Chương 119
Nhưng Hắn Đẹp Mà - Bạch Cô Sinh

Chương 119: Ngoại truyện: Kiếp trước 3

Kinh Trập càng lúc càng cảm thấy, Cảnh Nguyên Đế đang nuôi cậu như một món đồ chơi.

 

Cảm giác đó vô cùng vi diệu, cứ lơ đãng lại châm chọc cậu một cái, khiến cậu nhận ra hiện thực quái đản này.

 

Nói là ác liệt... thì đúng là ác liệt thật, nhưng cách Cảnh Nguyên Đế nuôi cậu cũng rất kỳ lạ.

 

Hoàng đế đã tra rõ quá khứ của Kinh Trập, bao gồm cả việc cậu căn bản chưa tịnh thân, và cả chuyện ân oán giữa Sầm gia và Hoàng gia.

 

Tuy cậu không muốn tự mình đa tình mà nghĩ rằng Cảnh Nguyên Đế ra tay với Hoàng Khánh Thiên là vì cậu, nhưng phản ứng của Thái hậu hôm đó lại ngầm chứng minh điều này.

 

... Ít nhiều gì, vẫn có chút liên quan.

 

Cảnh Nguyên Đế giống như một chủ nhân khắc nghiệt và lập dị, thỉnh thoảng nhớ đến Kinh Trập thì sẽ hỏi han chuyện ăn uống hàng ngày của cậu, thậm chí còn hỏi cả tần suất cậu th* d*m...

 

Đây là quấy rối đúng không?

 

Dù là Hoàng đế, thì đây cũng là hành vi quấy rối cực kỳ đáng ghét!

 

Hắn có một sự bá đạo rất đỗi hiển nhiên.

 

"Tại sao ngươi còn phải nghe lệnh người khác?" Cảnh Nguyên Đế sẽ lạnh lùng hỏi như vậy, "Quả nhân không phải chủ tử của ngươi à?"

 

... Cũng sẽ có những câu hỏi như thế.

 

Làm Kinh Trập lạnh toát cả người.

 

Đương nhiên, cũng dọa người khác sợ chết khiếp.

 

Từ đó về sau, không ai dám ra lệnh cho Kinh Trập nữa.

 

Điều này khiến cậu rất không thoải mái, đôi khi chẳng biết mình phải làm gì, chỉ đành ở trong điện, ngẩn ngơ canh giữ bên cạnh Cảnh Nguyên Đế qua ngày.

 

Một mặt, Cảnh Nguyên Đế quả thực vô cùng đáng sợ, cung nhân trong Càn Minh Cung vẫn không ngừng biến mất một cách âm thầm.

 

Mặt khác, hắn đối với Kinh Trập lại có chút thương hại bạc bẽo, đãi ngộ kỳ quái phức tạp đó khiến địa vị của Kinh Trập trong Càn Minh Cung trở nên đặc biệt.

 

Đôi lúc, hắn sẽ tùy tiện ném cho Kinh Trập một viên hương hoàn, ép cậu ngày nào cũng phải đeo trên người, không được tháo xuống. Những thứ lặt vặt linh tinh khác, chỉ cần hắn hứng lên, đều sẽ tùy tiện nhét cho cậu, nhiều không đếm xuể.

 

Mãi về sau, Kinh Trập mới ngượng ngùng phát hiện, trong cung này, cậu vậy mà cũng được người ta gọi một tiếng gia. Nguyên nhân sâu xa đều nằm ở Cảnh Nguyên Đế, nhưng Kinh Trập nghĩ mãi không ra Cảnh Nguyên Đế nhìn trúng cậu ở điểm nào?

 

Tham lam thân xác cậu?

 

Nhưng trong đáy mắt Cảnh Nguyên Đế không hề có d*c v*ng, thỉnh thoảng chạm vào cậu cũng không mang theo bất kỳ ý vị dâm tà nào.

 

Đúng là một Hoàng đế kỳ lạ.

 

Tuy nhiên đối với Kinh Trập, đây quả thực là chuyện tốt.

 

Chỉ là, ngay cả cậu cũng có thể nhận ra, sức khỏe Cảnh Nguyên Đế ngày càng kém, mấy ngày gần đây, thỉnh thoảng còn ho ra máu.

 

"Kinh Trập, lại đây."

 

Giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc gọi tên Kinh Trập, khiến cậu đành phải kiên trì đi tới.

 

Chỉ thấy Cảnh Nguyên Đế ném tấu chương sang một bên, giơ tay ôm lấy Kinh Trập đang đứng bên cạnh.

 

Cả người Hoàng đế lạnh toát, làm Kinh Trập rét run không nói nên lời. Trước khi kịp thấy sợ hãi, cậu đã bắt đầu thầm nghĩ nhiệt độ cơ thể của Cảnh Nguyên Đế có còn là người không vậy? Dù bệnh tật thế nào, với cái nhiệt độ lạnh lẽo này, hắn làm sao trụ được đến bây giờ?

 

"Nghĩ gì thế?"

 

"Bệ hạ lạnh quá." Kinh Trập nghĩ ngợi, "Nên mặc thêm áo."

 

"Mặc bao nhiêu cũng không ấm lên được."

 

Cảnh Nguyên Đế coi Kinh Trập như một cái lò sưởi tay, tóm lại là một vật dụng để sưởi ấm.

 

Những hành động nhỏ kỳ quái bất ngờ này, Kinh Trập đã bị buộc phải làm quen rồi.

 

Đây không phải lần đầu tiên.

 

Có lẽ cũng sẽ không phải lần cuối cùng.

 

Kinh Trập ngoan ngoãn làm tròn bổn phận của một cái lò sưởi tay, cho đến khi hơi thở của Cảnh Nguyên Đế dường như hơi trầm xuống. Cậu hơi ngẩn ra, nhận ra Hoàng đế đã ngủ rồi.

 

... Thật sự ngủ rồi sao?

 

Kinh Trập mờ mịt, dù sao lòng đề phòng của Cảnh Nguyên Đế rất nặng, sao có thể ngủ khi có người bên cạnh?

 

Cậu rón rén xoay người lại, nhìn khuôn mặt say ngủ của người đàn ông mà trầm mặc.

 

Kinh Trập to gan lớn mật nhìn chằm chằm Cảnh Nguyên Đế, dù trong hoàn cảnh này, cậu vẫn cảm thấy người đàn ông này đẹp đến mức đáng chết.

 

Cậu đúng là gan to bằng trời.

 

Nhưng giờ không ai biết cả, trong điện này chỉ có mình Kinh Trập, Cảnh Nguyên Đế lại ngủ rồi, cậu nhìn thêm vài lần cũng chẳng quá đáng... nhỉ?

 

Kinh Trập vừa tự thuyết phục bản thân như thế, vừa ngẩn ngơ ngắm nhìn suốt cả buổi chiều. Mãi đến khi Cảnh Nguyên Đế tỉnh dậy, Kinh Trập mới hoảng hốt bò dậy, chỉ cảm thấy mình đã no nê. Giống như vừa được gột rửa bởi thứ gì đó tốt đẹp, cả người tràn đầy cảm giác hạnh phúc.

 

Kinh Trập lăn lê bò toài xuống giường, liền nghe thấy giọng nói nhạt nhẽo của Cảnh Nguyên Đế phía sau: "Sau này đừng nhìn trộm nữa."

 

Kinh Trập như bị sét đánh, cả người cứng đờ.

 

Ngón tay lạnh lẽo bóp nhẹ gáy Kinh Trập, cảm giác rợn tóc gáy khiến người ta run rẩy.

 

"Muốn nhìn cứ nhìn."

 

Nói là dung túng, nhưng dường như lại không phải, Cảnh Nguyên Đế chưa bao giờ có năng lực đó, thứ gì không vừa mắt hắn đều trực tiếp g**t ch*t, cho dù đến tình cảnh này, hắn sống cũng vô cùng tùy ý.

 

Nhưng Kinh Trập vẫn dần dần trở nên thong dong hơn.

 

Đặc biệt là một ngày nọ, Cảnh Nguyên Đế vẫy tay gọi cậu như gọi cún con, rồi bình tĩnh nói một câu: "Tội danh của Sầm gia, đã được rửa sạch rồi."

 

Trời mới biết khoảnh khắc đó, Kinh Trập ngây người tại chỗ.

 

Cậu ngẩn ngơ nhìn Cảnh Nguyên Đế, đôi mắt sáng ngời phủ một tầng sương mờ, mang theo hơi nước ươn ướt, dường như tuôn trào đủ loại cảm xúc, đến cả Hoàng đế cũng khó lòng phân biệt đó rốt cuộc là tình cảm gì.

 

Huống hồ, hắn chưa bao giờ có cái gọi là tình cảm.

 

Thế là, hắn chỉ thuận theo tâm trạng kéo người lại, cắn một cái lên đuôi mắt Kinh Trập.

 

Đó không phải là một nụ hôn.

 

Mà giống như một con quái vật tham lam đang ngắm nhìn con mồi.

 

g*m c*n là một sự kiềm chế, để không thực sự nuốt sống người ta vào bụng.

 

... Nhưng tại sao lại phải kiềm chế?

 

Cảnh Nguyên Đế nhìn Kinh Trập, đưa tay che đi đôi mắt cậu.

 

Chẳng hiểu sao nó sáng đến kinh người.

 

Thời tiết chuyển lạnh, thời gian Cảnh Nguyên Đế nằm trên giường ngày càng nhiều, đến mức vào một đêm nọ, sau khi ngủ thiếp đi, hắn không tỉnh lại nữa.

 

Cảnh Nguyên Đế hôn mê rồi.

 

Mặc dù Ninh Hoành Nho đã cố gắng xoay xở, nhưng sau một thời gian dài Cảnh Nguyên Đế không lộ diện, tin tức này vẫn bị rò rỉ ra ngoài. Lần này, mấy vị Vương gia rốt cuộc cũng dẫn người cưỡng ép xông vào Càn Minh Cung, tận mắt nhìn thấy Hoàng đế hôn mê bất tỉnh trong tẩm cung.

 

Cảnh Nguyên Đế mãi không tỉnh lại, những kẻ trước kia còn dao động, tự nhiên cũng buộc phải chọn phe.

 

Hắc kỵ vẫn đóng giữ bên ngoài Càn Minh Cung, nhưng bọn họ không còn ngăn cản người khác ra vào nữa, dường như đã âm thầm đổi chủ.

 

Vi Hải Đông và Mao Tử Thế – hai thanh đao sắc bén nhất dưới trướng Cảnh Nguyên Đế, cũng đã một thời gian không lộ diện. Thọ Vương và Thụy Vương ngầm hiểu ý nhau, chuyện chặn giết bọn họ vẫn chưa thể để lộ ra.

 

... Dù sao, sau khi Cảnh Nguyên Đế hôn mê bất tỉnh, vấn đề quan trọng nhất không còn nằm ở hắn, mà là ở người kế vị.

 

Ngoài Thụy Vương ra, Thọ Vương cũng là một đối thủ cạnh tranh đáng gờm.

 

Hai vị Vương gia từng liên thủ để vào Càn Minh Cung, liên minh ngắn ngủi đó rốt cuộc cũng tan rã, bắt đầu dùng mọi thủ đoạn để lôi kéo các phe phái.

 

Mỗi ngày, mỗi ngày, Càn Minh Cung đều nườm nượp người qua lại, tranh luận ầm ĩ về ngai vàng của người đến sau. Thụy Vương có sự ủng hộ của Thái hậu, lại là dòng chính; Thọ Vương trong tay có binh quyền, cũng không nhường nửa tấc đất.

 

Sự thay đổi của Càn Minh Cung rõ rệt, không thể đảo ngược, ngay cả quyền thế của Ninh Hoành Nho cũng khó lòng duy trì. Bên Thượng Cung Cục, Thái hậu càng lấn tới từng bước, quyết tâm phải nhân cơ hội này đoạt lại toàn bộ quyền hành hậu cung từ tay Thạch Lệ Quân.

 

Lúc này, chẳng ai thèm để ý đến vị Hoàng đế sắp chết bệnh kia, và một tiểu thái giám hầu hạ cỏn con.

 

Kinh Trập ngày nào cũng đến chăm sóc Cảnh Nguyên Đế.

 

Dưới con mắt của bao người, Hoàng đế đang hôn mê ngược lại là an toàn nhất, không ai dám làm gì vào lúc này, bởi vì ai cũng không muốn làm bẩn tay mình, để rồi thất bại trong cuộc tranh đoạt ngôi vị.

 

Cho nên, cuộc sống của Kinh Trập không thay đổi nhiều lắm, chỉ từ hầu hạ Cảnh Nguyên Đế khi tỉnh, chuyển sang hầu hạ Cảnh Nguyên Đế khi mê.

 

Cậu lau người cho Cảnh Nguyên Đế, đút hắn ăn đồ lỏng, rồi lại uống thuốc. Để Hoàng đế uống được thuốc, Kinh Trập gần như dùng hết mọi cách.

 

Có những cung nhân nảy sinh dị tâm cười nhạo cậu: "Bệ hạ sắp chết rồi, ngươi tận tâm như thế để làm gì? Bây giờ ngươi có nịnh bợ, bệ hạ cũng chẳng biết đâu."

 

Kinh Trập: "Đây chỉ là bổn phận nên làm, đâu có nịnh bợ gì. Nếu ngươi không muốn làm thì ra ngoài đợi đi, ta cũng sẽ không nói với Ninh tổng quản."

 

Cung nhân kia hừ một tiếng, sầm mặt bỏ đi.

 

Người trong cung bây giờ đều chỉ mong sớm tìm được chỗ dựa mới, còn về Cảnh Nguyên Đế, rất nhiều người vừa hận vừa sợ, mong hắn sớm băng hà, làm sao còn nhớ nhung gì?

 

... Kinh Trập cũng không rõ mình có cảm giác gì.

 

Cậu có sợ không?

 

Có một chút.

 

Dù sao cục diện hỗn loạn, nhìn tình hình trước mắt, Thụy Vương rất có khả năng đăng cơ. Nhưng nếu hắn ta đăng cơ, thì Hoàng gia, Thái hậu chắc chắn sẽ được hắn ta bảo vệ. Dù xét ở góc độ nào, Kinh Trập cũng vạn lần không muốn thấy cảnh tượng đó.

 

Nhưng Thọ Vương đăng cơ thì đã thực sự tốt sao?

 

Kinh Trập không nói rõ được.

 

Cậu chỉ là một tiểu thái giám nhỏ bé trong cung này, không biết nhiều về cục diện, cũng không rõ tình hình bên ngoài. Cậu cúi đầu ngắm nhìn sườn mặt Cảnh Nguyên Đế, khẽ thở dài.

 

Khăn ấm lau qua gò má người đàn ông, Kinh Trập lại bắt đầu nói chuyện.

 

Mỗi ngày đến đây, Kinh Trập luôn nói một chút gì đó.

 

Một là vì quá yên tĩnh, sự tĩnh lặng chết chóc đó khiến người ta sợ hãi; hai là, dung mạo của Cảnh Nguyên Đế luôn khiến Kinh Trập ngắm đến thất thần, thường quên đi ba phần cảnh giác.

 

Bất tri bất giác, Kinh Trập đã nói ra rất nhiều điều.

 

Cậu kể về những tranh chấp gần đây ở Càn Minh Cung, kể về chuyện nhà cậu, kể cậu không muốn Thụy Vương đăng cơ, kể cậu thấy hoa dại nở bên đường, kể về những người bạn ở Bắc Phòng... Nói đến khi hết chuyện để nói, Kinh Trập bắt đầu nói về sự yêu thích của mình đối với Cảnh Nguyên Đế.

 

... Chú thích: Sự yêu thích đối với khuôn mặt.

 

Kinh Trập thao thao bất tuyệt mô tả dung mạo Cảnh Nguyên Đế đẹp đến thế nào, cậu thích đến nhường nào, thèm thuồng như một chú chó con nhìn thấy miếng thịt khô.

 

Kinh Trập nhìn trái ngó phải, thấy không có ai, lúc này mới lén lút ghé vào tai Cảnh Nguyên Đế, thì thầm: "Bọn họ đều nói Thụy Vương nho nhã dịu dàng, nhưng nô tài thấy, bệ hạ đôi khi cũng rất dịu dàng. Hơn nữa ngài đẹp hơn Thụy Vương nhiều!"

 

"Thế à? Vậy ngươi rất thích?"

 

"Đương nhiên."

 

Kinh Trập theo lý đương nhiên định gật đầu, bỗng nhận ra có gì đó không đúng, cả người cứng đờ bò dậy, lúc này mới nhận ra, Cảnh Nguyên Đế đã mở mắt.

 

Kinh Trập: "..."

 

Ha, cho ta chết đi!

 

Hoàng đế rốt cuộc đã nghe được bao nhiêu rồi?

 

Đôi mắt Cảnh Nguyên Đế sâu thẳm vô cùng, giọng nói lạnh băng khàn đặc, mang theo sự khô khốc quái dị, nhưng ánh mắt lại không hề rời khỏi cậu.

 

"Câu trả lời đâu?"

 

"Rất, rất thích ạ."

 

Cảnh Nguyên Đế rủ mắt, không biết đang nghĩ gì, hồi lâu sau mới nói: "Đỡ ta dậy."

 

Kinh Trập vội vàng tiến lên, đỡ Hoàng đế ngồi dậy dựa vào đầu giường. Hơi thở của Cảnh Nguyên Đế nặng nề hơn trước rất nhiều, dáng vẻ yếu ớt đó bỗng khiến Kinh Trập thấy chua xót.

 

"Đi gọi Ninh Hoành Nho vào cho ta." Cảnh Nguyên Đế khẽ ho một tiếng, "Sau đó, mấy ngày tới, ngươi đừng lại gần nội điện nữa."

 

Kinh Trập kinh ngạc ngẩng đầu: "Bệ hạ, ngài không cần nô tài hầu hạ nữa sao?"

 

"Ừ." Cảnh Nguyên Đế lạnh lùng nói, "Ta không cần ngươi nữa."

 

Giống như chủ nhân tùy ý vứt bỏ món đồ chơi vô dụng, sự lạnh lùng của hắn là ác ý thuần túy, hoàn toàn không có chỗ cho sự phản kháng.

 

Sắc mặt Kinh Trập hơi trắng bệch, cúi đầu xuống: "Vâng."

 

Cậu lui ra ngoài, đi tìm Ninh Hoành Nho.

 

Những chuyện sau đó diễn ra nhanh đến mức Kinh Trập có chút không kịp phản ứng.

 

Nghe tin Cảnh Nguyên Đế lại thổ huyết trước mặt văn võ bá quan, cơ thể suy yếu nhanh chóng. Nghe tin tông thân đại thần đều chạy tới hoàng cung, chỉ để tranh thủ lúc Cảnh Nguyên Đế chưa thực sự băng hà mà soạn ra một cái quy trình. Nghe tin Thái hậu, Quý phi, Đức phi... nhận được tin cũng vội vã chạy tới Càn Minh Cung...

 

Chưa từng biết, tòa cung điện chết chóc này lại có thể chứa được nhiều người đến thế, nhiều âm thanh đến thế.

 

Vào đêm, mọi thứ mới tạm lắng xuống.

 

Đợi đến ngày mai, e là đã đổi trời rồi.

 

Kinh Trập ôm đầu gối, lặng lẽ nhìn ánh trăng sáng bên ngoài. Thời tiết này vốn không nên lạnh, nhưng cậu lại cảm thấy cái lạnh lẽo khác thường.

 

Bỗng nhiên, có người gõ cửa phòng cậu.

 

"Kinh Trập."

 

Là giọng của Ninh Hoành Nho.

 

Kinh Trập hơi ngạc nhiên, vội xỏ giày chạy ra mở cửa.

 

Ngoài cửa, Ninh Hoành Nho vẫy tay với cậu, nhét một tay nải vào lòng cậu.

 

Kinh Trập ngẩn ra, vội vàng ngẩng đầu, "Tổng quản, chuyện này là sao?"

 

Sắc mặt Ninh Hoành Nho nghiêm trọng chưa từng thấy: "Đừng hỏi gì cả, đến ngoài Thuận Hòa Môn đợi, trời sáng sẽ có người đưa ngươi xuất cung."

 

Kinh Trập bị Ninh Hoành Nho đẩy một cái, cả người loạng choạng bước xuống bậc thềm. Cậu xách tay nải, mờ mịt đi về phía Thuận Hòa Môn. Đi được nửa đường, bỗng nhiên cảm thấy không đúng.

 

Dù là đêm khuya, hoàng cung sao có thể yên tĩnh như vậy?

 

Sau khi rời khỏi Càn Minh Cung, Kinh Trập đi một đoạn đường dài mà gần như không thấy binh lính canh gác nào nữa, sao có thể chứ? Thụy Vương chẳng phải đã kiểm soát sự phòng thủ của hoàng cung rồi sao? Những binh lính đó đi đâu rồi? Hắc kỵ đâu?

 

Một nỗi bất an vô cớ bao trùm lấy Kinh Trập, kèm theo đó là tiếng lạo xạo sột soạt quái dị, cậu cứ cảm thấy có thứ gì nhỏ bé đang đuổi theo mình, nhưng khi quay đầu lại thì chẳng thấy gì cả.

 

Lạ thật...

 

Thứ tình cảm quái dị, phức tạp đan xen rốt cuộc khiến Kinh Trập dừng bước.

 

Cậu ngẩng đầu, nhìn Thuận Hòa Môn chỉ còn cách vài bước chân.

 

Đêm tối kỳ lạ, tiếng sột soạt quái dị, sự khác thường của Ninh Hoành Nho, những binh lính biến mất, và cái tay nải nặng trịch trên tay cậu...

 

— "Ta không cần ngươi nữa."

 

Bỗng dưng, lời của Cảnh Nguyên Đế lại vang lên bên tai Kinh Trập.

 

Hắn nói, Ta.

 

Kinh Trập chợt nhận ra điều gì, đột ngột quay đầu lại.

 

Ngay khoảnh khắc cậu ngẩng đầu, ngọn lửa quái dị kèm theo mùi hương lạ lùng lan tỏa, thiêu đỏ rực một nửa bầu trời đêm đen kịt u tối, giống như điềm chẳng lành giáng xuống.

 

Trong khoảnh khắc này, Kinh Trập hiểu ra tất cả.

 

Cơ thể cậu cứng đờ tại chỗ, ngón tay nắm chặt tay nải đến co rút, cuối cùng, cậu ném phăng cái tay nải nặng trịch đó đi, nhấc đôi chân tê dại lên.

 

Ban đầu tốc độ còn hơi chậm, sau đó, bỗng nhanh dần lên.

 

Kinh Trập băng qua những cung đường tĩnh mịch, khi chạy về trước Càn Minh Cung, cậu nhìn thấy những hắc kỵ lại xuất hiện, họ như những bức tượng đá nghiêm trang, trầm mặc trấn giữ trước Càn Minh Cung.

 

Cả Càn Minh Cung đều bị phong tỏa, khắp nơi trong cung điện đều là tiếng kêu khóc, tiếng thảm thiết, tiếng r*n r*.

 

Nhưng ngọn lửa kia, không phải cháy từ ngoài cung vào, mà là bùng lên từ bên trong điện. Kinh Trập dường như có thể nghe thấy tiếng cười điên cuồng của Cảnh Nguyên Đế trong tiếng lửa cháy quái dị đó.

 

Ngọn lửa kia, là do Cảnh Nguyên Đế phóng hỏa.

 

Đây là sự điên cuồng đến mức nào?

 

Tuy nhiên, dưới ngọn lửa cháy hừng hực kỳ lạ đó, còn có tiếng sột soạt cổ quái vang lên, giống như một loại trùng triều dị thường đang lan tràn, nhưng bị ngọn lửa giam chặt trong nhà tù, không thể thoát khỏi Càn Minh Cung.

 

Kinh Trập ngẩn ngơ nhìn một lúc, cậu ngửa đầu nhìn cung điện đang bốc cháy kia, không biết nghĩ đến điều gì. Một lát sau, cậu từ từ nhìn về phía người đàn ông trung niên đang đi về phía mình.

 

Cậu nhận ra vị thống lĩnh đại nhân này.

 

Vi Hải Đông, là cận thần của Cảnh Nguyên Đế.

 

"Nơi bệ hạ ở, không bị phong tỏa, đúng không?"

 

Vi Hải Đông kinh ngạc nhìn cậu, trong nháy mắt đã hiểu ý cậu: "Nếu ngươi vào đó, sẽ không ra được nữa đâu. Trong Càn Minh Cung còn có trùng triều, nếu không nhờ thế lửa và hương liệu, chúng nó đều sẽ bò ra ngoài."

 

Hương liệu, tiếng sột soạt, những thứ đi theo trên cung đường tĩnh mịch nhưng mãi không thể đến gần... Kinh Trập từ từ cúi đầu, nhìn viên hương hoàn luôn đeo bên hông mình.

 

Hóa ra, là vậy.

 

Kinh Trập cười, nụ cười rất bình thản: "Đa tạ Vi đại nhân, ta biết rồi."

 

Cậu không nói gì thêm, sải bước đi về phía Càn Minh Cung đang bốc cháy.

 

Có hắc kỵ định chặn lại, Vi Hải Đông im lặng nhìn bóng lưng Kinh Trập, từ từ giơ tay ra hiệu thả người.

 

Kinh Trập lao vào biển lửa, như một con thú nhỏ liều mình, không hề ngoảnh lại.

 

Khoảnh khắc bước chân vào, cậu biết mình chắc chắn sẽ chết. Nhưng lạ thật, trong lòng cậu lại chẳng có bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng.

 

Có lẽ những thứ khiến cậu đau khổ tuyệt vọng đã bị xua tan đi nhiều, nên ngay cả nỗi đau thể xác cũng không khiến cậu thấy khó chịu.

 

Cậu biết Cảnh Nguyên Đế sẽ ở đâu.

 

Lách tách — lạch cạch —

 

Tòa cung điện hoa lệ, mục nát, bị đè nén quá lâu này, dưới sự l**m láp của ngọn lửa, rốt cuộc cũng biến dạng.

 

Cảnh Nguyên Đế lặng lẽ ngồi dựa vào đầu giường, trong sự tĩnh lặng sau cơn điên cuồng tột độ, sự lạnh lùng của hắn dường như ngăn cách mọi cảm xúc bên ngoài. Mọi thứ trên thế gian trong mắt hắn đều vô vị như thế, dù cái chết sắp giáng xuống, hắn cũng chẳng có cảm giác gì.

 

Hắn cũng giống như hoàng cung này, đã mục nát, và cũng sẽ cùng cháy rụi.

 

"Bệ hạ!"

 

Chỉ trong khoảnh khắc cuối cùng này, rốt cuộc cũng có thứ gì đó nằm ngoài dự liệu của hắn.

 

Một cơ thể ấm áp lao qua biển lửa, ôm lấy hắn lạnh lẽo.

 

"Bệ hạ, hóa ra cái chết mà ngài chọn cho mình, lại là thế này sao?"

 

Cảnh Nguyên Đế ngẩng đầu, nhìn người đó.

 

Trên người cậu có không ít vết bỏng, trông vụng về và đáng thương, chỉ có đôi mắt đang nhìn hắn đã đỏ hoe, không biết là do khói hun hay do nước mắt, trông xui xẻo cực kỳ, chỗ nào cũng đen nhẻm.

 

Phải rồi, người như Cảnh Nguyên Đế, sao có thể chết mòn vì bệnh tật được?

 

Kinh Trập lẽ ra phải đoán được điều này sớm hơn.

 

"Nếu ngươi quay lại vì những lời của Ninh Hoành Nho, thì ngươi quá ngốc rồi." Cảnh Nguyên Đế từ từ giơ tay, bóp lấy gáy Kinh Trập, "Trong tay nải đó không phải vàng bạc châu báu, là đá vô dụng."

 

Đưa ngươi đi, cũng không phải con đường sống, là con đường chết tuyệt vọng.

 

Nếu Kinh Trập vì điều đó mà quay lại cùng chết, thì sự cảm động này đã đặt nhầm chỗ rồi.

 

Kinh Trập lại cười.

 

"Ta đoán được rồi, bệ hạ. Ngài đúng là đồ tồi tệ, khốn kiếp." Cậu nói, "Nhưng ngài quả thực đã minh oan cho nhà ta, giam cầm Hoàng Khánh Thiên, giết Thái hậu và Thụy Vương, tuy chẳng liên quan gì đến ta. Nhưng ta vui lắm."

 

Ngọn lửa này quả thực đã vây khốn Hoàng đế, nhưng cũng gần như chôn vùi tất cả huyết mạch Hách Liên tại đây.

 

Kinh Trập không nghĩ đến cục diện tàn khốc sau đó, chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến cậu nữa. Nụ cười của cậu rạng rỡ biết bao, cậu nói, ngàn vàng khó mua được niềm vui của ta.

 

"Đây là lựa chọn của ta. Không liên quan gì đến ngươi." Cũng không biết là do sắp chết, hay vì lý do nào khác, Kinh Trập trở nên to gan, lời cậu nói cũng mạo phạm và vô lễ, nhưng lại mềm mại như một đóa hoa, "Cho nên, cảm ơn ngươi."

 

Cảm ơn?

 

Cảnh Nguyên Đế nhìn cậu với vẻ kỳ lạ, ánh mắt không còn là sự lạnh nhạt đến cùng cực nữa, dường như cuối cùng, cuối cùng vào lúc này, hắn thực sự nhìn thấy Kinh Trập.

 

Quạ lửa cuộn trào trong biển, sắc đỏ nuốt chửng bóng đêm, ngọn lửa vô tận cuối cùng cũng lan đến nội điện, mọi thứ không còn đường lui.

 

Đến lúc này, ngón tay vẫn lạnh lẽo ấy chạm vào lông mày Kinh Trập, nhẹ nhàng, như một sự đụng chạm thăm dò, mới mẻ.

 

"... Cha mẹ muội muội ngươi, đều còn sống."

 

Bất tri bất giác, câu nói đó buột miệng thốt ra.

 

Hắn ôm chặt Kinh Trập đang ngạc nhiên vào lòng, dùng một lực căng chặt gần như chưa từng có, trói chặt người vào lòng mình.

 

"Cho nên, gọi tên ta."

 

Một cuộc đối thoại nhảy cóc, kỳ quái, gần như chẳng liên quan gì đến nhau.

 

Kinh Trập sau cơn vui sướng tột độ, lại bất lực thở dài: "Nhưng ta không biết ngươi tên là gì mà?"

 

"... Hách Liên Dung."

 

Kinh Trập nghe giọng nói lạnh băng ấy, ngay cả đuôi mắt cũng tràn đầy ý cười, dù trong lúc này, cảm xúc của cậu dường như cũng lây lan sang Cảnh Nguyên Đế, mang theo ma lực kỳ lạ.

 

"Hách Liên Dung, còn ta tên là, Sầm Văn Kinh nhé."

 

Bọn họ trao đổi tên họ trong biển lửa.

 

Và cuối cùng, cung điện sụp đổ, chôn vùi hết thảy.

 

(Ngoại truyện kiếp trước, hết)

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (139)
Chương 1: Chương 1: Chứng thèm khát tiếp xúc da thịt Chương 2: Chương 2: Động chạm Chương 3: Chương 3: Cái chết của Lưu tài nhân Chương 4: Chương 4: Trường Thọ bị đánh Chương 5: Chương 5: Thay đổi cách nghĩ Chương 6: Chương 6: Ai đã giết Từ Thánh Thái hậu? Chương 7: Chương 7: Mị nhãn mê hồn Chương 8: Chương 8: Sẽ có ngày cậu chết vì tật xấu này Chương 9: Chương 9: "Ngươi rất thú vị." Chương 10: Chương 10: Pho tượng đá đông cứng Chương 11: Chương 11: Tròng mắt, hay mặc ngọc? Chương 12: Chương 12: Món quà Chương 13: Chương 13: Chọc trúng tim đen Chương 14: Chương 14: Người Thừa Hoan Cung Chương 15: Chương 15: Hai mươi lượng bạc mua mạng Chương 16: Chương 16: Càn Minh Cung đã mấy tháng không có mấy người chết Chương 17: Chương 17: Ba lần có người ghé thăm Chương 18: Chương 18: Tài bắn cung của quả nhân không tinh Chương 19: Chương 19: Buff méo mó Chương 20: Chương 20: Làm người thương của ta được không? Chương 21: Chương 21: Dung Cửu, ta thích huynh lắm đấy Chương 22: Chương 22: Ngày có số năm Chương 23: Chương 23: Đâu có ai vừa làm người yêu vừa làm cha! Chương 24: Chương 24: Cún con ngốc nghếch Chương 25: Chương 25: Sợ, nhưng cũng nhớ Chương 26: Chương 26: Tóc huynh rối rồi, để ta chải cho nhé? Chương 27: Chương 27: Một công dụng khác của áo trong Chương 28: Chương 28: Hắn có hơi, không muốn nhịn nữa rồi Chương 29: Chương 29: Bộ dạng của chúng ta Chương 30: Chương 30: Chỉ mới là bắt đầu Chương 31: Chương 31: Điều này khiến Kinh Trập cảm thấy mình cũng giống như một kẻ điên Chương 32: Chương 32: Lòng tham không đáy Chương 33: Chương 33: Xung quanh Kinh Trập, là vô số đôi mắt Chương 34: Chương 34: Oa oa oa oa... Chương 35: Chương 35: Thời gian của chúng ta Chương 36: Chương 36: Nghe lời chỗ nào chứ? Chương 37: Chương 37: Em là người đầu tiên Chương 38: Chương 38: Tín đồ thành kính nhất Chương 39: Chương 39: Nếu đây là cách huynh yêu thích Chương 40: Chương 40: Chớ có bôi nhọ sự trong sạch của người ta! Chương 41: Chương 41: Động tình vì người Chương 42: Chương 42: Cả người đều đau Chương 43: Chương 43: Tìm chết! Chương 44: Chương 44: Chỉ là một món quà thôi mà Chương 45: Chương 45: Không điên bằng trước kia Chương 46: Chương 46: Bệ hạ, làm sao mà biết được? Chương 47: Chương 47: Huynh không lừa ta chứ? Chương 48: Chương 48: Điều Cảnh Nguyên Đế thích nhất Chương 49: Chương 49: Chỉ cần 'nhìn thấy', thì sẽ 'có hiệu lực' Chương 50: Chương 50: Ngay từ đầu, Dung Cửu đã muốn làm vậy Chương 51: Chương 51: Sự tồn tại quan trọng hơn hắn Chương 52: Chương 52: Phụ thuộc vào người khác, là một việc cực kỳ ngu xuẩn Chương 53: Chương 53: Giết không tha Chương 54: Chương 54: Cầu xin một sự cho phép Chương 55: Chương 55: Chọn một cái, sau đó, giết gã Chương 56: Chương 56: Nhẹ nhàng như một lời tình tự tàn nhẫn Chương 57: Chương 57: Tựa như một giấc mộng rực rỡ tráng lệ Chương 58: Chương 58: Kinh Trập, mới chính là căn bệnh trong lòng này Chương 59: Chương 59: Tận dụng nanh vuốt của mình Chương 60: Chương 60: Cái chết của Lập Đông Chương 61: Chương 61: Điều gì nhẹ, điều gì nặng, lẽ nào lại không biết? Chương 62: Chương 62: Ta là đàn ông Chương 63: Chương 63: Thú dữ được nuôi dưỡng bởi tình yêu Chương 64: Chương 64: Thực sắc tính dã Chương 65: Chương 65: Nhện và rắn Chương 66: Chương 66: Nhẹ dạ cả tin Chương 67: Chương 67: Đút ăn Chương 68: Chương 68: Chỉ có hai ngón tay có mùi đó Chương 69: Chương 69: Bị ăn, là chuyện sớm muộn Chương 70: Chương 70: Tại sao người chết không phải ta Chương 71: Chương 71: Hắn sẽ dạy cậu từng chút một Chương 72: Chương 72: Huynh có nguyện ý trở thành người nhà của ta không? Chương 73: Chương 73: Ta muốn nếm thử món này Chương 74: Chương 74: Thứ khiến Kinh trập ghen Chương 75: Chương 75: Nơi sâu thẳm của Bắc Phòng Chương 76: Chương 76: Cây hồng chết khô năm ấy Chương 77: Chương 77: Huynh lừa ta Chương 78: Chương 78: Bởi vì em đã yêu một con quái vật Chương 79: Chương 79: Nhưng mà, Dung Cửu đã hủy hoại ta Chương 80: Chương 80: Tội giết mẹ Chương 81: Chương 81: Báo ứng Chương 82: Chương 82: Tất cả đều là của ta! Chương 83: Chương 83: Ta muốn cắn huynh Chương 84: Chương 84: Ta liều mạng với kẻ dâm tà nhà ngươi! Chương 85: Chương 85: 'Ngôi nhà' khó lòng trốn thoát Chương 86: Chương 86: Cách yêu của một kẻ điên Chương 87: Chương 87: Một tên khốn dính người, lại sợ cô đơn Chương 88: Chương 88: Huynh của thời niên thiếu Chương 89: Chương 89: Điều Kinh Trập căm hận Chương 90: Chương 90: Không còn ai đến quấy rầy Chương 91: Chương 91: Rủ lòng thương xót Chương 92: Chương 92: Hắn sẽ hủy diệt tất cả Chương 93: Chương 93: Em là lương nhân của ta Chương 94: Chương 94: Em quả thực là người hiểu ta nhất trên thế gian này Chương 95: Chương 95: Em bắt buộc phải chết trong tay ta Chương 96: Chương 96: Đi lại tự do Chương 97: Chương 97: Hắn quả thực muốn 'làm' chút gì đó Chương 98: Chương 98: Hắn nói: Ở tại đây Chương 99: Chương 99: Liễu thị và Sầm Lương Chương 100: Chương 100: Giết chết Hách Liên Dung Chương 101: Chương 101: Kinh Trập, em đã thay đổi ta Chương 102: Chương 102: Hạnh phúc Chương 103: Chương 103: Đây mà là trừng phạt? Chương 104: Chương 104: Rất nhiều năm qua, ta cũng muốn hỏi tại sao Chương 105: Chương 105: Dám cả gan bắt cóc con trai ông! Chương 106: Chương 106: Phải hoàn toàn thuận theo Chương 107: Chương 107: Đền bù cho ta thế nào? Chương 108: Chương 108: Bắt rùa trong hũ, ai là rùa, ai là hũ? Chương 109: Chương 109: Không học được cách ngoan ngoãn Chương 110: Chương 110: Hách Liên Dung đẹp trai thật đấy Chương 111: Chương 111: Thoát khỏi hệ thống Chương 112: Chương 112: Trưởng bối của ta, đồng ý rồi Chương 113: Chương 113: Người nhớ nhung, nỗi đau nhung nhớ Chương 114: Chương 114: Sợi tơ hồng (kết thúc) Chương 115: Chương 115: Ngoại truyện: Cùng người du ngoạn Chương 116: Chương 116: Ngoại truyện: Cún con Kinh Trập Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện: Kiếp trước 1 Chương 118: Chương 118: Ngoại truyện: Kiếp trước 2 Chương 119: Chương 119: Ngoại truyện: Kiếp trước 3 Chương 120: Chương 120: Ngoại truyện: Đảo ngược thân phận 1 Chương 121: Chương 121: Ngoại truyện: Đảo ngược thân phận 2 Chương 122: Chương 122: Ngoại truyện: Đảo ngược thân phận 3 Chương 123: Chương 123: Ngoại truyện: Đảo ngược thân phận 4 Chương 124: Chương 124: Ngoại truyện: Thế giới bình thường Chương 125: Chương 125: Ngoại truyện: Hai bé con 1 Chương 126: Chương 126: Ngoại truyện: Hai bé con 2 Chương 127: Chương 127: Ngoại truyện: Hai bé con 3 Chương 128: Chương 128: Ngoại truyện: Hai bé con 4 Chương 129: Chương 129: Ngoại truyện: Một ngày ở Sầm phủ Chương 130: Chương 130: Ngoại truyện: Hiện đại 1 Chương 131: Chương 131: Ngoại truyện: Hiện đại 2 Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện: Hiện đại 3 Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện: Hiện đại 4 Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện: Hiện đại 5 Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện: Hiện đại 6 Chương 136: Chương 136: Ngoại truyện: Hiện đại 7 Chương 137: Chương 137: Ngoại truyện: Hiện đại 8 Chương 138: Chương 138: Ngoại truyện: Thế giới tuyến IF (không có hệ thống) cùng xem nguyên tác Chương 139: Chương 139: Ngoại truyện: Thế giới tuyến IF (không có hệ thống) cùng xem nguyên tác