Chương 12
Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh

Chương 12: Theo dõi

Nghĩ đến đây, Ngô Đồng lập tức thò tay vào túi áo như cảm nhận được điều gì đó, sau khi tìm kiếm không thấy gì cậu mới nhận ra vừa rồi mình đã để quên điện thoại ở đâu đó trên đường đi rồi.

Cậu xoay người lại, lục lọi vài phút, phát hiện điện thoại ở trên giường trong phòng ngủ bên cạnh Tuyết Đoàn, màn hình sáng lên vì thông báo tới.

Trong nháy mắt, cậu thấy tin "Bì Đản của Ngô Đồng đã trở thành nạn nhân của thức ăn cho chó bị ngộ độc, làm hại người thành ra hại cả chính mình!"

Ngô Đồng sững sờ, cúi đầu nhìn Bì Đản dưới chân.

Đoàn đội kia lại làm trò gì nữa đây?

Không do dự, cậu ngồi xuống mép giường, mở khóa điện thoại và bắt đầu tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra.

Khương Thanh Nguyên nhảy lên giường, dùng chân sau đạp một cái, ngồi bên cạnh ba mình tò mò nhìn điện thoại.

Ngay khi liếc nhìn nó cảm thấy chưa bao giờ có cảm giác không còn gì để nói như lúc này.

Mọe nó chứ, nghe nói tôi đã ch.ết rồi???

Từ khi còn nhỏ đã không có ba, Khương Thanh Nguyên đã vô cùng nhạy cảm với phương diện này, nó lập tức tức giận sủa oẳng:

"Gâu gâu!" (Mi mới chớt, cả nhà mi mới chớt!)

"Gâu gâu gâu!" (Không chỉ mi chớt, mà tro cốt của mi còn bị đào lên, mộ của mi cũng bị đào lên!)

"Gâu gâu gâu gâu!" (Ba kao vất vả sinh kao ra mi lại nói kao chớt. Mi có tin là ban đêm khi mi đi wc kao chui lên từ ống cống hù chớt mi không!)

Ngô Đồng bị sủa đến mức tai ù ù: "Im!"

"Gâu..." Khương Thanh Nguyên nhìn lòng bàn tay trắng nõn đang giơ lên, lập tức im lặng buồn bực, mũi hẩy hẩy lòng bàn tay mềm mại ấm áp của Ngô Đồng nịnh nọt.

(Ba, con biết ba sẽ cảm thấy có lỗi với con vì con bị bọn họ viết mấy loại tin tức ngu ngốc này nên mới giơ tay chạm vào an ủi con mà. Không tức giận, không tức giận, loại ngu ngốc này không đáng để ba tức giận)

Hus ngáo cuối cùng cũng ngừng sủa, Ngô Đồng thu lại cái tay lớn suýt nữa tát Bì Đản, hít một hơi thật sâu, đè nén cơn tức giận dâng lên sau khi nhìn thấy tin tức bị tung ra, mở khóa màn hình điện thoại.

Không đi xem tin tức mà mở thẳng đoạn video ngắn trên APP Tỏa Vân, cậu đăng nhập vào tìm kiếm "Bì Đản Vị Tuyết Đoàn"

Video đầu tiên xuất hiện là một thông báo đen trắng, Ngô Đồng cau mày nhấp vào.

[Xin chào cư dân mạng, tôi là Ngô Đồng, tôi tin rằng những người theo dõi tôi là những người yêu quý Bì Đản, yêu cuộc sống và yêu thế giới, và tôi cũng vậy, tôi cũng yêu quý Bì Đản.

Bì Đản đến với tôi khi nó chỉ mới bốn tháng tuổi và trở thành một thành viên trong gia đình với tôi, nó như một người bạn chia sẻ niềm vui, nỗi buồn cùng tôi, từ lâu nó đã hòa nhập vào cuộc sống của tôi và là một phần không thể tách rời trong cuộc sống của tôi.

Nhưng Bì Đản đã qua đời hôm qua, sau hai ngày được bác sĩ cấp cứu. Lần điều trị cuối cùng không hiệu quả khiến nó tử vong, nguyên nhân tử vong là suy thận cấp, thủ phạm gây suy thận cấp của Bì Đản là thức ăn cho chó có thành phần độc hại đang gây ồn ào trong vài ngày qua.

Mỗi sản phẩm được đề xuất trong giỏ hàng của tôi đã được tôi lựa chọn cẩn thận và tôi sẽ quay video sau khi dùng thử trực tiếp và tôi muốn giới thiệu nó cho các bạn.

Trước và sau sự cố thức ăn cho chó bị ngộ độc, tôi đã cho Bì Đản của mình ăn thức ăn cho chó này, kể cả sau sự cố thức ăn cho chó cũng vậy, nhưng tôi không ngờ rằng mình cũng bị lừa.

Tôi chưa bao giờ dao động trong tầm nhìn của mình trước vụ tai nạn, nhưng bây giờ tôi bị sa lầy trong sự nghi ngờ bản thân và hối tiếc vô hạn.

Dưới đây tôi xin nói lời xin lỗi đến những người hâm mộ và những chú chó đã bị thương vì sự cố thức ăn cho chó bị ngộ độc này, tài khoản này sẽ dừng cập nhật một thời gian. Tôi cũng muốn tham gia cùng các bạn và cũng muốn gửi lời đến Blog nọ và mười chú chó kia một câu xin lỗi.]

Đằng sau bức thư là một báo cáo về chẩn đoán của Bì Đản và một bức ảnh của nó trước khi ch.ết.

Nhìn thấy phần cuối của video, đôi mắt của Ngô Đồng mở to vì ngạc nhiên.

Ở cuối video, có một bức ảnh cậu ôm Bì Đản trong tay đang chạy trong bệnh viện thú cưng.

Không có gì lạ khi bản thân Ngô Đồng có thể nhận ra chính xác bức ảnh này là chính mình.

Tuy nhiên, mặc dù Ngô Đồng trong bức ảnh đang đeo khẩu trang che gần hết khuôn mặt, nhưng lông mày và đôi mắt đẹp của cậu có thể dễ dàng nhận ra là cậu khi so sánh với video khuôn mặt bị lộ trong buổi phát sóng trực tiếp nhiều năm trước.

Đầu óc Ngô Đồng trở nên trống rỗng.

Bức ảnh này được chụp khi nào?

Cậu hoàn toàn phát sốc!

Và điều quan trọng nhất là bức ảnh này rõ ràng được chụp bởi một người nào đó đang cầm tải khoản APP Tỏa Vân của cậu và chỉnh sửa thành video, có vẻ như nó đã được tính toán từ trước.

Tuy nhiên hôm đó Bì Đản nhập viện là do ăn phải sô cô la và nho, nếu cậu không tình cờ về nhà và nhìn thấy cảnh tượng này thì không ai có thể biết được cậu sẽ xuất hiện trong bệnh viện thú cưng với Bì Đản.

Trong lòng cậu vô tổ chức, không thể tìm ra điều gì khiến mình không thể hiểu được. Bỗng dưng Ngô Đồng đột nhiên nhận ra điều gì đó, theo phản xạ nhấc chân lên khỏi mặt đất, ngẩng đầu lên, đôi đồng tử đen đột nhiên co thắt của cậu nhìn quanh phòng ngủ như một con thú nhỏ sợ hãi.

Dưới lớp vải tay áo, một lớp da gà da vịt nổi lên xuất hiện trên cánh tay trắng nõn tinh tế của cậu.

Có camera theo dõi trong phòng ngủ!

Nhận thức này khiến da đầu Ngô Đồng tê dại.

Trong sự im lặng, điện thoại đột nhiên reo lên, Ngô Đồng sửng sốt, điện thoại gần như bị ném ra ngoài, cậu trực tiếp nhận nghe mà không cần nhìn ID người gọi.

"Xin chào, tôi là Ngô..."

"Ngô Đồng, tin tức trên mạng là sao, Bì Đản sao rồi?"

Một giọng nói ấm áp quen thuộc nhưng có phần xa lạ báo chính xác tên của cậu, giọng điệu vừa gấp gáp mang theo quan tâm, Ngô Đồng không khỏi sững sờ, sau đó nhận ra: "Anh là... Thầy Khương sao?”

"Ừm, là tôi." Khương Hành thấp giọng hỏi: "Bì Đản bây giờ thế nào rồi?"

"Bì Đản nó... Rất tốt.” Ngô Đồng hạ mắt xuống, bắt gặp đôi mắt xanh biếc của con husky cậu dừng lại một lát lại nói tiếp: "Đang ở bên cạnh tôi."

Khương Thanh Nguyên sủa vào micro: "Gâu!" (Đừng có mà vui mừng quá sớm, Khương thiếu gia đây không làm hỏng những chuyện tốt đẹp mà ông làm thì làm sao tôi có thể ch.ết được?)

Nghe thấy tiếng Bì Đản, trong lòng Khương Hành thở phào nhẹ nhõm.

Ngay sau buổi đóng phim, khi nghe các diễn viên của đoàn phim nhắc đến chuyện này, trái tim hắn lập tức thắt lại.

Bì Đản ở kiếp trước đã ch.ết trong bệnh viện thú y, chính cái ch.ết của Bì Đản đã khiến Ngô Đồng, người lẽ ra có thể vạch trần chân tướng trong một thời gian ngắn là xong lại khiến cậu không thể nói được gì, không ai tin sự thật.

Mà bây giờ Bì Đản đáng lẽ đã ngừng thở trong bệnh viện thú y này vẫn còn sống trước mặt hắn tối qua, Khương Hành nghĩ rằng con đường của Ngô Đồng sẽ dễ dàng hơn nhiều trong vụ này, nhưng hắn không ngờ lại đọc được tin tức về cái ch.ết của Bì Đản trên mạng.

Chính vì vậy hắn sửng sốt, cũng không dám trì hoãn chút nào, lập tức hỏi Lạc Dương xem điện thoại của hắn đâu để đi gọi điện thoại cho Ngô Đồng.

Cũng may Bì Đản vẫn còn, Khương Hành thở phào nhẹ nhõm.

"Vậy là tốt rồi..." Khương Hành nhẹ nhõm cong khóe môi.

"Thầy Khương..." Ngô Đồng thì thầm thận trọng.

"Ừ?"

Khi Khương Hành thả lỏng, giọng điệu rất chậm, âm thanh đuôi cuối vang lên nhè nhẹ, giọng nói trầm ấm dường như nhẹ nhàng luồn vào đỉnh điểm lòng người, khiến người ta ngứa ngáy.

Hai má Ngô Đồng hơi đỏ lên, hỏi: "Thầy Khương, sao anh lại biết số điện thoại của tôi?"

Khương Hành vốn tưởng người kia muốn hỏi cái gì nhưng hóa ra chỉ là vấn đề này.

Trong lòng hắn đã ghi nhớ số điện thoại này suốt mười bảy năm, hắn chưa bao giờ quên.

Khương Hành khẽ nói: "ID tài khoản wechat là số điện thoại của cậu."

"Ồ, là vậy sao..." Ngô Đồng rụt cổ lại vì xấu hổ, cậu thường không để ý ID wechat của mình là gì, cậu gần như quên rằng ID wechat của mình là số điện thoại di động.

Cậu dừng lại hỏi: "Thầy Khương, anh đã xem tin tức trên mạng rồi đấy, anh cũng đã biết chuyện gì đã xảy ra với tôi đúng không? Anh không có chuyện gì muốn hỏi tôi sao?”

"Không có gì để hỏi." Khương Hành nhẹ giọng nói: "Tôi chỉ biết mỗi người đều có những khó khăn riêng, tôi cũng biết những người lớn lên cùng chó mèo từ khi còn nhỏ, coi chúng như người nhà của mình, coi chúng quan trọng hơn mạng sống của chính mình thì không thể làm chuyện như bán đồ gây ngộ độc cho động vật được."

“Cảm ơn thầy Khương.” Ánh mắt Ngô Đồng đỏ bừng, suýt nữa nghẹn ngào.

Bị mắng trên mạng quá lâu, thậm chí còn có hàng xóm nhận ra cậu liền ném rác và đập chai bia trước cửa nhà cậu, Ngô Đồng cũng chỉ tức giận với đội ngũ vận hành vô đạo đức của công ty.

Nhưng mọi chuyện đã lên men lâu như vậy, lần đầu tiên nghe thấy có người tin tưởng cậu vô điều kiện, tủi thân vốn giấu trong lòng Ngô Đồng bỗng nhiên bộc phát.

Khương Hành ở đằng kia có lẽ có chuyện gì đó nên vội vàng cúp điện thoại.

Ngô Đồng đặt điện thoại xuống.

Kết thúc cuộc gọi, không có gì khác thu hút sự chú ý, cảm giác hoảng sợ khi bị theo dõi lại ập vào trong lòng Ngô Đồng.

Cậu kéo mèo và chó của mình ra khỏi nhà rồi tìm một khách sạn gần đó, nơi cậu có thể mang thú cưng của mình vào.

Số dư trong thẻ lại giảm xuống, Ngô Đồng bất lực thở dài.

Bởi vì vội vàng chạy ra ngoài tìm Bì Đản cho nên chương trình giải trí mà cậu muốn tham gia cũng bị hủy, bây giờ cậu không biết mình có thể làm gì...

Nhưng Thần Tài nói đến là đến.

Vương Lị rất ít khi chủ động gọi điện thoại cho cậu.

Cô ta nói rất ngắn gọn và rõ ràng, không đề cập đến chương trình lúc trước cô ta bảo Ngô Đồng tham gia mà chỉ nói tối nay cô ta sẽ đưa cậu đến một bữa tiệc, nhắc cậu ăn mặc lộng lẫy hơn, trong bữa tiệc có rất nhiều cơ hội, bảo cậu hãy tận dụng.

Nói xong, Ngô Đồng không nói đồng ý hay không, cậu trực tiếp cúp máy.

____

Bị ánh mắt dò xét của Lạc Mẫn quét lên quét xuống, tựa như xương cốt của chính mình bị nhìn thấu, nhưng Khương Hành vẫn thản nhiên đặt điện thoại xuống, cầm kịch bản lên mà không thay đổi sắc mặt.

Bắt đầu chơi trò chơi ai lì hơn ai với cô.

Cuối cùng, Lạc Mẫn mới là người thua cuộc, chủ động hỏi: "Cậu đang yêu đương à?”

"Không." Tôi còn chưa thân với người ta đâu, vợ tôi còn chưa đồng ý, Khương Hành ngước mắt lên nhìn cô: "Có chuyện gì sao?"

"Ừ" Lạc Mẫn nói: "Có một chương trình giải trí tên là “Thật trùng hợp tôi cũng thích bạn” muốn mời cậu tham gia.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (102)
Chương 1: Chương 1: Trùng sinh Chương 2: Chương 2: Thiếu niên trung học lật lại nhân sinh Chương 3: Chương 3: Cắn chớt Khương Hành Chương 4: Chương 4: Đỉnh lưu Alpha hàng đầu Chương 5: Chương 5: Cắn thật Chương 6: Chương 6: Cơ bụng Chương 7: Chương 7: Kết bạn Wechat Chương 8: Chương 8: Mèo Chương 9: Chương 9: Tranh chấp Chương 10: Chương 10: Game show giải trí Chương 11: Chương 11: Bán nghệ Chương 12: Chương 12: Theo dõi Chương 13: Chương 13: Hot search Chương 14: Chương 14: Khôn ngoan và bảo vệ Chương 15: Chương 15: Xé rách mặt Chương 16: Chương 16: Khuấy động rắc rối trong bữa tiệc Chương 17: Chương 17: Khương tổng câu Ngô Đồng Chương 18: Chương 18: Chuyển nhà Chương 19: Chương 19: Khoe chân chó Chương 20: Chương 20: Lựa chọn Chương 21: Chương 21: Xấu hổ Chương 22: Chương 22: Theo dõi Chương 23: Chương 23: Làm rõ Chương 24: Chương 24: Gộp 3 chương Chương 25: Chương 25: Nghi ngờ Chương 26: Chương 26: Live stream Chương 27: Chương 27: Đối đầu Chương 28: Chương 28: Kết thúc Chương 29: Chương 29: Hỏi tội Chương 30: Chương 30: Giữ người lại Chương 31: Chương 31: Ngọa Long Phượng Sồ Chương 32: Chương 32: Bảo vệ Chương 33: Chương 33: Suy đoán Chương 34: Chương 34: Suýt nữa thì lật xe Chương 35: Chương 35: Ký hợp đồng Chương 36: Chương 36: Tâm động Chương 37: Chương 37: Gặp gỡ Chương 38: Chương 38: Hiểu lầm Chương 39: Chương 39: Xáo trộn Chương 40: Chương 40: Suy nghĩ quá nhiều Chương 41: Chương 41: Suýt chút nữa bị lộ Chương 42: Chương 42: Họp lớp Chương 43: Chương 43: Đưa em về Chương 44: Chương 44: Đánh dấu tạm thời Chương 45: Chương 45: Sau khi đánh dấu Chương 46: Chương 46: Nguyên nhân Chương 47: Chương 47: Hồi ức Chương 48: Chương 48: Khoảng cách Chương 49: Chương 49: Sốt cao Chương 50: Chương 50: Bùng nổ Chương 51: Chương 51: Làm rõ Chương 52: Chương 52: Tai nạn thương tích Chương 53: Chương 53: Tâm ý Chương 54: Chương 54: Tin tưởng Chương 55: Chương 55: Thuyết phục Chương 56: Chương 56: Điều trị Chương 57: Chương 57: Bảo mẫu Chương 58: Chương 58: Yoga Chương 59: Chương 59: Phủ quyết Chương 60: Chương 60: Mẹ Khương Chương 61: Chương 61: Giữ chân Chương 62: Chương 62: Rung động Chương 63: Chương 63: Hỉ lạc Chương 64: Chương 64: Giao thừa Chương 65: Chương 65: Vạch trần Chương 66: Chương 66: Quá khứ Chương 67: Chương 67: Lì xì Chương 68: Chương 68: Khai máy Chương 69: Chương 69: Phát bệnh Chương 70: Chương 70: Phát sinh chuyện Chương 71: Chương 71: Đau lòng Chương 72: Chương 72: Hỏi tội Chương 73: Chương 73: Bùng nổ tinh thần Chương 74: Chương 74: Ảnh chụp Chương 75: Chương 75: Nghi ngờ Chương 76: Chương 76: Chất vấn Chương 77: Chương 77: Tình địch Chương 78: Chương 78: Ăn dưa Chương 79: Chương 79: Sáng một anh tối một anh Chương 80: Chương 80: Scandal Chương 81: Chương 81: Nghe lén Chương 82: Chương 82: Hôn Chương 83: Chương 83: Tuyết lở Chương 84: Chương 84: Gặp nạn Chương 85: Chương 85: Giải cứu Chương 86: Chương 86: Cứu thoát Chương 87: Chương 87: Tỉnh lại Chương 88: Chương 88: Nghi ngờ Chương 89: Chương 89: Kỳ dịch cảm Chương 90: Chương 90: Công khai Chương 91: Chương 91: Ngoại tình Chương 92: Chương 92: Nghi ngờ Chương 93: Chương 93: Xích mích Chương 94: Chương 94: Con trai Chương 95: Chương 95: Hỗ trợ Chương 96: Chương 96: Nuông chiều Chương 97: Chương 97: Hẹn hò Chương 98: Chương 98: Kết (1) Chương 99: Chương 99: Kết (2) Chương 100: Chương 100: Phiên ngoại 1 Chương 101: Chương 101: Phiên ngoại 2 Chương 102: Chương 102: Phiên ngoại 3