Chương 127
Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy

Chương 127

Lúc này, gió lạnh thấu xương, ở một góc tối tăm, lạnh lẽo khác của thành phố, Vân Dương được tiểu đồ đệ dìu dắt, cuối cùng cũng lê lết đứng dậy được.
Vân Dương đứng bên lề đường hứng gió lạnh hơn nửa tiếng đồng hồ mới đón được xe đến đón. Ông ta khập khiễng lên xe, ngồi ở hàng ghế sau, móc chiếc điện thoại vỡ màn hình ra, mở WeChat, tìm nhóm đạo hữu, tag @tất cả mọi người và gửi một tin nhắn.
Thằng nhãi ranh Thiệu Dã đó đúng là biết đánh. Vân Dương dừng ngón tay đang gõ trên màn hình điện thoại một chút, phải nói là cực kỳ biết đánh mới đúng, nhưng ông ta không tin huy động toàn bộ giới thiên sư mà không tống được cậu vào sở thú.
Ông ta nhất định phải cho Thiệu Dã một bài học!
Thiệu Dã vẫn chưa hề hay biết về nguy hiểm sắp ập đến, ăn no nê, nằm trên giường ngủ say như chết.
Tống Quan Lan thì trằn trọc không ngủ được, đưa tay véo nhẹ má Thiệu Dã một cái, Thiệu Dã lầm bầm vài tiếng, rồi lại ngủ tiếp.
Ngủ nhanh như vậy, thảo nào vừa tắt đèn chưa đến hai phút đã dám hỏi mình ngủ chưa.
Khóe miệng Tống Quan Lan cong lên, ánh mắt tràn đầy dịu dàng, bàn tay anh từ má Thiệu Dã trượt xuống ngực cậu, n*n b*p một hồi, Thiệu Dã trong cơn mơ màng có lẽ cảm nhận được, hoặc có lẽ đơn giản là không muốn nằm ngủ nữa, cậu lật người, chuyển sang nằm sấp.
Tống Quan Lan có chút tiếc nuối, nhưng cũng không sao, không sờ được cơ ngực thì sờ lưng và mông cũng tốt, cảm giác đều rất tuyệt.
Có lẽ là được v**t v* quá thoải mái, chẳng mấy chốc, đôi tai và cái đuôi thỏ mà Thiệu Dã đã cố tình giấu đi trước khi ngủ lại nhô ra.
Hai cái tai thỏ dán vào sau gáy cậu, cái đuôi nhỏ xíu như cục bông thỉnh thoảng lại vẫy vẫy.
Thật sự khiến người ta muốn cắn một miếng xem thử có vị bánh pudding xoài không.
Thiệu Dã tỉnh dậy thì trời đã sáng hẳn, ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua tấm rèm mỏng manh chiếu vào phòng ngủ. cậu ngồi dậy trên giường, vươn vai một cái, cảm thấy tinh thần sảng khoái, đánh mười ông đạo sĩ già ở Thiên Thủy Quan cũng không thành vấn đề.
Thiệu Dã vừa định xuống giường tìm Tống Quan Lan, cúi đầu xuống thì phát hiện đôi tai thỏ của mình lại nhô ra, rõ ràng tối qua trước khi ngủ cậu đã cất chúng kỹ càng rồi mà!
May mà cậu đã đổ hết tội lỗi lên đầu ông đạo sĩ già Vân Dương kia rồi, không cần lo lắng đại ca sẽ nghi ngờ thân phận của mình.
Tống Quan Lan đẩy cửa bước vào, đứng ở cửa phòng ngủ, nhìn Thiệu Dã vẫn còn tr*n tr**ng ngồi trên giường nghịch tai, cười nói: “Mau thu dọn rồi xuống lầu ăn cơm thôi.”
Bữa sáng do Tống Quan Lan tự tay làm, khá đơn giản, một bát cháo thịt kèm hai đĩa rau nhỏ. Ăn xong, Thiệu Dã chủ động dọn dẹp bát đũa trên bàn vào bếp, Tống Quan Lan giúp cậu thắt tạp dề, cậu liền đứng trước bồn rửa, vui vẻ rửa bát.
Tống Quan Lan dựa vào khung cửa bếp, nhìn bóng lưng cậu, không khỏi nhớ lại cảnh tượng cái đuôi sau mông cậu vẫy vẫy đầy phấn khích.
Nếu cậu không mặc quần áo, chỉ đeo một chiếc tạp dề màu hồng, lộ ra đôi tai thỏ và cái đuôi…
Cảnh tượng có chút không hài hòa này nhanh chóng hiện lên trong đầu Tống Quan Lan, Tống Quan Lan cúi đầu nhìn xuống, hơi bị lộ liễu, không thể nghĩ tiếp được nữa, dù sao buổi sáng mà đã giả vờ ngủ thì hơi không hợp lý.
Mặc dù Thiệu Dã tối qua đã ăn rất no, nhưng vẫn không thể cưỡng lại mùi hương tỏa ra từ người Tống Quan Lan.
Nhưng đại ca không thể ngày nào cũng bị cậu ăn, cậu vẫn hiểu chút đạo lý mưa dầm thấm lâu.
Thiệu Dã hít hà mùi hương quyến rũ này, trong lòng bắt đầu tính toán nhỏ nhặt, mình nên hai ngày ăn một lần, hay ba ngày ăn một lần, cơ thể đại ca có chịu nổi không?
Nói mới nhớ, hình như cậu chưa từng thấy đại ca tự giải quyết, chẳng lẽ tối qua cậu ăn là lần đầu tiên của đại ca?
Thiệu Dã đưa lưỡi l**m môi, như đang hồi tưởng lại điều gì đó, thảo nào ngon đến vậy.
Tống Quan Lan đứng phía sau không nhìn thấy biểu cảm của cậu, nhưng lại nhìn thấy đôi tai người của cậu đột nhiên đỏ ửng lên như quả anh đào chín mọng, tươi ngon. Tống Quan Lan quay người ra phòng khách rót cho mình một cốc nước, cầm cốc nước lại đến cửa bếp.
Anh uống một ngụm nước, rồi hỏi Thiệu Dã: “Ngoài việc bốc vác, em còn muốn làm công việc nào khác không?”
Thiệu Dã dừng động tác lại, mắt sáng lên, cậu theo đại ca để làm gì, chẳng phải là để có một công việc lương cao sao!
À, bây giờ có lẽ còn thêm chút đồ thơm thơm khác nữa.
Cậu quay đầu lại, vẻ mặt phấn khích hỏi Tống Quan Lan: “Làm gì cũng được sao?”
Tống Quan Lan nhìn đôi mắt gần như phát sáng của cậu, rất có tầm nhìn nói: “Em cứ nói trước đi.”
Thiệu Dã đặt chiếc đĩa đã rửa sạch xuống, hỏi Tống Quan Lan: “Khiêng quan tài có được không?”
Tống Quan Lan: “…”
Quả là có tầm nhìn xa.
Thấy Tống Quan Lan không lập tức đồng ý, Thiệu Dã có chút lo lắng hỏi: “Không được sao?”
Cậu tự nghĩ lại, hình như đúng là không được thật, dù sao nhà ông cụ Tống cũng không cần đưa quan tài nữa rồi.
Nhưng họ có thể đưa cho đám đạo sĩ ở Thiên Thủy Quan mà, chẳng lẽ đại ca không có ý tưởng này sao?
Quan tài hơi to, một mình Thiệu Dã khiêng không tiện, hay là đưa hộp đựng tro cốt đi? Vừa nhẹ nhàng vừa rẻ, cậu có thể mỗi ngày đưa một cái!
Không biết trong Thiên Thủy Quan có bao nhiêu đạo sĩ, có đủ để cậu đưa cả năm không.
Thiệu Dã chớp chớp đôi mắt trong veo nhìn Tống Quan Lan, đại ca ơi, cậu thật sự rất muốn có công việc này.
Tống Quan Lan bất lực nói: “Hôm nay đi xem công ty của anh đi.”
Cũng được, không biết nhân viên công ty của đại ca được trả lương bao nhiêu.
Thiệu Dã rửa sạch bát đũa, nhanh chóng lên lầu thay một bộ quần áo mới, rồi lên xe của Tống Quan Lan, cùng anh đến công ty.
Tòa nhà công ty của Tống Quan Lan nằm ở trung tâm thành phố, anh có một cuộc họp vào buổi sáng nên nhờ trợ lý Triệu Hành dẫn Thiệu Dã đi tham quan công ty, giới thiệu tình hình công ty và chức năng của từng nhân viên.
Thiệu Dã sợ bị lộ thân phận là một con thỏ mù chữ không có bằng tiểu học, dù rất tò mò về mọi thứ trong công ty cũng không dám hỏi nhiều, chỉ có thể chăm chú lắng nghe Triệu Hành nói, thỉnh thoảng gật đầu, tỏ vẻ rất hài lòng với lời giải thích của Triệu Hành.
Triệu Hành cũng rất tò mò, Thiệu Dã là nhân vật lớn từ đâu đến mà được ông chủ đích thân đưa đến công ty, hắn dò hỏi xem Thiệu Dã trước đây đã làm việc ở đâu.
Đừng thấy Thiệu Dã thời gian làm việc không dài, nhưng số lượng công ty đã từng làm việc thì chắc chắn vượt quá chín mươi chín phần trăm dân văn phòng thành phố, gần như ba năm ngày lại đổi chỗ một lần, cậu một tràng dài đọc ra một đống tên công ty.
Vì những công ty này quá gà và các dự án làm không liên quan gì đến công ty của Tống Quan Lan, nên Triệu Hành chưa từng nghe đến cái nào.
Triệu Hành cũng không nghi ngờ, chỉ đoán rằng Thiệu Dã trước đây có thể làm việc ở nơi khác, tuổi còn trẻ mà đã làm việc cho nhiều công ty như vậy, chắc chắn rất giỏi.
Thế là hắn lại hỏi Thiệu Dã: “Anh làm công việc gì ở những công ty đó?”
Thiệu Dã lấy tay che miệng, cậu hắng giọng, nói với Triệu Hành hai chữ: “Bốc vác.”
Triệu Hành: “…”
Hắn không khỏi suy nghĩ nghiêm túc bốc vác mà Thiệu Dã nói có phải là nghĩa bóng không.
Nhưng chưa kịp hỏi ra nghi ngờ trong lòng, hắn đã nghe Thiệu Dã hỏi: “Anh làm gì trong công ty vậy?”
Triệu Hành đáp: “Tôi là trợ lý của tổng giám đốc Tống.”
Thiệu Dã hỏi: “Trợ lý phải làm gì?”
Triệu Hành thầm nghi ngờ, chẳng lẽ ở công ty trước đây của vị tiên sinh này không có trợ lý sao, hắn trả lời Thiệu Dã: “Đi theo bên cạnh tổng giám đốc Tống, hỗ trợ tổng giám đốc Tống xử lý các công việc trong công ty, lên lịch trình cho tổng giám đốc Tống, thay mặt tổng giám đốc Tống giao tiếp với các bộ phận khác, khách hàng và đối tác, v.v.”
“Hỗ trợ tổng giám đốc Tống à,” Thiệu Dã gật đầu, cậu thấy công việc này rất tốt, lại hỏi Triệu Hành, “Một tháng anh được bao nhiêu lương?”
Triệu Hành cười khan một tiếng, không nói gì, chẳng lẽ không hỏi lương của nhau không phải là quy tắc ngầm trong giới công sở sao!
Thiệu Dã hoàn toàn không hiểu quy tắc này, khi còn bốc vác ở công trường, cậu ngày nào cũng trao đổi với đồng nghiệp xem ông chủ nào trả lương cao hơn.
Thấy Triệu Hành không nói, Thiệu Dã nheo mắt lại, ánh mắt đầy thâm ý.
Triệu Hành bị cậu nhìn đến phát run, cậu có ý gì vậy?
Rất nhanh, đợi Tống Quan Lan họp xong, từ văn phòng bước ra, Triệu Hành đã biết Thiệu Dã có ý gì.
Tống Quan Lan hỏi cậu: “Thế nào? Nghĩ xong muốn làm gì chưa?”
Mắt Thiệu Dã sáng lấp lánh, vừa mở miệng đã hỏi: “Em có thể làm trợ lý không?”
Triệu Hành: “…”
Cũng quá đột ngột rồi đấy!
Nhưng Triệu Hành cũng không quá lo lắng, trợ lý của Tống Quan Lan đều được tuyển chọn qua nhiều vòng kiểm tra nghiêm ngặt, cho dù Thiệu Dã có muốn làm trợ lý cũng phải học từ đầu, cậu là người mới, vừa không hiểu nghiệp vụ và văn hóa của công ty, vừa không biết thói quen sinh hoạt hàng ngày của tổng giám đốc Tống, muốn đảm nhận công việc này, ít nhất cũng phải rèn luyện ba năm tháng.
Sau đó hắn nghe Tống Quan Lan nói: “Đương nhiên là được.”
Mắt Thiệu Dã lập tức sáng hơn.
Triệu Hành: “?”
“Nhưng mà…” Tống Quan Lan lại lên tiếng.
Triệu Hành thở phào nhẹ nhõm, xem ra tổng giám đốc Tống vẫn có tính toán của riêng mình.
Tim Thiệu Dã lại treo lên, chẳng lẽ đại ca chê cậu chưa học hết tiểu học sao?
Tống Quan Lan tỏ vẻ hơi khó xử, dáng vẻ nghĩ cho Thiệu Dã, anh nhắc nhở Thiệu Dã: “Nhưng công việc trợ lý sẽ hơi bận, đến lúc đó em có thể không có nhiều thời gian hẹn hò với Đình Đình đâu.”
Thiệu Dã vốn dĩ không muốn hẹn hò với Tống Đình Đình, cậu chỉ đồng ý với Tống Đình Đình là sẽ cùng cô ấy đến thăm mẹ cô ấy, mỗi tháng nhiều nhất mười lần, nhưng đây đúng là một vấn đề, cậu hỏi Tống Quan Lan: “Không được xin nghỉ sao?”
Trợ lý mà còn muốn xin nghỉ đi hẹn hò với người ta à?
Triệu Hành ngẩng đầu nhìn Thiệu Dã, đúng là một đôi mắt trong veo, có phải cậu mới tốt nghiệp đại học không?
“Tuy công việc trợ lý rất nhiều, nhưng nếu em muốn xin nghỉ, anh đương nhiên không phản đối, cùng lắm thì anh làm nhiều hơn một chút,” Tống Quan Lan khẽ thở dài, nói tiếp, “Nhưng nếu Đình Đình thật lòng yêu em, cô ấy sẽ hiểu khó khăn của em, ủng hộ công việc của em, sẽ không tìm em trong giờ làm việc đâu.”
Ở đâu ra mùi trà xanh nồng nặc thế này!
Triệu Hành thầm cảm thán trong lòng, từ khi làm trợ lý, hắn cảm thấy mình làm việc hai mươi tư tiếng một ngày, chỉ cần ông chủ cần, bất cứ lúc nào cũng là giờ làm việc, đương nhiên lương nhận được cũng rất đáng kể, Triệu Hành định làm thêm ba bốn năm nữa rồi về quê nuôi lợn.
Thiệu Dã không hiểu những khúc mắc này, cậu cảm động nhìn Tống Quan Lan, hận không thể lập tức gọi điện thoại cho Tống Đình Đình bảo cô ấy đổi bạn trai, nhưng cậu còn chưa biết làm trợ lý cho đại ca thì được bao nhiêu lương, chuyện này cứ để sau đi.
“Đại ca, anh tốt quá!” Thiệu Dã chân thành nói.
Tống Quan Lan mỉm cười, nói: “Đình Đình ham chơi, cô ấy có cuộc sống riêng, có bạn bè riêng, luôn bỏ mặc em, anh là anh trai đương nhiên phải chăm sóc em nhiều hơn, cô ấy không liên lạc với em bao lâu rồi?”
Mùi trà xanh sao càng lúc càng nồng thế này, Triệu Hành đầu óc quay cuồng, đoán mối quan hệ của hai người này.
Thiệu Dã nói: “Hôm qua cô ấy còn tìm em, nói với em chiều ngày kia đến bệnh viện thăm mẹ cô ấy.”
Tống Quan Lan: “…”
“Vậy sao?” Anh hỏi Thiệu Dã.
Thiệu Dã gật đầu.
“Anh biết rồi.” Tống Quan Lan gật đầu, không nói gì nữa.
Triệu Hành nghe mà đầu óc đầy dấu chấm hỏi, đây rốt cuộc là loại trợ lý gì vậy!
Không biết là loại trợ lý gì, dù sao Tống Quan Lan quay người dẫn Thiệu Dã đi làm thủ tục nhận việc.
Triệu Hành vốn còn lo lắng Tống Quan Lan có thêm một trợ lý, mình sẽ gặp nguy cơ bị sa thải, nhưng thực tế là sự xuất hiện của Thiệu Dã không hề gây ảnh hưởng gì đến công việc của họ.
Đúng là không hề ảnh hưởng chút nào!
Đồng thời Triệu Hành cũng biết chuyện Thiệu Dã nói bốc vác trước đó, là thật sự bốc vác.
Bốc vác và trợ lý thì có liên quan gì đến nhau! Thân hình này của cậu rõ ràng làm bảo vệ thì hợp hơn mà!
Triệu Hành riêng tư buôn dưa lê chuyện này với đồng nghiệp không ít lần. Khi hắn đưa tài liệu cho Tống Quan Lan, thậm chí còn thấy Thiệu Dã ngồi trên ghế sofa gặm lá rau.
Triệu Hành nhìn mà đỏ mắt, khi nào thì trợ lý lại thành công việc nhàn hạ như vậy rồi.
Công việc trợ lý của Thiệu Dã xin nghỉ đi hẹn hò với bạn gái hình như hoàn toàn không thành vấn đề nhỉ.
Đến ngày Tống Đình Đình hẹn Thiệu Dã đi thăm mẹ cô, Tống Quan Lan cũng không cố ý ngăn cản cậu, còn ân cần nói: “Anh đưa em xuống nhé.”
Sau khi ra khỏi văn phòng với Tống Quan Lan, Thiệu Dã đã cảm thấy có thứ gì đó đang theo sau họ, một mùi hôi thối, sắp làm ô uế mùi hương trên người đại ca rồi.
Xuống lầu, Tống Quan Lan đưa cậu lên xe, vẫy tay chào tạm biệt rồi quay người trở vào, nhưng chiếc taxi Thiệu Dã ngồi đột nhiên không khởi động được, tạm thời không thể xuất phát, Thiệu Dã nghiêng đầu nhìn bóng dáng Tống Quan Lan bên ngoài cửa sổ xe, rồi phát hiện có mấy con yêu tinh lén lút theo sau anh đi vào công ty.
Thiệu Dã nhíu mày, cậu sớm đã phát hiện trong công ty của Tống Quan Lan không chỉ có mình cậu là yêu tinh, nhưng cậu và họ không làm việc cùng tầng nên cũng không để ý, bây giờ xem ra bọn họ hình như không được thành thật cho lắm.
Đây là thỏ đi vắng, cáo nhím chuột rắn xưng hùng xưng bá?
Hôm nay bọn họ thừa lúc cậu không có ở đây muốn làm gì đại ca?
Thiệu Dã đẩy cửa xe nhảy xuống, chạy vào công ty, cậu trực tiếp bấm thang máy lên tầng của Tống Quan Lan.
Cửa thang máy mở ra, cậu bước ra ngoài, phát hiện tất cả nhân viên loài người ở tầng này đều đã hôn mê, còn trong văn phòng, đám yêu quái đang bàn bạc cách chia nhau ăn thịt Tống Quan Lan cũng đã hôn mê.
Đám yêu quái này thật ra cũng biết yêu quái tốt nhất là không nên ăn thịt người, nhưng khí vận trên người Tống Quan Lan có sức hấp dẫn quá lớn đối với bọn chúng, yêu quái chưa hóa hình cắn anh một miếng có thể hóa thành hình người, còn yêu quái đã có hình người cắn anh một miếng, có lẽ lập tức có thể tu thành chính quả, đắc đạo thành tiên.
Thiệu Dã nghe lỏm hai câu bên ngoài, mới biết, hóa ra không chỉ mình cậu thấy đại ca ngon, yêu tinh khác cũng thấy vậy.
To gan!
Cậu tức giận bừng bừng, cũng không nhìn xem bọn chúng là thân phận gì, xứng sao? Ttiểu đệ thân tín nhất như cậu còn chưa cắn miếng nào đây này!
Không đúng, hình như đã cắn rồi, thảo nào sau đêm đó, cậu đều cảm thấy trong người mình có sức mạnh vô tận.
Thiệu Dã đạp cửa văn phòng đang khóa chặt, túm lấy một con rắn lục, xông lên đấm cho nó hai quả, đánh cho con rắn lục hoa mắt chóng mặt, rồi lại đấm đá đám cáo nhím chuột một trận, đánh cho bọn chúng kêu cha gọi mẹ, hiện nguyên hình.
Sau khi xử lý xong đám yêu quái đó, Tống Quan Lan vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, cậu kiểm tra hơi thở và nhịp tim của Tống Quan Lan, hình như không có vấn đề gì, nhưng sao vẫn không tỉnh? Chẳng lẽ còn có yêu quái nào khác động tay động chân với đại ca?
Thiệu Dã dứt khoát ở lại văn phòng của Tống Quan Lan để ôm cây đợi thỏ.
Ơ? Sao từ này nghe kỳ cục vậy?
Cũng không quan trọng.
Quả nhiên lại có không ít yêu quái bị khí vận trên người Tống Quan Lan hấp dẫn muốn đến chiếm tiện nghi của anh, Thiệu Dã lần lượt giải quyết bọn chúng, rồi lại lục soát kỹ càng trên dưới công ty một lượt, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót!
Sau khi xác định không còn yêu quái nào lọt lưới, Thiệu Dã nhét bọn chúng vào bao tải, cùng nhau vứt vào thùng rác bên kia đường đối diện công ty.
Làm xong tất cả, cậu vỗ tay, tưởng rằng cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, kết quả lúc quay lại lại thấy hai ông đạo sĩ đang nằm bò ra thò đầu ra thò đầu vào, nhìn chằm chằm vào cổng công ty bọn họ như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Thiệu Dã tiến tới, hỏi bọn họ: “Các người tìm gì vậy?”
Ông đạo sĩ kia không chú ý có người lạ đến, theo bản năng trả lời: “Yêu tinh chuột túi.”
“Cái gì!” Thiệu Dã giật mình kêu lên, cậu phẫn nộ nói, “Trong công ty chúng tôi còn có yêu tinh chuột túi!”
Vừa rồi cậu kiểm tra kỹ lưỡng lắm rồi vậy mà vẫn không phát hiện ra, đáng ghét!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (206)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (1) Chương 189: Chương 189: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (2) Chương 190: Chương 190: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (3) Chương 191: Chương 191: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (4) Chương 192: Chương 192: Ngoại truyện: Tuyến if (1) Chương 193: Chương 193: Ngoại truyện: Tuyến if (2) Chương 194: Chương 194: Ngoại truyện: Tuyến if (3) Chương 195: Chương 195: Ngoại truyện: Tuyến if (4) Chương 196: Chương 196: Ngoại truyện: Tuyến if (5) Chương 197: Chương 197: Ngoại truyện: Tuyến if (6) Chương 198: Chương 198: Ngoại truyện: Tuyến if (7) Chương 199: Chương 199: Ngoại truyện: Tuyến if (8) Chương 200: Chương 200: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! Chương 201: Chương 201: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (2) Chương 202: Chương 202: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (3) Chương 203: Chương 203: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (4) Chương 204: Chương 204: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (5) Chương 205: Chương 205: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (6) Chương 206: Chương 206: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (7)