Chương 123
Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 123

Cố Trạch vẫn như mọi khi nhoài người tháo dây an toàn cho Thời Li, tiện tay mở cửa bên cậu: “Tiệm bánh ở tầng 3, đợi anh ở đây.”

Thời Li ừ một tiếng.

Thời Trình đã xuống xe nhìn thấy cảnh này, khẽ nhíu mày. Thấy Thời Li đứng yên tại chỗ đợi Cố Trạch đỗ xe xong đến đón như em bé đợi mẹ đi chợ về.

Cậu nhướng mày: “Vào trước đi?”

Thời Li khó xử: “Nhưng mà...”

Cậu đã hứa đợi anh Tiểu Trạch rồi.

Thời Trình: “Hả?” Cậu nheo mắt: “Mua cái bánh thôi mà, đợi nó lên thì mua xong rồi.”

Thời Li đính chính: “Anh hai ơi, mình không đi mua bánh đâu ạ.”

Thời Trình: “Chẳng phải tiệm bánh ngọt à?”

Thời Li gật đầu: “Đúng rồi ạ nhưng là tiệm làm bánh thủ công, mình phải tự tay làm ạ.”

Thời Trình: “...?”

Thấy sắc mặt anh hai không tốt, Thời Li vội an ủi: “Anh hai không biết làm cũng không sao đâu ạ, chủ tiệm sẽ dạy mà.” Thấy Thời Trình vẫn như bị sét đánh ngang tai, cậu nói nhỏ dần: “Cố Trạch cũng không biết làm đâu ạ.”

Sắc mặt Thời Trình dịu đi đôi chút: “Nó cũng không biết à?”

Hôm nay cậu mặt dày đòi đi theo cốt là để bới lông tìm vết, nếu Cố Trạch đối xử không tốt với Thời Li, tối về cậu sẽ khuyên em trai chia tay ngay.

Thời Li gật đầu: “Vâng ạ!”

Thời Trình hỏi bâng quơ: “Thế em thì sao?”

Thời Li mím môi: “Chắc là biết ạ?”

Dù ký ức học làm bánh ở trường kiếp trước đã xa lắc xa lơ, kiếp này cũng chẳng có cơ hội thực hành nhưng chắc vẫn nhớ chút chút.

Thời Trình ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi giọng bình thản nhưng đầy ẩn ý: “Sở thích của em và Cố Trạch khác nhau thế, bình thường có sợ không có chuyện gì để nói không?”

Thời Li ngẩn người, lắp bắp: “Chắc... không đâu ạ.”

Thời Trình thấy thế là đủ rồi, nhìn Cố Trạch đi tới nên không nói nữa.

Cố Trạch: “Sao thế?”

Thời Li ngước nhìn Thời Trình rồi nhìn Cố Trạch, do dự một lúc rồi hỏi: “Anh có không thích mấy chỗ em chọn không?” Đôi mắt đen láy của thiếu niên sáng lấp lánh chờ câu trả lời.

Thời Trình không ngờ Thời Li hỏi thẳng thừng thế, nhướng mày im lặng lắng nghe.

Cố Trạch: “Sao lại hỏi thế?”

Thời Li: “Không được hỏi ạ? Anh bảo không được giấu nhau chuyện gì mà, không thì sẽ hiểu lầm nhau.”

Đáy mắt Cố Trạch ánh lên nét cười: “Tất nhiên là được.”

Thời Li xoắn xuýt: “Em biết mà, anh không thích đồ ngọt, không thích làm đồ thủ công, không hứng thú với tranh tường cũng chưa từng trồng hoa.”

Nhưng đó đều là những việc cậu thích làm.

Thời Li càng nói càng áy náy: “Nhưng em cứ bắt anh đi cùng em đến những chỗ đó.”

Cố Trạch hỏi ngược lại: “Tối qua anh nói gì?”

Thời Li nhớ lại: “Hai ngày nay... anh không có lúc nào không vui cả?”

Cố Trạch ừ khẽ một tiếng.

Thời Li ngẩn người, không kìm được cong mắt cười.

Thời Trình thầm tặc lưỡi trong lòng, nhìn thằng nhóc nhà họ Cố cũng thuận mắt hơn chút rồi.

Thời Li rất muốn ôm Cố Trạch một cái nhưng nghĩ đến Thời Trình đang ở bên cạnh nên kìm lại, cười nói: “Thế mình lên thôi.”

Cố Trạch cầm bình giữ nhiệt, đi một bên, Thời Trình đi một bên, Thời Li đi giữa, ngại không dám nắm tay anh Tiểu Trạch, tay nắm chặt điện thoại.

Ba người cùng vào thang máy.

Tiệm bánh này chiếm trọn cả một tầng, ngoài bán bánh và khu làm bánh thủ công còn nhận dạy học viên làm bánh mì.

Thời Li đã đặt trước từ hôm qua, chủ tiệm sắp xếp cho họ một phòng riêng và một thợ làm bánh hướng dẫn. Đó là một người đàn ông ngoại quốc trung niên, nói tiếng phổ thông lơ lớ.

Cố Trạch nghe một lúc rồi chào bằng tiếng Pháp, ông thợ làm bánh ngạc nhiên vui mừng, cười ha hả.

Bầu không khí rất thoải mái.

Thợ làm bánh đưa menu cho ba người chọn bánh muốn làm. Thời Li chọn bánh hình thiên nga sau đó quay sang bảo anh hai: “Anh chọn cái nào đơn giản thôi.”

Thời Trình lật qua lật lại mãi mới chọn được một cái, hình ảnh đơn giản, nhìn là thấy không cần kỹ thuật gì cao siêu: bánh tráng gương.

Thời Li lại hỏi Cố Trạch: “Anh chọn được chưa?”

Cố Trạch hỏi lại: “Em thích ăn gì?”

Thời Li buột miệng: “Tiramisu?”

Cố Trạch ừ một tiếng: “Thế làm cái đó.”

Thời Li cười tươi hơn: “Dạ.”

Thời Trình nhìn cái bánh tráng gương mình vừa chọn: “...”

Quá trình làm bánh bắt đầu dưới sự hướng dẫn của thợ làm bánh, bước đầu tiên là làm cốt bánh.

Thời Trình kẹt ngay bước tách lòng đỏ lòng trắng trứng. Nhà có dì Lưu nên cậu ít khi vào bếp lại thêm bệnh nghề nghiệp nên vốn không mắc bệnh sạch sẽ giờ cũng hơi hơi.

Cụ thể là đập một quả trứng rửa tay một lần.

Cố Trạch thì đơn giản hơn nhiều, theo hướng dẫn của thợ, anh đi pha cà phê đen bằng máy, chuẩn bị sẵn bánh quy sampa và rượu rum, bỏ qua bước làm cốt bánh.

Khiến thợ làm bánh yên tâm nhất là Thời Li, hỏi rõ nguyên liệu ở đâu là cậu tự làm luôn, chẳng cần thầy dạy từng bước.

Chẳng mấy chốc đã làm xong bột bánh, cho vào lò nướng.

Cậu đun chảy sô cô la trắng cách thủy, đổ vào khuôn cổ thiên nga, cho vào tủ lạnh.

Xong xuôi hết cả, chỉ còn chờ đợi.

Thời Li quay lại nhìn, thấy Thời Trình cuối cùng cũng tách xong trứng, rửa tay không biết bao nhiêu lần, giờ đang thay tạp dề liên tục.

Vì máy đánh trứng làm trứng bắn tung tóe khắp nơi, cả lên người cậu.

Mặt Thời Trình đen sì như đít nồi.

Thời Li muốn nói lại thôi, không dám làm phiền ông anh đang như quả bom nổ chậm.

Thợ làm bánh bắt đầu tập trung vào cậu học sinh cá biệt này, bỏ bê cả Cố Trạch. Thời Trình từ bé đến lớn chưa từng phải để thầy cô kèm cặp riêng thế này, mặt càng lạnh hơn.

“Xong rồi à?” Cố Trạch hỏi.

“Vâng ạ!” Thời Li đáp: “Đang đợi bánh chín.” Cậu thì thầm: “Biết thế đi chỗ khác, anh hai trông không vui lắm.”

Cố Trạch dửng dưng: “Anh hai tự làm thành công thì cảm giác thất bại này sẽ biến thành cảm giác thành tựu ngay ấy mà.”

Thời Li nhìn Thời Trình rồi nhìn Cố Trạch, vốn dễ tin người giờ cũng hơi nghi ngờ: “Thật ạ?”

Cố Trạch không nói tiếp, đổi chủ đề: “Thầy giáo có vẻ không quan tâm chúng ta lắm.”

Vì thầy đang toàn tâm toàn ý dạy anh hai, Thời Li thấy áy náy: “Hay bảo chủ tiệm cử thêm một người nữa?”

Cố Trạch cười: “Không cần.”

Thời Li khó hiểu nhìn anh.

Cố Trạch hỏi nhỏ: “Thầy Thời có thể dạy học sinh mới này không?”

Thời Li ngẩn người, tai đỏ bừng: “Anh đừng gọi em thế.”

“Bùm...”

Thời Li và Cố Trạch cùng quay lại nhìn.

Thời Trình lỡ tay chỉnh tốc độ máy đánh trứng quá nhanh, tay cầm không vững va vào thành bát, cậu cười lạnh lùng: “Xin lỗi, làm phiền hai người rồi.”

Thời Li chột dạ cổ vũ: “Anh hai cố lên.”

Sắc mặt Thời Trình mới khá hơn chút, hừ lạnh một tiếng.

Thời Li thở phào nhẹ nhõm, quay lại quan tâm tiến độ của Cố Trạch, sực nhớ ra: “Khoan đã, em nhớ lúc nãy thấy máy đánh trứng để bàn, mình qua đó đánh đi?”

Cố Trạch ừ một tiếng.

Chẳng mấy chốc lòng trắng trứng và hỗn hợp lòng đỏ trứng với phô mai Mascarpone đã được đánh bông, máy đánh trứng tự động nên Cố Trạch làm rất nhàn.

Thời Li dạy anh trộn hai hỗn hợp lại với nhau, rửa sạch máy đánh trứng rồi lon ton mang sang cho Thời Trình đang vật lộn: “Anh hai, anh dùng cái này đi ạ?”

Thời Trình được giải thoát không chút khách sáo, năm phút sau cốt bánh của cậu cũng yên vị trong lò, tiếp theo là làm lớp tráng gương.

Thời Li lại quay về bên Cố Trạch: “Cà phê xong chưa anh?”

Cố Trạch ừ một tiếng, thành thạo lấy bình cà phê xuống để nguội một chút rồi bẻ bánh quy sampa.

Thời Li nhắc: “Anh đeo găng tay vào đi, nóng đấy.” Cậu dặn: “Nhúng bánh nhanh lên không nó nát đấy ạ.”

Cố Trạch hỏi: “Có cho rượu rum không?”

Làm cho Thời Li ăn nên tất nhiên phải cân nhắc cậu chưa uống rượu bao giờ.

Thời Li nghĩ ngợi, ra hiệu: “Một chút xíu thôi ạ?”

Cố Trạch đổ 10 gram.

Phần còn lại rất đơn giản, Cố Trạch xếp từng lớp bánh, rắc bột ca cao lên trên còn thừa ít kem, Thời Li thấy anh cho vào túi bắt kem thì tò mò: “Xong rồi mà, cho vào tủ lạnh là được, không cần bắt kem đâu ạ.”

Cố Trạch: “Muốn thử xem.”

Thời Li lấy một cái đĩa ra dạy Cố Trạch mấy kiểu bắt kem cơ bản.

Với người mới thì khó thật, sau khi Cố Trạch bóp ra mấy hình thù kỳ dị, Thời Li bật cười: “Thế này này, anh bóp mạnh quá.” Cậu cười nói, cầm tay Cố Trạch đang giữ túi bắt kem.

Tay Thời Li nhỏ, đặt lên tay Cố Trạch còn không che hết lại cùng thuận tay phải nên tư thế hơi gượng gạo.

Cố Trạch lùi lại nửa bước, ôm trọn Thời Li vào lòng.

Thời Trình đang hì hục làm bánh quay sang thấy em trai mình bị người ta ôm, mắt cười tít mắt, cầm tay Cố Trạch cẩn thận bóp kem ra đĩa.

Thời Trình ho khan một tiếng.

Thời Li hoàn hồn, má nóng bừng, lắp bắp: “Xong, xong rồi đấy, đơn giản không?”

Cố Trạch buông cậu ra: “Ừ, đơn giản thật.”

Anh dùng túi bắt kem viết một câu tiếng Anh lên mặt bánh đã rắc bột ca cao, nhanh gọn dứt khoát, không chút do dự của người mới, kết quả đẹp bất ngờ.

Thời Li cúi xuống nhìn.

Dòng chữ đơn giản: “Happiness in Continuing Education” (Chúc mừng học lên cao), góc dưới bên phải còn vẽ hình bó hoa cầm tay.

Tối hôm đó, tiệm bánh giao bánh đã làm lạnh xong đến nhà họ Thời, mỗi loại xắn một ít làm tráng miệng sau bữa tối.

Vì Cố Trạch không viết gì thừa thãi nên cả nhà không nghi ngờ, Hướng Hiểu Ảnh còn trách: “Thế Tiểu Trạch không được ăn miếng nào à?”

Thời Li sợ lộ nên ấp úng không biết giải thích thế nào.

Thời Trình mặt lạnh tanh giả câm giả điếc.

Hướng Hiểu Ảnh đành bảo dì Lưu cắt một ít gói lại gửi sang chỗ Cố Trạch.

Ăn xong, vì dì Lưu không có nhà nên Thời Li xung phong dọn dẹp, mang vỏ hộp ra bếp vứt.

Thời Trình tiện tay giúp một chút, hỏi bâng quơ: “Sao nó lại viết câu đấy?”

Thời Li nhớ lại: “Vì trước khi Cố Trạch nhập học đại học, em mua tặng anh ấy một bó hoa cầm tay.”

Thời Trình nhướng mày ngạc nhiên.

Hai anh em đang nói chuyện phiếm trong bếp thì cửa bị gõ, Thời Thịnh đứng ở cửa: “Anh vào rót cốc cà phê.”

Thời Li im bặt ngay tắp lự, dạ khẽ một tiếng. Dù anh cả đã chuyển sang nhà bên cạnh nhưng tối nào cũng sang ăn cơm, ngồi chơi với bố mẹ một lúc mới về.

Phòng bếp yên tĩnh đến lạ lùng.

Thời Thịnh bưng cốc cà phê đi ra, nhíu mày quay lại nhìn một cái rồi mới đi.

Thời Li thở phào nhẹ nhõm.

Thời Trình: “Sợ à?”

Thời Li vừa rửa tay vừa gật đầu thành thật.

Thời Trình lấy lon nước ngọt trong tủ lạnh ra, nói: “Trước khi thành niên tốt nhất đừng để mọi người biết.”

Thời Li gật đầu: “Em biết rồi ạ.” Cậu sực nhớ ra, mắt sáng lên: “Anh hai đồng ý rồi ạ?”

Thời Trình hừ lạnh: “Thằng đó đối với em cũng bình thường...” Cậu khựng lại, sửa lời: “Cũng tàm tạm, anh đồng ý cái gì chứ?”

Một lúc sau cậu nói tiếp: “Nhất là anh cả, anh ấy mà biết chắc chắn sẽ đi mách bố ngay.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (145)
Chương 1: Chương 1: Che ô nhỏ Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145