Chương 120
Phản Diện Bị Ép Có Nỗi Khổ Riêng

Chương 120

"Tử Đồng." Yến Hoàng khẽ nhíu mày, nhưng khi nhìn thấy Vọng Ngưng Thanh liền tự nhiên giãn ra: "Làm phiền Tử Đồng thanh tu thật sự băn khoăn, nhưng việc hôm nay không phải nhỏ."

Vọng Ngưng Thanh hỏi kỹ càng tỉ mỉ, lúc này mới hiểu ra, mấy tên sống sót mà nàng cố ý để lại đêm qua, trong một đêm đã chết bất đắc kỳ tử trong ngục, nhưng lại không tìm ra dấu vết tự sát của chúng.

"Bệ hạ lo lắng, vẫn còn dư nghiệt Sở quốc ẩn nấp trong hậu cung, tùy thời mà hành động, giết người diệt khẩu sao?" Vọng Ngưng Thanh âm thầm suy nghĩ: "Đích xác có khả năng này. Bất quá nói như vậy, kẻ chủ mưu tiềm tàng trong bóng tối này rất có thể ẩn sâu, thậm chí có khả năng... thân ở địa vị cao?"

Vài phi tần sau khi nghe xong, trong lòng "lộp bộp" một tiếng.

"Nhưng, nhưng mà, dư nghiệt Sở quốc gì đó chẳng qua là lời nói của Tống hậu, ai biết những thích khách đó rốt cuộc có địa vị gì?!" Thục Phi nắm chặt khăn tay, âm thầm cắn răng: "Chân trước thích khách động thủ, sau lưng Tống hậu liền đến hộ giá, còn một câu cắn chết (kết luận chắc chắn) những thích khách đó là dư nghiệt Sở quốc. Chuyện này không có bằng chứng, chẳng phải quá mức hoang đường sao?"

Thục Phi cực lực nói một cách mờ ám, nhưng tiếc là không làm gì được Tống Thanh Sước chính là một "quả cân". Nhiều năm trôi qua, Thục Phi sớm đã quên đi nỗi sợ hãi khi xưa bị Tống Thanh Sước một trận quyền cước đánh ngã lăn ra đất.

"Ý Thục Phi là, ngươi cảm thấy thích khách là do ta phái, để kiếm công lao hộ giá, tiện thể nhắc nhở Bệ hạ rằng ta có công lao diệt Sở trong người?" Vọng Ngưng Thanh sắc mặt nhàn nhạt, không chút do dự chọc thủng những ý nghĩ u ám, tối nghĩa của các phi tần đang ngồi: "Ta đây thì việc gì phải làm vậy?"

Yến Hoàng âm thầm gật đầu, không sai. Dựa vào võ công không ai sánh bằng của Tống Thanh Sước, trên đời này ai có thể ngăn cản? Huống chi năm đó là lúc hắn vẫn chưa trách tội, là nàng tự mình không vượt qua được chướng ngại tâm lý đó.

"Tống hậu đối với Bệ hạ một lòng trung thành, bọn thiếp tự nhiên trong lòng biết rõ ràng, nhưng việc đêm qua cũng làm Bệ hạ vất vả không thôi. Tống hậu nếu có chứng cứ, mong rằng vì Bệ hạ giải tỏa lo lắng có được không?" Hiền Phi lấy tay áo che miệng, nhu nhu nhược nhược mà nói: "Thần thiếp tưởng tượng đến việc cư nhiên có người trắng trợn táo bạo hành thích trong cung, liền cảm thấy trong lòng run sợ."

"Ta đã nói rồi, là ta ra ngoài chẻ củi thì ngẫu nhiên phát hiện vài tên áo đen. Bọn họ khi gặp ta không chút do dự lựa chọn tự sát, ta mới có thể kết luận bọn họ là dư nghiệt Sở quốc." Vọng Ngưng Thanh âm thầm chỉ dẫn Hiền Phi một chút, làm nàng hiểu mình thua ở đâu: "Không có lý do nào khác, đơn giản vì ta là Tống Thanh Sước, vậy là đủ rồi."

—— Bởi vì nàng là nữ nhi Tống gia, người được mệnh danh "Cô Lang" (sói cô độc, ê đoạn nì mắc cừi nha:)))))), một mình giết vào vương đình Sở quốc, lấy trọng thương làm cái giá để chặt đầu Thái tử Sở quốc.

Hiền Phi rũ mắt, ghì chặt khăn lụa trong tay.

Sự ngạo mạn và cao ngạo của Vọng Ngưng Thanh đương nhiên đã khiến một đám phi tần đều không thốt nên lời.

Quả thật, các nàng giỏi về tâm kế, quỷ kế đa đoan, nhưng các nàng lúc này đối mặt không chỉ là một nữ nhân xinh đẹp, mà còn là một vị tướng quân có công với xã tắc.

Bất kể tâm tư gì, đặt trước mặt nàng đều cảm thấy dơ bẩn.

Vọng Ngưng Thanh khẽ liếc Yến Hoàng đang suy tư và Hiền Phi mặt mang ưu sầu một cái, trong lòng biết thời cơ đã chín muồi, không thể tiếp tục truy cứu nữa, liền đổi lời nói: "Đương nhiên, những thích khách đó cũng không nhất định là bị diệt khẩu, rất có khả năng là trước khi hành thích đã uống thuốc, một khi vượt qua thời hạn nào đó mà không uống giải dược, độc liền sẽ phát tác, có lẽ là điều này cũng không chừng."

So với việc hậu cung phi tử có khả năng là tàn đảng Sở quốc, cách nói này dường như càng khiến mọi người dễ chấp nhận hơn.

"Thì ra là vậy, trẫm sẽ cho người tiếp tục điều tra." Yến Hoàng cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Nếu có thể, không ai nguyện ý hoài nghi người bên gối mình có khả năng lòng mang mưu đồ rắn rết. Nghĩ vậy, hắn ngưng thần nhìn lại, chỉ thấy nữ tử thay một thân áo xanh đứng ở cạnh cửa, y phục khoáng đạt, tiên phong đạo cốt (khí chất tiên nhân), khoảnh khắc khẽ rũ mắt lại dường như mang theo vẻ ngây thơ thuần khiết của trẻ sơ sinh, không khỏi trong lòng giật mình.

Tuy rằng Tống Thanh Sước đối với hắn không có tình yêu nam nữ, nhưng tấm lòng trong sáng như ngọc, lạnh lẽo như băng của nàng chứng giám thiên địa. Trên đời này chỉ sợ không còn một nữ nhân nào, sẽ giống Tống Thanh Sước đối với hắn chân thành đến vậy.

"Tử Đồng, mấy ngày qua thật sự làm liên lụy nàng, nhưng hiện giờ việc thích khách chưa định luận, không biết Tử Đồng có thể đi cùng làm bạn bên cạnh trẫm không?" Yến Hoàng nói như vậy.

Vọng Ngưng Thanh nhướng mày, không gợn sóng mà hành một cái lễ: "Vâng, thần thiếp tuân chỉ."

"Tử Đồng không cần đa lễ như vậy." Yến Hoàng thở dài đỡ nàng dậy. Hắn nắm tay Vọng Ngưng Thanh, nói: "Qua chút thời gian đó là ba năm một lần tổng tuyển cử trong cung, trẫm vốn không muốn lại thêm người vào hậu cung, nhưng năm nay biểu muội của nàng cũng nằm trong danh sách tú nữ, nàng có cần nàng ấy vào cung để bầu bạn với nàng không?"

Biểu muội ư? Vọng Ngưng Thanh thần sắc bất động. Mèo nhỏ không ở bên cạnh, nàng không thể nào biết được thân phận của vị "biểu muội" này: "Không cần, mọi thứ cứ theo quy củ mà làm đi."

Vọng Ngưng Thanh nhớ đến đồ đệ vẫn còn hôn mê trong phòng, hướng Yến Hoàng xin trở về thu dọn quần áo, nhưng cũng có chút hoang mang mà nghĩ.

... Trong mệnh quỹ ban đầu, biểu muội của Tống Thanh Sước, cuối cùng có vào cung hay không?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (271)
Chương 1: Chương 1: Thế giới 1: Trưởng công chúa hoang đường Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43: Ngoại truyện: Buộc chặt lòng ta cả một đời. Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156: Ngoại truyện: Người tựa trăng sáng trên sông (2) Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255: Ngoại truyện: Trên trời có Bạch Ngọc Kinh (1) Chương 256: Chương 256: Ngoại truyện: Trên trời có Bạch Ngọc Kinh (2) Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267 Chương 268: Chương 268 Chương 269: Chương 269 Chương 270: Chương 270 Chương 271: Chương 271