Chương 127
Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 127

"Bởi vì ngươi sợ hãi." Tống Hoài thản nhiên nói: "Ngươi sợ hãi ta trở về đoạt hôn, nếu không thì, ngươi mua hành tung của ta làm gì?"

Vấn đề lại quay trở về, Thẩm Lăng hít sâu một hơi: "Ta đã nói, không phải ta làm."

"Nhân chứng ở đây, không phải do ngươi cãi lại, mọi người đều biết trên tay Tống Hoài ta chưa từng có một vụ án oan này, nếu ngươi thật sự bị hãm hại, đương nhiên có thể sạch sẽ ra khỏi Ngự sử đài, người mưu hại ngươi cũng sẽ trả giá đắt, nhưng nếu thật sự là ngươi làm, ta cam đoan, ngươi không ra được Ngự sử đài." Tống Hoài vẫy tay hạ lệnh: "Người đâu, giải đi!"

Thẩm Dụ Văn không ngăn cản được, trơ mắt nhìn quan binh bắt lấy Thẩm Lăng, ông ta luống cuống nhìn ra cổng, sao người của Tề gia còn chưa đến?!

Thẩm gia không ngăn cản được Tống Hoài, nhưng Tề gia có thể!

Tống Hoài người này độc ác tàn nhẫn, Thẩm Lăng tuyệt đối không thể vào Ngự sử đài!

Nhưng vừa nhìn qua, ông ta lập tức sửng sốt: "Tề cô nương."

Đám người nghe tiếng đều quay đầu lại, ngoại trừ Tống Hoài.

"Hàm Hàm tại sao muội cũng tới."

Ánh mắt Thẩm Lăng lóe lên, ân cần nói.

Nhưng hắn ta nhanh chóng phát hiện, từ đầu đến cuối ánh mắt Tề Vân Hàm đều tập trung vào bóng lưng của Tống Hoài.

Trong mắt Thẩm Lăng lướt qua một tia âm u.

Nàng ấy đã nghe thấy được!

Cuối cùng nàng ấy vẫn biết tình cảm của Tống Hoài dành cho nàng ấy.

Thẩm Lăng nhìn về phía Tống Hoài sắc mặt bình tĩnh, sắc mặt hắn ta hơi trầm xuống.

Tống Hoài cố ý, với võ công của y chỉ sợ sớm đã biết Hàm Hàm đã đến đây.

Mười bảy năm, hắn ta đề phòng trước sau, làm thế nào c*̃ng không nghĩ tới vào hôm nay sẽ thất bại trong gang tấc.

Từ rất lâu trước đó hắn ta đã phát hiện, Tề Vân Hàm quá ỷ lại Tống Hoài, vượt qua huynh trưởng ruột của nàng ấy, vượt qua bất cứ người nào trong bọn họ, hắn ta c*̃ng nhìn ra Tống Hoài đã nảy sinh tình cảm khác với Tề Vân Hàm. Cho nên những năm đó, hắn ta gần như canh giữ ở bên cạnh nàng ấy một tấc cũng không rời, chỉ hy vọng nàng ấy có thể nhìn hắn ta nhiều một chút. Nhưng theo thời gian, bọn họ chậm rãi lớn lên, hắn ta hiểu ra, có nhiều thứ đã được định sẵn, không cách nào thay đổi.

Trong lòng Hàm Hàm, Tống Hoài vẫn luôn quan trọng hơn hắn ta.

Cho dù hắn ta ở bên cạnh nàng ấy trước.

Hắn ta không tiếc dùng mười mấy tử sĩ được bồi dưỡng bằng số tiền lớn để giết Ngụy Ngưng, khiến nàng ta tránh được hình phạt lăng trì, là bởi vì hắn ta biết trong lòng trong mắt Ngụy Ngưng chỉ có hắn ta, cho nên hắn ta bằng lòng cho nàng ta một chút thương tiếc cuối cùng.

Hắn ta đã từng nghĩ tới, sau khi chuyện thành công Ngụy Ngưng sẽ là thê tử của hắn ta, trong lòng trong mắt thê tử của hắn ta chỉ có thể có hắn ta, nếu không, hắn ta tình nguyện không cần.

Nhưng nàng ấy là Tề Vân Hàm.

Là cô nương hắn ta thích từ thuở nhỏ, cho nên, dù hắn ta biết rõ trong lòng nàng ấy chứa người khác, c*̃ng làm như không hề hay biết, vẻ vang cưới nàng ấy.

Mà nàng ấy, sau bao lần thoát khỏi tử kiếp, vẫn còn sống đến ngày đại hôn của bọn họ. Điều đó khiến hắn ta tự lừa gạt bản thân, cho rằng có lẽ đây là ý trời, ông trời đã định sẵn là nàng ấy chỉ có thể thuộc về hắn ta.

Nhưng hắn ta không ngờ được, ngày hôm nay, Tống Hoài vẫn đứng ra cản trở!

Người bên ngoài không biết, chẳng lẽ hắn ta còn không biết ư?

Tống Hoài căn bản không có bất cứ chứng cớ gì, y lựa chọn bắt hắn ta đi vào hôm nay, là vì muốn ngăn cản hôn sự này!

Khóe môi Thẩm Lăng hiện lên một nụ cười lạnh.

Hôm nay bắt hắn ta đi thì lại thế nào, chẳng qua là trì hoãn hôn sự này, hôn ước giữa bọn họ vẫn còn, chỉ cần hắn ta còn sống một ngày, tuyệt đối sẽ không từ hôn, đời này, Tống Hoài cũng đừng hòng được như nguyện!

Tề Vân Hàm mặc váy cưới lộng lẫy, chậm rãi tới gần Tống Hoài.

Trong lòng của nàng ấy vẫn mãi quanh quẩn câu nói khi nãy của Thẩm Lăng, nàng ấy rất muốn hỏi Tống Hoài, Thẩm Lăng nói vậy là có ý gì, nàng ấy còn muốn hỏi y, y thật sự trở về đoạt hôn sao?

Nhưng tình cảnh này, có rất nhiều lời nàng ấy không cách nào mở miệng.

Vệ Trăn không bước vào Thẩm gia, nàng đứng ở cạnh cửa lẳng lặng nhìn vào trong.

Nàng quả thật không ngờ, Tống Hoài chọn dùng loại phương thức này để ngăn cản hôn sự, như thế, có vẻ nàng quá chậm lụt.

Không có chứng cứ, tự tạo ra chứng cứ không được sao, dù sao, c*̃ng không oan uổng Thẩm Lăng.

Nàng chỉ có thể nói, không hổ là Tống Hoài.

Tề Vân Hàm dừng lại bên cạnh Tống Hoài, bước chân không cách nào tiếp tục hướng về phía trước, nàng ấy kìm nén cảm xúc kích động muốn nhìn sang Tống Hoài, nhìn về phía Thẩm Lăng cũng đang mặc áo cưới, giọng có chút khó khăn: "Thẩm Lăng, ta nghe nói, huynh phái người ám sát Tống Hoài."

Nàng ấy mới mở miệng, vừa nghe đã biết là nghiêng về phía ai.

Khóe môi Tống Hoài khẽ cong, gần như không thể nhận ra.

Thẩm Lăng nhìn Tề Vân Hàm, trong lòng không nhịn được cảm thấy đắng chát, hắn ta bảo vệ nàng ấy nhiều năm như vậy, kết quả là vẫn không sánh bằng Tống Hoài, nhưng hắn ta không thể hiện ra mặt, chỉ lắc đầu với Tề Vân Hàm: "Ta bị oan."

"Hàm Hàm, muội cũng nghe thấy, hôm nay y vu oan cho ta là có mục đích riêng, y chỉ muốn ngăn cản hôn sự này."

Dứt lời, không đợi Tề Vân Hàm mở miệng, hắn ta liền nhìn về phía Tống Hoài: "Tống Hoài, chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ, dẫu sao cũng coi là có một chút tình nghĩa, cho dù ngươi muốn tranh giành tình cảm, cũng không cần dùng phương thức cực đoan như vậy."

"Chúng ta có thể cạnh tranh công bằng, ngươi tự xưng là công bằng chính nghĩa, nhưng hôm nay ngươi lấy quyền thế đè người, hãm hại ta, là đã hủy hoại thanh danh của ngươi, ngươi phải suy nghĩ kỹ, chớ có làm chuyện hại người hại mình."

Vệ Trăn không nhịn được líu lưỡi, Thẩm Lăng có tài ăn nói này, không đi làm sứ giả thật là đáng tiếc.

Cũng không trách hắn ta có thể gạt được nhiều người như vậy, còn lừa nhiều năm như thế.

Vân Hàm không biết chân tướng, trước mắt, chỉ có thể nhìn xem trong lòng nàng ấy tin tưởng người nào hơn.

Tề Vân Hàm mím môi siết chặt tay, từ đầu đến cuối nàng ấy đều không có can đảm quay sang nhìn Tống Hoài đang gần trong gang tấc.

Nhưng nàng ấy rất muốn phản bác Thẩm Lăng.

Tống Hoài không phải là người như thế.

Y muốn cái gì, chắc chắn sẽ quang minh chính đại có được nó, sẽ không dùng những thủ đoạn này.

Cũng không biết vì sao, giờ này khắc này nàng ấy cảm nhận được hơi thở quen thuộc lại xa lạ bên cạnh kia, một câu cũng không nói nên lời.

Nàng ấy chưa bao giờ nghĩ tới, y có tâm tư như vậy với nàng ấy, mà điều càng làm cho nàng ấy hốt hoảng là, tới bây giờ nàng ấy mới phát hiện, tình cảm mà nàng ấy dành cho y, dường như cũng không phải là tình huynh muội mà nàng ấy vẫn tưởng.

Tống Hoài cảm thấy bóng dáng lộng lẫy bên cạnh rất là chói mắt, dứt khoát tiến lên một bước, nhắm mắt làm ngơ: "Thẩm Lăng, dựa theo luật pháp Bắc Lãng, nhân chứng ở đây, ngươi nhất định phải tiếp nhận điều tra. Ta c*̃ng khuyên ngươi nghĩ rõ ràng, lúc đó ta còn ở trong quân, là tướng lĩnh trong quân, khi đó hành tung của ta là cơ mật của Bắc Lãng, một khi tội danh được chứng thực, cũng không phải chỉ là chặt đầu thôi đâu."

"Huống hồ, hôm đó những kẻ tới giết ta còn có người của Nam Hào Tây Vu, vụ án này liên quan đến rất nhiều vấn đề, Ngự sử đài sẽ không bỏ qua dù chỉ một manh mối nhỏ nhất!"

Y bắt người tại Thẩm gia, là vì không muốn kéo nàng ấy vào chuyện này, nhưng nàng ấy vẫn tới.

Còn mặc bộ hỷ phục chướng mắt này!

"Thật là nực cười!" Thẩm Lăng quát lớn: "Hay ý của ngươi là, ta còn có thể mua chuộc được người Nam Hào Tây Vu phải không?!"

"Tống Hoài, ngươi quá hoang đường rồi đấy!"

Vệ Trăn im lặng cười lạnh.

Nàng nói sai rồi, Thẩm Lăng nên đi diễn kịch.

Tống Hoài bị hai bộ đồ cưới kia đâm đỏ mắt, không muốn dây dưa với hắn ta nữa, lạnh lùng nói: "Chân tướng như thế nào, điều tra một cái là biết, dẫn đi, nếu có người ngăn cản, xử lý theo tội cản trở người chấp hành công vụ!"

Quan binh muốn áp giải Thẩm Lăng đi ra ngoài, lại nghe hắn ta không kiên nhẫn nói: "Ta tự đi!"

Quan binh nhìn sang Tống Hoài, lại nhìn sang Tề Vân Hàm, cuối cùng vẫn buông hắn ta ra.

Thẩm Lăng đi đến trước mặt Tề Vân Hàm, cụp mắt nhìn nàng ấy, hỏi: "Hàm Hàm, muội tin ta hay tin y?"

Lông mi Tề Vân Hàm run rẩy, nàng ấy ngước mắt nhìn Thẩm Lăng, nhẹ nhàng cắn môi.

Tin Thẩm Lăng, hay là Tống Hoài?

Vệ Trăn nhíu mày, loại thời điểm này, vấn đề này, Tề Vân Hàm trả lời thế nào đều không phải là một đáp án hay.

Nàng đang định tiến lên, lại nghe giọng nói mềm mại nhỏ nhẹ của cô nương vang lên: "Thẩm Lăng, ta tin ai vô dụng."

"Ta chỉ tin chân tướng."

"Nếu huynh bị oan uổng, Ngự sử đài sẽ trả trong sạch cho huynh."

Cho nên nói đến cùng, nàng ấy vẫn tin Tống Hoài.

Thẩm Lăng đè nén lửa giận trong lòng, cười cười: "Được."

"Chờ ta trở về, chúng ta lại bái đường."

Tề Vân Hàm nắm chặt nắm tay, trong lòng lập tức bị áy náy lấp đầy.

Nàng ấy không muốn thành hôn.

Nhưng câu nói này, nàng ấy thực sự không cách nào nói với Thẩm Lăng ở thời điểm này.

Nàng ấy trầm mặc hồi lâu, nói: "Ta chờ huynh trở lại."

Chờ hắn ta trở về, nàng ấy sẽ nói rõ ràng với hắn ta.

Thẩm Lăng ừ một tiếng rồi phất tay áo rời đi.

Lúc đi ngang qua Vệ Trăn, hắn ta nhìn sâu vào nàng một lúc, Vệ Trăn lạnh nhạt nghênh đón ánh mắt hắn ta.

Hai ánh mắt giao nhau một chớp mắt, nhìn như bình tĩnh, lại ẩn giấu mũi dao sắc nhọn.

Sau đó Tống Hoài c*̃ng quay người ra phủ.

Từ đầu đến cuối y đều không nhìn Tề Vân Hàm lấy một cái, bực bội nhanh chân rời đi.

Chờ hắn ta trở về? Tiếp tục thành hôn à?

Nằm mơ đi!

Tay áo rộng của thanh niên nhẹ nhàng cọ qua váy cưới đỏ rực, mùi thuốc nhàn nhạt và mùi hương son phấn hòa lại với nhau.

Tề Vân Hàm vô thức duỗi tay, nhưng đầu ngón tay chỉ xẹt qua tay áo y, nàng ấy không bắt được gì hết.

Nàng ấy co ngón tay lại, quay đầu nhìn thanh niên không quay đầu lại rời đi.

Hình như y… đang tức giận.

Đợi quan binh rút lui, Vệ Trăn mới bước lên trước, kéo tay Tề Vân Hàm nói: "Chúng ta đi về trước đi."

Tề Vân Hàm hoàn hồn, khẽ gật đầu một cái.

Lúc gần đi, nàng ấy uốn gối cáo lui với Thẩm Dụ Văn.

Thẩm Dụ Văn có thể nhận lễ của nàng ấy, lại không thể thờ ơ với Vệ Trăn, chỉ phải chắp tay nói: "Cung tiễn Huyện chúa."

Vệ Trăn liếc nhìn ông ta một cái, lôi kéo Tề Vân Hàm lạnh nhạt quay người.

Mười bảy năm trước, Thẩm Lăng mới bao nhiêu tuổi, tất cả những chuyện năm đó, đều là người này chuẩn bị!

Chờ xem, sớm muộn gì nàng cũng sẽ báo thù.

Ngày đó đã không xa.

-

Thẩm Lăng bị bắt, không chỉ Thẩm gia, Tề gia c*̃ng loạn hết cả lên.

Khách khứa đều đã đến, ngay cả Đông cung cũng đến, tân lang lại bị áp giải vào Ngự sử đài, chuyện này đổ lên đầu ai cũng không phải là thanh danh tốt lành gì.

Tề phu nhân lo lắng đi qua đi lại, lúc Tề Vân Hàm ra phủ, bà ấy định đi theo, lại bị Thái tử ngăn cản.

Lúc này, Tề gia qua đó không tốt cho Tống Hoài.

Mà đối với Tề gia mà nói, đây quả thật cũng là một chuyện khó xử.

Thẩm Lăng là cô gia nhà bọn họ, Tống Hoài lại sống ở nhà bọn họ rất nhiều năm, hai người này tranh đấu, bọn họ giúp ai cũng không được.

Huống hồ, sau lưng Tống Hoài còn có Thái tử.

Cho nên Thái tử ngăn cản bọn họ, bọn họ cũng đành thuận nước đẩy thuyền lặng lẽ chờ tin tức.

Mà chuyện Thẩm Lăng ám sát Tống Hoài, bọn họ cũng cực kỳ khiếp sợ.

Hai người kia tính cách khác biệt, thuở nhỏ đã không thân với nhau, nhưng dù sao cũng lớn lên cùng nhau, mặt ngoài còn vẫn luôn duy trì vẻ hòa bình.

Không ai ngờ rằng, chuyện sẽ đột nhiên sẽ biến thành như vậy.

Tề đại nhân bị Tề phu nhân thúc giục, cuối cùng thử mở miệng hỏi: "Điện hạ, việc này, chắc chắn bao nhiêu phần trăm?"

Chử Yến nghe vậy đặt chén trà xuống, ngón tay nhẹ nhàng gõ xuống mặt bàn, sau đó duỗi một đầu ngón tay.

Tề phu nhân thấy vậy suýt nữa thì ngất xỉu: "Chỉ có một phần mười?! Chỉ có một phần mười mà gióng trống khua chiêng đi bắt người như vậy!"

"Ngày nào bắt không được, còn nhất định phải hôm nay!"

"Hôm nay là ngày vui của Hàm Hàm đấy, sao Tống Hoài có thể càn quấy như vậy!"

Chử Yến nhíu mày xoa lỗ tai, ngắt lời Tề phu nhân: "Không phải một phần mười."

Tề phu nhân ngừng lại, quay đầu nhìn về phía Chử Yến.

Sắc mặt Tề đại nhân cũng thay đổi.

Không phải một phần mười, đó chính là...

"Là trăm phần trăm." Chử Yến thản nhiên nói.

Tề phu nhân ngẩn người, sau đó đột nhiên đứng dậy nhìn chằm chằm Chử Yến.

Lúc này, đầu bà ấy kêu ong ong, môi mấp máy rất lâu vẫn không thể nói ra một câu.

Những đứa trẻ này đều là bà ấy nhìn lớn lên, bà ấy tự nhận là hiểu bọn họ rất rõ.

Thật ra bình tĩnh lại suy nghĩ một chút, mặc dù Tống Hoài làm việc tàn nhẫn, thủ đoạn c*̃ng không giống người thường, nhưng y sẽ không nói dối.

Y lựa chọn làm to chuyện vào hôm nay, sau lưng chỉ sợ ắt có ẩn ý, mà Thái tử cũng nói trăm phần trăm, vậy... vậy thì chuyện này không sai được.

Tề đại nhân cũng kinh hãi trợn to mắt.

Tính tình Thẩm Lăng luôn ôn hòa, làm sao có thể dính dáng đến chuyện này?

Tống Hoài bị đưa về, Vân Thanh, Vân Lan đều từng tới thăm, nói là bị thương rất nặng, đối phương muốn dồn y vào chỗ chết.

Vả lại quan trọng nhất là, những kẻ ám sát Tống Hoài, không chỉ có tử sĩ, còn có người Nam Hào, Tây Vu!

Nếu đây là Thẩm Lăng làm...

Bàn tay đang đặt trên đầu gối của Tề đại nhân run rẩy, ông ấy lại nhất thời không dám suy nghĩ sâu hơn.

"Nếu là hai vị tin Cô, vậy tiếp theo, hãy nghe Cô."

Chử Yến đợi hai người miễn cưỡng tiêu hóa, mới tiếp tục nói: "Tống Hoài không có chứng cứ, hôm nay y làm ra tất cả những chuyện này chỉ là để ngăn cản Vân Hàm gả cho Thẩm Lăng."

Tề đại nhân và Tề phu nhân đã nhạy bén nhận ra điều gì, đồng thời nhìn về phía Chử Yến.

"Trên người Thẩm Lăng có vấn đề rất lớn, hôn sự này tuyệt đối không thể thành."

Chuyện này không thể giấu diếm Tề gia, Chử Yến nói thẳng: "Nhưng Tống Hoài chỉ có thể ngăn cản được nhất thời, nếu như trong lúc này không tìm được chứng cứ, không lâu sau Thẩm Lăng sẽ được thả ra."

"Cô biết, lúc này nói những lời này với các ngươi, chắc chắn là các ngươi khó lòng chấp nhận, nhưng vì không để Vân Hàm nhảy vào hố lửa, Cô nhất định phải nói rõ với các ngươi."

Chử Yến tiếp tục nói: "Vụ ám sát ở đình Hòe Sơn, núi Thu Vụ và Ngụy gia đều có liên quan với Thẩm Lăng."

"Thậm chí Ngụy gia bắt cóc Trăn Trăn, c*̃ng có liên quan với Thẩm gia."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (247)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155: Hoàn chính văn Chương 156: Chương 156: Ngoại truyện: Thắng ta, ta trả lại lệnh phù Quân Lãng. Chương 157: Chương 157: Trăn Trăn Chương 158: Chương 158: Trăn Trăn Chương 159: Chương 159: Trăn Trăn Chương 160: Chương 160: Trăn Trăn Chương 161: Chương 161: Trăn Trăn và Tô Vãn Đường Chương 162: Chương 162: Tô Vãn Đường / Tề Vân Mộc Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164: Tô Vãn Đường / Tề Vân Mộc Chương 165: Chương 165: Tô Vãn Đường / Tề Vân Mộc Chương 166: Chương 166: Tề Vân Hàm, Tống Hoài đại hôn. Chương 167: Chương 167: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 168: Chương 168: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 169: Chương 169: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 170: Chương 170: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 171: Chương 171: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 172: Chương 172: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 173: Chương 173: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 174: Chương 174: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 175: Chương 175: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 176: Chương 176: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 177: Chương 177: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 178: Chương 178: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 179: Chương 179: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 180: Chương 180: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 181: Chương 181: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 182: Chương 182: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 183: Chương 183: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 184: Chương 184: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 185: Chương 185: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 186: Chương 186: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 187: Chương 187: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 188: Chương 188: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 189: Chương 189: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 190: Chương 190: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 191: Chương 191: Chuyến đi đến Đông Nhữ (Cuối) Chương 192: Chương 192: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 193: Chương 193: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 194: Chương 194: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 195: Chương 195: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 196: Chương 196: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 197: Chương 197: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 198: Chương 198: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 199: Chương 199: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 200: Chương 200: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 201: Chương 201: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 202: Chương 202: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 203: Chương 203: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 204: Chương 204: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 205: Chương 205: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 206: Chương 206: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 207: Chương 207: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 208: Chương 208: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 209: Chương 209: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 210: Chương 210: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 211: Chương 211: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 212: Chương 212: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 213: Chương 213: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 214: Chương 214: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 215: Chương 215: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 216: Chương 216: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 217: Chương 217: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 218: Chương 218: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 219: Chương 219: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 220: Chương 220: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 221: Chương 221: Tô Vãn Đường, Chử Vân Chương 222: Chương 222: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 223: Chương 223: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 224: Chương 224: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 225: Chương 225: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc (phần cuối) Chương 226: Chương 226: Rất nhiều người Chương 227: Chương 227: Rất nhiều người Chương 228: Chương 228: Tô Chẩm Đường, Chử Vân Chương 229: Chương 229: Rất nhiều người Chương 230: Chương 230: Rất nhiều người Chương 231: Chương 231: Biệt ly Chương 232: Chương 232: Tiểu thái tôn Chương 233: Chương 233: Tiểu quận chúa ra đời Chương 234: Chương 234: Gặp lại nhau Chương 235: Chương 235: Tiệc trà nhỏ ở Đông cung Chương 236: Chương 236: Lần đầu gặp gỡ Chương 237: Chương 237: A huynh/a đệ của ngươi không đẹp bằng a đệ/ a huynh của ta Chương 238: Chương 238: Tiểu thái tôn, Vương thế tử Chương 239: Chương 239: Bắt cá Chương 240: Chương 240: Tạm biệt Chương 241: Chương 241: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 242: Chương 242: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 243: Chương 243: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 244: Chương 244: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 245: Chương 245: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 246: Chương 246: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 247: Chương 247: Trăn Trăn thuở nhỏ (Hoàn toàn văn)