc sắt bị ném xuống đất.

 

Động tác của Quân Kỳ Ngọc cũng ngừng lại, bởi vì Bùi Tinh Húc vậy mà, chủ động thả Tống Lễ Khanh ra.

 

“Ha ha…… Ha ha ha……”

 

Bùi Tinh Húc lảo đảo dựa lưng vào nhà giam, tuy là đang cười điên cuồng, nhưng âm thanh nghèn nghẹn, bi thương hơn cả tiếng khóc.

 

Hắn cười cười rồi đứng lên, vẻ mặt trống rỗng.

 

“Nếu ta hoàn toàn là một người xấu thì tốt biết bao…thế thì sẽ không mềm lòng.”

 

Bùi Tinh Húc khẽ lẩm bẩm.

 

Hắn vô lực trượt dọc theo thành nhà giam, ngồi xổm xuống, cuộn tròn người mình lại, bụm mặt toàn thân run rẩy.

 

Hắn đang khóc.

 

Mới đầu là tiếng nức nở tận lực đè nén, bờ vai của hắn không ngừng run lên, sau đó càng lúc càng lớn, tựa hồ muốn đem tất cả không cam lòng cùng đau đớn phóng thích ra ngoài, hắn cuồng loạn “ô ô” khóc lớn, vang vọng khắp nhà giam.

 

Nhưng vì mất đi đôi mắt nên dù có khóc to thế nào cũng không có giọt nước mắt nào.

 

“Lễ Khanh, ngươi…… Ngươi là người mà ta cho dù liều mạng cũng phải bảo vệ cơ mà, sao ta có thể nỡ tổn thương ngươi, sao ta có thể nỡ…?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Hôn ước Chương 2: Chương 2: Tứ hôn Chương 3: Chương 3: Đêm tân hôn Chương 4: Chương 4: Ngài yêu điện hạ nhiều lắm sao? Chương 5: Chương 5: Tự mình tới bù vào Chương 6: Chương 6: Cộng phó Vu Sơn Chương 7: Chương 7: Tại sao điện hạ lại đánh người? Chương 8: Chương 8: Có thấy bẩn không? Chương 9: Chương 9: Bám rồng dựa phượng, thân phận liền tôn quý sao? Chương 10: Chương 10: Nhận một cái tát này cũng không oan cho y! Chương 11: Chương 11: Có thể chống nổi nửa năm, coi như y xương cứng. Chương 12: Chương 12: Ta mãi mãi sẽ không chủ động rời khỏi ngươi. Chương 13: Chương 13: Lâu Lan vương tử Chương 14: Chương 14: Bệnh nan y Chương 15: Chương 15: Bùi Tinh Húc Chương 16: Chương 16: Nôn ra máu. Chương 17: Chương 17: Ngươi phải nhớ ta. Chương 18: Chương 18: Khó coi chết đi được. Chương 19: Chương 19: Thương tiếc Chương 20: Chương 20: Sau này ngươi theo ta đi Chương 21: Chương 21: Thỉnh cầu một người Chương 22: Chương 22: Cha nào con đấy Chương 23: Chương 23: Chỉ thuộc về một mình ta. Chương 24: Chương 24: Để ta đi, cầu xin ngươi. Chương 25: Chương 25: Lúc này giả bộ thâm tình cho ai xem? Chương 26: Chương 26: Không còn thuốc nữa Chương 27: Chương 27: Mạng của ngươi bây giờ cũng có phần của ta. Chương 28: Chương 28: Ta càng ghét người khác thờ ơ với ta hơn! Chương 29: Chương 29: Vậy giờ ngươi thề đi. Chương 30: Chương 30: Tiếp tục làm thái tử phi của ta. Chương 31: Chương 31: Không phải là ta yêu ngươi. Chương 32: Chương 32: Ta cũng không nhất định không phải là ngươi thì không được. Chương 33: Chương 33: Quỳ bóc Chương 34: Chương 34: Là lạnh nhạt Chương 35: Chương 35: Giả bộ vui vẻ Chương 36: Chương 36: Trả y lại cho ta Chương 37: Chương 37: Đem Tống Lễ Khanh áp giải vào thiên lao Chương 38: Chương 38: Ta không cần nữa! Chương 39: Chương 39: Ta không yêu ngươi nữa! Chương 40: Chương 40: Ta lạnh quá! Chương 41: Chương 41: Vãn hồi kiểu gì? Chương 42: Chương 42: Tại sao ngươi không thể tha thứ cho ta? Chương 43: Chương 43: Thân thế Chương 44: Chương 44: Hóa thành tro tàn Chương 45: Chương 45: Là ta bỏ ngươi! Chương 46: Chương 46: Là con hiểu lầm y ư? Chương 47: Chương 47: Lá thư Chương 48: Chương 48: Đời này kiếp sau không gặp lại là có ý gì? Chương 49: Chương 49: Làm thế nào mới có thể tha thứ cho ta? Chương 50: Chương 50: Ta không có cách nào yêu ngươi giống như yêu Quân Kỳ Ngọc Chương 51: Chương 51: Hôn mê Chương 52: Chương 52: Nghĩa trang Chương 53: Chương 53: Đã có một chút tư cách để yêu ngươi Chương 54: Chương 54: Tạm biệt, Quân Kỳ Ngọc Chương 55: Chương 55: Ta là người của Thái tử Cảnh Quốc Chương 56: Chương 56: Nó là con hoang của Thái tử Cảnh Quốc Chương 57: Chương 57: Sau này ta nhất định sẽ yêu thương ngươi Chương 58: Chương 58: Ngươi giấu y ở đâu? Chương 59: Chương 59: Lễ Khanh, là ta… Chương 60: Chương 60: Ta không thua Chương 61: Chương 61: Ta rất nhớ ngươi Chương 62: Chương 62: Vội vã muốn chứng minh, ngươi còn yêu ta Chương 63: Chương 63: Chúng ta chọn ngày nào để tổ chức lễ thành hôn? Chương 64: Chương 64: Ngươi thật sự cho rằng ta không hận ngươi sao? Chương 65: Chương 65: Hắn rốt cuộc là loại người như thế nào? Chương 66: Chương 66: Quỳ xuống Chương 67: Chương 67: Hồ Tư Ly Mục Chương 68: Chương 68: Hồi quang phản chiếu Chương 69: Chương 69: Ngươi đừng không để ý đến ta, được không? Chương 70: Chương 70: Núi Thần Chương 71: Chương 71: Ngài ấy chưa từng nói một câu không tốt về điện hạ Chương 72: Chương 72: Thế thân của Hồ Nô Nhi? Chương 73: Chương 73: Ta sống vạn năm không rõ đêm dài Chương 74: Chương 74: Ngươi xứng sao? Chương 75: Chương 75: Ngươi vẫn muốn đợi mãi như vậy sao? Chương 76: Chương 76: Tâm trí bị tổn thương Chương 77: Chương 77: Hóa ra khi yêu một người, trước tiên sẽ thấp kém như một nhúm cát bụi Chương 78: Chương 78: Say rượu, hôn môi Chương 79: Chương 79: Xin lỗi Chương 80: Chương 80: Lễ thành hôn Chương 81: Chương 81: Khiến y yêu ngươi Chương 82: Chương 82: Không cam lòng Chương 83: Chương 83: Đừng đến quấy rầy vương hậu của ta nữa! Chương 84: Chương 84: Cút đi! Chương 85: Chương 85: Ta đổi mắt cho ngươi Chương 86: Chương 86: Tiêu Thái tử Chương 87: Chương 87: Mai phục Chương 88: Chương 88: Để cho hắn chết đi Chương 89: Chương 89: Trên đời không chỉ có mỗi Quân Kỳ Ngọc hắn Chương 90: Chương 90: Gặp lại Chương 91: Chương 91: Giết hắn Chương 92: Chương 92: Ta chỉ thua ở trong tay ngươi Chương 93: Chương 93: Là ta không thể rời khỏi ngươi Chương 94: Chương 94: Ngươi chính là may mắn của ta Chương 95: Chương 95: Nương tựa lẫn nhau Chương 96: Chương 96: Duy chỉ thiếu ngươi Chương 97: Chương 97: Cửu tử nhất sinh cũng đáng Chương 98: Chương 98: Khó mà tự kiềm chế Chương 99: Chương 99: Ngươi đúng là tâm địa Bồ Tát Chương 100: Chương 100: Ta là Thái tử phi Chương 101: Chương 101: Ngươi là……? Chương 102: Chương 102: Tắm sắc Chương 103: Chương 103: Vậy ngươi ôm ta một cái đi Chương 104: Chương 104: Mùi hương không đúng Chương 105: Chương 105: Đào góc tường Chương 106: Chương 106: Ngươi đây là đang nhiễu loạn lòng quân Chương 107: Chương 107: Ta muốn làm hoàng đế Chương 108: Chương 108: Dục Đế Chương 109: Chương 109: Trẫm là hoàng đế Chương 110: Chương 110: Ngươi cho rằng ngươi thắng sao? Chương 111: Chương 111: Tên vô danh Chương 112: Chương 112: Ta là…Quái vật Chương 113: Chương 113: Sao ta có thể nỡ? Chương 114: Chương 114: Tinh trong tinh tú, Húc trong nhật húc Chương 115: Chương 115: Quân lão ma Chương 116: Chương 116: Ăn hiếp cha ta Chương 117: Chương 117: Kết thúc: Hoàng thượng tiếp tục cố gắng