Chương 129
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa

Chương 129

Chương 129: Chu toàn

 

Cố Tiểu Thừa nghe Cố Thanh Yến nói xong sửng sốt đứng yên tại chỗ, khó tin hỏi: "Ca ca, huynh nói hắn cố ý tiếp cận chúng ta?"

 

Cố Thanh Yến gật gật đầu, lo cậu sẽ tự trách liền an ủi: "Đệ không cần lo lắng, hắn đối với ta không có ác ý, hoặc là nói người sau lưng hắn đối với ta không có ác ý."

 

"Nhưng mà tại sao?" Cố Tiểu Thừa đầy mặt khó hiểu.

 

Lúc đầu Cố Thanh Yến cũng cảm thấy kỳ quái, Diệp Vân Cẩm cũng không quen biết bất kỳ quyền quý hoặc giang hồ hiệp khách nào, mà cậu sau khi xuyên tới ngoại trừ tiếp xúc với người Chu gia, cũng chỉ có gặp nam nhân kia vào ngày nọ......

 

"Không biết, nhưng tóm lại đối với ta không có hại gì." Cố Thanh Yến rũ mi, khóe miệng hơi cong lên, có phải nam nhân kia hay không hồi sau sẽ biết.

 

"Được rồi, ta đi về trước."

 

Cố Thanh Yến xua xua tay, tình cảnh của cậu hiện tại ở Chu gia không thể nghi ngờ là rất xấu hổ, trước đại hôn một ngày bị người bắt đi, hiện tại tuy đã trở về, nhưng không thể cùng Chu Kim Thịnh đúng hạn tổ chức hôn lễ, thân phận thiếu phu nhân tương lai Chu gia của cậu xem như danh không chính ngôn không thuận, cho nên thái độ bọn hạ nhân đối với cậu cũng rất vi diệu, hỏi một cậu Chu Kim Thịnh có ra ngoài hay không, nha hoàn cũng đều cúi đầu không đáp lời.

 

Cố Thanh Yến lại hỏi lần nữa: "Thiếu gia nhà các ngươi ra ngoài rồi?"

 

"Đúng vậy." Một tiểu nha hoàn liếc cậu một cái, đáp lời.

 

Cố Thanh Yến hiểu rõ gật gật đầu, xoay người rời đi.

 

Chín phần mười ra ngoài là đi tìm Thẩm Ngọc, rất tốt.

 

Thẩm Ngọc đã nhiều ngày ngủ không ngon, từ ngày hắn từ chối Chu Kim Thịnh, lại bị một công tử ca ngạo mạn ương ngạnh không biết từ đâu xuất hiện dạy cho một bài học, hiện tại hắn thấy những thiếu gia gia thế tốt đến khoe khoang trước mặt hắn liền nghẹn đến cổ, không thể phát tiết, đè nén trong ngực vô cùng khó chịu.

 

"Công tử, đại thiếu gia Chu gia tới."

 

"Hắn còn dám tới!" Thẩm Ngọc sờ vết bầm xanh tím bị đập trúng, sắc mặt sa sầm.

 

Nếu đêm đó không phải Chu Kim Thịnh một hai tới tìm hắn, hắn không thể không ở lại tiếp khách, hắn đã sớm ra ngoài, cũng sẽ không ở lại trong phòng để bị người tìm tới cửa xỉ nhục!

 

Thẩm Ngọc không có cách nào trút giận lên Cố Thanh Yến, lúc này Chu Kim Thịnh tới tìm hắn, xem như đâm đầu vào họng súng.

 

"Ngọc Nhi, ta tới thăm ngươi!" Chu Kim Thịnh hưng phấn lên lầu.

 

Nhưng mà hắn vừa lên lâu, ầm một tiếng nước tung tóe, cửa sổ phòng Thẩm Ngọc đột nhiên bị mở ra, một chậu nước từ trên trời đổ xuống, xối hắn cả thân ướt đẫm.

 

"Ha ha ha ha ha ha......" Người dưới lầu cười ầm lên.

 

"Ai ui Chu đại thiếu gia, Tiểu Ngọc Nhi của ngươi ghét ngươi đến thế à?"

 

"Chu công tử, nước rửa chân của mỹ nhân có mùi vị thế nào a ha ha ha ha ——"

 

Không riêng tiếng cười vang dưới lầu, vài người ở lầu hai nghe thấy động tĩnh, cũng nhoài người ra xem náo nhiệt.

 

Chu Kim Thịnh không phải chưa từng bị Thẩm Ngọc lạnh nhạt, nhưng làm trò hề trước mặt mọi người vẫn là lần đầu tiên! Cho dù hắn thích Thẩm Ngọc như thế nào, trên mặt cũng có chút khó chịu.

 

"Ai yo Chu công tử, ngài không sao chứ?"

 

Chu Kim Thịnh bắt lấy tay một Ca nhi đến an ủi, Ca nhi kia vừa vặn có nốt chu sa mọc trên cổ tay, đôi mắt Chu Kim Thịnh nhíu lại, bắt lấy cổ tay hắn đặt trước mũi hít mạnh, lộ ra một nụ cười say mê có chút dữ tợn, ma quái nói: "Thơm quá......"

 

Sắc mặt hắn u ám đến độ sắp tích nước, Ca nhi đưa tới cũng là người rất giỏi nhìn sắc mặt, lập tức lời nịnh nọt này đến không đúng lúc.

 

Chu Kim Thịnh nghiến răng nghiến lợi: "Còn không mau dẫn bổn thiếu gia đi tắm thay quần áo!"

 

"Vâng! Nô đưa ngài đi ngay!"

 

Ca nhi nào dám đắc tội Chu Kim Thịnh, chỉ với thân phận quốc cữu gia của hắn, tại Lê Đường Uyển này chẳng ai dám đắc tội hắn, vừa rồi những kẻ bên dưới giễu cợt hắn, cũng là thừa dịp rượu vào lời ra, giờ thấy Chu Kim Thịnh đen mặt tất cả đều nhỏ giọng, không dám lớn tiếng ồn ào giễu cợt.

 

Chu Kim Thịnh hoành hành ngang ngược đã quen, bên trên có tỷ tỷ Hoàng Hậu chống lưng, tuy nói Chu Hoàng Hậu không phải đương kim Hoàng Hậu, mà là Hoàng Hậu của Văn Đế anh trai Minh Hoàng, nhưng lúc trước Minh Hoàng tạo phản dùng thủ đoạn đẫm máu đoạt ngôi vị từ tay huynh trưởng khiến người người lên án, vì để dập tắt oán hận nên không giết Chu Hoàng Hậu, còn cho Chu Hoàng Hậu quản lý Tây cung...... Trên phố lưu truyền một cách nói, chính là Minh Hoàng lưu luyến si mê Hoàng tẩu, vì d*c v*ng cá nhân mà dấy binh tạo phản, cho nên giam giữ Chu Hoàng Hậu trong cung, dưới vỏ bọc là Hoàng tẩu thực chất là phu thê!

 

Thời xưa từng có tiền lệ cha chết, con cưới vợ cha, xét thấy Minh hoàng quá uy nghiêm tàn nhẫn, nếu Minh Hoàng thật sự muốn cưới Hoàng tẩu lập Hậu, quần thần cũng không dám nói gì, cho nên địa vị Chu gia ở nơi quyền quý nhiều như mây ở hoàng thành mới có thể thay đổi đột ngột như vậy, mọi người đều cẩn thận, kính nhường.

 

Làm con độc định của Chu gia Chu Kim Thịnh từ trước đến nay luôn được người khác nâng niu, mặt dù khom lưng cúi đầu trước mặt Thẩm Ngọc, nhưng tình thú là tình thú, trước mặt nhiều người như vậy làm hắn mất hết mặt mũi, Chu Kim Thịnh cũng phải phát hỏa.

 

Ngay lúc đó Cố Tiểu Thừa đang miêu tả tình huống sinh động như thật, Cố Thanh Yến nhịn không được cười nói: "Nói như thể chính mắt đệ nhìn thấy, đệ đi đến Lê Đường Uyển à?"

 

Cố Thanh Yến chỉ thuận miệng hỏi, không ngờ Cố Tiểu Thừa mạnh mẽ gật đầu.

 

"Đi rồi, Lạc thiếu hiệp mang đệ đi!" Cố Tiểu Thừa còn đắc ý nhướng mày, không chú ý tới cái nhíu mày của Cố Thanh Yến.

 

"Trẻ con không được đến nơi nó, sau này đệ ít ra ngoài với hắn hơn đi."

 

Chờ khi hiểu ra Cố Thanh Yến đang nói gì, Cố Tiểu Thừa lập tức đỏ mặt, vội vàng giải thích: "Lạc thiếu hiệp chỉ dẫn đệ vào ăn chút gì đó, xem chút trò hay, đệ, đệ không có nhìn lung tung!"

 

Cố Thanh Yến chỉ chỉ trán nó: "Trò hay bây giờ chỉ mới bắt đầu."

 

Cuộc cãi vã sẽ rất nhanh được làm hòa, cái cậu muốn là bọn họ trở mặt thành thù, tựa như ở đời trước sau khi Thẩm Ngọc đắc thế, không từ thủ đoạn nào mà trả thù từng kẻ đã khinh thường hắn, giễu cợt hắn, làm nhục hắn, chà đạp hắn!

 

Lúc đó Chu Kim Thịnh còn chưa ý thức được, Chu gia của hắn càng ngày càng đen đủi nguyên nhân là bởi vì Thẩm Ngọc trả thù, còn đối với hắn lại dây dưa không bỏ, biến hắn thành tâm can bảo bối mà nâng niu.

 

Thẩm Ngọc muốn Chu Kim Thịnh đối với hắn rễ tình đâm sâu không thể thoát ra, chờ đến khi Chu Kim Thịnh phát hiện người mình yêu hóa ra là một mỹ nhân tâm địa rắn rết, thật quá khó tin, kinh hãi, hối hận, thống khổ!

 

Chu Kim Thịnh càng điên cuồng càng hối hận hắn lại càng cảm nhận được kh*** c*m khi trả thù.

 

Loại hèn mọn, b**n th** từ trong xương cốt này khi nổi điên lên nhất định là rất đẹp, Cố Thanh Yến rất mong bộ dạng điên cuồng của Thẩm Ngọc khi bị cậu trả ngược về gấp đôi những gì hắn đã gây ra cho Diệp Vân Cẩm.

 

Chu Kim Thịnh nồng nặc mùi rượu trở về nhà, lửa giận trong lòng hắn đã trút lên người Ca nhi kia, vốn đã dịu đi ít nhiều, nhưng nghe hạ nhân xì xầm nói Cố Thanh Yến hỏi về hắn, lập tức lại nổi trận lôi đình.

 

Nói, cậu chưa qua cửa, đã đến sống trong nhà bọn họ, còn nói trùng hợp cũng quá trùng hợp, trước đại hôn một ngày bị người bắt đi, bắt đi chết ở bên ngoài cũng thôi đi, không những không chết mà còn để bọn cướp gửi thư uy h**p bọn họ! Vì bảo toàn thanh danh, không thể không bỏ ra một vạn lượng đem người chuộc lại, bây giờ không thể đuổi cậu đi, còn phải để cậu tiếp tục ở lại Chu gia làm chướng mắt mình!

 

Trong đầu Chu Kim Thịnh hiện ra gương mặt còn tươi tắn hơn cả Thẩm Ngọc của Diệp Vân Cẩm, lập tức nổi lên hứng thú.

 

Cố Thanh Yến nghe thấy hạ nhân bên ngoài gọi một tiếng thiếu gia, liền biết Chu Kim Thịnh đã trở về, quả nhiên, cậu vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Chu Kim Thịnh nghiêng ngả đẩy cửa đi vào.

 

Đối diện với đôi mắt đỏ ngầu pha trộn giữa tức giận cùng d*c v*ng, Cố Thanh Yến lập tức bày ra dáng vẻ hoảng hốt, vội vàng đứng lên, "Chu công tử, ngươi, ngươi uống say rồi sao?"

 

Chu Kim Thịnh nhìn chằm chằm cậu, toàn thân nồng nặc mùi rượu, sắc đỏ trên mặt vẫn chưa lui bớt, quần áo lộn xộn, trên cổ thậm chí còn lộ ra hai dấu son môi Ca nhi ở Lê Đường Uyển lưu lại, nhìn qua thật tục tĩu hoang đường.

 

Chu Kim Thịnh thấy cậu hoảng loạn, gương mặt xinh đẹp ửng hồng, không nhịn được lộ ra nụ cười mờ ám, "Vân Cẩm, phu quân tới gặp ngươi! Lại đây cho phu quân ôm một cái!"

 

Cố Thanh Yến cười lạnh trong lòng, trên mặt lại lộ ra thần sắc thẹn thùng mà hoảng loạn, "Chu công tử, chúng ta còn chưa bái đường thành thân, không thể coi là phu phu chân chính, xin ngươi tự trọng!"

 

"Tự trọng?" Chu Kim Thịnh giống như nghe được câu chuyện cười chấn động mà bật cười ha hả, nhưng cười cười âm điệu liền thay đổi.

 

"Ngươi còn không biết xấu hổ ở trước mặt ta bày ra dáng vẻ liệt nữ đó? Ta thấy ngươi sớm đã bị những tên bắt cóc đó chơi sạch rồi!" Mùi rượu và cơn tức giận đánh sâu vào đại não hắn, Chu Kim Thịnh hết sức khinh thường nói, "Thức thời thì mau tới đây hầu hạ bổn thiếu gia thật tốt, nếu không......"

 

Hắn vừa nói vừa xiêu vẹo bước về phía Cố Thanh Yến, còn dang rộng cánh tay muốn ôm cậu.

 

Cố Thanh Yến nhìn như hoảng loạn chạy trốn đi, nhưng lại cúi thấp vươn một chân.

 

"Ai da!" k** r*n một tiếng k** r*n, Chu Kim Thịnh bị quấy đến quăng ngã cái chó ăn cứt, máu mũi đều chảy ra.

 

"Chu thiếu gia, ngươi không sao chứ?" Cố Thanh Yến hô một tiếng, làm bộ làm tịch duỗi tay muốn dìu hắn.

 

Chu Kim Thịnh tức giận ném tay cậu ra, tự mình run rẩy đứng lên, chỉ vào cậu chửi ầm lên: "Diệp Vân Cẩm ngươi cái đồ tiện nhân không biết xấu hổ! Ngươi cũng không nhìn xem ngươi là cái loại gì, đến Ca nhi tiện nhất Lê Đường Uyển cũng không bằng! Lão tử cho ngươi ăn cho ngươi ở, ngươi còn dám không cho lão tử chạm vào?"

 

Diệp Vân Cẩm là người lẽ ra phải được cưới hỏi đàng hoàng sao có thể chịu được sỉ nhục như vậy? Cố Thanh Yến lập tức khó chịu nhìn hắn, "Lê Đường Uyển? Bọn họ đều nói ngươi một mảnh tình si với kẻ đứng đầu Lê Đường Uyển, khi ta bị người ta cướp đi thậm chí còn muốn cưới hắn về làm vợ, thì ra đó đều là sự thật!"

 

"Đương nhiên là sự thật!" Chu Kim Thịnh cười đầy ác ý, "Thẩm Ngọc mới là Ca nhi ta thích nhất, ngươi vào được Chu gia như thế nào còn cần ta nhắc không? Ngươi chẳng phải chỉ là món đồ Diệp gia dùng để lấy lòng ta sao? Thật sự cho rằng mình là kim chi ngọc diệp chắc? Ngươi mang ra ngoài bán còn chẳng cao bằng Thẩm Ngọc!"

 

Không thể không nói, Thẩm Ngọc đúng là đã cho Chu Kim Thịnh uống mê hồn dược, rõ ràng Chu Kim Thịnh còn buồn bực vì bị hắn làm xấu mặt, nhưng sau khi uống rượu xong liền quên hết tất cả, Thẩm Ngọc vẫn là đóa hoa thủy tiên độc nhất vô nhị trong lòng hắn.

 

Chu Kim Thịnh thích ngược đãi người, lại thích bị một Ca nhi kiêu ngạo như Thẩm Ngọc ngược đãi, thật đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn!

 

Lại nói Chu Kim Thịnh gom hết tất cả d*c v*ng vừa rồi đều hóa thành tức giận, thấy Diệp Vân Cẩm mím môi không nói, lại càng chán ghét cậu hơn, lúc này ngoài cửa đột nhiên vang lên một âm thanh nặng nề, sắc mặt Chu Kim Thịnh liền thay đổi.

 

Âm thanh này với hắn đã quá quen thuộc, đó chính là tiếng khi Thái phu nhân Chu gia tức giận đập mạnh quải trượng đầu rồng của mình xuống đất!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (227)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227: Hoàn chính văn