Chương 12
Mỹ Nhân Thích Thả Thính Và Kẻ Không Biết Cách Yêu

Chương 12: Đây là mời sao

Phản ứng đầu tiên của Trần Thanh Đường không phải là Thẩm Hạc nhìn thấy cái tệp kia sẽ có biểu cảm gì, sẽ nghĩ về anh ra sao.

Mà là, Thẩm Hạc xem có hiểu không?

Thẩm Hạc có biết ‘công’ đại diện cho cái gì không?

Thẩm Hạc lại có biết ‘cao H’ là có ý gì không?

Nhớ tới kiếp trước lần đầu tiên bọn họ l*m t*nh, Thẩm Hạc vậy mà lại đi tra phim khoa học thường thức, nghiêm túc học cả một đêm, ngày thứ hai mới dám xuống tay với anh.

Không hề quá đâu, người đàn ông này ngay cả mấy bức ảnh không đứng đắn kiểu kia căn bản cũng chưa từng xem.

Huống chi là truyện người lớn.

Trần Thanh Đường hơi nghiêng đầu, từ bồn rửa mặt nghiêng người ra nhìn Thẩm Hạc.

Quả nhiên, ánh mắt Thẩm Hạc chỉ dừng lại trên lịch sử duyệt web chưa đến hai giây, liền nhanh chóng mở tài liệu của mình ra tiếp tục bận rộn.

Trần Thanh Đường nhướng mày, đang cân nhắc vấn đề nào đó, đột nhiên một bàn tay đưa tới, đưa cho anh một chai nước giặt.

Trần Thanh Đường ngẩng đầu: “?”

Thẩm Hạc không có biểu cảm gì: “Thử nước giặt của tớ xem, có mùi hương mà cậu thích trên người tớ không.”

Trần Thanh Đường nhận lấy: “Cảm ơn.”

Trước mặt Thẩm Hạc, anh đổ một ít nước giặt ra lòng bàn tay, sau đó vớt chiếc q**n l*t trong chậu lên vò vài cái.

Lúc này Thẩm Hạc mới chú ý tới Trần Thanh Đường đang giặt cái gì.

Hắn đột nhiên dời mắt đi, nhìn xuống đất.

Trần Thanh Đường vắt khô chiếc q**n l*t, đưa lên mũi khẽ ngửi.

Sau đó ngẩng đầu, đôi mắt ngập nước, long lanh đầy trêu chọc: “Có thể cho tớ ngửi thử quần áo của cậu không, tớ so sánh xem.”

Thẩm Hạc xoay người bỏ đi.

Trần Thanh Đường: “?”

Một phút sau, Thẩm Hạc từ tủ quần áo của mình lấy ra một chiếc áo khoác chưa mặc, đưa cho Trần Thanh Đường.

Trần Thanh Đường trong lòng cạn lời, được lắm.

Anh giả bộ thò tới ngửi ngửi, tiếc nuối nói: “Nhạt quá, không giống lắm.”

Thẩm Hạc mím môi: “Không phải mùi trên quần áo sao?”

Trần Thanh Đường chỉ im lặng nhìn hắn, xem hắn định làm gì tiếp theo.

Thẩm Hạc rất nghiêm túc phân tích: “Chẳng lẽ là mùi dầu gội, hoặc sữa tắm?”

Nhưng đồ dùng vệ sinh cá nhân của hắn không để ở phòng ký túc xá, không có cách nào kiểm chứng.

Trần Thanh Đường: “Không biết.”

Lại không chút để ý, thuận miệng nói thêm một câu: “Nếu có thể ngửi thử, có lẽ tớ sẽ biết.”

Thẩm Hạc khựng lại một chút, đột nhiên tiến lên hai bước: “Cậu ngửi đi.”

Buổi sáng Hắn vừa tắm xong.

Thẩm Hạc luôn có thói quen tắm vào buổi sáng, như vậy có thể giúp đầu óc tỉnh táo cả ngày.

Trần Thanh Đường giả vờ không hiểu: “Ngửi cái gì?”

Thẩm Hạc rất thẳng thắn: “Cậu ngửi tớ đi.”

Trần Thanh Đường tựa người vào bồn rửa mặt, cười như không cười nhìn hắn: “Tớ bắt đầu ngửi từ đâu?”

Đôi mắt chàng trai đen láy trong veo, thật xinh đẹp, chỉ là khi ngậm ý cười như vậy, lại ẩn chứa một sự xâm lược không rõ ràng, như muốn mổ xẻ linh hồn người khác.

Mỗi lần bị Trần Thanh Đường nhìn bằng ánh mắt như vậy, Thẩm Hạc đều có cảm giác như mình đang tr*n tr**ng đứng trước mặt anh để bị ngắm nhìn.

Không hẳn là không thoải mái, chỉ là, tim sẽ đập loạn nhịp.

Giống như sói đói ngửi thấy mùi máu tươi.

Mang theo một chút ý muốn hơn thua, Thẩm Hạc cũng chăm chú nhìn thẳng vào mắt Trần Thanh Đường: “Đều được. Cậu muốn bắt đầu ngửi từ đâu cũng được.”

Trần Thanh Đường chậm rãi tiến lại gần hắn, trong quá trình này, ánh mắt anh không rời khỏi Thẩm Hạc nửa phần.

Giống như một con rắn đang từng bước tiếp cận con mồi.

Trần Thanh Đường khẽ nói: “Nếu hành động của tớ khiến cậu không thoải mái, cậu cứ nói dừng lại bất cứ lúc nào.”

Thẩm Hạc ừ một tiếng: “Không sao. Cậu cứ tự nhiên.”

Trần Thanh Đường đầu tiên là kiễng chân, ngửi mái tóc của Thẩm Hạc: “Thơm quá…”

Đôi môi anh vừa vặn tới gần tai Thẩm Hạc.

Thẩm Hạc chỉ cảm thấy một luồng hơi nóng vây quanh vành tai, sau đó chui vào ống tai hắn.

Cơn ngứa râm ran liên miên không dứt kia, từ sống lưng lan đến tận đáy lòng, khiến hắn hơi nắm chặt tay lại.

Trần Thanh Đường tiếc nuối: “Mùi không đúng, không phải dầu gội.”

Anh vừa nói vừa di chuyển xuống dưới: “Có phải mùi kem cạo râu không nhỉ?”

Thẩm Hạc căng thẳng: “Cậu có thể ngửi thử.”

Ánh mắt Trần Thanh Đường tràn ngập ý cười, đây là mời gọi sao?

Thẩm Hạc thật hào phóng với anh nha.

Ánh mắt rơi vào đôi môi mỏng mềm mại của chàng trai, Trần Thanh Đường trước tiên kéo giãn khoảng cách, sau đó lại nhìn thẳng vào mắt Thẩm Hạc, từng chút từng chút tiến lại gần.

Anh cố ý làm chậm quá trình này.

Sau đó như ý nguyện thấy được ánh mắt Thẩm Hạc từ nhìn thẳng vào mắt mình, đến đồng tử hơi động đậy, rồi cuối cùng không chịu nổi mà dời đi.

Khóe miệng Trần Thanh Đường khẽ nhếch lên một nụ cười mà không ai thấy được.

Hổ giấy.

Trần Thanh Đường dừng lại ở khoảng cách nửa ngón tay so với cằm Thẩm Hạc, vừa khẽ ngửi một chút, bằng mắt thường cũng có thể phát hiện cả người Thẩm Hạc trở nên cứng đờ.

Trần Thanh Đường khựng lại, hơi lùi ra một chút.

Anh không muốn làm Thẩm Hạc thấy phản cảm nên vẫn biết điểm dừng thì tốt hơn.

Trần Thanh Đường không quên đánh giá: “Cũng không phải mùi kem cạo râu. Nhưng kem cạo râu của cậu thơm thật đấy, lát nữa giới thiệu cho tớ nhé.”

Thẩm Hạc ừ một tiếng, mang theo âm mũi.

Trần Thanh Đường vốn định kết thúc tại đây nhưng ánh mắt vừa chuyển lại bắt gặp vành tai đỏ ửng của Thẩm Hạc.

Ý cười trong đáy mắt anh lan rộng ra.

Hóa ra không phải phản cảm, mà là thẹn thùng à.

Trần Thanh Đường lại tiến sát cổ Thẩm Hạc, khoảng cách này có thể ngửi thấy mùi hương thanh ngọt đặc trưng trên da thịt Thẩm Hạc, mang theo hơi ấm.

Còn có thể nghe thấy tim của Thẩm Hạc đã đập loạn nhịp.

Giống như mưa rào bất chợt vào mùa hè, tí tách khắp một mảnh.

Trần Thanh Đường nhìn cổ chàng trai, gân xanh cũng bắt đầu nổi lên vì hưng phấn, ác ý nghĩ nếu bây giờ anh cắn một cái sẽ thế nào nhỉ?

Trong lúc anh thất thần, Thẩm Hạc bất động đứng đó.

Hơi thở ấm áp từng đợt khẽ phả vào cổ, như có một chiếc lông vũ khẽ gãi vào tim hắn.

Còn có một sự thôi thúc nóng ẩm, như sóng biển vỗ vào lý trí của hắn.

Thẩm Hạc nín thở: “Xong chưa?”

Giọng hắn rõ ràng trầm hơn nhiều.

Trần Thanh Đường khẽ “à” một tiếng, lùi lại: “Xong rồi nhưng không chắc có phải mùi sữa tắm không.”

Lần này cứ như vậy đã, phải từng bước một.

Đợi đến khi hai người hoàn toàn kéo giãn khoảng cách, Thẩm Hạc mới không chút lộ liễu hít một hơi: “Lần sau tớ mang sữa tắm đến cậu ngửi lại xem.”

Trần Thanh Đường: “Được đó.”

Thật ra anh đã sớm biết là cái gì.

Mùi hương đặc biệt trên người Thẩm Hạc, không phải Trần Thanh Đường bịa đặt vô căn cứ.

Ông nội Thẩm Hạc thường tự chế các loại túi thơm thuốc bắc cho Thẩm Hạc, Thẩm Hạc khi giặt quần áo sẽ bỏ vào, trong tủ quần áo cũng có dẫn đến trên người hắn luôn có một mùi hương thanh mát của thuốc bắc.

Nếu ký ức kiếp trước của Trần Thanh Đường không sai, dược liệu chủ yếu trong túi thơm thuốc bắc của ông nội Thẩm Hạc là mộc lan.

Vị thuốc này ngửi có mùi hương sâu lắng, thanh ngọt, là mùi hoa mộc lan, bản thân nó đã có tác dụng chữa viêm mũi.

Cho nên mỗi lần mũi Trần Thanh Đường bị khó chịu, chỉ cần ngửi thấy mùi hương trên người Thẩm Hạc sẽ đỡ đi rất nhiều.

Nhưng Trần Thanh Đường sẽ không nói những điều này cho Thẩm Hạc biết.

Nếu nói ra, dựa theo tính cách của Thẩm Hạc sẽ trực tiếp chia cho anh những túi thơm thuốc bắc mà ông nội hắn làm.

Vậy thì còn gì là thú vị nữa?

Trần Thanh Đường không muốn hiệu quả này.

Thẩm Hạc mặt không cảm xúc: “Nếu không còn chuyện gì, tớ đi trước.”

Trần Thanh Đường: “Ừm.”

Thẩm Hạc thu dọn máy tính trên bàn, xách cặp vội vã ra khỏi phòng ngủ.

Một hơi đi xuống lầu ký túc xá, hắn lại quay người vào nhà vệ sinh.

Đứng trước bồn rửa tay, Thẩm Hạc nhìn khuôn mặt đã đỏ bừng của mình trong gương, bực bội nhắm mắt lại. 

Chỉ bị ngửi một chút mà phản ứng đã lớn như vậy.

Cũng may Trần Thanh Đường không thấy bộ dạng này của hắn.

Một thứ gì đó bí ẩn và nguy hiểm sâu trong lòng lại đang rục rịch vui sướng.

Cảm giác lần này so với lần cả hai giằng co trong xe lần trước, còn rõ ràng hơn.

Thẩm Hạc không nói rõ được đó là gì, chỉ là theo bản năng đè nén nó xuống.

Rửa mặt bằng nước lạnh, sau khi những mảng đỏ trên mặt hơi nhạt đi, Thẩm Hạc mới rời khỏi khu ký túc xá.

Buổi tối trước khi đi ngủ, Thẩm Hạc mở phần mềm WPS lên, xử lý một chút tài liệu.

Lại thấy cái tệp có dấu [cao H] kia, vẫn treo ở vị trí đầu tiên trong lịch sử xem.

Nói cách khác, sau khi hắn sử dụng phần mềm này vào buổi chiều, Trần Thanh Đường lại xem cái tệp đó một lần nữa.

Trong lòng Thẩm Hạc dâng lên một cảm giác rất vi diệu.

Giống như có một sợi dây vô hình, trói hắn và Trần Thanh Đường lại với nhau, khiến hắn nảy sinh một tâm lý muốn khám phá.

Thẩm Hạc lật xuống xem lịch sử, phía sau đều là những tài liệu biểu mẫu mà trường cần điền, rất bình thường.

Chỉ có tài liệu tên cao H treo ở vị trí đầu tiên, kín đáo tiết lộ một chút hơi thở riêng tư của Trần Thanh Đường.

Đầu ngón tay Thẩm Hạc lơ lửng phía trên cái tài liệu kia, một lát sau lại như bị bỏng, rụt tay về.

Này không đúng. 

Lén xem bí mật riêng tư của người khác là không đạo đức.

Thẩm Hạc quả quyết thoát khỏi phần mềm.

Vài phút sau, “rắc” một tiếng, Thẩm Hạc bẻ khớp ngón tay, sau đó mở Baidu.

Hắn chỉ tìm hiểu một chút thôi, coi như mở rộng kiến thức. 

Thẩm Hạc vẻ mặt trang trọng bắt đầu tìm kiếm:

——”Gợi tình công” là  gì? 

——”Cao H” là gì?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (72)
Chương 1: Chương 1: Để ý người ta rồi à?? Chương 2: Chương 2: Muốn cậu ấy chủ động đến tiếp cận tớ Chương 3: Chương 3: Không cần thừa thẳng xông lên, mà phải nhàn nhã… Chương 4: Chương 4: Người này đang ngửi mình? Chương 5: Chương 5: Người của cậu thơm quá đi… Chương 6: Chương 6: Từng bước ép sát dụ dỗ Chương 7: Chương 7: Chỉ có mình cậu thơm thôi Chương 8: Chương 8: Cậu sợ tôi? Chương 9: Chương 9: Anh vẫn luôn biết làm thế nào để câu được Thẩm Hạc Chương 10: Chương 10: Thích đàn ông chứ? Là loại muốn lên giường… Chương 11: Chương 11: Hai người suýt nữa ôm nhau luôn… Chương 12: Chương 12: Đây là mời sao Chương 13: Chương 13: Có thể lại gần một chút không, không thể sao… Chương 14: Chương 14: Có phải cậu ấy thích mình không… Chương 15: Chương 15: Hai người đàn ông? Không đứng đắn Chương 16: Chương 16: Quá quyến rũ, quá gợi tình Chương 17: Chương 17: Tớ nên ngửi chỗ nào đây Chương 18: Chương 18: Trong mắt hắn toát ra áp không được Chương 19: Chương 19: Cậu đừng để hắn đến gần cậu Chương 20: Chương 20: Trong đầu chỉ toàn muốn hôn, muốn cắn… Chương 21: Chương 21: Xin anh không nhìn đàn ông khác Chương 22: Chương 22: Hưởng thụ dáng vẻ Thẩm Hạc lún sâu vì anh Chương 23: Chương 23: Tán tỉnh cho đến chết Chương 24: Chương 24: Ham muốn bị kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng bùng nổ Chương 25: Chương 25: Đừng nhìn người khác, nhìn tớ Chương 26: Chương 26: Vậy, cậu muốn tớ phải làm sao đây Chương 27: Chương 27: Nên cho chút kích thích khác, nặng đô hơn mới được Chương 28: Chương 28: Cậu ta vậy mà dám tơ tưởng cậu! Chương 29: Chương 29: Ác liệt mà mang dục vọng của hắn kéo qua kéo lại Chương 30: Chương 30: Ánh mắt tràn ngập dục vọng Chương 31: Chương 31: Lại mất khống chế nhiều hơn nữa đi Chương 32: Chương 32: Muốn chạm vào tớ sao Chương 33: Chương 33: Mày điên thật rồi Chương 34: Chương 34: Muốn chạm vào chỗ đó, được không? Chương 35: Chương 35: Ai tháo ra người đó mang vào Chương 36: Chương 36: Hình như anh thích sờ em như vậy Chương 37: Chương 37: Hắn điên rồi hả Chương 38: Chương 38: Muốn chạm vào em không Chương 39: Chương 39: Hắn chỉ không thể kiềm chế được với Trần Thanh Đường… Chương 40: Chương 40: Cậu chỉ thích cậu ấy thôi Chương 41: Chương 41: Hưng phấn về mặt cơ thể có tính không? Chương 42: Chương 42: Cuối cùng hắn cũng hoàn toàn mất khống chế Chương 43: Chương 43: Hình như anh thích em Chương 44: Chương 44: Chẳng lẽ bạn không thấy sướng sao Chương 45: Chương 45: Có lẽ cậu ấy cũng thấy sướng lắm đó Chương 46: Chương 46: Dục vọng xấu xa cuối cùng không áp được nữa Chương 47: Chương 47: Để anh thấy em được không… Chương 48: Chương 48: Anh đương nhiên là, rơi vào lưới tình rồi… Chương 49: Chương 49: Cậu ấy chắc là muốn do với bạn Chương 50: Chương 50: Thật là, muốn cái danh bạn trai đến vậy sao?… Chương 51: Chương 51: Lần sau phải mạnh bạo ~dày vò em~ Chương 52: Chương 52: Có thể cho anh làm~ Chương 53: Chương 53: Bé người yêu hay hờn dỗi của anh đang cầu xin anh làm tình Chương 54: Chương 54: Yêu em thêm một chút nữa Chương 55: Chương 55: Không cho phép tự mình chạm vào Chương 56: Chương 56: Dã ngoại, ăn không? Chương 57: Chương 57: Hôn môi đi, em cho anh Chương 58: Chương 58: Kéo cả em ấy vào ham muốn ái dục dơ bẩn… Chương 59: Chương 59: Muốn nhiều tình yêu hơn? Vậy lại nỗ lực… Chương 60: Chương 60: Thả mồi câu là xong! Chương 61: Chương 61: Muốn em thương anh, cưng chiều anh Chương 62: Chương 62: Thân yêu ơi, nhanh lên Chương 63: Chương 63: Ai dạy anh cái này Chương 64: Chương 64: Vậy thì tự tới bắt lấy tình yêu của em… Chương 65: Chương 65: Cậu muốn tự lột mặt nạ?! Chương 66: Chương 66: Chúng ta hãy làm điều đó thật lâu, thật nồng nhiệt nhé Chương 67: Chương 67: Thế này mà còn muốn chơi cưỡng chế yêu? Chương 68: Chương 68: Sao có người lại vì hắn mà hao tâm tổn trí đến thế… Chương 69: Chương 69: Cuộc tình này là một âm mưu to lớn Chương 70: Chương 70: Đều bù đắp cho em Chương 71: Chương 71: Yêu em, bé cưng của anh Chương 72: Chương 72: Cuối cùng họ cũng có được một đời viên mãn. (Hết truyện chính)