Chương 122
Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 122

Biệt thự chìm vào một mảnh hỗn loạn.

 

Trước mắt, mũi người lính gác đang chảy máu, xương gò má sưng đỏ, khóe môi còn vương lớp máu sẫm khô lại, so với Tân Hòa Tuyết thì càng cần được xử lý vết thương hơn.

 

Yến Cức luống cuống tay chân, vội rút khăn giấy che kín miệng mũi.

 

“Em, anh…”

 

Vẻ kiêu ngạo và hoang dã thường trực giữa đôi mày hắn thoáng chốc biến mất, trong gương phòng tắm phản chiếu lại khuôn mặt một thanh niên lính gác còn quá non trẻ, chưa từng trải qua sóng gió.

 

… Giống hệt một con chó ngốc nghếch.

 

Tân Hòa Tuyết chỉ khẽ cụp mắt, lạnh nhạt đuổi hắn ra ngoài để che đi bộ dạng chật vật.

 

Hơi nước trong phòng tắm ngưng đọng thành giọt trên gương, loang lổ trượt xuống mặt kính.

 

Giọng Tân Hòa Tuyết vang lên trong không gian kín, càng trở nên mơ hồ và cuốn hút:
“… K.”

 

Người bạn đồng hành, cũng là hệ thống ký chủ của y, lập tức đáp lại: “Ừ.”

 

Tuy khi nãy quả thật là cố tình trêu chọc chàng trai non nớt kia, nhưng tình trạng hiện tại thì Tân Hòa Tuyết không hề nói dối.

 

Dây leo cắm quá sâu vào trong, một mình y thực sự khó mà xử lý được vết thương ở mặt trong chỗ đó.

 

Trong gương, đôi mắt y cong lên, hàng mi ướt sũng khẽ rung, tựa hồ mang theo nét kiều diễm mềm yếu.

 

Ngay cả kẻ có ý chí sắt đá, khi đối diện ánh mắt ấy, cũng sẽ nảy sinh xúc động muốn dỗ dành.

 

“Anh trai, anh có thể không?”

 

Đáp lại Tân Hòa Tuyết là một vòng ôm trong suốt từ phía sau.

 

Không thể nhìn thấy, nhưng hơi ấm bao phủ khắp thân thể.

 

Thuốc mỡ hiện ra trong không trung, kết tụ lại thành dạng keo sệt, từ từ tản ra.

 

………

 

Sau khi giúp thanh niên xử lý xong vết thương, mặc lại áo tắm dài, rồi đặt y xuống chiếc giường mềm mại, K lặng lẽ đứng trước giường.

 

Thu dọn tàn cục xong xuôi, chuyện này hiển nhiên cũng nằm trong phạm vi công việc “người chồng” phải làm.

 

Tân Hòa Tuyết đã cuộn mình trong chăn, thiếp đi, khuôn mặt giãn ra, thân thể hơi co lại, trong hơi ấm bao bọc lấy cảm giác an toàn.

 

K cúi đầu, có phần chậm rãi mà nhận ra, nơi khuỷu tay trong suốt của hắn vẫn còn vương lại chút hơi ấm mà ký chủ vừa dựa vào.

 

Khi bôi thuốc đến sát bên khe mông, Tân Hòa Tuyết khẽ run hai chân, không đứng vững được, theo nhịp mà dẫm lên mu bàn chân hắn như một chú mèo nhỏ nghịch ngợm.

 

Nhưng thuốc mỡ lại tan quá nhanh, thân thể ký chủ vốn đã ướt sũng, vệt thuốc hoàn toàn không lưu lại được.

 

Tân Hòa Tuyết khẽ nhíu mày: “Vì sao lại thế…?”

 

K không dám nói rằng đó là do… nước quá nhiều.

 

Hắn biết trong lòng Tân Hòa Tuyết, hắn chỉ được coi như đồng sự, cộng sự, cùng lắm là bạn cùng phòng.

 

Nếu nói ra nguyên nhân ấy lỗi thời ấy, chẳng khác nào đang buông lời tán tỉnh.

 

Đang lúc hắn lúng túng không biết làm thế nào, Tân Hòa Tuyết lại theo bản năng, túm chặt cổ áo hắn.

 

Hàng mi như cánh chim câu vẽ một đường dài tới đuôi mắt, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.

 

Đôi mắt trong trẻo ấy không mang theo chút cảm xúc, chỉ thản nhiên như khi bàn việc công, Tân Hòa Tuyết hỏi:
“… Lấp kín, có được không?”

 

K chợt nhận ra, hẳn y coi hắn thậm chí còn thấp kém hơn cả những sinh vật bình thường khác.

 

Bởi hắn là người máy, xét cho cùng, thật sự không thể tính là nhân loại.

 

Có lẽ Tân Hòa Tuyết quá mức thẳng thắn, trực tiếp xem hắn như một công cụ tiện tay mà dùng.

 

Bởi đối diện hắn, Tân Hòa Tuyết chưa từng có lấy một chút e ngại hay thẹn thùng như khi đứng trước những người khác.

 

Nhưng cũng chính vì sự khác biệt ấy, mới khiến y hoàn toàn không phòng bị, mà dựa dẫm vào hắn.

 

Họ là ký chủ và hệ thống, là mối ràng buộc không thể tách rời, vĩnh viễn cùng chung một trận tuyến.

 

Cho nên, dù Tân Hòa Tuyết chỉ coi hắn là cộng sự, hay thậm chí là một công cụ ——

 

K cũng cam lòng chấp nhận.

 

Bởi từ khi được “xuất xưởng” và trói định với ký chủ này, đó đã là định nghĩa duy nhất về sự tồn tại của hắn. Trước đó, mọi nhận thức về nhân loại của hắn chỉ dừng lại ở dữ liệu.

 

Người và người máy, rốt cuộc khác nhau ở chỗ nào?

 

Rõ ràng hắn cũng có thể nhờ dao động không khí mà sinh ra sự rung động của nhịp tim.

 

Ngoài hành lang, tiếng bước chân truyền lại, tên lính gác vừa xử lý xong vết thương đã trở về.

 

K lặng lẽ thu lại thân hình, tan biến trong không khí.

 

.......

 

Yến Cức chờ mãi suốt hai ngày, thế nhưng vẫn chẳng được Tân Hòa Tuyết gọi tới giúp y bôi thuốc.

 

Hắn có cảm giác như một chàng trai mới cưới, mong mỏi đêm tân hôn, nhưng lại bỏ lỡ thời khắc quan trọng, để rồi mất luôn cơ hội được thân mật với bạn tình.

 

Kìm nén không nổi, Yến Cức nghẹn ngào hỏi, giọng trầm thấp:
“Lần trước anh nói không tiện tự mình bôi thuốc… Vậy hai ngày nay anh làm thế nào?”

 

Tân Hòa Tuyết ngồi trên sô-pha, trên ngực đặt một quyển sách, tiện tay lấy từ thư phòng ra đọc giết thời gian.

 

Nghe hỏi, y ngẩng đầu nhìn về phía Yến Cức.

 

Đợi đến khi hai vành tai Yến Cức đã đỏ bừng, Tân Hòa Tuyết mới như thể chợt nhớ ra chuyện hắn đang nhắc tới.

 

“À… Không cần giúp nữa. Tôi phát hiện ra mình vẫn có thể tự làm.”

 

Yến Cức ấp úng, chẳng dám nói thêm, cũng không dám hỏi nhiều.

 

Chỉ khẽ thốt lên:
“Lần sau, nếu thật sự không làm được… có thể gọi em đến.”

 

Tân Hòa Tuyết cụp mắt, khép lại quyển sách, phát ra tiếng động nhỏ khẽ vang.

 

Yến Cức thoáng hoảng hốt, tưởng rằng mình đã lỡ lời, khiến Tân Hòa Tuyết thấy hắn giống một gã lưu manh miệng còn chưa sạch sữa.

 

Hắn ngẩng lên, đối diện ánh mắt Tân Hòa Tuyết.

 

Thanh niên ôn hòa nhìn hắn, mái tóc đen hơi dài rơi xuống vai, xương quai xanh hõm xuống, nơi đầu vai còn phủ một mảng bóng mờ dịu nhẹ.

 

Nhẹ nhàng thở dài một hơi, Tân Hòa Tuyết hỏi:
“Muốn đi hẹn hò không? Tôi thì không thể đi một mình.”

 

Yến Cức đương nhiên đồng ý.

 

Tựa như cả đời này hắn sinh ra chỉ để chờ khoảnh khắc hôm nay, được cùng Tân Hòa Tuyết hẹn hò.

 

……

 

Kỳ nghỉ bảy ngày Giáng Sinh ở Đế Đô, vốn dĩ hai người cũng chẳng có kế hoạch gì đặc biệt.

 

Ban đầu Yến Cức đã định mời Tân Hòa Tuyết ra ngoài ăn vào đêm Giáng Sinh, nhưng kế hoạch bị Vệ Trạc phá ngang. Kết quả là gò má hắn đến nay vẫn còn vết bầm, mà tình trạng cơ thể Tân Hòa Tuyết khi đó cũng không thích hợp để ra ngoài, thế nên họ đành ở nhà nghỉ ngơi.

 

Mãi đến giữa kỳ nghỉ, hai người mới rời biệt thự ra ngoài.

 

Ngoài biệt thự, hàng tùng trúc tím vì thiếu người chăm sóc mà lá rụng đầy, gió thổi lá khô bay tứ tán trên đường lát đá. Mỗi bước đi qua, đế giày giẫm lên phiến lá vang lên những âm thanh khô giòn rào rạt.

 

Không có kế hoạch gì quá đặc biệt, bọn họ chọn điểm đến giống hệt như các cặp tình nhân khác — công viên giải trí.

 

Gần trung tâm thành phố, nếu chơi mệt thì tìm chỗ ăn uống nghỉ ngơi cũng vô cùng tiện lợi.

 

Tân Hòa Tuyết khoác ngoài một chiếc áo lông không dày lắm, bên trong là chiếc hoodie xanh lam nhạt, mũ mềm buông thõng sau vai.

 

Trang phục ấy khiến y trông như một sinh viên trẻ trung, thanh thoát và nhã nhặn. Đi bên cạnh Yến Cức, họ chẳng khác nào một đôi tình nhân học sinh bình thường giữa dòng người tấp nập.

 

Đột nhiên Yến Cức chợt bừng tỉnh mà nhận ra, nếu đây là một thời đại thật sự hòa bình, không có gấp khu, không có quái vật biến dị, thì Tân Hòa Tuyết lẽ ra chỉ nên là một học sinh chưa từng bước ra khỏi cổng trường, chứ không phải người dẫn đường mang lý lịch hiển hách, tỏa sáng rực rỡ.

 

Họ hẳn sẽ có một mối tình vườn trường bình thường nhưng ngọt ngào.

 

Nhưng nếu đặt trong thời bình, với trình độ học vấn chỉ dừng lại ở bậc trung học của Yến Cức, hắn có lẽ chẳng bao giờ có cơ hội thi đỗ vào học viện Đế Đô. Trừ phi, hắn gặp Tân Hòa Tuyết ngay từ hồi trung học, để rồi vì y mà quyết tâm thay đổi, nỗ lực trở thành một con người khác.

 

Thế nhưng, nếu không có Bắc Cảnh và gấp khu, bọn họ sẽ chẳng bao giờ có cơ hội gặp nhau.

 

Yến Cức càng nghĩ, càng thấy hết thảy đều như số mệnh an bài.

 

Đây là bằng chứng rõ ràng rằng hắn và Tân Hòa Tuyết vốn dĩ chính là một đôi do trời se duyên, một mối nhân duyên định sẵn.

 

Ý nghĩ ấy khiến hắn thêm phần tin tưởng, nên dứt khoát nắm lấy tay Tân Hòa Tuyết.

 

Đi được vài bước, hắn lại lo lắng, thấp thỏm hỏi:
“Như vậy… có thấy khó chịu không?”

 

Nhờ cuộc trò chuyện hai hôm trước, hắn mới biết Tân Hòa Tuyết luôn mang bao tay, bởi vì mắc chứng hội chứng khao khát tiếp xúc da thịt.

 

Điều này, trước nay Yến Cức chưa từng trải qua cũng chẳng thể hiểu rõ.

 

Không biết có phải là ảo giác hay không…

 

Hắn nhận ra nơi khóe mắt Tân Hòa Tuyết khẽ vương một tầng đỏ nhạt, đôi môi mím chặt như đang gắng chịu đựng. Yến Cức khó lòng hình dung được loại cảm giác ấy, chỉ cần thoáng nhìn thôi, trái tim hắn liền như có cánh chim nhỏ đang cào xước, ngứa ngáy lan tận đáy lòng.

 

Khuôn mặt Tân Hòa Tuyết vốn đã đẹp đến mức khiến người ta khó dời mắt: thanh khiết hơn ánh trăng, tinh khiết hơn tuyết trắng, không cần phô trương mà vẫn tỏa sáng rực rỡ. Bình thường, nét đẹp ấy mang khí chất thoát tục, khiến người chỉ dám đứng từ xa ngắm nhìn. Nhưng lúc này, cánh môi mím chặt đến ửng đỏ, thoáng chốc lại gợi ra một nét xuân sắc rực rỡ, đẹp đến lóa mắt, đẹp đến mức quá đỗi chói chang.

 

“Có chút… không thoải mái…”

 

Giọng y khàn khàn, giữa mày khẽ nhíu lại, như thể đang bị người bắt nạt.

 

Y rút tay ra khỏi lòng bàn tay Yến Cức.

 

Yến Cức vội xua đi những ý nghĩ cầm thú thoáng lóe trong đầu, hắn vẫn lo lắng cho tình trạng của Tân Hòa Tuyết hơn:
“Vậy… nếu khó chịu thì thôi, chúng ta không cần nắm tay nữa.”

 

Thế nhưng ngay sau đó, lòng bàn tay hắn lại một lần nữa được lấp đầy.

 

Giọng Tân Hòa Tuyết vang lên khẽ khàng:
“Không sao, tôi có mang bao tay dự phòng. Như vậy nắm tay, được chứ?”

 

Y nghiêm túc hỏi ý kiến bạn trai, như thể thật sự cần sự đồng thuận của hắn.

 

Yến Cức nghe vậy liền ngây ngẩn, như kẻ say mê đến mất phương hướng. Đối với hắn, tất nhiên cái gì cũng được.

 

……

 

Bọn họ ra ngoài từ buổi chiều, chơi gần hết một vòng các trò trong công viên giải trí, thì trời đã về hoàng hôn.

 

Đám đông không những không vơi đi mà ngược lại càng thêm đông đúc, phần lớn đều chờ đến buổi tối để xem pháo hoa. Người đổ về ngày một nhiều, chen chúc cả một khoảng sân.

 

Ánh đèn Giáng Sinh rực rỡ bất ngờ đồng loạt bật sáng, biến công viên thành biển ánh sáng ngũ sắc. Trên những tán cây ven phố, vô số dây đèn nhỏ như dải ngân hà vương xuống, tàu lượn trượt dọc đường ray thép b*n r* những tia nước vàng rực, vòng ngựa gỗ xoay vòng hòa trong tiếng nhạc vui tươi và tiếng cười trẻ con rộn rã.

 

Không gian chạng vạng phủ đầy màu sắc tuổi thơ.

 

Hồi nhỏ, Yến Cức cũng từng được cha mẹ đưa đến công viên giải trí, nhưng đó là một công viên mang chủ đề kinh dị. Dù vậy, khi ấy gia đình hắn vẫn còn hạnh phúc.

 

Lúc rẽ qua một khúc ngoặt, một đứa trẻ bất cẩn va phải, cuống quýt xin lỗi rồi lại lao đi đuổi theo bạn.

 

Tân Hòa Tuyết cúi xuống nhìn áo khoác của Yến Cức:
“Ah? Có dính một chút.”

 

Trên nền áo khoác đen, một vết kẹo bông gòn tan chảy dính lại, nổi bật rõ rệt.

 

Yến Cức nhận lấy khăn giấy Tân Hòa Tuyết đưa, rót ít nước khoáng làm ẩm, rồi lau sạch vết bẩn. Lau xong, hắn ném chính xác mẩu giấy vào thùng rác, sau đó quay đầu lại, hỏi:
“Muốn ăn kẹo bông gòn không?”

 

Phía trước chính là quầy kẹo bông gòn của đứa trẻ lúc nãy. Người xếp hàng cũng không nhiều.

 

Chẳng bao lâu sau, Yến Cức đã cầm về một cây kẹo bông màu hồng nhạt, phồng mềm như đám mây nhỏ.

 

Tân Hòa Tuyết hỏi:
“Cậu không ăn sao?”

 

“Em không thích đồ ngọt.” — Yến Cức đáp.

 

Vậy nên cây kẹo bông gòn ấy chỉ mình Tân Hòa Tuyết ăn hết khi họ đang xếp hàng chờ đến lượt đi vòng đu quay.

 

Thật ra kẹo bông gòn cũng chỉ là đường trắng bị nung chảy rồi dùng lực ly tâm văng ra, ngưng kết thành những sợi mảnh. Nhưng có lẽ vì hình dạng mềm mại như mây, lại thêm cảm giác vừa chạm vào lưỡi liền tan biến, nhẹ bẫng mơ hồ, mà hương vị của nó trở nên đặc biệt hơn hẳn.

 

Khi ngồi trong khoang đu quay, cảnh tượng ngoài cửa sổ dần dần nâng lên cao. Cảnh vật dưới đất xa dần, nhỏ lại thành những chấm sáng li ti.

 

Đây là một trải nghiệm hoàn toàn mới đối với Tân Hòa Tuyết.

 

Từ trước đến nay, y chưa từng ngồi lên loại máy móc khổng lồ xoay vòng như thế này.

 

Ánh sáng phản chiếu trên gương mặt trong trẻo, trong đôi mắt Tân Hòa Tuyết ánh lên niềm hứng thú như một đứa trẻ nhỏ, lấp lánh mới mẻ, hồn nhiên đến lạ.

 

Ánh trăng bên ngoài đang dần dâng lên từ đường chân trời của thành phố.

 

Tân Hòa Tuyết quay đầu, nhìn về phía Yến Cức, tự nhiên buông một câu:
“Muốn hôn không?”

 

Ngón tay khẽ chạm lên môi, y lại ngập ngừng bổ sung:
“Nhưng tôi vừa mới ăn đồ ngọt…”

 

Y ngẩng mi, đôi mắt trong trẻo như ẩn chứa một móc câu vô hình. Khóe môi cong cong, chính là kiểu môi sinh ra để được hôn.

 

Yến Cức chỉ cảm thấy yết hầu siết chặt, khô khốc đến mức lăn lộn.
“Em thích….em vốn thích vị ngọt.”

 

Cả hai không hề nhận ra bóng đêm đang dần bao phủ, khiến không khí dần đặc quánh lại, nặng nề hơn.

 

Dưới đất, đám đông vẫn rộn ràng nhốn nháo, chìm trong náo nhiệt và vui vẻ. Cho đến khi sương mù đêm tràn xuống, đặc quánh đến mức che mờ cảnh vật ngoài năm mét.

 

Loa phát thanh trong công viên đột ngột dừng nhạc, thay bằng những tiếng “xì xì” chói tai của dòng điện nhiễu loạn.

 

Trong nháy mắt, lớp rỉ sét cũ kỹ bò lên thân ngựa gỗ hoa văn cầu kỳ, còn ở bức tượng nàng tiên cá đuôi thuyền hải tặc, nơi khóe mắt lại thấm ra một vệt huyết lệ.

 

Như tiếng chuông tang nặng nề, báo hiệu một điều chẳng lành.

 

Ngay lập tức, cả công viên chìm vào bóng tối đặc quánh.

 

Đột nhiên cúp điện khiến bánh xe khổng lồ đột ngột dừng lại, treo lơ lửng giữa không trung.

 

Yến Cức cau mày:
“Chuyện gì thế này?”

 

Tân Hòa Tuyết bỗng nghe thấy trong khoang vọng ra tiếng rỉ nước.

 

Những vệt mốc xanh lam loang lổ từ từ lan ra, chằng chịt khắp cánh cửa bị khóa chặt.

 

Đột ngột, khoang ngồi của họ bắt đầu rung lắc.

 

Cả bánh xe quay vang lên những tiếng kẽo kẹt nặng nề, như đang gánh chịu một sức nặng bất thường.

 

Cảm giác như có thứ gì đó đang leo dần lên.

 

Yến Cức cúi xuống nhìn, xuyên qua màn sương dày đặc. Với thị lực của một lính gác, hắn có thể nhận ra, có một quái vật đang bám leo lên!
“Cái quái gì vậy?!”

 

Cùng lúc đó, trong Sở chỉ huy chiến lược cấp cao của Quân khu Trung ương, còi báo động gắt gao vang lên.

 

Trên bức tường lớn, vô số màn hình đồng loạt hiện cảnh báo dao động năng lượng dữ dội. Tại khu trung tâm thành phố, gần công viên giải trí, một luồng chấn động kinh hoàng bùng phát.

 

Tân Hòa Tuyết dùng khăn giấy khẽ lau đi một vệt xanh lơ loang lổ.

 

Qua ô cửa pha lê, y nhìn xuống.

 

Là những sợi dây leo khổng lồ cùng những xúc tu như mọc rễ ăn sâu. Chúng to lớn chẳng kém gì khung thép trăm mét của bánh xe quay, đan xen quấn chặt, khiến cả công trình khổng lồ trở thành món đồ chơi trong tay chúng.

 

Chỉ có Tân Hòa Tuyết mới nghe thấy tiếng thì thầm ẩm ướt, mơ hồ như vọng lại từ nơi cổ xưa nào đó.

 

“A Tuyết ——”

 

______________

 

Tác giả có lời muốn nói:
Chồng cũ ma quỷ bắt đầu hắc hóa.

 

Ngủ từ 11 giờ, dậy 7 giờ, cảm giác cuộc sống tràn đầy hy vọng. Có lẽ tối nay sẽ có thể bùng nổ chương mới lúc nửa đêm.

 

P/s : Lời của editor.
He he, bên truyện HD đã ngưng cập nhập truyện này từ 4 tháng trước rồi. Tới chương 26 là kết thúc thế giới này nha, còn 13 chương nữa thui nha.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (195)
Chương 1: Chương 1: TG Thứ Nhất : Mù Mặt Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47: [H+] Kết thúc thế giới 1 Chương 48: Chương 48: TG Thứ Hai : Mất Trí Nhớ Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93: TG Thứ Ba : Hội Chứng Khao Khát Da Thịt Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137: Kết thúc thế giới thứ 3 Chương 138: Chương 138: TG Thứ Tư : Bạch Tạng Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195