Chương 114
Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 114

Cho nên Nghiêm Phi Quang chỉ dặn nó một điều duy nhất: Hễ thấy kiếm laser sáng lên – thì phun nước.

Lúc này, Lục Tinh Triệu rơi vào thế bắt buộc phải dùng kiếm laser để đối phó một con tang thi đột biến kháng đạn – đồng nghĩa với việc...

Tiểu Bạch Long vui vẻ phun nước dữ dội.

Trong khoảnh khắc đó, hàng vạn giọt nước còn đang tung lên trong không trung, chính giữa chiến trường như bị bao phủ bởi một bức màn nước khổng lồ.

Ý nghĩ lóe lên trong đầu Lục Tinh Triệu: Đòn công kích bằng sóng âm – nếu xảy ra trong nước – sẽ càng nguy hiểm. Trong nước, phải làm sao để bảo vệ Hoài Lâm?!

Chớp mắt sau, không chút do dự, anh ném cả thanh kiếm laser thẳng về phía tang thi đột biến.

Tiếng gào cuối cùng của tang thi chuyển thành sóng âm lan tỏa ra ngoài. Đồng thời, kiếm laser như xuyên không khí, đâm thẳng vào yết hầu của nó, chỉ còn chuôi kiếm mắc lại nơi cổ.

Phía sau Lục Tinh Triệu, Hoài Lâm hiện rõ vẻ sững sờ, giây sau đã thấy Lục Tinh Triệu xoay người, dứt khoát dang hai tay ôm chặt lấy cậu vào lòng.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, ánh mắt hai người giao nhau.

Ánh mắt của Hoài Lâm như muốn nói: “Anh là Lục Tinh Triệu— người em luôn tin tưởng có thể làm được mọi điều.”

Ánh mắt của Lục Tinh Triệu như đang đáp lại: “Chỉ cần anh ở đây. Không ai có thể làm em bị thương.”

Giây kế tiếp, sóng âm quét qua hai người đang ôm nhau. Khung cảnh ngập nước trắng xóa nuốt trọn cả chiến trường.

Và rồi – là một tiếng nổ long trời lở đất, như thể địa chấn trút xuống, trời đất đảo lộn.

Một giây sau, Hoàng Mao nằm rạp ở rìa chiến trường hét toáng lên, bị sóng nước cuốn đi không biết về nơi nào.

Ngay chính giữa, như có tia sét trắng xé toạc không gian, cả mặt nước cũng hóa thành bọt trắng lấp lánh, văng tung tóe ra tứ phía.

Hoài Lâm bị đợt sóng âm cuối cùng quét trúng, còn chưa kịp xác định là kiếm laser thật sự phát nổ, hay Lục Tinh Triệu tạo ra ảo ảnh, thì đầu óc đã ong ong choáng váng.

Tầm nhìn bị che mờ bởi những mảnh vỡ ký ức hỗn loạn: lúc thì là đôi mắt xanh lấp lánh của Lục Tinh Triệu, lúc thì là làn sóng trắng ngập trời, lát sau lại biến thành bông tuyết trắng xóa đang ập tới.

Lục Tinh Triệu ôm Hoài Lâm vào lòng, quanh hai người như có một lớp kết giới vô hình, chắn toàn bộ bọt nước bên ngoài.

Kiếm laser đúng là đã phát nổ – nhưng Lục Tinh Triệu đã bắt chước tang thi đột biến, đã dùng chấn động không khí thuần túy để tạo thành lớp bảo hộ. Hai người họ như đang đứng ở tâm bão – xung quanh bị phá tan nát, còn bên trong lại yên ổn đến lạ thường.

“Hoài Lâm...” Lục Tinh Triệu gọi khẽ, “Hoài Lâm?!”

Tang thi đột biến kia đã sớm bị sóng xung kích mạnh mẽ xé nát thành từng mảnh, nhưng âm ba phát ra trước khi chết vẫn lan đến họ.

Hoài Lâm thân thể yếu ớt, vốn không thể so với thân thể cường tráng của Lục Tinh Triệu, lúc này hai mắt mất đi tiêu cự, sắc mặt trắng bệch. Cảnh tượng ấy khiến toàn thân Lục Tinh Triệu lạnh toát như thể máu trong người đông cứng lại.

Một lát sau—Lục Tinh Triệu nghe thấy Hoài Lâm thì thầm rất khẽ:

“Đừng sợ, anh... đừng sợ. Em vẫn ở đây.”

Trước mắt Hoài Lâm là một mảng hỗn độn. Cậu nhìn thấy gương mặt của Lục Tinh Triệu gần ngay trong gang tấc, và sau lưng anh, gió tuyết đang giao nhau tràn về.

Lúc này, não bộ của Hoài Lâm không còn nghe theo sự điều khiển của cậu nữa. Cậu nhớ lại ký ức đêm hôm đó.

Lần thứ sáu bóng tối ập xuống kể từ tận thế—cũng là lần cuối cùng cậu từng trải qua.

Sông hồ núi non đã bị di dời đến mức không còn nhận ra, mặt đất rạn nứt, dung nham không rõ từ nơi nào dưới lòng đất trào lên, mà dưới tầng tuyết dày lại ẩn giấu những chủng côn trùng biến dị— con người đọt nhiên trở thành nguồn thực phẩm giàu dinh dưỡng nhất cho chúng.

Lúc đó, Lục Tinh Triệu cõng cậu trên lưng. Có lần gặp phải một trận động đất lớn, cả hai trượt xuống từ một khối đá, phía dưới là biển lửa cuồn cuộn, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy một tảng đá khổng lồ đang lao thẳng xuống đỉnh đầu.

Lục Tinh Triệu ôm chặt lấy cậu, nói: “Hoài Lâm, đừng sợ.”

Lúc ấy, thị lực của Lục Tinh Triệu rất kém, thứ anh có thể dựng tạo ra, ngoài súng, chỉ còn lại thanh quân đao anh quen thuộc nhất. Ánh đao của nó rạch ra một nhát dài hơn hai mét, sắc bén như sấm sét, xé toạc khối nham thạch đang rơi thẳng xuống trước mặt họ.

Lục Tinh Triệu giẫm bước trên triền dốc dựng đứng, như chiến thần giáng thế, gắng sức trèo ngược từ lòng đất hoang tàn.

Gió tuyết gào thét phía sau lưng anh, nơi Hoài Lâm đang dần chìm trong cơn lạnh giá. Thân nhiệt cậu hạ xuống từng chút một, cho đến khi được đôi tay ấm áp của anh — bàn tay đã tháo găng — không ngừng xoa dịu, kéo trở về bờ tỉnh thức.

Lục Tinh Triệu tay không bám đá leo tiếp, như kẻ tuyệt vọng đang tìm đường sống trên đỉnh Everest. Mỗi khi dư chấn tràn đến, anh liền cắm tay sâu vào khe đá, cố định lấy bản thân.

Giữa cơn mơ mộng, Hoài Lâm khẽ gọi: “Anh… đừng sợ, em vẫn còn sống… em ở đây… đừng sợ.”

Cái chết của cậu là điều duy nhất có thể khiến Lục Tinh Triệu run rẩy. Chỉ cần còn nghe được giọng cậu, thì núi đao biển lửa, thiên đường địa ngục… tất cả, anh đều có thể tự mình xông pha mà vượt qua.

Hoài Lâm từng nghĩ, nếu thế giới này vẫn còn một vị thần chưa ngã xuống, thì vị thần ấy chắc chắn đang trú ngụ nơi đường chân mày của Lục Tinh Triệu.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (225)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225