Chương 12
Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi Rồi

Chương 12: Phụ lòng thiếu nam

Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí

Hôm sau, tôi tỉnh lại trên chiếc giường trong phủ tướng quân, không có ai bên cạnh cả.

Tôi thở phào, mặc quần áo toan rời đi, nào ngờ mới mở cửa đã gặp người mà tôi sợ gặp nhất lúc này.

Xuân tháng tư còn đương sắc, cảnh sắc ngày xuân ngoài cửa trải rộng tầm mắt.

Cố Tử An mặc đồ đen đứng bên cửa, nét mặt rạng ngời tựa như có mười dặm hoa xuân bung nở sau lưng.

Tôi phật cây quạt trong tay, nở nụ cười đúng mực để lấp l**m nội tâm quẫn bách, "Chào Tướng quân, huynh thượng triều à? Cùng đi chứ?"

Hắn không ngờ tôi sẽ thản nhiên như vậy. Cố Tử An trịnh trọng nói: "Tống Thượng thư, ta có chuyện cần nói với nàng."

"Sắp muộn giờ thượng triều rồi, có chuyện gì để nói sau đi."

Tôi nói xong định đi ngay mà bị hắn kéo lại.

Tôi thấy hắn lấy thư cầu hôn có ghi sinh thần bát tự ra khỏi ngực áo, nhìn thẳng vào mắt tôi, trịnh trọng nói chậm rãi:

"Cố Tử An người Thanh Hà trót thương Tống Khuynh Từ người Nhạn Sơn đã lâu, nay trao thư cầu hôn, mong..."

Hắn nhìn tôi, nuốt nước bọt xem chừng rất căng thẳng, "Mong được kết tóc thành phu thê, ân ái không nghi ngờ, còn sống ắt ở bên, nếu chết..."[1]

[1. Nguyên văn lời tỏ tình trích từ bài thơ "Biệt thi kỳ 2" của Tô Vũ:

Kết phát vi phu thê,

Ân ái lưỡng bất nghi.

Sinh đương phục lai quy,

Tử đương trường tương tư.]

Tôi chỉ nghe thấy hai tai nổ lùng bùng, vội vàng chặn đứng câu hắn sắp nói: "Cố Tướng quân làm gì vậy?"

Tôi nói: "Huynh hiểu lầm gì chăng?"

Cố Tử An khựng người, tái mặt, "Đêm qua chúng ta..."

"Đêm qua đa tạ Tướng quân đã cứu ta. Nếu sau này Tướng quân có khó khăn gì, tại hạ nhất định sẽ báo đáp. Nhưng Cố Tướng quân à, cả hai chúng ta đều là người từng trải..."

Tôi nhìn người đang nhìn tôi bằng ánh mắt sáng rực, chỉnh lại vạt áo nhăn nhúm, cất giọng thản nhiên: "Đêm qua cứ coi như là một giấc mơ hoang đường. Chúng ta hãy quên nó đi."

"Nàng nói gì cơ?"

Tôi nhìn thấy rõ đôi mắt sáng lấp lánh của Cố Tử An tắt nắng dần, phủ giá lạnh như mưa tuyết tháng hai.

Tôi của lúc này hệt như chàng trai phụ lòng thiếu nam nhà lành. Nhưng thật sự là tôi không thể nhận thư cầu hôn kia được.

Tống Khuynh Từ ơi Tống Khuynh Từ, đã biết không được phép chọc, cớ sao vẫn cứ đâm đầu?

Đúng là tạo nghiệt!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (30)
Chương 1: Chương 1: Gặp lại cố nhân Chương 2: Chương 2: Đào mộ Thượng thư Chương 3: Chương 3: Tân khoa trạng nguyên Chương 4: Chương 4: Quyến rũ Tướng quân Chương 5: Chương 5: Vạch tội Chương 6: Chương 6: Bị thương Chương 7: Chương 7: Sư huynh Chương 8: Chương 8: Mục tiêu sống Chương 9: Chương 9: Sở thích biến thái Chương 10: Chương 10: Cứu tinh Chương 11: Chương 11: Nham hiểm Chương 12: Chương 12: Phụ lòng thiếu nam Chương 13: Chương 13: Đại hôn Chương 14: Chương 14: Chí lớn Chương 15: Chương 15: Cải cách Chương 16: Chương 16: Túc trực linh cữu Chương 17: Chương 17: Bại lộ thân phận Chương 18: Chương 18: Lật lọng Chương 19: Chương 19: Uy hiếp Chương 20: Chương 20: Tự sát Chương 21: Chương 21: Bầu bạn Chương 22: Chương 22: Lời trăng trối Chương 23: Chương 23: Nếu như Chương 24: Chương 24: Đào mộ Chương 25: Chương 25: Giả tạo Chương 26: Chương 26: Báo thù Chương 27: Chương 27: Báo thù (2) Chương 28: Chương 28: Trở về Chương 29: Chương 29: Còn sống ắt ở bên, nếu chết nhớ cả đời Chương 30: Chương 30: Ngoại truyện