Chương 127
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa

Chương 127

Chương 127: Đại hiệp?

 

Đối diện với đôi mắt sáng lấp lánh của đứa trẻ, Cố Thanh Yến khẽ cười: "Ta biết một mình đệ cũng sống rất tốt, nhưng đệ còn nhỏ, ta không yên tâm."

 

Diệp Vân Cẩm áy náy nói, cũng chỉ có thể đối với Cố Tiểu Thừa được vậy.

 

Cậu đưa ra yêu cầu như vậy đối với một đứa trẻ, chỉ nghĩ nhanh chóng được giải thoát, nhưng sau khi Cố Tiểu Thừa giết cậu sẽ có bao nhiêu đau đớn và khổ sở cậu đều biết, nhưng cậu vẫn đưa ra yêu cầu như vậy với Cố Tiểu Thừa!

 

Cho nên cậu muốn Cố Thanh Yến đưa ra yêu cầu này là muốn để Cố Tiểu Thừa có những ngày tháng tốt đẹp hơn.

 

"Đệ thật sự có thể! Nếu ca ca không chê, không bằng huynh đến ở với đệ vài ngày nhé?"

 

Đời trước Diệp Vân Cẩm có đau khổ gì mà chưa trải qua, Cố Thanh Yến đương nhiên cũng sẽ không ghét bỏ, cười gật gật đầu, "Được."

 

Hai người một lần nữa trở lại đường cái liền gặp được quan binh đang tìm kiếm Diệp Vân Cẩm, hơn nữa đường phố đều tràn ngập chân dung của Diệp Vân Cẩm, tên tay mỗi một quan binh cơ hồ đều có một bức họa, nhìn thấy một người mặc kệ nam nữ đều tiến lên xem xét.

 

Xem ra Chu gia vì để tìm Diệp Vân Cẩm về mà bỏ không ít tiền của.

 

Mắt thấy quan binh sắp tra đến bên này, Cố Tiểu Thừa không khỏi khẩn trương, thấp giọng nói: "Ca ca, chúng ta nhanh trốn đi!"

 

Cố Thanh Yến nhìn Cố Tiểu Thừa, cậu và một tên nhóc ăn mày đi cùng nhau rất dễ gây chú ý... nhưng cậu tin chắc mình cải trang thành công và sẽ không bị nhận ra.

 

"Không sao, đệ đi trước, ta theo phía sau đệ là được."

 

Cố Tiểu Thừa sửng sốt một chút, vội vàng lắc đầu: "Không được! Như vậy quá nguy hiểm! Bằng không đệ tìm thêm mấy bằng hữu dụ bọn họ rời đi!"

 

Ngàn vạn lần đừng coi thường mấy nhóc ăn mày, hoàng thành là nơi nào? Chính là dưới chân thiên tử, thành thật mà nói, ngay cả những người ăn xin trên đường phố phồn hoa của hoàng thành, đều không phải người ăn xin bình thường! Nói không chừng ngày nào đó Diệp Vân Cẩm thật sự bị bắt cóc, người tìm được cậu trước tiên có thể chính là những bằng hữu nhỏ này của Cố Tiểu Thừa!

 

Cố Tiểu Thừa tuổi còn nhỏ, nhưng lanh lợi, gan dạ sáng suốt, quả thật có thể sống tốt mà không cần người lớn chăm sóc. Cố Thanh Yến rất bội phục đứa trẻ như thế.

 

"Không cần mạo hiểm, chúng ta tách ra đi." Cố Thanh Yến vỗ vỗ bả vai nó, "Tự nhiên chút điểm."

 

Bọn quan binh đều mang theo binh khí, lỡ như đứa trẻ bị thương sẽ rất phiền phức.

 

"Nhưng mà......" Cố Tiểu Thừa vẫn rất lo lắng, "Nếu có sư phụ ở đây thì tốt rồi!"

 

Sư phụ? Cố Thanh Yến khẽ nhíu mày, "Đệ còn có sư phụ? Sao ta không biết?"

 

Trong trí nhớ của Diệp Vân Cẩm, một chút thông tin về sư phụ của Cố Tiểu Thừa cũng không có.

 

"Sư phụ không cho nói!" Cố Tiểu Thừa che miệng, thần bí nói, "Ngoại trừ ca ca, đệ bái phục nhất chính là sư phụ! Chỉ là ngài rất đáng sợ, một chút cũng không tốt bằng ca ca......"

 

Một chút oán giận nhỏ cùng với lời nói bí mật làm Cố Thanh Yến đối với vị "Sư phụ" trong miệng nó cảm thấy rất tò mò.

 

Đột nhiên trên đường hỗn loạn, tiếng thét chói tai hết đợt này đến đợt khác, Cố Thanh Yến nhìn theo nơi phát ra tiếng, thì ra là có mấy người giang hồ đánh nhau trên phố.

 

Mấy người giang hồ kia võ công đều không tệ, nhưng đao kiếm không có mắt, người qua đường sợ hãi bỏ chạy, đồ đạc trong các quán ven đường rơi rải đầy đất, còn có người tiếp thừa cơ tiến lên tranh đoạt, bọn quan binh trong lúc hỗn loạn tản ra.

 

Quan binh trong thế giới này không giống cảnh sát ở thế giới hiện thực, lấy việc bảo vệ nhân dân đặt lên hàng đâu, đại đa số thời điểm, những người này vẫn là ưu tiên giữ mạng mình trước. Cho nên cho dù có quan binh ở chỗ này, cũng không có ai lên bảo vệ bá tánh bình ổn cuộc hỗn loạn.

 

Cố Thanh Yến và Cố Tiểu Thừa thừa dịp trốn mất.

 

"Ca ca huynh thấy không? Hai người kia khinh công lợi hại quá đi! Bay từ trên nóc nhà đánh xuống...... Huynh nói hai người bọn họ ai sẽ thắng?"

 

Cố Thanh Yến không cần nghĩ ngợi: "Chắc là người mặc đồ trắng kia."

 

Đây đúng là một nơi kỳ lạ, thế giới này không chỉ có một loiaj giới tính là Ca nhi, vậy mà còn có đủ loại võ công kết hợp! Bình sinh lần đầu tiên nhìn thấy khinh công Cố Thanh Yến cũng cảm thấy mở rộng tầm mắt, đồng thời cũng sinh ra sự kiêng kị.

 

Cậu là một Ca nhi trói gà không chặt, phải biết một số biện pháp tự vệ, nếu không đối mặt với kẻ ác viết võ công sẽ rất rắc rối.

 

Cố Tiểu Thừa lôi kéo tay cậu, một cao một thấp đi vào một hẻm nhỏ an tĩnh rách nát. Cố Thanh Yến có thể cảm giác được dọc đường đi có không ít người đang lặng lẽ đánh giá bọn họ.

 

Địa phương này, hẳn là nơi bị khinh thường nhất trong hoàng thành ' khu ổ chuột'!

 

Nhưng mà, nơi này cũng không hoàn toàn bẩn thỉu và lộn xộn như một số quốc gia khác, ít nhất ngưỡng cửa của một số nhà được giữ rất sạch sẽ, có thể nhìn ra được không quá mức nghèo khổ, những người này cũng rất nỗ lực để tồn tại!

 

"Ca ca, phía trước chính là nơi đệ sống." Cố Tiểu Thừa ngượng ngùng xoa xoa tay, "Chỉ là nhà đệ rất đơn sơ, cái gì cũng không có......"

 

Cố Thanh Yến cười xoa xoa đầu nó, "Không sao, ta chỉ là nhìn bừa thôi."

 

Cố Tiểu Thừa lúc này mới tháo xuống cây gậy trúc dùng để gài cửa, chuẩn bị mời Cố Thanh Yến vào ngồi, "Ca ca......"

 

Lời còn chưa nói xong nó đã ngây ngẩn cả người, một trận tiếng vó ngựa dồn dập từ xa đến gần, phía trước có một người cưỡi ngựa bay nhanh đến bên này.

 

Cố Thanh Yến nhìn thoáng qua từ xa liền phát giác người tới không tầm thường.

 

Nam nhân cưỡi ngựa một thân áo đen, trang phục giống với những hiệp khách bình thường nhưng khí thế lại kém cách xa vạn dặm.

 

Con ngựa dưới chân y, cũng tuyệt đối không phải ngựa hoang mà người bình thường có thể thuần phục, Cố Thanh Yến gần như ngay lập tức nhớ tới chiến mã Kình Phong đời trước Cố Thành Tiêu cưỡi. Kình phong vốn là Vua của con ngựa hoang, bị Cố Thành Tiêu thuần phục sau đó thành chiến mã của y, Kình Phong đi theo Cố Thành Tiêu chinh chiến nhiều năm, nhiễm sát khí của Cố Thành Tiêu, trong thiên hạ, tuyệt không có con ngựa nào có thể so sánh được với nó, mà con tuấn mã trước mắt này bờm đen bóng ánh mắt sắc bén, cũng có khí thế tương tự!

 

Khuôn mặt nam nhân bị miếng vải đen che lại, chỉ lộ ra một đôi mắt hẹp dài mà sâu thẳm cùng với đôi mày kiếm, Cố Thanh Yến không thấy rõ đôi mắt y, chỉ cảm thấy người này cưỡi ngựa chạy tới một thân lạnh lẽo hung tợn, chỉ cần một người đã có được khí thế thiên quân vạn mã, nếu không phải tướng quân trong quân đội, thì đó là đệ nhất cao thủ trong giang hồ, tuyệt nhiên không phải kẻ đầu đường xó chợ!

 

Nháy mắt nam nhân đã đến bên cạnh bọn họ, Cố Thanh Yến không muốn lại thêm phiền phức, không nhìn nữa, giữ chặt tay Cố Tiểu Thừa nói, "Chúng ta vào thôi."

 

Cố Tiểu Thừa vội nói: "Đợi đã, ca ca! Y là......"

 

Cố Tiểu Thừa đột nhiên im bặt.

 

Cố Thanh Yến còn chưa kịp phản ứng, Cố Tiểu Thừa đã bị người nọ một tay túm lấy quần áo giống như gà con xách lên, cả người lẫn ngựa lướt ra người cậu, trong nháy mắt đã không thấy tăm hơi!

 

Cố Thanh Yến nhìn về hướng nam nhân biến mất không khỏi nhíu mày.

 

Vừa rồi Cố Tiểu Thừa nói "Y là", cho nên đứa trẻ quen biết nam nhân này?

 

Liên tưởng đến sư phụ Cố Tiểu Thừa nói trước đó, Cố Thanh Yến an tâm lại một chút.

 

Nam nhân không đáng đối một cái tiểu hài tử xuống tay, có lẽ chính là sư phụ Cố Tiểu Thừa sư phụ.

 

Quả nhiên, Cố Tiểu Thừa hai mắt sáng lấp lánh nhìn nam nhân, hưng phấn hô lớn: "Sư phụ!"

 

Nhưng mà nam nhân cũng không đáp lại nó, mà dùng một đôi mắt lạnh lẽo từ trên cao nhìn xuống nó.

 

Cố Tiểu Thừa bị y nhìn co rúm lại, yếu ớt nói, "Đại, đại hiệp?"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (227)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227: Hoàn chính văn