Chương 116
Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống

Chương 116: Anh em cùng giường

Giản Văn Khê lén quay đầu nhìn Chu Đĩnh một cái, sợ hắn căng thẳng quá mức.

Nhưng Chu Đĩnh lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, vừa trông thấy bố mẹ Giản liền tự nhiên cúi người chào:

"Cháu chào chú, chào dì ạ."

"Ừm, ừm." Mẹ Giản nhìn hắn thêm mấy lần rồi mới quay sang nhìn Giản Văn Khê.

"Đây là Chu Đĩnh." Giản Văn Khê lên tiếng giới thiệu.

Anh không rõ bố mẹ đã biết chuyện giữa anh và Chu Đĩnh hay chưa.

Mẹ Giản nói: "Mẹ xem chương trình của hai đứa rồi. Vào nhà nói chuyện đi, ngoài này lạnh lắm."

Sự xuất hiện bất ngờ của Chu Đĩnh khiến không khí vốn nên bình thường bỗng trở nên gượng gạo.

Chu Đĩnh nghiêng đầu liếc nhìn Giản Văn Khê một cái.

Giản Văn Khê nói nhỏ: "Vào ngồi một lát đi."

Mọi người cùng bước vào biệt thự, vừa lúc gặp Hề Chính mặc đồ ở nhà đi từ trong ra.

Vừa mới thấy Chu Đĩnh, giờ lại gặp Hề Chính, bố mẹ Giản không khỏi cảm thấy có chút lúng túng.

Chẳng phải đây là cảnh chạm mặt giữa "con rể cũ" và "con rể tương lai" sao?

Đang lúc bối rối, đã nghe Hề Chính chủ động cất tiếng chào:

"Hai người đến rồi à."

Bố Giản liền nghiêng đầu hỏi nhỏ Giản Văn Minh đứng cạnh:

"Bốn đứa gặp nhau trước rồi à?"

Giản Văn Minh đáp khẽ:

"Gặp rồi ạ."

Bố Giản chỉ cảm thấy mối quan hệ giữa bốn người này vừa kỳ lạ vừa có vẻ hợp tình hợp lý, nhưng lại không nói rõ được là lạ ở chỗ nào.

Vừa bước vào nhà, Giản Văn Khê và Chu Đĩnh liền cởi áo khoác. Chu Đĩnh lập tức vươn tay nhận lấy áo từ tay Giản Văn Khê rồi treo lên giá.

Nhìn vào cũng thấy hắn rất mực chăm sóc cho Giản Văn Khê.

Ánh đèn trong nhà sáng rực, mẹ Giản quan sát Chu Đĩnh kỹ càng hơn. Chàng trai này đúng là đẹp trai thật. Hai đứa con trai nhà mình cũng rất tuấn tú, nhưng nhìn riết rồi thành ra quen mắt, không còn cảm nhận rõ nét đẹp ấy nữa. Giờ đột nhiên gặp Chu Đĩnh, bà lại thấy hắn thậm chí còn nổi bật hơn cả hai đứa con mình.

Cách ăn mặc cũng toát lên vẻ cao quý, toàn thân mang theo sự ôn hòa, nhã nhặn của người được dạy dỗ đàng hoàng.

So với Hề Chính cũng chẳng thua kém gì, thậm chí còn trẻ trung và sáng sủa hơn.

Lẽ ra lúc này cả nhà nên ngồi lại nói chuyện nghiêm túc, nhưng sự xuất hiện của Chu Đĩnh khiến bầu không khí bỗng như đang tiếp đãi con rể.

Mẹ Giản thỉnh thoảng liếc nhìn bốn người thanh niên kia.

Bốn chàng trai, ai cũng xuất chúng, giống như bốn ngôi sao đang tỏa sáng.

Trong khoảnh khắc, bà bất chợt nảy ra một ý nghĩ: giá mà cả Chu Đĩnh và Hề Chính đều có thể trở thành con rể trong nhà thì tốt biết mấy.

Chỉ tiếc là mình không sinh ra hai đứa con là Omega.

Dù bà vốn cũng chẳng có thành kiến gì với chuyện Alpha yêu Alpha.

Mẹ Giản quay sang hỏi Giản Văn Minh:

"Trong nhà còn trà không con?"

Chưa chờ Giản Văn Minh trả lời, bà đã nhìn sang Chu Đĩnh:

"Cháu có uống trà không, hay muốn dùng gì khác?"

Chu Đĩnh hơi bất ngờ, có chút ngượng ngùng khi được yêu mến quá mức:

"Dạ thôi ạ, cháu cũng sắp về rồi."

"Gấp gì thế? Ngồi chơi thêm chút nữa đi." Mẹ Giản nói bằng giọng thân thiện.

"Dạ không không, cháu chỉ muốn đến chào hỏi chú với dì một tiếng thôi. Nghe tin hai người đến Hoa Thành, cháu vội đến, hôm nào nếu hai người rảnh, cháu xin phép mời một bữa ạ."

Bố Giản liền hỏi:

"Các cháu ăn tối chưa? Văn Minh, con đặt chút đồ ăn khuya..."

"Anh ấy còn có việc, phải về luôn rồi ạ." Giản Văn Khê lên tiếng xen vào.

"Thật thế à?" Bố Giản hỏi.

Chu Đĩnh mỉm cười, gật đầu.

"Vậy thì dì không giữ cháu lại nữa, sau này còn nhiều dịp gặp mà." Mẹ Giản nói.

Giản Văn Minh cảm thấy tình cảnh lúc này chẳng khác gì một buổi xem mắt. Ai nấy đều giữ ý tứ, khách sáo mà lúng túng, chẳng ai thấy thoải mái cả.

"Em tiễn anh." Giản Văn Khê nói.

Anh đưa Chu Đĩnh ra tận cửa. Chu Đĩnh quay lại cúi người chào bố mẹ Giản thêm một lần nữa, nói lời từ biệt, rồi cùng Giản Văn Khê bước ra ngoài. Vừa quay đầu lại thấy bố mẹ Giản cũng đi theo ra đến cửa, hắn vội cúi đầu nói:

"Chú dì không cần tiễn đâu ạ."

Bố mẹ Giản mỉm cười gật đầu, lịch sự phất tay chào.

Giản Văn Minh và Hề Chính đứng sóng vai phía sau. Giản Văn Minh khẽ nói:

"Có vẻ bố mẹ tôi rất hài lòng với con rể tương lai này đấy."

Nói xong liền quay sang liếc nhìn Hề Chính một cái. Hề Chính đưa tay ôm lấy eo cậu, bị cậu vung tay đánh mạnh lên mu bàn tay một cái, phát ra tiếng "bốp" vang dội.

Mẹ Giản quay đầu lại nhìn, Hề Chính đã nhanh chóng buông tay.

Phải đợi đến khi xe của Chu Đĩnh chạy khuất hẳn, Giản Văn Khê mới cùng bố mẹ quay vào trong nhà.

Gương mặt bố mẹ Giản lập tức trở nên nghiêm túc.

Tiết mục nhỏ mang tên "Chu Đĩnh" đã khép lại, giờ là lúc quay về với chuyện chính.

"Con vào nói chuyện với bố mẹ một chút đi." Bố Giản lên tiếng.

Giản Văn Khê gật đầu, theo hai người vào phòng.

Giản Văn Minh đi tới đi lui trong phòng khách, còn Hề Chính thì bắt chéo chân ngồi thoải mái trên ghế sô pha, nói:

"Làm gì mà cứ như kiến bò trên chảo nóng vậy?"

"Sao lâu vậy rồi mà vẫn chưa xong? Bố mẹ tôi không phải đang mắng anh tôi đấy chứ?" Giản Văn Minh lo lắng hỏi.

"Bố mẹ em đều là người có lý, nếu có trách thì cũng trách em thôi." Hề Chính vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình: "Lại đây ngồi đi."

Giản Văn Minh vừa mới ngồi xuống, mông chỉ vừa chạm vào ghế đã bật dậy ngay:

"Không được, tôi phải đi nghe lén xem sao."

Cậu rón rén đi tới gần cửa phòng, vừa áp tai vào thì nghe thấy tiếng bước chân.

Lập tức cậu rụt người lại, đúng lúc cửa phòng bật mở.

Anh cậu từ trong bước ra, cậu nhìn thấy mắt anh hơi đỏ. Đệt! Rõ ràng vừa mới khóc, sưng cả lên rồi.

Giản Văn Minh đứng sững tại chỗ.

"Anh con còn chưa ăn tối đâu." Bố Giản trong phòng nói vọng ra. "Gọi chút gì ăn đi, mọi người cùng ăn luôn."

"Dạ." Giản Văn Minh đáp.

"Tôi gọi rồi." Hề Chính trong phòng khách nói. "Chút nữa là giao tới."

Bốn người cùng ngồi ăn tối với nhau. Đang ăn, điện thoại của Giản Văn Khê đổ chuông, Giản Văn Minh chạy lại cầm lên:

"Là anh Chu Đĩnh gọi."

Vừa nghe Giản Văn Minh gọi "anh Chu Đĩnh", Hề Chính lập tức ngẩng đầu liếc mắt nhìn cậu.

Cậu mím môi, đưa điện thoại cho anh.

Giản Văn Khê ra ngoài nghe máy. Trời đã tối, lại hơi lạnh. Anh bước chậm rãi trên hành lang, thỉnh thoảng nói vài câu, âm thanh mơ hồ bị lớp kính cửa chắn lại, nghe không rõ. Anh chỉ mặc một chiếc áo lông cổ cao màu đen, không khoác thêm gì nữa. Một tay đút túi quần, vai hơi rụt lại vì lạnh.

Mẹ Giản ngồi bên bàn ăn, nhìn anh một lúc lâu, sau đó hỏi Hề Chính:

"Ngày mai là trận chung kết rồi đúng không?"

Giản Văn Minh thay Hề Chính trả lời:

"Ngày mai tám giờ tối bắt đầu, phát sóng trực tiếp trên đài Giang Hải và cả internet."

Mẹ Giản gật đầu.

Bên ngoài chợt vang lên tiếng sàn sạt. Mọi người nhìn ra cửa sổ, thấy Giản Văn Khê vừa cúp máy đã đẩy cửa bước vào, nói:

"Tuyết rơi rồi."

Là tuyết nhỏ, đập vào cửa kính sát đất phát ra tiếng lách tách. Chỉ trong chốc lát, từng hạt tuyết trắng như lông ngỗng đã bắt đầu rơi dày.

Với rất nhiều người, đêm nay sẽ là một đêm khó ngủ.

Gạt tàn thuốc ngoài ban công đã đầy tro, Tống Thanh ôm đầu ngồi im lặng thật lâu, rồi ngẩng lên hỏi:

"Cậu ta định lên sóng trực tiếp trận chung kết rồi tự công khai luôn à? Có gan không đấy?"

Tần Tự Hành nheo mắt giữa làn khói, khẽ cười:

"Tôi biết làm sao được."

Giản Văn Khê mấy ngày nay hoàn toàn im lặng.

Không ai biết cậu ta đang tính toán điều gì - là đã buông tay, hay đang đợi một thời cơ tốt hơn, hoặc cũng có thể là chờ đến khi Tinh Nguyệt Chi Chiến kết thúc hẳn.

Toàn bộ quyền chủ động nằm trong tay Giản Văn Khê. Đầu bọn họ như đã đặt lên thớt, con dao lơ lửng trên cao, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Nhưng chẳng ai biết khi nào nó sẽ rơi, hay liệu có thật sự rơi không. Cảm giác ấy khiến người ta lo lắng đến phát điên.

"Chúng ta thật sự không còn cách nào sao?" Tống Thanh vò tóc. "Chỉ biết ngồi chờ à?"

Tần Tự Hành vò nát điếu thuốc trong tay:

"Muốn liều một phen không?"

Tống Thanh ngẩng đầu nhìn Tần Tự Hành.

"Đưa đầu ra cũng là một nhát, rụt đầu lại cũng là một nhát, dù sao cũng không thoát được. Nếu chờ đến khi cậu ta nổi điên rồi mới ra tay, thì lúc đó chỉ còn biết mặc cho người ta xâu xé. Chi bằng giành lại quyền chủ động về tay mình."

"Ý ngài là ra tay trước..." Tống Thanh lên tiếng. "Làm vậy có ích gì không?"

Ông ta cảm thấy mọi chuyện đến nước này rồi, có làm gì cũng muộn.

Nhưng Tần Tự Hành nói không sai. Dù sao cũng vậy, giãy giụa trước khi chết vẫn hơn là ngồi chờ chết.

"Được." Gã mím môi thật chặt, ánh mắt bừng sáng. "Hai ta bắt tay liều một phen, không cầu xoay chuyển cục diện, chỉ mong chém cậu ta một nhát thật đau!"

Gió bấc rít qua khung cửa sổ. Giản Văn Minh vừa tắm xong bước ra thì nghe "tách" một tiếng, đèn trong phòng ngủ vụt tắt. Cậu hoảng hốt lùi lại một bước, liền bị ai đó ôm ngang eo, kéo cả người qua một bên.

Vừa ngửi thấy mùi hương quen thuộc của người kia, cậu hạ giọng nói:

"Anh trai với bố mẹ tôi còn đang ở đây, gan anh cũng to thật."

Hề Chính bật cười khẽ:

"Yên tâm, mai em còn phải đi thảm đỏ, tôi sẽ không làm gì đâu."

Nói rồi cúi đầu, hôn mạnh lên môi cậu một cái.

"Hôm nào mình tìm dịp ra ngoài chơi một chuyến, được không?"

"Đi làm gì?" Giản Văn Minh đỏ mặt.

"Em đoán xem?" Hề Chính nói nhỏ.

Giản Văn Minh đưa tay sờ xuống dưới, nói:

"Đáng đời anh, đồ d* x*m."

Hề Chính hỏi lại:

"Chẳng lẽ em không muốn à?"

Giản Văn Minh không trả lời.

Hề Chính lại hôn thêm một cái rồi buông cậu ra:

"Tôi đi đây."

Giản Văn Minh tựa lưng vào tường, trong bóng tối lờ mờ nhìn theo bóng dáng Hề Chính, thấy hắn mở cửa rời đi.

Không biết hắn tắt đèn làm gì.

Nhưng dường như bóng tối thật sự khiến người ta dễ nảy sinh cảm xúc... Tim cậu đập rất nhanh, thậm chí có chút rung động.

Lén lút ra ngoài với Hề Chính, hình như... còn hơi k*ch th*ch.

Chỉ cần nghĩ đến việc hai người ở riêng với nhau sẽ xảy ra chuyện gì, cậu đã thấy phấn khích rồi.

Chỉ sợ chưa kịp ra ngoài, vừa lên xe Hề Chính đã nhào tới không kìm được.

Mẹ kiếp, lúc ăn cơm mẹ cậu còn khen Hề Chính hết lời, nào là dù đã ly hôn với anh cậu rồi mà vẫn luôn để tâm đến chuyện trong nhà, nào là người gì mà chững chạc, chu toàn, biết điều, hiểu chuyện.

Khi ấy Hề Chính còn làm bộ nghiêm túc, kiểu như: "Dì nói quá lời rồi, cháu làm vậy chỉ vì tính cháu vốn thế thôi."

Lúc đó cậu thật sự muốn hét lên:

Mẹ, mẹ không biết người này ngoài mặt thì đàng hoàng, trong lòng thì đầy mưu mô, thèm khát thì khỏi nói luôn!

Giản Văn Minh bật đèn phòng lên, khẽ lau môi.

Hề Chính mỗi lần hôn đều thọc lưỡi vào tận cổ họng cậu, lần này chỉ hôn như chuồn chuồn lướt nước nên cậu không có quen.

Thậm chí... còn hơi hụt hẫng?

Thì ra cậu cũng giống Hề Chính, đều là mấy tên sắc quỷ đội lốt người.

Alpha đúng là giống nhau cả lũ.

Cậu thở dài một hơi, rồi nằm xuống giường.

Ngày mai là trận chung kết rồi, cậu muốn cùng anh mình sánh vai trên thảm đỏ.

Cứ như đang nằm mơ vậy.

Không biết anh cậu chuẩn bị cho cậu bộ lễ phục thế nào.

Cậu cứ nghĩ ngợi miên man, chợt nghe thấy có người gõ cửa phòng mình.

Cái tên sắc quỷ Hề Chính này, mới về có mấy hôm mà đã đói khát đến thế sao?

Còn biết gõ cửa nữa cơ đấy.

Cậu lập tức trùm chăn ngồi bật dậy, giận dỗi hỏi:

"Làm gì?"

"Là anh."

Giản Văn Minh ngẩn người.

Là anh cậu?

Mặt cậu lập tức đỏ bừng, ho khan một tiếng, nói:

"Anh vào đi."

Giản Văn Khê chỉ mặc áo ngủ, trong tay ôm chiếc gối, mỉm cười hỏi:

"Tối nay anh ngủ ở đây với em được không?"

Giản Văn Minh sững người một lúc, rồi lập tức hí hửng nhấc chăn lên.

Giản Văn Khê đóng cửa, ôm gối trèo lên giường. Giản Văn Minh dịch người sang bên, nhường chỗ chăn còn ấm vừa nằm cho anh trai:

"Em vừa nằm xong, chăn vẫn còn ấm lắm."

Giản Văn Khê vừa nằm xuống, liền ngửi thấy một mùi thơm nhẹ thoang thoảng từ gối, mùi hương hoa thường xuân, rất dịu, nhưng dễ chịu lạ thường.

Giản Văn Minh phấn khích lật người lại, trong lòng vẫn còn hơi ngượng ngập vì được nằm cạnh anh trai.

"Bên ngoài tuyết rơi lớn quá, không biết mai có bị hoãn không nữa." Giản Văn Minh cất tiếng.

Giản Văn Khê khẽ "ừm" một tiếng, rồi hỏi:

"Có hồi hộp không?"

Giản Văn Minh bật cười:

"Không hồi hộp đâu, trái lại là thấy háo hức nữa ấy chứ."

Giản Văn Khê mỉm cười, lặng lẽ nằm thẳng người. Mái tóc đen mềm ánh lên sắc bạc dưới ánh đèn, càng tôn thêm vẻ dịu dàng thanh tú, không thể diễn tả bằng lời. Giản Văn Minh nằm nghiêng, chống tay lên má, lặng lẽ ngắm nhìn anh.

"Lâu lắm rồi tụi mình mới ngủ cùng nhau. Em nhớ hồi nhỏ cứ nằng nặc đòi ngủ chung với anh, mà anh toàn đuổi em ra ngoài."

Giản Văn Khê nói:

"Anh không quen ngủ với người khác, em biết mà."

"Vậy thì Chu Đĩnh đúng là khổ rồi." Giản Văn Minh bật cười.

Giản Văn Khê cũng khẽ cười, rồi xoay người sang, lặng lẽ nhìn Giản Văn Minh.

Hai anh em nhìn nhau rất lâu, chẳng ai nói gì.

"Anh, cảm ơn anh." Giản Văn Minh khẽ nói.

Người ta vẫn bảo, người đồng hành với ta lâu nhất trong đời không phải bố mẹ, không phải người yêu, càng không phải con cái, mà chính là anh chị em ruột. Huống chi hai anh em họ lại là song sinh, thời gian bên nhau còn dài hơn những cặp anh em bình thường, từ lúc lọt lòng cho đến tận cuối đời.

Giản Văn Khê đưa tay ra, Giản Văn Minh liền tựa đầu vào vai anh. Ngón tay trắng muốt của Giản Văn Khê dịu dàng vuốt tóc cậu, khẽ nói:

"Mọi chuyện sắp kết thúc rồi. Lần này chúng ta còn may mắn, nhưng lần sau thì chưa chắc. Sau này, dù có chuyện gì xảy ra, không nói với bố mẹ cũng được, nhưng nhất định phải nói với anh. Đừng tự ôm lấy một mình, biết chưa?"

"Nhưng chính anh nói rồi, lần này là may mắn, lần sau chưa chắc. Nếu lần sau anh gặp nguy hiểm thì sao?" Giản Văn Minh hỏi.

"Nếu gặp nguy hiểm, thì hai anh em mình cùng gánh." Giản Văn Khê đáp. "Từ nhỏ anh đã nói với em câu này rồi mà."

Giản Văn Minh xoay người, nằm sát đầu giường nhìn anh trai:

"Anh giỏi thật đấy. Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần có anh bên cạnh, em chẳng sợ gì cả. Em mong sau này cũng có thể làm được điều gì đó cho anh."

Nghĩ một lúc, cậu lại nói:

"Thôi, mong là cả đời này anh chẳng bao giờ cần đến em giúp gì hết, cứ bình an mà sống là tốt rồi."

Giản Văn Khê bật cười, khẽ "ừm" một tiếng:

"Vậy thì tốt nhất."

Giản Văn Minh ngơ ngẩn nhìn nụ cười của anh, rồi khẽ cúi đầu, tựa trán lên vai anh.

"Mọi chuyện sắp kết thúc rồi." Giản Văn Khê khẽ nói. "Hãy xem hai năm ở Hoa Thành như một cơn ác mộng. Tỉnh mộng rồi thì quên hết đi."

Hai anh em cứ thế trò chuyện vu vơ, cho đến khi đêm dần khuya. Ngoài kia, gió bắc vẫn rít lên từng đợt, cuốn theo tuyết trắng phủ kín màn đêm.

Sáng hôm sau, trời hửng nắng. Ánh mặt trời mùa đông rực rỡ chiếu sáng khắp Hoa Thành phủ tuyết trắng. Trong làn nắng ấm áp, Giản Văn Minh mở mắt, đập vào mắt là gương mặt đang say ngủ của anh trai. Nắng chỉ chiếu đến nửa dưới khuôn mặt anh, hàng lông mày sắc nét, còn chiếc cằm thì trắng đến gần như trong suốt, như một khối ngọc.

Giản Văn Minh rời khỏi giường, đi đến bên cửa sổ, định kéo rèm lại thì chợt thấy một vệt đỏ lướt qua trong tầm mắt.

Từ phòng họ, mở cửa sổ ra là có thể nhìn thấy tòa nhà cao vút của Đài Truyền hình Giang Hải ở đằng xa. Hôm nay, cả tòa nhà được phủ kín trong sắc đỏ rực rỡ - trận chung kết của Tinh Nguyệt Chi Chiến cuối cùng cũng đã đến, giữa sự mong chờ của mấy triệu khán giả.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (136)
Chương 1: Chương 1: Hoa hồng nở rộ giữa mùa đông Chương 2: Chương 2: Trao đổi thân phận Chương 3: Chương 3: Chủ động tấn công Chương 4: Chương 4: Cậu ta là quái vật gì vậy Chương 5: Chương 5: Oan gia ngõ hẹp Chương 6: Chương 6: Đệ nhất lạnh lùng lần đầu gặp gỡ Chu Đĩnh Chương 7: Chương 7: Đốt cháy băng và lửa Chương 8: Chương 8: Tôi muốn ngồi lên ngai vàng Chương 9: Chương 9: Càng lạnh lùng, càng mê người Chương 10: Chương 10: Yêu đơn phương Chương 11: Chương 11: 《Tinh Nguyệt Chi Chiến》bắt đầu Chương 12: Chương 12: Tôi vì vị trí trung tâm mà tới Chương 13: Chương 13: Lần đầu tiên lên sân khấu Chương 14: Chương 14: Giọng hát thiên thần Chương 15: Chương 15: Nhất chiến thành danh Chương 16: Chương 16: Em trai ra tay Chương 17: Chương 17: Ngo ngoe rục rịch Chương 18: Chương 18: Mạnh mẽ đoạt lấy hạng một Chương 19: Chương 19: Vương giả hội tụ Chương 20: Chương 20: Tóc đỏ như lửa Chương 21: Chương 21: Giản Văn Minh biết chơi violin Chương 22: Chương 22: Hội trường nổ tung Chương 23: Chương 23: Đêm nay lại thuộc về Giản Văn Minh Chương 24: Chương 24: Pheromone chỉ cho một người ngửi Chương 25: Chương 25: Giá trị tăng vọt Chương 26: Chương 26: Hiệu ứng bùng nổ danh tiếng Chương 27: Chương 27: Lộ rõ hoàn toàn Chương 28: Chương 28: Ghen tị sao Chương 29: Chương 29: Fan CP Chương 30: Chương 30: Ghen Chương 31: Chương 31: Cậu sợ mất khống chế sao Chương 32: Chương 32: Bông hồng cuối cùng của mùa hè, người có còn... Chương 33: Chương 33: Anh em cùng nhau tiến về phía trước Chương 34: Chương 34: Trong mắt anh trai phải ánh lên tia sáng chứ Chương 35: Chương 35: Cùng xe Chương 36: Chương 36: Khoảnh khắc tỏa sáng trên thảm đỏ Chương 37: Chương 37: Em trai cũng muốn cố gắng Chương 38: Chương 38: Anh em cùng nhau tiến về phía trước Chương 39: Chương 39: Anh trai không làm cậu thất vọng Chương 40: Chương 40: Anh trai sắp trở thành huyền thoại Chương 41: Chương 41: Cuối cùng cũng hợp tác rồi Chương 42: Chương 42: Anh và em cùng nhau lên Chương 43: Chương 43: Hai người nhảy Chương 44: Chương 44: Bại lộ Chương 45: Chương 45: Pheromone Chương 46: Chương 46: Cùng nhau sống chung đi Chương 47: Chương 47: Quay xe Chương 48: Chương 48: Thận trọng từng bước Chương 49: Chương 49: Đánh dấu Chương 50: Chương 50: Cảm giác không thể kìm nén Chương 51: Chương 51: Không đủ, không đủ Chương 52: Chương 52: Kẻ thứ ba Chương 53: Chương 53: Hắn không phải kiểu người như tôi Chương 54: Chương 54: Chân tướng kẻ thứ ba Chương 55: Chương 55: Sức chiến đấu của em trai bùng nổ Chương 56: Chương 56: Hai người nhảy Chương 57: Chương 57: CP Giản Mộng Tinh Đĩnh Chương 58: Chương 58: Vượt ngoài dự đoán Chương 59: Chương 59: Kiến nghị xây tổ Chương 60: Chương 60: Thì ra, yêu một người là loại cảm giác này Chương 61: Chương 61: Anh hùng cứu mỹ nhân không bao giờ lỗi thời Chương 62: Chương 62: Đào mật và hoa hồng Chương 63: Chương 63: Một mũi tên trúng hai đích Chương 64: Chương 64: Lật xe Chương 65: Chương 65: Ôm kiểu công chúa Chương 66: Chương 66: Câu dẫn Chương 67: Chương 67: Bị giày vò đến tả tơi Chương 68: Chương 68: Tôi đang trong kỳ mẫn cảm Chương 69: Chương 69: Bùng nổ Chương 70: Chương 70: Nóng Chương 71: Chương 71: Nhà vệ sinh Chương 72: Chương 72: Người đẹp lạnh lùng Chương 73: Chương 73: Chủ động thẳng thắn Chương 74: Chương 74: Hai đường thẳng giao nhau Chương 75: Chương 75: Sự cố bất ngờ Chương 76: Chương 76: Ngốc nghếch, trong sáng và ngọt ngào cùng hoa hồng trắng. Chương 77: Chương 77: Ghen Chương 78: Chương 78: Chiếm hữu cậu ấy Chương 79: Chương 79: Em nguyện ý cùng anh Chương 80: Chương 80: Đủ sao Chương 81: Chương 81: Hôn lên mu bàn tay Chương 82: Chương 82: Nằm mơ Chương 83: Chương 83: Sợ rồi? Giờ mới biết sợ à? Chương 84: Chương 84: Chiến ca Chương 85: Chương 85: Xuất kích Chương 86: Chương 86: Là yêu sao? Chương 87: Chương 87: Quay xe Chương 88: Chương 88: Hề Chính đáng sợ Chương 89: Chương 89: Em có thể chạy trốn Chương 90: Chương 90: Mưa gió sắp đến Chương 91: Chương 91: Thẳng thắn Chương 92: Chương 92: Tôi sớm biết em là Giản Văn Minh Chương 93: Chương 93: Chỉ nói cho em nghe Chương 94: Chương 94: Lão hổ phát uy Chương 95: Chương 95: Nên vì vợ xuất lực Chương 96: Chương 96: Em trốn không thoát Chương 97: Chương 97: Khai chiến Chương 98: Chương 98: Em có hụt hẫng không? Chương 99: Chương 99: Đúng là cặp đôi trời xinh Chương 100: Chương 100: Trên xe Chương 101: Chương 101: Đánh dấu Alpha Chương 102: Chương 102: Ác giả ác báo Chương 103: Chương 103: Bốn người gặp mặt Chương 104: Chương 104: Anh em cột chèo Chương 105: Chương 105: Bốn người Chương 106: Chương 106: Mèo hoang nhỏ Chương 107: Chương 107: Muốn em yêu anh nhiều hơn Chương 108: Chương 108: Hề Chính chính thức tuyên bố Chương 109: Chương 109: Cậu là Giản Văn Minh, hay là Giản Văn Khê Chương 110: Chương 110: Công khai tình yêu Chương 111: Chương 111: Cơm chó Chương 112: Chương 112: Dịu dàng chết người Chương 113: Chương 113: Anh trai tiến về phía trước Chương 114: Chương 114: Khai chiến Chương 115: Chương 115: Gặp bố vợ chồng tương lai Chương 116: Chương 116: Anh em cùng giường Chương 117: Chương 117: Chung thảm đỏ Chương 118: Chương 118: Khúc nhạc dạo cao trào Chương 119: Chương 119: Chuyện gì nên đến cũng sẽ đến Chương 120: Chương 120: Ác giả có ác báo Chương 121: Chương 121: Tình yêu ngọt ngào Chương 122: Chương 122: Ở lại nhà anh đi Chương 123: Chương 123: Chúc phúc cho đôi tân nhân Chương 124: Chương 124: Chỉ mình hắn có thể nhìn thấy Chương 125: Chương 125: Bảy ngày Chương 126: Chương 126: Anh trai phát hiện manh mối Chương 127: Chương 127: Có phải em đang yêu Hề Chính không? Chương 128: Chương 128: Em trai cứ thế bị Hề Chính cuỗm mất rồi Chương 129: Chương 129: Đôi CP Chương 130: Chương 130: Em yêu anh Chương 131: Chương 131: Kết cục Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện Giản Văn Khê Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện Giản Văn Minh Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện Chu Tử Tô Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện Cố Vân Tương Chương 136: Chương 136: Chúc cho người hữu tình trên đời đều có thể nên duyên vợ chồng