Chương 124
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử

Chương 124

Cứ tính theo giá bán sách mà Thẩm Hi Hòa chép ra, một quyển sách là hai lượng bạc, mặc dù chữ trên câu đối xuân không nhiều, nhưng mà chữ to, nên phải 30 văn tiền một bức.

“30 văn tiền một bức, bà muốn viết chữ gì?”

Lão thái thái cau mày nói: “Bà con lối xóm, viết có mỗi câu đối xuân mà cũng lấy tiền sao, đúng là hám tiền mà.”

Cố Tiêu nhìn thấy ánh mắt khinh thường của lão thái thái, còn nhổ nước bọt xuống đất, “Giấy đỏ và bút mực đều phải tốn tiền đi mua, bà con lối xóm sao, làm sao lại có người không biết xấu hổ muốn chiếm tiện nghi của người khác như thế chứ.”

Giọng nói Cố Tiêu rất bình thản, lão thái thái kia bị lời nói của cô làm cho đỏ mặt tía tai, “Ai mà thèm chứ!”

30 văn tiền một bức câu đối xuân không ai nỡ bỏ tiền ra mua.

Cố Tiêu cảm thấy 30 văn là còn ít, đây là do Thẩm Hi Hòa viết ra, sau này giá sẽ còn tăng lên rất nhiều, có muốn cầu cũng không được.

Dán câu đối xuân và chữ phúc xong, Thẩm Hi Hòa dọn ghế vào nhà, Chu thị đứng ở trước cửa, “Cái lão bà đó ngoài ghen tị ra thì còn biết làm gì chứ.”

Lúc mới vừa dọn tới đây thì Chu thị đã gặp qua lão bà đó, vẻ mặt chua ngoa, vừa mới gặp thì đã hỏi xem người khác kiếm được bao nhiêu tiền rồi.

Cố Tiêu cười, “Đúng vậy, sao có thể không biết xấu hổ mà đòi lấy đồ của người ta vậy chứ.”

Chu thị là người mang thù, có tiền cũng không cho loại người này, “Chúng ta về nhà ăn cơm thôi.”

Cơm trưa rất đơn giản, chỉ chờ đến Tết thì mới ăn ngon, ngày 30 Tết, Trần thị và Lý thị đã dậy rất sớm để chuẩn bị cơm tất niên.

Thịt đã muối trước đó thì đem đi rửa sạch rồi thái thành miếng bỏ vào trong nồi hấp.

Canh thịt viên, thịt ba chỉ hầm với cải trắng, gà kho, sườn xào chua ngọt, còn có sủi cảo nhân thịt với bắp cải.

Vừa đủ sáu món, có ý nghĩa lục lục đại thuận.

Ngoài mấy thứ này ra, thì Thẩm Đại Oa còn đi quán rượu mua hai cân rượu về, mọi người đều mặc quần áo sạch sẽ, Đại nha và nhị nha còn lấy hoa lụa màu hồng nhạt mà Cố Tiêu tặng cho cài lên đầu.

Buổi trưa ăn đơn giản, cơm tất niên phải để buổi tối mới ăn.

Ăn cơm trưa xong, Thẩm Hi Hòa liền lôi kéo tay Cố Tiêu đi vào phòng.

“Huynh làm gì vậy.” Cố Tiêu rút tay ra, “Có việc gì sao?”

Thẩm Hi Hòa gật đầu một cái, “Muội nhìn trên bàn đi.”

Cố Tiêu chậm rãi quay đầu lại, trên bàn có chữ gỗ dùng để in sách, xếp chồng lên nhau mấy lớp, còn có sách mà Thẩm Hi Hòa hay đọc, và bút mực ngày thường hay dùng.

Sau đó thì Cố Tiêu còn thấy có mấy cái hộp.

Thẩm Hi Hòa nói: “Mở ra nhìn đi.”

Cố Tiêu sửng sốt một chút, “Đều cho muội sao?”

“Đón Tết, nếu đưa tiền cho muội thì chắc chắn là muội sẽ không lấy, nên ta muốn mua chút đồ để tặng cho muội, muội nhìn xem có thích hay không.” Thẩm Hi Hòa kêu Cố Tiêu mở hộp ra nhìn xem.

Cố Tiêu đếm, tổng cộng có ba cái hộp, cô mở ra cái hộp thứ nhất, bên trong là một cây trâm bạc, đầu trâm là một đóa hoa mai.

Cố Tiêu lại mở ra hộp thứ hai, bên trong là hoa tử đinh hương vàng, “Khuyên tai vàng!”

Thẩm Hi Hòa nói: “Còn có một hộp nữa.”

Cuối cùng là một cái hộp dài, Cố Tiêu mở khóa ra, bên trong là một miếng ngọc bình an, trên miếng ngọc bình an có buộc sợi dây màu đỏ.

Tất cả đều cho cô sao.

Cố Tiêu nhìn hộp không nói lời nào, Thẩm Hi Hòa nhẹ giọng nói: “Bây giờ muội có muốn đeo không?”

Cố Tiêu gật đầu một cái.

Thẩm Hi Hòa cầm lấy miếng ngọc bình an lên,đeo lên trên cổ Cố Tiêu, “Năm sau ta phải đi tỉnh thành rồi, không thể ở bên cạnh muội, hy vọng miếng ngọc bình an này có thể bảo vệ muội bình an và vui vẻ.”

Thẩm Hi Hòa vén tóc Cố Tiêu lên rồi lại buông xuống, hắn cầm cây trâm bạc lên, cài lên trên đầu của Cố Tiêu.

Cố Tiêu có xỏ lỗ tai, hoa tử đinh hương tuy rằng không lớn lắm,nhưng mà nhìn rất đẹp.

Cố Tiêu sờ lên tóc, trâm cài ở trên đầu, duỗi tay là có thể sờ trúng, “Huynh mua mấy thứ này hết bao nhiêu tiền, trên người còn có tiền không?”

Nếu là tức phụ nhà người khác hỏi có tiền hay không,thì cho dù có tiền cũng sẽ nói không có tiền.

Nhưng mà Thẩm Hi Hòa đã tiêu hết tiền, vẫn nói còn tiền, “Ta còn tiền, muội không cần lo lắng cho ta.”

Thẩm Hi Hòa đã tặng quà năm mới cho cô, mà Cố Tiêu lại chưa mua cho hắn được thứ gì.

Nhưng mà Thẩm Hi Hòa mồng năm mới đi, cô có thể làm thêm hai bộ quần áo mới.

Cố Tiêu sờ lên ngực, ngọc bình an nằm ở đó, cô ở nhà thì có thể xảy ra chuyện gì chứ, Thẩm Hi Hòa ở bên ngoài mới cần cái này.

Cô chạm khắc ngọc không được giỏi cho lắm, nhưng mà khắc tên thì vẫn được.

Cố Tiêu cười với Thẩm Hi Hòa , “Muội rất thích, cảm ơn huynh.”

“Thích là tốt rồi,, không cần cảm tạ ta.” Thẩm Hi Hòa thấy Cố Tiêu vui vẻ như vậy, thì hắn đã thấy rất vui rồi, tiêu hết tiền trên người thì sao chứ, vốn nên tiêu cho Cố Tiêu mà.

Tới buổi tối, Thẩm lão gia tử mang theo hai tôn tử ra trước cửa đốt pháo.

Trần thị và Lý thị ở nhà chính dọn cơm, Chu thị cầm mấy cái bao lì xì, phát lì xì cho cháu trai và cháu gái.

Mỗi người mười văn tiền, nhiều hơn thì không có.

Phát xong năm cái, trong tay Chu thị vẫn còn một cái, “Tiểu Tiểu, cái này cho con.”

Cố Tiêu sửng sốt một chút, “Nương, con cũng có sao.”

Chu thị nói: “Con vẫn chưa thành thân, sao lại không có chứ, cho con thì con cứ cầm đi.”

Cố Tiêu vui vẻ nhận lấy bao lì xì.

Trần thị Lý thị đều không có ý kiến gì, thứ nhất là một bao lì xì cũng không có bao nhiêu tiền, thứ hai là Cố Tiêu xác thật vẫn còn nhỏ, nên nhận.

Cố Tiêu lén mở ra, bên trong có mười văn tiền, giống với bọn đại oa.

Mười văn tiền này phải đặt ở phía dưới đệm,đây là lời chúc phúc của trưởng bối.

Mặc dù Thẩm Hi Hòa chưa đón dâu, nhưng mà không có tiền mừng tuổi, Cố Tiêu lén hỏi hắn, “Nếu không thì muội chia cho huynh một nửa.”

“Nương cho muội, ta không cần đâu.”

“Thật sự không cần sao?” Cố Tiêu chớp chớp mắt, “Bỏ qua cơ hội này thì không còn cơ hội nào nữa đâu.”

Trên người Thẩm Hi Hòa cũng không được mấy văn tiền,nhưng hắn vẫn lắc đầu, “Không cần.”

Ở bên kia Trần thị và Lý thị cũng đang phát tiền mừng tuổi cho mấy đứa nhỏ, một cái lì xì bên trong có năm văn tiền.

Thẩm Đại Oa hít sâu một hơi, nói: “Nương, nhị thẩm, con đã lớn như vậy rồi, còn lấy tiền mừng tuổi gì chứ……nhìn kỳ lắm.”

Nói xong thì nhét tiền vào trong ống tay áo.

Trần thị bất đắc dĩ mà mỉm cười, “Được rồi, đừng có đứng ở chỗ này làm gì, đi nhìn lu nước xem còn nhiều nước không, mặt đất có sạch sẽ không, ngày mai đại cô và nhị cô con sẽ về nhà .”

Đêm giao thừa giao với năm mới, mùng một về nhà mẹ đẻ.

Trần thị là trưởng tức,nên những chuyện này đều phải thu xếp ổn thỏa, thì ngày mai mới có thể yên tâm đi về.

Nhưng mà trong nhà còn có Tiểu Tiểu,nên nàng ta cũng yên tâm.

Thẩm Hi Hòa nhìn Cố Tiêu, Cố Tiêu không thể về.

Bạch thị tới đây đã là chuyện của nửa năm trước, Cố Tiêu không có nhà mẹ đẻ, mùng một cũng sẽ không về nhà mẹ đẻ.

Chỗ đó căn bản không xứng gọi là nhà, đây mới là nhà của Cố Tiêu.

Trong lòng Cố Tiêu thật ra không có cảm giác gì,cô không phải là nguyên chủ, nên không có tình cảm gì với Cố gia, đem nữ nhi bán đi để cho nhi tử cưới vợ, thì có thể là gia đình tốt đẹp gì chứ.

Ở đây rất tốt.

Cố Tiêu về phòng cất tiền mừng tuổi đi, đóng cửa lại bắt đầu đếm tiền.

Lúc cô tới đây là tháng ba, hơn tám tháng đã tích góp được không ít tiền.

Cô cũng không tiêu bao nhiêu tiền, chỉ có lấy tiền mua thịt và đồ ăn mà thôi, tiền Ngự Phương trai chia hoa hồng cô đều đưa cho Chu thị, còn cái mà cô giữ đều là lợi nhuận mà Đa Bảo Các chia.

Trương chưởng quầy định mua cửa hàng ở Thịnh Kinh,nên tiền lãi chia hàng tháng chỉ có hơn hai mươi lượng bạc, hai mươi lượng bạc, người bình thường mấy chục năm cũng không tích góp được đâu.

Cố Tiêu có ba cái túi tiền, cái túi tiền thứ nhất để hai tờ ngân phiếu năm mươi lượng, ba tờ mười lượng, cái túi tiền thứ hai là 23 lượng bạc vụn, cái túi tiền thứ ba thì bên trong có hơn 500 văn tiền đồng.

Tiền mừng tuổi mà Chu thị cho Cố Tiêu để xuống dưới nệm, tiền mừng tuổi là lời chúc phúc của trưởng bối.

Cố Tiêu ở trong phòng đếm tiền, Chu thị cũng đang đếm tiền, bà đưa lưng về phía cửa, trên giường đất đặt túi tiền có hoa văn hình đám mây.

Thẩm lão gia tử ôm cánh tay, “Đếm làm gì, đếm tới đếm lui còn không phải chỉ có chút tiền ấy thôi sao.”

Chu thị: “Gì mà chút tiền ấy, chỉ biết mạnh miệng, ông cứ đợi mà xem đi.”

Thẩm lão gia tử nghi ngờ mà nhìn Chu thị một cái, mới vừa mua cửa hàng, quán ăn cũng chỉ mới khai trương được hai tháng,thì có thể tích được bao nhiêu tiền chứ.

Đại oa mỗi ngày đều ôm tráp tiền về, đếm đủ một trăm thì xâu lại, được nhiều thì đi tiệm bạc đổi lấy bạc.

Bây giờ đã tích được hai mươi lượng bạc,hơn 600 văn tiền.

Sau khi quán ăn thêm món lẩu mì thì việc buôn bán ngày càng tốt, một ngày có thể kiếm được năm sáu trăm văn,vậy thì không phải là bạc sẽ nhiều lên sao.

Đoạn thời gian này Thẩm Hi Hòa đều in sách, lần nào cũng đều có thể mang bạc về, còn có tiền mà Cố Tiêu đem về nữa,thì trong nhà đã có năm mươi lượng bạc rồi.

Nếu không thì Chu thị có thể bỏ ra tiền để mua nhiều hạt dưa, đậu phộng và đường khối về như vậy sao.

Tiền trong nhà vẫn luôn do Chu thị giữ, nên Thẩm lão gia tử cũng mặc kệ, “Nhiều như vậy sao.”

“Tức phụ lão đại và tức phụ lão nhị đều chịu làm, mấy đứa nhỏ cũng chăm chỉ, thì không phải là kiếm được nhiều rồi sao.” Chu thị rất đắc ý, bà lay Thẩm lão gia tử, “Mấy người hàng xóm có hỏi thăm ta về đại oa và đại nha đó.”

Đại Nha mỗi ngày đều tới quán ăn hỗ trợ, nó cùng tuổi với Cố Tiêu, qua tết mới mười bốn tuổi, còn hơn một năm mới nữa cập kê, có người hỏi thăm là cảm thấy Đại Nha phẩm hạnh tốt, làm được việc.

Đại oa thì đã đến tuổi nên thành thân rồi, Chu thị muốn chờ đến khi Thẩm Hi Hòa thi xong, thì sẽ chọn lựa kỹ càng.

Gia thế không cần quá cao, nhưng phải ôn nhu rộng lượng, có tấm lòng tốt, phụ mẫu cũng phải là người hiểu lý lẽ.

Chu thị sợ họn họ chỉ coi trọng tiền của Thẩm gia.

Dù sao thì quà nhập học của Thẩm Hi Hòa đã có, tiền để cho tôn tử cưới vợ cũng có.

Những thứ khác thì không cần vội , nếu có thêm tiền thì có thể mua đất, chờ sang đầu xuân thì trồng nhiều hoa màu một chút.

Bà biết, Thẩm gia được như bây giờ ít nhiều đều nhờ vào Cố Tiêu, hai người con dâu cũng không tệ, cuộc sống trong nhà nhất định sẽ càng ngày càng tốt hơn.

Thẩm lão gia tử nói: “Việc hôn nhân của đại oa bà làm chủ đi.”

Chu thị làm chủ, nhưng cũng sẽ hỏi ý kiến của Trần thị, dù sao cũng là tìm con dâu cho mình, mình cũng phải vừa ý mới được.

Chu thị gật đầu, “Lão đầu, ông còn nhớ tết năm ngoái chúng ta ăn gì không?”

Sao không nhớ được chứ.

Mua hai cân thịt và một dây pháo về, người một nhà phải khổ cực mà tích góp bạc.

Hai cân thịt thì để giao thừa ăn một cân, mùng một ăn một cân.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (253)
Chương 1: Chương 1: Trộm Tiền Ta Nhất Định Phải Tích Góp Đủ Quà Nhập Học Cho Tướng Công!……1 Chương 2: Chương 2: Trộm Tiền Ta Nhất Định Phải Tích Góp Đủ Quà Nhập Học Cho Tướng Công!……2 Chương 3: Chương 3: Trộm Tiền Ta Nhất Định Phải Tích Góp Đủ Quà Nhập Học Cho Tướng Công!……3 Chương 4: Chương 4: Muội Muội Ta Là Muội Muội Của Huynh Ấy 1 Chương 5: Chương 5: Muội Muội Ta Là Muội Muội Của Huynh Ấy 2 Chương 6: Chương 6: Muội Muội Ta Là Muội Muội Của Huynh Ấy 3 Chương 7: Chương 7: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……1 Chương 8: Chương 8: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……2 Chương 9: Chương 9: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……3 Chương 10: Chương 10: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……4 Chương 11: Chương 11: Đi Ngủ 1 Chương 12: Chương 12: Đi Ngủ 2 Chương 13: Chương 13: Đi Ngủ 3 Chương 14: Chương 14: Hiểu Chuyện 1 Chương 15: Chương 15: Hiểu Chuyện 2 Chương 16: Chương 16: Hiểu Chuyện 3 Chương 17: Chương 17: Gieo Trồng Vụ Xuân 1 Chương 18: Chương 18: Gieo Trồng Vụ Xuân 2 Chương 19: Chương 19: Gieo Trồng Vụ Xuân 3 Chương 20: Chương 20: Thiên Vị 1 Chương 21: Chương 21: Thiên Vị 2 Chương 22: Chương 22: Thiên Vị 3 Chương 23: Chương 23: Tâm Loạn 1 Chương 24: Chương 24: Tâm Loạn 2 Chương 25: Chương 25: Tâm Loạn 3 Chương 26: Chương 26: Thẩm Hi Hòa Trở Về 1 Chương 27: Chương 27: Thẩm Hi Hòa Trở Về 2 Chương 28: Chương 28: Thẩm Hi Hòa Trở Về 3 Chương 29: Chương 29: Lo Lắng Ăn Gì Bổ Nấy 1 Chương 30: Chương 30: Lo Lắng Ăn Gì Bổ Nấy 2 Chương 31: Chương 31: Lo Lắng Ăn Gì Bổ Nấy 3 Chương 32: Chương 32: Cùng Nhau 1 Chương 33: Chương 33: Cùng Nhau 2 Chương 34: Chương 34: Cùng Nhau 3 Chương 35: Chương 35: Đổi Người 1 Chương 36: Chương 36: Đổi Người 2 Chương 37: Chương 37: Đổi Người 3 Chương 38: Chương 38: Bánh Cuốn 1 Chương 39: Chương 39: Bánh Cuốn 2 Chương 40: Chương 40: Bánh Cuốn 3 Chương 41: Chương 41: Đưa Cơm 1 Chương 42: Chương 42: Đưa Cơm 2 Chương 43: Chương 43: Đưa Cơm 3 Chương 44: Chương 44: Tiểu Cô 1 Chương 45: Chương 45: Tiểu Cô 2 Chương 46: Chương 46: Tiểu Cô 3 Chương 47: Chương 47: Nghe Lén 1 Chương 48: Chương 48: Nghe Lén 2 Chương 49: Chương 49: Nghe Lén 3 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253