Chương 13
Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 13: Song Sư (13)

Thôn đã biến mất không còn nữa, nghi phạm tên Lăng gì đó vẫn cứ đứng ngoài cuộc không bận tâm, đội trưởng Quý vẫn phải tiếp tục điều tra.

 

Cục cảnh sát huyện giải thích, vì khi đó có quá nhiều người rời quê hương, sau khi nhìn thấy thế giới bên ngoài rồi thì không quay về nữa, còn có một số người chết ở bên ngoài, thôn Nhất Nhị chỉ còn lại mấy hộ người già, sau này quy hoạch thống nhất, đã sáp nhập với các thôn khác, thôn mới gọi là thôn Tân Nhị.

 

Quý Trầm Giao đành phải đi đường vòng đến thôn Tân Nhị, đây là một thôn làng được xây dựng khá khang trang, nhưng sau khi điều tra, trong thôn không ai còn nhớ Hoàng Huân Đồng. Một cảnh sát khu vực dẫn Quý Trầm Giao đến một căn nhà nhỏ, nói bên trong có một lão trưởng thôn của thôn Nhất Nhị sống ở đó, già đến lú lẫn rồi, ngày nào cũng nói lung tung, nhưng có lẽ chỉ có ông ta là còn ấn tượng với Hoàng Huân Đồng.

 

Buổi chiều mùa xuân ở thôn quê, ánh nắng mặt trời khiến người ta muốn lười biếng. Ông lão trưởng thôn nằm trên ghế tre, gương mặt vàng vọt đầy nếp nhăn, giống như một tờ giấy bị vo tròn vặn xoắn không biết bao nhiêu lần.

 

Quý Trầm Giao nói chuyện với ông ta, ông ta không thèm để ý đến anh, Quý Trầm Giao hỏi ông ta buổi trưa ăn gì, ông ta nói hồi nhỏ một mình có thể đánh năm tên béo.

 

Cảnh sát khu vực khó xử nhún vai, nhỏ giọng nói: “Già rồi, hết cách thôi.”

 

Nhưng Lăng Liệp lại đột nhiên xuất hiện, trên tay cầm một nắm cỏ đuôi chó lớn. Đôi mắt đục ngầu của lão trưởng thôn dường như đã lấy lại tiêu cự, nhìn chằm chằm vào hắn không chớp mắt. Hắn cũng không trả lời, ngón tay linh hoạt lật qua lật lại, không lâu sau đã tết được thành hình Tôn Ngộ Không.

 

Tôn Ngộ Không lắc lư trước mặt lão trưởng thôn, ông lão cười hì hì, đưa tay ra, muốn lấy.

 

Lăng Liệp không cho, lại tết ra một con Bạch Long Mã: “Muốn không?”

 

Lão trưởng thôn giống như đứa trẻ gật gật đầu.

 

Lăng Liệp chỉ vào Quý Trầm Giao: “Vậy anh ta hỏi gì thì ông cứ trả lời nấy, tôi có thể tết cho ông nhiều hơn nữa.”

 

Quý Trầm Giao cảm thấy thật hoang đường, lão trưởng thôn đã hơn chín mươi tuổi rồi, còn nghe lời như vậy sao?

 

Lão trưởng thôn: “Được, được.”

 

Quý Trầm Giao: “….”

 

Thế là Lăng Liệp đưa Tôn Ngộ Không và Bạch Long Mã cho lão trưởng thôn, rồi lại bắt đầu tết cái mới.

 

Quý Trầm Giao lặp lại câu hỏi ban đầu: “Ông có còn nhớ Hoàng Huân Đồng không?”

 

Lão trưởng thôn nói năng không rõ ràng, nói chuyện lộn xộn, nhưng khi Lăng Liệp tết xong con bướm thứ mười, cuối cùng Quý Trầm Giao cũng chắp vá được quá khứ của Hoàng Huân Đồng từ miệng ông ta—-

 

Hoàng Huân Đồng không biết là đứa trẻ của nhà nào trong thôn bỏ rơi, bà lão Hoàng ở phía Đông thôn tốt bụng, vào mùa đông giá rét đã ôm ông ta về nhà, cho ăn cháo loãng, ông ta mệnh lớn, vượt qua được những ngày tuyết rơi dày đặc. Sau này bà lão Hoàng đặt tên cho ông ta, đăng ký hộ khẩu, ông ta chính là cháu trai của bà lão Hoàng.

 

Khi Hoàng Huân Đồng hơn mười tuổi, vốn có thể cùng những người khác trong thôn đi làm ăn xa, nhưng bà lão Hoàng không có ai chăm sóc, nên ông ta luôn ở lại quê nhà. Lão trưởng thôn có ấn tượng sâu sắc về điều này, vì những người cùng tuổi đều đã đi hết, Hoàng Huân Đồng là một kẻ dị biệt.

 

Vài năm sau, bà lão Hoàng mắc bệnh, cần tiền gấp, Hoàng Huân Đồng không còn cách nào, đành gửi bà cụ cho bà con trong thôn, cuối cùng cũng bước chân ra ngoài đi làm ăn xa.

 

Tháng nào ông ta cũng gửi tiền về, bà lão Hoàng lại cầm cự được vài năm. Sau đó không biết là năm nào, Hoàng Huân Đồng đột nhiên không gửi tiền về nữa, bà lão Hoàng sống nhờ vào sự giúp đỡ của thôn làng, vật chất thì cũng tạm đủ, nhưng tinh thần thì suy sụp, ngày nào cũng khóc, đêm nào cũng khóc, không lâu sau thì qua đời.

 

Lão trưởng thôn không nhớ rõ Hoàng Huân Đồng đã cắt đứt liên lạc với bà lão Hoàng vào năm nào, nhưng trong thôn có thể tra ra thời gian bà lão Hoàng qua đời.

 

Mười bốn năm trước.

 

Hoàng Huân Đồng một mình đến thành phố Hạ Dung là mười lăm năm trước! Vừa đến thành phố lớn, cuộc sống chắc chắn vất vả, nhưng ông ta không có lý do gì để không quan tâm đến bà lão Hoàng nữa.

 

Trước khi đến thành phố Hạ Dung, chuyện gì đã xảy ra với Hoàng Huân Đồng?

 

Lão trưởng thôn lại bắt đầu nói lung tung, Lăng Liệp đưa hết tất cả cỏ đuôi chó đã tết cho ông ta.

 

Quý Trầm Giao cau mày nhìn đường chân trời thấp thoáng trong thôn, cảm thấy sắp nắm bắt được điều gì đó.

 

Những điều lão trưởng thôn nói có lẽ không phải là sự thật, nhưng hiện tại không tìm được ai khác còn nhớ Hoàng Huân Đồng, vậy nên chỉ có thể coi lời ông ta là một manh mối quan trọng.

 

Hoàng Huân Đồng không gửi tiền từ thành phố Hạ Dung về cho bà lão Hoàng, vậy thì thời gian trước đó nữa thì sao? Lần cuối cùng Hoàng Huân Đồng gửi tiền cho bà lão Hoàng là ở đâu?

 

Đội trọng án từ thôn Tân Nhị trở về huyện Vi Đồn, tối nay bọn họ phải ở lại đây. Lăng Liệp chơi cỏ đuôi chó đến nghiện, khi Quý Trầm Giao đi kiểm tra hồ sơ chuyển tiền trong hệ thống ngân hàng địa phương, Lăng Liệp đã tết xong một hình người nhỏ.

 

Hồ sơ chuyển tiền có chỗ không đầy đủ, miễn cưỡng có thể tra được vào ngày 12 tháng 10 của mười lăm năm trước, Hoàng Huân Đồng từng gửi ba trăm đồng cho bà lão Hoàng ở huyện Lộ Trường, thành phố Đồng Hà, đây là lần cuối cùng ông ta gửi tiền.

 

Đồng Hà và Thiết Hà chỉ khác nhau một chữ, hai thành phố nằm cạnh nhau, nhưng năm đó lại là hai khung cảnh khác nhau hoàn toàn. Đồng Hà giàu tài nguyên, giao thông thuận tiện, công nghiệp phát triển mạnh, từng có rất nhiều người đi làm thuê đổ về đó.

 

Quý Trầm Giao quyết định sáng mai sẽ xuất phát ngay.

 

Bận rộn cả một ngày, cục cảnh sát huyện muốn mời đội trọng án ăn cơm, Quý Trầm Giao từ chối, đưa các đồng đội tùy tiện tìm một quán thịt bò sốt đậu hũ bên đường.

 

Trên đường đến nhà khách sau khi ăn xong, Quý Trầm Giao mới nhìn thấy trên tóc Lăng Liệp buộc một hình người nhỏ.

 

Tóc Lăng Liệp dài, bình thường dùng dây chun buộc lại, lúc này con người nhỏ màu xanh lá cây ấy lắc lư qua lại, còn bắt mắt hơn cả chiếc nơ hồng của con gái.

 

Đây là lần đầu tiên Quý Trầm Giao thấy có người đàn ông không sợ đội đồ màu xanh lá cây lên đầu.

 

Lăng Liệp quay đầu lại, “Hửm?”

 

Quý Trầm Giao ngứa tay, giật ngay hình người nhỏ xuống: “Đây là tết cái gì vậy?”

 

Tóc Lăng Liệp xõa ra, gió thổi vào, không có hiệu ứng tuyệt đẹp như tiên nữ rải hoa trên tivi, nhưng giống như…..

 

Quý Trầm Giao nghĩ, giống như một con chó xù đang vui vẻ chạy nhảy.

 

Lăng Liệp nhanh chóng buộc tóc lại: “Đội trưởng Quý, anh không nhìn ra à?”

 

Quý Trầm Giao thấy hắn tết cho lão trưởng thôn phần lớn là các nhân vật trong Tây Du Ký, lại thấy đầu con người nhỏ tròn vo: “Sa Tăng?”

 

Lăng Liệp: “Quý Trầm Giao.”

 

Người này luôn gọi anh là đội trưởng Quý, giọng điệu nghe thật mỉa mai, bây giờ đột nhiên gọi cả tên, Quý Trầm Giao theo phản xạ liền trả lời, sau đó mới thấy Lăng Liệp đang cười nham hiểm, thế mới biết người ta nói hình người nhỏ này tên là Quý Trầm Giao.

 

“…”

 

Lăng Liệp: “Thấy anh thích nó như vậy, tôi đành đoạn tình, tặng anh vậy.”

 

Quý Trầm Giao ném cho Lăng Liệp, chỉ là một cọng cỏ đuôi chó, anh thèm vào?

 

Tuy rằng tay nghề của Lăng Liệp cũng được, nhưng chỉ là một thứ đầu xanh lè như thế này, anh không thèm.

 

Lăng Liệp đuổi theo: “Này, còn chê nữa hả?”

 

Quý Trầm Giao: “Sao anh không tết một cái giống mình?”

 

Lăng Liệp lập tức đáp: “Được chứ.”

 

Để trông chừng Lăng Liệp, Quý Trầm Giao đương nhiên là ở chung một phòng tiêu chuẩn với hắn. Sáng sớm hôm sau, Quý Trầm Giao vừa tỉnh dậy đã thấy trên gối có một hình người nhỏ bằng cỏ đuôi chó đã tết xong. Cũng là một con người nhỏ đầu tròn, khác với con hôm qua là, con này có một búi tóc nhỏ ở phía sau đầu.

 

Chỉ có vậy thôi à?

 

Khóe miệng Quý Trầm Giao cong lên, vốn định tiện tay ném đi, nhưng sau khi rửa mặt xong, vẫn là cầm nó lên, để kiểu gì cũng không ổn, cuối cùng cất vào hộp đựng kính râm.

 

Từ thành phố Thiết Hà đến thành phố Đồng Hà, rồi đến huyện Lộ Trường, các thủ tục báo cáo, xin phép cần thiết đều không thể thiếu, cục cảnh sát huyện địa phương rất nhiệt tình, vừa nghe Quý Trầm Giao muốn điều tra người có thể đã đến Lộ Trường làm thuê mười lăm năm trước, lập tức tìm đến một lão cảnh sát đã nghỉ hưu.

 

Lão cảnh sát dẫn Quý Trầm Giao đi dạo quanh huyện, rất tự hào về sự thay đổi của quê hương mình: “Cậu nhìn mấy căn nhà này xem, đều là do chúng tôi tự xây mười mấy năm trước đấy.”

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Trước đây người đến làm thuê thường làm những công việc gì?”

 

Lão cảnh sát: “Thì là xây nhà, còn kéo đá dưới sông, ở đây chúng tôi có nhiều vật liệu xây dựng mà! Lao động ở những nơi khác rẻ hơn chỗ chúng tôi, cứ có nhu cầu là người ta đổ xô đến!”

 

“Có thể tra được cụ thể đã thuê những người nào không?”

 

“Chắc chắn là không tra được rồi, đều là làm chui, không ký hợp đồng, làm ngày nào trả tiền ngày đó.”

 

Để xác nhận Hoàng Huân Đồng có phải là một trong số những công nhân xây dựng đó hay không thật sự rất khó khăn, Quý Trầm Giao chuyển sang hỏi: “Vậy ông có nhớ mười lăm năm trước có chuyện gì đặc biệt xảy ra không?”

 

Lão cảnh sát nghĩ hồi lâu: “Có một nhà bị hỏa hoạn, cả nhà đều bị thiêu chết, cái này có tính không?”

 

Cả nhà bị thiêu chết? Chắc chắn là một vụ án lớn. Quý Trầm Giao lập tức hỏi: “Chuyện là thế nào?”

 

Lão cảnh sát gật đầu, bắt đầu kể lại.

 

Tuy rằng vụ hỏa hoạn đó đã xảy ra cách đây mười lăm năm, nhưng ở huyện Lộ Trường vẫn còn rất nhiều người nhớ, một là vì huyện thành nhỏ, hỏa hoạn lớn như vậy, cả nhà đều bị thiêu chết, muốn không nhớ cũng khó. Sau đó một thời gian rất dài, người lớn vẫn dùng vụ hỏa hoạn đó để dọa những đứa trẻ không nghe lời – mày còn dám nghịch lửa không? Nghịch lửa là sẽ bị thiêu chết giống như nhà họ Vương đấy!

 

Hai là vì nhà họ Vương lúc đó được coi là gia đình có cuộc sống khá giả nhất huyện, là một trong những hộ xây nhà riêng sớm nhất trong huyện, căn nhà đó vừa hoành tráng vừa kiên cố, khiến bà con trong làng thi nhau bắt chước. Không chỉ vậy, nhà họ Vương còn xây rất nhiều cửa hàng mặt tiền, xây nhà ở các xã trấn phía dưới huyện, cho các hộ kinh doanh và những người tạm thời chưa có tiền xây nhà thuê.

 

Hồi ức của lão cảnh sát rời rạc, Quý Trầm Giao lập tức nhờ ông ta giúp điều tra hồ sơ điều tra và báo cáo tử vong năm đó.

 

Việc này rất dễ, lão cảnh sát lập tức làm ngay.

 

Một tập tài liệu dày cộp được đặt trước mặt Quý Trầm Giao, những trang giấy đã ngả vàng phủ một lớp cát bụi, tựa như thời gian lắng đọng trên đó, chờ đợi có người gạt đi lớp bụi, nhìn thấu sự thật ẩn sâu bên trong.

 

Mười lăm năm trước, rạng sáng ngày 19 tháng 10, ở số 21 ngõ Lục Quang, huyện Lộ Trường bị hỏa hoạn, một căn biệt thự tự xây cao bốn tầng trong nháy mắt đã bị ngọn lửa nuốt chửng, đám cháy lan nhanh, sau khi lính cứu hỏa đến dập tắt đám cháy, đã tìm thấy sáu thi thể bị cháy đen.

 

Bị lửa thiêu rụi khiến việc giám định pháp y gặp rất nhiều khó khăn, lúc đó huyện Lộ Trường đã mời các chuyên gia của thành phố đến, phát hiện năm trong số đó bị gãy xương sọ, là bị vật cùn đánh mạnh đến chết, sau khi chết thì bị thiêu. Còn một thi thể khác có các triệu chứng cháy rõ ràng, là người ở gần cửa sổ nhất trong sáu thi thể. Vào thời khắc cuối cùng, có lẽ anh ta đã muốn trốn thoát khỏi biển lửa, nhưng vẫn bị thiêu chết.

 

Tại hiện trường đã phát hiện ra hung khí, là một chiếc búa gia dụng. Lửa giống như chất tẩy rửa mạnh nhất, trong đống đổ nát, rất khó phát hiện các manh mối quan trọng như dấu chân, dấu vân tay, dấu vết đánh nhau.

 

Nhưng sau khi thu thập thông tin, cảnh sát vẫn tìm thấy manh mối của thảm kịch này.

 

Trong sổ hộ khẩu của nhà họ Vương chỉ có năm người, lần lượt là Vương Thuận (53 tuổi), vợ là La Quần (54 tuổi), con trai Vương Kỳ Siêu (25 tuổi), con gái Vương Kỳ Lệ (23 tuổi), mẹ vợ Đinh Quế Phân (72 tuổi).

 

Mà khi đó còn có một thanh niên cũng sống ở nhà họ Vương, anh ta tên là Lưu Ý Tường, khi chết 25 tuổi, là con trai của chị gái Vương Thuận.

 

………..

 

Thành phố Thành phố Hạ Dung.

 

Lương Vấn Huyền theo sự sắp xếp của Quý Trầm Giao trước khi đi, đã điều tra chủ nhà cũ của căn hộ 402 – Kỷ Khắc qua đời ba năm trước, điều tra được người này là nhân viên kinh doanh của nhà máy gạch men, quanh năm đi khắp nơi. Trước khi nhà máy gạch men phá sản mười một năm trước, về cơ bản thì ông ta đã đi khắp các thành phố, huyện xung quanh thành phố Hạ Dung. Sau khi nhà máy không còn, ông ta cũng lớn tuổi, lúc này mới an phận ở lại thành phố, an hưởng tuổi già.

 

Mười lăm năm trước, Kỷ Khắc từng ở huyện Lộ Trường, thành phố Đồng Hà một thời gian, năm đó còn được bình chọn là nhân viên tiêu biểu vì thành tích xuất sắc.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (229)
Chương 1: Chương 1: Vụ án thứ nhất: SONG SƯ – Chương 1: Song Sư (01) Chương 2: Chương 2: Song Sư (02) Chương 3: Chương 3: Song Sư (03) Chương 4: Chương 4: Song Sư (04) Chương 5: Chương 5: Song Sư (05) Chương 6: Chương 6: Song Sư (06) Chương 7: Chương 7: Song Sư (07) Chương 8: Chương 8: Song Sư (08) Chương 9: Chương 9: Song Sư (09) Chương 10: Chương 10: Song Sư (10) Chương 11: Chương 11: Song Sư (11) Chương 12: Chương 12: Song Sư (12) Chương 13: Chương 13: Song Sư (13) Chương 14: Chương 14: Song Sư (14) Chương 15: Chương 15: Song Sư (15) Chương 16: Chương 16: Song Sư (16) Chương 17: Chương 17: Song Sư (17) Chương 18: Chương 18: Song Sư (18) Chương 19: Chương 19: Song Sư (19) Chương 20: Chương 20: Song Sư (20) Chương 21: Chương 21: Song Sư (21) Chương 22: Chương 22: Song Sư (22) Chương 23: Chương 23: Song Sư (23) Chương 24: Chương 24: Song Sư (24) Chương 25: Chương 25: Song Sư (25) Chương 26: Chương 26: Song Sư (26) Chương 27: Chương 27: Song Sư (27) Chương 28: Chương 28: Song Sư (28) Chương 29: Chương 29: Song Sư (29) Chương 30: Chương 30: Song Sư (30) Chương 31: Chương 31: Song Sư (31) Chương 32: Chương 32: Song Sư (32) Chương 33: Chương 33: Song Sư (33) Chương 34: Chương 34: Song Sư (34) Chương 35: Chương 35: Song Sư (35) Chương 36: Chương 36: Song Sư (36) Chương 37: Chương 37: Song Sư (37) Chương 38: Chương 38: Song Sư (38) Chương 39: Chương 39: Song Sư (39) Chương 40: Chương 40: Song Sư (40) Chương 41: Chương 41: Song Sư (41) Chương 42: Chương 42: Song Sư (42) Chương 43: Chương 43: Song Sư (43) Chương 44: Chương 44: Song Sư (44) Chương 45: Chương 45: Song Sư (45) Chương 46: Chương 46: Song sư (46) Chương 47: Chương 47: Song Sư (47) Chương 48: Chương 48: Song Sư (48) Chương 49: Chương 49: Song Sư (49) Chương 50: Chương 50: Song Sư (50) + Ngoài Tầm Nhìn Chương 51: Chương 51: Vụ án thứ 2: THÂN SƠ – Chương 51: Thân Sơ (01) Chương 52: Chương 52: Thân Sơ (02) Chương 53: Chương 53: Thân Sơ (03) Chương 54: Chương 54: Thân Sơ (04) Chương 55: Chương 55: Thân Sơ (05) Chương 56: Chương 56: Thân Sơ (06) Chương 57: Chương 57: Thân Sơ (07) Chương 58: Chương 58: Thân Sơ (08) Chương 59: Chương 59: Thân Sơ (09) Chương 60: Chương 60: Thân Sơ (10) Chương 61: Chương 61: Thân Sơ (11) Chương 62: Chương 62: Thân Sơ (12) Chương 63: Chương 63: Thân Sơ (13) Chương 64: Chương 64: Thân Sơ (14) Chương 65: Chương 65: Thân Sơ (15) Chương 66: Chương 66: Thân Sơ (16) Chương 67: Chương 67: Thân Sơ (17) Chương 68: Chương 68: Thân Sơ (18) Chương 69: Chương 69: Thân Sơ (19) Chương 70: Chương 70: Thân Sơ (20) Chương 71: Chương 71: Thân Sơ (21) Chương 72: Chương 72: Thân Sơ (22) Chương 73: Chương 73: Thân Sơ (23) Chương 74: Chương 74: Thân Sơ (24) Chương 75: Chương 75: Thân Sơ (25) Chương 76: Chương 76: Thân Sơ (26) Chương 77: Chương 77: Thân Sơ (27) Chương 78: Chương 78: Thân Sơ (28) Chương 79: Chương 79: Thân Sơ (29) Chương 80: Chương 80: Thân Sơ (30) Chương 81: Chương 81: Thân Sơ (31) Chương 82: Chương 82: Thân Sơ (32) Chương 83: Chương 83: Thân Sơ (33) Chương 84: Chương 84: Thân Sơ (34) Chương 85: Chương 85: Thân Sơ (35) Chương 86: Chương 86: Thân Sơ (36) Chương 87: Chương 87: Vụ án thứ ba: Chương 87: Chuyện Tang Ma (1) Chương 88: Chương 88: Chuyện Tang Ma (02) Chương 89: Chương 89: Chuyện Tang Ma (03) Chương 90: Chương 90: Chuyện Tang Ma (04) Chương 91: Chương 91: Chuyện Tang Ma (05) Chương 92: Chương 92: Chuyện Tang Ma (06) Chương 93: Chương 93: Chuyện Tang Ma (07) Chương 94: Chương 94: Chuyện Tang Ma (08) Chương 95: Chương 95: Chuyện Tang Ma (09) Chương 96: Chương 96: Chuyện Tang Ma (10) Chương 97: Chương 97: Chuyện Tang Ma (11) Chương 98: Chương 98: Chuyện Tang Ma (12) Chương 99: Chương 99: Chuyện Tang Ma (13) Chương 100: Chương 100: Chuyện Tang Ma (14) Chương 101: Chương 101: Chuyện Tang Ma (15) Chương 102: Chương 102: Chuyện Tang Ma (16) Chương 103: Chương 103: Chuyện Tang Ma (17) Chương 104: Chương 104: Chuyện Tang Ma (18) Chương 105: Chương 105: Chuyện Tang Ma (19) Chương 106: Chương 106: Chuyện Tang Ma (20) Chương 107: Chương 107: Chuyện Tang Ma (21) Chương 108: Chương 108: Chuyện Tang Ma (22) Chương 109: Chương 109: Chuyện Tang Ma (23) Chương 110: Chương 110: Chuyện Tang Ma (24) Chương 111: Chương 111: Chuyện Tang Ma (25) Chương 112: Chương 112: Chuyện Tang Ma (26) Chương 113: Chương 113: Chuyện Tang Ma (27) Chương 114: Chương 114: Chuyện Tang Ma (28) Chương 115: Chương 115: Chuyện Tang Ma (29) Chương 116: Chương 116: Chuyện Tang Ma (30) Chương 117: Chương 117: Chuyện Tang Ma (31) Chương 118: Chương 118: Chuyện Tang Ma (32) Chương 119: Chương 119: Chuyện Tang Ma (33) Chương 120: Chương 120: Chuyện Tang Ma (34) Chương 121: Chương 121: Vụ án thứ 4: Chương 121: Ngọc Qua (1) Chương 122: Chương 122: Ngọc Qua (02) Chương 123: Chương 123: Ngọc Qua (03) Chương 124: Chương 124: Ngọc Qua (04) Chương 125: Chương 125: Ngọc Qua (05) Chương 126: Chương 126: Ngọc Qua (06) Chương 127: Chương 127: Ngọc Qua (07) Chương 128: Chương 128: Ngọc Qua (08) Chương 129: Chương 129: Ngọc Qua (09) Chương 130: Chương 130: Ngọc qua (10) Chương 131: Chương 131: Ngọc Qua (11) Chương 132: Chương 132: Ngọc Qua (12) Chương 133: Chương 133: Ngọc Qua (13) Chương 134: Chương 134: Ngọc Qua (14) Chương 135: Chương 135: Ngọc Qua (15) Chương 136: Chương 136: Ngọc Qua (16) Chương 137: Chương 137: Ngọc Qua (17) Chương 138: Chương 138: Ngọc Qua (18) Chương 139: Chương 139: Ngọc Qua (19) Chương 140: Chương 140: Ngọc Qua (20) Chương 141: Chương 141: Ngọc Qua (21) Chương 142: Chương 142: Ngọc Qua (22) Chương 143: Chương 143: Ngọc Qua (23) Chương 144: Chương 144: Ngọc Qua (24) Chương 145: Chương 145: Ngọc Qua (25) Chương 146: Chương 146: Ngọc Qua (26) Chương 147: Chương 147: Ngọc Qua (27) Chương 148: Chương 148: Ngọc Qua (28) Chương 149: Chương 149: Ngọc Qua (29) Chương 150: Chương 150: Ngọc Qua (30) Chương 151: Chương 151: Ngọc Qua (31) Chương 152: Chương 152: Ngọc Qua (32) Chương 153: Chương 153: Ngọc Qua (33) Chương 154: Chương 154: Ngọc Qua (34) Chương 155: Chương 155: Ngọc Qua (35) Chương 156: Chương 156: Ngọc Qua (36) Chương 157: Chương 157: Ngọc Qua (37) Chương 158: Chương 158: Ngọc Qua (38) Chương 159: Chương 159: Ngọc Qua (39) Chương 160: Chương 160: Ngọc Qua (40) Chương 161: Chương 161: Ngọc Qua (41) Chương 162: Chương 162: Ngọc Qua (42) Chương 163: Chương 163: Ngọc Qua (43) Chương 164: Chương 164: Ngọc Qua (44) Chương 165: Chương 165: Vụ án thứ 5: Cơn Mưa Lặng Lẽ. Chương 165: Cơn Mưa Lặng Lẽ (01) Chương 166: Chương 166: Cơn Mưa Lặng Lẽ (02) Chương 167: Chương 167: Cơn Mưa Lặng Lẽ (03) Chương 168: Chương 168: Cơn Mưa Lặng Lẽ (04) Chương 169: Chương 169: Cơn Mưa Lặng Lẽ (05) Chương 170: Chương 170: Cơn Mưa Lặng Lẽ (06) Chương 171: Chương 171: Cơn Mưa Lặng Lẽ (07) Chương 172: Chương 172: Cơn Mưa Lặng Lẽ (08) Chương 173: Chương 173: Cơn Mưa Lặng Lẽ (09) Chương 174: Chương 174: Cơn Mưa Lặng Lẽ (10) Chương 175: Chương 175: Cơn Mưa Lặng Lẽ (11) Chương 176: Chương 176: Cơn Mưa Lặng Lẽ (12) Chương 177: Chương 177: Cơn Mưa Lặng Lẽ (13) Chương 178: Chương 178: Cơn Mưa Lặng Lẽ (14) Chương 179: Chương 179: Cơn Mưa Lặng Lẽ (15) Chương 180: Chương 180: Cơn Mưa Lặng Lẽ (16) Chương 181: Chương 181: Cơn Mưa Lặng Lẽ (17) Chương 182: Chương 182: Cơn Mưa Lặng Lẽ (18) Chương 183: Chương 183: Cơn Mưa Lặng Lẽ (19) Chương 184: Chương 184: Cơn Mưa Lặng Lẽ (20) Chương 185: Chương 185: Cơn Mưa Lặng Lẽ (21) Chương 186: Chương 186: Cơn Mưa Lặng Lẽ (22) Chương 187: Chương 187: Cơn Mưa Lặng Lẽ (23) Chương 188: Chương 188: Cơn Mưa Lặng Lẽ (24) Chương 189: Chương 189: Cơn Mưa Lặng Lẽ (25) Chương 190: Chương 190: Cơn Mưa Lặng Lẽ (26) Chương 191: Chương 191: Cơn Mưa Lặng Lẽ (27) Chương 192: Chương 192: Cơn Mưa Lặng Lẽ (28) Chương 193: Chương 193: Cơn Mưa Lặng Lẽ (29) Chương 194: Chương 194: Cơn Mưa Lặng Lẽ (30) Chương 195: Chương 195: Cơn Mưa Lặng Lẽ (31) Chương 196: Chương 196: Cơn Mưa Lặng Lẽ (32) Chương 197: Chương 197: Cơn Mưa Lặng Lẽ (33) Chương 198: Chương 198: Cơn Mưa Lặng Lẽ (34) Chương 199: Chương 199: Cơn Mưa Lặng Lẽ (35) Chương 200: Chương 200: Cơn Mưa Lặng Lẽ (36) Chương 201: Chương 201: Cơn Mưa Lặng Lẽ (37) Chương 202: Chương 202: Cơn Mưa Lặng Lẽ (38) Chương 203: Chương 203: Cơn Mưa Lặng Lẽ (39) Chương 204: Chương 204: Cơn Mưa Lặng Lẽ (40) Chương 205: Chương 205: Cơn Mưa Lặng Lẽ (41) Chương 206: Chương 206: Cơn Mưa Lặng Lẽ (42) Chương 207: Chương 207: Cơn Mưa Lặng Lẽ (43) Chương 208: Chương 208: Cơn Mưa Lặng Lẽ (44) Chương 209: Chương 209: Cơn Mưa Lặng Lẽ (45) Chương 210: Chương 210: Cơn Mưa Lặng Lẽ (46) Chương 211: Chương 211: Cơn Mưa Lặng Lẽ (47) Chương 212: Chương 212: Cơn Mưa Lặng Lẽ (48) Chương 213: Chương 213: Cơn Mưa Lặng Lẽ (49) Chương 214: Chương 214: Cơn Mưa Lặng Lẽ (50) Chương 215: Chương 215: Cơn Mưa Lặng Lẽ (51) Chương 216: Chương 216: Cơn Mưa Lặng Lẽ (52) Chương 217: Chương 217: Cơn Mưa Lặng Lẽ (53) Chương 218: Chương 218: Cơn Mưa Lặng Lẽ (54) Chương 219: Chương 219: Cơn Mưa Lặng Lẽ (55) Chương 220: Chương 220: Cơn Mưa Lặng Lẽ (56) Chương 221: Chương 221: Cơn Mưa Lặng Lẽ (57) Chương 222: Chương 222: Cơn Mưa Lặng Lẽ (58) Chương 223: Chương 223: Cơn Mưa Lặng Lẽ (59) Chương 224: Chương 224: Cơn Mưa Lặng Lẽ (60) Chương 225: Chương 225: Cơn Mưa Lặng Lẽ (61) Chương 226: Chương 226: Phiên ngoại 1 – Ninh Hiệp Sâm và Ngôn Hi Chương 227: Chương 227: Phiên ngoại 2: Dạy Tiểu Quý Nấu Ăn Chương 228: Chương 228: Phiên ngoại 3 – Áo Mới Của Lăng Liệp Chương 229: Chương 229: Ngoại truyện 4 – Khởi Đầu Mới