Chương 128
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai

Chương 128: Phong Thành

Trans và edit: Little Jasmine
Được rồi! Không ngủ được thì thôi! Ngày nào cũng phải đi mua sắm với Giang Đan Hà cũng được! Thậm chí mỗi ngày chọn bộ váy màu hồng đẹp nhất hắn cũng chịu được! Nhưng bây giờ tên này đập luôn cửa nhà người ta, vậy mà còn trách mình không mở cửa sớm hơn?!
“Giang Đan Hà, nếu huynh không phải là cấp trên, ta đã cho huynh nếm mùi nắm đấm của mình rồi đó!”
Có vẻ ánh mắt của Lý Thủ Cát quá dữ dội, Giang Đan Hà ho khan hai tiếng rồi nói:
“Thôi được rồi, thôi được rồi. Ta đi tìm người khác vậy.”
Y lẩm bẩm vài câu đầy bất mãn rồi bỏ đi.
Lý Thủ Cát chỉ ước có thể đuổi theo và tặng y một cú đấm trời giáng để khỏi phải chịu cảnh tra tấn này nữa.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn ôm chăn, ấm ức đi về phía nhà Giang Đan Hà.
Nếu hỏi tại sao…
Còn hỏi nữa?! Trời thì lạnh, cửa thì gãy rồi, làm sao ngủ nổi?!
Như thiếu nữ nhà lành bị ép buộc, Lý Thủ Cát mang theo chăn gối, gõ cửa phòng Giang Đan Hà.
Giang Đan Hà trông chẳng hề bất ngờ. Y mở cửa rồi kéo hắn vào bên trong.
Cánh cửa từ từ khép lại. Lý Thủ Cát còn ngoái đầu nhìn ra ngoài với đôi mắt ngấn lệ, như đang gửi tín hiệu cầu cứu cuối cùng. Khi cửa đóng lại hoàn toàn, hắn cũng biến mất theo.
“Được rồi, được rồi. Nhìn xem hai miếng vải này. Màu này thì thế nào?”
Giường và bàn của Giang Đan Hà phủ kín các loại vải màu sắc. Lý Thủ Cát bước vào mà cứ như đi lạc vào tiệm vải.
Hắn ngáp dài, nước mắt trào ra khóe mắt. Quầng thâm dưới mắt ngày càng đậm. Từ lúc bước vào, hắn đã phải chọn hơn chục loại vải rồi. Giờ thì mắt hắn chẳng còn phân biệt được màu sắc nữa, tất cả đều thành một màu xám xịt.
Ngay khi thấy chiếc giường ngay trước mặt, Lý Thủ Cát lén lén bò lại. Vừa đặt tay định leo lên, môi hắn đã nở nụ cười sung sướng…
Nhưng Giang Đan Hà kéo hắn đứng dậy ngay lập tức.
“Đang nói dở mà đi đâu thế, huynh nhìn thử đi, mấy hoa văn này, cái nào đẹp hơn?”
Lý Thủ Cát gục ngã trong lòng, hối hận vô cùng.
M** nó! Gió lùa vào nhà thì sao? Cùng lắm là cảm lạnh thôi. Nhưng còn hơn là ngồi đây bị tra tấn thế này!!!
Thấy Lý Thủ Cát sắp suy sụp hoàn toàn, Giang Đan Hà cuối cùng cũng tha cho hắn đi ngủ.
Lý Thủ Cát mừng như bắt được vàng, nhảy ngay lên giường. Nhưng vừa nằm xuống chưa được bao lâu thì nghe thấy:
“Ngủ sớm đi. Mai sáng chúng ta đi xem tiệm giày trước.”
Lý Thủ Cát tức muốn phun máu.
“Ta sẽ bỏ việc!!!!”
Giang Đan Hà mặc kệ ánh mắt muốn giết người của hắn, cất hết vải vóc rồi ôm chăn sang giường bên kia, phòng y có hai cái giường lận.
Lý Thủ Cát trừng mắt nhìn gáy Giang Đan Hà mà muốn khóc. Lại một đêm mất ngủ nữa…
-------
“Mẹ ơi, chúng ta đang ở đâu thế ạ?”
Tráng Tráng vén rèm, vung nắm giấy vàng mã ra ngoài, rồi quay lại nhìn Tiểu Quả, môi chu ra, hai tay xoa xoa mông vì ngồi lâu ê ẩm.
“Chúng ta đến… Phong Thành rồi.”
Tiểu Quả kéo rèm lên. Trên cổng thành lớn phía trước, nàng vừa nhìn rõ ba chữ khắc cao: Phong Thành.
Bản thân nàng cũng khó chịu chẳng kém. Cả ngày ngồi trong xe ngựa, đáng lẽ theo hành trình thì họ nên dừng lại ở cửa hàng nhà họ Triệu. Nhưng khi đến gần huyện đó, đoàn xe lại vòng qua luôn.
Ngoài lần dừng lại ăn trưa, họ đi suốt không nghỉ.
Tiểu Quả tự hỏi liệu họ có dừng lại nghỉ trong đêm hay không. Nàng thật sự hy vọng sẽ nghỉ tại một huyện nào đó, ít nhất là vào được quán trọ. Đi tiếp trong đêm thì chỉ còn cách dựng trại ven đường, điều mà nàng hoàn toàn không mong muốn, lại càng không muốn ngủ trong xe giữa đồng hoang.
“Để mẹ xoa cho con nhé.”
Thấy Tráng Tráng khó chịu, Tiểu Quả kéo con vào lòng và nhẹ nhàng xoa bóp.
Có mẹ xoa, Tráng Tráng dễ chịu hẳn, không còn càu nhàu nữa.
“Đến lượt con xoa cho mẹ!”
Tráng Tráng lập tức đứng dậy, giơ hai bàn tay bé nhỏ lên.
“Không cần đâu!”
Tiểu Quả vội vàng từ chối, giọng còn run run.
“Cảm ơn con. Mẹ ghi nhận lòng hiếu thảo của con rồi, nhưng… con khỏi xoa mẹ cũng được…”
“Mẹ ơi…”
Tráng Tráng mở to đôi mắt, đầy ngây thơ, chẳng hiểu sao mình bị từ chối.
Tiểu Quả nhanh chóng đổi chủ đề. Cuối cùng, bé không đòi xoa cho mẹ nữa.
Vừa trả lời câu hỏi của cậu bé, nàng vừa thả vàng mã ra ngoài xe.
Trước khi trời tối hẳn, đoàn xe cuối cùng cũng dừng lại, đúng như mong muốn của Tiểu Quả.
Xe vừa dừng, nàng lập tức bế Tráng Tráng xuống, hít một hơi thật sâu. Nhưng thay vì vào trong thành, họ lại đứng ngoài. Chính xác hơn, họ dừng ngay cổng thành.
Tòa thành này trông khác hẳn những nơi trước.
Các thành khác đều mở cổng suốt. Riêng nơi này, cổng đóng chặt, binh lính gác nghiêm ngặt. Ai ra vào đều phải ghi danh và chờ kiểm tra.
Tiểu Quả bước tới vài bước để xem chuyện gì đang xảy ra phía trước.
Thấy nàng đi ra khỏi xe, viên quan dẫn đầu vội chạy tới:
“Phu nhân, xin vào trong xe. Chúng tôi cũng chưa rõ tình hình.”
Tiểu Quả thở dài, gật đầu. Trước mặt là một đoàn người đang xếp hàng dài để vào thành.
Không biết đến lượt họ là lúc nào.
Nàng xoa bụng. Giá mà biết trước, nàng đã mang theo đồ ăn vặt để ăn dọc đường.
“Nếu phu nhân đói, tôi còn chút lương khô. Nếu không chê, xin người nhận tạm.”
Viên quan dẫn đầu tinh ý, lấy ra một túi đồ ăn đưa tới.
“Ôi, không cần đâu, không cần thật. Sắp vào thành rồi, chờ thêm chút cũng được.”
Tiểu Quả ngại ngùng từ chối, cảm ơn rồi ôm Tráng Tráng trở lại xe.
Huyện lệnh Lưu thì chẳng buồn để ý tình hình. Ông ngồi trong kiệu, ung dung, như thể chẳng có gì liên quan đến mình.
Khi đi ngang xe của Huyện lệnh, Tiểu Quả tình cờ nhìn vào bên trong qua khe rèm.
Và nàng choáng váng.
Trong kiệu lót đệm bông mềm, trái cây chất đầy, mà còn có cả mỹ nhân hầu hạ?!
Không trách ông ta không chịu xuống xe cả đoạn đường, bên trong thoải mái như vậy cơ mà!
Trong khi nàng phải ngồi trên tấm ván cứng, dựa vào vách gỗ cứng. Thứ mềm nhất trong xe chính là... Tráng Tráng đang nằm trong lòng nàng.
Còn Huyện lệnh Lưu thì như đi du xuân.
“Mẹ ơi... Con đói…”
Tráng Tráng ôm cổ nàng, giọng nhỏ xíu đầy tội nghiệp.
“Ráng chút nữa nhé. Vào thành rồi, mẹ sẽ mua nhiều đồ ăn hơn, để dành cho những ngày tới.”
Tiểu Quả dỗ dành, chỉ mong nhanh chóng vào thành để mua gì đó cho con ăn.
Do quá vội, nên nàng không chuẩn bị nhiều đồ ăn.
Tráng Tráng dụi mắt, bắt đầu buồn ngủ. Nàng vỗ nhẹ lưng bé, định để bé ngủ tạm.
“A? Đúng rồi!”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (144)
Chương 1: Chương 1: Mẹ của nhóc là ai? Chương 2: Chương 2: Mẹ ơi? - 1 Chương 3: Chương 3: Mẹ ơi? - 2 Chương 4: Chương 4: Cháo rau Chương 5: Chương 5: Lại xuyên về rồi sao? Chương 6: Chương 6: Không gian trong nhẫn Chương 7: Chương 7: Canh hoành thánh Chương 8: Chương 8: Khởi đầu mới Chương 9: Chương 9: Cùng nhau làm ruộng nào! Chương 10: Chương 10: Gieo hạt Chương 11: Chương 11: Mì cà chua trứng Chương 12: Chương 12: Hứa không được lên núi Chương 13: Chương 13: Canh sườn hầm khoai tây Chương 14: Chương 14: Kể chuyện Chương 15: Chương 15: Lên núi Chương 16: Chương 16: Chợ phiên Chương 17: Chương 17: Vội vã Chương 18: Chương 18: Mua bê Chương 19: Chương 19: Gieo hạt Chương 20: Chương 20: Chuẩn bị lẩu gà Chương 21: Chương 21: Thôn chài nhỏ Chương 22: Chương 22: Canh gà hầm nước dừa Chương 23: Chương 23: Cá viên Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Ba ngày mưa to Chương 26: Chương 26: Trồng ngô Chương 27: Chương 27: Xương hầm Chương 28: Chương 28: Dắt Tiểu Tráng lên núi Chương 29: Chương 29: Đây là... Chương 30: Chương 30: Phá tổ ong Chương 31: Chương 31: Bột khoai tây Chương 32: Chương 32: Tích góp tiền bạc Chương 33: Chương 33: Lên núi hái nấm Chương 34: Chương 34: Cứu người không mong báo đáp Chương 35: Chương 35: Làm nước dùng Chương 36: Chương 36: Chuẩn bị xong Chương 37: Chương 37: Đi bán thôi! Chương 38: Chương 38: Không kịp ngơi tay Chương 39: Chương 39: Đi mua đồ Chương 40: Chương 40: Đi mua sắm (2) Chương 41: Chương 41: Làm hàng rào Chương 42: Chương 42: Làm tóp mỡ Chương 43: Chương 43: Viết chữ Chương 44: Chương 44: Cây bồ kết Chương 45: Chương 45: Đừng trách ta Chương 46: Chương 46: Cá chua ngọt Chương 47: Chương 47: Đi chợ Chương 48: Chương 48: Vương gia Chương 49: Chương 49: Bàn chuyện làm ăn Chương 50: Chương 50: Kí khế ước Chương 51: Chương 51: Kẻ thù chung Chương 52: Chương 52: Hết nước rửa chén Chương 53: Chương 53: Dẫn con vào trấn Chương 54: Chương 54: Tiểu Quả tỷ Chương 55: Chương 55: Là nàng sao? Chương 56: Chương 56: Làm xà phòng Chương 57: Chương 57: Người đẹp và quái vật Chương 58: Chương 58: Quần áo mới Chương 59: Chương 59: Công thức mới Chương 60: Chương 60: Quay về Tần gia Chương 61: Chương 61: Con trưởng Tần gia Chương 62: Chương 62: Quyết định hệ trọng Chương 63: Chương 63: Đón ca ca về Chương 64: Chương 64: Trở về nhà Chương 65: Chương 65: Lên huyện mua gỗ Chương 66: Chương 66: Sắp xếp nội thất Chương 67: Chương 67: Uống thuốc Chương 68: Chương 68: Nỗi phiền muộn của Giang Đan Hà Chương 69: Chương 69: Mẫu tử đồng tâm Chương 70: Chương 70: Lần đầu ăn thử ruột heo Chương 71: Chương 71: Đóa hoa tặng mẹ Chương 72: Chương 72: Tu sửa tiệm mỳ Như Ý Chương 73: Chương 73: Cổ đông mới Chương 74: Chương 74: Vôi Chương 75: Chương 75: Tiễn biệt Tần An Minh Chương 76: Chương 76: Bạn mới Chương 77: Chương 77: Trứng bắc thảo Chương 78: Chương 78: Tái khai trương Chương 79: Chương 79: Malatang - Ý Quả Minh Chương 80: Chương 80: Cùng nhau thu hoạch nào! (1) Chương 81: Chương 81: Cùng nhau thu hoạch nào! (2) Chương 82: Chương 82: Cùng nhau thu hoạch nào(3) Chương 83: Chương 83: Bắp rang bơ Chương 84: Chương 84: Rượu hoa quế Chương 85: Chương 85: Bánh trung thu Chương 86: Chương 86: Tự làm lò nướng bánh (1) Chương 87: Chương 87: Tự làm lò nướng bánh (2) Chương 88: Chương 88: Tự làm lò nướng (3) Chương 89: Chương 89: Đi thăm cữu cữu Chương 90: Chương 90: Doanh thu Chương 91: Chương 91: Lời mời ăn tết Trung Thu Chương 92: Chương 92: Hóa giải lo âu Chương 93: Chương 93: Ta có một đứa con gái Chương 94: Chương 94: Bánh nướng Chương 95: Chương 95: Ướp thịt để làm lạp xưởng Chương 96: Chương 96: Làm lạp xưởng Chương 97: Chương 97: Giọng hát của Tiểu Tráng Chương 98: Chương 98: Chuẩn bị làm bánh Trung thu nào! Chương 99: Chương 99: Bánh Trung thu nhân đậu đỏ trứng muối Chương 100: Chương 100: Bánh chín rồi! Chương 101: Chương 101: Canh mận chua(1) Chương 102: Chương 102: Canh mận chua (2) Chương 103: Chương 103: Dọn nhà Chương 104: Chương 104: Tết trung thu - Tết đoàn viên Chương 105: Chương 105: Triều đại mới Chương 106: Chương 106: Thông báo mới Chương 107: Chương 107: Lý Triệu Địch - Người đàn bà lắm điều Chương 108: Chương 108: Một bài học Chương 109: Chương 109: Ai dừng lại trước là thua Chương 110: Chương 110: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (1) Chương 111: Chương 111: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2) Chương 112: Chương 112: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2) Chương 113: Chương 113: Nhanh lên nào mẹ ơi! Chương 114: Chương 114: Về nhà thôi! Chương 115: Chương 115: Trong cái rủi có cái may Chương 116: Chương 116: Một chọi hai Chương 117: Chương 117: Công việc mới Chương 118: Chương 118: Người cùng sở thích Chương 119: Chương 119: Muốn về nhà Chương 120: Chương 120: Độc thân thì sao chứ? Chương 121: Chương 121: May giày Chương 122: Chương 122: BMW ở thời cổ đại Chương 123: Chương 123: Dời mộ về kinh thành Chương 124: Chương 124: Tìm người giúp đỡ Chương 125: Chương 125: Chuẩn bị Chương 126: Chương 126: Giờ lành Chương 127: Chương 127: 7 ngày nữa Chương 128: Chương 128: Phong Thành Chương 129: Chương 129: Đưa Tráng Tráng vào không gian Chương 130: Chương 130: Không thể làm gì khác Chương 131: Chương 131: Tắm nước nóng Chương 132: Chương 132: Ta sẽ theo huynh Chương 133: Chương 133: Kinh thành Chương 134: Chương 134: Nơi này là chỗ nào vậy? Chương 135: Chương 135: Nghỉ ngơi trong cung Chương 136: Chương 136: Báo tin Chương 137: Chương 137: Người quen Chương 138: Chương 138: Người cha trong tưởng tượng Chương 139: Chương 139: Song sinh Chương 140: Chương 140: Cuối cùng cũng gặp nhau Chương 141: Chương 141: Khóc Chương 142: Chương 142: Bí mật lớn Chương 143: Chương 143: Gần quá rồi! Chương 144: Chương 144: Không quen