Chương 13
Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu

Chương 13

Một lát sau, Tạ Thu lén lút mở một mắt ra.

Đây là lần đầu tiên cậu quan sát khuôn mặt Hạ Ti Yến ở khoảng cách gần như vậy, góc cạnh hàm dưới của người đàn ông sắc nét, nhìn nghiêng sống mũi càng cao thẳng.

Tạ Thu cứ nhìn chằm chằm, không kìm được đưa một tay ra.

Đầu ngón tay ấm áp lơ lửng trên vầng trán đầy đặn, nhẹ nhàng đặt lên xương lông mày cao, rồi trượt xuống dọc theo đường cong giữa lông mày và mắt đến chóp mũi.

Theo hành động của cậu, người đàn ông nhíu mày, dưới mí mắt mỏng cũng cử động, như thể sắp mở mắt ra.

Tạ Thu hăng hái, chống người dậy: “Anh xã, anh có cảm nhận được em đang sờ anh không?”

Hạ Ti Yến không trả lời cậu, dường như đang chìm vào một cơn ác mộng kinh hoàng, dù giãy giụa thế nào cũng không thể tỉnh lại lại.

“Anh xã…” Tạ Thu nắm lấy bàn tay to lớn trắng bệch bên cạnh, “Rốt cuộc em phải làm gì mới có thể giúp được anh đây?”

Rất nhanh, sắc mặt Hạ Ti Yến trở lại tĩnh lặng, hơi thở ổn định, như mọi khi.

Tạ Thu thất vọng, sau đó lại nhẹ giọng an ủi: “Không sao đâu anh xã, chúng ta cứ từ từ.”

Trong sách gốc, Hạ Ti Yến nằm gần ba năm mới tỉnh lại, mình không nên kỳ vọng đối phương có thể phục hồi ý thức ngay bây giờ.

Tạ Thu nằm xuống giường, nắm tay người đàn ông đùa nghịch, tự lẩm bẩm một mình: “Anh xã, đây là lần đầu tiên em ngủ chung giường với đàn ông kể từ khi trưởng thành. Lần trước ngủ chung giường với người khác là ở cô nhi viện…”

Giọng nói của cậu vừa nhẹ nhàng vừa dễ nghe, lọt vào tai còn giúp ngủ ngon hơn cả ASMR.

Tạ Thu vốn định nằm một lúc rồi trở về phòng của mình, ai ngờ nói được một lúc, cậu tự ru bản thân ngủ luôn.

Không biết qua bao lâu, bàn tay to lớn mà cậu đang nắm khẽ nhúc nhích, rồi thoát khỏi bàn tay của cậu, dò dẫm muốn kéo chiếc chăn đang bị cậu đè dưới thân ra.

Nhưng lực của cái tay đó quá yếu, thử đi thử lại vài lần vẫn không thành công, cuối cùng buông thõng xuống như mất hết sức lực.

Lúc này, Tạ Thu trong giấc ngủ cảm thấy hơi lạnh, bản năng dựa sát vào nguồn nhiệt bên cạnh, tiện thể vòng tay ôm lấy vật ấm áp đó.

Cách một lớp chăn, cơ thể Hạ Ti Yến trở nên cứng đờ.

Tuy nhiên, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, Tạ Thu lại vùi đầu vào hõm cổ người đàn ông, dụi dụi như một chú mèo con.

Những sợi tóc mềm mại hơi xoăn cọ vào da thịt bên cổ, ngón tay người đàn ông co giật, siết chặt ga trải giường.

Một vệt đỏ bò lên tai trắng bệch, đầu Hạ Ti Yến nghiêng dần sang phía bên kia với tốc độ gần như không thể nhận ra bằng mắt thường.

“Ưm…” Tạ Thu phát ra một tiếng nói mớ mơ hồ, “Anh xã, anh đừng động…”

Người đàn ông lập tức dừng lại mọi cử động, chỉ có hơi thở trở nên dồn dập hơn một chút.

Mãi một lúc sau, phòng bệnh hoàn toàn trở lại yên tĩnh.

Hộ lý trực đêm nhẹ nhàng đẩy cửa vào, nhìn thấy hai người ôm nhau trên giường, cười trộm một tiếng, rồi lại lặng lẽ đóng cửa phòng.

**

Đêm hôm đó, Tạ Thu ngủ đặc biệt ngon giấc, một mạch ngủ đến sáng hôm sau.

Cậu lười biếng mở mắt ra, ánh mắt mơ màng dần tập trung, dừng lại trên khuôn mặt tuấn tú ở cự ly gần.

Tạ Thu ngơ ngác cúi đầu, lúc này mới phát hiện toàn thân mình đang treo trên người đàn ông như một con gấu Koala.

Giây tiếp theo, cậu buông tay lùi lại như bị điện giật, suýt chút nữa ngã xuống gầm giường.

“Em…” Tạ Thu ngồi bên mép giường, không thể tin được nhìn chằm chằm vào tay mình, “Anh xã, đêm qua em không làm gì anh chứ?”

Chuyện gì thế này, tư thế ngủ của mình lại tệ đến mức này sao?

Người thực vật đang ngủ say, đương nhiên sẽ không trả lời câu hỏi của cậu.

Tạ Thu ngước mắt lên, thấy quần áo người đàn ông vẫn chỉnh tề, thở phào nhẹ nhõm: “May quá, may quá, mình vẫn chưa cầm thú đến mức ra tay với người chồng thực vật của mình…”

Ngay lúc cậu đang bước qua cơ thể người đàn ông định trèo xuống giường, cửa phòng bị người từ bên ngoài đẩy mở.

Tạ Thu quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Tô Uyển Dung đang đứng ở cửa.

Nhận ra tư thế hiện tại của mình có thể gây hiểu lầm, cậu vội vàng mở miệng giải thích: “Mẹ, không phải như mẹ nghĩ đâu—”

“Cứ coi như mẹ không tồn tại!” Tô Uyển Dung lập tức giơ tay che mắt, đóng cửa phòng lại nhanh như chớp.

Một tiếng “rầm”, như thể chưa từng đến.

Tạ Thu nuốt khan một ngụm nước bọt, lần này hiểu lầm lớn rồi.

Một phút sau, Tạ Thu mở cửa phòng ra.

Tô Uyển Dung đang ngồi trên ghế ở hành lang, không biết là muốn nghe lén hay làm gì, thấy cậu đi ra thì kinh ngạc, thốt lên: “Nhanh thế?”

Tạ Thu: “…”

Nếu chồng mà biết chính mẹ ruột mình đang nghi ngờ năng lực một phương diện nào đó của anh ấy, không biết có đen mặt ngay tại chỗ hay không…

Tô Uyển Dung đứng dậy: “Mẹ chợt nhớ ra còn có việc, mẹ đi trước đây.”

“Mẹ, sự việc không phải như mẹ nghĩ đâu.” Tạ Thu gọi bà lại, kiên nhẫn giải thích, “Con chỉ là đêm qua buồn ngủ quá, nên ngủ trên giường chồng con thôi.”

Tô Uyển Dung nói nhỏ nhẹ: “Mẹ biết, Tiểu Thu vất vả rồi.”

Tạ Thu nhấn mạnh: “Chỉ là ôm ngủ đơn thuần thôi, không có chuyện gì không lành mạnh xảy ra cả.”

“Là vậy à.” Biểu cảm Tô Uyển Dung có chút thất vọng, “Mẹ cứ tưởng…”

“Nhưng mẹ ơi, đêm qua chồng con có một số phản ứng rõ rệt.” Tạ Thu bắt đầu báo tin vui, “Tuy chỉ một lát thôi, nhưng con thấy mắt của anh ấy có chuyển động.”

“Thật sao?” Tô Uyển Dung lộ vẻ vui mừng, giọng điệu kích động, “Mẹ gọi bác sĩ đến ngay, kiểm tra toàn diện cho Ti Yến!”

Bác sĩ gia đình đến rất nhanh, sau khi làm một loạt kiểm tra chuyên nghiệp, trả lời rất thận trọng: “Hạ phu nhân, qua kiểm tra hiện tại, Hạ Đại Thiếu tạm thời vẫn chưa tỉnh lại.”

Tô Uyển Dung đã sớm biết trong lòng khả năng cao là kết quả này, miễn cưỡng cười một tiếng: “Được.”

“Tuy nhiên, từ các dấu hiệu cho thấy, tình trạng của Hạ Đại Thiếu quả thực có chuyển biến tốt.” Bác sĩ gia đình chuyển đề tài, nói thêm, “Nhãn cầu bệnh nhân bắt đầu hoạt động, cử động vô thức tăng lên, đây đều là những biểu hiện cho thấy bệnh nhân có khả năng dần phục hồi đến trạng thái ý thức tối thiểu.”

Tô Uyển Dung ngẩng phắt đầu lên: “Ý của cậu là Ti Yến bắt đầu có ý thức rồi sao?”

“Hiện tại vẫn chưa thể đưa ra kết luận khẳng định, chỉ có thể nói đây là một tín hiệu tích cực, còn cần quan sát thêm.” Bác sĩ gia đình không dám nói chắc chắn, “Có thể tiếp tục thông qua châm cứu, mát-xa, bao gồm cả các phương pháp k*ch th*ch bằng âm thanh, để giúp Hạ Đại Thiếu dần dần phục hồi ý thức tối thiểu.”

“Tốt quá… tốt quá rồi!” Nước mắt nhanh chóng trào ra khóe mắt Tô Uyển Dung, bà nắm chặt tay người bên cạnh, “Tiểu Thu, con nghe thấy không? Ti Yến có hy vọng rồi!”

“Con nghe thấy rồi mẹ.” Tạ Thu nhẹ nhàng đáp, “Mọi việc đang tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp.”

Vì cậu có thể xuyên vào sách, thì việc Hạ Ti Yến tỉnh lại sớm hơn có lẽ cũng không phải là chuyện không thể.

Tô Uyển Dung rưng rưng nhìn đứa con trai đang nằm trên giường bệnh: “Đúng vậy, sẽ tỉnh lại, Ti Yến nhất định sẽ tỉnh lại!”

Sau đó, bác sĩ gia đình dặn dò hộ lý một số chi tiết quan trọng, rồi xách hộp thuốc rời đi.

“Mẹ, tại sao không để chồng con ở bệnh viện ạ?” Sau khi mọi người đi, Tạ Thu hỏi một câu hỏi đã khiến mình băn khoăn bấy lâu nay, “Bệnh viện có bác sĩ và y tá, cùng các thiết bị chuyên nghiệp, chẳng phải sẽ có lợi hơn cho việc phục hồi sao?”

Tô Uyển Dung im lặng vài giây, trả lời: “Mấy tháng trước, Ti Yến nằm ở bệnh viện, nhưng mãi không tỉnh lại, mẹ lại không có thời gian chạy tới bệnh viện suốt ngày, nên sau khi dấu hiệu sinh tồn của nó ổn định, mẹ đưa nó về nhà tĩnh dưỡng.”

Tạ Thu suy tư: “Mẹ không yên tâm để anh ấy một mình ở bệnh viện ạ?”

Tô Uyển Dung liếc nhìn cậu: “Đúng vậy, bác sĩ và y tá phải chăm sóc rất nhiều bệnh nhân, hộ lý không có người giám sát làm việc, cũng sẽ không tận tâm tận lực chăm sóc Ti Yến, và còn…”

Và còn điều gì nữa, Tô Uyển Dung không nói ra.

Nhưng Tạ Thu ít nhiều cũng đoán được, bà ấy sợ có người đục nước béo cò, nhân cơ hội làm hại Hạ Ti Yến.

Còn ở nhà họ Hạ thì khác, không ai dám giở trò dưới mí mắt của bà ấy.

“Tuy nhiên, đợi Ti Yến phục hồi ý thức, chúng ta vẫn phải đưa nó trở lại bệnh viện để phục hồi chức năng.” Tô Uyển Dung nở nụ cười, “Đến lúc đó, có con ở bên cạnh Ti Yến, mẹ cũng yên tâm hơn.”

Tạ Thu nghiêm túc gật đầu: “Mẹ cứ yên tâm.”

“Nhưng điều cấp bách nhất, vẫn là phải tìm cách k*ch th*ch Ti Yến nhiều hơn.” Tô Uyển Dung nhớ đến một việc quan trọng nhất, “Tiểu Thu, hay là bắt đầu từ đêm nay, con ngủ cùng Ti Yến mỗi đêm đi.”

Tạ Thu: “Hả?”

“Mẹ cũng không ép con phải làm gì cả, con chỉ cần ôm nó nhiều hơn.” Tô Uyển Dung nói một cách chân thành, “Mẹ cảm thấy Ti Yến có thể có chuyển biến tốt, hoàn toàn là công lao của con.”

Tạ Thu vội vàng đáp: “Không không, là kết quả của sự nỗ lực chung của mọi người…”

Buổi tối, khi Hạ Cảnh Thần về nhà, Tô Uyển Dung đã báo tin vui này cho cậu ta.

Hạ Cảnh Thần trông cũng rất vui: “Mẹ, biết đâu anh cả sẽ sớm tỉnh lại thôi.”

“Đúng vậy.” Tô Uyển Dung cảm thán, “Đợi đến khi anh con tỉnh lại, sẽ không còn ai dám bắt nạt mẹ con mình nữa.”

Hạ Cảnh Thần ngập ngừng một chút, mở miệng nói: “Mẹ, thật ra con cũng lớn rồi, dù anh cả không tỉnh lại, con cũng có thể bảo vệ hai người.”

“Con nói linh tinh gì thế?” Sắc mặt Tô Uyển Dung thay đổi, giọng điệu nghiêm khắc chưa từng có, “Có phải trong lòng con đang mong anh con không bao giờ tỉnh lại nữa đúng không?”

“Không phải! Mẹ!” Hạ Cảnh Thần vội vàng giải thích, “Ý con là dù anh cả nhất thời—”

“Con còn nhỏ, không gánh vác được trọng trách này, nhà họ Hạ cũng không thể thiếu anh con.” Tô Uyển Dung ngắt lời cậu ta, “Anh con đang ngày càng tốt lên, chúng ta nên cầu nguyện cho nó sớm ngày tỉnh lại.”

“Vâng.” Hạ Cảnh Thần đáp, quay người đi về phía cầu thang, “Con đi thăm anh cả.”

Cậu ta bước đi nặng nề lên cầu thang, vẻ mặt không chút biểu cảm nào, mãi cho đến khi đến cửa phòng bệnh mới dừng lại.

Cửa phòng đang khép hờ, để lại một khe hở, từ góc đứng của cậu ta không thể nhìn thấy tình hình bên trong, chỉ có thể nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng dễ nghe đó.

“…Ba ngày sau, bọn họ định đậy nắp quan tài lại để chôn cất thi thể, nhưng lại phát hiện thi thể vẫn sinh động như thật, đẹp đẽ như lúc còn sống, cứ như thể chỉ đang ngủ mà thôi…”

Hạ Cảnh Thần cụp mắt đứng ở cửa, không nói một tiếng, lắng nghe câu chuyện người bên trong đang kể.

Đáng tiếc câu chuyện đã gần kết thúc, không lâu sau, giọng nói đó dừng lại.

Trong phòng bệnh, Tạ Thu khép sách lại: “Anh xã, anh có biết thực ra công chúa Bạch Tuyết có nguyên mẫu không?”

Cậu kể đơn giản về nguyên mẫu Bạch Tuyết được các nhà sử học chứng minh, kể xong lại bật cười: “Anh xã, có phải cổ họng của anh cũng bị mắc kẹt một miếng táo độc rồi không? Có cần em lắc lắc giúp anh hai cái không?”

Người đàn ông trên giường bệnh không để ý đến cậu, cậu cũng không nản lòng, đặt cuốn truyện cổ tích lên tủ đầu giường, bắt đầu cởi dép trèo lên giường.

“Kẽo kẹt” một tiếng, Hạ Cảnh Thần đẩy cửa phòng: “Tôi đến—”

Tạ Thu đang định trèo qua người đàn ông để vào phía trong chiếc giường, bị âm thanh đột ngột làm giật mình, thân người nghiêng đi, mông ngồi phịch xuống đùi người đàn ông.

Trong một ngày, hai lần trúng số.

Tạ Thu tuyệt vọng quay đầu lại: “Không phải như cậu nghĩ đâu!”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (80)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61: Kiếp trước 01 Chương 62: Chương 62: Kiếp trước 02 Chương 63: Chương 63: Kiếp trước 03 Chương 64: Chương 64: Kiếp trước 04 Chương 65: Chương 65: Kiếp trước 05 Chương 66: Chương 66: Kiếp trước 06 Chương 67: Chương 67: Kiếp trước 07 Chương 68: Chương 68: Kiếp trước 08 Chương 69: Chương 69: Hạ Tổng nuôi vợ từ bé 01 Chương 70: Chương 70: Hạ Tổng nuôi vợ từ bé 02 Chương 71: Chương 71: Hạ Tổng nuôi vợ từ bé 03 Chương 72: Chương 72: Hạ Tổng nuôi vợ từ bé 04 Chương 73: Chương 73: Hạ Tổng nuôi vợ từ bé 05 Chương 74: Chương 74: Hạ Tổng nuôi vợ từ bé 06 Chương 75: Chương 75: Hạ Tổng nuôi vợ từ bé 07 Chương 76: Chương 76: Ngoại truyện: Đăng ký kết hôn Chương 77: Chương 77: Ngoại truyện: Sinh nhật Chương 78: Chương 78: Ngoại truyện: Tiểu trợ lý Thu Thu Chương 79: Chương 79: Ngoại truyện xuyên không Chương 80: Chương 80: Ngoại truyện: Hôn lễ và đêm tân hôn