Chương 123
Tương Ngữ - Miêu Đại Phu

Chương 123: Thu đông xuân-8

Nhìn chằm chằm khuông nhạc trước mặt, Kiều Vũ Tụng cau mày, đồng thời ngón tay trái ra sức, tay phải kéo cung đàn để lại nốt cuối cùng trên dây đàn. Kiều Vũ Tụng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng đã chơi xong một bản nhạc, và nhấn nút kết thúc đoạn ghi âm điện thoại.
Ngay cả đoạn đầu tiên của “Little Star Variations” đơn giản nhất, Kiều Vũ Tụng đã phải ghi lại cả chục lần mới thành công. Anh mất gần nửa tháng để học tác phẩm này, từ cách đọc ký hiệu đến cách chơi đàn.
Không chắc liệu một tập tin thoại dài như vậy có thể được gửi đến Tống Vũ Tiều hay không, anh cố gắng bấm click gửi đi.
Gửi đi rồi, anh chợt hối hận vì đã không nghe lại hoàn chỉnh một lần.
Kiều Vũ Tụng ảo não cau mày, mở tập tài liệu vừa ghi, cẩn thận lắng nghe.
Nghe thấy tiếng đàn Cello phát ra từ điện thoại, Qiao Yusong như chết lặng. Cái này mà là nhạc khúc gì? Tối đa chỉ là sự kết hợp ghép nối của các âm tiết, trong khi hầu hết các âm hầu như không đồng điệu, có rất ít thanh hoàn chỉnh hoàn toàn theo tiết tấu.
Thật sự rất xấu hổ khi cho người khác nghe một bản nhạc như vậy, nhưng Tống Vũ Tiều không phải là “người khác”, Kiều Vũ Tụng chần chờ, anh đã không chọn thu hồi tin nhắn.
Một tệp được gửi đi thành công, không chắc sẽ được trả lời ngay lập tức, anh nghĩ về nó và thêm một tin nhắn mới: o (*  ̄︶ ̄ *) o Anh biết chơi Mozart.
Kiều Vũ Tụng nhìn câu “Nói khoác không biết ngượng” bật cười trước.
Sau khi ghi âm khúc nhạc, buổi tập chơi đàn Cello trong ngày kết thúc. Anh đặt lại cây đàn và cây cung lại bên trong hộp đàn, rồi đứng bên cạnh cửa sổ.
Mở rèm cửa, Kiều Vũ Tụng nhìn những bông tuyết bay trên bầu trời và hít một hơi thật sâu.
Dự báo thời tiết nói đây là trận tuyết rơi lớn nhất ở Tích Tân trong năm nay. Kiều Vũ Tụng đã sống ở Tích Tân được vài năm, trong ấn tượng của anh, dường như không có trận tuyết nào lớn hơn trận tuyết này.
Tuyết rơi dày đến nỗi khi mặt trời mọc, cả đất trời trắng xóa.
Không biết điều này có ảnh hưởng đến chuyến bay hay không – trong tiềm thức anh nghĩ như vậy.
Trong ngày tuyết rơi, nên ăn thứ gì đó ấm áp.
Kiều Vũ Tụng còn chưa có ăn cơm tối.
Anh vào bếp, tìm kiếm những nguyên liệu sẵn có, lấy ra những viên cà ri và định làm một tô mì udon cà ri. Trong tủ lạnh còn dư chả cá và thanh cua, có thể thêm vào mì.
Mùa đông bắt đầu không lâu, hành lá cùng rau thơm trồng ở ban công đều héo úa.
Vì chuyện này, Kiều Vũ Tụng tiếc nuối chừng mấy ngày. Anh đã nghĩ đến việc mua thêm một số hạt giống về trồng, nhưng bây giờ không phải là lúc để trồng rau. Hạt giống mua xong, anh cất tủ chờ đầu xuân.
Trong thời gian này, kỹ năng nấu nướng của Kiều Vũ Tụng đã được cải thiện rất nhiều.
Anh đã bay nhiều năm như vậy, ngày nào cũng kiệt sức, về đến nhà cũng không thèm nghĩ đến việc nấu nướng, ăn cơm hộp, mì gói hay gọi món mang về. Thời gian gần đây, trong thời gian anh ở nhà nghỉ ngơi, rất chịu sử dụng các dụng cụ nhà bếp, cho nên đã thành thạo một số món ăn đơn giản, dù sao cũng một mình anh ăn hết.
Kiều Vũ Tụng đặt mì udon đã chuẩn bị sẵn lên bàn và vừa xem các chương trình tạp kỹ vừa ăn mì.
Anh thỉnh thoảng liếc nhìn tuyết bay ngoài cửa sổ. Ăn mì được một nửa, anh tạm dừng chương trình tạp kỹ, mở ứng dụng dự báo thời tiết và chọn “Thành phố Tây”.
Tống Vũ Tiều nơi đó không có tuyết, là một đêm trời đầy sao.
Nhìn thời tiết ở Thành phố Tây, Kiều Vũ Tụng tiếp tục xem chương trình tạp kỹ.
Món mì đã ăn xong từ lâu, vì tập mới nhất của chương trình tạp kỹ còn chưa phát xong nên Kiều Vũ Tụng chậm chạp chưa có rửa chén.
Mãi cho đến khi hệ thống điện thoại di động hiện ra tin nhắn nhắc nhở anh phải nghỉ ngơi, anh mới phát hiện thời gian đã hết.
Kiều Vũ Tụng rửa chén xong, tắm nước nóng một lúc rồi trở về phòng.
Như thường lệ, anh chọn 1 trong 3 lọ nước hoa mà Tống Vũ Tiều để lại, xịt vài cái vào người rồi xuống giường.
Tống Vũ Tiều đi được hơn hai tháng, nước hoa tiêu hao rất nhanh.
Chìm vào giấc ngủ được bao bọc trong hương thơm, Kiều Vũ Tụng có lúc mơ thấy Tống Vũ Tiều, có lúc không. Nhưng dù sao thì bình thường anh ngủ rất ngon, ít nhất hai tháng nay, anh không gặp ác mộng.
Nếu thật sự có ác mộng, chẳng qua là mấy ngày trước Kiều Vũ Tụng đang buồn chán, tính toán giờ làm việc trong ngày Tết đầu năm.
Từ cuối năm 29 đến mồng 2 Tết, anh đều phải bay. Minh Hàng cũng giống như Bắc Hàng đặc biệt khó xin nghỉ phép trong ngày Lễ Tết, ngay cả khi Kiều Vũ Tụng không để ý tiền làm thêm giờ và tiền lương nghỉ phép cá nhân, e rằng cũng khó xin nghỉ một ngày.
Vì vậy, anh chỉ có thể điều chỉnh ca làm việc để dư ra một ngày. Nhưng gần đây anh không liên lạc được với Tống Vũ Tiều, cũng không biết bao giờ Tống Vũ Tiều về nhà, nên anh không thể dự tính điều chỉnh việc nghỉ phép của mình như thế nào.
Tống Vũ Tiều nói đi làm công chứng, nhưng là khi nào?
Nghĩ tới đây, Kiều Vũ Tụng nhất thời ngủ không được
Anh mở ngăn kéo bên giường và lấy hộp nhung đựng nhẫn bên trong ra.
Hai chiếc nhẫn nam bên trong trông nhẹ nhàng và đơn giản. Cái này Kiều Vũ Tụng mua vào ngày đầu năm mới. Lúc đó, cô nhân viên cửa hàng đã hùng hồn giải thích rất nhiều cho anh, không gì khác ngoài việc con gái thích kiểu nhẫn nào. Cuối cùng, Kiều Vũ Tụng đã chọn được cặp nhẫn nam, khuôn mặt đối phương tràn ngập lúng túng.
Suy cho cùng, đã là kinh doanh thì dù khách hơi “lạ”, cô nhân viên sau khi tính tiền vẫn mỉm cười nói: “Chúc hai người hạnh phúc”.
Kiều Vũ Tụng đột nhiên nhận ra rằng nhân viên bán hàng là người đầu tiên chúc phúc cho họ, anh nói “cảm ơn” từ tận đáy lòng.
Nhất định sẽ hạnh phúc. Nhìn chiếc nhẫn trong hộp, Kiều Vũ Tụng nghĩ như vậy.
Tuy nhiên, anh nghĩ lại: hiện tại anh cũng đang rất hạnh phúc.
Đặt nhẫn vào lại ngăn kéo, Kiều Vũ Tụng lại nằm xuống.
Tuyết vẫn rơi, gió Bắc gào thét đập vào cửa sổ, có tuyết rơi rì rào va vào cửa kính.
Kiều Vũ Tụng vùi mình trong chiếc chăn bông tràn ngập hương vị và ngủ thiếp đi ngay sau đó.
Kiều Vũ Tụng: o (*  ̄︶ ̄ *) o Anh biết chơi Mozart
Kiều Vũ Tụng: Tết Nguyên Đán khi nào em sẽ trở lại? Em có thời gian cụ thể ngay bây giờ chưa? Anh phải bay từ ngày 29 đến mùng 2 năm mới, không xin nghỉ phép được, em có thể cho anh biết khi nào em về được không? Như vậy, anh sẽ xem liệu có thể thay đổi ca làm việc, dành thêm một ngày ở nhà hay không.
Kiều Vũ Tụng: Vẫn chưa quyết định sao? Vẫn không thể đọc tin tức? Ngày mai là giao thừa. Lần trước em nói đi công chứng, em định đi khi nào? Em trở về có thể nghỉ ngơi mấy ngày?
Kiều Vũ Tụng: Bây giờ là đêm giao thừa. Mọi người đều có kế hoạch nghỉ ngơi, nếu anh không nộp đơn thì sẽ quá muộn. Anh đổi lịch 9 chuyến, các chuyến sau cũng điều chỉnh theo, nên anh ở nhà từ mùng 4 đến mùng 8, như vậy có được không? Văn phòng công chứng có làm việc vào ngày mùng 8 đầu năm không? Nếu muốn nghỉ ngơi, chỉ có thể chờ đợi lần sau. Nhưng, khi nào em sẽ trở lại Thành phố Tây?
Kiều Vũ Tụng: Ngày hôm nay bay Tuệ Loan. Cuối cùng thì đó là miền nam, trong Tết Nguyên Đán không chỉ có đèn lồng rực rỡ mà còn có rất nhiều hoa tươi. Anh muốn mua một ít để mang về nhà, nhưng sợ tối về đến nhà trễ quá, hoa đã héo rồi.
Kiều Vũ Tụng: Buổi trưa mẹ anh gọi điện thoại cho anh, hỏi khi nào anh về nhà. Bởi vì không thể xác định thời gian, anh với mẹ ầm ĩ một trận. Thực sự là quá nhàm chán.
Kiều Vũ Tụng: 345302. Jpg
Kiều Vũ Tụng: Sườn xào chua ngọt, đại công cáo thành! Tính cả món ăn này, anh có thể làm bảy món ăn. Ăn Tết có thể làm một bàn cho em ăn no, mà điều kiện tiên quyết là em không kén ăn.
Kiều Vũ Tụng: Ngày hôm nay chặng 3 là Xuân Lâm – Thành phố Tây, chặng 4 là Thành phố Tây – Tích Tân. Chỉ có 3 hành khách lên máy bay ở Thành phố Tây, có vẻ như họ không phải đến từ Thành phố Khoa học và Công nghệ, mà là một gia đình 3 người. đại khái muốn đi Tích Tân đón Tết Nguyên Đán. Mọi người không nghỉ sao? Đều sắp hết năm. Trong căn cứ có sủi cảo để ăn không?
Kiều Vũ Tụng: Càng đến cửa ải cuối năm, khoang hành khách càng chen lấn. Tất cả mọi người giống như là loài chim di cư. Trong chặng 4 ngày hôm nay, anh gặp một sinh viên tốt nghiệp từ Đại học Phân Tích (cậu ta đã viết báo cáo thử nghiệm khi đang bay, anh đã xem nó). Cậu ta nghĩ rằng máy bay cung cấp bữa ăn trên chuyến bay, hỏi chúng ta có hay không có, kết quả không có. Cậu ta trông có vẻ đói, anh ở trong bếp đợi một hồi lâu, đợi đến lúc cậu ta đi WC mới đưa cho một phần cơm nắm, trước khi cậu ta quay lại chỗ ngồi. Anh đã mua vào buổi sáng trước khi lên máy bay, lo rằng những hành khách khác sẽ nhìn thấy, chỉ có thể như vậy. Hôm nay là ngày 29 rồi, cậu ta mới trở về nhà. Trước đây em đi học ở Tích Đại, cũng khổ cực như vậy sao?
Kiều Vũ Tụng: Ngày hôm nay là đêm 30, bay chặng thứ 4 rồi, hừng đông một chút mới có thể về đến Tích Tân. Đón năm mới đến ở trên máy bay. Nói sớm, chúc mừng năm mới.
Tống Vũ Tiều: Chúc mừng năm mới, em sẽ đợi anh ngoài cổng đến.
Sau khi máy bay hạ cánh, tin nhắn đầu tiên nhận được là của Tống Vũ Tiều, Kiều Vũ Tụng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, sau vài giây, dòng chữ trên màn hình bị nhòe đi.
“Anh ơi?” Số 4 nhắc nhở.
Kiều Vũ Tụng định thần lại, chớp mắt, kìm nước mắt và mỉm cười xin lỗi đồng nghiệp. Anh mở cuốn sổ và nói: “Bây giờ bắt đầu tóm tắt.”
Cuộc họp tổng kết ngắn gọn sau chuyến bay, Kiều Vũ Tụng có chút hoảng hốt.
Thật vất vả, sau khi kết thúc ngày làm việc, anh không quan tâm đến những người khác, cầm va li và chạy về phía lối ra.
Tống Vũ Tiều đã trở lại.
Không có dấu hiệu nào.
Kiều Vũ Tụng cố không được nghi ngờ tin nhắn này là thật hay giả, hay đúng hơn là anh chưa bao giờ phải nghi ngờ điều đó. Bởi vì anh rõ ràng, Tống Vũ Tiều nhất định biết nỗi nhớ nhung của anh, nhất định sẽ không đùa giỡn.
Cho dù Tống Vũ Tiều có trẻ con đến đâu, Cậu cũng sẽ không bao giờ bắt nạt anh vào lúc như vậy.
Cho nên, Kiều Vũ Tụng không nghi ngờ chút nào. Anh biết mình chỉ cần dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến cổng ra, nhất định sẽ nhìn thấy Tống Vũ Tiều ở nơi đó.
Anh chạy nhanh đến nỗi suýt ngã trên thang cuốn.
Dù đã là đêm giao thừa, nhưng ở sân bay vẫn có rất nhiều người đi lại.
Tiếng chuông giao thừa đã vang từ lâu.
Màn hình TV ở sân bay đang phát sóng trực tiếp Gala Xuân Vãn, vào giờ phút này, đã kết thúc.
Như là thời điểm nhạc hết người đi, như là cuối cùng cũng được một đêm đoàn tụ.
Kiều Vũ Tụng bước ra khỏi cổng đến, nhìn thấy Tống Vũ Tiều đứng ngoài hàng rào, không tự chủ dừng bước.
So với Kiều Vũ Tụng, Tống Vũ Tiều thoạt nhìn phong trần mệt mỏi hơn. Cậu xách vali, đầu tóc hơi bù xù, khuôn mặt hơi tái nhợt với nụ cười mệt mỏi, quai hàm xanh lét, rõ ràng là bộ râu ria xồm xoàm mà anh ta không kịp cạo.
Kiều Vũ Tụng nhìn cậu, không nhịn được cười rồi bật khóc.
Qua cặp kính cận, đôi mắt mệt mỏi của Tống Vũ Tiều trông mềm mại và dịu dàng hơn. Cậu đối mặt Kiều Vũ Tụng mỉm cười, xin lỗi nhún vai một cái.
Kiều Vũ Tụng hít một hơi thật sâu, cuối cùng thu hết can đảm, sải bước ra ngoài, đi tới trước mặt Tống Vũ Tiều.
“Em về khi nào?” Khi Kiều Vũ Tụng hỏi, ánh mắt anh đánh giá trên mặt Tống Vũ Tiều liên tục, trong lòng có chút nhói đau —— Tống Vũ Tiều thoạt nhìn, gầy đi rất nhiều.
Tống Vũ Tiều cho biết: “Cách đây vài giờ. Em đã xem tin nhắn của anh, gọi cho anh trước khi quay lại, thế nhưng tắt máy. Vì vậy, chỉ có thể đợi ở đây.”
Đầu Kiều Vũ Tụng căng thẳng, mở miệng ra, ngàn chữ cũng không tìm được một lời tử tế: “Em đói chưa? Em ăn chưa?”
Cậu chớp mắt ngạc nhiên, rồi bật cười, “Em đã ăn no rồi. Món tonkotsu ramen, em đã ăn hết một tô lớn.”
Nghe vậy, mũi Kiều Vũ Tụng thấy chua xót. Anh phải hít một hơi thật sâu trước khi mỉm cười trở lại.
“Anh lái xe đến à?” Tống Vũ Tiều hỏi
Anh gật đầu.
Tống Vũ Tiều cười nói: “Vậy thì ngồi xe của anh về nhà đi.”
“Ừm.” Kiều Vũ Tụng lại gật đầu một cái, thấy Tống Vũ Tiều không muốn quay người rời đi, anh đơn giản thả va li xuống, ôm chầm lấy cậu.
Sức lực anh rất lớn, Tống Vũ Tiều đột nhiên bị ôm lấy, không khỏi ngẩn người. Cảm giác được vòng tay của anh siết chặt, Tống Vũ Tiều ôm anh lại, vỗ nhẹ vào lưng anh rồi trấn an: “Không sao đâu, em đã về rồi. Khoảng thời gian này, khổ cực anh.”
Nghe vậy, Kiều Vũ Tụng khẽ run lên. Anh cố hết sức ôm chặt Tống Vũ Tiều, vùi mặt vào cổ cậu, lẩm bẩm nói: “Em gầy đi nhiều quá.”
Tống Vũ Tiều kinh ngạc, trêu đùa: “Không thể nào? Em không có phát hiện.”
“Anh phát hiện.” Kiều Vũ Tụng nói.
Kiều Vũ Tụng vừa nói vừa đau lòng, vừa khẳng định, như thể cuối cùng anh đã thu giữ được bằng chứng Tống Vũ Tiều là người có lỗi nhất với anh, nhất định Tống Vũ Tiều phải nhận lỗi. Trái tim Tống Vũ Tiều thắt lại, khoảng khắc, cậu hôn lên tai Kiều Vũ Tụng nói: “Không thành vấn đề. Có anh trai Tiểu Tụng ở đây, em sẽ sớm tăng cân trở lại.”
Kiều Vũ Tụng ngẩn người, anh cố mở mắt để nước mắt không rơi. Qua một lúc, anh cũng nói được lời muốn nói tận đáy lòng : “Anh nhớ em rất nhiều.”
 “Em cũng vậy.” Tống Vũ Tiều buông anh ra, nhìn kỹ khuôn mặt anh, cười nói: “Nhưng mà, anh nhìn xem, em trở lại rồi.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (134)
Chương 1: Chương 1: Trong đám mây-1 Chương 2: Chương 2: Trong đám mây-2 Chương 3: Chương 3: Ở trong mây -3 Chương 4: Chương 4: Ở trong mây -4 Chương 5: Chương 5: Ở trong mây -5 Chương 6: Chương 6: Ở trong mây -6 Chương 7: Chương 7: Ở trong mây -7 Chương 8: Chương 8: Ở trong mây -8 Chương 9: Chương 9: Bão số 7 -1 Chương 10: Chương 10: Bão số 7-2 Chương 11: Chương 11: Bão số 7-3 Chương 12: Chương 12: Bão số 7-4 Chương 13: Chương 13: Bão số 7-5 Chương 14: Chương 14: Bão số 7-6 Chương 15: Chương 15: Bão số 7-7 Chương 16: Chương 16: Ngày tuyết rơi -1 Chương 17: Chương 17: Ngày tuyết rơi-2 Chương 18: Chương 18: Ngày tuyết rơi-3 Chương 19: Chương 19: Ngày tuyết rơi -4 Chương 20: Chương 20: Ngày tuyết rơi-5 Chương 21: Chương 21: Ngày tuyết rơi-6 Chương 22: Chương 22: Cầu vượt – 1 Chương 23: Chương 23: Cầu vượt – 2 Chương 24: Chương 24: Cầu vượt – 3 Chương 25: Chương 25: Cầu vượt -4 Chương 26: Chương 26: Cầu vượt -5 Chương 27: Chương 27: Tiết kiệm Phí Qua đêm-1 Chương 28: Chương 28: Tiết kiệm phí qua đêm-2 Chương 29: Chương 29: Tiết kiệm Phí Qua đêm-3 Chương 30: Chương 30: Tiết kiệm phí qua đêm -4 Chương 31: Chương 31: Tiết kiệm chi phí qua đêm – 5 Chương 32: Chương 32: Tiết kiệm chi phí qua đêm-6 Chương 33: Chương 33: Tiết kiệm chi phí qua đêm-7 Chương 34: Chương 34: Tiết kiệm chi phí qua đêm-8 Chương 35: Chương 35: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-1 Chương 36: Chương 36: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-2 Chương 37: Chương 37: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-3 Chương 38: Chương 38: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-4 Chương 39: Chương 39: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-5 Chương 40: Chương 40: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-6 Chương 41: Chương 41: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-7 Chương 42: Chương 42: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-8 Chương 43: Chương 43: Che lấp -1 Chương 44: Chương 44: Che lấp -2 Chương 45: Chương 45: Che lấp -3 Chương 46: Chương 46: Che lấp – 4 Chương 47: Chương 47: Che lấp -5 Chương 48: Chương 48: Che lấp -6 Chương 49: Chương 49: Che lấp -7 Chương 50: Chương 50: Che lấp -8 Chương 51: Chương 51: Xuyên mây -1 Chương 52: Chương 52: Xuyên mây -2 Chương 53: Chương 53: Xuyên mây -3 Chương 54: Chương 54: Xuyên mây -4 Chương 55: Chương 55: Xuyên mây -5 Chương 56: Chương 56: Xuyên mây -6 Chương 57: Chương 57: Xuyên mây -7 Chương 58: Chương 58: Xuyên mây – 8 Chương 59: Chương 59: Một chút dũng cảm ngốc nghếch-1 Chương 60: Chương 60: Một chút dũng cảm ngốc nghếch -2 Chương 61: Chương 61: Một chút dũng cảm ngốc nghếch -3 Chương 62: Chương 62: Một chút dũng cảm ngốc nghếch – 4 Chương 63: Chương 63: Một chút dũng cảm ngốc nghếch -5 Chương 64: Chương 64: Một chút dũng cảm ngu ngốc -6 Chương 65: Chương 65: Một chút dũng cảm ngu ngốc -7 Chương 66: Chương 66: Thu lạnh-1 Chương 67: Chương 67: Thu lạnh – 2 Chương 68: Chương 68: Thu lạnh – 3 Chương 69: Chương 69: Thu lạnh – 4 Chương 70: Chương 70: Thu lạnh -5 Chương 71: Chương 71: Thu lạnh -6 Chương 72: Chương 72: Thu lạnh -7 Chương 73: Chương 73: Thu lạnh -8 Chương 74: Chương 74: Bay nửa đêm – 1 Chương 75: Chương 75: Bay nửa đêm -2 Chương 76: Chương 76: Bay giữa đêm -3 Chương 77: Chương 77: Bay nửa đêm -4 Chương 78: Chương 78: Bay nửa đêm – 5 Chương 79: Chương 79: Bay nửa đêm -6 Chương 80: Chương 80: Thế thân – 1 Chương 81: Chương 81: Thế thân -2 Chương 82: Chương 82: Thế thân -3 Chương 83: Chương 83: Thế thân – 4 Chương 84: Chương 84: Thế thân -5 Chương 85: Chương 85: Thế thân -6 Chương 86: Chương 86: Thế thân -7 Chương 87: Chương 87: Thế thân -8 Chương 88: Chương 88: Thế thân- 9 Chương 89: Chương 89: Cùng bay -1 Chương 90: Chương 90: Cùng bay – 2 Chương 91: Chương 91: Cùng bay – 3 Chương 92: Chương 92: Cùng bay – 4 Chương 93: Chương 93: Cùng bay -5 Chương 94: Chương 94: Cùng bay -6 Chương 95: Chương 95: Cùng bay-7 Chương 96: Chương 96: Scandal và lời đề nghị -1 Chương 97: Chương 97: Scandal và lời đề nghị -2 Chương 98: Chương 98: Scandal và lời đề nghị -3 Chương 99: Chương 99: Scandal và lời đề nghị -4 Chương 100: Chương 100: Scandal và lời đề nghị -5 Chương 101: Chương 101: Scandal và lời đề nghị -6 Chương 102: Chương 102: Scandal và lời đề nghị -7 Chương 103: Chương 103: Scandal và lời đề nghị -8 Chương 104: Chương 104: Scandal và lời đề nghị -9 Chương 105: Chương 105: Đêm tha hương nơi đất khách -1 Chương 106: Chương 106: Đêm tha hương nơi đất khách -2 Chương 107: Chương 107: Đêm tha hương nơi đất khách -3 Chương 108: Chương 108: Đêm tha hương nơi đất khách – 4 Chương 109: Chương 109: Đêm tha hương nơi đất khách -5 Chương 110: Chương 110: Đêm tha hương nơi đất khách -6 Chương 111: Chương 111: Đêm tha hương nơi đất khách -7 Chương 112: Chương 112: Đêm tha hương nơi đất khách -8 Chương 113: Chương 113: Đêm tha hương nơi đất khách -9 Chương 114: Chương 114: Đêm tha hương nơi đất khách -10 Chương 115: Chương 115: Đêm tha hương nơi đất khách -11 Chương 116: Chương 116: Thu đông xuân -1 Chương 117: Chương 117: Thu đông xuân -2 Chương 118: Chương 118: Thu đông xuân -3 Chương 119: Chương 119: Thu đông xuân -4 Chương 120: Chương 120: Thu đông xuân – 5 Chương 121: Chương 121: Thu đông xuân -6 Chương 122: Chương 122: Thu đông xuân – 7 Chương 123: Chương 123: Thu đông xuân-8 Chương 124: Chương 124: Ngày tuyết lại rơi -1 Chương 125: Chương 125: Ngày tuyết lại rơi -2 Chương 126: Chương 126: Ngày tuyết lại rơi -3 Chương 127: Chương 127: Ngày tuyết lại rơi – 4 Chương 128: Chương 128: Ngày tuyết lại rơi -5 Chương 129: Chương 129: Ngày tuyết lại rơi – 6 Chương 130: Chương 130: Ngày tuyết lại rơi -7 Chương 131: Chương 131: Ngày tuyết lại rơi – 8 Chương 132: Chương 132: Ngày tuyết lại rơi -9 Chương 133: Chương 133: Ngày tuyết lại rơi -10 Chương 134: Chương 134: Ngày tuyết lại rơi -11 ( HOÀN)