Chương 118
Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn

Chương 118

Lam Xảo Mãn cũng cảm thấy là Hiểu Hiểu không nên đi, nhưng bản thân cô nhất định phải chủ động đi, hơn nữa còn liệt kê những lý do khiến cho cô phải di ... Cô ấy nghe xong cũng có phần bị thuyết phục.
Hiểu Hiểu nói rằng cô có thể tìm thấy được những con sói đó vì một lý do đơn giản, chỉ cần tìm một con chó là được, Hiểu Hiểu đã bôi nước cỏ gây k*ch th*ch lên trên những con sói đó, sau một thời gian, chúng nó nhất định sẽ không xoá mất được.
Chỉ cần theo dõi mùi là có thể tìm thấy nó.
Những con chó ngoan ngoãn hơn đều có thể làm điều đó.
Ở đây bọn họ nhất quyết muốn nuôi chó mặc dù không có nhiều thức ăn để cho chúng, căn bản là chó nhà rất là nghe lời, lại rất có khả năng, bởi vậy cũng không thể giết chúng.
Lâm Thanh Thạch nghe lời của con gái và đi mượn hai con chó, một nhóm người cỡ hai mươi người xuất phát lên trên núi.
Lâm Hoa Trạch cũng đến tham gia cùng bọn họ, anh còn cẩn thận chuẩn bị lương khô và ấm đun nước, cộng thêm một cái rìu ở trên tay.
Lam Thanh Thạch trên tay cầm theo một khẩu súng.
Kể từ khi họ khởi hành, Vệ Hỉ Nhạc đã cảm thấy rất bất an, ở nhà liên tục đi qua đi lại, Lâm Chấn Dân không hiểu sao cô mình lại đi như vậy, nhóc còn định sẽ tìm Hiểu Hiểu để cùng chơi, nhưng cuối cùng lại bị mẹ mình ngăn lại: “Chúng ta chơi cái này đi, được không?”
Lâm Hoa Khôn ở nhà cũng liền nóng nảy.
Cậu chỉ mới mười bốn tuổi, vẫn còn quá nhỏ, cha hoàn toàn không thèm để ý đến cậu.
Ôn Kim Nghiêu vội vàng chạy đến, cậu ấy đã để ý đến thông tin ở đây và đã chạy đến ngay khi vừa nghe được tin tức.
"Hiểu Hiểu ở đâu rồi ạ? Có phải Hiểu Hiểu đã đi theo vào trong núi rồi hay không?" Vừa thấy Lâm Hoa Khôn gật đầu, cậu ấy hít một hơi sâu, rồi quay người rời đi.
Lâm Hoa Khôn giữ chặt cậu ấy lại: "Cậu định đi đâu đó, chả lẽ cậu cũng muốn đi hay sao?" Ôn Kim Nghiêu liền cười khổ: "Không phải, tôi vẫn tự biết lượng sức mình."
Nếu như gặp được sói, vậy thật sự chả khác gì là đi giao đồ ăn tận miệng cho chúng.
"Vậy thì cậu đi đâu hả?”
"Tôi muốn đi xem Hiểu Hiểu đã gặp phải chó sói ở đâu." Cậu ấy không đi tới đại đội, nhưng cũng đã cùng Hiểu Hiểu đi chơi rất nhiều lần rồi, nơi này cậu cũng đã quen thuộc.
Lâm Hoa Khôn ngạc nhiên một chút, rồi nói theo: "Tôi cũng muốn đi xem."
Cho tới nay không ai có thể giải thích được một lý do hợp lí, tại sao chúng nó có thể lặng lẽ đi đến sân của nhóm thanh niên trí thức mà không một tiếng động?
Chỗ ở của nhóm thanh niên trí thức cũng không nằm ở dưới chân núi, cũng không phải ở ngóc ngách hẻo lánh gì.
Làm thế nào mà bầy sói đó có thể đến được đây, trên đường đi chúng không bị ai phát hiện ra hay sao?
Bọn họ đi đến nơi ở của nhóm thanh niên trí thức, thanh niên trí thức vẫn còn ở trong viện, môi trường ở đây rất phức tạp, có chuyện gì vừa phát sinh cũng có thể đủ để cho bọn họ nhắc đến năm sau.
Tay của Cố Thiên Cảnh được băng bó khá tốt, Tần Minh San đứng ở một bên đỏ hoe mắt nói: "Thật xin lỗi, lần này đã khiến anh phải bị thương rồi."
Cố Thiên Cảnh liền an ủi cô: "Này không phải là lỗi của cô, cô cũng không cần phải xin lỗi tôi đâu."
"Tôi chưa bao giờ nghĩ đến mình sẽ gặp phải một con sói bên ngoài cửa, nếu một người đi ra cửa một mình, vậy thì gặp phải nguy hiểm lớn rồi."
"Lần này cũng may là nhờ có Hiểu Hiểu, bằng không đúng là rất nguy hiểm, chờ cô bé trở lại, chúng ta phải tới cửa để nói lời cảm ơn đấy!"
Tần Minh San liền sững sờ, miễn cưỡng cười rồi nói: "Đúng vậy thật, lần này cô bé cũng đã giúp ít nhiều, tôi đã bị doạ đến cả ngây người, lúc đó tôi không kịp chú ý, anh có thể nói cho tôi biết cụ thể là lúc đó đã phát sinh chuyện gì không?" Khi đó cô ta đã bị doạ đến mức không thể phản ứng được gì, tuy là có ở đó, nhưng hỏi gì cũng đều không biết.
Dư Thu Đồng cũng rất là tò mò, bây giờ cô ta đang cố để nhớ lại, cũng không biết từ đâu mà mình lại có dũng khí để xông lên như vậy nữa.
Trong lời nói của Cố Thiên Cảnh đều thể hiện sự sùng bái đối với Hiểu Hiểu: "Hiểu Hiểu cũng không hổ danh là từ nhỏ đã được theo đội trưởng Lâm để rèn luyện, nếu cô ấy là con trai, khẳng định sẽ rất giống anh của cô ấy, là một người quân nhân xuất sắc ở trong quân đội. Tuy bây giờ tuổi cô ấy vẫn còn nhỏ, nhưng mà các người không biết đâu, Hiểu Hiểu đã dám đối đầu với bọn sói với một con dao nhỏ ở trên tay, lúc đầu cô ấy đối đầu với con sói thủ lĩnh đó, so sánh với những con còn lại thì nó thậm chí còn lớn hơn một vòng, lúc đó những con sói khác chỉ vây quanh và không dám xông lên..."
Lâm Hoa Khôn nghe xong chuyện của Hiểu Hiểu liền toát cả mồ hôi, nhưng ở trong lòng lại cảm thấy rất là tự hào.
Đây chính là em gái của cậu đó.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (171)
Chương 1: Chương 1: 1: Trở Về Chương 2: Chương 2: 2: Đông Đủ Chương 3: Chương 3: 3: Thiên Vị Chương 4: Chương 4: 4: Nam Phụ Chương 5: Chương 5: 5: Si Tình Chương 6: Chương 6: 6: Quà Tặng Chương 7: Chương 7: 7: Ăn Thịt Hộp Chương 8: Chương 8: 8: Ngượng Ngùng Chương 9: Chương 9: 9: Đồ Bố Thí Chương 10: Chương 10: 10: Trọng Nam Khinh Nữ Chương 11: Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38: 38: Chương 39 Chương 39: Chương 39: 39: Chương 40 Chương 40: Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171