Chương 113
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 113

Chương 113

Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits

Những tay ăn chơi trác táng lắm tiền này, ai mà chẳng có vài căn biệt thự trong tay? Thường Lập Hoa cũng không ngoại lệ, căn biệt thự này là nơi gã thường trú. Nguyễn Tiêu vọng khí qua, phát hiện Thường Lập Hoa hẳn là loại mệnh cách khỏe mạnh, giàu có thuận lợi. Thế nhưng, trong luồng khí màu hồng nhạt lại lộ ra những tia khí đen mỏng manh — chính là do gã tự tìm đường chết mà ra.

Nhưng cũng chính vì mệnh cách gã không tệ, bản thân lại chưa từng làm chuyện tội lỗi thực sự nào, nên dưới sự trợ giúp của mệnh cách, dù gã có tìm đường chết thì cũng có người đến cứu gã.

— Bởi vậy, chẳng phải vừa lúc gã đã dẫn một vị Thành Hoàng đến sao?

Khâu Tử Kiệt nuốt nước bọt: “Nguyễn đại sư, ngay tại đây. Ngài xem, ngài có phải đi vào không...?” Hắn rất do dự mà hỏi thêm: “Tôi có thể gọi điện thoại cho mấy anh em kia không? Chúng tôi có cần theo vào không...”

Nguyễn Tiêu liếc hắn một cái, hỏi: “Các anh muốn đi vào à?”

Khâu Tử Kiệt càng thêm do dự.

Muốn... hay là không muốn đây…

Nói muốn thì cũng có lý, dù sao hắn cũng rất lo lắng cho thằng nhóc Lập Hoa kia, hơn nữa có đại sư tận tay bắt diễm quỷ, hắn cũng hứng thú. Thêm nữa, diễm quỷ rốt cuộc trông như thế nào, hắn cũng tò mò... Không muốn cũng có lý do, vì bắt quỷ nguy hiểm lắm, bên trong đã có một đại sư phế rồi. Vạn nhất vị đại sư này cuối cùng cũng bó tay, chẳng phải hắn xong đời sao?

Hắn cảm thấy, anh em mấy người ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, những người khác cũng chắc chắn cùng chung suy nghĩ với hắn.

Không đợi Khâu Tử Kiệt nói gì, Nguyễn Tiêu đã lên tiếng trước: “Đừng gọi thêm người đến. Tôi và Tông Học trưởng chắc chắn sẽ đi vào, anh muốn vào hay không thì tùy, nhưng nếu vào, tôi không đảm bảo anh sẽ hoàn toàn không có chuyện gì.”

Khâu Tử Kiệt: “... Vậy còn Tông lão đại?”

Nguyễn Tiêu kinh ngạc nhìn hắn, nói: “Tôi đương nhiên sẽ không để học trưởng xảy ra chuyện.”

Cái giọng điệu này cứ như đang hỏi “Tôi với học trưởng quan hệ gì, với anh quan hệ gì”, khiến Khâu Tử Kiệt á khẩu không trả lời được.

Cũng đúng, người có thân sơ, người ta thoải mái hào phóng che chở Tông lão đại thì được, dựa vào cái gì phải che chở hắn chứ?

Khâu Tử Kiệt thử hỏi: “Nếu tôi thêm tiền thì sao? Tôi chỉ đơn thuần là muốn xem diễm quỷ trông như thế nào.”

Khóe miệng Nguyễn Tiêu hơi co rút: “Tôi cho anh một kiến nghị: Đừng tìm đường chết giống như anh em của anh.”

Khâu Tử Kiệt lập tức rũ vai xuống.

“Xem ra, tôi thật sự không có duyên với diễm quỷ rồi.”

Nguyễn Tiêu cười lịch sự một cách khó xử.

... Má ơi, đúng là một cậu bé hừng hực mà.

Cuối cùng, vẫn là Nguyễn Tiêu cùng Tông Tuế Trọng cùng nhau đi vào, còn Khâu Tử Kiệt ở bên ngoài chờ.

Đã quyết định, Nguyễn Tiêu bước lên trước một bước, kéo Tông Tuế Trọng cùng đi về phía biệt thự. Còn về Khâu Tử Kiệt? Cậu kỳ thực không phải không nắm chắc che chở đối phương, nhưng che chở anh ta phải dùng thần lực. Cậu còn chưa đủ nghèo sao, còn dùng thêm thần lực để cho ăn chơi trác táng xem diễm quỷ à? Mơ đi. Còn học trưởng của cậu thì sao, không những tự treo bug lỗ đen cực lớn để phòng thân, mà nếu cậu gặp chuyện ngoài ý muốn còn có thể nhờ học trưởng trông chừng thi thể mình. Như thế là vô cùng hữu dụng phải không? Điều bất tiện duy nhất là, khi cậu buộc phải dùng đến thần thân của Thành Hoàng, cậu phải đóng thiên nhãn của học trưởng hoặc ẩn thân ngay trước mặt anh ấy mà thôi.

Khâu Tử Kiệt nhìn vị Nguyễn đại sư kia kéo Tông lão đại đi thẳng. Đến cổng biệt thự, đầu tiên là như thi triển một loại pháp thuật nào đó, sau đó vươn một cánh tay về phía cánh cửa. Cánh tay đó vừa duỗi ra liền ngắn đi một đoạn, đoạn còn lại dường như xuyên thẳng qua cánh cửa. Ngay sau đó, cánh tay còn lại của Nguyễn đại sư túm chặt lấy Tông lão đại, rồi lao thẳng về phía cánh cửa!

Giây tiếp theo, thân ảnh hai người cứ thế xuyên qua đại môn, đi thẳng vào bên trong.

Khâu Tử Kiệt nhìn đến trợn tròn mắt.

Xuyên… Xuyên tường? Thật là quá lợi hại!

.

Tông Tuế Trọng bị Nguyễn Tiêu kéo đi, lòng bàn chân lảo đảo một chút, giống như đâm vào một thứ gì đó trống rỗng, sau đó dưới chân liền dẫm lên một mảnh sàn cẩm thạch tinh xảo, chân chính đứng trong biệt thự.

Dị tượng như vậy khiến anh cũng hơi giật mình.

Tông Tuế Trọng từ trước đến nay bình tĩnh, cho dù tận mắt thấy mình xuyên qua cánh cửa cũng không lộ ra điều gì khác thường. Chỉ có Nguyễn Tiêu quay đầu lại liếc anh một cái, thấy anh vẫn như thường, không nhịn được có chút buồn cười.

Tuy nhiên, bây giờ phải làm chính sự trước.

Nguyễn Tiêu mở mắt thần nhìn xung quanh, chỉ cảm thấy quỷ khí nồng đậm tràn ngập khắp nơi, bao phủ toàn bộ biệt thự. Đặc biệt là trên lầu, quỷ khí càng thêm dồi dào. Chỉ có hai luồng sinh khí rất mỏng manh vẫn tồn tại: một luồng ở trên lầu, đang bị vô số quỷ khí quấn lấy, luồng còn lại thì ở... Ánh mắt cậu dừng lại ở một chiếc sofa bên cạnh.

Ở đó có một bóng đen, bất động.

Biệt thự tối đen như mực, chỉ có tầng hai lộ ra chút ánh sáng. Ở tầng một này, nếu không phải mắt thần của Nguyễn Tiêu có uy lực lớn, e rằng cậu cũng không nhìn thấy bóng đen kia.

Không nghĩ nhiều, Nguyễn Tiêu kéo Tông Tuế Trọng đi đến trước chiếc sofa, cúi đầu nhìn, liền thấy một người đàn ông khô gầy nằm ở đó, mặt như giấy vàng, hơi thở mong manh, đại khái chỉ còn thoi thóp một hơi.

Thảm, thật thảm.

Nguyễn Tiêu theo thói quen vọng khí của người này. Điều bất ngờ là, gã này giúp mấy ăn chơi trác táng thỉnh tiên nữ khiêu vũ, theo cách nói thông thường thì hẳn là loại người không có ý tốt, nhưng khí của hắn lại rất sạch sẽ, từ trước đến nay không hề gây ra sát nghiệt nào, thậm chí cả chuyện trái với lương tâm cũng chưa từng làm?

Hồi tưởng lại lời Khâu Tử Kiệt, Nguyễn Tiêu cũng cảm thấy đúng. Trong lời hắn kể, vị thuật sĩ kia dốc hết sức lực cuối cùng đưa mấy ăn chơi trác táng ra ngoài, nói là để họ tìm người đến. Thực tế, thuật sĩ có thể tiễn họ đi thì cũng có thể tự tiễn mình đi, nhưng lại chọn cách ở lại. Nếu là thuật sĩ tà ác thì thật sự không làm nổi chuyện quên mình vì người như vậy.

Đối với một người như thế, Nguyễn Tiêu cảm thấy cần phải cứu một phen.

Thần linh mà, vạn sự vạn ứng, về cơ bản chỉ cần chịu bỏ ra thần lực, là có thể giải quyết mọi vấn đề.

Nguyễn Tiêu đưa một tay ra, đặt lên ngực người đàn ông gầy gò, truyền một đạo thần lực vào, bảo vệ tâm mạch của hắn, rồi điều động sinh mệnh lực cho hắn.

Người đàn ông gầy gò chậm rãi mở mắt.

Nguyễn Tiêu nói: “Ngươi tự mình điều trị cho tốt, ta đi cứu người.”

Người đàn ông gầy gò sặc sụa ho khan hai tiếng, thầm nghĩ cảm ơn. Nhưng Nguyễn Tiêu khoát tay, liền kéo Tông Tuế Trọng đi lên lầu.

Nhìn thấy Tông Tuế Trọng, người đàn ông gầy gò ngẩn người.

Sao lại còn mang theo một... người thường? Trong mơ hồ, hắn lờ mờ cảm thấy người thường này có chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng cụ thể thì hắn cũng không nhìn ra.

Sau khi cử động cơ thể, hắn không nghĩ nhiều nữa, vội vàng điều động tinh khí trong cơ thể, chải chuốt và trị liệu vết thương của mình. Sau đó hắn lấy ra một chiếc bình nhỏ, đau lòng đổ ra viên đan hoàn bên trong nuốt vào miệng — Đan hoàn xuất xứ từ Toàn Chân Giáo, hắn đã rất khó khăn mới kiếm được.

.

Nguyễn Tiêu vừa lên cầu thang, liền phát hiện quỷ khí càng lúc càng đậm. Nếu là đạo sĩ bình thường đến đây, e rằng sẽ cảm thấy tầm nhìn bị che khuất bởi quỷ khí, căn bản không nhìn thấy đường đi đến các phòng. Nhưng đối với Nguyễn Tiêu thì không tồn tại điều đó. Cậu quay đầu lại, kéo Tông Tuế Trọng chặt hơn, dặn dò: “Học trưởng phải đi theo sát em.”

Tông Tuế Trọng hơi sững sờ, gật đầu.

Ở đây có gì không đúng sao? Trong tầm mắt anh cũng có mảng lớn khí đen, chỉ là những khí đen này tuy nồng hậu, lại không thể ngăn cản tầm nhìn của anh. Toàn bộ tầng hai trong mắt anh đều rất rõ ràng.

Nhưng nếu tiểu học đệ đã dặn dò như vậy, anh cũng không cần cố ý giải thích, để tránh phân tán sự chú ý của cậu ấy.

Nguyễn Tiêu không nghĩ đến mắt Âm Dương của Tông Tuế Trọng lại khác với các đạo sĩ khác, vì thế sau khi dặn dò, cậu dùng thần lực che chắn khí tức trên người hai người, rồi kéo Tông Tuế Trọng cùng nhau đi đến một cánh cửa phòng.

Vừa đến cửa, cậu đã nghe thấy một mùi hương rất kỳ quái, đồng thời còn truyền ra những động tĩnh quái lạ:

“A... Dừng tay...”

“Không...”

“Các người đủ rồi... Tôi không chịu được...”

“Buông...”

Nguyễn Tiêu lập tức phản ứng lại, biểu cảm vô cùng xấu hổ.

Làm sao bây giờ, trước đó cậu chỉ nghĩ đến chuyện cứu người, đã quên mất lúc này đang là lúc diễm quỷ thải bổ người sống! Thế là cậu cùng Tông Học trưởng đâm thẳng vào một màn pỏn sống? Quả thực vô phúc mà.

Tông Tuế Trọng hiển nhiên cũng nghe thấy, ánh mắt hơi trầm xuống.

Nguyễn Tiêu khó khăn làm khẩu hình với anh: “Học trưởng, đây là lỗi em không lường trước được, nhưng cứ tiếp tục như vậy tên kia sẽ không chống đỡ nổi. Em phải nhanh chóng đi vào cứu người, cắt ngang...” Cậu ho khan một tiếng, “... Học trưởng chờ em ở đây là được, tự mình cẩn thận, đừng để bị quỷ đánh lén.”

Tông Tuế Trọng nhíu mày, nói: “Tôi cùng cậu đi vào.”

Nguyễn Tiêu: “A?”

Tông Tuế Trọng cũng có chút bất đắc dĩ: “Cậu còn nhỏ.”

Nguyễn Tiêu cứng họng.

Cậu biết vị học trưởng này nghiêm túc nói như vậy, chỉ là, cậu thật sự đã thành niên rồi mà...

Thôi, sự việc không thể trì hoãn, người bị một đám diễm quỷ thải bổ căn bản không thể kiên trì được bao lâu. Nguyễn Tiêu hít sâu một hơi, tung một cước liền đá văng cánh cửa lớn đang quanh quẩn quỷ khí kia.

“Rầm!”

Cánh cửa bị một lực mạnh mẽ trực tiếp đá bay.

Cùng lúc đó, Nguyễn Tiêu hung hăng xông vào. Vài đạo bùa trên người anh “vèo vèo” b*n r*, tạo thành một phù trận ra bốn phương tám hướng, bảo vệ cậu và Tông Tuế Trọng kín kẽ. Tốc độ của cậu cực kỳ nhanh, trong chớp mắt đã đến trước giường, vươn tay tóm lấy cổ tay của người thanh niên đang bị một ả nữ quỷ mỹ miều cưỡi trên người, rồi kéo một cái, túm gã vào bên trong phù trận.

Hai má thanh niên ửng hồng, nhưng những chỗ khác trên cơ thể lại trắng bệch, quả thực có thể dùng từ “mặt không còn chút máu” để hình dung. Biểu cảm gã dường như rất hưởng thụ, nhưng trong ánh mắt lại mang theo sự sợ hãi và hoảng loạn nồng đậm, giống như cảm giác được một nỗi kinh hoàng to lớn đang không ngừng áp bức gã! Đây là nỗi sợ hãi đối với sắp tử vong — không, phải nói là sự sợ hãi của việc sinh mệnh lực không ngừng xói mòn trong sự hưởng thụ về sinh lý, còn đau khổ và tra tấn hơn cả cái chết trực tiếp.

Sau khi bị kéo vào Phù trận, người thanh niên xụi lơ trên mặt đất, căn bản không có cách nào chống đỡ cơ thể mình. Nhưng thần trí gã vẫn tỉnh táo, liếc mắt một cái liền thấy Tông Tuế Trọng với cảm giác tồn tại đặc biệt cao, nỗi sợ hãi trên mặt gã gần như lập tức tan đi không ít.

“Tông, Tông lão đại...”

Tông Tuế Trọng: “Ừ, không sao đâu.”

Người thanh niên nước mắt giàn giụa, hy vọng lần này thật sự không sao. Chỉ cần lần này giữ được mạng, sau này gã tuyệt đối không làm loại chuyện ngu ngốc này nữa, gã lấy lương tâm cả nhà ra đảm bảo!

Bên kia, cô ả nữ quỷ mỹ miều bị cướp mất con mồi trở nên phẫn nộ. Ả ta phát ra một tiếng rít gào, mái tóc dài bay tán loạn, dựng thẳng những chiếc móng tay nhọn hoắt lao thẳng về phía Nguyễn Tiêu!

Đồng thời, những diễm quỷ khác đang xếp hàng chờ thải bổ trong phòng cũng trở nên điên cuồng. Mắt thấy con mồi sắp đến lượt mình, ai dám cướp thức ăn từ miệng hổ? Đương nhiên là đồng loạt dựng thẳng móng tay, xông thẳng vào phù trận!

Nguyễn Tiêu tạm thời không động đậy, cậu muốn xem uy lực của phù trận đối phó với diễm quỷ thế nào.

Giây tiếp theo, tất cả diễm quỷ đều đâm thẳng vào phù trận.

Phù trận đột nhiên lay động, thần quang phía trên yếu đi không ít.

Hết chương 113.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (258)
Chương 1: Chương 1: 1: Không Trâu Bắt Chó Đi Cày Chương 2: Chương 2: 2: Đi Nhậm Chức Chương 3: Chương 3: 3: Thành Hoàng Nghèo Chương 4: Chương 4: 4: Đêm Hồi Hồn Chương 5: Chương 5: 5: Đêm Thẩm Án Chương 6: Chương 6: 6: Báo Thù Chương 7: Chương 7: 7: Giàu Tín Ngưỡng Chương 8: Chương 8: 8: Cầu Bao Nuôi! Chương 9: Chương 9: 9: Đại Ma Vương Chương 10.11: Chương 10-11 Chương 12: Chương 12: 12: Thần Lực Biến Mất Chương 13: Chương 13: 13: Hoa Khôi Của Trường Chương 14.15: Chương 14-15 Chương 16: Chương 16: 16: Quỷ Gay Chương 17: Chương 17: 17: Đàm Tố Đã Chết Chương 18: Chương 18: 18: Tôi Không Cam Lòng Chương 19: Chương 19: 19: Lời Ngon Tiếng Ngọt Chương 20: Chương 20: 20: Lão Thần Tiên Chương 21: Chương 21: 21: Nghĩ Quá Nhiều Chương 22: Chương 22: 22: Quỷ Vương Chương 23: Chương 23: 23: Cỏ Lau Tiếng Quỷ Chương 24.25: Chương 24-25 Chương 26: Chương 26: 26: Lỗ Đen Chương 27: Chương 27: 27: Tôi Có Bệnh Chương 28: Chương 28: 28: Gió Xoáy Nhỏ Thành Hoàng Chương 29: Chương 29: 29: Cọng Rơm Cứu Mạng Chương 30: Chương 30: 30: Khá Là Xấu Hổ Chương 31: Chương 31: 31: Nắn Cái Tượng Chương 32: Chương 32: 32: Đạo Sĩ Thật Chương 33: Chương 33: 33: Lập Đàn Làm Phép Chương 34: Chương 34: Chương 34 Chương 35.36: Chương 35-36 Chương 37.38: Chương 37-38 Chương 39: Chương 39: 39: Quỷ Thiếp Chương 40: Chương 40: 40: Thiên Địa Làm Chứng Chương 41: Chương 41: 41: Hẳn Là Hắn Ta Chương 42: Chương 42: 42: Trần Tình Tạ Tội Chương 43: Chương 43: 43: Quỷ Tướng Quân Chương 44.45: Chương 44-45: 44: Nuốt Ăn Vô Thường - 45: Lũ quỷ binh Chương 46: Chương 46: 46: Giới Huyền Môn Suy Đoán Chương 47: Chương 47: 47: Ba Pho Tượng Thần Chương 48: Chương 48: 48: Trận Bóng Rổ Chương 49: Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51: 51: Một Trăm Vạn! Chương 52: Chương 52: 52: Ký Hợp Đồng Chương 53: Chương 53: 53: Bùa Máu Chương 54: Chương 54: 54: Lưu Thụ Căn Chương 55: Chương 55: 55: Miêu Quế Trân Chương 56: Chương 56: 56: Cút Về Đi Chương 57: Chương 57: 57: Lại Sắc Phong Quỷ Thần Chương 58: Chương 58: 58: Thiện Nhân Vương Thục Trân Chương 59: Chương 59: 59: Muốn Làm Nghệ Sĩ Chương 60: Chương 60: 60: Trả Hết Cho Ngươi Chương 61: Chương 61: 61: Bị Chặn Tiền Lương Chương 62: Chương 62: 62: Lỗ Tử Huyên Chương 63: Chương 63: 63: Quỷ Theo Đuôi Chương 64: Chương 64: 64: Bác Dương Và Mập Mạp Chương 65: Chương 65: 65: Nam Quỷ Đinh Hải Chương 66: Chương 66: 66: Thế Thân Chương 67: Chương 67: 67: Ngày Âm Tháng Âm Năm Âm Chương 68: Chương 68: 68: Lách Chỗ Trống Thiên Địa Chương 69: Chương 69: 69: Nữ Quỷ Thôi Oánh Chương 70: Chương 70: 70: Gặp Phiền Toái Chương 71: Chương 71: 71: Thẩm Phán Liên Tục Chương 72: Chương 72: 72: Đi Lấy Bình Chương 73: Chương 73: 73: Đặt Ở Thần Đường Chương 74: Chương 74: 74: Nghẹn Khuất Muốn Chết! Chương 75: Chương 75: 75: Tước Đoạt Công Đức Chương 76: Chương 76: 76: Ba Ngày Chết Bất Đắc Kỳ Tử Chương 77: Chương 77: 77: Quyên Góp Nhiều Hơn Chương 78: Chương 78: 78: Đến Huyền Hoàng Chương 79: Chương 79: 79: Mục Triết Chương 80: Chương 80: 80: Những Chuyện Mục Triết Trải Qua Chương 81: Chương 81: 81: Tiểu Học Đệ Thèm Ăn Chương 82: Chương 82: 82: Bị Hiểu Lầm Chương 83: Chương 83: C83: Xe quỷ u linh Chương 84: Chương 84: C84: Thu lấy sinh hồn Chương 85: Chương 85: C85: Mở mắt Chương 86: Chương 86: C86: Gặp lại xe buýt u linh Chương 87: Chương 87: C87: Cây hòe lớn Chương 88: Chương 88: C88: Tào hạc Chương 89: Chương 89: C89: Chuyện hằng ngày ở chợ quỷ Chương 90: Chương 90: C90: Chọn quà Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261: hoàn chính văn Chương 262: Chương 262: Phiên ngoại 1 Chương 263: Chương 263: Phiên ngoại 2 Chương 264: Chương 264: Phiên ngoại 3 (toàn văn hoàn)