Chương 13
Nỗi Nhớ Khôn Nguôi - Fuiwen

Chương 13: Đạo hạnh tối cao của một Hải vương

Kinh Ngữ giả vờ e thẹn, khẽ xoay người lại.

Sau lưng cô là lồng ngực ấm nóng của anh nhẹ nhàng áp tới. Cận Lệnh Hàng cầm chai rượu nơi cổ chai, vừa cùng cô dạo quanh tủ rượu vừa kể chuyện, vừa hỏi cô muốn uống loại nào.

Khoảng cách giữa hai người như gần như xa, từng động tác đều khiến vạt áo, hơi thở cùng nhiệt độ da thịt khẽ va vào nhau, mơ hồ như đang bị anh ôm trong vòng tay.

Kinh Ngữ chỉ chọn thêm một chai, không nhiều cũng không ít — hai chai rượu, một cao một thấp. Đến khi trở lại tầng trệt, cô đặt chúng cạnh nhau trên bàn.

Dưới ánh đèn, hai chiếc bóng dài ngắn chồng lên mặt bàn caro, trông như hình một đôi nam nữ thân mật tựa vào nhau.

Không biết anh có nhìn ra dụng ý nhỏ của cô không, chỉ thấy anh ung dung cầm lấy dụng cụ mở rượu rồi đặt lên cổ chai. Những ngón tay dài mảnh khẽ xoay, nút bần bật ra, hương rượu nồng nàn như thủy triều tràn ngập cả không gian.

Anh rót nửa ly, lại lấy thêm một chai khác pha vào một chút, rồi đổ thêm ít trà, bảo: "Loại đầu hơi mạnh, uống nguyên sẽ say."

Anh không thích cảm giác say.

"Em uống cũng khá mà." Kinh Ngữ nói.

Cận Lệnh Hàng gật đầu: "Lần sau nhé, Ngữ Ngữ. Rượu mạnh sinh nhiệt, em lại bị đau răng, uống nhiều sẽ nhức."

Cô thoáng sững người. Không ngờ câu nói vu vơ trên bàn ăn lần trước anh vẫn nhớ. Và vì thế, giờ anh không nỡ để cô uống quá chén.

Kinh Ngữ nhìn anh cẩn thận pha chế, tỉ mỉ đến mức chẳng có chút tâm tư nào muốn cô say, chẳng mong nhân cơ hội làm gì "thuận theo tự nhiên", thậm chí chỉ là một cái ôm. Anh chỉ sợ cô say thôi.

Ly rượu đưa đến tay, hương vị không còn nồng đượm men say mà là mùi nho chín hòa với trà, ngọt dịu và quyện hương — như chính con người anh, ngọt ngào đến mức khiến người ta động lòng.

Cô đợi anh rót cho mình nửa ly rượu nguyên chất không pha trà rồi đưa tay nhận lấy.

Anh tinh ý chạm ly với cô, ly của anh thấp hơn một nửa.

Tựa như một kẻ thần phục dưới váy.

Cô nhấp một ngụm — lớn, thơm, ngon đến mức say lòng.

Đây là lần thứ hai cô được uống rượu anh pha, cô phải thừa nhận kỹ thuật của anh thật sự khiến người ta mê muội. Không cần men rượu cũng đủ khiến đầu óc quay cuồng.

Cô bỗng gọi tên anh: "Cận Lệnh Hàng."

Đôi mắt anh khẽ dừng lại, ánh nhìn phủ lên cô như một tấm lưới mỏng, vừa trong suốt vừa sâu thẳm như đêm mưa. Trong căn phòng tràn ngập rượu, ánh mắt ấy lại vẫn trong trẻo đến kỳ lạ, như thể anh là người đàn ông lương thiện nhất thế gian.

Kinh Ngữ thật sự khâm phục điểm ấy ở anh, mỗi lần cô nói chuyện, anh đều lắng nghe vô cùng nghiêm túc, chân thành đến mức cực kỳ hấp dẫn.

Cô hỏi: "Anh từng có bao nhiêu người yêu cũ?"

Cô cũng không hiểu sao đột nhiên lại thấy ghen — ghen với những người từng có được anh trước cô. Thật hoang đường, thật vô lý. Cô rõ ràng biết anh chỉ đẹp ở vẻ ngoài, khéo trong cách khiến phụ nữ say mê, hoàn toàn không đáng để đặt quá nhiều tình cảm. Cô biết mình cũng chẳng phải trong sạch gì, người cũ cũng chẳng ít, ai rồi cũng chẳng hoàn hảo. Nhưng không hiểu sao tim lại nhói lên.

Đúng là... có bệnh.

Anh đứng dậy.

Đi vòng qua bàn, đến ngồi đối diện với cô.

Cô tựa người vào ghế mây. Anh ngồi xuống ngay trước mặt.

"Ngữ Ngữ."

Giọng anh mềm như nước, ẩn trong đó là hơi thở của gió và sương, ấm áp đến mức tan chảy. Chết tiệt — suýt nữa cô lại muốn hôn anh.

Cô vội uống một ngụm rượu, để thứ chất lỏng cay dịu ấy trấn áp trái tim đang ngứa ngáy. Không thể lúc nào cũng nghĩ đến việc "ăn" anh được.

Bị từ chối một lần thì còn xem là thử giới hạn. Bị từ chối hai lần là tự cô chạy đến, mất hết cả thể diện rồi.

"Hay để em kể cho anh nghe em từng có bao nhiêu người yêu?" Cô nói, ánh mắt anh vẫn dịu như sao đêm, khiến cô chịu không nổi. Vì muốn tìm cách dập tắt cơn men đang bốc trong lòng, cô đành nghĩ ra kế sách này — biết đâu anh nghe xong lại thấy không vui, cô cũng bớt hứng tình lại.

Anh chỉ mỉm cười: "Được. Em muốn nói thì tôi nghe. Còn câu hỏi của em, lát nữa tôi sẽ trả lời."

"..."

Kinh Ngữ thật sự sụp đổ, sao anh lại dễ nói chuyện đến thế chứ? Không lảng tránh, không phản đối, chỉ nhẹ nhàng lùi một bước, để cô được tự nhiên.

Cô chống cằm, tựa người sang một bên, ánh mắt hơi nghiêng nhìn anh.

Khi bốn mắt giao nhau, anh khẽ cười.

Cô hít sâu, rồi bắt đầu kể: "Người yêu cũ gần nhất của em, chia tay đúng buổi sáng hôm em gặp anh. Tính đến bây giờ... mới hơn hai ngày."

"Ừ." Anh khẽ gật.

"..." Cô nghẹn lời.

"Anh ta ngoại tình." Cô nói tiếp, "Với bạn thân của em."

Ánh mắt của anh đã thay đổi. Màu xám lạnh trong con ngươi dần phủ sương, đôi mày khẽ chau lại.

Kinh Ngữ thấy thế thì cố tình trêu anh, cười cợt hỏi: "Vậy anh có ngoại tình không?"

"Không."

"Vậy là... chỉ thay lòng thôi?"

Anh mím môi, ánh nhìn cận kề, rồi chậm rãi đáp lời cô: "Tôi không biết có được xem là thay lòng hay không."

Cô ngừng thở.

Cận Lệnh Hàng nói tiếp: "Khi tôi không còn cảm giác, tôi sẽ chia tay ngay phút tiếp theo. Rồi nếu ngay giây sau có người khiến tôi rung động, tôi sẽ bắt đầu một mối quan hệ mới."

"..."

"Với tôi, 'không thích' và 'thích' không thể tồn tại cùng lúc. Nếu chưa thật sự hết thích người trước thì sẽ chẳng thể thích ai khác. Tôi không bao giờ yêu nhiều người cùng lúc."

Kinh Ngữ im lặng.

Cận Lệnh Hàng nói khẽ: "Chỉ là, người tiếp theo thường đến sớm, nên tôi hiếm khi một mình quá lâu."

"..."

"Vì vậy, tôi không chắc điều đó có được gọi là thay lòng đổi dạ không. Nếu trong định nghĩa của em, nó là thay lòng... thì là lỗi của tôi. Tôi xin lỗi."

"..."

Kinh Ngữ biết mình không nên khó chịu chỉ vì kiểu tính cách ấy — dù bản thân cô cũng chẳng ít lần như vậy. Có những người yêu đến một lúc nào đó bỗng cảm thấy chẳng còn gì thú vị, thế là chấm dứt.

Thứ từng khiến người ta say mê lúc ban đầu, cuối cùng cũng sẽ bị mài mòn dần trong những ngày tháng lặp đi lặp lại không có gì mới mẻ.

Thứ không dễ bị bào mòn là tình yêu — mà tình yêu thì cần cùng nhau đi qua những khoảnh khắc khó quên, những điều đẹp đẽ, để về sau, trong suốt quãng đời còn lại, mỗi khi nhớ đến ta vẫn thấy người kia là điều tốt đẹp nhất từng có.

Nhưng kiểu "tình cảm mua bằng ngoại hình" như họ chẳng có quá trình, chẳng có câu chuyện, đến nhanh thì đi cũng nhanh. Chỉ cần người kia có một quan điểm khác với kỳ vọng thì cả con người ấy liền trở nên vô vị, vì ngay từ đầu, ta vốn đâu hiểu gì về bản chất và thế giới quan của họ.

Chẳng qua chỉ là thấy đẹp mà động lòng mà thôi.

Thế nên, với một câu chuyện không có tình yêu, cần gì phải cố chấp kéo dài, rồi tự tô vẽ cho mình một tình cảm hoàn mỹ.

Còn Cận Lệnh Hàng là người đầu tiên khiến cô có cảm giác như thật sự muốn hiểu về một ai đó... dù chính anh lại là người cố tình kéo dài nhịp điệu.

Rõ ràng theo cô, đến lúc đó đã có thể ở bên nhau rồi, cô đã chủ động hôn anh, thế mà anh lại tránh đi.

Kinh Ngữ đoán kiểu chơi trò mập mờ này là di truyền của cả nhà anh ta, cả dòng họ đều theo chủ nghĩa không kết hôn. Anh sao có thể không gần mực thì đen được chứ. Nhưng anh vẫn chưa biết cô chán ghét những mối quan hệ nghiêm túc ra sao, và bản thân cô cũng đang chơi trò đời.

"Chỉ cần không ngoại tình, em đều có thể chấp nhận." Cô nói, "Đó là giới hạn cuối cùng của em."

"Được. Cảm ơn."

"..."

Kinh Ngữ nghĩ một chút mới nhận ra mình đang kể về chuyện tình cũ, "Em nói thế là vì em cũng từng như vậy. Mối quan hệ trước của em tan vỡ vì đối phương phản bội. Hai tháng thôi, còn người trước nữa... cũng chỉ kéo dài ba tháng."

Anh vẫn chỉ khẽ gật đầu, chẳng tỏ ra ngạc nhiên hay tò mò gì cả.

Cô hờ hững nói tiếp: "Mối nào cũng thế, dài nhất cũng chỉ bảy tháng."

"Ừ."

"Vì em chưa từng gặp ai khiến mình hứng thú lâu dài cả. Khi cảm thấy hết vui, em sẽ chia tay, chắc cũng giống anh." Cô ngẩng tay, chọc nhẹ vào chiếc trâm cài áo trên ngực anh: "Giờ anh đang không yêu ai, phải không, Cận công tử?"

Anh nhìn cô rồi thành thật lắc đầu.

Kinh Ngữ: "Vậy chia tay được bao lâu rồi?"

"Lâu hơn em một ngày."

"..." Cô cắn môi, bỗng nhiên lại thấy khó chịu, đúng là tiêu chuẩn kép.

Cô cúi đầu lặng lẽ uống rượu.

Anh nói: "Xin lỗi."

"Không cần."

"Em không vui rồi."

"Em đâu có tiêu chuẩn kép đến thế." Cô cố chấp đáp.

Anh lại dịu giọng: "Em có thể đòi hỏi tôi nhiều hơn chính mình. Đó là điều tôi nên làm."

"..." Có lúc Kinh Ngữ thật sự muốn bóp cổ anh. Cái miệng này chắc là chuyên để dỗ con gái thôi.

"Ừm." Cô rốt cuộc cũng hết giận, hài lòng gật đầu, nhấp ngụm rượu ngọt lịm.

Anh vẫn ngồi trước mặt, tay đặt trên gối, khẽ nghiêng người về phía cô, tầm mắt ngang bằng với Kinh Ngữ.

"Vậy đến lượt tôi kể chuyện quá khứ của mình, Ngữ Ngữ."

"..."

Kinh Ngữ bỗng che tai, "Không muốn nghe."

"...Tại sao? Không công bằng nếu chỉ có em kể."

"Anh biết em nghe xong sẽ không vui mà. Em tiêu chuẩn kép đấy." Cô kiêu ngạo ngẩng đầu nhìn trần nhà, nơi ánh sao giả lập đang lấp lánh.

Anh hơi thẳng lưng, ánh mắt trầm lặng như ánh đèn hươu quanh quẩn xung quanh, dịu dàng mà bền bỉ, dường như đang tìm cách xoa dịu cô.

Khoảng lặng kéo dài gần một phút, chỉ còn tiếng gió lạnh ngoài kia hòa lẫn mưa tuyết rơi rát, mọi âm thanh đều tan biến, chỉ có sự tồn tại của Cận Lệnh Hàng là rõ ràng như mộng, hư ảo mà lại thật đến lạ lùng.

"Ngữ Ngữ." Một lúc lâu sau, anh mở miệng.

"Ừ."

"Tôi cũng... rất, rất không vui khi em kể về quá khứ."

Cô sững lại, ngẩng đầu nhìn anh.

Đối diện là đôi con ngươi sâu thẳm và dịu dàng, giống như đây mới là lần đầu tiên biết yêu.

"Tôi chỉ là... không nỡ để lộ ra thôi, cũng biết mình không có tư cách để biểu hiện."

"..." Cô như bị điểm huyệt, chẳng biết nên nói gì.

Cận Lệnh Hàng giơ tay lên, bàn tay ấm áp khẽ v**t v* gò má trắng mịn của cô: "Nhưng tôi rất ghen. Nên từ giờ, chúng ta đừng nhắc đến quá khứ nữa được không? Tôi nói hay không nói đều chỉ muốn em vui. Nếu em không vui, tôi sẽ chẳng muốn nói gì cả."

"..."

Cô thật sự thấy lòng mình dịu lại.

Kinh Ngữ tỉnh táo biết rõ đây chính là bản lĩnh tán gái của anh, giỏi đến mức xứng đáng đạt giải Oscar, cứ như chưa từng yêu ai, như thể quá khứ của anh trong sạch không tì vết. Và thế là chỉ trong một khoảnh khắc, anh lại khiến cô mềm lòng.

Dù là thật hay giả, việc anh chịu tìm cách dỗ cô vui đã nói đủ — ít nhất là hiện tại anh đang để tâm, muốn có cô, muốn ở bên cô.

Vì thế, cô thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn.

Cô đẩy chiếc ly trống về phía anh.

Cận Lệnh Hàng cầm chai rượu, vừa rót vừa nói: "Em pha cho tôi một ly nhé?"

"Được chứ, tất nhiên là được."

Kinh Ngữ say đến ngốc nghếch, biết mình thật ngốc khi vẫn lao đầu vào giấc mộng mang tên Cận Lệnh Hàng.

Cô như một học sinh ngoan ngoãn, hai mắt không rời khỏi tay anh, từng động tác, từng lời nói hay từng chuyển động nơi khóe môi. Rồi ánh mắt ấy chẳng chịu rời đi nữa, lần này, đến lượt cô là người ngẩn ngơ.

Đến khi ly rượu được đặt trước mặt, anh hơi nghiêng đầu, chạm phải ánh nhìn nóng rực của cô, khẽ cười: "Có cần tôi dạy lại một lần không?"

Người này sao có thể cười đẹp đến thế chứ.

Kinh Ngữ cảm thấy mình đang đứng bên bờ vực mất kiểm soát, tại sao anh chưa nói "ở bên tôi đi"? Đáng ghét!

Cô ngửa cổ uống cạn cả ly rượu.

Bị sặc.

Cận Lệnh Hàng lập tức đưa tay đỡ lấy cơ thể đang lảo đảo ho sặc sụa của cô, anh vỗ nhẹ lưng, giọng nói vừa trách mắng vừa cưng chiều: "Ngốc, rượu có ngọt đến mấy cũng không thể uống kiểu đó."

Kinh Ngữ nửa thật nửa đùa ôm đầu, làm bộ chóng mặt: "Ôi, chết mất thôi..."

Anh vội vàng đỡ cô ngồi dậy, để cô tựa vào chiếc ghế mềm, một tay giữ đầu, một tay nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương cho cô.

Động tác của anh vô cùng khéo léo, đầu ngón tay khô ráo mà ấm nóng, mỗi lần xoay tròn đều khiến cô cảm thấy cực kỳ dễ chịu.

...Cái gì vậy trời, anh còn biết massage nữa sao? Mới ấn có hai cái đã tỉnh táo hẳn, quả nhiên, người từng "lái thuyền" nhiều thì kỹ năng cũng cao.

Cô chu môi, ngồi thẳng dậy: "Em không sao rồi..."

"Đầu có đau không, Ngữ Ngữ?" Anh hỏi bằng giọng dịu dàng.

Kinh Ngữ chậm rãi lắc đầu, lại với lấy ly rượu, rồi cầm cả ly của anh, vừa rót vừa hỏi: "Như vầy đúng không? Lượng này à?"

"Lượng đó đủ để hạ gục tôi rồi."

"..."

Cô bật cười, đẩy nhẹ anh một cái, giọng nói pha lẫn chút nũng nịu: "Anh mà yếu thế sao, Cận — Lệnh — Hàng!"

Anh chỉ cười nhưng không nói.

Kinh Ngữ tiếp tục rót loại rượu thứ hai.

"Được rồi, chừa chút khoảng trống, thêm ít trà vào, Ngữ Ngữ."

"Không phải anh ghét cho trà vào sao?"

"Tôi muốn thử vị trong ly của em."

"Hửm?"

"Mùi rượu trên môi em... rất thơm."

Cô nghiêm túc nghĩ một chút rồi quay đầu nhìn anh: "Em có mùi rượu thật à?" Rồi nhấc ly lên uống một ngụm, l**m nhẹ khóe môi.

Anh khẽ dời ánh mắt đi.

"Cận Lệnh Hàng." Cô giả vờ không nhận ra, rót trà vào ly của anh rồi đẩy sang cho anh.

Khi anh đón lấy và đưa lên môi, cô lại ngã người về phía anh, mềm nhũn tựa vào vai, hai tay quàng lên cổ anh.

Thật ra cô biết anh muốn hôn cô. Câu "mùi trên môi em" là nói đến điều đó. Nhưng anh chắc chắn sẽ không hôn.

Người đàn ông ấy một tay đỡ lấy cơ thể mềm mại đang nghiêng ngả của cô, tay kia vẫn cầm ly rượu, ngửa đầu uống từng ngụm từng ngụm, yết hầu khẽ chuyển động dưới ánh đèn, gợi cảm đến mức khiến cô chỉ muốn... cắn một cái.

Kinh Ngữ vờ như say để đổ gục trong ngực anh. Nếu không, cô thật sự sẽ không kiềm nổi mà hôn lên cổ anh mất.

Ngay khoảng khắc bị bế bổng lên, cô khẽ dụi mặt vào lồng ngực anh, hít lấy mùi hương dễ chịu nơi đó, thỏa mãn như vừa thắng một ván cược. Cô dám chắc anh sẽ không chạm vào mình dù chỉ một đầu ngón tay.

Hành lang ngoài trời gió rít từng cơn.

Anh nghiêng người ôm cô sát vào ngực, lấy thân mình chắn gió lạnh như dao cắt từ bên ngoài.

"Ôi trời ơi, sao ở đây lạnh hơn nhà em cả chục độ thế này... chỗ này là Nam Cực à?" Kinh Ngữ r*n r*, lí nhí trong vòng tay anh, "Em ghét thời tiết lạnh lắm."

"Xin lỗi, Ngữ Ngữ, tôi không xem thời tiết trước khi hẹn em ra ngoài. Xin lỗi."

Cô đã hai lần nói rằng mình ghét trời lạnh, giọng anh lúc này đầy áy náy và tự trách.

Không biết đi đến đâu, anh dùng chân đẩy cửa mở ra rồi bế cô vào một căn phòng phảng phất hương trầm nhẹ.

Hơi ấm tràn ngập khiến người ta như tan chảy.

Không phải căn phòng khi nãy.

Là phòng ngủ chính của anh — chắc chắn vậy, dù anh từng nói mình hiếm khi ngủ lại đây.

Cơ thể cô chìm sâu vào chiếc giường êm mềm, thoải mái đến mức Kinh Ngữ thật sự muốn ngủ luôn, không cần phải giả vờ say nữa.

"Ngữ Ngữ, tôi cởi áo khoác giúp em được không?"

"..."

Quả nhiên, đẳng cấp của một Hải vương chính là ở chỗ nhìn thì hoàn toàn không trông giống kẻ lăng nhăng, lịch thiệp và lãng mạn đến mức khiến người ta phải nghiến răng.

Cho nên, cô hiếm khi thấy ai đó đê tiện như thế này.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (96)
Chương 1: Chương 1: Hạ gục Cận Lệnh Hàng Chương 2: Chương 2: Món quà sinh nhật khiến người ta sững sờ Chương 3: Chương 3: Vị khách tôn quý nhất Chương 4: Chương 4: Vị trí chính cung Chương 5: Chương 5: 999 đóa hoa Dolcetto tím Chương 6: Chương 6: Hải vương phong lưu đã nhiều năm Chương 7: Chương 7: Màn pháo hoa tím chỉ dành riêng cho cô Chương 8: Chương 8: Anh ta giúp người quen chẳng nói lý lẽ Chương 9: Chương 9: Tín vật của tình yêu Chương 10: Chương 10: Hễ là cô muốn, anh luôn có mặt Chương 11: Chương 11: Tôi thấy thật lãng mạn, Cận Lệnh Hàng Chương 12: Chương 12: Tôi không nói những lời đó chỉ để đổi lấy một cái hôn đâu Chương 13: Chương 13: Đạo hạnh tối cao của một Hải vương Chương 14: Chương 14: Có món quà này muốn tặng em, phải đích thân ký nhận nhé Chương 15: Chương 15: Gu của Cận Lệnh Hàng chẳng theo nguyên tắc nào cả Chương 16: Chương 16: Tự tay trao nhẫn kim cương Chương 17: Chương 17: Anh toàn câu cá thôi, Cận Lệnh Hàng Chương 18: Chương 18: Ngữ Ngữ, tôi nói được làm được Chương 19: Chương 19: Chiếc nhẫn trên tay Cận Lệnh Hàng Chương 20: Chương 20: Anh đã có bạn gái chưa, Cận Lệnh Hàng? Chương 21: Chương 21: Cuộc ghé thăm lúc một giờ sáng từ Cận Lệnh Hàng Chương 22: Chương 22: Tình yêu mãnh liệt của Cận Lệnh Hàng Chương 23: Chương 23: Bạn bè đều khuyên em đừng chơi với anh Chương 24: Chương 24: Món quà Giáng sinh mà Cận Lệnh Hàng muốn là người Chương 25: Chương 25: Họ thật sự là một cặp trời sinh đến thế Chương 26: Chương 26: Vang danh thiên hạ Chương 27: Chương 27: Tay chơi số một Bắc Mỹ Chương 28: Chương 28: Ngữ Ngữ, đừng bỏ rơi tôi Chương 29: Chương 29: Tôi xin thề, Ngữ Ngữ Chương 30: Chương 30: Tôi muốn hôn em, Ngữ Ngữ Chương 31: Chương 31: Cận Lệnh Hàng tâm trạng lúc nửa đêm Chương 32: Chương 32: Cận Lệnh Hàng không giống kiểu đàn ông vì bạn gái mà lăn vào bếp Chương 33: Chương 33: Khiến anh cảm thấy mình... được yêu Chương 34: Chương 34: Anh chê thân hình của em chưa đủ nóng bỏng sao, Cận Lệnh Hàng? Chương 35: Chương 35: Nụ hôn nồng nhiệt Chương 36: Chương 36: Em sẽ không bỏ được anh đâu, Ngữ Ngữ Chương 37: Chương 37: Sức hút của đàn ông là ở trên giường Chương 38: Chương 38: Cận Lệnh Hàng tiếp điện thoại... tiền nhiệm của cô Chương 39: Chương 39: Anh nhớ gửi thiệp mời cho em nhé? Chương 40: Chương 40: Anh rất vui được dùng trước một chút danh xưng 'bạn gái anh' Chương 41: Chương 41: Món quà mới của Cận Lệnh Hàng Chương 42: Chương 42: Chứng mất ngủ của Cận Lệnh Hàng Chương 43: Chương 43: Tại sao lại yêu anh? Có cả hàng ngạn hàng vạn lý do Chương 44: Chương 44: Tôi là bạn gái anh ấy Chương 45: Chương 45: Đừng để mối quan hệ của chúng ta trở thành như vậy, Ngữ Ngữ Chương 46: Chương 46: Chúng ta ở bên nhau Chương 47: Chương 47: Lá xăm đại cát ở chùa Sensō-ji ở Tokyo Chương 48: Chương 48: Anh thật sự là loại người đó ư? Chương 49: Chương 49: Quá thiếu tin tưởng vào Cận Lệnh Hàng Chương 50: Chương 50: Chạy về phía nhau Chương 51: Chương 51: Anh trai ơi anh không thể ôm người ta vào góc tối sao? Chương 52: Chương 52: Khách sạn bị ngập nước Chương 53: Chương 53: Không được hung dữ với mẹ! Nika! Chương 54: Chương 54: Em muốn chết à? Chương 55: Chương 55: Lời thề độc của Cận Lệnh Hàng Chương 56: Chương 56: Chuyện mà ngay cả Cận Lệnh Hàng cũng không làm nổi Chương 57: Chương 57: Cận Lệnh Hàng trao trọn cho cô tình yêu con người có thể cho đi Chương 58: Chương 58: Cận Lệnh Hàng là kẻ giàu nhất thế gian Chương 59: Chương 59: Kết hôn với Cận Lệnh Hàng chẳng khác nào kẻ say đi trên dây thép Chương 60: Chương 60: Còn đáng sợ hơn cả ma Chương 61: Chương 61: Lễ Phật ở chùa Phổ Từ Chương 62: Chương 62: Lần đầu tiên trong đời Cận Lệnh Hàng sụp đổ Chương 63: Chương 63: Nhà em bị trộm rồi Chương 64: Chương 64: Tiểu biệt thắng tân hôn Chương 65: Chương 65: Đừng bao giờ nghi ngờ đàn ông trên giường Chương 66: Chương 66: Anh thô bạo? Chương 67: Chương 67: Đừng rời bỏ em Chương 68: Chương 68: Sự công nhận đến từ anh vợ Chương 69: Chương 69: Chúng ta có thể kết hôn Chương 70: Chương 70: Hiệu ứng dây chuyền từ buổi tiệc Chương 71: Chương 71: Bữa tất niên không thể nào quên Chương 72: Chương 72: Cùng nhau đi trọn đoạn tình cảm này Chương 73: Chương 73: Cô ấy là bên A Chương 74: Chương 74: Giam xe phạt tiền, trừ chín điểm bằng lái Chương 75: Chương 75: Trả đũa Chương 76: Chương 76: Anh muốn chia tay sao? Chương 77: Chương 77: Em muốn có quyền được biết Chương 78: Chương 78: Thời gian đổi thay, nhưng cảm xúc vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu Chương 79: Chương 79: Chỗ dựa Chương 80: Chương 80: Sống giữa nhân gian rực rỡ, chôn vùi nơi núi tuyết cô độc Chương 81: Chương 81: Món quà sinh nhật tốt đẹp nhất Chương 82: Chương 82: Họ có kết hôn không? Chương 83: Chương 83: Chúng ta chia tay đi Chương 84: Chương 84: Họ đã kết thúc vào ngày 8 tháng 2 năm 2023 Chương 85: Chương 85: Cô Kinh hiện đang độc thân sao? Chương 86: Chương 86: Những ngày tái hợp, ánh nắng chan hòa Chương 87: Chương 87: Chúng ta... kết hôn nhé? Chương 88: Chương 88: Mình muốn đăng ký kết hôn với anh ấy, Tuyết Tuyết Chương 89: Chương 89: Kinh Ngữ đại mạo hiểm - Hồi ký về tình yêu sâu đậm của Kinh Ngữ Chương 90: Chương 90: Phồn hoa một kiếp, cùng nhau già đi Chương 91: Chương 91: Đám cưới trên du thuyền Chương 92: Chương 92: Tiệc mừng công & số sếp Kinh không có con gái Chương 93: Chương 93: Em bé Chương 94: Chương 94: Đôi mắt xám và mái tóc nâu của baby Chương 95: Chương 95: Tên của baby Chương 96: Chương 96: Baby - Nika [Hoàn toàn văn]