Chương 13
Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy

Chương 13

Thiệu Dã bước tới trước mặt Tịch Quan Minh. Tịch Quan Minh vẫn ngồi yên tại chỗ, cậu cúi đầu nhìn anh một cái rồi ân cần hỏi, “Thế này có phải hơi bất tiện không? Hội trưởng có cần em quỳ xuống không?”
Tịch Quan Minh ngước mắt nhìn vào đôi mắt đen láy của Thiệu Dã, trong đó phản chiếu rõ ràng bóng dáng của mình. Ý cười trên mặt anh ngày càng dịu dàng, rồi anh hỏi, “Bạn học Thiệu Dã, cậu có thể cởi áo sơ mi ra được không?”
“Áo sơ mi?” Thiệu Dã cúi xuống nhìn quần áo trên người.
Tịch Quan Minh khẽ ừm một tiếng, rồi bổ sung, “Có thể tôi hơi đường đột rồi, không được thì cũng không sao.”
“Không có gì là không được cả.” Dù sao thì sờ qua lớp áo sơ mi chắc chắn không sướng bằng sờ trực tiếp, mà áo cậu còn bị đổ rượu vang ướt nhẹp, đúng là hơi khó chịu thật.
Thiệu Dã cởi áo đuôi tôm bên ngoài trước, sau đó giơ tay bắt đầu cởi cúc áo sơ mi. Hôm nay cậu chọn đúng cái áo có mấy cái cúc hình thù kỳ quái, lúc mặc vào cậu đã thấy phiền rồi, nhưng lúc đó tìm mãi không có cái nào khác nên đành mặc tạm. Giờ mới thấy, tháo ra còn cực hơn.
Nếu không phải vì hội trưởng đang ở trước mặt, cậu đã vung tay xé toạc cái áo quách cho nhanh. Nhưng mà nghĩ tới cảnh tượng đó, cậu cảm thấy mình trông hoang dã quá mức, sợ dọa hội trưởng chạy mất dép.
Tịch Quan Minh thấy cậu loay hoay cả buổi mà chỉ mới cởi được hai cái cúc, không nhịn được mà bật cười, dịu dàng bảo, “Cúi xuống đây nào.”
Thiệu Dã dừng tay, ngẩng lên nhìn cậu. Thấy hội trưởng ngoắc ngoắc tay, cậu tưởng hội trưởng muốn nói gì bí mật nên rất ngoan ngoãn cúi đầu sát lại.
…Mà khoan đã, bọn họ đang ở trong phòng ngủ của hội trưởng, nói gì mà phải thầm thì?
Tịch Quan Minh đưa tay ra, đặt lên hàng cúc bạc mà Thiệu Dã vừa khổ sở vật lộn. So với cậu, tay hội trưởng linh hoạt hơn nhiều, ngón tay lướt qua là cúc áo tự giác ngoan ngoãn mở ra. Làn hơi thở ấm áp phả lên má khiến Thiệu Dã hơi mất tự nhiên, khẽ lùi về sau một chút, nhưng ngay lập tức, giọng nói trầm thấp của hội trưởng vang lên bên tai, “Đừng động đậy.”
Thiệu Dã ồ một tiếng, không dám cựa quậy nữa, chỉ có thể đưa mắt dáo dác nhìn quanh. Trong phòng ngủ của hội trưởng có hai cái giường, một cái hình như chưa từng có ai ngủ. Trên tủ đầu giường có một cuốn sách ngoại văn mà cậu nhìn chả hiểu gì cùng một cái cốc nước.
Tịch Quan Minh đã cởi tới chiếc cúc cuối cùng, chỗ đó gần ngay bụng dưới của Thiệu Dã. Cậu khẽ mím môi, cảm giác không khí trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn hẳn.
“Xong rồi.” Hội trưởng thu tay về, nhẹ nhàng nói.
Thiệu Dã lột áo sơ mi ra, rượu vang đỏ dính trên ngực cậu còn chưa khô, sờ vào hơi dinh dính. Là một đàn em tận tâm và chu đáo, cậu chủ động nói, “Hội trưởng chờ chút, để em đi kiếm khăn giấy lau đã.”
Tịch Quan Minh vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình, cười nói, “Cậu ngồi xuống đây, tôi lau cho.”
Thiệu Dã hơi do dự nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống mép giường. Hội trưởng lấy một chiếc khăn lụa mát lạnh lau nhẹ lên ngực cậu, cảm giác nhột nhột làm cậu cúi đầu nhìn xuống, rồi không khỏi hoài nghi, hội trưởng lau kiểu này, thật sự có thể làm sạch vết rượu à?
Bên ngoài hành lang yên tĩnh không một tiếng động, trong phòng chỉ còn tiếng hô hấp của cả hai. Thiệu Dã cảm thấy không khí bây giờ có gì đó… không đúng lắm. Cậu nghĩ một lát, rồi ranh ma nói, “Hội trưởng, sau này chắc chắn anh không thể đi làm nhân viên kỳ cọ trong nhà tắm công cộng được đâu.”
Tịch Quan Minh: “……”
“Vậy thì tiếc quá.” Hội trưởng nói, nhưng tay thì bắt đầu dùng lực hơn chút.
Hương rượu vang thoang thoảng trên người Thiệu Dã, chỉ cần ngửi thôi cũng thấy say.
Tịch Quan Minh gấp chiếc khăn tay đã dùng lại gọn gàng rồi đặt lên tủ đầu giường. Dưới ánh đèn sáng rực, làn da của anh có vẻ nhợt nhạt đến gần như bệnh tật. Khi đặt lên tấm ngực rám nắng của Thiệu Dã, bàn tay trắng nõn ấy càng nổi bật hơn. Anh hơi dùng sức, lập tức để lại một vết lõm trên cơ ngực rắn chắc của cậu.
“Quả nhiên rất mềm.” Tịch Quan Minhmỉm cười nói.
“Đúng không đúng không!” Thấy Tịch Quan Minhxác nhận điều mình nói, Thiệu Dã hào hứng gật đầu liên tục.
Thế nhưng sau khi sờ xong, Tịch Quan Minh vẫn chưa thu tay về. Năm ngón tay anh chụm lại, bóp một cái, rồi thả ra, lại bóp thêm một cái nữa.
Thiệu Dã thì chẳng thấy có gì lạ lắm, có người chịu khó chiêm ngưỡng cơ ngực của cậu, mà người đó lại chính là ông trùm cậu một lòng trung thành, cậu tất nhiên là vui vẻ rồi. Chỉ có điều… cậu cứ cảm giác biểu cảm của hội trưởng lúc này hơi bị sai sai, nhưng mà sai chỗ nào thì cậu cũng không nói rõ được.
Nếu lúc nãy Thiệu Dã có soi gương ở căng-tin, thì chắc chắn cậu sẽ nhận ra, biểu cảm của Tịch Quan Minh bây giờ y như mỗi lần cậu nhìn thấy bánh pudding xoài vậy.
Tịch Quan Minh bóp xong bên trái, lại thử nghiệm cảm giác bên phải. Nhìn động tác đó, đầu óc Thiệu Dã bỗng lóe lên một ý nghĩ hết sức hoang đường, hội trưởng đây là đang cố giữ công bằng hả trời?
“Cậu luyện bao lâu rồi?” Tịch Quan Minh hỏi.
“Chắc cũng ba, bốn năm gì đó.” Thiệu Dã không chắc lắm, ký ức trước đây của cậu hơi lộn xộn.
Ánh mắt của Tịch Quan Minh không để lại dấu vết mà trượt xuống dưới. Đôi chân rắn chắc, thon dài của Thiệu Dã được chiếc quần tây bao bọc hoàn hảo. Hình ảnh anh thấy ở bể bơi hôm nọ chợt hiện lên trong đầu, khiến khóe môi anh cong lên, “Đùi với mông của cậu cũng tập khá lắm.”
Thiệu Dã cười hì hì, ánh mắt lộ rõ vẻ tự hào, “Dạo gần đây em có tập riêng cho phần th*n d*** mà.
Tịch Quan Minh tò mò hỏi, “Mấy chỗ đó cũng mềm à?”
“…Cũng bình thường thôi.” Thiệu Dã đáp.
Cậu mở miệng định nói gì đó nữa, nhưng lại không biết diễn đạt thế nào. Chẳng lẽ lại bảo hội trưởng sờ thử luôn? Thế thì đúng là kỳ quặc nó mở cửa cho kỳ quặc vào nhà, kỳ quặc đến tận nóc luôn rồi!
“À, tôi chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi.” Tịch Quan Minh cười nói, trông cực kỳ nghiêm túc và đoan chính.
Thiệu Dã tin sái cổ, giống như cách cậu tin rằng hội trưởng thích Khương Nghiên vậy, tuyệt đối không có nửa điểm nghi ngờ.
Nhưng mà…
Giữa chừng, Tịch Quan Minh cầm điện thoại lên, một tay bấm gì đó, chắc là đang trả lời tin nhắn. Thiệu Dã thấy hơi chán, nhưng không muốn quấy rầy hội trưởng, nên chỉ ngoan ngoãn ngồi yên chờ anh xử lý xong việc.
Mười mấy phút trôi qua, Tịch Quan Minh đã đặt điện thoại xuống rồi, nhưng bàn tay trái vẫn giữ nguyên trên ngực Thiệu Dã, tiếp tục bóp không ngừng. Thiệu Dã ngại hỏi thẳng hội trưởng xong chưa vì sợ bị hiểu lầm là mình chê bai gì đó, nhưng mà không hỏi thì…
Cái cách hội trưởng sờ bây giờ nó càng ngày càng kỳ lạ. Ngón tay lúc nhẹ lúc mạnh, như thể đang vẽ vòng tròn trên ngực cậu, mà càng vẽ thì càng tiến dần vào trung tâm.
Không hẳn là khó chịu, nhưng mà nếu nói thoải mái thì… cũng không dám chắc lắm. Nhưng vấn đề là, có những phản ứng của cơ thể con người không phải do não kiểm soát, mà ngược lại, chúng hoàn toàn có thể thao túng lại bộ não!
Không ổn rồi! Nếu ngoài tóc ra, mấy chỗ khác trên người mà trỗi dậy thì hội trưởng chắc chắn sẽ đá cậu bay ra khỏi cửa mất. Khi đó, giấc mơ làm đàn em trung thành nhất cũng tan theo mây khói.
Thiệu Dã tự nhủ rằng mình hoàn toàn thẳng đuột. Một thằng đàn ông bị sờ lâu như này mà không có tí phản ứng nào thì chắc chắn là cơ thể có vấn đề!
Thế nên cậu quyết định tẩu thoát bằng chiêu em đi WC một lát. Nhưng ngay khi cậu định mở miệng, Tịch Quan Minh lại thở dài một hơi nặng nề.
Tiếng thở dài trầm thấp, chất chứa mệt mỏi, khiến Thiệu Dã sửng sốt. Cậu chưa từng thấy hội trưởng như vậy, lập tức quên béng luôn kế hoạch chuồn êm, lo lắng hỏi, “Hội trưởng, anh sao thế?”
“Không có gì.” Tịch Quan Minh lắc đầu, trông có vẻ không muốn nói thêm.
Thiệu Dã lập tức vận dụng bộ não siêu việt của mình. Trong cái ổ Kim Tước Hoa này, hội trưởng có thể hô phong hoán vũ, muốn gì có nấy, nhưng có một khuyết điểm nho nhỏ, chính là thiếu một cô bạn gái. Đèn báo thông minh trong đầu cậu lập tức bật sáng, cậu chớp chớp mắt với Tịch Quan Minh, “Hội trưởng, có phải anh muốn gặp Khương Nghiên không? Em có WeChat của cô ấy nè, hay em gọi video cho cô ấy, để hai người trò chuyện chút xíu?”
Tịch Quan Minh nhéo nhẹ lên ngực cậu một cái, “Đừng làm phiền cô ấy.”
“Vậy sao anh lại thở dài?” Thiệu Dã thắc mắc, tiện thể nhích ngực lại gần tay hội trưởng hơn chút.
Tịch Quan Minh đáp, Dạo này hội học sinh lo tổ chức lễ hội nghệ thuật với đại hội thể thao, bận tối mặt tối mũi, ban đêm ngủ không ngon.”
Tháng mười này, Kim Tước Hoa sẽ tổ chức đại hội thể thao mùa thu. Trước đó còn có lễ hội nghệ thuật, mỗi lớp bắt buộc phải có một tiết mục, và hơn nửa số học sinh trong lớp phải tham gia.
“Lớp cậu định diễn gì trong lễ hội nghệ thuật?” Tịch Quan Minh hỏi.
Thông thường, các lớp sẽ chọn hợp xướng, hòa tấu, hoặc ngâm thơ. Nhưng lớp trưởng lớp cậu muốn làm cái gì đó sáng tạo hơn, vì thế mới mở một cuộc họp lớp để brainstorm ý tưởng.
Tuy hỏi chuyện, nhưng tay Tịch Quan Minh không hề dừng lại. Thiệu Dã đúng là có khả năng thích nghi thượng thừa, gần như phớt lờ được chuyện hội trưởng vẫn đang nhéo bóp ngực cậu. Chỉ là bóp bóp tí thôi mà, có gì to tát đâu!
Cậu trả lời, “Chưa quyết xong. Trước đó lớp trưởng có hỏi ý em, em bảo lớp mình có thể lên sân khấu đồng diễn quân thể quyền. Cái này ai cũng học qua rồi, tập luyện không tốn nhiều thời gian, vừa rèn luyện sức khỏe, vừa khiến thầy trò toàn trường phải trầm trồ.”
Đúng thật, bao năm rồi Tịch Quan Minh chưa thấy ai lên diễn quân thể quyền ở lễ hội nghệ thuật. Anh mỉm cười gật đầu, xem như tán thành ý tưởng này.
Thiệu Dã thấy hội trưởng gật đầu, lập tức phấn khích, “Hội trưởng thấy chủ ý của em cũng hay chứ gì?”
“Cũng được đấy.” Tịch Quan Minh nói, ngừng một chút rồi hỏi thêm, “Lớp trưởng có đồng ý không?”
Thiệu Dã lập tức nhăn mặt, ủ rũ đáp, “Không có, lớp trưởng bảo đề xuất của em rất hay, nhưng lần sau đừng đề xuất nữa.”
Tịch Quan Minh lại bật cười. Thiệu Dã thấy hội trưởng cười cũng vui lây, lập tức lên tiếng khuyên nhủ, “Hội trưởng đừng làm việc quá sức, có gì cứ giao cho đám cấp dưới lo, mà không thì cứ giao em làm đi, đảm bảo anh hài lòng tuyệt đối.”
Tịch Quan Minh ừm một tiếng, rồi nói tiếp, “Còn một chuyện nữa, là phòng tôi trống quá, nửa đêm tỉnh dậy cứ cảm giác trong phòng còn có ai khác. Nhưng chắc là do tôi dạo này căng thẳng quá, thần kinh hơi nhạy cảm thôi.”
Thiệu Dã vừa nghe hội trưởng nói trong phòng có thể có người, hai mắt lập tức trừng to, cảnh giác nhìn quanh. Nếu không phải hội trưởng còn đang nhéo ngực cậu, chắc cậu đã chui xuống gầm giường lục soát luôn rồi.
Mặc dù nhìn quanh không thấy gì, nhưng Thiệu Dã vẫn không yên tâm. Cậu cảm thấy đây chính là cơ hội thể hiện của mình, liền nghiêm túc nói với Tịch Quan Minh, “Hội trưởng, tối nay em ở lại đây với anh nhé.”
Bàn tay đang bóp ngực hắn của Tịch Quan Minh khựng lại một chút. Anh cau mày, có vẻ không đồng tình, “Thế không ổn lắm đâu.”
Thiệu Dã đáp ngay, “Không sao đâu hội trưởng, an toàn của anh quan trọng hơn. Vả lại, phòng này cũng còn dư một cái giường mà.”
Nhưng mà… Tịch Quan Minh nhìn cậu, như muốn nói gì đó lại thôi.
Thiệu Dã vỗ ngực bộp bộp, “Hội trưởng, chúng ta đều là đàn ông, với lại cũng đâu phải chưa ngủ chung lần nào, ồ ô ô, giờ em mới hiểu tại sao hôm đó anh lại ngủ ở văn phòng rồi!”
“Ừm… đúng là có liên quan đến chuyện đó.” Tịch Quan Minh thở dài.
“Hội trưởng, hôm nay nói gì thì em cũng phải ở lại! Anh không cho em ngủ ở đây thì em bám riết không đi đâu hết.” Nói rồi, cậu còn vặn vẹo mông, trườn vào giường như một con sâu lười.
Tịch Quan Minh xoa xoa huyệt thái dương, trông có vẻ phiền não, nhưng cuối cùng cũng không cãi lại nổi cậu, chỉ đành miễn cưỡng nói, “Được rồi, làm phiền cậu vậy, bạn học Thiệu Dã.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (206)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (1) Chương 189: Chương 189: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (2) Chương 190: Chương 190: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (3) Chương 191: Chương 191: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (4) Chương 192: Chương 192: Ngoại truyện: Tuyến if (1) Chương 193: Chương 193: Ngoại truyện: Tuyến if (2) Chương 194: Chương 194: Ngoại truyện: Tuyến if (3) Chương 195: Chương 195: Ngoại truyện: Tuyến if (4) Chương 196: Chương 196: Ngoại truyện: Tuyến if (5) Chương 197: Chương 197: Ngoại truyện: Tuyến if (6) Chương 198: Chương 198: Ngoại truyện: Tuyến if (7) Chương 199: Chương 199: Ngoại truyện: Tuyến if (8) Chương 200: Chương 200: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! Chương 201: Chương 201: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (2) Chương 202: Chương 202: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (3) Chương 203: Chương 203: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (4) Chương 204: Chương 204: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (5) Chương 205: Chương 205: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (6) Chương 206: Chương 206: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (7)