Chương 13
Đêm Xuân Nồng Nàn - Du Lãm

Chương 13: Châu tổng đã có gia đình chưa?

Cách Châu Vân Xuyên xử lý các vấn đề tình cảm rất đơn giản, thẳng thừng từ chối, không cho một tia khả năng mập mờ nào.
Mạnh An An nhận xét, cái gọi là trai thẳng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Ngoài vấn đề tình cảm, Lương Chiêu Nguyệt còn biết được nhiều hơn về quá khứ của anh.
Ví dụ như, quá trình học tập của Châu Vân Xuyên sớm và nhanh hơn so với bạn bè đồng trang lứa.
Năm 16 tuổi, anh đã nhận được thư mời nhập học của Trường Kinh doanh Wharton thuộc Đại học Pennsylvania. Bốn năm đại học, anh lần lượt thực tập tại Goldman Sachs và Morgan Stanley, và sau khi tốt nghiệp đại học, anh ở lại Morgan làm việc hai năm. Năm 22 tuổi, anh một lần nữa trở lại Trường Kinh doanh Wharton để theo học chương trình MBA. Trong khoảng thời gian này cho đến khi về nước, công ty ngân hàng đầu tư mà anh qua lại nhiều nhất là Goldman Sachs.
Năm 26 tuổi, anh từ chức về nước, cùng với Từ Minh Hằng, Dư Hạo và những người khác thành lập Vân Hòa Capital, sau đó chỉ trong vòng 6 năm ngắn ngủi đã đưa Vân Hòa Capital lên vị trí top 3 trong lĩnh vực quỹ đầu tư tư nhân trong nước.
Lại ví dụ như, con người Châu Vân Xuyên là một kẻ cuồng công việc.
Trong thời đại mà mọi người đều phàn nàn về văn hóa làm việc “996*”, đối với anh, điều đó hoàn toàn không đáng nhắc tới. Bởi vì từ nhiều năm trước, chế độ làm việc của anh đã là “007”. Hơn nữa còn nghiêm khắc đến mức hà khắc là làm việc không nghỉ ngày nào trong năm.
Văn hóa làm việc “996*”: Làm từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày một tuần
“007*”: Làm việc 24 giờ một ngày, 7 ngày một tuần
Nếu nói anh yêu công việc đến mức nào, thì cũng không hẳn.
Phần lớn là vì anh cần một trạng thái đầu óc minh mẫn, hoạt động ở tốc độ cao để chuyển hướng sự chú ý khỏi những chuyện khác.
Còn chuyện khác đó là gì, Mạnh An An không nói.
Lương Chiêu Nguyệt cũng không hỏi nhiều.
Theo lẽ thường, một kẻ cuồng công việc như vậy thường có thái độ đối phó qua loa hoặc cho qua ngày với cuộc sống.
Nhưng đặt vào trường hợp của Châu Vân Xuyên thì lại không phải như vậy. Ngược lại, anh có yêu cầu cực kỳ cao đối với tiêu chuẩn sống. Thể hiện ở các phương diện ăn, mặc, ở, đi lại, đều là lựa chọn kỹ càng.
Lương Chiêu Nguyệt khó mà tưởng tượng được, một người dồn toàn bộ tâm sức vào công việc lại có thể còn dư sức để kén chọn trong cuộc sống.
Rốt cuộc, chỉ cần làm tốt một việc đã rất khó rồi, đồng thời quán xuyến nhiều việc lại càng khó hơn, thế nhưng đối với Châu Vân Xuyên, dường như đó là chuyện dễ như trở bàn tay.
Ngoài việc anh có xuất thân ưu tú, còn có sự bồi dưỡng có ý thức của bản thân từ sau này.
Buổi chiều ngày đông, nắng lười biếng, là một ngày đẹp trời hiếm có.
Sau khi ra khỏi Tinh Hải Ngạn, bốn người chia làm hai ngả, Từ Minh Hằng đưa Mạnh An An về nhà, còn Lương Chiêu Nguyệt đương nhiên đi cùng Châu Vân Xuyên.
Lúc này Lương Chiêu Nguyệt đang ngồi ở ghế phụ, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm nhận sự ấm áp và dễ chịu khi làn gió nhẹ lướt qua mặt; thỉnh thoảng lại nghiêng mặt nhìn Châu Vân Xuyên đang lái xe, vẻ mặt anh tập trung, không một chút phân tâm.
Cô tự cho rằng mình làm rất kín đáo, Châu Vân Xuyên chắc chắn sẽ không để ý. Nhưng vào lần thứ ba cô nhìn anh, đột nhiên, Châu Vân Xuyên quay mặt lại, bốn mắt nhìn nhau. Lòng cô tức thì hoảng hốt, nắm chặt dây an toàn rồi mỉm cười trấn tĩnh với anh, định lẳng lặng cho qua chuyện này, không ngờ, Châu Vân Xuyên nhìn cô chăm chú một lúc, nói đầy ẩn ý: “Đây là lần thứ ba em nhìn anh sau khi lên xe.”
Cũng lúc này, Lương Chiêu Nguyệt mới phát hiện xe đã dừng lại từ lúc nào không hay.
Phía trước là một ngã tư lớn, thời gian đèn đỏ kéo dài tới 80 giây, nói cách khác, cô khó mà coi như không có chuyện gì xảy ra.
Châu Vân Xuyên không chỉ hỏi thẳng thừng, mà ánh mắt lại còn sắc bén mang theo vẻ dò xét, Lương Chiêu Nguyệt nhất thời không tìm được lời nào, ngón tay nắm chặt dây an toàn mà mân mê.
Cô cố gắng dùng sự im lặng để vượt qua hơn một phút chờ đợi này, nhưng lại là vô ích.
Vài giây trôi qua, cô nghe Châu Vân Xuyên hỏi: “Có gì muốn nói à?”
Khoảnh khắc đó cô nắm chặt dây an toàn, trong lòng muốn nói thật, nhưng đến đầu môi lại biến thành: “Em tò mò một chuyện.”
Anh không ngờ lại là một câu như vậy, nhướng mày, hỏi: “Chuyện gì?”
Cô mím môi, nhẹ giọng nói: “Vấn đề họ của An An ạ.”
Đây hoàn toàn là một cái cớ nảy ra tạm thời, để che giấu suy nghĩ thật sự sâu trong lòng cô.
Cô không thể quá thẳng thừng nói là đang nhìn anh.
Châu Vân Xuyên im lặng một lát, giọng nói vang lên không chút gợn sóng: “Mẹ anh họ Mạnh, An An theo họ mẹ.”
Lúc ký thỏa thuận đăng ký kết hôn, tình hình gia đình anh mà Lương Chiêu Nguyệt biết chỉ có việc anh có một người bà và một cô em gái, còn về tình hình bố mẹ thì hoàn toàn không biết gì. Anh không đề cập, cô cũng không hỏi. Lúc này, cô nghĩ đến lời của Mạnh An An vừa rồi, do dự hai giây rồi nói: “Dì… dì ấy sống ở Bắc Thành ạ?”
Vẻ mặt Châu Vân Xuyên bình thản: “Bà ấy sống ở Cảng Thành.”
Cô có thể cảm nhận được sự lạnh lùng của anh lúc này, hoàn toàn khác với vẻ thoải mái ban nãy.
Có lẽ vấn đề bố mẹ là điều anh né tránh, nghĩ đến đây, Lương Chiêu Nguyệt “ồ” một tiếng, không hỏi sâu thêm nữa. Một cách tự nhiên, Châu Vân Xuyên cũng không lên tiếng nữa.
Sau đó suốt đường đi không ai nói gì, có đoạn chen ngang nhỏ vừa rồi, Lương Chiêu Nguyệt không dám nhìn về phía Châu Vân Xuyên nữa, sợ chỉ một chút không chú ý là bị anh bắt tại trận.
Kể từ đó, Lương Chiêu Nguyệt và Châu Vân Xuyên xem như đã bắt đầu cuộc sống chung.
Tuy sống dưới cùng một mái nhà, nhưng số lần hai người gặp mặt thực ra chỉ đếm trên đầu ngón tay, cho dù có chạm mặt cũng chỉ giới hạn ở việc gật đầu chào hỏi.
Châu Vân Xuyên bận rộn lạ thường, mỗi ngày đi sớm về khuya.
Thường thì buổi sáng khi anh ra khỏi nhà, Lương Chiêu Nguyệt mới vừa thức dậy, buổi tối Lương Chiêu Nguyệt đã ngủ rồi, anh mới về muộn. Có lúc nửa đêm cô dậy uống nước, còn có thể thấy khe cửa dưới phòng sách hắt ra ánh sáng, điều đó thường cho thấy Châu Vân Xuyên đang thức khuya tăng ca.
Sự khó xử mà Lương Chiêu Nguyệt dự đoán đã không xảy ra, đồng thời mối quan hệ giữa cô và Châu Vân Xuyên cũng không tiến thêm một bước nào, họ giống như hai người xa lạ tạm thời được ghép lại với nhau.
Nhìn về quá khứ thì không có câu chuyện nào để phát triển, nhìn về tương lai thì lại có rất nhiều đường lui để nói.
Nhưng đây không phải là điều Lương Chiêu Nguyệt mong đợi.
Sống yên ổn với Châu Vân Xuyên cho đến khi thỏa thuận hết hạn, rồi đôi bên đôi ngả, đó không phải là mục đích ban đầu của cô.
Cô muốn làm gì đó để phá vỡ cục diện trì trệ trước mắt, nhưng điều kiện thực tế lại không cho phép.
Việc học hành bận rộn và đề tài luận văn tốt nghiệp như hai ngọn núi lớn đè nặng khiến cô không thở nổi, cô hoàn toàn không có thời gian rảnh rỗi để nghĩ đến những chuyện trăng hoa tuyết nguyệt.
Thời gian lặng lẽ trôi đi, chớp mắt đã đến giữa tháng mười hai.
Hôm đó, sau khi tan học, Lương Chiêu Nguyệt tìm một chỗ trong thư viện và bắt đầu làm bài tập đề tài mà giáo sư hướng dẫn Triệu Duẫn giao. Nội dung bài tập yêu cầu cô viết một bản phân tích tài chính dựa trên báo cáo tài chính hàng năm và hàng quý trong vài năm qua của một doanh nghiệp niêm yết nào đó.
Cô tìm kiếm tài liệu gần một tiếng đồng hồ, sau khi sắp xếp xong thì bắt đầu viết phân tích, viết được một nửa thì màn hình điện thoại đặt bên cạnh sáng lên.
Màn hình hiển thị cuộc gọi đến từ giáo sư hướng dẫn Triệu Duẫn, Lương Chiêu Nguyệt không dám chậm trễ, gập nắp máy tính xách tay lại, cầm điện thoại đi ra hành lang thư viện, tìm một góc vắng người để nghe điện thoại.
Vừa mới kết nối, chưa đợi cô mở lời, đã nghe giáo sư hỏi: “Đang ở trường à? Đến văn phòng thầy một chuyến.”
Lương Chiêu Nguyệt nói: “Thưa thầy, em đang ở thư viện ạ” dừng một chút, lại có chút ngượng ngùng nói “Bài tập em vẫn chưa làm xong.”
Bên kia cười một tiếng, nói: “Không phải giục em nộp bài, có chuyện khác muốn nói với em.”
Cúp điện thoại, Lương Chiêu Nguyệt vừa quay lại chỗ ngồi thu dọn đồ đạc, vừa thầm đoán giáo sư đột ngột gọi mình qua có việc gì.
Trên đường đi, cô đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, ví dụ như giúp thầy gửi tài liệu, xuất hóa đơn, hoặc có tài liệu khẩn cấp nào đó thầy cần cô giúp sắp xếp và in ấn.
Trước đây mỗi lần bị giáo sư gọi đột ngột qua điện thoại về cơ bản đều là những việc trên, cô cho rằng lần này cũng không khác là bao.
Đứng trước cửa văn phòng của thầy, cô giơ tay định gõ cửa thì bên trong có tiếng nói chuyện vọng ra.
Triệu Duẫn quanh năm không rời điếu thuốc, vì vậy mà có một chất giọng khàn khói độc đáo, độ nhận diện rất cao.
So với giọng nói khàn đặc trầm hậu của thầy, một giọng nói khác lại có vẻ thanh tao đặc biệt hơn, nghe kỹ còn có vài phần quen thuộc, Lương Chiêu Nguyệt tìm kiếm trong đầu một hồi, cuối cùng từ từ khớp với khuôn mặt của Châu Vân Xuyên.
Ý nghĩ này vừa nảy ra, Lương Chiêu Nguyệt lập tức cảm thấy vô cùng hoang đường.
Cô nghĩ, một Châu Vân Xuyên bận trăm công nghìn việc sao có thể xuất hiện trong văn phòng của thầy?
Nhưng giọng nói ngày càng quen thuộc bên trong lại mơ hồ tiết lộ khả năng của phỏng đoán này.
Đang suy nghĩ, điện thoại rung lên, là tin nhắn của thầy gửi đến, hỏi cô đã đến chưa.
Lương Chiêu Nguyệt lập tức trả lời: 【Trong văn phòng thầy có người ạ, đợi thầy nói chuyện xong em qua được không ạ?】
Thầy trả lời: 【Qua đây ngay đi.】
Lương Chiêu Nguyệt nhìn tin nhắn này, rồi lại nhìn cánh cửa, sau đó, cô gõ cửa một cách đầy suy tư.
Bên trong vọng ra một tiếng “mời vào”, cô hít sâu một hơi rồi đẩy cửa ra.
Giây tiếp theo, cô sững sờ tại chỗ.
Người đang nói chuyện với thầy quả thực là Châu Vân Xuyên.
Lúc này anh đang ngồi trên sofa, hai chân bắt chéo, tay đặt trên đầu gối, một tư thế rất thoải mái. Nghe thấy tiếng động, anh ngước mắt lên, không nhanh không chậm nhìn về phía cô, ánh mắt vô cùng bình tĩnh, không một chút gợn sóng cảm xúc.
Bàn tay buông thõng bên hông của Lương Chiêu Nguyệt nắm chặt lại.
Cô vui mừng vì phỏng đoán của mình được chứng thực, nhưng cũng bối rối không biết phải làm sao.
Vẻ mặt nhất thời có vài phần tức cười.
Giáo sư Triệu Duẫn giới thiệu đúng lúc: “Chiêu Nguyệt, đây là Châu tổng của Vân Hòa Capital.”
Ánh mắt Lương Chiêu Nguyệt đảo qua lại giữa hai người, cuối cùng, cô nắm chặt tay, gật đầu với Châu Vân Xuyên, nói: “Chào Châu tổng.”
Châu Vân Xuyên nhìn cô chăm chú một lúc, cuối cùng không nói một lời nào, chỉ khẽ gật đầu với cô.
Hành động này không khác gì đang phát đi một thông điệp —
Trước mặt người ngoài, họ là những người xa lạ không có bất kỳ mối quan hệ nào.
Sau khi chào hỏi, Triệu Duẫn bảo Lương Chiêu Nguyệt ngồi xuống sofa bên cạnh, rồi nói: “Châu tổng, việc tôi qua làm cố vấn hoàn toàn không có vấn đề gì. Nhưng mà, tôi cũng có một điều kiện, chính là điều lúc nãy tôi đã nói với cậu, tôi muốn đưa một trợ lý qua.”
Nói rồi, ông nhìn Lương Chiêu Nguyệt, tiếp tục: “Đây là nghiên cứu sinh của tôi, tên là Lương Chiêu Nguyệt, năng lực rất xuất sắc.”
Lương Chiêu Nguyệt gần như ngây cả người.
Tuy đây không phải lần đầu tiên đối mặt với tình huống này, nhưng có lẽ vì người đối diện là Châu Vân Xuyên, cô không hiểu sao lại có thêm chút căng thẳng và bối rối.
Những ngón tay đặt trên đầu gối đan vào nhau, cộng với sống lưng thẳng tắp một cách vô thức, tất cả đều tiết lộ sự bất an của cô lúc này. Châu Vân Xuyên lặng lẽ thu hết những chi tiết này vào mắt, thu ánh mắt lại nhìn Triệu Duẫn, nói: “Không vấn đề gì.”
Lời này vừa thốt ra, Triệu Duẫn không khỏi ngạc nhiên. Người ta đồn rằng Châu Vân Xuyên xử lý công việc nghiêm túc và kén chọn, tất cả những người làm việc dưới trướng anh đều được sàng lọc qua nhiều lớp, ngay cả vai trò trợ lý phụ trợ cũng không ngoại lệ.
Hơn nữa, người này cực kỳ ghét việc đi cửa sau, muốn lợi dụng quan hệ công việc để cài người vào dự án của anh về cơ bản là không thể.
Triệu Duẫn đã nghĩ rằng anh sẽ từ chối một cách lịch sự, cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để tranh luận, không ngờ sự tình lại thay đổi đột ngột.
Châu Vân Xuyên lại trái với lẽ thường, đồng ý một cách không chút do dự như vậy.
Người kinh ngạc không kém chính là Lương Chiêu Nguyệt.
Trước đây cô có nghe thầy nói đang tiếp xúc một dự án sáp nhập, đối phương có ý muốn mời thầy qua làm cố vấn vốn, nhưng cụ thể là dự án nào thì thầy lại không nói rõ.
Cô không bao giờ ngờ rằng dự án sáp nhập này lại liên quan đến Châu Vân Xuyên.
Quan trọng hơn là, cô cũng sắp tham gia vào dự án này.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, vượt xa dự liệu của Lương Chiêu Nguyệt, khiến cô trở tay không kịp.
Cô đột nhiên ngây người tại chỗ, không biết phải phản ứng thế nào.
Triệu Duẫn thấy cô lâu không nói gì, tưởng cô bị dọa sợ, liền nói: “Châu tổng đừng xem là người ngoài, nói ra thì, Chiêu Nguyệt trước đây còn từng đến công ty cậu phỏng vấn, chỉ là vòng phỏng vấn cuối cùng không qua.”
Châu Vân Xuyên không ngờ còn có chuyện này, hỏi: “Chuyện khi nào?”
Lời này là hỏi Lương Chiêu Nguyệt.
Cô nhìn anh, môi mấp máy, như muốn nói, nhưng đến miệng lại lùi bước.
Thấy vậy, Triệu Duẫn nói: “Thời gian cũng không còn sớm nữa, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện nhé?”
Lúc xuống lầu, Châu Vân Xuyên vì nhận một cuộc điện thoại nên đi phía trước, Lương Chiêu Nguyệt và thầy đi phía sau.
Nhìn bóng dáng cao lớn thẳng tắp không xa, Lương Chiêu Nguyệt vẫn còn có chút mơ màng.
Triệu Duẫn nói: “Nắm bắt tốt cơ hội lần này, sẽ rất hữu ích cho việc tìm việc của em vào năm sau.”
Lương Chiêu Nguyệt lại nhanh chóng liếc nhìn bóng lưng kia một cái, gật đầu, nói: “Cảm ơn thầy ạ, em sẽ trân trọng cơ hội lần này.”
Địa điểm ăn tối được đặt tại một nhà hàng tư gia ở cổng Đông của trường, môi trường nhà hàng thanh tịnh, rất thích hợp để bàn chuyện.
Sau khi vào phòng riêng và ngồi xuống, Châu Vân Xuyên liền bàn chuyện dự án với Triệu Duẫn.
Từ cuộc nói chuyện của hai người, Lương Chiêu Nguyệt biết được Châu Vân Xuyên gần đây đang điều hành một dự án sáp nhập liên quan đến ngành an ninh.
Bên mua lại là Công nghệ Áo Phương, lĩnh vực kinh doanh chính của công ty là giao thông thông minh đô thị, còn bên bị mua lại là Công nghệ Hoàn Thị, hoạt động kinh doanh chính là nghiên cứu phát triển, sản xuất và bán các sản phẩm giám sát video, đồng thời cung cấp các giải pháp hệ thống cho toàn bộ lĩnh vực an ninh đô thị. Hiện nay, để hoàn thiện hơn nữa bố cục ngành “giao thông thông minh thế hệ tiếp theo”, mở rộng chuỗi ngành của mình, sau khi khảo sát thị trường, Công nghệ Áo Phương đã nhắm đến lĩnh vực an ninh tương tự như lĩnh vực giao thông thông minh, và cuối cùng đã chọn Công nghệ Hoàn Thị, một trong năm công ty hàng đầu trong ngành an ninh, làm mục tiêu sáp nhập.
Lần này Châu Vân Xuyên tìm đến Triệu Duẫn, ngoài việc ông có nhiều nghiên cứu về nghiệp vụ sáp nhập, còn vì trước đây Triệu Duẫn từng là cố vấn vốn cho việc niêm yết tại Cảng Thành của Công nghệ Hoàn Thị, mặc dù sau đó vì vấn đề định giá quá thấp, Hoàn Thị đã từ bỏ kế hoạch niêm yết tại Cảng Thành.
Sau một giờ thảo luận, ấn tượng của Triệu Duẫn về Châu Vân Xuyên khá tốt, hoàn toàn không lạnh lùng và cao ngạo như lời đồn bên ngoài, ngược lại, thái độ của anh mang lại cảm giác rất thoải mái.
Lịch sự đúng mực, tiến thoái có độ, vừa có phong thái của người bề trên, nhưng lại không mất đi sự tao nhã.
Lúc sắp kết thúc, Triệu Duẫn đột nhiên hỏi: “Châu tổng đã có gia đình chưa?”
Lời này vừa thốt ra, Lương Chiêu Nguyệt đang im lặng lắng nghe hai người nói chuyện bỗng ngẩng phắt đầu nhìn về phía Châu Vân Xuyên.
Thật trùng hợp, Châu Vân Xuyên cũng đang nhìn về phía cô.
Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt cô đầy vẻ hoảng hốt, còn ánh mắt anh lại trong trẻo.
Ngón tay Lương Chiêu Nguyệt cuộn chặt, hơi thở cũng trở nên nhẹ và chậm hơn rất nhiều.
Cô không biết Châu Vân Xuyên sẽ trả lời thế nào, nhưng lại mơ hồ mong đợi xem anh sẽ đáp lại ra sao.
Ánh mắt Châu Vân Xuyên dừng trên mặt cô một lát, rồi lặng lẽ thu lại, nói giọng nhàn nhạt: “Có rồi, mới đăng ký kết hôn cách đây không lâu.”
Vừa nghe lời này, Triệu Duẫn nhìn đồng hồ, nói đùa: “Người ta nói lúc mới cưới tình cảm là nồng thắm nhất, Châu tổng không phải là nói chuyện công việc với tôi xong còn phải đi đón người nhà đấy chứ?”
Châu Vân Xuyên cười, nụ cười cực nhạt. Anh liếc về phía Lương Chiêu Nguyệt, người sau đang cúi đầu, như thể muốn cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình, nhưng đôi tai ửng hồng lại bán đứng cô.
Anh “ừm” một tiếng, nói: “Lát nữa đúng là phải qua đón.”
Lời vừa dứt, anh thấy rõ ràng, vai của Lương Chiêu Nguyệt khẽ run lên một cách không thể nhận ra, đồng thời, đầu cô lại cúi thấp xuống thêm vài phần.
Châu Vân Xuyên có cảm giác, nếu cúi thấp thêm chút nữa, cô sẽ dán mặt vào bàn mất.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (130)
Chương 1: Chương 1: Sắc bén mà lại lạnh lùng Chương 2: Chương 2: Hoang mang, bối rối như sét đánh giữa trời quang Chương 3: Chương 3: Kịp thời ghìm cương trước bờ vực Chương 4: Chương 4: Bà thích thì có ích gì, phải là cháu thích mới có ích Chương 5: Chương 5: Trong mắt, trong tim cô, chỉ còn lại người đàn ông đang đứng ở phía đối diện Chương 6: Chương 6: Tâm tư của cô đối với anh, đã rõ như ban ngày Chương 7: Chương 7: Cô Lương, chúng ta nói chuyện một chút được không? Chương 8: Chương 8: Lạc tử vô hối. Tôi đã suy nghĩ rất kỹ rồi Chương 9: Chương 9: Thứ cô muốn là con người anh Chương 10: Chương 10: Lương Chiêu Nguyệt, em có bận tâm không? Chương 11: Chương 11: Đây là cô đã được anh mời bước vào vòng bạn bè của anh rồi sao? Chương 12: Chương 12: Ánh mắt cô ấy nhìn cậu không trong sáng chút nào Chương 13: Chương 13: Châu tổng đã có gia đình chưa? Chương 14: Chương 14: Đã rất lâu rồi cô không được quan tâm đến như vậy Chương 15: Chương 15: Dung túng cho sự tiếp cận của cô, ngầm cho phép lòng tham của cô Chương 16: Chương 16: Vậy anh sẽ lừa em sao? Chương 17: Chương 17: Anh vốn không phải là một người do dự Chương 18: Chương 18: Anh không phải là người cái gì cũng không từ chối đâu Chương 19: Chương 19: Một mặt thì tỉnh táo, một mặt lại chìm đắm không thể thoát ra Chương 20: Chương 20: Không thể thoát khỏi những ham muốn, suy nghĩ thông thường của người đời Chương 21: Chương 21: Em có thể hôn anh không? Chương 22: Chương 22: Anh hoàn toàn thuộc về cô Chương 23: Chương 23: Thích anh đến thế sao? Chương 24: Chương 24: Cô không bao giờ cho mình cơ hội để tiếc nuối và hối hận Chương 25: Chương 25: Châu Vân Xuyên, em có thể đến tìm anh không? Chương 26: Chương 26: Cô cam tâm tình nguyện chìm đắm trong thành phố dục vọng này Chương 27: Chương 27: Châu Văn Xuyên càng thích cô của lúc này hơn Chương 28: Chương 28: Anh có tài đức gì mà có thể nhận được sự thiên vị của cô Chương 29: Chương 29: Em nhớ anh rồi, là rất rất nhớ đó Chương 30: Chương 30: Cô phải kéo anh xuống nước, kéo mạnh vào thế giới của cô. Chương 31: Chương 31: Cô không chút do dự mà lao về phía vị thần của mình Chương 32: Chương 32: Những năm đó không có đối tượng nào làm anh rung động Chương 33: Chương 33: Sao lại có cảm giác như đang dỗ cô vậy Chương 34: Chương 34: Cô như một con thuyền, mà anh chính là người cầm lái Chương 35: Chương 35: Không nhớ, có thể làm lại một lần nữa không? Chương 36: Chương 36: Anh lại thích cô chủ động tìm mình hơn Chương 37: Chương 37: Tình yêu nồng nàn và mãnh liệt Chương 38: Chương 38: Người đang yêu quả nhiên đều là đồ ngốc Chương 39: Chương 39: Sếp hình như đang yêu à? Còn là kiểu tình yêu bí mật nữa? Chương 40: Chương 40: Đàn ông đúng là thứ không ra gì, một bên hưởng thụ sự nhiệt tình của người ta, một bên lại đứng ngoài quan sát m Chương 41: Chương 41: Giữa anh và Lục Bình, em chọn anh ta không chọn anh à? Chương 42: Chương 42: Anh đây là muốn chống lưng cho em à?- Có gì không thể. Chương 43: Chương 43: Về chuyện em yêu anh Chương 44: Chương 44: Anh ấy có phải là đã coi cô như một phần không thể thiếu trong cuộc sống rồi không? Chương 45: Chương 45: Anh vẫn chưa muốn kết thúc với cô Chương 46: Chương 46: Cô ấy không có gì đặc biệt, chúng tôi chẳng qua chỉ là đôi bên cùng có lợi mà thôi. Chương 47: Chương 47: Tôi đã hẹn với luật sư Dương tư vấn ly hôn lúc tám giờ. Chương 48: Chương 48: Hai ngày trôi qua, Châu Vân Xuyên cũng không nhận được cuộc gọi lại của Lương Chiêu Nguyệt Chương 49: Chương 49: Anh cũng đã chuẩn bị cho em một món quà bất ngờ, sáng mai sẽ đưa cho em Chương 50: Chương 50: Châu Vân Xuyên, chúng ta ly hôn đi Chương 51: Chương 51: Tôi đồng ý ly hôn vẫn chưa đủ sao, em ngay cả mấy ngày này cũng không đợi được à? Chương 52: Chương 52: Em và Châu Vân Xuyên của Vân Hòa Capital là quan hệ gì? Chương 53: Chương 53: Thân phận duy nhất của cô ấy là Lương Chiêu Nguyệt, không phải là vợ hay cháu dâu của ai cả Chương 54: Chương 54: Anh rốt cuộc đã xem nhẹ quyết tâm muốn ly hôn với anh của cô Chương 55: Chương 55: Cô ấy sắp đáng yêu đến mức đâm dao vào tim anh rồi Chương 56: Chương 56: Chuyện của anh và cô không nên phát triển như bây giờ Chương 57: Chương 57: Lần cuối cùng cô ở nhà đợi anh về Chương 58: Chương 58: Cháu biết cháu đã ly hôn rồi, bà không cần phải nhắc lại sự thật này cho cháu nữa. Chương 59: Chương 59: Tiểu bảo bối Chiêu Nguyệt, chào mừng về nhà Chương 60: Chương 60: Cho dù là chết, em cũng phải để tôi chết một cách minh bạch chứ Chương 61: Chương 61: Châu Vân Xuyên vĩnh viễn không thể đoán được anh sẽ có ngày hôm nay Chương 62: Chương 62: Vậy là không làm gì cả sao, cứ thế mặc kệ à? Chương 63: Chương 63: Chúng cháu cũng không được tính là ly hôn, chúng cháu nên được gọi là sống ly thân ở hai nơi khác nhau Chương 64: Chương 64: Cậu đối với anh ta thật sự đã hết tình cảm rồi sao? Chương 65: Chương 65: Châu Vân Xuyên, có chuyện gì vậy, Lương Chiêu Nguyệt từ lúc nào mà có cả con rồi? Chương 66: Chương 66: Nụ cười trên mặt Châu Vân Xuyên cũng vào khoảnh khắc đó, đột ngột dừng lại Chương 67: Chương 67: Trước đây tôi có hơi khốn nạn, nhưng cũng không vô liêm sỉ đến mức đó chứ Chương 68: Chương 68: Việc anh đưa tôi về bản thân nó đã là một chuyện rất quá đáng Chương 69: Chương 69: Em có thể cho tôi một cơ hội sửa sai được không? Chương 70: Chương 70: Cậu ấy sẽ không để chuyện hối hận cả đời như vậy xảy ra đâu Chương 71: Chương 71: Lương Chiêu Nguyệt cuối cùng cũng chịu kéo số điện thoại của anh ra khỏi danh sách chặn Chương 72: Chương 72: Cái tên trà xanh Châu Vân Xuyên này Chương 73: Chương 73: Châu Vân Xuyên, anh thật sự không có việc gì của mình để làm à? Chương 74: Chương 74: Vậy điều gì đã khiến anh thay đổi chủ ý? Chương 75: Chương 75: Tôi hình như vẫn chưa đạt đến yêu cầu để em bằng lòng gật đầu. Chương 76: Chương 76: Châu Vân Xuyên, tôi nghĩ có lẽ anh nên đi khám khoa tâm thần thì hơn? Chương 77: Chương 77: Lương Chiêu Nguyệt, tôi sắp bị em bức điên rồi Chương 78: Chương 78: Con của chúng ta,sẽ giống ai hơn Chương 79: Chương 79: Lương Chiêu Nguyệt, có phải em đang cố ý quyến rũ tôi không? Chương 80: Chương 80: Chỉ là lần này, cô muốn anh tự mình đi tới Chương 81: Chương 81: Tớ chỉ muốn cùng anh ấy có một mái nhà, chỉ đơn giản như vậy thôi Chương 82: Chương 82: Cho dù cô có trốn thế nào, anh cũng nhất định phải đuổi theo cô Chương 83: Chương 83: Chiêu Nguyệt, chúng ta hẹn hò lại từ đầu được không? Chương 84: Chương 84: Nói cho những kẻ có ý đồ khác biết, hoa đẹp đã có chủ, bớt tơ tưởng đến cô ấy đi Chương 85: Chương 85: Em có anh, sau này chúng ta đều là người thân của nhau Chương 86: Chương 86: Câu chuyện của cô và anh chỉ vừa mới bắt đầu Chương 87: Chương 87: Nhật Nguyệt Sơn Xuyên, Tuế Nguyệt Tình Chiếu Chương 88: Chương 88: Cô bị anh trêu chọc đến mức ý loạn tình mê Chương 89: Chương 89: Anh chưa từng biết rung động là gì, cho đến khi gặp cô Chương 90: Chương 90: Người anh rung động chỉ có em Chương 91: Chương 91: Xin lỗi, hôm đó không nhịn được Chương 92: Chương 92: Đó là một chuyện còn quan trọng hơn cả bản thân em Chương 93: Chương 93: Em không thể tìm được người nào tốt như anh nữa Chương 94: Chương 94: Cô có trách anh không? Chương 95: Chương 95: Chỉ là lúc đó nó vẫn chưa hiểu, tại sao nó lại phải làm như vậy Chương 96: Chương 96: Là cơn gió nhẹ ấm áp, và em thích thành phố nhỏ nơi có anh nương náu Chương 97: Chương 97: Lương Chiêu Nguyệt, quãng đời còn lại xin được chỉ giáo nhiều hơn Chương 98: Chương 98: Anh muốn sống cùng em Chương 99: Chương 99: Tân hôn vui vẻ ~ Chương 100: Chương 100: Em nói muốn làm đám cưới với anh khi nào vậy? Chương 101: Chương 101: Em đây là đang ám chỉ anh đấy à? Chương 102: Chương 102: Vào khoảnh khắc này, anh yêu em hơn bao giờ hết Chương 103: Chương 103: Anh thích sự ổn định mà em mang lại cho anh Chương 104: Chương 104: Chúng ta cũng tổ chức đám cưới vào dịp Quốc khánh có được không? Chương 105: Chương 105: Đêm nay anh rất muốn làm vài chuyện vui vẻ với em Chương 106: Chương 106: Mong em được tự do hơn, cũng mong em được tự tại hơn Chương 107: Chương 107: Sau này, em và anh sẽ thật sự chỉ có nhau thôi Chương 108: Chương 108: Cùng nhau bỏ trốn dưới màn đêm Chương 109: Chương 109: Anh đem bản thân mình hứa hẹn cho em, em có bằng lòng nhận lấy không? Chương 110: Chương 110: Sau này chúng ta cũng tự mình sinh một đứa nhé Chương 111: Chương 111: Pháo hoa tối nay là dành cho em Chương 112: Chương 112: Sắp được đi xem váy cưới rồi, vui không? Chương 113: Chương 113: Tình yêu của anh dành cho em sẽ không bao giờ phai nhạt Chương 114: Chương 114: Lương Chiêu Nguyệt, em có thể cho anh vinh hạnh này không Chương 115: Chương 115: Em yêu anh, mãi mãi, không bao giờ ngừng Chương 116: Chương 116: Anh không vội hỏi, nhưng em lại vội được gặp anh Chương 117: Chương 117: Cô sắp có bảo bối của riêng mình rồi Chương 118: Chương 118: Anh sắp làm bố rồi Chương 119: Chương 119: Con giống em là tốt nhất Chương 120: Chương 120: Cô yêu một người, sẽ muốn cùng người đó sinh con Chương 121: Chương 121: Châu Vân Xuyên, đợi em và con ra nhé Chương 122: Chương 122: Có thể gặp lại em thật tốt, cảm ơn em đã thực hiện lời hứa Chương 123: Chương 123: Thực ra tên của các con anh đã có ý tưởng rồi Chương 124: Chương 124: Anh đều là của em rồi, sao lại không tính là dốc hết tất cả chứ Chương 125: Chương 125: Châu Vân Xuyên, không ngờ cậu cũng có ngày hôm nay đấy Chương 126: Chương 126: Yên tĩnh lại dịu dàng, tựa như một giấc mộng có thể chạm tới Chương 127: Chương 127: Ngoài anh ta, còn ai ra tay hào phóng như vậy nữa Chương 128: Chương 128: Cùng người đàn ông em vừa gặp đã yêu, kết hôn sinh con Chương 129: Chương 129: Châu Vân Xuyên, tối nay em hình như lại yêu anh thêm một chút nữa rồi Chương 130: Chương 130: Anh cũng yêu em, yêu em nhiều hơn cả em yêu anh một chút