Chương 13
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất

Chương 13

Nhưng liệu cậu có thể đồng ý không?Chắc chắn không được rồi!Cậu vẫn chưa quên thân phận si tình của mình...

hừm, quả là một người tình sâu không hối hận.Có thể từ chối lời mời của “người trong lòng” sao?Chắc là dù có ốm nặng đến chỉ còn một hơi thở cũng phải bật nắp quan tài mà đi.Loại nhận thức nêu trên, Ninh Khả Chi có thể không cố nổi trong nửa non thời gian, nhưng cậu vẫn có thể chịu đựng cơn cảm lạnh cỏn con này.*Núi Liên Hà hãy còn cách kinh thành một đoạn đường, cả nhóm người cưỡi ngựa đến đó.Ninh Khả Chi: [Cưỡi ngựa, cưỡi ngựa á!

Nguyên chủ của cơ thể này quả nhiên có thể cưỡi ngựa!]Hệ thống: [...]Nó ngưỡng mộ thái độ lạc quan trong bất kể hoàn cảnh của ký chủ ghê.Trên thực tế việc ký chủ gặp vấn đề về tâm lý là điều không tránh khỏi, hệ thống sẽ tự động xóa mờ ký ức về cái chết của ký chủ khi liên kết, tuy nhiên, ký ức của con người là một thứ vô cùng tuyệt diệu, ở một mức độ nào đó, nói rằng nó là phần của con người cũng chẳng ngoa, vậy nên, tất cả những gì hệ thống có thể làm là xóa mờ nó mà thôi.

Nỗi đau của cái chết không dễ dàng bị lãng quên, nó có thể gợi nhớ lại bất cứ lúc nào nếu bị tác động vào.Xét theo dáng vẻ trước đó của ký chủ, có thể thấy rõ ký ức về cái chết đã thức tỉnh, hệ thống đang chuẩn bị kích hoạt khẩn cấp để c**ng b*c can thiệp, kết quả đối phương lại tự điều chỉnh cảm xúc.

Đó là một cú sốc tương đương với việc chết đi sống lại lần nữa, di chứng duy nhất để lại trên người ký chủ bây giờ chỉ là sốt rét.Nhìn ký chủ hiện tại đang vui vẻ vì đã nhận được kỹ năng mới, hệ thống cảm thấy cần phải thay đổi đánh giá của mình về ký chủ đương nhiệm.Ít nhất tâm lý này chưa từng xuất hiện ở những ký chủ trước đây nó từng dẫn dắt.Hệ thống: [...

Cậu vui là tốt rồi.]Ninh Khả Chi cảm thấy ngữ khí của hệ thống không ổn lắm, nhưng cậu không để tâm.—Đó là bởi hệ thống không hiểu sự lãng mạn của con người.Xin hỏi thanh niên nào tuổi thơ lớn lên dưới ảnh hưởng của phim võ thuật mà không có ước mơ võ thuật “cưỡi ngựa cưỡi kiếm đến tận cùng thế giới”?Bây giờ cậu xin hoàn thành cụm từ đầu tiên trong ba cụm từ này.“Cưỡi ngựa”, à, chính anh là người chủ động giữ dây cương, điều khiển con ngựa.Tình cảnh hiện tại của cậu không giống như ngồi trên ngựa và chụp ảnh tập thể ở một danh lam thắng cảnh hiện đại, cũng không phải là được ai đó dẫn đi chậm rãi trên đường.Khi bị gió thổi trên lưng ngựa, ngay cả triệu chứng cảm lạnh và nghẹt mũi của Ninh Khả Chị cũng cải thiện rất nhiều.*Ninh Khả Chi hãy còn hăng hái không chú ý tới Tạ Tĩnh Dương ở bên kia đang quan sát sự háo hức của cậu, nhác thấy tâm trạng cậu khá ổn, thậm chí còn hơi nghiêng về phía trước, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.Ngày hôm đó hắn thực sự lỡ lời rồi…Lúc ấy Tạ Tĩnh Dương cũng không nghĩ nhiều, chỉ mơ hồ nhớ lại huynh trưởng rất thích rừng phong đỏ ở núi Liên Hà, hồi nhỏ thường được đưa đến đó chơi, tuy nhiên sau này không có thời gian rảnh bởi huynh ấy phần lớn ở biên giới vào mùa thu.

Nhưng mỗi khi vào mùa này, thư đến hỏi thăm rất nhiều, thậm chí còn nói đùa trong thư rằng nếu tiểu đệ có người mình thích thì nhất định phải dẫn người ấy đến nơi đây cùng ngắm.Giờ nghĩ lại, huynh trưởng có lẽ không phải vô cớ mà nhắc đến chủ đề này, có lẽ vì huynh ấy cũng đã nghĩ đến việc đưa “ý trung nhân” đến đây....

Trước kia hắn không biết nên chẳng nghĩ nhiều, nhưng bây giờ đọc lại những bức thư gửi về nhà năm ấy, hắn thấy khắp mọi nơi đều có vết tích.Chắc giữa hai người phải có ước định nào đó chứ?Nếu không có Ninh tiên sinh sẽ không đột nhiên thay đổi sắc mặt khi nhắc đến phong đỏ.Dịu dàng êm ái, thanh nhàn tựa trúc.Quen nhau đã lâu, ngoại trừ lời thì thầm mơ hồ trong lúc bị bệnh, đây là lần đầu tiên hắn thấy đối phương mất hồn như vậy.Rốt cuộc nỗi đau thế nào mới khiến người đàn ông này lộ ra vẻ mặt như vậy?Cậu không hề rơi lệ, thậm chí không hề tỏ ra yếu đuối, nhưng vẻ mặt lúc đó thậm chí còn khiến Tạ Tĩnh Dương ảo tưởng rằng hắn đã chứng kiến người này chết đi sống lại trước mắt mình.…Dường như hắn đã vô tình bóc trần vết sẹo nhuốm máu nào đó.—Liên quan đến một lời hứa không bao giờ thực hiện được.Cảnh thu lất phất, nhưng sắc vàng tầng tầng lớp lớp đậm nhạt nhiều khác biệt xếp chồng lên nhau lại mang ý nghĩa thú vị không thua kém những loài hoa nở rộ vào mùa hạ.Ninh Khả Chi vừa được thả đến thế giới này gặp ngay thổ phỉ, sau đó được Tạ Tĩnh Dương cứu về Tạ phủ, lúc đó sợ quá không dám thưởng ngoạn phong cảnh trên đường, đây là lần đầu tiên cậu được nhàn nhã chiêm ngưỡng phong cảnh cổ kính đích thực.Một đường đi suốt, vui tươi thanh thản.Ninh Khả Chi không biết có phải là cậu ảo tưởng hay không, cậu cứ cảm giác suốt đường đi Tạ Tĩnh Dương vẫn luôn chăm sóc cậu rất tốt, thậm chí đến mức chiều ý.Hệ thống đột nhiên nói: [Không phải.]Ninh Khả Chi: [?]

Hệ thống: [Không phải ảo tưởng của cậu, điểm số lại tăng rồi.]

Ninh Khả Chi: ?!!![Tăng bao nhiêu?]

Sau khi vô thức hỏi câu này, cậu lập tức sửa lại: [Không không không, cậu không cần nói tôi biết con số cụ thể, chỉ cần nói tôi biết có lớn hơn 60 không thôi?]Hệ thống đưa ra câu trả lời chắc nịch.

Ninh Khả Chi thở phào nhẹ nhõm, không hỏi thêm câu nào nữa.Điểm số tăng quá nhanh, bây giờ cậu vẫn có một loại cảm giác không chân thật, nếu bây giờ hệ thống nói cho cậu một giá trị cao ngoài dự kiến, ngược lại cậu sẽ chẳng biết phải hành động thế nào.Điều này cũng tương tự như sự tra khảo tâm lý “làm sao cho lưỡi vào miệng” vốn rất phổ biến một thời.Trước đây lúc không chú ý lưỡi vẫn ở trong miệng, nhưng nếu có ai hỏi câu hỏi này, sẽ cảm thấy vị trí ở đâu vô cùng kỳ lạ…Ninh Khả Chi cảm thấy giá trị tăng lên, có nghĩa là hành động của cậu tính đến trước mắt không gặp vấn đề gì, có thể tiếp tục thuận theo tự nhiên.Ninh Khả Chí: [Nếu điểm tụt xuống dưới 60 thì báo cho tôi, trước lúc đó thì không cần nhắc.]Ninh Khả Chi nói với hệ thống như vậy, nhưng không khỏi nhớ lại những gì mình đã làm mấy ngày nay.Hình như cậu chưa làm gì mà ta?Ban đầu chính là vì sự cố gọi nhầm tên Tạ Tĩnh Dương mà điểm số của cậu liên tục nhảy vọt giữa hai thái cực, cậu có ý thức ẩn mình chờ kết quả nhưng lại bị Tạ Tĩnh Dương kéo ra nói chuyện.

Sau khi nhờ vào công cụ tìm kiếm để vượt qua ải khó, hệ thống nói với cậu rằng điểm đã ổn định, sau đó Tạ Tĩnh Dương bên kia gửi quà tới, rồi mời cậu đi chơi…

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (231)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231