Chương 116
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 116

Chương 116: Nhiều thế hệ cung phụng

Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits

Thường Lập Hoa lập tức nhảy dựng lên, lao tới ôm Khâu Tử Kiệt một cái thật chặt, quả thực là rưng rưng nước mắt.

“Khâu Tử, tao thề sau này không bao giờ nói mày bủn xỉn nữa. Lần này may nhờ mày đó, mày dám đi tìm Tông lão đại cứu tao, tao, tao tao thật sự hận không thể lấy thân báo đáp ——”

Mặt Khâu Tử Kiệt tối sầm lại, đẩy mạnh gã ra.

“Mày nói nhảm gì đó! Ai mẹ nó muốn mày lấy thân báo đáp!”

Thường Lập Hoa cười hắc hắc, rồi lại ôm hắn một cái thật mạnh.

Khâu Tử Kiệt trợn trắng mắt, trước hết vội vàng chạy đến chỗ Tông Tuế Trọng và Nguyễn Tiêu nói lời cảm ơn, sau đó mới ngồi xuống bên cạnh để hỏi rõ ngọn ngành sự việc.

Thường Lập Hoa giờ đã tỉnh táo hơn nhiều, cũng có tâm trí để kể chuyện. Gã liền thuật lại toàn bộ việc Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng đã dễ như trở bàn tay cứu gã ra sao, trong đó còn kể về việc gã cảm thấy đáng tiếc như thế nào vì sau đó không được nhìn thấy cảnh đám diễm quỷ bị thu phục.

Nguyễn Tiêu đứng bên cạnh lắng nghe, thấy gã này rất biết cách kể chuyện và cũng hiểu ý đồ trong lời nói của gã. Nhưng diễm quỷ đã bị cậu bắt rồi, còn muốn cậu thả chúng ra cho họ xem ư? Tính toán của anh chàng này cũng tuyệt vời quá rồi đấy.

Sau khi ám chỉ thất bại, Thường Lập Hoa cũng buồn bã chấp nhận –– nếu là đại sư do bọn họ mời đến thì còn làm nũng được một chút, nhưng có một Tông lão đại uy vũ ở đây, ai mà dám nói thêm lời nào? Chuyện này qua đi mà không bị dạy dỗ thì đã là may mắn rồi.

Nhưng mà, sự dạy dỗ dù muộn màng vẫn tới.

Tông Tuế Trọng nhìn Khâu Tử Kiệt và Thường Lập Hoa, nói: “Chuyện lần này, tất cả là do các cậu quá hồ đồ, cái gì cũng dám trêu chọc, không đủ thận trọng.”

Khâu Tử Kiệt: “Vâng, vâng, vâng.”

Thường Lập Hoa: “Đúng, đúng, đúng.”

Tông Tuế Trọng mặt lạnh nói: “Không cần vâng vâng vâng đúng đúng đúng. Sau này các cậu nhất định phải nhớ kỹ bài học lần này, không được phép làm ra chuyện tương tự nữa.”

Khâu Tử Kiệt lặng lẽ giơ tay, lí nhí nói: “Tông lão đại, lần này không liên quan đến tôi mà, tôi chỉ là phát hiện Lập Hoa gặp chuyện nên tìm cách cứu nó thôi...”

Tông Tuế Trọng "Ừm" một tiếng.

Biểu tình Thường Lập Hoa có chút cứng đờ –– Nào là vì cứu anh em không tiếc trêu chọc đại ma vương đâu? Đây là cái thứ tình anh em bằng mủ nhựa gì vậy! Đồ dùng một lần hả?

Tuy nhiên, người chủ yếu gây ra chuyện này từ đầu đến cuối đúng là Thường Lập Hoa.

Thường Lập Hoa đành phải cúi đầu, tiếp tục nhận lỗi.

Tông Tuế Trọng thấy Thường Lập Hoa lần này cũng chịu thương tổn lớn, không bày tỏ quá nhiều, anh chỉ nói: “Sau khi dưỡng lại thân thể, nộp lên bài kiểm điểm một vạn chữ. Tổng cộng cho cậu một tháng. Bài kiểm điểm phải do chính tay cậu viết, không được nhờ bất kỳ ai giúp đỡ, rõ chưa?”

Thường Lập Hoa: “... Tôi biết rồi.”

Khâu Tử Kiệt ở bên cạnh có chút vui sướng khi người gặp họa. Đáng đời, cho tên này tán loạn linh tinh!

Đến đây, sự việc coi như kết thúc.

Khâu Tử Kiệt vội vàng đưa cho Nguyễn Tiêu một chiếc thẻ, bên trong là một trăm triệu đã thỏa thuận.

Nguyễn Tiêu không từ chối, dù sao chuyện này đối với cậu mà nói gần như là chuyện nhỏ không tốn sức, thật sự không tốn nhiều công phu. Thế nên cậu nhận lấy thẻ, tùy tiện nhét vào túi rồi cáo từ với mọi người.

Ô thuật sĩ đã hồi phục được không ít sức lực, cũng nhanh chóng bước tới, lại lần nữa nói lời cảm ơn.

Nguyễn Tiêu cười nói: “Ô đại sư không cần khách khí như vậy. Hành tẩu giang hồ, ai mà chẳng gặp phải chút khó khăn? Hơn nữa tôi thấy căn cơ của Ô đại sư rất vững, ngày thường cũng hành thiện tích đức, có thể thuận tay giúp một phen cũng là một chuyện đáng mừng.”1

Ô thuật sĩ nghe xong sững sờ, không khỏi cười, rồi lại chắp tay.

Trong lòng hắn cảm thấy rất thoải mái. Nói đến, hắn hiện tại cũng chỉ là một thuật sĩ dân gian, nhưng với niềm tin mình là dòng dõi chính phái Huyền môn, hắn tuy nhận tiền làm việc nhưng chưa bao giờ làm chuyện trái với lương tâm, càng không dùng đạo pháp để hại người. Hiện tại nhận được lời khen khích lệ từ một thiên sư trẻ tuổi đạo pháp cao minh, càng khiến hắn cảm thấy niềm tin của mình là không sai.

Nghĩ vậy, Ô thuật sĩ không khỏi hỏi: “Tuy rằng mạo muội, nhưng tôi vẫn muốn thỉnh giáo Nguyễn đại sư sư thừa ở môn phái nào?”

Nguyễn Tiêu suy nghĩ một chút, có chút buồn cười trả lời: “Tôi học được rất tạp, nói nghiêm túc thì không tính là môn phái nào hết. Nhưng tôi có một vị thần linh tôn thờ, thi triển đạo pháp nhờ giao cảm tương thông với vị thần linh này. Về sau đời đời truyền lại, đều tôn thờ vị thần linh này. Dòng dõi của tôi, đều nên là người phát ngôn của vị thần linh đó ở nhân gian.”

Ô thuật sĩ sững sờ, nhưng vừa chuyển ý nghĩ, lại không thấy quá kỳ quái.

Từ xưa đến nay, mặc dù Huyền môn phần lớn được chia thành các hệ phái, cuối cùng tổng hợp lại thành hai giáo phái Chính Nhất và Toàn Chân, nhưng vẫn có một số thuật sĩ dân gian là gia tộc truyền thừa lại, nhiều đời cung phụng một vị thần linh nào đó. Đôi khi, người trong gia tộc này càng được thần linh yêu thích thì người kế thừa đương đại của gia tộc càng xuất sắc. Ngược lại, nếu không được yêu thích, thần linh nể mặt việc gia tộc phụng dưỡng nhiều đời, sẽ không ban cho nhiều, chỉ cho họ chút bản lĩnh phòng thân mà thôi.

Đương nhiên, thần linh được những gia tộc như vậy tôn thờ phần lớn không phải chính Thần (Thần có chức vụ chính thức), rất nhiều đều là Bảo Gia Tiên (tiên bảo vệ gia tộc), sơn thần, v.v. Chỉ có số ít tôn thờ Chính Thần, mà những gia tộc này đương nhiên sẽ mạnh hơn so với tôn thờ Bảo Gia Tiên hay sơn thần.

Ô thuật sĩ hơi chần chờ: “Vị thần linh đó là...”

Nguyễn Tiêu nhướn mày: “Là Thành Hoàng gia.”

Ô thuật sĩ: “……” Thành Hoàng Gia có rất nhiều vị mà.

Nguyễn Tiêu liền bịa ra một lời giải thích: “Vị Thành Hoàng Gia đó cũng họ Nguyễn, gia đình tôi đời đời đều tôn thờ ngài.”

Ô thuật sĩ bừng tỉnh đại ngộ.

Thế thì đúng rồi. Nguyễn đại sư họ Nguyễn, vị Thành Hoàng Gia được tôn thờ này nhiều khả năng là tổ tiên của hắn được phong Thành Hoàng, sau đó chọn lựa con cháu thông minh trong hậu bối trở thành người phát ngôn của mình ở nhân gian, tiếp tục truyền thừa và che chở.

Tình huống như thế này, quả thật rất thường thấy…

Nguyễn Tiêu thấy biểu cảm của Ô thuật sĩ liền biết đối phương đã nghĩ thông suốt, không khỏi tự khen mình trong lòng.

Đúng rồi, chính là lý do này! Sau này bất kể gặp đạo sĩ hay thuật sĩ Huyền môn nào, cứ nói như vậy là được.

Sau khi Ô thuật sĩ đã hiểu ra, trong lòng hắn quyết định quay về sẽ thỉnh một tôn tượng Thành Hoàng về thờ cúng, để bày tỏ lòng cảm kích vì đã được vị Nguyễn đại sư này cứu mạng.

Hai cậu ấm kia cũng nghe đến ngơ ngác, đều thầm nghĩ: Kính Thành Hoàng lại có tác dụng lớn đến vậy sao? Thôi thì có thờ có thiêng, cũng đều quyết định quay về sẽ cúi lạy Thành Hoàng, tốt nhất là thỉnh luôn một tượng thần về nhà, thắp hương nhiều một chút để an tâm.

Chỉ có Tông Tuế Trọng, thấy Nguyễn Tiêu thản nhiên tự nhiên nói mình là “người phát ngôn”, tự hỏi những lời này của cậu cái nào là thật, cái nào là giả. Anh cẩn thận quan sát thần sắc Nguyễn Tiêu, dần dần nhận ra, cậu không nói một câu thật nào.

Nghĩ đến bóng người mặc quan phục nhảy ra từ cơ thể đó, cùng với cơ thể lạnh băng lưu lại trong lòng anh... Anh khẽ lắc đầu, tiểu học đệ nói dối quả thực quá trơn tru.

Nhưng lần này, Tông Tuế Trọng lại không vì lời nói dối của Nguyễn Tiêu mà tức giận.

Ai mà chẳng có những bí mật không muốn nói ra. Tiểu học đệ không thể gặp ai cũng nói mình là Thành Hoàng được. Dùng thân phận người phát ngôn hành tẩu ở nhân gian, cũng coi như là một lời nói dối thiện ý mà thôi.

Anh vẫn không chuẩn bị vạch trần cậu.

·

Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng rời khỏi biệt thự, lên xe.

Tông Tuế Trọng vô tình nhìn thoáng qua Đầu Trâu Mặt Ngựa cùng đám quỷ quái đang hộ tống bên cạnh, trầm giọng hỏi: “Nguyễn học đệ, đã khuya rồi, hay là về chỗ tôi ngủ đi.”

Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng rất thân thiết, ngủ lại cũng không phải một lần hai lần, đương nhiên cậu không chút do dự nói: “Thật sự rất muộn rồi, vậy hôm nay em lại làm phiền học trưởng vậy.”

Tông Tuế Trọng: “Không sao.”

Xe nhanh chóng khởi động. Vì quãng đường không quá xa, không lâu sau đã thuận lợi đến nơi.

Mở cửa bước vào biệt thự, Tông Tuế Trọng biết Nguyễn Tiêu còn có chuyện phải làm, liền nói thẳng: “Tôi đi tắm rửa ngủ đây, cậu cũng nghỉ ngơi sớm đi.”

Nguyễn Tiêu miệng đầy đáp ứng.

Nhìn theo Tông Tuế Trọng đi khuất, Nguyễn Tiêu không dám lập tức hành động, cậu cũng nhanh chóng đi tắm qua loa, chờ phát hiện đèn trong phòng Tông Tuế Trọng tắt đi, cậu mới nhảy lên giường, hiện hóa thần thân, rồi đi ra bãi cỏ bên ngoài biệt thự.

Đầu Trâu Mặt Ngựa áp giải đám diễm quỷ, lại có rất nhiều quỷ binh canh gác hai bên, tất cả đều đang chờ cậu.

Nguyễn Tiêu thân mặc quan phục, đứng trước đám diễm quỷ, lạnh mặt hỏi: “Chuyện gì thế này?”

Cùng lúc đó, không ai phát hiện ở phía trước một ô cửa sổ lầu hai, một bóng người lặng lẽ đứng đó, ánh mắt đang dừng lại ở phía dưới.

Đó chính là Tông Tuế Trọng.

Lúc trước anh tắt đèn ngồi trên giường, nhưng vẫn chú ý động tĩnh phòng bên cạnh.

Quả nhiên, chỉ vài phút sau, một cảm giác kỳ dị truyền đến giác quan anh, khiến anh bản năng biết, tiểu học đệ đã lộ ra dáng vẻ Thành Hoàng... Anh đứng trước cửa sổ, và quả nhiên nhìn thấy bóng người mặc quan phục đỏ nhảy ra từ cửa sổ, đáp xuống bãi cỏ. Trên bãi cỏ, cũng có rất nhiều bóng đen hoặc đứng, hoặc quỳ.

Xem ra, quả thật còn có hậu truyện.

Tông Tuế Trọng không có ý định xâm phạm riêng tư của Nguyễn Tiêu. Xác nhận cậu đang thẩm án xong, anh liền trở lại giường.

Lần này, anh nhắm mắt lại, thật sự ngủ.

Quay lại phía Nguyễn Tiêu, sau khi cậu đặt câu hỏi, Đàm Tố và Lý Tam Nương liếc nhìn nhau, rồi bẩm báo kết quả mà họ đã khảo vấn được.

·

Đế Đô rất lớn, nhưng từ xưa đến nay biến đổi cũng rất nhiều. Vô số kiến trúc bị hủy đi xây lại, xây lại rồi lại phá hủy. Hơn nữa, người cầm quyền khác nhau cũng tiến hành cải biến lớn.

Do đó, đừng nhìn vẻ phồn hoa hiện giờ, mà ngay dưới nền đất phồn hoa này, cũng tồn tại một lượng lớn những ngôi mộ cũ.

Và căn biệt thự Thường Lập Hoa đang ở, cách đó không xa, từng là một thanh lâu.

Một thanh lâu đã bị dỡ bỏ.

Mọi chuyện bắt đầu từ hơn hai trăm năm trước. Khi đó trên phố, thanh lâu này là nơi rực rỡ nhất, bên trong có kỹ nữ (còn gọi kỹ tử) giỏi thổi sáo, kéo đàn, ca hát... có cả thanh quan lẫn hồng quan (loại hình gái lầu xanh khác nhau, thanh quan là bán nghệ không bán thân, hồng quan bán hết), thu hút rất nhiều đàn ông lui tới.

Chỉ là, một thanh quan trong thanh lâu này bị một quyền quý nhìn trúng. Cô không muốn thuận theo, đã đắc tội với tên quyền quý đó.

Hết chương 116.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (258)
Chương 1: Chương 1: 1: Không Trâu Bắt Chó Đi Cày Chương 2: Chương 2: 2: Đi Nhậm Chức Chương 3: Chương 3: 3: Thành Hoàng Nghèo Chương 4: Chương 4: 4: Đêm Hồi Hồn Chương 5: Chương 5: 5: Đêm Thẩm Án Chương 6: Chương 6: 6: Báo Thù Chương 7: Chương 7: 7: Giàu Tín Ngưỡng Chương 8: Chương 8: 8: Cầu Bao Nuôi! Chương 9: Chương 9: 9: Đại Ma Vương Chương 10.11: Chương 10-11 Chương 12: Chương 12: 12: Thần Lực Biến Mất Chương 13: Chương 13: 13: Hoa Khôi Của Trường Chương 14.15: Chương 14-15 Chương 16: Chương 16: 16: Quỷ Gay Chương 17: Chương 17: 17: Đàm Tố Đã Chết Chương 18: Chương 18: 18: Tôi Không Cam Lòng Chương 19: Chương 19: 19: Lời Ngon Tiếng Ngọt Chương 20: Chương 20: 20: Lão Thần Tiên Chương 21: Chương 21: 21: Nghĩ Quá Nhiều Chương 22: Chương 22: 22: Quỷ Vương Chương 23: Chương 23: 23: Cỏ Lau Tiếng Quỷ Chương 24.25: Chương 24-25 Chương 26: Chương 26: 26: Lỗ Đen Chương 27: Chương 27: 27: Tôi Có Bệnh Chương 28: Chương 28: 28: Gió Xoáy Nhỏ Thành Hoàng Chương 29: Chương 29: 29: Cọng Rơm Cứu Mạng Chương 30: Chương 30: 30: Khá Là Xấu Hổ Chương 31: Chương 31: 31: Nắn Cái Tượng Chương 32: Chương 32: 32: Đạo Sĩ Thật Chương 33: Chương 33: 33: Lập Đàn Làm Phép Chương 34: Chương 34: Chương 34 Chương 35.36: Chương 35-36 Chương 37.38: Chương 37-38 Chương 39: Chương 39: 39: Quỷ Thiếp Chương 40: Chương 40: 40: Thiên Địa Làm Chứng Chương 41: Chương 41: 41: Hẳn Là Hắn Ta Chương 42: Chương 42: 42: Trần Tình Tạ Tội Chương 43: Chương 43: 43: Quỷ Tướng Quân Chương 44.45: Chương 44-45: 44: Nuốt Ăn Vô Thường - 45: Lũ quỷ binh Chương 46: Chương 46: 46: Giới Huyền Môn Suy Đoán Chương 47: Chương 47: 47: Ba Pho Tượng Thần Chương 48: Chương 48: 48: Trận Bóng Rổ Chương 49: Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51: 51: Một Trăm Vạn! Chương 52: Chương 52: 52: Ký Hợp Đồng Chương 53: Chương 53: 53: Bùa Máu Chương 54: Chương 54: 54: Lưu Thụ Căn Chương 55: Chương 55: 55: Miêu Quế Trân Chương 56: Chương 56: 56: Cút Về Đi Chương 57: Chương 57: 57: Lại Sắc Phong Quỷ Thần Chương 58: Chương 58: 58: Thiện Nhân Vương Thục Trân Chương 59: Chương 59: 59: Muốn Làm Nghệ Sĩ Chương 60: Chương 60: 60: Trả Hết Cho Ngươi Chương 61: Chương 61: 61: Bị Chặn Tiền Lương Chương 62: Chương 62: 62: Lỗ Tử Huyên Chương 63: Chương 63: 63: Quỷ Theo Đuôi Chương 64: Chương 64: 64: Bác Dương Và Mập Mạp Chương 65: Chương 65: 65: Nam Quỷ Đinh Hải Chương 66: Chương 66: 66: Thế Thân Chương 67: Chương 67: 67: Ngày Âm Tháng Âm Năm Âm Chương 68: Chương 68: 68: Lách Chỗ Trống Thiên Địa Chương 69: Chương 69: 69: Nữ Quỷ Thôi Oánh Chương 70: Chương 70: 70: Gặp Phiền Toái Chương 71: Chương 71: 71: Thẩm Phán Liên Tục Chương 72: Chương 72: 72: Đi Lấy Bình Chương 73: Chương 73: 73: Đặt Ở Thần Đường Chương 74: Chương 74: 74: Nghẹn Khuất Muốn Chết! Chương 75: Chương 75: 75: Tước Đoạt Công Đức Chương 76: Chương 76: 76: Ba Ngày Chết Bất Đắc Kỳ Tử Chương 77: Chương 77: 77: Quyên Góp Nhiều Hơn Chương 78: Chương 78: 78: Đến Huyền Hoàng Chương 79: Chương 79: 79: Mục Triết Chương 80: Chương 80: 80: Những Chuyện Mục Triết Trải Qua Chương 81: Chương 81: 81: Tiểu Học Đệ Thèm Ăn Chương 82: Chương 82: 82: Bị Hiểu Lầm Chương 83: Chương 83: C83: Xe quỷ u linh Chương 84: Chương 84: C84: Thu lấy sinh hồn Chương 85: Chương 85: C85: Mở mắt Chương 86: Chương 86: C86: Gặp lại xe buýt u linh Chương 87: Chương 87: C87: Cây hòe lớn Chương 88: Chương 88: C88: Tào hạc Chương 89: Chương 89: C89: Chuyện hằng ngày ở chợ quỷ Chương 90: Chương 90: C90: Chọn quà Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261: hoàn chính văn Chương 262: Chương 262: Phiên ngoại 1 Chương 263: Chương 263: Phiên ngoại 2 Chương 264: Chương 264: Phiên ngoại 3 (toàn văn hoàn)